Tin Tức Cập Nhật :
Home » » Chuyện trong phiên tòa!

Chuyện trong phiên tòa!

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017 | 22:55


Kết quả hình ảnh cho vành móng ngựa


    Tòa với bị cáo.

            Bị cáo khai:

             - Thưa tòa ! Tôi căm thù ông ấy, cậy chức to, chiếm cả miếng đất của gia đình tôi, đẩy gia đình tôi vào con đường cùng kiệt.Vợ và con gái đi làm mướn, con trai tôi  bỏ học, còn tôi…tòa biết rồi, sức khỏe không còn, trong người bao nhiêu bệnh tật…

            Tòa:

            - Nếu đúng như vậy, anh có thể kiện ông ấy!

            - Tôi đã kiện ông ấy nhiều nơi, tòa có thể xem đơn tôi viết, cân lên được cả chục ký, nhưng không có nơi nào giải quyết. Còn tôi, đang mang trong người bạo bệnh, không còn sống bao nhiêu lâu nữa, tôi chết ông ấy cũng phải chết với tôi… Tôi cảnh báo ông ấy rồi…

            -  Cảnh báo mà anh lại đâm người giúp việc của ông ấy, người ta có tội tình chi đâu. Đó là việc làm thất đức, anh có biết không? 

            - Đó là việc làm ngoài ý muốn của tôi. Do mất bình tĩnh nên tôi đâm nhầm, vì ông giúp việc mặc quần áo của ông ấy, buổi tối, tôi nhìn không rõ. Biết đâm nhầm nên tôi  vội chạy ra ngoài đường hô hoán nhờ mọi người vào cứu giúp…

            - Anh nói “ mất bình tĩnh nên đâm nhầm” mà anh vào trong nhà ông ấy gọn ghẽ, cẩn thận, không gây tiếng động thậm chí cả con chó của ông ấy không sủa…

            - Chính điều này tôi cũng ngạc nhiên. Mọi ngày ,tôi biết khó vào nhà ông ấy, nhưng tối ấy của cổng nhà ông ấy lại khép hờ, ổ khóa, khóa không kỹ, chó không sủa ...

     …

      Tòa với nạn nhân:

       Tòa:

         - Anh trình bày đi! Theo anh vì sao anh lại bị đâm? Anh có biết  thủ phạm không? Giữa anh và bị cáo có mâu thuẫn gì không?

        Nạn nhân:

        - Thưa tòa! Tôi và anh ấy không hề biết nhau, cũng không hề có mâu thuẫn.

        - Vậy tại sao anh bị đâm?

        - Có lẽ như thế này! Trước đây tôi hay ngủ phòng gần bếp, độ mười lăm ngày nay, ông chủ nói với tôi, vào buổi tối được phép  ngủ phòng khách…Mà ở phòng khách, tôi thích xem ti vi, ngồi đúng vị trí ông chủ hay ngồi, rồi một điều nữa, ông chủ lại cho tôi mặc quần áo của ông ấy…Nên  lẻn vào phòng, thấy tôi như vậy, anh ta tưởng tôi  là ông chủ nên đâm…

       - Theo anh, tại sao ông chủ lại cho anh mặc quần áo của ông ấy!

      - Ông chủ nói, thương tôi, không có quần áo lành lặn, mười lăm ngày nay tối nào cũng bắt tôi mặc đầy đủ ngồi xem ti vi, cởi ra là không được, “ mặc nguyên như vậy cho ấm”. Ông chủ nói với tôi như thế.

       - Anh có đề nghị mức án như thế nào với bị cáo không ?

       - Điều này tôi không biết, nhưng  tôi biết, anh không chủ ý đâm tôi. Vì biết đâm nhầm, anh ấy gọi mọi người vào cứu tôi và đến công an tự thú!

        …

      Riêng ông.

      Ngồi nghe tường thuật đầy đủ phiên tòa, thầm phục mưu lược của mình. Phải thế chứ! Chỉ tiếc, nó đâm thế nào mà thằng giúp việc không chết, nên chỉ tù có hai mươi năm.  Còn thằng giúp việc, phải cho nó nghỉ, giữ lại chỉ tổ tốn tiền thuốc mà không lợi lộc gì…

 Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)


Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑