Tin Tức Cập Nhật 24/7
Home » , , , » Chiến Trường Tiếp Theo Trong Chiến Tranh Thương Mại Của Trump: Việt Nam

Chiến Trường Tiếp Theo Trong Chiến Tranh Thương Mại Của Trump: Việt Nam

Đăng bởi: BTV Tiến Bộ on Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019 | 10.9.19


Việt Nam có khả năng là mục tiêu thương mại tiếp theo của chính quyền Trump. Song tính toán thì khác với Trung Quốc về những điểm chính.

Hình minh họa/tư liệu

Trong khi các căng thẳng thương mại đang leo thang giữa Mỹ và Trung Quốc đã thu hút sự chú ý, một tay chơi mới nổi trong thương mại toàn cầu đã âm thầm gặt hái những lợi ích, trở thành một lựa chọn thay thế cho các công ty đang tìm cách đa dạng hóa chuỗi cung ứng của mình và đề phòng tác động của bất ổn chính trị đang tăng lên.

Việt Nam, một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới, đã mở cửa thị trường trong những năm gần đây, bằng cách tham gia hiệp định thương mại CPTPP [Comprehensive and Progressive Agreement for Trans-Pacific Partnership, Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương], là chỗ đáp của các công ty và các mạng lưới nhà cung cấp đang chạy khỏi Trung Quốc, và gần đây ký một hiệp định thương mại tự do với EU.

Một kết quả của thành công này: Thặng dư thương mại hàng hóa của Việt Nam với Mỹ đã tăng vọt từ 31.98 tỷ USD năm 2016 lên 39.49 tỷ USD trong năm 2018 và tăng tới 39% cho đến tháng Sáu năm nay. Chính quyền Trump đã để ý, tuôn ra hàng tràng về chuyện Việt Nam 'thậm chí còn tệ hơn cả Trung Quốc' như thế nào và nhất thiết phải làm sao đó để giảm 'thâm hụt thương mại không thể chịu được này'.

Đối chính quyền Trump và cân bằng cán cân thương mại, quá khứ có thể là tiền đề cho hiện tại[2]: Việc đánh thuế hàng hóa đối với Việt Nam đang sắp xảy đến. Nhưng có hai vấn đề với quá trình hành động này. Thứ nhất, thâm hụt thương mại vẫn là một cách tồi để đánh giá một mối quan hệ thương mại. Thứ hai, áp dụng với Việt Nam, thuế quan sẽ gây rủi ro cho các mục tiêu an ninh quan trọng của chính quyền đối với Trung Quốc.

Về cán cân thương mại, trong khi Việt Nam đã trở thành nhà sản xuất thường thâm dụng lao động, một nguyên do lớn cho sự tăng trưởng thâm hụt thương mại gần đây [giữa Mỹ và Việt Nam] có khả năng là do trung chuyển hàng hóa từ Trung Quốc qua Việt Nam.

Gian lận trung chuyển – quá trình dán nhãn lại hoặc sửa đổi tối thiểu đối với hàng hóa ở một nước thứ ba để tránh thuế quan – đã khiến các nhà hoạch định chính sách của Mỹ lo ngại trong nhiều năm liên quan đến hàng hóa do Trung Quốc sản xuất. Dữ liệu về trung chuyển thì không đồng nhất, nhưng bằng chứng cho thấy các công ty tìm cách tránh thuế quan của Mỹ đang sử dụng Việt Nam làm khu vực để tiến hành khi chiến tranh thương mại Mỹ-Trung gia tăng. Bởi vì các vấn đề trung chuyển giờ đây đã vướng mắc vào tranh chấp giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới, Việt Nam có thể bị kẹt giữa hai làn đạn.

Tuy nhiên, còn có các sức mạnh khác. Một sự đồng thuận lưỡng đảng ngày càng tăng ở Washington cho rằng một Trung Quốc không được kiểm soát đặt ra một mối đe dọa an ninh lớn, và những quan hệ mạnh mẽ giữa Mỹ và Việt Nam được coi là ngày càng quan trọng trong việc cân bằng ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.

Để làm được điều đó, Việt Nam đã được đưa vào trong việc hình thành nên Hiệp định thương mại đối tác xuyên Thái Bình Dương do Mỹ dẫn đầu (nay là CPTPP mà không có Mỹ) để củng cố các quan hệ đối tác chính trị và kinh tế với các nước trong khu vực. Đúng trong năm 2016, Mỹ đã chấm dứt lệnh cấm vận vũ khí của mình đối với Việt Nam và gần đây đã cung cấp tàu tuần tra cho lực lượng bảo vệ bờ biển của Việt Nam. Về phía mình, Việt Nam cảnh giác với ảnh hưởng của nước láng giềng phía bắc ở Biển Đông và đã phát triển mối quan hệ an ninh với các cường quốc khu vực như Ấn Độ và Nhật Bản.

Việt Nam có thể không phải là đối tác hoàn hảo, tất nhiên. Đây là một quốc gia độc đảng vẫn còn ngăn chặn bất đồng chính kiến và quản lý một nền kinh tế có kiểm soát, với các doanh nghiệp nhà nước tương tự như các doanh nghiệp gây phiền phức cho các nhà hoạch định chính sách của Mỹ về Trung Quốc.

Chính quyền Trump cũng khó có thể dung thứ cho một quốc gia thậm chí còn xa xôi lạnh nhạt hơn so với các đồng minh an ninh của Mỹ như Nhật Bản và Hàn Quốc, vốn đã được đưa vào tầm ngắm thương mại của chính phủ [Mỹ] vì lý do an ninh quốc gia không rõ ràng.

Cũng vậy cả thôi, cố gắng khắc phục cán cân thương mại thông qua thuế quan sẽ chỉ khiến người chơi chủ chốt thêm xa lánh ở một khu vực mà Mỹ hy vọng duy trì ảnh hưởng của mình.

Thay vào đó, chính quyền Trump nên làm việc một cách xây dựng với Việt Nam để hạn chế trung chuyển và trong quá trình đó tăng cường mối quan hệ an ninh. Điều này có thể được thực hiện bằng cách tham dự với chính phủ Việt Nam về chính sách phát triển và thương mại khu vực, đồng thời tạo cơ hội thảo luận trên những lo ngại chung về Trung Quốc. Cách tiếp cận như vậy sẽ làm giảm sự chú ý sai lầm của tổng thống Trump vào thâm hụt thương mại và có khả năng đưa Việt Nam lại gần hơn với quỹ đạo của Mỹ.

Nhưng với thông báo áp thuế đối với phần còn lại của hàng nhập khẩu Trung Quốc vào Mỹ, hiếm ai có thể nín thở chờ rằng Việt Nam sẽ được tha.

Alexander Hitch
viet-studies
Nguồn: The Next Battleground in Trump’s Trade War: Vietnam, By Alexander Hitch | The Diplomat

Chú thích:

[1] Alexander Hitch: Trợ lý nghiên cứu về kinh tế toàn cầu (2017-nay) tại Hội đồng toàn cầu vụ (Council of Global Affairs) Chicago. Có hai bằng thạc sĩ về quản trị kinh doanh tại University of Chicago Booth School of Business (2017-2019) và xã hội học thị thành tại Đại học Chicago (2010-2011), tốt nghiệp Đại học Wisconsin-Madison chuyên ngành lịch sử (2005-2010).

[2] Nguyên văn 'what’s past is likely prologue': bắt nguồn từ câu 'What's past is prologue' trong vở kịch 'The Tempest' (Giông tố) của Shakespeare, nghĩa là 'Những gì trong quá khứ mới chỉ là sự khởi đầu', thường được sử dụng với nghĩa 'lịch sử đặt bối cảnh cho hiện tại'. (Người dịch)

Image Credit: Flickr / Lê Duy Lâm
The Next Battleground in Trump’s Trade War: Vietnam

Vietnam is likely the Trump administration’s next trade target. But the calculus differs in key ways from China.
By Alexander Hitch
August 16, 2019
While escalating trade tensions between the United States and China have commanded attention, an emerging player in global trade has quietly reaped the benefits, becoming an alternative for companies looking to diversify their supply chains and hedge against rising political uncertainty.
Vietnam, one of the world’s fastest growing economies, has opened its markets in recent years, joining the CPTPP trade pact, landing companies and supplier networks decamping from China, and recently inking a free trade agreement with the European Union.

One result of this success: Vietnam’s trade surplus in goods with the United States has soared from $31.98 billion in 2016 to $39.49 billion in 2018, and is up 39 percent through June of this year. The Trump administration has taken notice, launching fusillades about how Vietnam is “even worse than China” and must work to reduce the “unsustainable trade deficit.”

Transshipment fraud – the process of relabeling or making minimal modifications to goods in a third country to avoid tariffs – has concerned U.S. policymakers regarding Chinese-made goods for years. Data on transshipment is spotty, but evidence suggests that firms looking to avoid U.S. tariffs are using Vietnam as a staging area as the U.S.-China trade war intensifies. Because transshipment issues have now become entangled in the dispute between the world’s two largest economies, Vietnam could be caught in the crossfire.

Other forces are in play, however. A growing bipartisan consensus in Washington holds that an unchecked-China poses a major security threat, and strong U.S.-Vietnam relations are seen as increasingly important in balancing Chinese influence in the region.

To that end, Vietnam was included in the forming of the U.S.-spearheaded Trans-Pacific Partnership trade agreement (now CPTPP without the U.S.) to cement political and economic partnerships with countries in the region. Just in 2016, the United States ended its arms embargo on Vietnam and recently provided patrol boats to the Vietnamese coastguard. For its part, Vietnam is wary of its northern neighbor’s influence in the South China Sea, and has developed security ties with regional powers such as India and Japan. 

Vietnam may not be the perfect partner, of course. It is a single-party state that curtails dissent and manages a controlled economy with state-owned enterprises similar to those that trouble U.S. policymakers about China.

The Trump administration is also unlikely to spare a country even more at arm’s length than U.S. security allies such as Japan and South Korea, which have already been placed in the administration’s trade crosshairs for dubious national security reasons.

All the same, trying to fix the trade balance through tariffs will only alienate a key player in a region where the United States hopes to maintain its influence.

Instead, the Trump administration should work constructively with Vietnam to curb transshipment and in the process strengthen the security relationship. This could be done by engaging with the Vietnamese government on regional trade and development policy, while also providing an opportunity to discuss common concerns regarding China. Such an approach would reduce President Trump’s erroneous focus on the trade deficit and potentially bring Vietnam closer to the U.S. orbit.

But with the announcement to place tariffs on the remainder of Chinese imports to the United States, few will likely hold their breath that Vietnam will be spared.


Alexander Hitch is a research associate on the global economy at the Chicago Council on Global Affairs.

Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑