Tin Tức Cập Nhật :

Không có một dấu hiệu sự sống nào của Trịnh Xuân Thanh


Trịnh Xuân Thanh
Hiếu Bá Linh - “Không những gia đình ông mà cả 4 luật sư được gia đình ủy nhiệm cũng không được tiếp cận với ông, bà Petra Schlagenhauf luật sư của ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin cho biết.

Trên tờ nhật báo TAZ của Đức, số ra hôm nay ngày 16.10.2017 có đăng một bài báo về Trịnh Xuân Thanh với tựa đề “Con tốt trong ván cờ quyền lực ở Việt Nam” của nữ ký giả Marina Mai. Sau đây là bản dịch bài báo:

Con tốt trong ván cờ quyền lực ở Việt Nam

Không có một dấu hiệu sự sống nào của cựu quan chức đảng CSVN Trịnh Xuân Thanh, người bị bắt cóc đem về Việt Nam, luật sư Đức của ông cho biết như vậy.

Sau khi bị bắt cóc ở Berlin về Việt Nam hồi tháng cuối tháng bảy, cựu chính trị gia và doanh nhân Trịnh Xuân Thanh kể từ đó bị giam giữ điều tra tại Hà Nội. “Không những gia đình ông mà cả 4 luật sư được gia đình ủy nhiệm cũng không được tiếp cận với ông“, bà Petra Schlagenhauf luật sư của ông ở Berlin nói với tờ TAZ. “Chúng tôi không biết tình hình sức khỏe của anh ấy như thế nào“.

Những dấu vết trong xe bắt cóc đã được phát hiện bởi cảnh sát Berlin chứng tỏ đó là một sự bạo hành và sử dụng thuốc xịt gây mê. Hồi đầu tháng 8, ông Thanh bị dẫn ra trình chiếu trên truyền hình nhà nước Việt Nam. Ông ta trông giống như là người đang bị say thuốc ma túy. Kể từ đó, mất hẳn mọi dấu hiệu sự sống của ông. “Gia đình ông chỉ được phép gửi đồ đạc cá nhân vào tù. Nhưng họ không biết, liệu ông Thanh thực sự có nhận được hay không“, bà Schlagenhauf nói. Đối diện với tình hình như thế, người ta phải tính đến trường hợp tồi tệ nhất có thể xảy ra trong một chế độ độc đoán không tôn trọng luật pháp. Ý của nữ luật sư muốn nói đến án tử hình.

Ông Thanh bị cáo buộc, chịu trách nhiệm về việc thất thoát 42 triệu USD trong thời gian 2010-2013 ông đứng đầu một công ty con của công ty dầu khí quốc doanh Petro Việt Nam. Về việc này có thể bị án tử hình

Cuối tháng Chín tại Hà Nội, ông Nguyễn Xuân Sơn cựu lãnh đạo công ty dầu khí nhà nước đã bị kết án tử hình vì tham ô. Trong cùng một vụ kiện, Giám đốc điều hành Ngân hàng của Công ty dầu khí này đã bị tù chung thân. 49 nhà lãnh đạo khác của công ty dầu khí đã bị kết án tù nhiều năm tù về tội tham ô và biển thủ.

Tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN

Tuy nhiên, lý do thực sự của việc truy tố Trịnh Xuân Thanh là vì tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN, đảng duy nhất hợp pháp ở Việt Nam. Đó là cuộc đấu tranh của cánh cải cách kinh tế – được dẫn đầu bởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà ông đã bị truất phế hồi năm 2016 – với cánh ý thức hệ bảo thủ thân Trung Quốc, được lãnh đạo bởi Tổng bí thư đảng, ông Nguyễn Phú Trọng, 73 tuổi. Các nhà ý thức hệ bảo thủ được Trung Quốc ủng hộ và phấn đấu gắn bó với Trung Quốc.

Từ đầu năm 2016 những nhà cải cách kinh tế ở trong thế phải phòng thủ. Nhiều người đại diện của họ bị mất chức. Mục đích của những nhà ý thức hệ bảo thủ là đánh tan hoàn toàn cánh cải cách kinh tế và đem những nhân vật chính ra tòa án. Thực tế là nhiều đại diện của cánh kinh tế nắm giữ những chức vụ quan trọng trong công ty dầu khí quốc doanh hoặc các công ty con. Trên thực tế, tham nhũng ở Việt Nam rất phổ biến và là do cơ chế. Theo chỉ số tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế, Việt Nam đứng thứ 113 trong số 176 quốc gia.

Sau khi bị bắt cóc ở Berlin về Việt Nam, người ta hy vọng rằng Trịnh Xuân Thanh sẽ khai ra những bằng chứng chống lại những người đỡ đầu chính trị cho ông như cựu thủ tướng và hai cựu bộ trưởng. Ở Berlin trên một trang blog đối lập ông Thanh đã giải thích rằng, người đứng đầu đảng CSVN đã tuyên bố Trịnh Xuân Thanh là kẻ thù số 1 của ông. Ông Thanh cũng đã thông báo sẽ công bố các tài liệu chứng minh cuộc chiến phe cánh này, nhưng giờ đây sự công bố không còn được thực hiện được nữa. Về những cáo buộc tham nhũng, hồi còn ở Berlin ông Thanh đã phủ nhận với lý giải rằng những thất thoát là xảy ra trước khi ông nhậm chức và mua lại doanh nghiệp thua lỗ là việc cần thiết phải làm, ông không thể cưỡng lại được. Ông cũng muốn chứng minh điều đó, nhưng giờ đây ông không còn làm được nữa.

Đức đã yêu cầu cho ông Thanh trở lại nước Đức hoặc ít nhất là có một thủ tục xét xử công bằng với sự giám sát quốc tế, ngoài ra có một lời xin lỗi của phía Việt Nam cũng như cam kết không phạm lỗi phá vỡ lòng tin như thế nữa. Nhưng không có gì chứng tỏ rằng Việt Nam đáp ứng yêu cầu của phía Đức, dù là một điều nhỏ thôi.

Mời xem Video: Tình báo Mỹ CIA cung cấp Thông tin Nội gián Trung Quốc cho Tướng Trương Giang Long tố cáo?



Mới đây vào mùa thu này, hai người đứng đầu đảng CSVN của Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng – thành phố lớn nhất và lớn thứ tư trong cả nước – đã bị cách chức. Lý do được nêu ra là tham nhũng và sử dụng sai trái học vị tiến sĩ. Cả hai đều thuộc cánh cải cách kinh tế. Theo thông lệ ở Việt Nam, người đứng đầu đảng của đô thị thành phố Hồ Chí Minh sau vài năm giữ sẽ được nâng lên nắm giữ những chức vụ tối cao như Chủ tịch Quốc hội hoặc Tổng bí thư đảng CSVN. Rõ ràng việc này đã bị ngăn chặn. Rất có thể người này và các quan chức khác bị cách chức cũng sẽ sớm bị bỏ tù.

Bài báo đăng trên nhật báo TAZ của Đức, số ra ngày 16.10.2017

Marina Mai
Hiếu Bá Linh, biên dịch
Nguồn: Spielball im vietnamesischen Machtpoker - Marina Mai, taz.de

Tại sao nhà cầm quyền VN muốn cắt đứt quan hệ Đức-Việt?


Tại sao nhà cầm quyền VN muốn cắt đứt quan hệ Đức-Việt?

Theo dõi vụ nhà cầm quyền VN ngang nhiên phạm pháp tại một quốc gia giữ vai trò chủ chốt trong khối Âu Châu, và nhất là cách phạm pháp, thì phải hiểu là nhà cầm quyền VN cố tình gây thế bắt buộc, để Đức phải cắt quan hệ với Việt Nam. Nếu có câu hỏi thì là câu hỏi tại sao những người đang cầm quyền tại Việt Nam lại muốn cắt con đường sống hiếm hoi còn lại của đất nước, như thể đẩy chính mình xuống vực thẳm? Và tại sao lại vương vãi vết tích vào tận toà đại sứ VN, trả xe thuê mà cố tình không chùi rửa vết máu, không vứt lọ thuốc xịt gây mê.v.v…?

Chỉ có một giải đáp duy nhất là nhà cầm quyền VN hiện nay có thể gồm những người mang quốc tịch Việt Nam nhưng thực ra là những người Trung quốc.

Xin kính mời tất cả những người Việt Nam có suy nghĩ hãy tạm dừng sự mổ xẻ chi tiết cả ngàn vấn nạn lớn nhỏ hiện nay hay trong qúa khứ tại Việt Nam, để đầu óc bớt rồi bời, để có thể chú tâm trực diện hai hiện tượng quan trọng đã nổi lên bề mặt:

1/ Trung cộng đã nắm vững ảnh hưởng kinh tế tại Việt Nam và không dấu diếm quyền hạn định hướng những quyết định của nhà cầm quyền VN. Với sự ra đi của Mỹ và Âu Châu, thì họ sẽ đạt được tình trạng “một mình một chợ”

2/Quan hệ Đức-Việt đã bị đóng băng. Cùng với Đức là khối Âu Châu.

Sau khi Mỹ rơi vào tình trạng thu mình trong những vấn đề nội bộ, và tiếp tục mất sức vì Bắc Hàn (với Trung Cộng sau lưng) và Syria (dưới ảnh hưởng của Nga, Iran, Trung Cộng). Đừng nhầm một vài động thái của Mỹ tại Biển Đông với quan tâm của Mỹ về vận mạng đất nước và dân tộc Việt nam.

Tại sao cả dân tộc Việt Nam không chống cự?

Vì không nhìn thấy mình đã bị giặc ngoại xâm chiếm đóng!

Nếu nhìn những lực lượng cả chục, trăm ngàn dân chúng tham dự những cuộc biểu tình các nơi trên thế giới khi xã hội, quốc gia họ có vấn đề, thì phải coi như đại đa số dân Việt không hiểu những gì đang và tiếp tục sẽ đến với chính bản thân mình cùng gia đình mình, nên không phản ứng.

Nhà cầm quyền VN không phải là nhà cầm quyền độc tài, tham nhũng, hại dân hại nước duy nhất trên thế giới, không phải là nhà cầm quyền duy nhất đàn áp biểu tình, bắt bớ những người tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền, và ngay cả bằng chứng là khi con số người dân có hiểu biết và dám ra mặt chống lại những tệ nạn chỉ cần lên tới vài trăm, vài ngàn, ngay tại VN, thì giới cầm quyền cũng không thể thẳng thừng đàn áp. Do đó cái cớ sợ bị đàn áp, sợ bị bỏ tù, không phải là lý do chính tại sao dân Việt không nghĩ tới cần tự bảo vệ.

Tự vệ bằng cách chạy trốn hoặc đánh lại

Không tự vệ không phải vì hèn. Ù lì, cầu an, là bản tính bình thường của con người không phân biệt màu da, giới tính, tuổi tác. Ù lì và cầu an có thể cho con người sức chịu đựng bền bỉ vô hạn. Phản ứng tự vệ chỉ có, khi con người phải trực tiếp đối phó sự hiểm nguy có thể đưa tới cái chết. Tự vệ bằng cách chạy trốn hoặc đánh lại. Chỉ có cái chết trước mắt mới làm cho con người không tính toán lời lỗ, không có thì giờ để sợ sệt, không còn ước lượng mình có đủ sức hay không, mà phải cấp tốc hành động.

Mặc dù mọi hành động đều cần phải có sự hiểu biết, đánh giá tình hình, tổ chức v.v….để đưa tới thành công, nhưng điều kiện phải có và đầu tiên là quyết định của mỗi người dân, “cần phải hành động”, và “hành động là giải pháp duy nhất”.

Làm sao để mỗi ngừơi Việt trực tiếp nhìn thấy hiểm nguy?

Đã có và sẽ có những nhà tranh đấu trả lời “nâng cao dân trí”. Câu trả lời đúng vô cùng và cũng mơ hồ không kém.

Dân trí phải cao bao nhiêu để dân Việt Nam nhìn thấy ngoại bang đã nắm vận mệnh dân tộc mình và đang hủy hoại nòi giống Việt? Tại sao cách đây cả trăm năm, dân tộc Việt đã biết phải liều chết đánh đuổi thực dân Pháp, mà ngày hôm nay với bao văn minh tiến bộ, lại không có hành động thực tiễn gì để trừ khử giặc ngọai xâm đại Hán?

Dân Việt ngày nay giỏi vô cùng về mặt cắt nghĩa: tại, bởi, vì, rằng, do … đó là những chữ được nhanh nhẹn xử dụng nhất để cắt nghĩa loanh quanh, và thủ phạm thì chỉ có duy nhất nhà cầm quyền cộng sản VN hiện tại. Nhưng chẳng lẽ nhà cầm quyền thời Pháp thuộc lại còn ít độc tài và ít tàn ác hơn nhà cầm quyền VN hiện nay? Do đó dám chống nhà cầm quyền Pháp mà không dám chống nhà cầm quyền VN đương thời?

Hay tại nhìn người Pháp thì biết là ngoại quốc còn nhìn người da vàng mũi tẹt thì chắc mẩm là Việt Nam? Không nhìn thấy hiểm nguy sát bên mình nên không cần, không thể phản ứng?

Như vậy điều người dân cần là tin tức ngắn gọn và chính xác?

Giấc mơ của những quốc gia muốn giúp Việt Nam xây dựng Dân chủ-Tự do

Không những người dân VN mà cả những chính phủ các quốc gia bạn thật tình muốn Việt Nam vững mạnh (để sự trao đổi mang lợi ích đến người dân cả đôi bên) đều cần tin tức chính xác.

Những quốc gia bạn cứ phải đóng vai những ông quan Toà không thực lực để những người VN chạy đến kêu khóc, “mách” những khi bị đàn áp, mà cũng không cần biết có hiệu quả gì hay không. Đôi khi theo dõi cách phía “kêu cứu”chạy lăng xăng khi xảy chuyện, hay đọc những bài báo cáo về những vụ đàn áp do nhà nước cộng sản VN, không đầu không đuôi không đủ chi tiết, mới hiểu cái không thực lực của quốc gia bạn bắt đầu từ chỗ họ không có tin tức chính xác và không được hỗ trợ thường trực bằng những tin tức chính xác. Và họ cũng không rõ người kêu cứu chờ đợi điều gì, có nằm trong khả năng của họ hay không?

Đổ lỗi cho các báo “lề phải” do nhà cầm quyền định hướng, nhưng tình trạng hiện nay của các báo “lề trái” là có qúa nhiều những bài bình luận những việc ít quan trọng hoặc ảo, và “bình luận của bình luận”, trong khi những bài đăng tin về cuộc sống thật, lại quá ít hay không có. Người viết bình luận thì viết theo sự suy nghĩ của mình, có thể bớt được sự ấm ức của mình mà không cần để ý ai đọc và ai hiểu. Người đưa tin thì phải mô tả những gì xảy ra trong cuộc sống thực, phải rõ ràng mạch lạc, phải lưu tâm đến khả năng hiểu của người nhận tin và làm sao để tin đến tay người nhận. Thí dụ mong đưa tin đến người bình dân mà chỉ luẩn quẩn trong giới trí thức, mong đưa tin đến quốc tế mà chỉ viết bằng tiếng Việt, thì mục đích không thể đạt được.

Lẽ dĩ nhiên không phải muốn đi tới cực Bắc là tới liền, nhưng trước hết là phải đi đúng hướng. Hành động “nhộn nhịp” mà không rõ mục tiêu từng bước, nhất định không đưa tới đâu hết.

Cho tới hôm nay, không có một danh sách đứng đắn nào, dù không hoàn hảo, về những vùng đất Việt Nam nằm trong tay Trung Cộng, không có một danh sách đứng đắn nào về những trung tâm thương mại, nhà máy của Trung Cộng tại Việt Nam, không có một danh sáchnhững tỉnh, huyện, làng, xã, số nạn nhân và gia đình bị nạn ô nhiễm môi sinh do Formosa gây ra.

Mời xem Video: Tình báo Mỹ CIA cung cấp Thông tin Nội gián Trung Quốc cho Tướng Trương Giang Long tố cáo?



Chính phủ Đức đang mong đợi nhận được danh sách những vụ tham nhũng đang xảy ra tại VN, đang làm dân thêm kiệt quệ, trong khi chương trình bài trừ tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng chỉ rắp tâm nhắm tới ông Trịnh xuân Thanh và đồng bọn, bắt cóc người tại thủ đô của nước Đức rồi kêu rêu Đức không ủng hộ họ bài trừ tham nhũng.

Xin người Việt hãy giúp chính phủ Đức giúp VN bài trừ tham nhũng thiết thực ngay trong hiện tại. Luôn tiện vạch mặt âm mưu của những tên đại Hán mang quốc tịch Việt Nam.

Thục Quyên

Sẽ không còn giờ cho sự tử tế


Trung đoàn phó Trung đoàn Cảnh sát cơ động Phạm Văn Trung chắp tay, cúi đầu nhiều lần hướng về phía nhiều người dân đứng xem.

Nguyệt Quỳnh - Người dân VN thường hay dùng những câu chuyện ngụ ngôn để dạy cho con cái mình những “bài học lớn” về cuộc đời. Tuy nhiên, nếu dạy cho con mình bài học về đoàn kết, tôi sẽ không dạy chúng bằng câu chuyện “bó đũa”, mà là câu chuyện giữ đất của người dân huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm.

Tuổi thơ Việt Nam ngày nay cần bước ra khỏi cái thế giới cổ tích để bước vào những thực tế đớn đau của mảnh đất nơi đã chôn cái cuống rốn của chúng; nơi tai họa nhiều hơn an lành; nơi những bài học vỡ lòng về đức dục cần được soi rọi lại. Nhất là bài học về sự chân thật. Biết bao nhiêu cái ác đã diễn ra trên mảnh đất này chỉ vì người ta chấp nhận sống với sự dối trá.

Nhưng trước khi bỏ qua câu chuyện “bó đũa”, tôi lại muốn nhắc đến một bài học lớn khác trong câu chuyện ngụ ngôn của con Rùa và con Bò Cạp. “Rùa và Bò Cạp kết bạn với nhau rồi cùng đi chu du. Đến một con sông, Bò Cạp năn nỉ Rùa chở mình qua sông. Biết bản chất của bạn, Rùa bảo: ‘nhưng cậu phải hứa là không được chích chết mình đấy nhé’. Bò Cạp cam kết: ‘Chắc chắn rồi, nếu chích cậu thì cả tớ lẫn cậu sẽ chết chìm mất’. Nhưng khi ra đến giữa sông, Bò Cạp liền chích ngay vào cổ rùa!? Câu chuyện được chấm dứt bằng câu nói với đôi mắt buồn bã của Bò Cạp: xin cậu hiểu cho, cái giống nhà Bò Cạp chúng tớ nó thế”.

Cùng với cái quyết định khởi tố dân Đồng Tâm về vụ Bắt/ Giữ người trái phép, suốt hai tháng qua, chính quyền Hà Nội liên tục gởi giấy kêu gọi người dân Đồng Tâm ra đầu thú. Hóa ra bản cam kết của lãnh đạo CS chỉ là lời hứa của con Bò Cạp. Trong khi cả thế giới, báo chí, truyền thông, mạng xã hội còn lưu giữ nguyên cái văn bản với chữ ký của ông Nguyễn Đức Chung còn chưa ráo mực. Bản chất của chính quyền là thế, vấn đề ở đây là người dân Đồng Tâm có chấp nhận sống cùng sự tráo trở ấy và chết chìm cùng với chúng hay không?

Qua cách hành xử lớp lang của người dân xã Đồng Tâm trong vụ bắt giữ 38 cán bộ, chúng ta nhìn thấy được rất nhiều những điểm tích cực của dân làng: đồng lòng thành một khối; ôn hòa nhưng không nhượng bộ; đầy tình người qua cách chăm sóc miếng ăn cho các cán bộ bị tạm giữ; không dễ bị lung lạc khi cho bắt trói và giam riêng hai anh Công và anh Ba, hai dân làng được nhà nước thả ra với chủ ý không chấp nhận nội gián; và mới đây nhất, bất hợp tác khi công an về làm việc với dân mà chỉ có hai người mặc sắc phục trong khi những kẻ khác có thể là côn đồ giả dạng;… Những người dân chất phác ở đây đã chứng tỏ sự sáng suốt và kiên định trong hành động với một thông điệp rất rõ ràng: chúng tôi cần công lý và đối thoại nghiêm chỉnh.

Thái độ trong sáng, vững vàng của họ đã khiến cả nước từ các Luật sư, các blogger, các vị cựu đại biểu Quốc hội,…chí đến cô bí thư xã, các nhà báo “lề phải” xưa nay vẫn cúc cung Ban Tuyên Giáo, đều một lòng đứng hẳn về với họ. Chưa bao giờ chữ Đồng Tâm lại đầy ý nghĩa và mang nhiều cảm xúc đến như vậy. Suốt biến cố, từ ngày 16 cho đến ngày 22/4 người Việt dù trong hay ngoài nước đều hồi hộp, nóng lòng, lo lắng, hướng về những diễn biến ở Đồng Tâm.

Và không như những lo lắng âm thầm trong chúng ta rằng có thể Đồng Tâm sẽ xảy ra bạo loạn. Kết quả cho thấy dân làng huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm đã thắng một trận lớn. Chúng ta gọi đây là chiến thắng lớn vì giữa một xã hội vô cảm, nó đánh thức Lòng Thiện của biết bao người.

Ngày hôm nay, Đồng Tâm lại đang đứng trước một cuộc chiến mới. Chúng ta đừng ngạc nhiên cũng đừng thất vọng. Bởi vì đấu tranh với cái ác là một tiến trình dài, không chỉ một lần, không chỉ một ngày. Chuyện thất hứa của chính quyền đã từng xảy ra trước đó với trường hợp của người dân ở Lộc Hà, và nó sẽ còn tiếp tục xảy ra. Nhưng một khi lòng thiện của con người đã được đánh thức, khi người ta nhìn rõ sự dối trá, lừa đảo, không ai còn có thể im lặng. Cố tình bịt miệng sự thật, đè nén con người chỉ nhằm tạo thêm sức bật. Đến một lúc nào đó, dù có muốn, chính quyền sẽ không còn cơ hội để được đối thoại. Sẽ không còn giờ cho sự tử tế.

Về phần người dân, chúng ta cần tỉnh táo để nhận rõ bất cứ hướng đi nào của nhà cầm quyền đều có thể khai dụng được lợi thế cho cuộc đấu tranh giành Sự Thật. Đơn cử như cách hành xử của Linh Mục Anton Đặng Hữu Nam đối với các chiêu trò nhằm bách hại ngài của giới chức tỉnh Nghệ An trước đây.

Rõ ràng mấy ngàn dặm biển chết trắng, thảm họa Formosa và nạn nhân của nó là bằng chứng sống đối với nhân dân VN và thế giới. Do đó những chiêu trò như cho tổ chức các cuộc biểu tình hay những màn đấu tố tập thể đòi kết án tù, hoặc tử hình vị Linh Mục đấu tranh cho quyền lợi của dân chỉ là một trò gian dối khác của chính quyền.

Để trả lời, Linh Mục Nam đã kêu gọi giáo dân xứ Phú Yên tiếp nước và sữa cho đoàn biểu tình để cổ vũ cho mấy ngàn người dân Nghệ An đang thực hành quyền biểu tình của họ. Đây chính là diễn trình để chiến thắng sự dối trá, cái ác và cái xấu.
***

Tôi tin tưởng một cách mãnh liệt rằng cái Thật, cái Thiện, cái Đẹp luôn luôn tồn tại và chiến thắng. Chúng có thể đã bị phủ lấp rất lâu bởi sự Dối Trá, cái Ác và cái Xấu. Tuy nhiên, chỉ cần một tia nắng, một bàn tay, một niềm tin, chúng sẽ vươn tới, vượt thoát và bộc phá để một lần nữa xuất hiện lồng lộng dưới ánh mặt trời.

Người dân Đồng Tâm vẫn ngoan cường trước mọi hiểm nguy vì họ đang nắm trong tay sự thật và công lý. Công luận cần tiếp sức lan tỏa tinh thần bất khuất này.

Ngược lại, lãnh đạo CS đang vô cùng bối rối với những lời kêu gọi người dân ra “đầu thú” không kỳ hạn. Vậy bạn còn chần chờ gì nữa?

Hãy cùng người dân Đồng Tâm trong cuộc đấu cân não này như ta đã đồng lòng cùng họ suốt những ngày dầu sôi lửa bỏng từ 16 cho đến ngày 22/4 năm nay. Và hãy chuyển thông điệp đến lãnh đạo CS; những kẻ khinh dân; lừa dân; tráo trở; những kẻ muốn trị dân bằng bạo lực những câu thơ của Nguyễn Chí Thiện:

“Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lũ người đói rét
Phục sẵn một đoàn quân
Khi vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử…”


Nguyệt Quỳnh

* Tác giả gửi tới VANEWS

Dư ơi, con đi đâu?


Ảnh: Facebook Giang Phong

DƯ ƠI, CON ĐI ĐÂU?
(Viếng Đinh Hữu Dư, phóng viên trẻ bị nước lũ cuốn trôi)

Dư ơi, con đi đâu?
Mà lâu không về lại
Hay con về Yên Bái
Thăm biệt phủ “con trời”?

“Trời” to lắm con ơi
Động đến “trời” sao được
Hay con rời dòng nước
Sang Tân Lạc, Hòa bình

Về chân núi xóm Khanh
Cứu đồng bào gặp nạn
Mẹ ôm con chết thảm
Ba tháng tròn tuổi thôi!

Hay con ngược lên đồi
Thăm cậu Mười Trạm Tấu?
Nơi Hát Lừu yêu dấu
Nhà trôi sạch móng rồi

Cả gia đình cậu Mười
Cha, con... tức tưởi chết
Mà lúc này chưa biết
Hai cháu mình trôi đâu!

Hay con xa nhà lâu
Vào Nghệ An, Thanh Hóa...
Vì thương đồng bào quá
Xả thân cứu vớt người?

Hay con vào tận nơi
Hà Tĩnh thăm người chết?
Bởi Hố Hô khủng khiếp
Đang xả lũ giết người!

Hay con ghé lên trời?
Cứu dân rời Địa Ngục
Để mẹ già thao thức
Đợi con hoài, Dư ơi!

Hà Nội, 16/10/2017
Huy Văn Đặng

* Tác giả gửi tới VANEWS

Báo Việt Nam ‘nâng bi’ sức khỏe ông Trần Đại Quang


Ông Trần Đại Quang (phải) gặp cử tri ở Sài Gòn hôm 13 Tháng Mười, 2017. (Hình: báo Thanh Niên)

SÀI GÒN, Việt Nam - Trong bài tường thuật buổi tiếp xúc cử tri ở Sài Gòn của Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang mới đây, báo Thanh Niên dẫn lời một người tham dự với mục đích “nâng bi” rằng: “Trước khi dự cuộc họp này tôi rất lo. Nhưng tới nơi nhìn lên hội trường thấy Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang khỏe mạnh, tươi cười, trò chuyện… khiến tôi rất vui.”

Tờ báo còn cho hay người này sau khi phát biểu còn “đề nghị mọi người ở hội trường cho một tràng vỗ tay để chúc mừng sức khỏe của ông Quang.”

Tuy vậy, trên mạng xã hội, nhà báo Nguyễn Thông, cựu biên tập viên báo Thanh Niên viết: “Nghe các báo tường thuật cuộc gặp của đại biểu Trần Đại Quang với cử tri ở Sài Gòn, tôi khá thất vọng. Thần sắc bác Quang còn kém, âm sắc yếu đi nhiều, theo tôi, bác nên nghỉ ngơi một thời gian nữa, đừng cố mà có hại cho sức khỏe. Thế mà có ông quân xanh còn nức nở khen bác hồng hào khỏe khoắn này nọ. Theo tôi, bác đừng tin mấy anh nịnh, hại cho thể chất đó.”

Ông Trần Đại Quang, chủ tịch nước, một trong “Tứ Trụ Triều Đình” của đảng CSVN, hồi Tháng Tám vừa qua đã trở thành tâm điểm của dư luận khi ông “bí mật sang Nhật chữa bệnh” nhưng không hề được truyền thông nhà nước loan báo mà chỉ được lan truyền trên mạng xã hội, mà theo Facebooker Truong Huy San, tức nhà báo Huy Đức, thì “Sự vắng mặt của ông ở trong nước suốt hơn hai tuần đã tạo ra một khoảng trống cho các lời đồn đoán.”

Về nội dung buổi “tiếp xúc cử tri,” nhà báo Nguyễn Thông nhận xét: “Ông Quang đã né tránh hoặc không trả lời đúng câu hỏi. Người ta bức xúc về các trạm thu phí BOT trấn lột, đề nghị nhà nước nêu cách xử lý, ông lại chỉ nói vòng vo. Ai chả biết chủ trương BOT là đúng đắn, BOT là cần thiết trong lúc này, nhưng với mấy cái BOT tầm bậy thì phải quyết ra sao. Điều cần nói thì ông Quang không nói. Ông lại còn cho rằng cần đảm bảo an ninh trật tự, bởi nghề của ông (ông Quang từng làm bộ trưởng Công An). Tôi mạn phép ông, mấy cái BOT đó, chỉ có dẹp đi hoặc chuyển về đúng chỗ của nó là dân hết bức xúc, mà cũng giải quyết được ngay, tận gốc tình trạng mất an ninh trật tự ở các BOT. Đấy mới là việc cần làm.”

“Ngoài ra, ông lại còn đe dọa xử lý hoặc cấm cửa các nhà cung cấp dịch vụ mạng xã hội như Facebook mà ông bảo rằng vi phạm những quy định của nước sở tại, quả thật càng thêm thất vọng. Nên nghỉ khỏe hẳn, nhất là để cái đầu thật sáng suốt mà làm tốt vai trò đại biểu quốc hội, rồi thì hãy đi tiếp xúc, ông ạ,” theo Facebook nhà báo Nguyễn Thông.

Cùng thời điểm, blogger Phạm Đăng Quỳnh đăng hình buổi tiếp xúc cử tri của ông Trần Đại Quang và bình luận: “Bà con nhìn cái hình bên dưới thử có ông… dân nào được vào đây ngồi? Nhìn là biết ngay. Nghe nói hơn 300 người này, gọi là cử tri Sài Gòn, hôm qua vỗ tay chúc mừng sức khỏe chủ tịch nước khi ông có thể về tiếp xúc cử tri, và mừng nhất là… người thật việc thật.”

Ngoài ông Trần Đại Quang, các vị còn lại trong “tứ trụ” chóp bu của đảng CSVN như Nguyễn Phú Trọng (tổng bí thư), Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng) và bà Nguyễn Thị Kim Ngân (chủ tịch quốc hội) cũng vừa có các buổi “tiếp xúc cử tri” trước kỳ họp thứ tư, Quốc Hội khóa 14, và được báo chí tường thuật cặn kẽ về các phát ngôn của họ.


Mời xem Video: Chuyện bây giờ mới kể: Chủ tịch Trần Đại Quang đã lớn tiếng với Tổng bí thư tại HNTW6 thế nào?



Hồi Tháng Năm, ông Huỳnh Ngọc Chênh, cựu nhà báo công tác tại báo Thanh Niên viết: “Cô giáo Trần Thị Thảo rút ra một nhận xét khá thú vị về những lần tiếp xúc cử tri của đại biểu Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, là hầu như ông ấy chỉ tiếp xúc với cử tri già như ông ấy. Không lẽ chỉ mấy ông già hưu trí nầy mới là cử tri? Nên cũng chẳng lạ gì khi có ông già hưu trí Trần Viết Hoàn, nguyên giám đốc khu di tích Hồ Chí Minh, tụng ca ông Trọng là minh quân. Mà kể cũng lạ, đại biểu quốc hội thì tất cả đều bình đẳng như nhau trước cử tri, nhưng tại sao chỉ thấy mấy đại biểu như ông Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang… thường xuyên tiếp xúc cử tri còn hàng trăm đại biểu khác thì rất hiếm khi thấy.” (T.K)


Người Việt

Bao năm giải phóng như thế này phải không anh?


Những đứa trẻ ở bản Huổi Liếng, xã Nặm Păm (Sơn La), buồn bã, thẫn thờ sau mưa lũ hồi tháng 8.2017. Ảnh: Nguyễn Cường/TTXVN

Trương Quang Thi - Không dám lên Face, xoá cả ứng dụng và cắt 4G là cách mà mình chạy trốn khỏi cái nổi đau bất tận của dân tộc này. Nhưng rồi cũng không thể không ám ảnh.

Những cái xác trương phình, những vùng miền ngập chìm trong nước lũ. Những khuôn mặt biến dạng vì không còn nước mắt để khóc thương cho thân phận mình.

Bất giác nhớ về bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Xác người nằm trôi sông phơi trên ruộng đồng…/Xác nào là em tôi dưới hố hầm này/Trong những vùng lửa cháy, bên những vồng ngô khoai.”

Thiên tai gây hoạ một, nhân tai gây hoạ mười. Dưới bàn tay cộng sản không gì không bị tận diệt. Họ đã giết chết thiên nhiên và tất cả những gì đang diễn ra chỉ là hệ quả. Cái chết đã được cảnh báo từ lâu.

Những ngôi nhà làng chìm trong lũ, đồng nghĩa với việc hàng ngàn người đã trắng tay, mất cả cơ nghiệp một đời. Người chết đã chết rồi nhưng kẻ sống mới là bi kịch. Nợ chồng lên nợ, màn trời chiếu đất, và rồi người ta lại ăn thịt nhau bằng cách này hay cách khác mà thôi.

Chỉ cách đây gần tháng, ông thợ lửa xin nghỉ mấy ngày vì đứa em chết bởi ung thư. Lên làm lại, ổng dắt theo ba đứa trẻ là con của người em ấy: Mẹ nó chắc cũng chẳng sống thêm được mấy chú àh, xin chú cho anh rước nó lên nuôi, được ngày nào hay ngày nấy. Hai vợ chồng nó từng làm việc ở Đồng Nai trong một cơ sở đốt chất thải, bịnh tật nên về quê được hai năm giờ chết.

Tuần rồi một đứa thợ khác xin về quê để tang cho hai vợ chồng anh trai nó. Họ cũng làm việc ở gần đây, chở nhau về quê thăm con và hai vợ chồng bị xe tông chết trên quốc lộ 1A. Cũng ba đứa trẻ khác đang mồ côi cả cha lẫn mẹ sống dựa vào bà nội với tương lai bất định.

Vâng ! Hoà bình đã ở đây hơn bốn chục năm rồi.

Ngồi giữa Sài Gòn một buổi chiều thu, gió lồng lộng thổi qua hàng Sao Đen mát rượi. Xem lại mấy tấm ảnh chụp cái thành phố này cách đây hơn năm chục năm tôi bần thần tự hỏi: Vì sao họ bằng mọi giá lao vào giải phóng miền Nam?


Mời xem Video: Chuyện bây giờ mới kể: Chủ tịch Trần Đại Quang đã lớn tiếng với Tổng bí thư tại HNTW6 thế nào?



*Ghi chú: Tiêu đề bài viết do Tiếng Dân đặt, dựa theo câu hát trong bài Chiều Tây Đô của nhạc sĩ Lam Phương.


FB Trương Quang Thi
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑