Tin Tức Cập Nhật 24/7

Nữ sinh viên gốc Việt 19 tuổi tốt nghiệp dược sĩ


Cô Kassidy Võ, tốt nghiệp tiến sĩ dược lý lúc 19 tuổi. (Hình: Kassidy Vo Facebook)

ORANGE, California – Cô Kassidy Võ, 19 tuổi, được đại học Chapman University, Orange, trao bằng tiến sĩ dược lý (doctorate in pharmacology) tại lễ tốt nghiệp hôm Thứ Sáu, 17 Tháng Năm.

Theo nhật báo The Orange County Register, cô Kassidy hoàn tất chương trình học hai năm sớm hơn dự định, và là dược sĩ trẻ nhất tốt nghiệp tại đại học này, cũng như là dược sĩ trẻ nhất tiểu bang California.

Ngoài giờ học chương trình cao học, thay vì chơi các trò chơi điện tử, hoặc đi Disneyland – một nơi mà cô yêu thích nhất trên trái đất – hoặc đi dạo dọc bờ biển, sinh viên gốc Việt này thực tập tại St. Jude Medical Center ở Fullerton.

Theo OCR, nếu nhìn vào gia đình cô – đầy can đảm và kiên trì – mọi người sẽ phải “lắc đầu” không hiểu tại sao họ lại có thể làm được như vậy.

Khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975, cha của cô Kassidy, lúc đó mới 10 tuổi, sống ở vùng cao nguyên.

Cùng lúc đó, mẹ của cô, bà Kacie Trần, mới 8 tuổi, sống ở một làng đánh cá. Gia đình bà sau đó vượt biên, được tàu Mỹ vớt, và đến Hoa Kỳ.

Vài năm sau, gia đình chồng tương lai của bà Kacie cũng định cư tại Mỹ.

Sau đó, cha mẹ cô Kassidy gặp nhau, rồi cưới nhau, bắt đầu cuộc sống mới ở phía Bắc Orange County.

Mặc dù hai vợ chồng không có bằng đại học, nhưng họ lại tập trung nuôi dạy hai đứa con, Andrew và Kassidy, vì muốn chúng phải hơn họ.

Năm 2015, Andrew Võ tốt nghiệp đại học Chapman University lúc 19 tuổi, nhưng chỉ với bằng cử nhân.

Cô Kassidy nói rằng, mặc dù vậy, hai anh em không bao giờ là đối thủ của nhau, mà còn giúp nhau học hành, và chính thành công của Andrew làm Kassidy muốn thành công hơn.

“Em gái tôi từng học xong mẫu giáo chỉ trong một tuần,” anh Andrew viết. “Ở trung học, cô tốt nghiệp chỉ trong hai năm, lúc 14 tuổi.”

Cả hai cho rằng, tất nhiên họ học nhanh hơn người khác, nhưng không phải là thiên tài, mà là do chăm chỉ học, và một phần nhờ cha mẹ “khôn ngoan.”

Sau khi Kassidy học xong lớp một, bà Kacie thấy rằng, đối với con bà, học ở trường là chậm quá. Thế là bà dạy cả hai đứa con ở nhà.

Bà biết rằng không chỉ học, mà cuộc sống còn có những thứ khác.

Lúc đang học lớp năm, Kassidy muốn thử tham gia chương trình truyền hình “Are You Smarter than a 5th Grader?”

Và cô được mướn ba lần cho ba chương trình.

Cả hai anh em đều thích trò chơi điện tử, Disneyland, và làm bạn với những người lớn tuổi hơn mình rất nhiều.

Cô Kassidy Võ lúc 16 tuổi, vừa hoàn tất chương trình cử nhân tại đại học Chapman University. (Hình: Kassidy Vo Facebook)

Hồi năm 2015, Andrew kể rằng: “Nhiều người hỏi tôi có cảm thấy không bình thường vì khuôn mặt non choẹt ở đại học, tôi nói rằng tôi không gặp khó khăn gì khi nói chuyện với bất cứ ai trong trường.”

Cô em gái Kassidy cũng đồng ý với anh trai, và nói: “Bất cứ tình bạn nào cũng đều là chia sẻ kinh nghiệm.”

Năm ngoái, cô Kassidy phải tham gia nhiều chương trình thực tập, làm việc 8 giờ mỗi ngày, năm ngày mỗi tuần, và do mẹ chở đi.

Cô làm việc ở Walgreens, phòng cấp cứu, khu chăm sóc đặc biệt, và trợ giúp các bác sĩ trong bệnh viện.

“Khó khăn nhất là khi thấy một bệnh nhân qua đời,” cô kể. “Lúc đó, tôi khóc như một đứa bé.”

“Vui nhất là được gặp bệnh nhân và cho họ biết là mình quan tâm đến họ,” cô kể thêm.

Sau lễ tốt nghiệp, điều đầu tiên cô Kassidy Võ làm là ngủ bù. Kế đến là cố gắng đi thăm tất cả các khu giải trí Disneyland trên thế giới. Sau đó tính tiếp, nhưng chắc chắn là trong lĩnh vực dược phẩm.

“Tôi vẫn còn trẻ,” cô nói. “Tôi muốn đi xa hơn nữa.”

Về cuộc sống, cô chia sẻ: “Nếu không biết khôi hài, chúng ta có vấn đề.”

Và triết lý sống của cô là: “Khi chơi tôi chơi hết mình, khi làm việc tôi làm hết ga, 100%!”

“Nhưng nếu tôi ở Disneyland, tôi sẽ tập trung 110%,” cô Kassidy Võ nói với một nụ cười láu lỉnh.


Người Việt

Cuộc vượt thoát của Việt Nam hiện tại


...chính sách mở của Việt Nam hiện tại vẫn còn dựa theo định hướng xã hội chủ nghĩa cho nên lãnh đạo Việt Nam vẫn còn cổ suý chủ nghĩa dân tộc cực đoan để duy trì quyền lực và không dám mở thực sự vì sợ sẽ bị phô bày cho thế giới rõ những sự lạc hậu và lầm lạc của họ trong việc phát triển quốc gia...



Kể từ năm 1986 trở đi Việt Nam đang mở cửa trực tiếp tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Và chỉ trong một thời gian ngắn xã hội Việt Nam đã có nhiều biến chuyển đáng ghi nhận như có một nguồn sinh khí mới thổi vào xã hội và người dân Việt. Tuy nhiên với những hạn chế do nhu cầu sinh tử là sự bảo đảm an toàn quyền lực của chế độ, Việt Nam trong thế mở vẫn còn tạo ra nhiều trăn trở và khó khăn cho xã hội.

Việt Nam vẫn còn dò dẫm trong tư thế của một xã hội nông nghiệp, phát triển từ từ lên xã hội công nghiệp, để rồi đang phải chịu hụt hẫng trước thế toàn cầu hoá.

Thật khó thực hiện được một xã hội hài hoà bao gồm các xu hướng phát triển không đồng nhất thậm chí mâu thuẫn lẫn nhau.

Một lần nữa, làm sao tránh khỏi tụt hậu trước tiến trình toàn cầu hoá trong lúc lãnh đạo Việt Nam vẫn còn giữ thái độ thù nghịch, nghi kỵ với hầu hết các quốc gia trên thế giới?

Làm sao phát triển thành một xã hội công nghiệp hoá lấy căn bản nông nghiệp làm tiêu chuẩn như trường hợp Việt Nam hiện tại?

Mở nhưng vẫn đóng. Đóng trong định kiến. Đóng trong lo sợ bị đào thải. Càng đóng lại càng có nguy cơ bị đào thải sớm hơn.

Hiện nay, người ta có cảm tưởng như những yếu tố sau đây là chính yếu trong sắc thái dân tộc của Việt Nam là:

1 - Tài nguyên thiên nhiên phong phú và chưa được khai thác đúng mức;

2 - Tiềm năng nhân lực dồi dào;

3 - Nước nghèo, nhân công rẽ và thừa thãi, thông minh và dễ huấn luyện tay nghề;

4 - Có bàn tay sắt của nhà cầm quyền giữ gìn trật tự và sự ổn định;

5 - Thiếu luật lệ rõ ràng và tham nhũng dễ cho các phiêu lưu mậu dịch, chỉ cần liên lạc với một số người có chức vị và có quyền lực trong đảng;

6 - Đa số dân chúng sống về nghề nông với một nền công nghiệp còn thô sơ....

Từ những sắc thái đặc thù đó, người Việt Nam sống về huyền thoại nhiều hơn thực tiễn và huyền thoại gần đây nhất là Việt Nam lại một lần nữa “cường điệu” trong dự kiến phóng vệ tinh nhân tạo vào năm 2005 trong khi việc sản xuất một chiếc xe đạp cho người dân vẫn chưa hoàn chỉnh! Và mãi cho đến năm 2017, vẫn chưa sản xuất được con “đinh ốc” trong điện thoại của Cty Samsung!

Do đó, nếu muốn đuổi kịp cộng đồng các quốc gia trên thế giới Việt Nam cần phải:

- Mở cửa để học hỏi, lựa chọn, đón nhận cái mới. Cái mới, cái chưa biết nào cũng có những hiểm nguy của nó. Sự tính toán dò dẫm là cần thiết, nhưng quá tính toán có khi tính già hoá non, vì để mất thời cơ. Cho đến nay, 2019, dù có mở nhưng những cánh cửa “mở” trên chi nhằm phục vụ cho các nhóm lợi ích trong đảng mà thôi, không nhắm vào nhu cầu và lợi ích của người dân.

- Không nên tạo thêm huyền thoại. Tập cho người dân thực tiễn hơn. Đảng vẫn tiêp tục tạo “huyền thoại” như biến Sài Gòn ngang tầm với thành phố Los Angeles, Hà Nội với Tokyo v.v…

- Không ngừng phát triển sắc thái dân tộc, cái sức mạnh bên trong tức là nội lực của quốc gia, để tự tạo cho mình một thế mạnh trong sự bang giao với cộng đồng các quốc gia trên thế giới. CSBV vẫn tiếp tục …thuần phục vô điều kiện trước đàn anh là Trung Cộng!

Muốn được như ba điều nêu trên, Việt Nam cần phải:

- Tạo điều kiện cho mọi người dân, mọi dân tộc trong cộng đồng quốc gia tham gia vào cuộc sống chung, để mọi cá nhân, mọi đoàn thể đều có thể tự lập, tự sinh sống, không ỷ lại vào sự sáng suốt hay sức mạnh của một đảng, một nhà nước hay của một cấp lãnh đạo nào.

- Để cho mỗi người Việt Nam tự thấy mình thực sự còn có nội lực để đóng góp tích cực và toàn diện trong mạch sống quốc gia.

Kêu gọi tận dụng nội lực trong nước để phát triển quốc gia mà không cho phép hay hạn chế người dân phát huy nội lực cho từng cá nhân thì làm sao tránh khỏi cảnh tụt hậu cho đất nước được?

Xưa, Vua thay Trời trị nước.

Tất cả điều là của Vua, ngay cả sinh mạng của người dân. Minh quân hay hôn quân vô đạo là sự may nhờ rủi chịu của người dân, người dân không có tiếng nói. Một thứ nô lệ sẵn sàng chết vì ông chủ, gọi như thế là trung.

Nay, CSBV nhân danh nhân dân mà dân không có quyền tư hữu sản xuất.

- Tương tự như xưa, triều đình suy nghĩ và dạy dân những gì triều đình cho là tốt nhất;

- Bây giờ Đảng CSBV suy nghĩ và thông tri cho dân những gì cấp lãnh đạo nghĩ là tốt nhất.

- Đã đến lúc “chủ nghĩa nhân danh” phải cáo chung, để mỗi người dân, và theo đó mỗi dân tộc tập tành nghĩ suy và hành động theo những hiểu biết và cảm xúc của mình.

- Phải trả lại cho dân, cho những dân tộc cái quyền sống của họ. Không một ai sống thay cho bất cứ ai được. Phải sống thật mới lớn mạnh được.

Sống nhờ, sống gửi, sống mà trí tuệ và tâm linh gửi cho nhà vua hay cấp lãnh đạo, sống mà trách nhiệm giữa vời, chờ đợi ơn mưa móc ở một minh quân, hay phép lạ của một huyền thoại trí tuệ tập thể, sống mà lúc nào cũng phải chạy theo cái ăn cái mặc, ngày ngày đói no không chừng, đau ốm không thuốc men,... Sống như vậy là sống còi cọc, què quặt, bịnh hoạn và khuyết tật.

Một khi người dân được trọn vẹn với cuộc sống của mình.

- Khi đói dám nói rằng mình đói, khi thất học dám nhận mình thất học.

- Khi không còn sợ hãi nói cái mình thật sự cảm nghĩ như thâu hiểu được tính vô uý trong Phật giáo, nói chung khi mà kinh nghiệm được rằng mình có những quyền hạn bất khả xâm, được luật pháp và cơ quan thẩm quyền bảo vệ.

- Khi ấy, có nhiều khả năng con người dấn thân trọn vẹn với cộng đồng của mình, làm hết sức mình cho chính mình và cho cộng đồng.

Chừng ấy, đương nhiên dân giàu và theo đó nước mạnh. Người đại diện cho quốc gia, cho dân tộc nhờ vậy mà có cái thế mạnh của mình trong bang giao quốc tế.

1 - Đưa nửa triệu người làm mồi cho biển cả, giam một triệu người vào các trại cải tạo, để một triệu người làm lao nô cho các nước giàu có, (hầu hết nhân lực trên đều trong tuổi lao động, sản xuất tốt nhất, hiệu quả nhất) là một biện pháp tốt để đổi lấy một sự yên ổn chính trị, nhưng là một biện pháp đã làm thui chột hay què quặt quốc gia.

2 - Tương tự, thắng trận ghi công là một điều thường tình, nhưng kỳ thị người tại chỗ, áp dụng chính sách “tru di tam tộc” (đời cha, đời con, và đời cháu không được học quá tiểu học) của thời quân chủ chuyên chế, là đặt phân nửa đất nước ra khởi sự tham gia đóng góp việc chung.

Có một đảng mạnh, có kỷ luật, có những cán bộ tiên phong, có một quá trình thử thách nhiều thập niên, có 19 Ủy viện Bộ Chính Trị, 180 Ủy viên Trung ương đảng, 20 Ủy viên Dự khuyết (qua đại hội XII ngày 26/1/2016),có trên 4,5 triệu (thống kê năm 2015) đảng viên là một điều tốt.

Nhưng biến đảng ấy thành một số quan lại của một triều đình vua và chúa, đứng ngoài luật pháp, tham ô và lạm quyền, nhất nhất một chiều, là thui chột ý chí và lòng phấn đấu vươn lên của mọi tầng lớp dân chúng.

Cả nước chỉ có bốn triệu rưởi người có quyền dám nghĩ, nhưng chỉ một thiểu số 219 Ủy viên BCT và TƯĐ trên đây có quyền dám nói; và trong bốn triệu rưởi người nầy, đa số vì miếng đỉnh chung, vì sự tiến thân và an ninh của mình và gia đình đã trở thành a dua, nương thời, nương lúc, nên cũng không dám nghĩ, không cần nghĩ và nói xuôi chiều cho khoẻ thân.

Chỉ còn lại một thiểu số ít oi, 219 Uỷ viên Trung ương đảng và Uỷ viên Bộ chính trị, dầu có thông minh tuyệt đỉnh, dầu có trí tuệ tuyệt vời, thì đương nhiên quốc gia phải èo ọt.

Nhìn vào các dân tộc khác trên thế giới, chúng ta không thể tìm ra một quốc gia nào có nền văn hoá hàm chứa những giá trị hoàn toàn khác biệt. Vì lý do đó, những giá trị về nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người trên toàn cầu đều phải được tôn trọng triệt để.

Và dĩ nhiên sẽ không có trường hợp ngoại lệ cho Việt Nam. Thật khó biện minh trước thế giới khi Việt Nam công bố:

”Việt Nam có những giá trị và bảo vệ nhân quyền đặc thù theo cung cách Việt Nam. Việc áp đặt quyền làm người theo tiêu chuẩn Liên Hiệp Quốc là xâm phạm vào chủ quyền Việt Nam”.

Với cách nhìn như trên, chính sách mở của Việt Nam hiện tại vẫn còn dựa theo định hướng xã hội chủ nghĩa cho nên lãnh đạo Việt Nam vẫn còn cổ suý chủ nghĩa dân tộc cực đoan để duy trì quyền lực và không dám mở thực sự vì sợ sẽ bị phô bày cho thế giới rõ những sự lạc hậu và lầm lạc của họ trong việc phát triển quốc gia.

Từ đây, với mặc cảm tự ti đối với thế giới bên ngoài, dân tộc Việt Nam vốn dĩ đã bị dồn ép từ lâu, sẽ vùng dậy và lần lần rập khuôn theo “ngoại bang” khi được hé mở từ từ. Từ đó tiến trình chủ nghĩa dân tộc “cách ly” trước đây đã biến thành chủ nghĩa “chạy theo ngoại bang” mà chính quyền hiện tại khó kiểm soát nổi.

Tóm lại, từ ngày xưa, chủ nghĩa dân tộc đã một thời thúc đẩy sự phát triển quốc gia. Nhưng ngày nay, cung cách suy nghĩ mới của phát triển đã vượt qua rào cản của ranh giới quốc gia và ngôn ngữ của các dân tộc trên thế giới.

Bây giờ và tương lai cần phải có một sự phát triển hài hoà chung cho cả nhân loại.

Tiến trình toàn cầu hoá là một tiến trình tự nhiên và là kết quả có được qua suốt chiều dài của lịch sử phát triển trong tranh chấp của các quốc gia trên thế giới. Toàn cầu hoá không phải là từ bỏ bản sắc dân tộc của từng quốc gia (melting pot) mà là điểm hội tụ của tất cả mọi văn hoá dân tộc (salad bowl) để đạt đến một sự phát triển toàn diện cho nhân loại.

Và Việt Nam cần phải có một tầm nhìn thoáng như trên để giải toả những “nút chận” do chính đảng CSBV tạo ra.


Mai Thanh Truyết
Thông Luận

Tới ngày 19/5, nhìn lại: Hồ Chí Minh làm công an ăn lương của Nông hội và Quốc tế cộng sản.


Khi nói «19/5 là ngày sanh của Hồ Chí Minh» là tự thừa nhận một sự dối trá có chủ ý của chính ông ấy. Ngày sanh dối trá, ngày cách mạng tháng 8 dối trá, ngày độc lập 2/9 cũng dối trá vì tất cả đều chỉ nhằm gạt mọi người cho mục đích phục vụ cộng sản và tham vọng cá nhơn của Hồ.

Hồ Chí Minh  Ảnh Zing

Nhiều giấy mực đổ ra để viết về con người đó, về tiểu sử, nhưng những bóng đen dày đặc, những mâu thuẩn, vẫn còn phủ kín quá khứ. Hồ Chí Minh có thói quen thâm căn cố đế che giấu sự thật về đời tư và những sanh hoạt của mình. Về tên gọi, bí danh, bút danh, …Hồ Chí Minh có tới 174 danh xưng khác nhau vừa được cán bộ đảng suu tầm được. Vẫn còn hơn 30 tên nữa cũng của ông nhưng chưa xác nhận được những tên này được dùng váo lúc nào, trong trường hợp nào (Báo điện tử đảng cộng sản). Người có nhiều tên nhứt thế giới, tới nay chắc chưa có ai bằng. Một hiện tượng thật không bình thường nhưng chưa thấy cán bộ đảng viên cộng sản có ai thắc mắc và đặt thành vấn đề? Hay họ cho phải như vậy mới phù hợp với bác vì bác là con người vĩ đại mà?

Cũng vì mục đích che giấu sự thật về mình, Hồ Chí Minh thường viết về chính ông hoặc về những hoạt động của ông bằng ngôi thứ ba.

Còn năm sanh của ông cũng vô cùng phức tạp, tuy tất cả đều do chính tay ông viết khi khai: như các năm 1892, 1894, 1895 và riêng năm 1890 xuất hiện và trở thành ngày sanh chánh thức từ ngày D’Argenlieu đổ bộ lên Hà nội theo thỏa hiệp án do chính ông ký ngày 6/3/1946 với chánh phủ Pháp.

Nay nhìn lại con người Hồ Chí Minh, quả thật không thấy có cái gì là thiệt. Sự dối gạt, sự bịa đặt, tất cả đều do nghề nghiệp và vì nghề nghiệp. Mà cũng do bản chất của con người gian ác nữa.

Đúng vậy, Hồ Chí Minh bắt đầu sự nghiệp cộng sản bằng con đường «chỉ điểm» hay công an ăn lương. Hồ Chí Minh chưa bao giờ là một lãnh tụ, cả lãnh tụ cộng sản tuy trước sau, ông vẫn là một người cộng sản, sống chết vì cộng sản.

Ferdinand Hồ Chí Minh

Tuy Hồ Chí Minh có hơn 200 tên khác nhau nhưng trong danh sách đó lại không có tên Ferdinand. Một điều lạ. Do ban lịch sử đảng và tiểu sử lãnh tụ không có được thông tin này? Hay do giấu nhẹm đi vì nếu khai tên Ferdinand, thì phải khai luôn đó là bí danh của Hồ Chí Minh lúc làm chỉ điểm cho Sít-ta-lin có ăn lương?

Tiếng «chỉ điểm» – một thứ công an không có thể – trong tiếng việt không tránh khỏi hàm nghĩa xấu, chỉ việc làm không rỏ ràng, không ngay thẳng của kẻ thiếu lương thiện. Tiếng pháp lả «mouchard» rõ nghĩa hơn. Gốc của từ ngữ là «mouche» nghĩa là ruồi nhặng và «ard» là tiếp vĩ ngữ có nghĩa xấu, dùng để chửi rủa. «Chỉ điểm» hay «mouchard» là người ngửi được mùi gì, đánh hơi được gì, là đem đi báo cáo. Như ruồi nhặng đánh hơi được «mùi lạ» là bu lại. «Chỉ điểm» luôn luôn làm việc cho công an.

Hồ Chí Minh Ferdinand bắt đầu sự nghiệp bằng nghề «chỉ điểm» hay «mouchard».

Nên nhớ nghề «chỉ điểm / mouchard» có rất sớm ở Âu châu, từ thời Trung cổ. Darius trẻ, vua xứ Perse, là người đầu tiên rải người của mình ra khắp xã hội để nhờ chúng mà biết chuyện gì xảy ra. Denys bạo chúa noi gương Darius cũng sử dụng chỉ điểm để lấy tin tức mà biết được tình hình bên ngoài thành.

Từ Hội nghị Tours

Thật ra tên Ferdinand không gắn liền với tên Hồ Chí Minh mà gắn liền với tên Nguyễn Ái Quốc vì lúc đó chưa có tên Hồ Chí Minh. Nhưng người pháp khi nói chuyện với Nguyễn Ái Quốc hoặc về Nguyễn Ái Quốc, họ thấy khó phát âm cho đúng nên họ đặt thêm cho ông một tên khác, dựa theo xuất xứ của ông: «Ferdinand l’annamite» (annamite là người việt nam ngày nay vì lúc đó còn gọi là người an-nam. Người việt ở Pháp bị gọi là «mít», á–rặp là «rệp»).

Cũng từ sau Hội nghị Tours, ở Paris, xuất hiện thêm một tên nữa «Le Petit Rouquin Rouge»(Thằng bé tóc đỏ), tên thiệt là Jean Crémet. Hai người này là một cặp được Dmitri Manuilsky, cán bộ Đệ Tam Quốc tế, chọn, đặt dưới trướng và sửa soạn gởi qua Moscou. Cũng như Hồ Chí Minh, Jean Crémet có nhiều tên, bí danh khác nhau nhưng không thể bằng Hồ được (Thibault hay Samuel Herssens, …). Điều lạ là trong các thông tin của Quốc tế cộng sản, người ta chỉ thấy tên Jean Crémet mà lại không có tên Ferdinand cho tới khi Hồ xuất hiện ở Moscou.

Dmitri Manuilsky gởi Ferdinand qua Moscou để được huấn luyện về chánh trị và tình báo. Ferdinand được chọn vì tại Hội nghị Tours, ông đã dõng dạc tuyên bố theo đề cương Lê-nin trong việc giải phóng các nước nông nghiệp thoát khỏi thực dân. Ông còn nhấn mạnh chỉ có cộng sản là con đường duy nhứt dẩn đến thành công. Ferdinand còn tỏ ra khôn ngoan, không hề phê bình hay góp ý kiến cho đường lối của Quốc tế cộng sản, cũng không nói nhiều, lúc nào cũng giử thái độ chấp hành (Roget Faligot, Fayard, Paris, trg 90, 228).

Ferdinand tới Petrograd vào cuối tháng 6/1923 và tham dự Đại hội Nông hội (Krestintern), do Komintern thành lập. Nghĩa là Ferdinand, tức Hồ Chí Minh, không hề có tham dự Đại hội Quốc tế cộng sản V như Hà nội nói nhằm mục đích tuyên truyền đánh bóng lãnh tụ.

Thêm một điều đáng để ý nữa là Ferdinand và Le Rouquin rouge cùng có mặt ở Moscou, cùng ở chung tại khách sạn Lux, cùng thời điểm mà hai người không gặp nhau . Le Rouquin rouge lại vào Trung ương Quốc tế còn Ferdinand thì không được . Vì thiếu thành tích làm cộng sản, mới chỉ có mê say cộng sản và ngoan ngoản trong mọi ứng xử.

Hồ Chí Minh làm cộng sản ăn lương

Trong thời gian từ tháng 2/1925 tới tháng 3/1926, Ferdinand đi Quảng châu làm Đại diện cho Nông hội (Krestintern) có ăn lương. Theo Sophie Quin-Judge, tháng 8/1925, ông nhận được 5000 roubles (bằng 2500 usd) tiền lương và cả công tác phí như in nhiều bích chương, sách bỏ tùi nói về nông dân, gởi thêm nhiều đại diện đi các tỉnh khác ở Trung quốc, gởi báo cáo định kỳ và thường xuyên về tình hình nông dân trung quốc về Moscou.

Tháng 2/1930, từ Hồng Kông, Jean Crémet chuyển lệnh của Moscou cho Ferdinand dạy hảy kết hợp 3 tổ chức cộng sản ở Đông dương thành một đảng thống nhứt. Đó là đảng cộng sản đông dương. Ferdinand làm xong nhiệm vụ làm cho Le Rouquin rouge vô cùng hài lòng khi gặp lại Ferdinand tại đây.

Vẫn theo Bà Sophie Quin-Judge, Ferdinand l’annamite, tức Hồ Chí Minh sau này, đã nhận tiền của Krestintern và Komintern, vừa tiền lương và tiền công tác theo lệnh của Moscow.

Trong thời gian từ tháng 12/1927 tới tháng 5/1928, Ferdinand ở tại Berlin chờ đợi tiền và lệnh của Komintern cử đi công tác ở Á châu. Ông khai chỉ nhận được của Hội Cúu trợ Đỏ có 18 marks (tiền Đức)/ tuần, không thể đủ để sống mà không thiếu nợ. Sốt ruột, Ferdinand bèn viết thư cho Krestintern yêu cầu gởi cho ông 500 usd và lệnh công tác.

Qua ngày 12/4/1928, Ferdinand viết thư cho Humbert-Droz, Ban Bí thư Quốc tế cộng sản, nói rỏ hoàn cảnh túng quẩn của ông: «Đồng chí có nghĩ được không tinh thần và vật chất hiện tại của tôi, chẳng có việc gì làm, cũng không có tiền, trong khi đó có biết bao nhiêu việc phải làm mà phải sống ngày qua ngày, bị bắt buộc không hoạt động».

Ngày 28/4/1928, Humbert-Droz trả lời thư của Ferdinand: «Khoảng tiền mà chúng tôi sẽ gởi cho đồng chí trong nay mai sẽ tùy thuộc các thông tin từ đồng chí . Nhưng tôi nghĩ đồng chí nên tập sống với mọi hoàn cảnh và tốt hơn là tìm cách tự lực mà không cần đến viê(c nhận tài trợ từ bất kỳ nguồn nào» (Sophie Quin-Judge, Ho Chi Minh: The Missing Years, Berkeley, California, 2002).

Việt Nam ngày nay bị một thứ chế độ công an cai trị thì không có gì lạ vì cai chế độ này do Ferdinand Hồ Chí Minh tổ chức theo kinh nghiệm công tác của ông bắt đầu bằng nghề chỉ điểm và được bồi dưởng thêm ở trường công an ở Moscow.

Công an biết rõ sứ mạng của họ là cực kỳ quan trọng «Công an còn, chế độ còn».

Mai này, Việt nam có lệ thuộc Tàu hoàn toàn thì công an vẫn còn!


Nguyễn Thị Cỏ May
Đàn Chim Việt

Hàng trăm tấn cá chết trên sông La Ngà, dân Sài Gòn lo nước nhiễm độc


SÀI GÒN, Việt Nam – Tin hàng trăm tấn cá nuôi trong lồng bè trên sông La Ngà ở huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, bị chết chỉ sau một đêm khiến nhiều người dân lo ngại về nước máy nhiễm độc, do đây cũng là nguồn nước chảy vào hồ Trị An–nơi cung cấp nước sạch cho Sài Gòn.

Hàng trăm tấn cá nuôi trong lồng bè trên sông La Ngà chết chỉ sau một đêm. (Hình: VietnamNet)

Báo VietnamNet hôm 18 Tháng Năm cho hay: “Bộ Tài Nguyên Môi Trường đề nghị tỉnh Đồng Nai truy tìm nguồn thải ra sông, tìm nguyên nhân cá chết trắng sông La Ngà thời gian qua. Trước đó, Công An tỉnh Đồng Nai đã chỉ đạo Phòng Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm Về Môi Trường (PC05) phối hợp điều tra vụ cá chết hàng loạt trên sông La Ngà. Chi Cục Thủy Sản Đồng Nai đã lấy các mẫu cá chết để gửi phân tích, hiện đang chờ kết quả để làm rõ nguyên nhân.”

Tờ báo cũng dẫn nguồn tin từ Chi Cục Bảo Vệ Môi Trường Đồng Nai rằng có một số cơ sở sản xuất ở khu vực ven sông La Ngà được phép xả thải ra sông nhưng “được kiểm soát chặt chẽ, có hệ thống quan trắc truyền dữ liệu về Sở Tài Nguyên-Môi Trường để giám sát.”

Trong khi nguyên nhân khiến hàng trăm tấn cá chết chưa được công bố, người dân Sài Gòn càng lo lắng thêm trước việc báo chí nhà nước đưa tin thiếu trách nhiệm.

Tờ Pháp Luật TP.HCM dẫn lời ông Trần Kim Thạch, trưởng Phòng Quản Lý Chất Lượng Nước, thuộc Tổng Công Ty Cấp Nước Sài Gòn (Sawaco): “Vụ cá chết trên sông La Ngà nằm ở phía thượng nguồn của hồ Trị An. Đây chỉ là một nhánh nhỏ của sông Đồng Nai nên không ảnh hưởng gì nhiều đến hoạt động cấp nước của Sawaco. Nước trên sông La Ngà lưu lại trong hồ Trị An rất lâu, có khi cả tháng mà không thể chảy về ngay trạm xử lý nước của công ty. Khi nước được lưu lại ở hồ Trị An thì hồ cũng có khả năng tự làm sạch nguồn nước này vì nước của sông La Ngà chỉ chiếm một phần nhỏ. Thời điểm này là mùa mưa nên lưu lượng nước đổ về hồ Trị An là rất lớn, lượng nước này có thể được pha loãng. Phòng Quản Lý Chất Lượng Nước vẫn phối hợp với phía đầu nguồn khi có vấn đề gì sẽ báo ngay với nhà máy. Vì vậy, người dân Sài Gòn cứ yên tâm sử dụng nguồn nước này.”

Vị đại diện công ty cấp nước cũng là nguồn tin duy nhất trong bài báo để tờ báo của Sở Tư Pháp thành phố ở Sài Gòn dẫn đến kết luận rằng cá chết trên sông La Ngà “không ảnh hưởng đến chất lượng nguồn nước”.

Phát ngôn “hồ Trị An có khả năng tự làm sạch nguồn nước” của ông Thạch khiến người ta nhớ lại câu nói từng nhận nhiều chỉ trích của Bộ Trưởng Tài Nguyên Môi Trường CSVN Trần Hồng Hà trong vụ Formosa năm 2016: “Biển miền Trung có thể tự làm sạch chất ô nhiễm, đào thải độc tố.”

Thời điểm xảy ra vụ 1,500 tấn cá chết trên sông La Ngà vào Tháng Năm, 2018, báo VNExpress cho biết: “Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Đồng Nai cho biết, kết quả kiểm tra cho thấy mẫu nước tại hiện trường cá chết trên sông La Ngà có nồng độ NH4 (Amoni), NO2 (Nitrite) vượt giới hạn cho phép nhiều lần. Lượng nước từ thượng nguồn chảy về có thể cuốn theo các chất ô nhiễm làm tăng tính độc của một số khí như NH3, H2S, CH4, NO2… dẫn đến cá bị sốc, chết hàng loạt.”

Sông Đồng Nai, có một nhánh là sông La Ngà cung cấp nước sinh hoạt cho khoảng 20 triệu người dân của sáu tỉnh thành: Sài Gòn, Đồng Nai, Bình Dương, Lâm Đồng, Đắk Nông và Bình Thuận. Nguồn nước này còn được dùng cho nuôi trồng trong nông nghiệp và nước dùng cho công nghiệp.

Hồi Tháng Năm, 2018, giới hoạt động xã hội dân sự từng dấy lên lời kêu gọi nhà chức trách phải lập tức điều tra và công bố nguyên nhân nguồn độc, nguồn ô nhiễm để ngăn chặn nạn cá chết trên sông La Ngà tái diễn. Theo họ, nguồn nước nuôi cá cũng là nước ăn uống của người dân, cá chết là nước có vấn đề, mà hàng triệu người phải ăn uống từ nguồn nước đó thì không thể chậm trễ, không thể coi là chuyện nhỏ. Tuy vậy, yêu cầu này đến nay không được hồi đáp và người ta chỉ thấy trên mặt báo lời biện minh, trấn an mang tính chiếu lệ của đại diện công ty cấp nước.


Người Việt

Công an VN chặn cửa bất đồng: Thông điệp nào từ phản ứng của Mỹ?


Phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ gặp nhà hoạt động Nguyễn Đan Quế và nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng tại Tp. HCM, 13/5/2019. Facebook Pham Chi Dung.

Khác hẳn với thời Tổng thống Barak Obama, giới quan chức Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump không dễ để một chế độ nhược tiểu và thực dụng đến mức cạn tàu ráo máng như Việt Nam xúc phạm mà không dám phản ứng hoặc không biết cách phản ứng đích đáng.

Lần đầu tiên Mỹ ‘làm dữ’

Chỉ một ngày sau vụ hàng loạt nhà hoạt động nhân quyền bị công an Việt Nam chặn cửa không cho gặp phái đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ trước đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ 2019, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm 14/5 đã lên tiếng:

“Chúng tôi rất quan ngại khi được biết rằng giới chức Việt Nam đã ngăn cản nhiều nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam đến cuộc gặp với đoàn đại diện Hoa Kỳ tại Đối thoại Nhân quyền Hoa Kỳ - Việt Nam. Đây là những vấn đề hết sức nghiêm trọng – việc tôn trọng các tự do căn bản và nhân quyền – là trọng tâm trong đối thoại của chúng tôi với chính phủ Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam bảo vệ nhân quyền và các quyền tự do lập hội và bày tỏ ý kiến”, tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ viết.

Chánh trị sự Hứa Phi, Luật sư Lê Công Định và ông Phạm Bá Hải - điều phối viên của Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam là những người đã bị công an ngăn chặn thô bạo không cho gặp gỡ phái đoàn Vụ Dân chủ, Lao động và Nhân quyền thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, dẫn đầu bởi ông Scott Busby - Trợ lý ngoại trưởng - đến Việt Nam để tiến hành cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt 2019.

Trên facebook của mình, Luật sư Lê Công Định tố cáo: “Sáng nay tôi ra khỏi nhà thì bị một lực lượng an ninh đông đảo chặn lại, cấm ra khỏi nhà cả ngày hôm nay và sáng mai. Lý do là vì tôi được phái đoàn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mời gặp vào sáng mai để trao đổi ý kiến trước cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt 2019… Anh an ninh của Sở Công an TPHCM giải thích rằng họ cấm tôi đi vì lẽ ra các nhà ngoại giao Mỹ phải xin phép nhà nước VN trước khi gặp tôi…”.

Thói hành xử độc đoán và coi dân như rác của chính thể độc trị Việt Nam đã di căn đến cả thủ tục ‘hành là chính’’ trong quan hệ đối ngoại, kể cả với Hoa Kỳ là nước mà chế độ Việt Nam đặc biệt cần khẩn vì tiền và quân sự.

Vào tháng 5 năm 2016 khi Tổng thống Mỹ Barak Obama đến Hà Nội và tặng cho chính thể độc tài ở Việt Nam món quà khó tưởng tượng ‘dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm mua bán vũ khí sát thương’, vẫn có đến 6 trong tổng số 15 khách mời của Obama bị công an Việt Nam thẳng tay chặn cửa không cho gặp tổng thống Mỹ. Phải chăng khi đó công an Việt Nam cho rằng tổng thống Mỹ đã không ‘xin phép’ chính quyền trước khi gặp bất đồng chính kiến?

Sau đó và chẳng hiểu sao, đã không có bất kỳ phản ứng nào từ Obama. Nhiều dư luận cho rằng tổng thống Mỹ đã trở nên quá yếm thế trước thói côn đồ và lưu manh của chính quyền Việt Nam.

Còn vào năm 2019, có thể ghi nhận rằng đây là lần đầu tiên sau các cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt ở Hà Nội vào các năm 2013, 2015 và 2017, phía Mỹ đã ‘làm dữ’ như thế trước cảnh công an Việt Nam cấm cửa khách mời của Mỹ. Vào những lần đối thoại nhân quyền trước đây, công an Việt Nam vẫn luôn hành xử ‘luật rừng’ chặn cửa nhiều nhà hoạt động nhân quyền nhưng không thấy Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ phản ứng mạnh mẽ như vào năm 2019.

Hai ưu thế của Hoa Kỳ trước Việt Nam

Một số viên chức Hoa Kỳ có lẽ chưa có mấy kinh nghiệm về các thủ thuật trả treo nhân quyền của giới lãnh đạo Việt Nam, về những lời hứa hẹn chung chung và xảo ngôn của trưởng đoàn đối thoại nhân quyền Việt Nam - một quan chức chỉ ở cấp vụ trưởng Bộ Ngoại giao và năm nào cũng có nhiệm vụ thông báo những lời hứa hẹn không hề được bảo chứng như thế. Bằng chứng quá rõ ràng là sau hàng chục kỳ đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt, điều được xem là ‘thành tích cải thiện nhân quyền’ của chính quyền Việt Nam không những không khá hơn mà còn tồi tệ hơn hẳn.

Nhiều nhà hoạt động nhân quyền gặp được phái đoàn Hoa Kỳ đều có chung ý kiến ‘không thể tin và chẳng có cơ sở nào để tin những lời hứa hẹn hay cam kết của chính quyền Việt Nam về cải thiện nhân quyền’.

Sau nhiều năm quần quật nếm trải với Việt Nam về nhân quyền, rốt cuộc có vẻ Hoa Kỳ đã rút ra một bài học đắt giá: đặc tính của chính quyền Việt Nam là luôn dùng tù nhân lương tâm để mặc cả về các hiệp định kinh tế, thương mại và viện trợ. Nhưng khi đạt được mục đích của mình, chính quyền Việt Nam lập tức trở mặt và bắt bớ người hoạt động nhân quyền.

Các nhà hoạt động nhân quyền đã đề nghị kết quả của Đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt cần được chi tiết hóa bằng biên bản, trong đó nhấn mạnh những nội dung mà phía Việt Nam cam kết sẽ cải thiện nhân quyền nhưng với mốc thời gian cụ thể để tránh tình trạng ‘lưỡi không xương nhiều đừng lắt léo’. Hơn nữa, biên bản này cần được ký xác nhận bởi một quan chức Việt Nam với chức vụ bộ trưởng.

Vào năm 2019 và khác hẳn những lần đối thoại nhân quyền trước đây, Hoa Kỳ đang có hai ưu thế nổi bật: ngay phía trước là chuyến đi Mỹ dự kiến của ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng, với điều kiện ông ta kịp phục hồi sức khỏe. Những lợi ích về ‘can đảm bám Mỹ để khai thác dầu khí’, cố gắng duy trì giá trị xuất siêu lên tới 35 tỷ USD hàng năm của Việt Nam vào thị trường Mỹ và thể diện cá nhân khi được tiếp đón chính thức với nghi lễ dành cho nguyên thủ quốc gia có thể khiến Trọng phải nhân nhượng một số điều kiện nhân quyền được nêu ra từ Mỹ.

Ưu thế thứ hai của Hoa Kỳ được thể hiện một cách gián tiếp qua EVFTA mà có thể sắp được ký kết và phê chuẩn vào cuối tháng 6 năm 2019, với điều kiện chính thể Việt Nam phải chấp nhận gói cải thiện nhân quyền do Nghị viện châu Âu đòi hỏi, bao gồm Việt Nam phải ký kết và phê chuẩn 3 công ước quốc tế còn lại về lao động và công đoàn độc lập, sửa đổi Bộ Luật Lao động một cách thực chất chứ không phải chỉ để đối phó, và có thể phải ban hành Luật về Hội…

Nếu Hoa Kỳ tận dụng được hai ưu thế lớn mà họ đang có trong tay, cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt năm 2019 và những diễn biến sau đó có thể sẽ mang một sắc thái khác hơn và hy vọng hơn nhiều so với con số 0 tròn trĩnh hai năm trước đó.

Trọng sẽ không êm ả ở Hoa Kỳ

Phản ứng của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về việc công an Việt Nam ngăn chặn nhiều nhà hoạt động nhân quyền là một tín hiệu báo trước chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng sẽ diễn ra không thể êm ả, bất kể ông ta có thanh minh ‘tôi không biết chuyện đó’, hoặc Trọng thừa biết rằng ông ta đã chjo phép cấp dưới của ông ta là Bộ Công an và công an các tỉnh hành xử ‘luật rừng’ như thế, hoặc một phe nhóm nào đó trong lực lượng công an đã cố tình chơi xấu ‘Tổng tịch’ nhằm ý đồ phá thối chuyến đi Mỹ của ông ta.

Nhưng dù với bất cứ nguồn cơn gì chăng nữa, hậu quả mà Nguyễn Phú Trọng sẽ phải nhận là không ít lời chỉ trích và lên án của Quốc hội Hoa Kỳ khi đến Mỹ, đặc biệt là nhóm Vietnam Caucus - bao gồm những nghị sĩ có tên tuổi và quen thuộc như Zoe Lofgren, Chris Smith, Frank Wolf, Alan Lowenthal…, cùng vài chục nghị sĩ khác của cả hai đảng trong Quốc hội Mỹ, là một nhóm quan tâm đặc biệt đến chủ đề đối ngoại và nhân quyền ở Việt Nam trong nhiều năm qua như tự do tôn giáo, tự do báo chí, xã hội dân sự, thả tù nhân lương tâm.

Và nếu Trọng không chịu cải thiện nhân quyền, rất nhiều khả năng Quốc hội Mỹ sẽ tiếp tục gây sức ép đến chính phủ Mỹ để chế tài kinh tế và cả chính trị đối với chính thể Việt Nam trong những tháng tới, khiến mất mát đáng kể lợi ích của chế độ cộng sản ở Việt Nam.

Hiện nay, Quốc hội Mỹ đang có sẵn trong tay Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn Cầu mà nếu cần thì hoàn toàn có thể chế tài giới quan chức vi phạm nhân quyền ở Việt Nam như không cho phép nhập cảnh vào Mỹ và phong tỏa tài sản ở nước ngoài của những quan chức này. Trong khi đó, hai dự luật Nhân quyền Việt Nam và Chế tài nhân quyền Việt Nam cũng đang được một số nghị sĩ trình ra Hạ nghị viện và Thượng nghị viện Mỹ.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Những tính cách làm nên thành bại


Cuộc sống này đầy những vấn đề. Con người, bất kể giàu hay nghèo, da trắng đen hay vàng, có niềm tin tôn giáo hay vô thần, về mặt thể xác tâm lý hay tinh thần, cá nhân gia đình tập thể quốc gia hay toàn nhân loại, trong mọi công việc và điạ hạt, đều có những vấn đề và những thử thách trong đời sống.


Mỗi thời đại đều có những vấn đề và thử thách của riêng nó. Và làm người thì chắc chắc ai cũng có vấn đề của riêng mình. Và ai cũng có đầy cảm xúc. Nó không phân biệt bất cứ ai.

Vấn đề trong cuộc sống không phải là làm sao chúng ta không có quá nhiều vấn đề, hay không có quá nhiều cảm xúc, mà là làm sao để điều giải, quản lý các vấn đề và cảm xúc của chính mình và những người tương tác với mình.

Câu hỏi thường đặt ra xưa nay là rằng đứng trước những sự kiện lớn lao, những người lãnh đạo quốc gia giải quyết nó, lấy các quyết định hệ trọng, bằng lý hay tình, hay cả hai?

Theo nhà kinh tế học Eric Stark Maskin thuộc trường Đại học Harvard, người đoạt giải Nobel kinh tế năm 2007, thì khi Giám đốc điều hành một công ty (CEO) lấy bất cứ một quyết định quan trọng nào, người ta sử dụng cả hai lý và tình cùng lúc. Chẳng hạn, khi chúng ta có sự đồng cảm thì chúng ta dễ nhận ra được những điều/dấu hiệu mà bị dấu kín nếu chúng ta chỉ sử dụng lý trí mà thôi. Ông cũng biện luận rằng hiểu được động cơ và cảm xúc của người khác là vô cùng hệ trọng trong việc nối kết hiệu quả các tình huống mang tính chiến lược và tương tác.

Thật vậy, hiểu được cảm xúc của người khác có lẽ là chìa khóa quan trọng nhất trong quan hệ con người. Lý, thì người ta dễ trình bày hơn, dễ diễn đạt hơn. Nhưng cảm xúc con người thì rất là phức tạp. Phức tạp đến độ nhiều khi chính mình không hiểu được mình, và không hiểu vì sao mình lại có những cảm xúc như thế. Nó vô hình và vô ngôn để diễn tả đầy đủ.

Trong thời đại công nghệ bốn này, máy siêu vi tính và máy tính lượng tử, nhất là được trang bị bởi thông minh nhân tạo (artificial intelligence, AI), có thể thay thế con người hầu như ở mọi chức năng, ngay cả viết tiểu thuyết sắc sảo, vào một tương lai gần. Nhưng hiểu được con người, có được các kỹ năng để giải quyết các vấn đề của con người (people’s skills) trong thời đại này, không phải là chức năng của máy móc. Người nào có được các kỹ nàng này sẽ bảo đảm là không bị thiếu việc trong các thập niên tới.

Hiểu được con người và điều giải được cảm xúc cũng là một trong các kỹ năng quan trọng nhất của lãnh đạo. Những nghiên cứu khám phá mới nhất trong vài thập niên qua về lãnh đạo cho thấy những người lãnh đạo xuất chúng xưa nay đều là những người có trí thông minh cảm xúc (emotional intelligence, EI/EQ) cao. Đây là các đặc tính bất biến với thời gian.

Nhà kinh tế học David Deming thuộc đại học Harvard nghiên cứu từ năm 1980 đến nay cho biết lương bổng phần lớn gia tăng đối với các công việc đòi hỏi các kỹ năng xã hội (social skills). Theo Deming thì đọc được suy nghĩ của người khác và phản ứng lại là một tiến trình vô thức, và các kỹ năng trong bối cảnh xã hội đã chuyển hóa trong con người hàng ngàn năm qua. Máy móc không thể thay thế con người ở mặt này.

Những người có chỉ số thông minh cao (intelligence quotient/IQ) chưa hẳn là người thành công hay lãnh đạo giỏi. Thiếu các kỹ năng xã hội, thiếu nhận thức về chính mình (hay ý thức, self-awareness) là những bất lợi lớn cho sự nghiệp của họ. Không ai muốn làm việc với một người độc đoán độc tài, nói dài nói dai, nói đàng làm nẻo, thiếu thông cảm và đồng cảm, thiếu tinh thần tương thân tương trợ, gian lận trí trá, hống hách kiêu căng, tự cao tự đại, chôm thành quả và ý kiến của người khác mà không ghi nhận rõ ràng, vân vân…

Tiến sĩ Travis Bradberry là tác giả của cuốn sách chuyên về thông minh cảm xúc (Emotional Intelligence 2.0). Đây là tác phẩm vô cùng hữu ích cho những ai muốn làm việc xã hội, kinh tế, chính trị, hay nói chung là cần làm việc với người khác. Nhiều tác phẩm khác về EQ cũng rất có giá trị. Trong lĩnh vực hoạt động cộng đồng và vận động dân chủ, những kiến thức và kỹ năng này có lẽ là cần biết và cần thiết hơn tất cả. Lý do căn bản là vì nếu không hiểu được động cơ và cảm xúc của con người thì làm sao có thể động viên, truyền cảm hứng và thu phục được nhân tâm? Nếu không thu phục được thì làm sao thành công đối với vấn đề trên bình diện quốc gia?

Trong nhiều thập niên qua, người Việt hải ngoại có vẻ ngày càng bớt quan tâm đến những vấn đề dân chủ hay nhân quyền tại Việt Nam. Có rất nhiều lý do, không chỉ một lý do riêng biệt nào. Mệt mõi là một. Sau bao năm miệt mài ai cũng cảm thấy… nản. Bất lực là hai. Vấn đề quá to tát trong khi số người quan tâm, dấn thân và trách nhiệm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thiếu lãnh đạo là ba, và có lẽ là chính. Không có lãnh đạo tài giỏi, có tâm và có tầm, có chiến lược, thì không thể vận động được nguồn lực tài chánh và nhân sự, trong lẫn ngoài nước, và không thể huy động và quy tụ các xu hướng và tổ chức có tiềm lực ngồi chung lại với nhau. Bao nhiêu người nhiệt tình sau một thời gian ngưng hoạt động vì thiếu lãnh đạo.

Nhưng tôi cho rằng văn hóa chính trị là nguyên do nền tảng. Trung điểm của vấn đề này là quan hệ giữa con người với nhau. Giữa giới lãnh đạo và người chịu sự lãnh đạo, nói theo ngôn ngữ của Tùng Phong Ngô Đình Nhu. Cũng như giữa lãnh đạo với nhau, và giữa những người chịu sự lãnh đạo với nhau. Vì các yếu tố này nên không ai chịu ngồi với ai, chuyện nhỏ hóa thành lớn, làm lớn chuyện thay vì chuyện lớn, nên mọi nơi gần như chia năm xẻ bảy, nguồn lực vốn đã không bao nhiêu lại bị phân tán trãi mỏng, vân vân…

Tại sao mỗi cá nhân người Việt thì rất khá, nhưng trên bình diện tập thể, cộng đồng, đất nước, thì chỗ đứng Việt Nam hiện nay thật không xứng đáng chút nào?

Tôi cho rằng tất cả đều là các vấn đề thông minh cảm xúc/EI/EQ. Nắm bắt được các kỹ năng này là chìa khóa để xây dựng con người, thay đổi văn hóa, và thay đổi chính trị. Sẽ không bao giờ trễ nếu chúng ta muốn học và muốn thay đổi.

Đây là các đề tài mà tôi sẽ trình bày chi tiết hơn, qua các thí dụ cụ thể trong lịch sử, qua người thật việc thật, cũng như qua các nghiên cứu khoa học, trong các bài tới.


(Úc Châu, 15/05/2019)

Phạm Phú Khải
Blog VOA

Tham nhũng, an toàn thực phẩm, ô nhiễm: Quan ngại hàng đầu của người Việt


Thủ đô Hà Nội ngày càng đối mặt với vấn đề ô nhiễm 

Lo lắng lớn nhất của người dân Việt Nam là an toàn thực phẩm, ô nhiễm và tham nhũng, theo một khảo sát mới nhất. Khảo sát này cũng cho thấy chính phủ chưa hành động đủ về những vấn đề này.

An toàn thực phẩm đứng đầu danh sách 13 mối quan ngại với 86% những người được vấn ý đề cập đến trong một nghiên cứu ý kiến công chúng do công ty nghiên cứ thị trường Indochina Research Vietnam Ltd thực hiện hồi cuối tháng Tư. Cùng nằm trong năm mối quan ngại hàng đầu là giáo dục và y tế. Những người thực hiện thăm dò gọi đây là điều ngạc nhiên và thú vị khi mà những kết quả này cũng giống hệt những quan ngại lớn nhất của người Việt trong cuộc thăm dò hai năm trước.

“Kết quả này cũng tương tự như hồi năm 2017 và cho thấy những vấn đề mà người dân quan tâm vẫn còn đó và chưa được giải quyết,” Indochina Research, vốn có trụ sở ở thành phố Hồ Chí Minh, nhận định.

Mặc dù những vấn đề này tồn tại qua nhiều năm, nhưng nếu xem xét kỹ hơn số liệu sẽ cho thấy có sự khác biệt theo giới tính, thu nhập và địa lý.

Ví dụ như vấn đề ô nhiễm, vốn nắm giữ vị trí thứ hai trên toàn bảng tổng sắp. Nhưng người dân ở Hà Nội lo lắng nhiều hơn với 82% người được vấn ý đề cập đến, so với 73% ở thành phố Hồ Chí Minh. Vị trí địa lý giải thích cho sự khác biệt này do thủ đô Hà Nội nằm gần hơn với các tỉnh miền Nam Trung Quốc vốn đông đúc các nhà máy sản xuất và điều này vẫn luôn tạo ra không khí bẩn nhiều hơn ở Hà Nội so với thành phố Hồ Chí Minh.

Tuy người dân trên cả nước xem không khí là nguy cơ ngày càng tăng. Người dân Việt Nam không thể chấp nhận việc các doanh nghiệp kiếm tiền bằng cách làm ô nhiễm môi trường.

“Ô nhiễm đã từng được chấp nhận là hậu quả phụ của quá trình phát triển công nghiệp và được đề cập như là tiến bộ kinh tế,” tác giả Thu Vân viết trên một bài xã luận trên tờ Việt Nam News, cơ quan ngôn luận của chính phủ, và kêu gọi các quan chức chính phủ phải hành động. “Đã đến lúc họ phải xem ô nhiễm là cuộc khủng hoảng sức khỏe của công chúng.”

Tác giả bài báo cho rằng quốc gia đông nam Á này cần phải giảm số lượng xe hơi lưu thông trên đường, buộc các tài xế phải sử dụng nhiên liệu thân thiện với môi trường, trấn áp các xí nghiệp gây ô nhiễm và chuyển hướng ra khỏi các nhà máy nhiệt điện than.

Các câu phản hồi trong cuộc khảo sát của Indochina Research cũng khác biệt theo giới tính. Công ty này cho biết nữ giới có khuynh hướng bày tỏ quan ngại về quấy rối tình dục, y tế và an toàn thực phẩm nhiều hơn so với nam giới.

Kết quả đó cũng phù hợp với kết quả của một nghiên cứu hồi tháng 3 do Cơ quan Phát triển Quốc tế Mỹ (USAID) đồng tài trợ.

“Phụ nữ để ý đến những vấn đề tinh tế hơn,” bà Caterina Meloni, cố vấn về giới tính và hội nhập xã hội của dự án Green Invest Asia của USAID, nhận định. “Họ tìm kiếm những cách tốt nhất để chi tiêu thu nhập của họ để bảo vệ sức khỏe gia đình, sự bền vững của đất nước họ, và sự an lạc của cộng đồng.”

Nghiên cứu của Green Invest Asia cho thấy an toàn thực phẩm là một vấn đề lo lắng ở Việt Nam nhiều hơn ở Indonesia, Philippines hay Singapore.

“An toàn thực phẩm là quan ngại hàng đầu của phụ nữ ở Việt Nam, nơi phụ nữ sẵn sàng trả thêm một số tiền lên đến 30% mức giá cho những thực phẩm hữu cơ được chứng nhận là bền vững và tỷ lệ này cao hơn ở những quốc gia được khảo sát khác,” cơ quan này cho biết trong một thông cáo.

Người Việt hàng ngày lo lắng bởi vì họ không biết nguồn gốc thực phẩm của họ. Vấn đề này không chỉ không hề giảm bớt kể từ khi Indochina Research thực hiện cuộc khảo sát của họ hồi năm 2017 nhưng một số nguy cơ mới cũng xuất hiện. Bên cạnh khả năng bị ngộ độc thực phẩm, cho dù là ở tiệc cưới, ở các quán nhậu hay do dịch tả lợn vốn đã lan nhanh ở châu Á trong những tháng vừa qua, trong đó có Việt Nam.

Những quan ngại khác được nêu lên trong khảo sát ý kiến mới nhất của Indochina Research là tiếp cận nước sạch, hiện tượng tăng nhiệt toàn cầu, chất lượng báo chí, cạnh tranh bất bình đẳng và phân biệt giới tính.


VOA

Vụ Vườn Rau Lộc Hưng giải quyết thế nào cho thỏa đáng?


Cưỡng chế Vườn rau Lộc Hưng.

Chúng tôi vừa nhận được thư của một đồng nghiệp, cũng là đồng môn Đại học Luật khoa Saigon đang hành nghề tại Việt Nam; là một trong các luật sư tình nguyện hổ trợ pháp lý miễn phí cho các nạn nhân bị cưỡng chế trong vụ vườn rau Lộc Hưng, F.6 Quận Tân Bình, Thành phố HCM. Trong thư mở đầu viết: “Thay mặt các LS đang giúp đỡ pháp lý miễn phí cho bà con Vườn Rau Lộc Hưng tại F.6Q. Tân Bình tôi xin gửi lời kêu gọi thống thiết đến các đồng nghiệp, hội viên CLBLKVN. Đây là tiếng nói mới nhất của một trong các LS đăng trên FB ngày 8/5/2019 Mong các bạn ở trên một đất nước tư do, yêu chuộng dân chủ , hiểu biết pháp luât quốc tế hơn các LS trong nước và người dân, hãy nghiên cứu và có cách nào hổ trợ pháp lý …”

Chúng tôi rất xúc động khi đọc thư và sự ngưỡng phục các đồng nghiệp trong nước luôn có tấm lòng trợ giúp những người dân oan thấp cổ bé miệng, không thù lao và có nhiều hiểm nguy, bất trắc, bất lợi cho việc hành nghề của mình. Trong khi chờ đợi các luật sư trong Câu Lạc Bộ Luật Khoa Việt Nam nghiên cứu hồ sơ xem có thể hổ trợ được gì về mặt pháp lý cho quý đồng nghiệp trong nước, cá nhân người viết có đôi điều nhận thức qua bài viết này như một góp ý xây dựng với nhà đương quyền Việt Nam để giải quyết vụ việc thế nào cho thỏa đáng. Chúng tôi lần lượt trình bày:

  • Diễn tiến vụ việc.
  • Căn bản thực tế và pháp lý để giải quyết.
  • Nhận định

I - DIỄN TIẾN VỤ VIỆC CƯỠNG CHẾ KHU VƯỜN RAU LỘC HƯNG

Theo tin tổng hợp của các cơ quan truyền thông Việt Nam và quốc tế thì:

1 - Vị trí Vườn Rau Lộc Hưng theo bản đồ, nằm trong Phường 6, quận Tân Bình, thành phố Sài Gòn.Vườn Rau Lộc Hưng là một khu vực trồng rau và sinh sống của những người miền Bắc di cư vào miền Nam từ những năm 1954.

Nhìn theo bản đồ, Vườn Rau Lộc Hưng là khu đất vàng, nằm tiếp giáp quận 3, quân 10, quận Phú Nhuận và quận Bình Tân. Đây cũng là Giáo xứ Lộc Hưng với trên một trăm gia đình phần lớn làm nghề trồng rau để sinh sống từ 3 hay 4 thế hệ, tiếp theo là chăn nuôi và sau đó là xây các nhà trọ cho người dân tạm cư đến TPHCM làm việc để có thu nhập thay cho trồng rau và chăn nuôi…

2 - Việc cưỡng chế đất đai trái pháp luật:

Nguyên người dân Vườn rau Lộc Hưng ( VRLH) là những cư dân sinh sống lâu đời tại khu vực Vườn rau Lộc Hưng thuộc Phường 6, Quận Tân Bình từ trước năm 1975 và sau năm 1975, họ cũng tiếp tục sống, sinh con đẻ cái và mưu sinh tại khu vực này.

Do bà con Vườn rau Lộc Hưng có quá trình sử dụng đất ổn định, đóng thuế nông nghiệp cho chính quyền địa phương nhưng các cơ quan chức năng từ Thành phố đến UBND Phường 6 khộng hiểu vì lý do gì đã không chịu cấp Giấy công nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) cho các cư dân này, họ đã kiên trì khiếu nại ra các cấp chính quyền tại TP. HCM.

Vào ngày 04 và 08 tháng 01 năm 2019, trong khi bà con ở Vườn rau Lộc Hưng chuẩn bị đón Tết Nguyên đán thì UBND Phường 6 huy động một lực lượng có đến hàng trăm, hàng ngàn người võ trang đầy đủ với các xe cơ giới để hủy hoại tài sản, nhà cửa của hơn 100 hộ gia đình, sinh sống tại đây.

Tệ hại hơn nữa, ngay sau khi hủy hoại toàn bộ tài sản của người dân VRLH, họ đã dùng hàng trăm chuyến xe để mang đi toàn bộ tài sản của người dân. Số tài sản bị hủy hoại lên đến hàng trăm tỷ đồng.

Báo chí trong nước đã im lặng trước việc làm xem thường pháp luật này, chỉ có vài tờ báo can đảm cuối cùng cũng phải lên tiếng. Thế nhưng các báo đài nước ngoài đều đã phản ảnh tình trạng kinh khủng này xảy ra tại ngay khu vực quận Tân Bình.

Ngay sau đó các cư dân đã được hàng chục luật sư khắp cả nước quan tâm và đã nhanh chóng trợ giúp pháp lý miễn phí cho họ. Các Ls đã xem xét hồ sơ pháp lý của người dân VRLH và cho hay họ nhận lời giúp đỡ pháp lý vì biết người dân có cơ sở pháp lý đầy đủ để yêu cầu chính quyền phải tôn trọng pháp luật về đât đai hiện hành.

Người dân VRLH đã gửi các Đơn khiếu nại ra Thanh tra Chính phủ và được Ban Tiếp công dân Trung ương tiếp ân cần và đã có ngay Công văn số 318/BTCDTW-TD1 ngày 08/02/2019 yêu cầu Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM phải tiếp và đối thoại với người dân Lộc Hưng. Thế nhưng cho đến nay đã hơn 04 tháng trôi qua Chủ tịch UBNDTP im lặng, một sự im lặng khiến người dân phẫn nộ vì đã không làm việc phải làm, cho dù có đến 2 văn bản của Thanh tra Chính phủ.

Người dân VRLH cũng đã có Đơn tố giác tội phạm gửi đến Công an TP.HCM ngày 23/01/2019 vì việc hủy hoại tài sản của công dân mà UBND Phường 6, Quận Tân Bình đã thực hiện hoàn toàn trái với nội dung Thông báo số 159/TB-UBND-DT ngày 29/12/2018 mà họ đã ban hành. Đó là họ sẽ chỉ thực hiện việc tháo dỡ nhà của những hộ dân xây dựng trái phép từ 1/2018 nhưng thực tế họ đã tàn phá hủy hoại tài sản của người dân đã sinh sống tại đây từ trên 50 năm nay. Đây là điều vi phạm pháp luật nghiêm trọng của sự LẠM QUYỀN, vượt quá quyền hạn khi làm công vụ trong một chính quyền mệnh danh là nhà nước pháp quyền.

Trên thực tế, mặc dầu Công an Thành phố HCM đã có văn bản trả lời là đã chuyển đơn và yêu cầu Ủy ban nhân dân Quận Tân Bình giải quyết; nhưng đến nay Ủy ban nhân dân Quận Tân Bình vẫn không giải quyết. Đến Đoàn ĐBQH đại diện cho dân cũng đóng cửa như như để tránh né việc giải quyết khiếu nại chính đáng của người dân.

II - CĂN BẢN THỰC TẾ VÀ PHÁP LÝ

1 - Căn bản thực tế và pháp lý phía người dân bị cưỡng chế

Đất Vườn rau Lộc Hưng trước 1975

Theo người dân, từ những năm 1954, Hội truyền giáo Thừa sai Paris Sơn Tây đã quản lý một mảnh đất dài 5km ở xã Tân Sơn Hòa, Gia Định, nay là khoảng từ đường Cách Mạng tháng 8 đến Lý Thường Kiệt, Quận Tân Bình, TP HCM.Sau đó giáo dân Bắc di cư vào miền Nam đã được Hội truyền giáo cho mượn một mảnh đất khoảng 60.000m2 để trồng rau có giấy tờ chứng minh (Bản dịch có công chứng từ nguyên bản do Đại úy Moinard ký ngày 17/2/1955 xác nhận chủ đất là của Hội truyền giáo và cho phép người dân trồng trọt)

Sau này Hội thừa sai Paris giao lại đất cho Tòa Giám mục Sài Gòn, còn Tổng Nha viễn thông của Pháp xin mượn 12.000m2 trên khoảng đất 60.000m2 để làm đài ăng-ten. Theo đó người dân vẫn canh tác ở khu vực rộng 48.000m2 còn lại có chứng từ (Khế ước mướn đất của một người dân với Tòa Tổng Giám mục Sài Gòn vào 1975 ). Đất giao cho giáo dân, có người ký để làm nhà, có người ký để trồng rau vì nhu cầu mỗi người một khác.

Đất Vườn rau Lộc Hưng sau 1975

Sau 30/4/1975, Đài phát tuyến Chí Hòa bị chính quyền Cộng sản Việt Nam thu hồi, và đưa về thuộc sở hữu của Bưu điện thành phố. Người dân vẫn tiếp tục canh tác trên khu đất 48.000m2, vì họ tin nó không thuộc sở hữu của Đài Chí Hòa (tức công sản)

Theo người đại diện của dân Lộc Hưng, thì từ năm 1976 đã có quyết định thu thuế nên người dân Lộc Hưng đã góp rau và các sản phẩm hoa màu sản xuất ra cho chính quyền địa phương. Đến 1982 chính quyền có ra quyết định điều chỉnh mức thuế thu bằng tiền, với giá "6 tháng nắng thu 10 xu/1m2, 6 tháng mưa thu 5 xu/1m2" có chứng từ (Quyết định thu thuế canh tác đất năm 1982)

Biên lai ký ngày 27/6/1983, ghi rõ "Ủy ban nhân dân phường 7 có nhận của: Toàn bộ tổ rau trong phường, 4 tổ rau, số tiền: hai trăm đồng chẵn.". Đây là bằng chứng người dân cho rằng chính quyền từ lâu đã mặc nhiên thừa nhận quá trình sử dụng đất ổn định của người dân.

Đến năm 1999, theo Chỉ thị 24/1999/CT-TTG của Thủ tướng chính phủ về tổng kiểm kê đất đai, người dân vườn rau Lộc Hưng nộp đơn yêu cầu UBND phường 6 (đã đổi từ phường 7) quận Tân Bình xác nhận quá trình sử dụng đất theo chỉ thị trên.

Người dân cho biết họ tiếp tục đóng thuế liên tục từ 1976 đến 1999. Cho đến khi ra xin kê khai đất đai thì UBND phường 6 bắt đầu từ chối, ngưng thu thuế dân vườn rau và giải thích rằng "Đất do bà con khai phá canh tác mấy chục năm nay mà ai cũng biết, khẳng định chưa có dự án hay quyết định quy hoạch nào nên bà con cứ về canh tác đi. Phường không thể giải quyết được vì đó là chỉ thị của cấp trên."

Từ 2002, người dân vườn rau Lộc Hưng đã liên tục gửi đơn khiếu nại, kiến nghị tới các cơ quan nhà nước có thẩm quyền từ phường, quận, thành phố đến trung ương nhưng không cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm trực tiếp giải quyết.Trong thời gian chờ đợi chính quyền giải quyết đơn từ, để mưu sinh, người dân tiếp tục kiếm kế sinh nhai bằng nghề trồng trọt, vốn là thu nhập chính của họ.

Đến ngày 7/7/2008 cho đến ngày bị cưỡng chế, Trụ sở tiếp công dân của TW Đảng và Nhà nước ra công văn chuyển đơn tố cáo của các hộ dân Lộc Hưng đến UBND TP HCM tiếp nhận, kiểm tra nội dung, chỉ đạo giải quyết và trả lời công dân.

Năm 2006, có tình trạng “trên bảo dưới không nghe” khi ông Nguyễn Văn Đua, Chủ tịch UBND Thành phố đã có cuộc họp với người dân. Tại cuộc họp ông Đua đề nghị UBND phường xác nhận cho chính xác, nghĩa là có ý định xác nhận quyền sử dụng đất hợp pháp cho người dân. Thế nhưng người dân cho biết từ 2006 đến nay, UBND phường 6 vẫn không thực hiện. Đáng chú ý, sau đó, khoảng 2007, công ty xây dựng Sài Thành đưa ra đề nghị bồi thường tiền cho một số dân ở đây để giải tỏa đất tiến hành các dự án xây dựng. Khoảng vài chục hộ được đề nghị đền bù 3 triệu/m2 với điều kiện ký vào một văn bản. Nhưng người dân ở đây đã làm đơn tố cáo vì nhận thấy điều này là trái luật vì đất vườn rau vẫn chưa được xác nhận quá trình sử dụng đất thì chưa thể bồi thường thu hồi. Sau đó thì công ty Sài Thành rút lui. Sự thể này khiến người dân VRLH bị cưỡng chế hôm nay nghi ngờ rằng việc giải tỏa khu VRLH không biết có phải tất cả được sử dụng vào mục đích xây trường học hay một phần được dùng cho “lợi ích nhóm” đây?

2 - Căn bản thực tế và pháp lý về phía cơ quan chức năng cưỡng chế

Theo chính quyền địa phương cho báo chí biết, muốn trưng dụng khu vườn rau Lộc Hưng là vì “ Hiện thành phố đang có dự án xây dựng trường mầm non, trường tiểu học và trường THCS, hạ tầng giao thông và công viên cây xanh trong khu vực Vườn rau Lộc Hưng với tổng vốn đầu tư là 117 tỷ.”.

Mục đích giải tỏa nghe ra có vẻ chính đáng. Nhưng theo các luật sư hỗ trợ pháp lý cho người dân VRLH thì, để làm được điều này, căn cứ theo Luật Đất đai hiện hành và các văn bản dưới Luật là các Nghị định,thì Nhà nước, Ủy ban các cấp phải giải quyết theo trình tự pháp luật theo qui định. Nghị định số 47/2014/NĐ-CP ngày 15/5/2014 của Chính phủ quy định chi tiết một số điều, khoản của Luật Đất đai về bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi nhà nước thu hồi đất, nêu rõ việc bồi thường về đất chỉ áp dụng nếu việc thu hồi đất ở mà có Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hoặc đủ điều kiện để được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (xin nhấn mạnh điều này được ghi trong Nghị định) Nói cách khác, khi lập dự án thu hồi đất tại Vườn rau Lộc Hưng, chính quyền Thành phố vẫn xem đất này thuộc quyền sử dụng hợp pháp của người dân tại đây. Do đó, họ đã lập ra “Ban bồi thường giải phóng mặt bằng Quận Tân Bình”.

Vẫn theo các luật sư, điều đáng kinh ngạc đó là việc UBNDP.6 thực hiện ý kiến chỉ đạo của cấp trên đã tiến hành cưỡng chế thô bạo để giải phóng trắng mặt bằng vào các ngày 04 và 08/01/2019,đặt ra vô vàn khó khăn cho người dân, biến họ đang là người có tài sản, có nơi cư ngụ hợp pháp thì nay họ trở thành kẻ không nhà, toàn bộ tài sản bị tước đoạt, họ trở thành người vô gia cư, gia đình và cuộc sống của họ bị đảo lộn… Khiếu kiện tràn lan, gây mất ổn định cho người dân và cho cả chính chính quyền các cấp. Bởi vì dường như chính quyền hiện cũng còn lung túng chưa biết phải giải quyết cách nào cho ổn thỏa các yêu cầu chính đáng, hợp pháp của người dân VRLH…?

Gần đây nhất, HĐND TPHCM tại kỳ họp thứ 14 ngày 11/5/2019 đưa ra Nghị quyết với luận điểm chúng tôi cho là trái pháp luật gây phẫn nộ cho người dân. Đáng lẽ phải cùng với người dân Lộc Hưng tìm ra giải pháp dựa trên cơ sở pháp luật thì họ đưa ra Nghị quyết có nội dung làm trầm trọng hóa việc giải quyết vụ Vườn rau Lộc Hưng. Nghị quyết có đoạn đáng lưu ý:

“…Trong quá trình rà soát pháp lý khu đất nói trên, UBND Quận Tân Bình và các sở, ngành nhận thấy đây là khu đất do Nhà nước quản lý, không thực hiện bồi thường về đất mà chỉ giải quyết hỗ trợ cho các hộ dân di dời.

Theo đó, dự án cần thiết điều chỉnh tên từ “Dự án bồi thường giải phóng mặt bằng khu đất công trình cộng Phường 6, Quận Tân Bình” thành “Dự án hỗ trợ để thu hồi đất thực hiện đầu tư xây dựng cụm trường học công lập theo tiêu chuẩn quốc gia tại khu đất công trình công cộng Phường 6, Quận Tân Bình”.

Phải chăng, trước sự phản ứng của dư luận trong và ngoài nước, chính quyền tìm cách thay đổi thực trạng pháp lý của khu đất Vườn rau Lộc Hưng bằng cách điều chỉnh thuật ngữ “bồi thường” thành thuật ngữ “hỗ trợ”, nhằm hợp thức hóa hành động tước đoạt đất của người dân Lộc Hưng một cách trái pháp luật và trốn tránh trách nhiệm bồi thường? Người dân cho đây là một sự lật lọng, đổi trắng thay đen của nhà cầm quyền địa phương để tránh trách nhiệm “bồi thường” (có tính bắt buộc nhà cầm quyền thông qua thương lượng thỏa đáng với người dân) khác với “Hổ trợ(tùy lượng định áp đặt một chiều của nhà cầm quyền).

Sự thể này một lần nữa cho thấy cho đến nay người dân Lộc Hưng hoàn toàn có cơ sở thực tế và pháp lý để đúng ra từ lâu, đã phải được xác lập quyền sử dụng đất hợp pháp theo Luật Đất đai hiện hành. Nay dù nhà cầm quyền tìm cách đổi trắng thành đen cũng không thể phủ nhận quyền lợi hợp pháp, chính đáng đó của người dân vườn rau Lộc Hưng.

Điều cần lưu ý là, chính sự phủ nhận trái với thực tế và pháp lý này đã vi hiến, vi luật nghiêm trọng. Bởi vì HĐND TPHCM làm sao chỉ đơn giản bằng một nghị quyết điều chỉnh tên gọi dự án lại có quyền thay đổi cơ sở pháp lý của quyền sử dụng đất hợp pháp theo Hiến pháp và Luật Đất đai, mà chính nhà nước đã mặc nhiên thừa nhận bấy lâu nay?

Như vậy, Nghị quyết của HĐND TPHCM nhằm tước đoạt đất hợp pháp của người dân Lộc Hưng hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý.

Nguyện vọng của dân bị cưỡng chế là gì?

Để nhanh chóng phản ứng lại Nghị quyết vi Hiến vi Luật nêu trên của Hội Đồng Nhân Dân TPHCM, các người dân VRLH và các Luật sư hổ trợ pháp lý cho họ đã có THƯ NGỎ gửi ngay cho Bí thư Thành Ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân, cũng là Ủy Viên Bộ Chính Trị và là Trưởng Đoàn ĐBQH TPHCM. Nội dung Thư Ngỏ đã cho thấy nguyện vọng của người dân vườn rau Lộc Hưng bị cưỡng chế là gì, cần được chính quyền giải quyết ra sao?

Trong thư có đoạn viết (xin trích) :

Người dân VRLH trong suốt bao nhiêu năm qua chỉ có một lập trường, một suy nghĩ là đất đai mà chúng tôi cư ngụ là đất đai chúng tôi đã sử dụng HỢP PHÁP, được Giáo hội, Nhà thờ cho phép, sử dụng cho đến hiện nay không tranh chấp. Sau đó các cấp chính quyền dù có né tránh việc cấp GCNQSDĐ thế nào đi nữa cũng phải công nhận cho phép người dân chúng tôi trực tiếp trồng rau, chăn nuôi, xây dựng nhà để cho người dân tạm cư nhằm đảm bảo cho bà con VRLH chúng tôi sinh sống cho đến trước ngày xảy ra biến cố đầu năm 2019, đó cũng là điều cho thấy nhà nước Việt Nam đã đáp ứng phần nào nguyện vọng chính đáng của người dân, điểm son đó tiếc rằng đã bị hủy hoại tàn nhẫn gây phẫn uất cho người dân VRLH như chúng tôi đã nêu ở trên…”.

“Do bởi Chủ tịch UBND TPHCM cố tình tránh né việc tiếp xúc đối thoại với bà con VRLH, nay chúng tôi gửi thư này lên ông Bí thư Thành ủy TPHCM là người lãnh đạo Đảng cao nhất tại TPHCM, với nguyện vọng như sau:

1. Chúng tôi được biết UBND TPHCM có yêu cầu Sở Tư pháp TPHCM có ý kiếnpháp lý về vấn đề vụ VRLH và Sở đã có yêu cầu Ban chủ nhiệm Đoàn Luật sư TPHCM cử luật sư nghiên cứu và cho UBND TPHCM biết cơ sở pháp lý giải quyết vụ việc này. Đây là cách đặt vấn để và giải quyết vấn đề đáng được người dân chúng tôi hoan nghênh và chính vì thế các Luật sư VRLH đã có sẵn bộ hồ sơ pháp lý của việc sử dụng đất của người dân chúng tôi. Việc các luật sư hai phía (UBND TPHCM và người dân VRLH) cùng làm việc để giải quyết nan đề này mà đã kéo dài hơn 20 năm qua chắc chắn sẽ được dư luận trong và ngoài nước hoan nghênh, đó chính là cách hành xử đúng pháp luật của một nhà nước pháp quyền.

2. Trên cơ sở thảo luận tìm ra giải pháp với thiện chí của chính quyền và người dân, chắc chắn hai phía sẽ đi đến sự đồng thuận, tránh tình trạng mà người dân Thủ Thiêm đã phải khiếu kiện kéo dài 20 năm qua. Chúng tôi tin rằng khi đó và chỉ khi đó ông Bí thư Thành ủy TPHCM sẽ cùng chúng tôi vui đón thành quả mà hai bên nỗ lực cùng giải quyết…”

Người dân VRLH là những công dân tốt, có thiện chí muốn cùng chính quyền giải quyết ôn hòa, có lý có tình vụ việc đất đai của họ bị giải tỏac. Lại là những người thấm nhuần tinh thần hòa giải nơi đức tin tôn giáo lớn lao, nên trong lời kết của THƯ NGỎ đã viết” Là những công dân Việt Nam, có đức tin lớn lao, chúng tôi cầu xin Chúa ủng hộ những nỗ lực không mệt mỏi của người dân chúng tôi trong sự việc cùng tìm đến chính quyền để giải quyết sự việc ở VRLH. Nỗ lực đưa đến một giải pháp tốt đẹp cho người dân VRLH chúng tôi chắc chắn sẽ là điểm son cho chính quyền mà ông lãnh đạo và từ đó sẽ là tấm gương cho việc giải quyết vụ Thủ Thiêm mà ông đang trăn trở trong chức trách của mình…” .

III - NHẬN ĐỊNH:

1 - Nguyên nhân dẫn đến vụ việc Vườn rau Lộc Hưng nghiêm trọng là vì nhà cầm quyền ngay từ đầu đã không thi hành việc hợp thức hóa quyền sử dụng đất đai theo Luật đất đai mới của chế độ, dù người dân đã sử dụng đất liên tục, đóng thuế hợp lệ hội đủ các điều kiện theo luật định.

Người dân Lộc Hưng đã có chứng từ sử dụng đất hợp pháp liên tục nhiều năm trước và sau 1975 và đã nhiều lần xin hợp thức hóa quyền sử dụng đất không được giải quyết. Mặc dầu Luật Đất Đai năm 1987 đã điều chỉnh 3 lần cứ sau 10 năm (1993, 2003 và 2013) để phù hợp với thực tiễn, trong đó có tạo điều kiện pháp lý thuận lợi cho những người dân sử dụng đất đai ổn định, liên tục… như dân VRLH được xin cấp Giấy xác nhận quyền sử dụng đất hợp pháp. Nhưng đã bị chính quyền địa phương tìm cách thoái thác.

Sự trì hoãn này xảy ra nơi nhiều địa phương, khiến người dân nghi ngờ là có dự mưu của những kẻ cầm quyền muốn lợi dụng những quy định của luật đất đai mới để thủ lợi cá nhân hay”lợi ích nhóm”. Từ đó đưa đến khiếu kiện không giải quyết mà dùng cưỡng chế để chiếm đoạt khiến người dân phẫn uất, phản ứng quá đà để rồi bị kệt tội chống người thi hành công vụ một cách oan ức…

Theo một luật sư trong nước, thì hành động cưỡng chế như thế là “phi pháp” đã “triệt tiêu” quyền khiếu kiện của người dân, đồng thời cho thấy tình trạng thực tế là doanh nghiệp lợi ích nhóm đang “mượn tay” chính quyền để cướp đất của người dân. Và rằng việc cưỡng chế, tháo dỡ nhà cửa ở khu vực Vườn rau Lộc Hưng, quận Tân Bình, là hoàn toàn “trái pháp luật” và cảnh báo về một “ngòi nổ Tiên Lãng” ngay giữa lòng Sài thành, sau khi chính quyền “ra quân” rầm rộ và san bằng khoảng 200 ngôi nhà vào ngày 8/1/2019.

2 - Nguyên nhân dẫn đến các vụ việc nghiêm trọng như vụ Vườn rau Lộc Hưng và nhiều vụ việc trước đó cũng như sau này, còn xuất phát từ sự bất cập của quy định duy ý chí, không phù hợp thực tiễn trong nước và quốc tế của luật đất đai hiện hành khi quy định “quyền sở hữu đất đai thuộc về toàn dân” do nhà nước quản lý.

Mặt khác, vì Luật đất đai coi đất đai là “Sở hữu toàn dân”(công sản) tức sở hữu chủ là nhà nước mà suy cho cùng là giai cấp cầm quyền nắm quyền định đoạt. Vì thế quyền cấp đất cho ai sử dụng là quyền của “đảng ta và nhà nước ta” mà “ta là đại diện”. Nên trong thời gian qua những người cầm quyền địa phương diên trì không hợp thức hóa quyền sử dụng đất cho dân đề chờ thời cơ trưng dụng đất nhân danh công ích để tư túi một phần chăng?. Thành ra đã hơn một lần tính giải tỏa cấp đất cho một công trình kinh doanh không thành năm 2008 (công ty xây dựng Sài Thành…) Phải chăng, nay là thời điểm khu đất vườn rau Lộc Hưng trở thành đất vàng thì việc cưỡng chế giải tỏa quyết liệt, mạnh bạo khiến người dân phẫn nộ vì nghi ngờ đằng sau lý do lấy đất xây trường học chính đáng, phải có tư lợi, phe nhóm gì đây?

3 - Mặc dầu trưng dụng đất đai vì mục đích công ích là điều đã được ghi trong Luật Đất đai nhưng tại sao lại không thực hiện đúng theo qui trình pháp định mà vội vàng cưỡng chế đất trái pháp luật.

Đó phải chăng đúng là điều mà bà ĐBQH Ngô bá Thành đã từng nói oang oang tại Hội trường Quốc hội là “ có một rừng luật nhưng khi hành xử thì lại tùy tiện muốn làm cách nào thì làm”. Thực tế nhà đương quyền Việt Nam đã thực hiện cưỡng chế bất hợp pháp với cường độ cưỡng chế, thời gian cưỡng chế (cận Tết) như thế là tàn bạo, bất nhân, vô nhân đạo, gây bất bình, phẫn nộ trong nhân dân và quốc tế là điều dễ hiểu.

Đó là một biến động lớn do chính quyền địa phương Tân Bình gây ra, không phải là “sự việc rất bình thường” như Ông Bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân nói; cũng như sự phẫn nộ của công luận không phải như Ông nhân định là do “các đối tượng chống phá vẫn lợi dụng để kích động”.

4 - Theo sự chỉ đạo của Bí thư Thành ủy Nguyễn Thiện Nhân thì “Qua một số vụ việc năm 2018, thành phố rút ra kinh nghiệm là không đối đầu với người dân mà sẽ thông tin, tuyên truyền vận động để người dân hiểu". Sự chỉ đạo này chúng tôi cho là khôn ngoan. Vì “Đối đầu” luôn lợi bất cập hại. Lợi nhất thời là có thể dùng cường quyền trấn áp được nhân dân. Nhưng hại lâu dài là sự dồn nén uất ức của nhân dân tích lũy dẫn đến biên độ “Tức nước vỡ bờ” hay là “tình thế cách mạng chín mùi” theo luận điểm đấu tranh giai cấp của chủ nghĩa Mác-Lê phải không ạ?

Thư Ngỏ của người dân VRLH thiết nghĩ đáng để chính quyền hiện nay quan tâm xem xét nghiêm túc, để cùng ngồi xuống thảo luận với người dân bị hại, tìm cách giải quyết vụ việc VRLH theo cách thức của một nhà nước pháp quyền,dù đó là pháp quyền XHCN, trên nền tảng tôn trọng các qui định của chính Hiến pháp và pháp luật của chế độ.Có như thế mới tạo một tiền lệ pháp lý tốt đẹp, để có cơ sở giải quyết các vụ việc tương tự khác, như vụ việc ở Thủ Thiêm cũng đang còn nằm chờ sự giải quyết “ thấu lý đạt tình” giữa người dân và nhà nước; không thể đối đầu với người dân mãi được đâu.

(Houston ngày 12-5-2019)

Thiện Ý
Blog VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑