Tin Tức Cập Nhật :

Hy Sinh!

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017 | 08:56

Chị đón anh ở sân bay.

Nụ hôn chan chứa, ánh mắt đằm, nụ cười không khỏa lấp hai hàng nước mắt chảy dài. Cũng đến năm năm vợ chồng không gặp nhau, nỗi nhớ quặn thắt, nhiều đêm không dám ngủ, sợ trong giấc ngủ vợ gặp chồng, chồng gặp vợ...mà tỉnh dậy, chỉ là niềm khao khát đến vô cùng, vợi vời... không biết bao giờ mới có ngày đoàn tụ.

Chị đưa anh về khu chung cư, nơi chị ở với ba người bạn. Tất cả hồi hởi ríu rít, ai cũng cảm như anh không phải chỉ là người thân của riêng chị mà là của tất cả. Rồi mọi người mua đồ ăn về liên hoan, hát hò...vui hơn tết.


Tối ấy, chị nắm cạnh anh, ôn lại bao nhiêu kỷ niệm, thương bố chồng bị dị tật chiến tranh, ngồi một chỗ nhớ nhớ, quên quên. Thương mẹ của chị, hơn bảy mươi, vẫn một mình quay quả ra đồng, lúc vơ rạ, lúc gieo lúa, lúc lội bì bõm bắt con ốc, con hến, mừng được một bữa no, sợ một bữa đói...khổ sấp mặt. Hai đứa con thơ, năm năm thèm hơi mẹ...Còn anh, bị một tai nạn, không thể lao động nặng, chỉ ở nhà trông con. Chị buộc phải vay tiền xuất khẩu lao động. Nhớ anh, chi dành dụm ít tiền đón anh sang đây chơi vài ngày. “ Sao em không về với con mà lại dùng tiền ấy đón anh sang?”- Anh hỏi. Chị nói, giọng buồn buồn:” Em về, chỗ làm việc của mình trống, sợ người khác sẽ thay, lúc sang dễ thất nghiệp. Dễ gì kiếm được chỗ làm tốt như thế !”. Chị nói ,anh biết vậy, càng thương chị hơn...

Chi dẫn anh đi chơi, chủ yếu xem cảnh, không dám mua sắm gì nhiều. Nhìn đất nước họ, ít cảnh lam lũ, ô tô nhiều, đướng sá sạch, cảnh đẹp. Cảnh làng quê trù phú...anh ao ước. Bao giờ đất nước mình được như thế này để vợ anh không phải đi xa, chồng gần vợ, mẹ ôm con. Chị như thấu hiểu suy nghĩ của anh : “ Em cũng muốn về lắm. Nhưng về lấy đâu ra tiền trả nợ, nuôi ba anh, mẹ em, nuôi anh, nuôi con...”... Hai người đi xem cảnh mà ao ước một tương lai xa xôi: “ Em quyết kiếm tiền trả xong nợ, tiết kiệm được ít tiền sẽ về với anh. Em nghĩ thời gian ấy không xa đâu...Được gần anh, gần con, em chết cũng thỏa. Chứ thế này...xa anh, xa con, nhớ ba ,nhớ mẹ...Tội cho em lắm, anh ơi!”.

Chị lại ôm anh, khóc ngon lành...

Chơi với chị ít ngày, anh về lại Việt Nam. Đưa cho anh một nắm tiền, những đồng tiền xanh xanh, đỏ đỏ, in hình những ông,những bà, những cảnh lạ hoắc, chị dặn: “ Anh mang những đồng tiền này ra ngân hàng để đổi. Trông thế này nhưng có giá trị lắm, hơn mười triệu đấy!”. Anh cầm những đồng tiền đẫm mồ hôi, nước mắt của chị mà không thể nói thành lời.

Anh lên máy bay.

Chị nhìn theo cho đến lúc chiếc máy bay mất hút, khuất lặn trong một đám mây màu xám đặc...

Chị trở lại công việc của mình với mấy người bạn.

... Trong một cuộc bố ráp của cảnh sát nước sở tại bắt những người phụ nữ nước ngoài di trú bất hợp pháp ở phố đèn đỏ, trong những người đó có chị. 

Trốn ở tầng ba, quá hoảng sợ, chị nhảy xuống.

Chị vỡ đầu ,chết không toàn thây...

Ôm bình đựng cốt tro của chị, anh khóc : “ Lúc này em mới dám nói thật với anh ở bên ấy em làm nghề gì!Thế là em về rồi! Tiền của em vẫn còn nguyên đây, anh có dám đổi đâu!”.

Những đồng tiền xanh xanh, đỏ đỏ in hình những ông, những bà, những cảnh lạ hoắc rơi lả tả xuống đất...

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑