Tin Tức Cập Nhật :
Home » » Danh dự!

Danh dự!

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017 | 17:30

Ông nhận được tin người nhà điện lên : “ Anh về gấp, ba ngã bệnh, nặng lắm!”. Ông được Ủy Ban Nhân Dân tỉnh cho mượn chiếc ô tô cùng anh lái xe, trước đây hay lái xe cho ông, đưa ông vội về quê. 

Ảnh minh họa: Huffington Post

Yêu cầu anh lái xe chạy càng nhanh càng tốt, ông sốt ruột, không biết bệnh tình của ba thế nào! Khỏe mạnh thế mà sao lại “ ngã bệnh nặng”?

Chiếc xe đang chạy bị công an tuýt còi, phải dừng đột ngột. Người công an trẻ chỉ bằng tuổi thằng con cả, nghiêm nét mặt, giơ tay chào ông rồi nói đúng giọng:

- Tôi yêu cầu anh lái xe, xuống xuất trình giấy tờ vì xe chạy quá tốc độ cho phép.

Dừng lại lúc này, rồi xem giấy tờ, ký biên bản, chuẩn bị tiền nộp phạt…mất bao nhiêu thời gian!!! Nhưng ông ngạc nhiên là người công an này sao không biết ông ? Ông từng lên ti vi, từng đi nói chuyện, địa bàn này, tuy khác tỉnh, nhưng ông lội nát nước…Ây thế mà... Ông nói với người công an:

- Tôi đang vội, anh ghi lại số xe, để tôi đi, việc này giải quyết sau…Chắc anh biết tôi…

Người công an cương quyết lắc đầu:

- Cháu không biết chú! Xe vi phạm phải giải quyết. Anh lái xe xuống đi.

Người công an nói câu đó, chạm đến tự ái, khiến ông bực mình:

- Dân cả vùng này biết tôi mà sao anh nói là anh không biết!Chủ tịch tỉnh này từng là lính của tôi. Đừng láo!

Người công an vẫn bình tĩnh:

- Chú không được nói cháu “láo!” Cháu đang làm nhiệm vụ. Xe chạy quá tốc độ, vi phạm luật giao thông đường bộ. Yêu cầu lái xe xuống xuất trình giấy tờ…

- Không xuống!

- Chú phải cho người lái xe xuống…

- Tao không cho nó xuống! Mày gọi chủ tịch tỉnh, giám đốc công an đến đây tao cũng không cho nó xuống. Đừng cậy thế là công an…

- Cháu yêu cầu lái xe…

Chỉ thế thôi, lại hóa cãi nhau to, dân bu đen, bu đỏ, nhiều người giơ máy điện thoại lên quay…

Cuối cùng, chiếc xe của ông vẫn về đến nhà sau khi chấp nhận để lại giấy tờ, để kịp gặp ông già, May cho ông…

Ba của ông mệt nặng, nhưng chưa đến nỗi…Ba thở mệt nhọc, nói với ông:

- Ba là người trọng danh dự. Thế mà thằng Tám cậy thế là cậu ruột của một Bộ trưởng làm bậy. Ba góp ý với nó, nó chửi lại, coi ba không ra gì…Uất lắm con ạ! Danh dự của con người lớn lắm, ai xúc phạm đến danh dự của ba, của gia đình, ba chịu không được…

Hai hàng nước mắt của ba chảy. Ông hiểu, ba của ông, một cán bộ lão thàng cách mạng, vào sinh, ra tử rất trọng danh dự, chỉ cần xúc phạm một lời nhỏ là ông có thể ngã bệnh. Ông động viên ba, nói, sẽ yêu cầu thằng Tám đến xin lỗi…

Ông chưa kịp làm việc đó thì lần này, điện ở nhà báo cho ông biết : “ Ba mất! Anh về ngay!”.

Thế là thế nào!

Vừa gặp ba mà…

Cái chết của ba, nguyên do lại do ông.

Cuộc cãi nhau của ông với người công an, cả những tiếng “Đù mẹ! Đù cha…” từ miệng ông phát ra, do quá bức xúc được người dân ghi lại, họ phát nhanh lên “phây búc”, lan truyền với tốc độ chóng mặt, kèm theo những lời bình luận:

- Tưởng ai, hóa ra nguyên ông chủ tịch tỉnh…giọng không thua một thằng xã hội đen.Nhục!

- “ Quan” thế này, liệu dân có nghe không?

- Thật quá xấu hổ cho một gia đình, một dòng họ có một người làm “quan” như thế này để xã hội lên án…

Ba ông biết. 

Quá uất!
Giá như ! Lúc ấy ông xuống nói một lời xin lỗi với người công an…

Mọi chuyện lúc này đã muộn rồi.

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑