Cựu giáo sư gọi đảng Cộng Sản Trung Quốc là “Thây ma chính trị Zombie”. - Tiến Bộ

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

Cựu giáo sư gọi đảng Cộng Sản Trung Quốc là “Thây ma chính trị Zombie”.


Nguồn: Former Party Professor Calls CCP a “Political Zombie” | China Digital Times Jun 12, 2020.

Hình minh họa:

Trong một bài phát biểu khoảng 20 phút, một cựu giáo sư Trường Trung ương Đảng nghiêm khắc chỉ trích tình trạng của Đảng dưới thời Tập Cận Bình, và tuyên bố hệ thống hiện tại không thể sửa chữa. Bài nói chuyện của Cai Xia được lưu hành rộng rãi trên mạng vào đầu tháng Sáu 2020.

Cai Xia là một học giả về hiến pháp và là người cổ vũ trong nội bộ Đảng lâu năm về luật pháp và pháp quyền. Bà là người được biết đến với việc chỉ trích các cơ quan chức năng vi phạm pháp luật và đàn áp các quyền cá nhân.

Bà Cai hiện đang ở bên ngoài Trung Quốc. Báo China Digital Times đã xác định bài nầy là từ bà Cai Xia và đã dịch bài dưới đây sang tiếng Anh. Không trực tiếp gọi tên Tập Cận Bình, bài phát biểu của Cai đã lên án mạnh mẽ sự cai trị khắc nghiệt của Tập đối với Đảng và đất nước Trung Quốc, và đổ lỗi cho Tập đã biến ĐCSTQ thành một thây ma chính trị. Dưới đây là lượt dịch của bài nầy.

Có hai vấn đề lớn mà chúng ta cần khảo sát từ cội nguồn để có thể hiểu tại sao Đảng của chúng ta ở vào tình trạng hiện nay. Vấn đề thứ nhất là hệ thống. Vấn đề thứ hai là lý thuyết. Từ quan điểm của hệ thống, nhà sử học Zhu Xueqin đã nói từ lâu: cơ cấu đảng bị Mao Trạch Đông sử dụng để khấy động cuộc Cách mạng Văn hóa đã được Đặng Tiểu Bình sử dụng để tiến hành cải cách. Sau khi cải cách và mở cửa, nền kinh tế thị trường được sử dụng như một chiến thuật để nhanh chóng phát triển nền kinh tế.




Nhưng nền kinh tế thị trường mà chúng ta đang nói đến là hai tầng, một là thị trường yếu tố và hai là thị trường hàng hóa. Các hoạt động trong thị trường yếu tố bao gồm mua bán đất, lao động và vốn, cũng như nguyên liệu thô. Thị trường yếu tố cũng bao gồm tinh thần kinh doanh. Cải cách liên quan đến các thị trường yếu tố, cho đến ngày nay, không được thực sự tiến hành. Do đó, thị trường hàng hóa hiện nay không thể là một nền kinh tế thị trường thực sự. Giá cả luôn được kiểm soát và tài nguyên luôn độc quyền vì thị trường yếu tố chưa được cải cách. Tại sao? Việc nầy liên quan đến quyền lực.

Vì vậy, chúng ta chưa giải quyết được vấn đề chính, đó là hệ thống. Với cơ cấu đảng, chúng ta đã đưa hệ thống chính trị đến nơi chúng ta đang ở ngày hôm nay. Chúng ta đã chọn cá nhân này [Tập], tôi nên nói rằng, những người ở trên đỉnh đã đưa một người như vậy lên vị trí lãnh đạo. Điều này nói gì với chúng ta? Điều này cho chúng ta biết rằng cơ cấu đảng sẽ không đi đến đâu. Nó là vô ích để lay hoay và sữa đổi nó. Về cơ bản, cơ cấu này phải được từ bỏ. Đối với cải cách mà chúng ta đang nói đến, nó không còn là sự thay đổi trong khuôn khổ của hệ thống hiện tại. Đây là điểm chính của tôi. Một số người có thể nghĩ khi họ nghe điều này rằng chúng ta sẽ cần phải thực hiện một cuộc cách mạng một khi chúng ta từ bỏ cơ cấu này. Nhưng không cần phải như vậy. Đây là điểm đầu tiên của tôi.

Điểm cơ bản thứ hai là lý thuyết đảng. Đặt sang một bên liệu có đúng hay không về việc ĐCSTQ đã chấp nhận chủ nghĩa Mác – Lênin ngay từ đầu, điều này chúng ta vẫn chưa thảo luận. Thực tế là, phần lớn những thứ lý thuyết này cần phải được nhổ bỏ tận gốc. Chẳng hạn, giả sử, vào thời điểm diễn ra đại hội 4000 người của chúng ta, nếu Đặng Tiểu Bình không ngăn Đảng phản ánh về cuộc Cách mạng Văn hóa, không chỉ phủ nhận về mặt chính trị mà còn từ bỏ về mặt lý thuyết thì ngày nay chúng ta sẽ không ở đây vẫn cố gắng đảo ngược phán quyết về Cách mạng Văn hóa.

Bởi vì một điều về chính trị là xu hướng chính trị thay đổi với thời gian, nó có thể bị đảo lộn cách này, và sau đó là cách khác. Nhưng nếu bạn khai quật lý thuyết từ gốc rễ của nó, phá hủy nền tảng tư tưởng bên dưới, thì sẽ rất khó để xu hướng chính trị của Cách mạng Văn hóa quay trở lại. Do đó, tôi cảm thấy rằng, kể từ khi cải cách và mở cửa, chúng ta chưa giải quyết được hai vấn đề cơ bản nhất này. Một là hệ thống, và hai là lý thuyết. Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Ý kiến cá nhân của tôi, tôi nên đặt cách giải quyết các vấn đề này như thế nào. Nếu chúng ta thực sự quan tâm về tình hình hiện tại, chúng ta nên bắt đầu từ việc sửa đổi hiến pháp. Từ đó chúng ta có thể thấy rằng Đảng thực sự đã là một thây ma chính trị.

Việc sửa đổi hiến pháp rõ ràng là bất hợp pháp về mặt thủ tục nội bộ của Đảng. Hắn (Tập) đã bắt làm con tin Phiên họp toàn thể của Đại hội toàn quốc lần thứ 18 của ĐCSTQ. Hai ngày trước phiên họp, hắn đòi những thành viên vứt bỏ hệ thống giới hạn nhiệm kỳ một cách vội vã. Hắn buộc tất cả mọi người trong hội nghị phải nuốt bản sửa đổi giống như hắn đang nhét cứt chó xuống họng của họ. Vì vậy, nhiều ủy viên trung ương đã có mặt tại phiên họp, nhưng không ai dám phản đối vấn đề này.

Vì vậy, bản thân Đảng đã là một thây ma chính trị. Hắn đã nắm chặt tay cầm dao [bộ máy cảnh sát], tay nòng súng [quân đội], và dùng lầm lỗi trong chính hệ thống, đó là: một, tham nhũng giữa các quan chức; và hai, thiếu nhân quyền và bảo vệ pháp lý cho các đảng viên và cán bộ. Với quyền kiểm soát của hai thế lực nầy trong tay, hắn đã biến 90 triệu đảng viên thành nô lệ, công cụ được sử dụng cho lợi ích cá nhân của hắn. Khi hắn ta cần đảng, hắn ta sử dụng đảng. Khi hắn không cần đảng, các đảng viên không còn được coi là đảng viên nữa. Hắn ta có thể dễ dàng đưa đảng viên đến một nơi nào đó và gán cho đảng viên nầy là một quan chức tham nhũng.




Chỉ cần nhìn vào tình hình hiện tại của chúng ta, nhìn những cán bộ lãnh đạo của Đảng đã bị Ủy ban Giám sát Quốc gia xử lý gần đây. Tôi không phán xét liệu những người này có tội hay không, nhưng ngay cả khi họ vô tội, họ sẽ bị buộc tội gì đó. Hơn nữa, hệ thống đã làm hư hỏng rất nhiều người. Vấn đề là ít nhất chúng ta nên kiểm tra các cáo buộc đó so với luật pháp quốc gia hiện hành và các quy định của Đảng để tìm ra hành động nào được coi là vi phạm và chỉ trừng phạt mọi người dựa trên những kiểm tra đó. Ví dụ, những luật lệ được quy định bởi luật pháp quốc gia, nếu tội phạm có thể bị trừng phạt theo bộ luật hình sự, thì bạn có thể nói như vậy và đã phạm tội này hoặc tội kia. Ngày nay, không ủng hộ nền kinh tế là một tội ác, nói ngược quan điểm đảng là một tội ác, không trung thực đối với Đảng là một tội ác. Nhà nước pháp quyền ở đâu? Đây là loại đảng chính trị nào? Hắn ta đã trở thành một ông trùm mafia toàn diện, người có thể trừng phạt thuộc hạ của mình theo ý muốn. Đó là lý do tại sao tôi nói rằng Đảng này đã là một thây ma chính trị.

Trong tình trạng hiện tại, không ai có thể khắc phục tình trạng nguy hiểm này, chưa kể rằng hắn ta [Tập] quyết tâm tiếp tục con đường này cho đến khi kết thúc. Bất kể ai nói gì, cũng không thể thay đổi lối đi của hắn. Tôi đã nghĩ về vấn đề này. Khi mới lên nắm quyền, hắn làm cả hai điều – ngấm ngầm và công khai – muốn tạo dựng hâm mộ sự sùng bái cá nhân hắn để nâng cao uy tín của hắn. Nhưng hắn không thành công. [Ma] Xiaoli, bạn có thể nhớ, vào tháng 5 năm 2016, có buổi biểu diễn kiểu sùng bái đó được lên kế hoạch tại Đại lễ đường Nhân dân. Nhưng các bạn đã dẫn đầu và chống lại cuộc trình diễn nầy, và toàn bộ đều nổ tung. Buổi biểu diễn sau đó đã bị đình lại.

Tiếp theo, hãy xem những gì đã xảy ra vào tháng 11 năm 2016? Một thách thức chống Đảng lại được đưa vào bộ luật kỷ luật của Đảng trong Phiên họp toàn thể lần thứ sáu của Ban chấp hành trung ương khóa 18. Sau đó, “bốn ý thức” đã được biến thành một phần của bài phát biểu chính trị đúng đường hướng chính trị, cái mà chúng ta gọi là bài phát biểu chính trị bình thường. Những gì mà “bốn tự tin”, “bốn ý thức”, và “hai bảo trì”. Đặc biệt là “hai bảo trì”, về toàn bộ Đảng xoay quanh một cá nhân. Bạn thậm chí vẫn có thể nào gọi đây là một đảng chính trị? Nó không còn là một đảng chính trị, và đã không còn là một đảng chính trị trong một thời gian dài. Đảng chỉ là một công cụ trong tay của một ông trùm mafia.

Do đó, đảng này đã trở thành một thây ma chính trị. Ngay bây giờ, không ai có thể đứng ra và thay đổi đảng. Nếu có thể thay thế người, đó sẽ là bước đầu tiên. Tôi nghĩ rằng giải pháp tốt nhất là tất nhiên để thay thế người. Là một vấn đề cấp bách, tôi nghĩ đó là bước đầu tiên. Nhưng bạn có thể thấy những gì hắn ta [Tập] đang làm bây giờ: nắm giữ sức mạnh quân sự trong tay, nắm giữ toàn bộ Ủy ban Chính trị và Pháp lý Trung ương và Công an trong tay. Đặt mọi người dưới sự giám sát bằng các công cụ công nghệ cao. Ai có thể đứng ra và nói rằng “Hãy ráng giải quyết vấn đề này”? Điều đó là không thể xảy ra. Ngay cả trong các cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Trung ương, chúng ta nói là dựa vào quy tắc đa số, nhưng liệu đa số có thực sự cai trị không? Câu trả lời là “Không!”

Đó là lý do tại sao tôi nghĩ với tình hình hiện tại này, nếu [có quy tắc đa số], tất nhiên, đó sẽ là một điều tốt. Hãy để tôi bắt đầu bằng cách nói rằng nếu có một nghị quyết tập thể từ Ủy ban Thường vụ, với thiểu số tuân theo đa số, rằng bạn không làm tốt công việc, rằng bạn không thể khiến 90 triệu đảng viên và 1,4 tỷ người tiến đến một con đường cùng và để được chôn cất với bạn, điều đó là không ổn. Như đã nói, nếu những người này trong Ban Thường vụ vẫn có ý thức trách nhiệm với Đảng, và với đất nước và nhân dân, thì tôi nghĩ bảy thành viên Ban Thường vụ này nên họp để đưa ra nghị quyết, và chỉ cần thay đổi người trong quyền lực. Trên thực tế, bằng cách thay đổi người nắm quyền, môi trường bên ngoài sẽ bắt đầu thư giãn, bởi vì đây là một tín hiệu, nói với thế giới bên ngoài rằng chúng ta đang di chuyển theo một hướng khác. Chừng nào người này còn chịu trách nhiệm, môi trường đó sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, nó sẽ không làm chúng ta dễ chịu chút nào. Nhưng nếu bạn thay đổi người nắm quyền, những căng thẳng bên ngoài sẽ có khả năng giảm bớt, bởi vì sau đó bạn đã làm một điều cho thấy rằng bạn có thể quay đầu lại cho thay đổi mà không cần phải nói một lời nào. Điều này, tôi nghĩ, sẽ là điều tốt nhất để xảy ra.

Nhưng có thành viên nào của Ban Thường vụ có ý thức trách nhiệm đó đối với Đảng và nhân dân không? Không. Ngay bây giờ, những người này thậm chí có thể được coi là chính trị gia, tôi nghĩ họ chỉ là nô lệ dưới sự chỉ huy của một người. Tất nhiên, những lời của tôi có thể gợi ý rằng những người như Wang Yang và Li Keqiang cũng được tính vào số người nầy. Trên thực tế, họ đang ở một điểm khó khăn.




Họ đã và đang làm bất cứ điều gì có thể trong vị trí của mình để giảm thiểu tổn thất và giảm bớt khủng hoảng, chúng ta đã thấy tất cả điều này. Về mặt Đảng, tôi tự hỏi liệu – có phải là cán bộ cao cấp đã nghỉ hưu hay thành viên Ủy ban Thường vụ hiện tại – có thể trỗi dậy một lần nữa vì lợi ích của đất nước này và người dân hay không và đưa ra nghị quyết đa số để yêu cầu người này [Tập] từ chức? Giữ thể diện, từ chức, và nghỉ hưu. Đừng can thiệp nữa. Sau đó, Đảng của chúng ta có thể biến mọi thứ trở lại. Nếu người này không đi, thì Đảng ta không có cơ hội.

Đây là điểm đầu tiên tôi muốn thực hiện. Đó là, miễn là chúng ta thay thế hắn ta, áp lực bên ngoài sẽ được giảm bớt. Thứ hai, nếu thay thế hắn ta là một khả năng, thì ngay bây giờ chúng ta không nên nghĩ về cách tiến về phía trước, nhưng chúng ta nên ưu tiên những gì nên ngừng làm, những điều chúng ta không nên tiếp tục. Chúng ta không cần phải thực hiện các chính sách mới, chúng tôi chỉ muốn bạn dừng lại. Ví dụ: chúng ta nên ngừng xóa tài khoản WeChat, ngừng trừng phạt vì lời nói. Bạn có thể ngừng làm những điều này, phải không? Đây là cách tôi nhìn thấy điều này.

Lấy doanh nhân làm ví dụ khác, bỏ tù họ dễ dàng như làm rơi nón. Thậm chí không đề cập đến vụ bắt giữ Ren Zhiqiang, hai nhà lãnh đạo của Alashan cũng bị bắt giữ. Dong Guoqiang đã biến mất trong nhiều ngày, và không có tin tức nào cả. Sau đó, họ đã bắt giữ Qian Xiaohua chỉ vài ngày trước. Trên cơ sở nào các cuộc bắt giữ nầy đã được thực hiện? Thật dễ dàng để bạn bắt giữ ai đó, nhưng bạn đã làm mất đi một nhóm lớn các doanh nhân. Đó là lý do tại sao những gì chúng ta thấy bây giờ là rất ít doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc vẫn nói về việc kiếm tiền, mọi người trước hết quan tâm đến sự an toàn của họ. Để bảo vệ sinh kế của họ, những người có phương tiện chạy trốn ra khỏi Trung Quốc và chuyển tài sản ra nước ngoài đã làm như vậy. Những người có tiền đã rời đi, những người có khả năng đã rời đi. Chúng ta còn lại những gì nhỉ? Chúng ta chỉ còn lại những người tinh hoa đỏ chuyên hút máu và một số lượng lớn người lao động nghèo, những người sẽ không bao giờ có phương tiện để di cư. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng đây là hai nhóm người duy nhất còn lại ở đây, tất cả những người có thể rời đi đã rời đi. Có còn hy vọng cho đất nước này? Không có hy vọng.

Đó là lý do tại sao tôi nói rằng sau khi loại bỏ hắn ta [Tập], chúng ta chỉ cần dừng [những chính sách ngớ ngẩn này], nó không phải là về những gì chúng ta cần phải làm trong tương lai. Chúng ta cần sửa chữa những sai lầm trong quá khứ và thiết lập mọi thứ đúng đắn. Đây là bước chúng ta phải thực hiện. Giống như khi Cách mạng Văn hóa kết thúc, chúng tôi đã sửa chữa những sai lầm trong quá khứ và sắp đặt mọi thứ đúng đắn. Nhưng việc dọn dẹp lần này phải được thực hiện từ gốc. Chúng ta phải hoàn toàn từ bỏ các lý thuyết về cái gọi là Kỷ nguyên mới của chủ nghĩa xã hội với đặc điểm Trung Quốc. Các lý thuyết nầy là vô nghĩa. Đối với một cái gì đó thậm chí không có ý nghĩa về mặt logic và cũng không đọc được cho trôi chảy, thật phi lý khi chúng ta đang khiến toàn bộ Đảng nghiên cứu chúng như thể chúng là một loại văn bản thần thánh. Tôi đang nói tất cả điều này với sự coi thường. Nhưng chúng ta chỉ đơn giản là không thể mù quáng trước thực tế rằng Đảng, Đảng khổng lồ này và đất nước đang sử dụng những lời dối trá này để truyền bá 90 triệu đảng viên và bắt giữ 1,4 tỷ người Trung Quốc làm con tin. Nó đã để người dân Trung Quốc trở thành trò cười của thế giới, với 7 tỷ người cười vào cái gọi là thành viên của ĐCSTQ.

Đây là một dấu hiệu, được trình bày trước toàn thế giới, cho thấy rằng Đảng là không phù hợp. Tôi tin rằng chúng ta phải sửa chữa sai lầm của mình và thiết lập mọi thứ đúng. Nếu có một vài điều mà chúng ta có thể làm, sau đây là một số điều thực sự có thể được thực hiện khá dễ dàng. Bởi vì chúng ta phải tin rằng đại đa số đảng viên biết trong lòng họ điều gì đúng và điều gì sai. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo Tập. Tôi đã suy nghĩ về những thây ma chính trị của Đảng, tại sao các quan chức ngày nay luôn nói về những “hành động bắt buộc” phải làm? Mọi người đang thực hiện các hành động cần thiết. Tại sao? Bởi vì quan niệm rằng người ta phải nhón chân và vẫn hoàn toàn trung thành. Do đó, không có đảng viên hay cán bộ nào dám đưa ra chính sách dựa trên thực tế địa phương. Làm thế nào bạn có thể khi họ có thể dễ dàng tìm một cái cớ để gán cho bạn là không trung thành, hay thách thức Đảng. Đảng và đất nước đã bị xử tử rồi.

Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng các thành viên của Đảng biết những gì đang diễn ra trong trái tim họ. Ngay khi chúng tôi yêu cầu người đó từ chức, chúng tôi có thể sửa chữa những sai lầm trong quá khứ và sắp đặt mọi thứ đúng đắn. Không nên có sự kháng cự từ bên trong Đảng. Trong thời đại Mao, có khá nhiều đồng chí cao cấp của Đảng cần được thuyết phục, nhưng đó không phải là trường hợp hiện tại. Mọi người đều biết trong lòng họ những gì xảy ra. Điều quan trọng là liệu các quan chức cấp cao của chúng ta có đủ can đảm chính trị để chịu trách nhiệm trước Đảng và nhân dân hay không.




Chúng tôi chỉ ở đây nói chuyện. Chúng tôi đang nói chuyện bởi vì chúng tôi không có quyền thay đổi hệ thống. Chúng ta chỉ có thể giải trí, và nói những điều khiến chúng ta cảm thấy tốt hơn, và đó là tất cả, phải không?

Bởi vì ngay bây giờ hắn ta đã nguyên tử hóa toàn bộ xã hội Trung Quốc thành cát rải rác. Tất cả xã hội dân sự và năng lực tự tổ chức đã bị phá vỡ. Điều hành đất nước với cảnh sát, giám sát dữ dội người dân. Xã hội tự nó đang ở điểm chết.

Trong hoàn cảnh hiện tại, người có quyền lực chắc chắn sẽ trở thành một ác quỷ nhập thể, một nhân vật tàn nhẫn. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng chúng ta vẫn cần nói về việc những người này trong Đảng. Họ có khả năng tự cứu mình không? Chúng ta có nên cứu chuộc họ hay không? Tôi nghĩ rằng đây là trường hợp. [Về mặt] những gì chúng ta đang nói về việc từ bỏ hệ thống, và về việc Trung Quốc sử dụng thuật ngữ “cải cách” để tiến lên, thì hy vọng vẫn nằm ở số lượng lớn các thành viên cấp trung và cấp cao của Đảng ta. Đây là những gì tôi muốn nói. Nếu chúng ta có người này thay thế, những việc chúng ta cần làm là gì, những việc chúng ta cần ngừng làm là gì.

Thực tế là, xã hội Trung Quốc không phải là không có sức sống. Nó không phải là chúng ta thiếu năng lượng hoặc thiếu người tài năng. Xã hội đang bị tàn phá, khả năng suy nghĩ đang bị tàn phá, Đảng đang bị tàn phá. Nếu mối đe dọa này có thể được dỡ bỏ, tôi tin rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn. Giống như năm 1976, sau khi Mao chết đi, nhiều người tin rằng đó là dấu chấm hết cho Trung Quốc, nhưng chúng ta đã vượt qua. Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải tin vào quốc gia này, nó thật kiên cường và sống động. Tuy nhiên, vấn đề là người này đã chặn đường tiến lên của đất nước và Đảng.

Với tình hình hiện tại, nếu chúng ta không thể thoát khỏi người này [Tập], chúng ta sẽ chứng kiến hệ thống chính trị sụp đổ. Chúng ta sẽ chờ một cuộc đổ vỡ khó khăn, chờ xã hội sụp đổ, và sau đó bắt đầu lại. Tôi nghĩ rằng có khả năng lớn điều đó sẽ xảy ra. Cá nhân tôi nghĩ rằng vào cuối năm nay, hoặc nửa đầu năm tới, nền kinh tế sẽ hoàn toàn sụp đổ. Khi thời điểm đó đến, chúng ta sẽ thấy những gì trở thành của đất nước này. Mặc dù chúng tôi đang cảm thấy rất nhiều áp lực bên ngoài tại thời điểm này, hắn ấy có lẽ vẫn có thể vượt qua cơn bão trong một thời gian, bởi vì vẫn còn tiền để phung phí. Nhưng khi không còn tiền để phung phí, khi hắn ta không còn chịu nổi nữa, khi xung đột trong nước sôi sục, thì chúng ta sẽ thấy.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng trong suốt cuộc đời của thế hệ chúng ta, trong vòng năm năm, chúng ta sẽ chứng kiến Trung Quốc trải qua một thời kỳ hỗn loạn lớn khác. Thật khó để nói sự hỗn loạn này sẽ kết thúc như thế nào. Hỗn loạn là cơ hội cho các nhân vật tàn nhẫn lên nắm quyền. Và sau đó chúng ta sẽ đi lại con đường cũ đó một lần nữa. Quá nhiều bất hạnh cho người dân Trung Quốc. Có lẽ đó là số phận.


© Phạm Đình Bá Lượt dịch
    NĐBC
Nguồn: Former Party Professor Calls CCP a “Political Zombie” | China Digital Times Jun 12, 2020.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad