Tin Tức Cập Nhật :
Home » » Truyện ngắn Trần Kỳ Trung - "Dây chuyền công nghệ"

Truyện ngắn Trần Kỳ Trung - "Dây chuyền công nghệ"

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017 | 22:14

Trần Kỳ Trung giới thiệu: Truyện ngắn " DÂY CHUYỀN CÔNG NGHỆ" tôi viết, tính đến nay đã hơn 20 năm ( Đã đăng ở báo VĂN NGHỆ - Hội nhà văn Việt Nam và trong tuyển tập truyện ngắn ĐỌP - " NHÀ THƠ" - NXB Đà Nẵng -1993) giờ đọc lại vẫn nguyên tính thời sự, thậm chí còn tệ hại hơn trước rất nhiều với famosa, đường sắt cao tốc trên cao, boxit...hậu quả gấp vạn lần "dây chuyền công nghệ"... phá tan đất nước này.

Vì đâu?

Mời các bạn đọc lại truyện ngắn này ( Bản đăng trong trankytrung.com có sửa chữa ,bổ xung)

Dai gia Trung Quoc dai tiec, tang tien nguoi ngheo My hinh anh 1
Ảnh minh họa
Đến lúc lắp đặt xong “ dây chuyền công nghệ” làm gậy chống cho người già, ông Mão, chủ tịch tỉnh Q…vẫn chưa tin đó là sự thật. Thỉnh thoảng, nhân lúc không tiếp khách, ông Mão phải véo vào đùi cho có cảm giác mình đang mơ hay đang tỉnh. Đến giờ ai nói với ông : “ Phải cảnh giác trong chuyện làm ăn, ký hợp đồng với mấy thằng nước ngoài. Nhất là những thằng hay nói “ hữu hảo”, “láng giềng tốt”, “đồng chí tốt”… đó là những thằng đểu, chuyên lợi dụng mình còn yếu kém về quản lý kinh tế để kiếm cái lợi cho nó”, ông Mão sẽ cười ngay vào mũi người ấy. Không tin họ làm sao có thể tạo công ăn việc làm cho cả vạn người trong tỉnh. Càng nghĩ, ông Mão càng thấy cái ông béo tốt, tóc đen, da trắng hay nói “ Hảo…hảo …”, cả người toát ra mùi thơm thơm, đúng là một người đồng chí tốt, quá “ quốc tế vô sản”.

Kinh tế thị trường bung ra, chẳng biết sao các xí nghiệp, nhà máy trong tỉnh Q…cứ như bị dính bệnh “ Siđa” chết “ không phương cứu chữa”. Người dôi thừa biên chế còn nhiều hơn người đi dự mít tinh mừng thắng lợi. Với cương vị Chủ tịch tỉnh, ông lo lắm. Cứ thế này, nhiệm kỳ tới, ông ra bị bứng ra khỏi “ ghế” là cái chắc. Phải có kế gì cưú nền kinh tế tỉnh chứ! Giữ uy tín cho ông chứ! Khốn nỗi, trí thông minh của ông ngày càng teo tóp lại theo chiều tỷ lệ nghịch của cái bụng. Bụng càng to, càng che mất tầm nhìn chiến lược, nên nét mặt ông Mão lúc nào cũng đăm chiêu.

Đúng lúc ấy, ông Mão có “ quý nhơn phù trợ”.

Ông Mão, qua “một đối tác trung gian”, giới thiệu Tổng giám đốc một tập đoàn công nghiệp lớn, người nước lớn, ngay cạnh nước ta. Ông này sẽ đến đầu tư làm ăn với tỉnh của ông Mão. Đặc biệt, ông Tổng giám đốc này rất có cảm tình với nước Việt Nam. Theo lời giới thiệu của “đối tác trung gian”:

- Hồi còn sinh viên, ông ấy đã dẫn đầu đoàn biểu tình đi diễu hành ủng hộ cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam.

- Tốt quá!

- Hiện tại tập đoàn công nghiệp của ông ấy có số vốn rất lớn, lên đến hàng tỷ đô la.

- Ghê thế!

- Chi nhánh của tập đoàn này rải khắp thế giới, kể cả ở Nam cực lẫn Bắc cực.

- Sợ thật!

- Và bây giờ ông ấy muốn liên doanh sản xuất mộ mặt hàng quan trọng với Việt Nam, chỉ có tỉnh Q… là phù hợp. Việc liên doanh sản xuất này có thể tạo ra công ăn, việc làm cho cả vạn người.

- Tốt quá, còn gì bằng – Ông Mão vỗ đùi hoan hỉ.

Chỉ vài ngày sau, ông Mão gặp được ông ngoại quốc đó. Bắt tay ông Mão xong, ông ngoại quốc đặt ngay vào vấn đề:

- Thưa các đồng chí !Sau khi tham khảo các tài liệu về đất đai, tài nguyên, dân số, tay nghề…của tỉnh các đồng chí, tôi xin đề xuất phương án liên doanh sản xuất một mặt hàng chiến lược. Nếu phương án liên doanh này thành công thì tỉnh của các đồng chí chẳng mấy chốc sẽ giầu lên hơn cả Hồng Kông, Ma Cao. Còn người già thế giới sẽ mãi mãi biết ơn việc làm nghĩa hiệp của nhân dân tỉnh nhà. – Nói đến đó, ông ngoại quốc dùng lại rút ra một chiếc khăn mùi xoa thơm nức ra lau mũi, rồi nói tiếp – Trên thế giới, hiện tại tỷ lệ người già ngày càng lớn, với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, họ còn thọ hơn nữa. Vì thế rất cần gậy chống. Tập đoàn công nghiệp nước chúng tôi được “Liên hiệp quốc” cho độc quyền sản xuất mặt hàng này. Rất tiếc, nước chúng tôi đang thiếu nguyên vật liệu. Ở Việt Nam, nhất là tỉnh của các đồng chí, với những cánh rừng bạt ngàn, chúng tôi thấy có thể đáp ứng việc này. Nếu chúng ta mạnh dạn cùng liên doanh sản xuất, trên cơ sở giữ được chữ “ tín” thì thu lợi nhuận rất cao.

Mọi người ngồi tiếp khách cùng ông Mão, nghe ông ngoại quốc nói, đều “ồ” lên kinh ngạc. Sao họ thông minh thế? Đúng là người nước lớn, biết nhìn xa, trông rộng, biết làm ăn…Đợi cho tiếng ồn lắng xuống, ông ngoại quốc xin hát một bài hát bằng tiếng Việt ngọng nghịu:

- Hai nuoc chung ta tinh huu nghi dep nhu mat trang, sang nhu mat troi, dong chi huong, huu nghi muon doi ( Hai nước chúng ta tình hữu nghị đẹp như mặt trăng, sáng như mặt trời, đồng chí hướng, hữu nghị muôn đời). Mọi người vỗ tay hoan hô tấm lòng thịnh tình của ông ngoại quốc. Trước lời nói, tấm lòng của ông ngoại quốc làm cho mọi người hết sức tin tưởng, nhất là ông Mão. Ông Mão liếc nhìn qua cửa sổ. Những cánh rừng xanh rì, bao nhiêu cây to thế kia thì có thể làm hàng vạn cây gậy chống cho người già, mỗi cây chỉ cần bán một đô la, ngân sách tỉnh chẳng mấy chốc sẽ đầy. Ông Mão đứng dậy đáp lễ:

- Thay mặt nhân dân tỉnh, tôi rất cảm ơn đề xuất của ngài. Theo thiển ý của tôi, việc làm gậy chống cho người già, chúng ta có thể ký hợp đồng và đi vào sản xuất ngay. Vậy bao giờ chúng ta có thể ký kết các văn bản hợp đồng?

- Hảo ! Hảo…- Ông ngoại quốc gật đầu nhưng thái độ không vội vã, có phần thận trọng – Trên tinh thần hữu hão, tôn trọng lẫn nhau, không áp đặt, tôi đề nghị các đồng chí họp bàn để có ý kiến thống nhất, sau đó sẽ tiến hành ký kết các văn bản cũng không muộn…

- Thời gian ở nước tôi còn dài, ngài dự định sẽ làm gì ? – Ông Mão hỏi.

- Từ lâu tôi đã cảm phục tinh thần chiến đấu kiên cường của nhận dân Việt Nam, nhất là những bà mẹ Việt Nam anh hùng. Tôi có mang một ít tiền sang đây làm từ thiện.

Ông ngoại quốc yêu cầu ông Mão dẫn ông đến thăm gia đình một bà mẹ Việt Nam anh hùng. Ông ngoại quốc nắm tay bà mẹ Việt Nam anh hùng, nói với mẹ cố gắng giữ sức khoẻ, giữ răng cho tốt để ăn trầu, sau đó ông ngoại quốc tặng mẹ một bình thuỷ có hình con công.

Ông ngoại quốc đến thăm một lớp học của một trường phổ thông, tặng cho mỗi em hai quyển sách. Tiếp đến thấy nhà trường còn quá thiếu thốn, ông hứa khi về nước sẽ vận động mọi người đóng góp tiền để sửa chữa nhà trường. Trước mắt, ông ngoại quốc trao tượng trưng năm mươi đô.

Đi qua một gia đình nghèo đang phơi cá khô, ông ngoại quốc dừng lại, tặng mấy hộp cá và dặn dò rất ân cần: “Đừng ăn cá khô chưa nướng, rất mất vệ sinh, tốt nhất là ăn cá hấp.”.

Những việc làm cụ thể của ông ngoại quốc như vậy đã đánh tan những nghi hoặc, càng củng cố quyết tâm của ông Mão:“ Cương quyết liên doanh với công ty này để sản xuất gậy chống cho người già”.

Độ một tháng sau, lễ ký kết văn bản “ Hợp tác sản xuất gậy chống cho người già” được tiến hành. Lễ ký kết rất trang trọng, có quốc ca, diễn văn chúc tụng. Sau lễ ký kết một buổi liên hoan văn nghệ thật vui vẻ.

Nhờ có hợp đồng làm gậy chống cho người già, trong tỉnh Q…đã thay đổi hẳn tiếng động. Trước đây vì đói bụng, chỉ có tiếng trẻ con gào, người lớn than thì giờ đây là tiếng chặt cây chí chát, rồi những rừng cây bị gặm dần. Ngươì lớn vác trên vai những cây to, không thấy mệt, chỉ có tiếng cười.

Ai ai cũng làm gậy, nhà nhà vót gậy.

Ông Mão nhìn không khí sản xuất sôi động của tỉnh nhà như thế, trong bụng dạt dào sung sướng. Chẳng mấy chốc tỉnh ông sẽ là tỉnh giàu nhất nước, người ta sẽ nhắc tên ông như một người lãnh đạo năng động, đầy sáng tạo. Nhiệm kỳ tới, biết đâu, ông sẽ lên Trung ương uỷ viên ,thậm chí còn cao hơn …

Ít lâu sau, ông ngoại quốc quay lại kiển tra tiến độ “sản xuất gậy chống cho người già”. Thấy tiến độ còn quá chậm, ông ta lắc đầu:

- Nếu tiến độ làm chậm thế này, tôi e người già ở nước Lăng Ti Pho, nơi đặt hàng gậy chống cho chúng tôi, họ sẽ chết hết cả.

Ông Mão vội thanh minh:

- Chúng tôi đã cố gắng, nhưng do vót gậy bằng tay nên chậm.

- Phải đẩy nhanh tiến độ, càng nhanh càng tốt- ông ngoại quốc nói dứt khoát – Tôi sẽ giúp các đồng chí trên tinh thần “ quốc tế vô sản”.

- Ngài giúp chúng tôi như thế nào ?

- Tôi sẽ giúp các đồng chí mua một “ dây chuyền công nghệ ” để nhổ cây làm gậy chống. “ Dây chuyền công nghệ” rất hiện đại, được nhiều nước ưa chuộng.

Nói xong ông ngoại quốc đưa cho ông Mão xe một catalo in màu giới thiệu một “ dây chuyền công nghệ” to như quả núi, nút bấm nhiều như sỏi ở bờ sông. Lần đầu tiên ông Mão mới biết “ dây chuyền công nghệ” rất hiện đại. Rất tiếc ông không biết tiếng Anh để đọc cách hướng dẫn. Ông Mão hỏi ông ngoại quốc:

- Nếu chúng tôi nhập “ dây chuyền công nghệ ” thì mất bao nhiêu tiền?

- Với các đồng chí, chúng tôi coi tình hữu nghị khăng khít như môi với răng, nên chỉ để giá thật vừa phải, không ảnh hưởng đến ngân sách của tỉnh. Tính tất cả, “ Dây chuyền công nghệ” là một triệu đô.

- Sao đắt thế, nó chỉ là một chiếc máy nhổ cây thôi mà – ông Mão kinh hãi kêu lên.

- Không đắt đâu, thưa đồng chí chủ tịch tỉnh – ông ngoại quốc từ tốn, nhỏ nhẹ giải thích - Nếu “ Dây chuyền công nghệ ” này bán ở nước khác , giá của nó phải vài chục triệu đô. Còn với nước của đồng chí, với nước chúng tôi là cùng chí hướng, hoạn nạn không bỏ nhau, có phúc cùng hưởng. Nếu tỉnh của các đồng chí chưa có tiền, chúng tôi sẽ “ giúp đỡ”.- Lại nói “ giúp đỡ” , ông Mão chưa gặp ai tốt hơn ông ngoại quốc này. Ông ngoại quốc nói tiếp - Trong một triệu đô đa, tôi vừa nói giá với các đồng chí. Các đồng chí chỉ cần đưa cho chúng tôi nửa triệu đô, nửa triệu đô còn lại, các đồng chí trả chậm cho chúng tôi trong vòng năm chục năm.

Nghe như thế ai mà không mừng, ông Mão đồng ý liền.

Thừa lệnh của chủ tịch Tỉnh, tập trung tất cả tiền trong ngân sách đã có, tạm dừng những công trình như trường học, bệnh viện…tập trung nhập “ dây chuyền công nghệ” tạo công ăn việc làm cho mọi người. Khổ một năm, sướng vạn năm.

Ngày đón “ dây chuyền công nghệ” đúng là ngày hội của tỉnh Q…Chưa nói đến cờ xí, cổng chào, khẩu hiệu…chỉ nói người đông như kiến cỏ, chen vai thích cánh, mồ hôi đổ ra ướt đầm đìa cả áo lẫn quần, ấy vậy ai cũng cười tươi hớn hớ như hội té nước bên Lào.

Ông ngoại quốc còn tỏ ra một thiện chí ưu ái nữa. ông ta nhận hết những gậy chống vừa làm xong để chuyển tặng cho người già ở nước Lăng Ti Pho. Ông ngoại quốc nói với ông Mão trước lúc lên máy bay :

- Người gìa ở nước Lăng Ti Pho nhận được những gậy chống này chắc sẽ vô cùng cảm động. Tôi sẽ nói với ông Chủ tịch nước Lăng Ti Pho về chuyện này, về một tỉnh nghèo của Việt Nam vẫn quan tâm, giúp đỡ các nước khác. Chỉ mong các đồng chí huy động nhân dân làm gậy chống cho người già nhiều hơn nữa, để khi tôi sang các đồng chí không phải nhận một tàu mà nhiều tàu chở gậy chống cho người già.

Ông Mão bắt tay tạm biệt và hứa sẽ huy động nhân dân làm đúng theo yêu cầu của ông ngoại quốc.

Lời giới thiệu về “ dây chuyền công nghệ” của ông ngoại quốc quả không sai. Những thân cây to mấy người ôm không xuể, nay chỉ cần một “ cánh tay” của “ dây chuyền”, cây đó đã đi tong. Thậm chí với hai cái càng to như hai cái cần trục, cây được nhổ lên cả gốc lẫn rễ…Những cánh rừng xanh bạt ngàn trước đây, bây giờ nhờ “ Dây chuyền công nghệ “ hiện đại đã bị đổ sát sàn sạt y như sau một cơn bão lớn. Vì thế nguyên liệu làm gậy chống cho người già nhiều vô kể, chất đầy sân, đầy nhà, làm cả ngày, cả đêm không hết.

Ông Mão hoan hỉ.

Phấn khởi,


Ông chờ đợi.

Ông ngoại quốc sau khi nhận tiền, đi từ đó đến giờ không thấy hồi âm. Đến một tàu chở gậy chống tặng cho người già gửi đến nước Lăng Ti Pho cũng không thấy họ trả lời có mua tiếp hay không? Vì thế gậy chống cho người già để chất đống, gần như mục. Các xí nghiệp trong tỉnh tham gia vào việc liên kết sản xuất gậy chống cho người già tiền vốn bị kẹt, nợ ngân hàng không trả được, nháo nhác như đàn kiến chạy trong chảo nóng. Họ kéo đến gõ cửa ông Mão dồn dập đòi giải quyết.

Không còn cách nào khác, ông Mão phải nhờ Công an kinh tế can thiệp. May cho ông, công an Việt Nam giờ đây đã bắt tay hợp tác với tổ chức cảnh sát quốc tế Interpo. Nên chỉ mấy ngày sau, ông Mão nhận được bức điện trả lời của tổ chức Interpo:

- “Dưới khẩu hiệu “ hợp tác, phát triển toàn diện, trên tinh thần đồng chí tốt, láng giềng tốt”, nước lớn này hiện đang chủ trương tìm mọi cách xuất sang những nước chậm phát triển những dây chuyền công nghiệp lạc hậu mà họ đã sản xuất trước đây. Những dây chuyền này, huỷ hoại môi trường khủng khiếp, họ đánh lừa người mua, gọi là “ dây chuyền công nghệ” hiện đại. Việc làm của nước lớn này đã bị rất nhiều nước văn minh trên thế giới lên án và bất hợp tác. Việt Nam cần cảnh giác.”.

Ông Mão cầm bức điện của Interpol gửi, rụng rời chân tay.

Đang như vậy thì người thư ký đẩy cửa vào, nét mặt hớn hở:

- Báo cáo anh, có điện cảm ơn anh.

- Điện ai gửi? Cảm ơn tôi vì cái gì thế!

- Điện của ông Chủ tịch nước Lăng Ti Pho, em đọc anh nghe: “ Kính gửi ông chủ tịch tỉnh Q…nhân danh Quốc hội, Hội đồng chính phủ nước Lăng Ti Pho, tôi xin gửi tới ông lời cảm ơn chân thành nhất vì ông đã gửi cho nước chúng tôi một tàu chở củi. Số củi này sưởi ấm thêm cho người gìa, trẻ thơ bất hạnh của nước chúng tôi trong những ngày mùa đông lạnh giá…”

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑