Tin Tức Cập Nhật 24/7

Nhân quyền từ Mao đến Xi.

Đăng bởi: BTV Tiến Bộ on Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019 | 8.7.19



Ngày 4 tháng 6 năm 2019, Trung Quốc kỷ niệm 30 năm vụ thảm sát Thiên An Môn. Người ra lịnh cho xe tăng và quân đội cán trên thi thể và bắn trực diện vào người dân biểu tình là Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping). Cùng với người tiền nhiệm là Mao Trạch Đông (Mao Zedong) và hai hậu duệ là Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) và Tập Cận Bình (Xi Jinping), cả 4 người được Trung Quốc và thế giới xem là vĩ nhân nhưng nhìn dưới lăng kính nhân quyền, cả bốn đều là những tên bạo chúa. Bài viết trình bày tóm lược tình trạng nhân quyền tại Trung Quốc trong 70 năm qua, từ thời Mao Trạnh Đông đến Tập Cận Bình.

Mao Trạch Đông và những chiến dịch sát nhân

Mao Trạch Đông
Sau cuộc Vạn Lý Trường Chinh thắng Quốc Dân Đảng và đuổi Tưởng Giới Thạch ra đảo Đài Loan, ngày 01/10/1949, tai công trường Thiên An Môn, Mao Trạch Đông tuyên bố cho toàn thế giới biết sự thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Trong 27 năm trị vì cho đến khi chết ngày 09/09/1976 lúc 82 tuổi, Mao Trạch Đông đã cai trị bằng sắt máu với chánh sách sùng bái cá nhân, đã sát hại và di hại gần 100 triệu dân (10% dân số) trong các nhà tù, trại tập trung, các cuôc đấu tố và các trận đói vì những thất bại của các chiến dịch, chánh sách tàn bạo và ngu dốt của Mao.

Sự độc tôn của Mao đến độ hoang tưởng, như trong Đại hội đảng tháng 9/1956 tại Bắc Kinh, Mao buộc các lãnh đạo trung kiên phải đọc bài tự nhận tất cả sai lầm và ca tụng Mao là “đại diện cho chân lý, không bao giờ sai lầm”. Mao tự cho là người đã kết hợp Karl Marx và Tần Thủy Hoàng, bắt mọi người dân phải học tập tư tưởng, tác phẩm của Mao. Từ năm 1965 đến khi kết thúc cuộc “Đại cách mạng văn hóa”, Trung Quốc đã phát hành 5 tỉ quyển sách nhỏ “Mao Tuyển” (Quotations from Chairman Mao Tse-Tung) mà mọi người dân luôn phải mang theo trong người để học thuộc lòng các lời dạy bảo của Mao.

Mao Trạch Đông cực kỳ tàn ác và xảo quyệt, đã dùng mưu chước và quyền lực để lợi dụng các đồng chí từng đồng lao cộng khổ trong cuộc Van lý trường chinh hầu đạt được đỉnh cao danh vọng rồi hãm hại họ. Chọn Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shaoqi) như người kế vị rồi bức hại Lưu Thiếu Kỳ chết nhục nhã, đưa Lâm Bưu (Liu Biao) lên rồi hèn hạ giết Lâm Bưu vì nghi ngờ Lâm Bưu phản bội (bị tai nạn phi cơ rơi tại một sa mạc ở Mông Cổ), chọn Đặng Tiểu Bình rồi lưu đày làm nhục Đặng Tiểu Bình, chọn Hoa Quốc Phong là người kém cỏi nhất để cho người vợ thứ tư là Giang Thanh (Jiang Qing) khuynh đảo. Mao lại là nguời dâm đảng, không phải chỉ có 4 vợ mà “qua đêm” với hàng ngàn mỹ nữ vào những tối thứ tư sau dạ yến. Mao còn là người nhơ nhớp, không bao giờ tắm chỉ lau với khăn nóng, không bao giờ đánh răng chỉ xúc miệng với một loại trà, mắc bịnh hoa liễu và truyền cho các thiếu nữ qua đêm. Mao suy nhược, thường làm việc trên giuờng hay hồ bơi xây trong dinh thự riêng gọi là Trung Nam Hải (Zhongnahan) bên cạnh Cấm Thành (theo lời kể của Lý Chí Thụy, bác sĩ riêng của Mao trong quyển “The Private Life of Chaiman Mao).

Mục đích tối hậu của Mao là đưa Giang Thanh lên cầm quyền, mặc dù khi Mao kết hôn với Giang Thanh năm 1938, Bộ Chính Trị đã có quyết định cấm Giang Thanh trong 20 năm không được tham gia việc chính trị, nhưng Giang Thanh với nhiều tham vọng đã từng bước chiếm quyền lực vượt qua Mao, nhứt là những năm cuối đời, khi Mao già yếu bịnh hoạn (bịnh Parkinson, thần kinh). Nói tóm lại, Mao tìm mọi cách loại trừ các công thần danh tướng để củng cố ngôi vị và chuyển chức “đại vương” cho Giang Thanh, nhưng những thất bại các chánh sách của Mao đã khiến giấc mộng của Mao không thành. Sau đây là tóm lược vài thành tích tội ác của Mao.

Chánh sách Trăm hoa đua nở

Trăm hoa đua nở
Khi vừa chấp chánh, Mao cần tiêu diệt ngay kẻ thù của chế độ cộng sản là phe hữu và giới trí thức. Với chánh sách Trăm hoa đua nở, Mao khuyến khích giới trí thức và phe cấp tiến đóng góp ý kiến và phê bình đảng để rồi chỉ vài tháng sau, Mao bỏ tù, lưu đày hay xử tử nửa triệu người trong chiến dịch “Chống Cánh Hữu”. Mao đã ngạo mạn tuyên bố: “Tần Thủy Hoàng đáng kể gì. Ông ta chỉ giết có 46 chục nho sĩ, còn chúng ta thủ tiêu 46 vạn tên trí thức hủ nho. Có kẻ chửi chúng ta là độc tài thống trị, là Tần Thủy Hoàng thời nay. Chúng ta thừa nhận hết, nhưng chúng bây nói thế chưa đủ độ, nên chúng ta phải nói thêm rằng thực tế còn hơn thế” (Chín bài luận về đảng Cộng Sản, tr.70 ; Broad Press. ISBN: 1- 932674-325-X ). Hậu quả của chánh sách “Trăm hoa đua nở” là triệt tiêu giới trí thức Trung Quốc; những người sống sót, hoặc vâng lời “mặt trời đỏ”, hoặc tắt tiếng nói của lương tri.

Cải cách ruộng đất

Cùng lúc với phong trào Trăm hoa đua nở, Mao phát động chiến dịch cải cách ruộng đất nhằm xúi nông dân đấu tố các phú nông để cướp tài sản rồi bắt giết, những đảng viên Quốc dân đảng không thoát được ra Đài Loan ẩn náu dưới dạng nông dân hay nhà giáo... “Theo công bố của ĐCSTQ, đến cuối năm 1952, số người bị tiêu diệt đến 5 triệu người” (Tuyết Mai. Lịch sử giết người của ĐCSTQ./ trithucvn.net 26/12/2017)

Phong trào “Bước Đại nhảy vọt”

Cải cách ruộng đất
Tháng 1/1958, Mao phát động kế hoạch ngũ niên gọi là Phong trào Bước Đại Nhảy Vọt chủ trương tập thể hóa nông nghiệp và công nghiệp, phát triển sản xuất thép. Tất cả nông dân phải tập trung làm việc tại các công xã, ăn ở trong các nhà tập thể, phòng ăn công cộng, tất cả sản xuất thực phẩm của nhân dân bị cấm đoán. Mao bắt phải tháo gỡ đường sắt, nông cụ, thậm chí cả nồi niêu soong chảo đem nấu chảy ra để đúc thành thép, nhưng thép vô dụng vì chế tạo không đúng cách. Không sản xuất đủ thực phẩm, thời tiết xấu, nạn đói tràn lan khắp nước. Mao sống trong biệt điện, không biết đói khổ của nhân dân chỉ nghe theo nịnh thần sợ hãi, tâng bốc đại lãnh tụ bằng các báo cáo láo, thậm chí, khi Mao ra khỏi biệt điện bằng xe lửa thì nịnh thần chỉ đưa đi qua những đường có trồng rau bắp xanh tươi.

“Trong 4 năm thực hiện phong trào Bước Đại Nhảy Vọt (1959-1962), Trung Quốc đã xảy ra thảm kịch có 37,5 triệu người chết đói theo số liệu chính thức được giải mật từ quyết định của Bộ chính trị ĐCSTQ tháng 9/2005… Nạn ăn thịt người đã diễn ra ở Tứ Xuyên và nhiều nơi khác: khi chôn người chết chỉ chôn nong, đến tối bới lên lấy thịt ăn hoặc tang chủ đã lóc thịt thân nhân trước khi mai táng.…Nạn đói trong chiến dịch nầy là nạn đói lớn nhất trên thế giới vào thời điểm ấy.” (Mao Trạch Đông, ngàn năm công tội/ Tân Tử Lăng, bản dịch Thông Tấn Xã VN, 2009. tr.65).

Trước sự thất bại của Bước Đại Nhảy Vọt, năm 1959 Mao từ chức Chủ tịch Nước và Lưu Thiếu Kỳ lên thay cùng với Đặng Tiểu Bình cứu vãn kinh tế bằng cách giải tán các công xã, cho nông dân sở hữu một mảnh đất nhỏ để canh tác và nhập cảng ngũ cốc của Canada và Úc để cứu đói.

Đại Cách Mang Văn Hóa
Để thu tóm lại quyền lực, chống lại Chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình, năm 1966, Mao phát động cuộc Đại Cách Mang Văn Hóa, bằng cách thành lập Hồng Vệ Binh gồm các học sinh thanh niên trên dưới 20 tuổi, đặt dưới sự điều động của Tứ Nhân Bang (Bè lũ bốn tên) gồm Giang Thanh, Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên và Vương Hồng Văn. Hồng Vệ Binh được huấn luyện hiếu sát, bắt giết các đảng viên, trí thức chống Mao, kể cả tấn công doanh trại của quân đội. Hàng chục triệu Hồng vệ binh khủng bố toàn dân, chủ trương tiêu hủy 4 cái cũ ( văn hóa cũ, tư tưởng cũ, phong tục cũ, thói quen cũ), tàn phá các di sản văn hóa (cổ vật, sách vở, đền chùa…), tạo ra hỗn loạn xã hội và kinh tế. Theo tướng Diệp Kiếm Anh (Ye Jianying) tiết lộ, trong Hội nghị Trung Ương họp ngày 13/12/1978, trong 10 năm Đại Cách mạng văn hóa (1966-1976), có 20 triệu người chết, 100 triệu người bị “chỉnh đốn”, tổn thất 800 tỉ nhân dân tệ.

Kể về công tội của Mao, lịch sử Trung Quốc đa số xem Mao là tên sát nhân, như Tổng Bí Thư Hồ Diệu Bang tuyên bố có khoảng 100 triệu người Trung Quốc bị giết hại dưới triều đại của Mao.

Ngoài ra, “Theo tờ Kinh Báo Hồng Kong, vào mùa xuân năm 1992, một cơ quan truyền thông ở Bắc Kinh tổ chức cuộc thăm dò dư luận về 10 nhà lãnh đạo đáng kính nhất của Trung Quốc theo phương thức bỏ phiếu, kết quả như sau: 1. Chu Ân Lai 100% số phiếu bầu, 2. Đặng Tiểu Bình 97%, 3. Đặng Dĩnh Siêu 90%, 4. Lưu Thiếu Kỳ 88%, 5. Chu Đức 84%, 6. Vạn Lý 83%, 7. Hồ Diệu Bang 80%, 8. Dương Thượng Côn 78%, 9. Giang Trạch Dân 76%, 10. Bành Chân 72%. Còn Mao Trạch Đông được bao nhiêu? Không đến 2%.

Nhân dân đã thức tỉnh. Việc tiếp tục treo ảnh Mao trên Thiên An Môn, tiếp tục để thi hài Mao ở nhà kỷ niệm là lạc hậu cần xử lý thỏa đáng để đất nước ta thoát khỏi bóng đen Mao Trạch Đông...” (Mao Trạch Đông ngàn năm công tội, tr.112 ).

Đặng Tiểu Bình và cuộc thảm sát Thiên An Môn

Đặng Tiểu Bình
Nguời dân Trung Quốc và thế giới thường nhắc đến Đặng Tiểu Bình như một vĩ nhân với công cuộc cải cách kinh tế đã đưa Trung Quốc thoát ra khỏi thời kỳ lạc hậu đen tối dưới thời Mao Trạch Đông nhưng không biết hay thờ ơ với những tội ác của Đặng liên quan đến các cuộc giết hại hàng triệu người trong thời gian cầm quyền. Diên mạo và phong cách từ tốn của một nhà hiền triết hay một người cha phúc hậu đã che giấu một Đặng Tiểu Bình nham hiểm và tàn bạo.

Là đồng chí trung kiên của Mao Trạch Đông và triệt để theo thuyết Marx Lénine với chủ trương sắt máu, Đặng Tiểu Bình đã cùng với Mao Trạch Đông chiến đấu trong cuộc Vạn Lý Trường Chinh từ 1930 đến khi thành công năm 1949, thực hiện các cuộc tàn sát đẫm máu trong các chương trình Đại Nhảy Vọt, Cách mạng Văn hóa vô sản, cải cách ruộng đất. Ông cũng ba lần bị thanh trừng nhưng sau mỗi lần ông lại trở về nắm quyền hành và thậm chí cao hơn trước khi bị hạ bệ. Tuy Đặng Tiểu Bình không bao giờ giữ chức Tổng Bí Thư, nhưng ông là lãnh tụ tối cao từ 1978 đến khi ông chết năm 1997. Ông đã đưa lên và hạ bệ 3 người tổng bí thư là Hoa Quốc Phong, Hồ Diệu Bang, Triệu Tử Dương, và đề cử Giang Trạch Dân thay TriệuTử Dương. Nói khác đi ông là “bố già” (parrain) của 4 tổng bí thư.

Đặng Tiểu Bình hô hào chánh sách “bốn hiện đại hóa” trong 4 lãnh vực nông nghiệp, công nghiệp, quốc phòng và kỹ thuật nhưng ông quyết liệt từ chối hiện đại thứ năm là quyền tự do dân chủ mà nhà tranh đấu nhân quyền nổi tiếng của Trung Quốc Ngụy Kính Sinh (Wei Jingseng) đã đề nghị rồi bị bắt giam 17 năm, khi được thả năm 1997 thì bị đưa ngay ra phi trường đi Mỹ.

Cuộc hiện đại hóa của Đặng Tiểu Bình có mở cửa Trung Quốc thoát cảnh bần cùng chết đói dưới thời Mao, nhưng tạo ra bất bỉnh đẳng giữa giai cấp giàu nghèo, giữa các địa phương một cách lố bịch. Với phương châm “làm giàu là vinh quang, giàu không phải là xấu”, một giai cấp nhà giàu mới gồm các đảng viên và gia đình và nạn cường hào ác bá, tham nhũng tràn lan khắp nước đưa Trung Quốc đến một thảm trạng mới. Chính trong bối cảnh độc tài và bất công nầy mà cuộc thảm sát Thiên An Môn đã xảy ra vào ngày 4 tháng 6 năm 1989 (Trung Quốc còn gọi là vụ Lục Tứ)

Cuộc thảm sát Thiên An Môn

- Ngày 15/04/1989, một số dân chúng và sinh viên tụ họp chung quanh Đài Tưởng niệm Anh hùng nhân dân tại công trường Thiên An Môn để tỏ lòng thương tiếc Hồ Diệu Bang vừa qua đời. Hồ Điêu Bang là người Tổng Bí Thư có tinh thần cải cách, chủ trương nới rộng tự do dân chủ, được giới trí thức và sinh viên quý trọng đã bị phe Đặng Tiểu Bình buộc phải từ chức ngày 16/01/1987.

- Ngày 19/04, cuộc tập họp biến dần thành một cuộc biểu tình ngồi của 10 000 sinh viên và công nhân yêu cầu gặp mặt các nhà lãnh đạo để trình bày những yêu sách về quyền tự do ngôn luận và bài trừ nạn tham nhũng.

- Ngày 21/04, trước ngày cử hành tang lễ Hồ Diệu Bang, 100 000 sinh viên tuần hành tại công trường Thiên An Môn đòi gặp Thủ tướng Lý Bằng, người có cùng chủ trương như Đặng Tiểu Bình đàn áp cuộc biểu tình bằng võ lực, nhưng yêu cầu của sinh viên bị từ chối. Cùng lúc bạo loạn xảy ra ở Tây An (Thiểm Tây) và Trường Sa (Hồ Nam). Đặng Tiểu Bình lên tiếng buộc tội những người biểu tình “ âm mưu gây bất ổn dân sự “ khiến cuộc phản kháng leo thang.

- Ngày 27/04, khoảng 100 000 sinh viên tất cả các đại học ở Bắc Kinh phá vỡ các rào cản của cảnh sát với sự hưởng ứng của dân chúng và công nhân diễn hành trên các đường phố tiến về Thiên An Môn.

- Ngày 13/05, dưới sự lãnh đạo của nữ lãnh tụ sinh viên Sài Linh (Chai Linh), hàng trăm sinh viên tuyệt thực vô thời hạn nhân dịp Gorbachev viếng thăm Trung Quốc, cuộc đón tiếp phải tổ chức ở sân bay thay vì tại công trường Thiên An Môn.

Đảng Cộng Sản Trung Quốc mất mặt.

Dưới sự lãnh đạo của các lãnh tụ sinh viên như Vương Đan (Wang Dan), Ngô Nhĩ Kha Hy (Wuer Kaixi), Chu Dũng Quân (Zhou Yongjun) v.v… phong trào phản kháng của sinh viên lan rộng đến 400 thành phố khắp nước. Trung Quốc lên cơn sốt, Đặng Tiểu Bình quyết định dùng võ lực để đán áp cuộc biểu tình.

- Ngày 19/05, Tổng bí thư Triệu Tử Dương dùng loa cầm tay để nói chuyện với sinh viên với lời lẽ ôn tồn và bài diễn văn của ông là tiếng nói của dân chủ duy nhứt của ĐCSTQ từ lúc ấy đến nay: “Hỡi các sinh viên, chúng tôi đến đây đã quá muộn. Chúng tôi xin lỗi. Các bạn nói về chúng tôi, chỉ trích chúng tôi, tất cả những điều đó cần thiết. Lý do tôi đến đây không phải là để các bạn tha thứ cho chúng tôi. Tất cả những gì tôi muốn nói với các bạn đây là các bạn đã tuyệt thực bảy ngày rồi, các bạn đã rất yếu, các bạn không thể tiếp tục như thế được…Các bạn còn trẻ, còn nhiều ngày tháng phía trước, các bạn phải sống khỏe mạnh, để nhìn thấy ngày mà Trung Quốc hoàn thành bốn hiện đại hóa. Các bạn không giống chúng tôi, chúng tôi đã già, nó không còn quan trọng với chúng tôi nữa...”.

Tổng Bí thư Triệu Tử Dương, xin lỗi những người biểu tình vì đã xuất hiện quá muộn cho một cuộc đối thoại ở Bắc Kinh vào ngày 19/5/1989. (Ảnh: Getty Images
Chánh sách ôn hòa của Triệu Tử Dương đã khiến ông bị bãi nhiệm ngay sau đó (23/06/1989). Ông bị quản thúc tại gia suốt 16 năm cho tới ngày ông mất. Sự bức hại Triệu Tử Dương là một vết đen của lịch sử Đảng cộng sản Trung Quốc vì chính Triệu Tử Dương, trong 10 năm làm thủ tướng trước đó đã đưa Trung Quốc thoát ra khỏi bức màn sắt thời Mao. Chính ông là người mở đường cho công cuộc cải cách (trao quyền tự hữu ruộng đất cho nông dân, cải cách nông nghiệp và công nghiệp, bãi bõ kinh tế tập trung) mà sau nầy Đặng Tiểu Bình tiếp nối và khai triển. Sau cái chết của Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, Trung Quốc hoàn toàn tắt tiếng nói của dân chủ, nhân quyền.

- Ngày 27/05, chính phủ điều động 250 000 quân đội và xe tăng đến Bắc Kinh để giải tán cuộc biểu tình. Nhiều cuộc đụng độ giữa dân chúng và sinh viên với quân đội trên đường tiến quân vào thành phố.

- Tối ngày 03 và sáng ngày 04 tháng 6, quân đội xã súng bắn trực diện vào người biểu tình và xe tăng cán lên thi thể người sống, người bị thương, người chết. Máu nhuộm đỏ Thiên An Môn, đó là cuộc giết người nhanh và tàn bạo nhứt của thế kỷ XX.

Về số người chết và bị thương, cho đến nay vẫn không có con số chính xác vì chính phủ luôn từ chối cung cấp thông tin liên quan đến biến cố và cấm đoán người dân lẫn báo chí nói và viết về vấn đề nầy. Theo các thông tin gần đây, căn cứ vào các tài liệu giải mật từ các tòa đại sứ Mỹ năm 2014, Anh năm 2017, số người chết khoảng 10 000 và bị thương là 40 000 người. Sau biến cố, chính phủ bắt 21 người lãnh đạo và bắt hàng chục ngàn người đưa đến các trại giam, công trường lao động khổ sai.

Giang Trạch Dân và cuộc tàn sát Pháp Luân Công

Giang Trạch Dân
Khi Giang Trạch Dân đang làm Bí thư Thành Ủy Thượng Hải được Đặng Tiểu Bình gọi vể Bắc Kinh để chỉ huy cuộc đàn áp Thiên An Môn. Sau khi cách chức tổng bí thư Triệu Tử Dương ngày 23/06/1989 vì chánh sách ôn hòa với sinh viên, ngày hôm sau, Đăng Tiểu Bình cử Giang Trạch Dân thay thế Triệu Tử Dương.

Giang Trạch Dân không ngờ nhận được chức vụ nầy vì ông định về hưu và đã được Đại học Bắc Kinh chấp nhận giảng dạy ngành Điện học, do đó trong thời kỳ Giang làm Tổng Bí Thư, giới chính trị Trung Quốc xem ông là một thứ bình hoa trang trí, vì trong 12 năm trị vì, mọi quyết định quan trọng đều nằm trong tay Đặng Tiểu Bình cho đến khi Đặng Tiểu Bình mất (1997). Về đối ngoại, Giang bị chỉ trích là quá mềm yếu với Liên Sô và Mỹ. Vể đối nội, ông là ngưởi trách nhiệm về đại nạn tham nhũng và sự xa hoa phung phí cho đảng và cá nhân ông, nhưng tội ác lớn nhất của ông là đàn áp Pháp Luân Công.

Năm 2003, Hồ Cẩm Đào thay thế Giang Trạch Dân, nhưng Giang vẫn còn hiện diện trên chính trường để cùng với “nhóm lãnh đạo Thượng Hải” của ông bành trướng hệ thống quyền lực tham nhũng mà người kế nhiệm là Tập Cận Bình phải ra tay đánh dẹp trong kế hoạch gọi là “đả hổ đập ruồi”.

Đàn áp Pháp luân Công và mổ người sống lấy nội tạng

Pháp Luân Công (Falun Gong) là phương pháp tu dưỡng cơ thể và tinh thần phổ biến tại Trung Quốc và hơn 100 nước trên thế giới với số người tập luyện lên đến vài mươi triệu. Năm 1999, Giang Trạch Dân phát động chiến dịch ngăn cấm và tàn sát Pháp Luân Công bằng những biện pháp dã man như bắt giam, đưa đi trại lao động khổ sai, tẩy não. Nhân công theo Pháp Luân Công bị đuổi việc hay bắt làm không công 15-20 giờ mỗi ngày, sinh viên học sinh bị đuổi học. Theo khảo sát của nhà báo Ethan Gutmann và luật sư nhân quyền David Matas, cả hai đều được đề cử giải Nobel hòa bình, thì từ năm 2000 đến 2008, có khoảng từ 450 000 đến 1 triệu người Pháp Luân Công bị giam cầm trong các trại cưỡng bách lao động (laogai). Năm 2014, Trung Quốc tuyên bố đóng cửa các laogai, nhưng theo Amnesty National, các trại nầy vẫn còn tiếp tục nhưng hoạt động dưới một hình thức khác.

Ngoài những biện pháp trên, tôi ác lớn nhất của Giang Trạch Dân và các người kế nhiệm là cho phép các bịnh viện mổ sống các tù nhân để lấy nội tạng (gan, thận, tim, giác mạc mắt) còn ấm (WST=warm schemic temperature) để bán cho các đại gia Trung Quốc và bịnh nhân giàu có trên thế giới để ghép thay thế bộ phân bị hư. Theo cuộc điều tra của David Kilgour (Quốc Vụ Khanh Canada), Gutmann, Matas thì “...kể từ năm 2000 đến 2016, đã có trên 1.5 triệu được ghép nội tạng tại 712 trung tâm ghép gan và thận tại Trung Quốc...”

Báo cáo của 3 tác giả nầy tựa là New Investigation Report Exposing China’s Lucrative Organ Transplant Industry xuất bản lần đầu tiên năm 2006 được cập nhật hóa năm 2017 chi tiết hóa tội ác nầy của Trung Quốc.

Ngoài ra, ngày 20/6/2015 Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (World Organization to Investigate the Persecution of Falun Gong =WOIPFG) đã cho công bố kết luận cuộc điều tra: “Đảng Cộng sản Trung Quốc dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng, tin này được xác thực vào ngày 24 tháng 6 vừa qua trong cuộc điện đàm với một Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ “ (www.dkn.tv. Mổ cướp nội tạng sống 2 triệu học viên PLC).

Vào ngày 13 tháng 6 năm 2016, Hạ viện Hoa Kỳ đã thông qua Nghị quyết 343, lên án nạn mổ cướp nội tạng và kêu gọi Trung Quốc chấm dứt cuộc bức hại Pháp Luân Công. Các nghị quyết tương tự cũng đã được biểu quyết tại Canada, châu Âu.

Hồ Cẩm Đào
Sau khi chiếm Tây Tạng vào tháng 10 năm 1950, Mao Trạch Đông cắt vùng Amdo phía đông bắc để sát nhập vào các tỉnh Thanh Hải (Qinghai), Cam Túc ( Gansu) và Tứ Xuyên (Schichuan), phần phía đông vùng Kham cũng bị cắt để sát nhập vào các tỉnh Vân Nam (Yunnam), Tứ Xuyên. Khu tự trị Tây Tạng (Trung quốc gọi là tỉnh Xizang) chỉ còn vùng U-Tsang và tây Kham với diện tích chỉ còn 1.2 triệu km2 so với Tây Tạng trước khi bị cắt đất là 2.5 triệu km2.

Vì bị cai trị khắc nghiệt, nên từ năm 1956, người Tây Tạng nổi dậy phản kháng bị Trung Quốc đàn áp dã man. Tháng 3/1959, một cuộc nổi dậy khác của 300 000 dân Tây Tạng bùng nổ tại Lhassa để chống lại chính sách bảo hộ của Trung Quốc, hậu quả là hơn 20.000 người bị giết, nhiều tu viện bị tàn phá với hàng ngàn tín đồ bị sát hại, Đức Đạt Lai và hơn 100 000 người Tây Tạng phải chạy sang Ấn Độ, lưu trú ở thị trấn Dharamsala (tiểu bang Himachal Pradesh, phía Bắc Ấn Độ) và thành lập chính phủ lưu vong tại đây.

Tháng 3/1989, kỷ niêm 30 năm Tây Tạng bị xâm chiếm, lúc ấy Hồ Cẩm Đào làm Thái thú Tây Tạng, lại một biển máu nữa xảy ra khi dân Tây Tạng bạo loạn.

Từ đó, một mặt Trung Quốc siết chặt cai trị Tây Tạng và mặt khác ồ ạt đưa di dân và hàng triệu tội phạm người Hán tới nhốt rồi cấp phát ruộng đất bắt định cư tại đó sau khi mãn tù. Tây Tạng đã thực sự bị Hán hóa, hiện nay tại vùng Tây Tạng tự trị chỉ có 3.2 triệu dân và khoảng 3 triệu ở tại 4 tỉnh lân cận, trong khi 8 triệu dân Trung Quốc đang sinh sống và gần nửa triệu quân và cảnh sát chiếm đóng.

Tây Tạng
Hơn nửa thế kỷ qua, đã có 1.5 triệu người dân và tu sĩ Tây Tạng bị sát hại, 6000 chùa và tu viện bị phá hủy và các cổ vật quý, tác phẩm mỹ thuật trị giá khoảng 8 tỉ mỹ kim đã bị Trung Quốc chiếm đoạt. Cuối tháng 7/2016, chính quyền Trung Quốc đã đưa quân đội vào phá dỡ Học viện Phật giáo Larung Gar, nơi vốn được coi là thánh địa Phật giáo của Tây Tạng, đưa hơn 40.000 tăng ni vào cảnh màn trời chiếu đất. Trong gần 100 nhà tù với khoảng 100 000 tù nhân bị kết tội vì biểu tình chống đối, vì tu sĩ không tuân lời hoàn tục, vì thầy giáo và học sinh không chịu dạy và học chữ Hán, kể cả thân nhân những người tự thiêu vì phẩn uất chế độ bạo ngược. Ngoài chính sách tiêu diệt tôn giáo và văn hóa, Trung Quốc còn đẩy mạnh chính sách diệt chủng bằng cách cưỡng bức phụ nữ Tây Tạng phá thai hay giết hài nhi để giảm bớt dân số Tây Tạng hay ép buộc phụ nữ Tây Tạng lấy chồng Trung Quốc. Tây Tạng hôm nay bị biệt lập với thế giới bởi lẽ từ đầu năm 2019, Trung Quốc không cấp visa cho du khách đến Tây Tạng kể cả phóng viên và ngoại giao đoàn.

Tuy sống trong sự đàn áp tàn bạo, từ 70 năm nay, dân Tây Tạng trong và ngoài nước kiên trì chiến đấu để mong giải thoát ách đô hộ của Trung Quốc. Nhìn gương tranh đấu của dân Tây Tạng và mới đây, 2 triệu người dân Hồng Kông xuống đường phản đối dự án dẫn độ tội phạm về Hoa Lục, người Việt Nam phải cảm thấy xấu hổ, nhục nhã vì sự ươn hèn cúi đầu dưới ách thống trị của bọn quan thầy Trung Quốc.

Tập Cận Bình: hoàng đế mới của Trung Quốc

Tập Cận Bình
Tháng 11/2012, Tập Cận Bình được đề cử vào chức vụ Tổng Bí Thư Đảng và tháng 3/2013 Chủ Tịch Nước. Tập được xem là người lãnh đạo thế hệ thứ 5, điều khiển một đảng với 87 triệu đảng viên. Khác với hai người lãnh đạo tiền nhiệm là Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào chủ trương tập thể chỉ huy, Tập có khuynh hướng tập quyền lãnh đạo như thời Mao Trạch Đông. Ngoài chức vụ Tổng Bí Thư và Chủ Tịch Nước, ông còn là Quân Ủy Trung Ương lãnh đạo tối cao quân đội, cảnh sát và an ninh trong và ngoài nước. Giống như Mao nhờ sự trung thành của quân đội, khi mới nhậm chức, ông yêu cầu 18 tướng lãnh cao cấp viết bài đăng trên Nhân Dân Nhật Báo, cơ quan ngôn luận của Đảng, cam kết lòng trung thành và mặc quân phục trong một cuộc diễn binh để chứng tỏ quyền uy của ông với quân đội. Chủ trương sùng bái cá nhân, ông cho phổ biến rộng rãi các tác phẩm của ông, đặc biệt quyển Governance of China được dịch ra nhiều ngôn ngữ phát hành khắp thế giới. Ông bắt dân chúng gọi ông là Xi Dada (Tập Đại Đại, Bác Tập) và vợ ông, Bành Lệ Viên, một ca sĩ opera nổi tiếng được phong là Thiếu tướng và được gọi là Bành Ma Ma. Tập bỏ tù đối thủ Bạc Lai Hy (Bo Xilai), thanh trừng các đối thủ tiềm tàng, nhất là phe Giang Trạch Dân vẫn còn hiện diện nhiều trong bộ máy cầm quyền và quân đội bằng chiến dịch chống tham nhũng “đả hổ đập ruồi”. Năm 2018, ông bãi bỏ giới hạn 2 nhiệm kỳ trong hiến pháp cho phép ông có thể tại chức mãi mãi nếu ông muốn. Tập Cận Bình được xem là một hoàng đế mới của Trung Quốc.

Về phương diện nhân quyền ông đã chứng tỏ uy quyền của một ông vua với các biện pháp kiểm soát và trừng phạt dân Trung Quốc một cách thô bạo.

- Kiểm duyệt thông tin

Với một hệ thống truyền thông nhà nước khổng lồ: 2200 nhựt báo, 9000 tạp chí, 1000 đài phát thanh và 3000 đài truyền hình đặt dưới quyền kiểm soát của Bộ Tuyên Truyền trực thuộc Ủy Ban Trung ương đảng, sự kiểm soát và kiểm duyệt truyền thông vô cùng nghiệt ngã.

Bức Tường Lửa vĩ đại (Great Firewall) thiết lập từ 2003 trở nên dầy đặc hơn để ngăn chặn tất cả mọi thông tin qua internet bị xem là “không phủ hợp với tiêu chuẩn của chính phủ” trong đó có khoảng 300 vấn đề cấm kỵ như Thiên An môn, Tây Tạng, Tân Cương, Pha Luân Công, ly khai... Các trang mạng ngoại quốc như Wikipedia, Google, Facebook, YouTube, Twitter… thậm chí các trang mạng giải trí như Netflix, Dailymotion bị ngăn cấm. Người dân chỉ được truy cập các trang mạng Trung Quốc như Baidu (thay cho Google), Weibo (thay cho Twitter), IQiyi (thay Netflix). Chỉ năm 2018, Trung Quốc đã đóng cửa 28000 trang mạng và xóa 6 triệu bài viết, nhận định bị xem là vi phạm luật, các internaute bị cảnh cáo hay bị trừng phạt. Người sử dụng internet phải cung cấp đầy đủ hồ sơ cá nhân và được kiểm soát qua “ hệ thống tín nhiệm xã hội” dựa trên một “kho dữ liệu lớn” và các ứng dụng trí tuệ nhân tạo. Mỗi công dân được 800 điểm, số điểm nầy được tăng hay giảm tùy theo hành động, hạnh kiểm của mỗi công dân và ảnh hưởng đến phúc lợi xã hội, thí dụ như khi có điểm thấp thì không được hưởng các dịch vụ như đi xe lửa, đóng tài khoản ngân hàng cao… Những lo sợ nầy đã triệt tiêu quyền tư do của người dân.

Bởi lẽ các công ty cung cấp dịch vụ phải lưu trữ dữ liệu của khách hàng, hợp tác với chánh phủ để kiểm duyệt, kiểm soát người sử dụng. Những vi phạm vô tỉnh hay cố ý sẽ bị phạt tiền hay đi tù, do đó các công ty dịch vụ mặc nhiên trở thành công an internet cho chánh phủ. Tự do ngôn luận, hay tự do nói chung bị triêt tiêu hoàn toàn dưới “đế chế” Tập Cận Bình.

- Kiểm soát toàn bộ người dân bằng Skynet (Lưới Trời)

Kỹ thuật nhận dạng khuôn mặt bằng camera phối hợp với dữ liệu số đã phát triển từ lâu tại các quốc gia kỹ nghệ, nhưng luật pháp ngăn cấm việc sử dụng để theo dõi và định vị con người bởi lẽ xâm phạm vào đời sống riêng tư và nhân quyền, nhưng với Tập Cận Bình là phương tiện diệt trừ đối thủ, dẹp nội loạn, kiểm soát toàn diện người dân để duy trì quyền lực. Skynet đã được Mỹ sử dụng truy lùng đich trong các cuộc chiến chống Taliban, ISIS nhưng sử dụng để theo dõi người dân thì chỉ có Tập Cận Bình mới dám làm. Theo báo The Straits Times của Singapore thì đến nay Trung Quốc đã bố trí 176 triệu camera và dự trù sẽ gia tăng đến 600 triệu năm 2020. Với hệ thống camera nầy, Trung Quốc có thể kiểm soát mọi hành động của 1.3 tỉ người dân qua nhận diện khuôn mặt đối chiếu với kho dữ liệu để xác định lý lịch của người dân. Google là kho dữ liệu lớn nhứt thế giới bao gồm cá nhân và tổ chức, nhưng Google đã bị ngăn cấm thay thế bằng Baidu, nhưng dù sao một khi kế hoạch nầy được thực hiện toàn bộ, không hiểu Trung Quốc và thế giới sẽ ra sao?

- Đàn áp người Duy Ngô Nhĩ (Uyghur) ở Tân Cương (Turkestan)

Người Duy Ngô Nhĩ (Uyghur) là một dân tộc thiểu số nói tiếng Thổ nhĩ kỳ, theo Hồi giáo sống ở miền Tây Bắc Tân Cương, chiếm khoảng 45% dân số (11 triệu). Tân Cương là một vùng tự trị giống như Tây Tạng (Trung Quôc gọi là tỉnh Xinjang) và thường xuyên có các cuộc bạo loạn chống lại chánh sách bảo hộ hà khắc của Trung Quốc, do đó dưới mắt chánh quyền Trung Quốc, người Duy Ngô Nhĩ bị xem là thành phần khủng bố nên bị khám xét, bị bắt và bị giam giữ vô hạn định và bị hành hạ bằng những cực hình dã man không cần lý do chính đáng.

Tháng 8/2018, Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc công bố có một triệu người Uyghur đang bị giam trong các trại tù cải tạo ở Tân Cương, nhưng Trung Quốc viện dẫn đó là những trung tâm dạy nghề. Theo Trung Quốc, “chương trình giáo dục và đào tạo nghề giúp mọi người nhận ra những sai lầm của mình, thấy rõ được bản chất tác hại của chủ nghĩa khủng bố, tôn giáo”. Ý nghĩa của lời giải thích lật lọng trên là Trung Quốc muốn người Uyghur bỏ Hồi giáo, không được làm lễ Ramadan, không được để râu, không được choàng khăn, phải học tiếng Hán, phải thề trung thành với Tập Cận Bình. Người Uyghur bị theo dõi bằng camera, thậm chí dùng bồ câu mang mini- camera để theo sát, cho công an đến nhà người tình nghi ngủ qua đêm…

Trả lời cáo buộc của đại diện các quốc gia tại Hội Đồng Nhân Quyền họp tại Genève ngày 06/11/2018, thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc tuyên bố: “Trung Quốc được tự do lựa chọn con đường nhân quyền của riêng mình” (TQ chi hàng tỷ USD trại giam ở Tân Cương, BBC ngày 07/11/2018).

Thế giới đang có hai con sư tử, con nào là giấy, và nếu cả hai đều thật thì trong một khu rừng có thế nào có hai chúa sơn lâm?

Kết luận

Để kết luận, chúng tôi xin nhắc đến hai bài viết vừa mới đăng trên trang mạng tháng 6 vừa qua liên quan đến vấn đề nhân quyền ở Trung Quốc.

Bài thứ nhứt là bản án dài 60 trang ngày17/06/2019 của Tòa Án độc lập điều tra về thu họạch nội tạng cưởng bức tù nhân lương tâm tại Trung Quốc (Independent Tribunal into Forced Organ Harvesting from Prisoners of Conscience in China) kết luận về tội ác chống lại loài người của chính quyền Trung Quốc (China Tribunal: Final Judgement and Report 17th June 2019). Cùng lúc, ngày 24/06/2019, La Croix, tờ nhật báo công giáo có uy tín rất lớn ở Pháp đã đăng bài dịch tựa là Time to act against Chinese criminal state (Đã đến lúc hành động chống lại chính quyền tội phạm Trung Quốc) kêu gọi thế giới phải hành động để chấm dứt tình trạng thu hoạch nội tạng các tù nhân lương tâm tại Trung Quốc. Tác giả bài viết là Benedict Rogers, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền đảng Bảo Thủ Anh Quốc. (Cả 2 bài có thể đọc online).

Đó là lời kết án và kêu gọi mà từ năm 2000 và nhiều năm sau đó, David Kilgour, nhà lập pháp của Canada và hai đồng sự Ethan Gutmann, David Matas đã cập nhật hóa các cuộc điều tra về tình trạng mổ nội tạng để bán của Trung Quốc và kêu gọi thế giới hành động để chấm dứt tội ác nầy. Chuyên vi phạm nhân quyền kinh thiên động địa như vậy đã xảy ra 20 năm mà nay vẫn còn tiếp diễn.

Chuyện kinh thiên động địa thứ hai là cuộc thảm sát Thiên An Môn cách đây 30 năm khiến 10000 người Trung Quốc bị sát hại và hàng chục ngàn người bị bắt giam khiến thế giới phẫn nộ và tuyên bố đình chỉ các cuộc bang giao với Trung Quốc là chuyện nhiều người cũng biết nhưng ít ai biết bộ mặt đạo đức giả của khối Tây Phương, đặc biệt là Mỹ chỉ vì quyền lợi kinh tế. Chỉ hai tháng sau lời tuyên bố, Tổng Thống George H.W. Bush đã bí mật gởi Cố vấn an ninh Brent Scowcroft đến Bắc Kinh để xoa dịu Trung Quốc cho rằng chuyện Thiên An Môn là chuyện nội bộ của Trung Quốc, rồi sau đó Bush vẫn hỗ trợ cho Trung Quốc gia nhập vào Hiệp ước thương mại WTO. Năm 1991, Bill Clinton đã dõng dạc tuyên bố khi ra tranh cử tổng thống: Tôi chẳng bao giờ bắt tay những tên đồ tể ở Thiên an Môn (Je ne serrerai jamais la main des bouchers de Tienanmen (Chine-USA, la guerre programmée, p.149), nhưng khi vào tòa Bạch Ốc, Clinton làm ngược lại: Nếu nước Mỹ hành xử với Trung Quốc như kẻ thù, Trung Quốc sẽ là kẻ thù của nước Mỹ. Rồi đến tổng thống Trump, trong cuộc viếng thăm đầu tiên Trung Quốc năm 2017, ông không đề cập một lời đến vấn đề nhân quyền. Thế là Business as usual!!!

Với Anh Quốc, thủ tướng David Cameron hướng dẫn một phái đoàn doanh nhân đến viếng Trung Quốc, ký một số hợp đồng trị giá 6 tỉ bảng Anh.

Ba mươi năm sau Thiên An Môn, trong khi Trung Quốc tiếp tục đàn áp người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, Pháp Luân Công, các phong trào dân chủ, các luật sư nhân quyền, những người bất đồng chính kiến, bịt miệng truyền thông, kiểm soát người dân với hệ thống thang điểm và nhận diện khuôn mặt bằng máy ảnh thì những nhà lãnh đạo của thế giới tự do, đứng đầu là Mỹ, vẫn tiếp tục giả ân giả nghĩa “lên án mạnh mẽ, kêu gọi chấm dứt…” thay vì có hành động cụ thể để bảo vệ công lý và nhân quyền. Chính thái độ nhu nhược của Tây phương trước các vi phạm nhân quyền thô bạo của Trung Quốc đã góp phần cho chánh sách bá đạo của Trung Quốc.

Ngày nay, bạo lực và giả dối đều có giá và lên ngôi, thế giới đang sống trong thời đại mà nhân quyền chỉ là một xa xí phẩm. Đó là một quan điểm tiêu cực và cay đắng.

Tuy nhiên, Vương Đan (Wang Dan), người cựu lãnh tụ sinh viên trong cuộc thảm sát Thiên An Môn hiện đang lưu vong tại Mỹ vẫn lạc quan về triển vọng thay đổi chế độc tài ở Trung Quốc. Ông tin rằng bất đồng chính kiến đang gia tăng và sẽ có một cuộc nổi dậy lớn khác sẽ có thể xảy ra nếu kinh tế xấu đi, nhưng ông không dự đoán được khi nào.

Nhìn lại Việt Nam, nhiều nhà tranh đấu nhân quyền đã gục ngã hay còn đang bị hành hạ trong các nhà tù, nhiều người dân Việt Nam trong và ngoài nước có lương tâm, lương tri đã và đang tranh đấu cho một Việt Nam tự do có thể cùng mang một ý nghĩ như Vương Đan.


Lâm Văn Bé
DLB
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑