Tin Tức Cập Nhật :
Home » » Chiếc loa bẩn thỉu!

Chiếc loa bẩn thỉu!

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017 | 16:49


Hiện nay rất nhiều loa loại mới được thay thế, thường là bằng vành nhựa - Ảnh: NAM TRẦN


            Tôi đến thăm anh, chị. Hỏi nhà cực dễ: “ Chỗ cột điện  có treo chiếc loa chĩa vào nhà là đúng đấy!”.

          Đến thăm gần trưa, thấy anh, chị và các cháu mỗi người đeo một tai nghe, đang ăn cơm, anh, chị ra hiệu chào tôi, tôi cũng vậy, sau đó vội rút ra ngoài. Đợi anh chị ăn cơm xong, điều nữa, để loa phường, sau ba mươi phút không nói nữa, tôi vào mới có thể chuyện với anh chị được.

        …Ngồi nói chuyện với anh chị, nhất là với chị, người tôi rất thân thiết, tôi nói:

         - Phục anh chị thật, cứ để cái loa ngày nào cũng nói như thế này, khác nào tra tấn, phải có ý kiến chứ!

         Anh lắc đầu, nói liền một mạch như xả cơn tức:

         - Khó lắm em ơi, phận mình như con kiến, mấy ông phường như “vua” con một vùng, không riêng gia đình anh, ở đây bà con lên án chiếc loa này dữ lắm, nhưng họ không nghe ,vẫn cứ để vậy, bao năm rồi…Giờ ăn trưa cũng phát, giờ đi ngủ cũng phát, giờ các cháu học bài cũng phát…đó là chưa kể ngày lễ, bầu cử… cứ ra rả cả ngày…có hôm bọn thanh niên tranh thủ hát hò…khổ ghê lắm!

       - Nên vậy… cả nhà mình phải mua cái bịt tai…mỗi khi loa phường…phát thanh…

       - Còn cách nào nữa hả em!

      Tôi nhìn ra, cũng lạ, tại sao họ không cho quay chiếc loa ra ngoài cánh đồng, mà lại quay vào chính nhà anh, chị? Tôi thắc mắc. Anh nói với tôi:

       - Thằng chủ tịch Phường giải thích : “ Có thế này  các chính sách, nghị quyết của đảng ,nhà nước mới đến được với người dân.” – Anh quay sang hỏi chị - Nó nói thế đúng không em!

     Chị cười buồn, gật đầu rồi nói với tôi

       - Tý nữa chị nói cho em nghe vì sao chiếc loa lại quay vào chính giữa nhà chị.

       Khi trong nhà chỉ còn tôi với chị, nói đủ thứ chuyện, loanh quanh lại quay lại chuyện chiếc loa:

      - Cứ loa chĩa vào nhà chị thế này thì còn làm ăn gì được nữa!– Tôi bực, nói vậy với chị.

      - Cũng có nguyên do, em ạ! – Chị kể - Chủ tịch phường là bạn học của chị, hồi còn phổ thông kia. Nó vừa dốt, vừa bẩn… thi đại học không đỗ, ở nhà. Thằng như vậy, có ai ngờ, nó lại để ý đến chị. Hồi chị học ở Hà Nội, nó cũng lặn lội lên thăm mấy lần, gọi là gặp “đồng hương”. Lần cuối cùng, nó đến, rất trơ, khoe với mọi người, chị là “người yêu” của nó. Chị rất bực. mắng nó một trận ,rồi đuổi về. Nó thù cho đến tận bây giờ…! Bây giờ chị có chồng, về lại đây, vợ chồng chắt chiu mua được căn nhà nhỏ này. Còn nó lại chủ tịch phường. Biết chị ở đây, lập tức nó cho treo trên cột điện đối diện chiếc loa chĩa vào nhà…cứ nhằm vào lúc người nhà cần yên tĩnh là chiếc loa phát thanh, như em thấy đấy! Nó “trả đũa” chị một cách “bẩn” không ai nghĩ tới!

        - Sao chị không chuyển đi chỗ khác!

        -Dưới gầm trời này, không có “loa” này thì lại có “loa” khác…hành dân, khổ dân, trả đũa dân…Còn chỗ nào nữa ,hả em!

 Trần Kỳ Trung

(Blog  Trần Kỳ Trung)
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑