Tin Tức Cập Nhật :

Truyện ngắn Trần Kỳ Trung - "Người đánh trống"

Trần Kỳ Trung giới thiệu: Truyện ngắn “ NGƯỜI ĐÁNH TRỐNG” tôi viết, chỉ muốn nói một điều, mỗi người chỉ có một khả năng nhất định, nên biết mình đang ở đâu, trình độ như thế nào để phấn đấu, làm việc. Có một thời không xa, ở nước ta cứ" lý lịch trong sạch," thành phần cơ bản, Đảng viên… là có thể làm được tất cả mọi việc, kể cả giảng dạy đại học. Cuối cùng… kết quả như thế nào mọi người đều thấy.

Qua truyện ngắn này tôi cũng muốn nhắn gửi, đừng tự huyền hoặc bản thân hay một giai cấp, một cuộc cách mạng muốn thành công, phải có một lãnh tụ thực sự anh minh, một giai cấp tiên tiến lãnh đạo, nhất định không phải một thành phần vô học hoặc một giai cấp lạc hậu. Nếu có thành công do thành phần vô học hoặc giai cấp lạc hậu lãnh đạo thì cuộc cách mạng đó lại quay về với "Người đánh trống".

Truyện ngắn “ Người đánh trống” tôi đã in trong tập truyện ngắn “ Đọp – Nhà thơ” – NXB Đà Nẵng 1991 và được in trong tổng tập “ Truyện ngắn Việt Nam thế kỷ XX – Tập 3 - NXB Kim Đồng - 2003

Ảnh minh họa
- Ai tham gia vào đội tuyển bóng đá của khoa?

- Có Bừng! !

- Ai xung phong ngày chủ nhật này ở lại làm vệ sinh hố xí tập thể?

- Có Bừng!

- Ai xung phong vào đội thanh niên gương mẫu của trường đi nạo vét sông Tô Lịch!

- Có Bừng!

...Ngày ấy trong lớp của tôi đang học, Bừng nổi bật như một " hiệp sỹ " dám xả thân làm những việc "lớn" như vậy. Bừng nhận những công việc ấy với một thái độ hết sức vô tư, hồ hởi, đầy trách nhiệm, không hề có một chút tính toán thiệt hơn. Đã ai trong lớp tôi, kể cả các lớp trong khoa nữa, dám nhận đánh trống tập thể dục giữa giờ của toàn khoa? Việc ấy chỉ có Bừng làm. Tiếng trống giữ nhịp tập thể dục giữa giờ khoan nhặt, rõ từng tiếng của Bừng gõ suốt bốn năm học Đại học, với lớp của chúng tôi, đã đi vào trí nhớ của từng người thành một kỷ niệm khó quên. Bừng là một người tuyệt vời như thế, còn mọi người trong lớp chúng tôi, tất nhiên tôi cũng ở trong số đó, nói ra nhiều lúc xấu hổ.Của phải tội, trần ai cả tuần đánh vật với bao nhiêu môn học, còn có mỗi ngày chủ nhật mà lại " xung phong " làm những việc mà Bừng đã " hiến thân " thì ... cả lớp tôi chỉ có Bừng. Cũng có lúc, mấy anh em chúng tôi ngồi quanh ấm trà, ngượng nghịu nhìn nhau khi thấy tất cả hay lợi dụng lòng tốt của Bừng, định giúp Bừng thì Bừng gạt phắt:"Các cậu khỏi phải áy náy, mình khổ quen rồi. Những việc như thế này mình thấy còn nhẹ nhàng gấp vạn lần hồi mình còn ở nhà làm công tác cho xã ấy chứ !".

Theo lời Bừng kể cho chúng tôi nghe, trứơc khi sinh hạ ra Bừng, bố mẹ Bừng đã có sáu người con, toàn là gái cả. Đến khi Bừng ra đời, là con trai, cả nhà Bừng náo loạn như giữ sân tự nhiên có cơn " mưa vàng ". Mừng vô hạn độ ! Mừng khủng khiếp! Vì thế mới có tên BỪNG. đủ cả tên và họ là TƯNG VĂN BỪNG. Cả nước Việt Nam, cái họ " Tưng Bừng " này có khi chỉ có ở nhà Bừng. 

Bừng lớn lên tham gia công tác xã hội nhiều, nên đường học vấn có chiều vất vả. Bừng kể :" Phụ trách dân quân xã, cũng tớ !Công tác Đoàn trong xã, cũng tớ !Thông tin, cổ động, thiếu tớ thế quái nào được! Làm phân xanh cho ruộng năm tấn, tớ đóng góp nhiều nhất!". Bừng còn kể dài nữa :"...Tớ đứng ra chỉ đạo !"."...Tớ là đầu tàu !".Chúng tôi ngồi nghe Bừng kể, đứa nào, đứa nấy đều lắc đầu, lè lưỡi. Nhưng điểm này, cần nhấn mạnh, cũng nhờ những "thành tích'' như thế Bừng đã vào được Đại học. Hồi ấy, bọn tôi đi thi Đại học chẳng " sứt đầu " cũng " mẻ trán " thì trường hợp của Bừng, khi nhà trường xét tuyển, ngoài điểm thi, còn được cộng thêm mấy điểm thuộc diện ưu tiên: Cán bộ đoàn, cán bộ xã, phụ trách dân quân. Riêng mấy khoản này của Bừng bằng chúng tôi " đánh vật" trong phòng thi mấy tiếng. Nhắc lại mấy chuyện này Bừng cứ cười hơ hớ, tiếng cười mới hồn nhiên làm sao :" Tớ chẳng hiểu vì sao mình lại trúng vào Đại học ! Vì trình độ bổ túc như tớ, tớ hiểu chứ. Thế mà trúng thật! Trúng to...". Bừng nói chuyện " trúng vào Đại học " với cái giọng như thể vừa trúng giải độc đắc của xổ số. Bừng còn kể với chúng tôi, không hề dấu diếm, rất tự hào:" Các cậu biết không ? Ngày nghe tin vào được Đại học, tớ cứ véo vào chân xem mình đang tỉnh hay đang mê.Vì biết bài thi tớ làm kém lắm, làm sao mà trúng Đại học được? Sau này Tổ chức nhà trường mới cho tớ biết, sở dĩ trúng Đại học là do tớ có nhiều thành tích trong công tác của xã và nhất là lý lịch gia đình " thành phần cơ bản bần cố nông ". Nhưng điều đó cũng chưa quan trọng, quan trọng nhất vì tớ là Đảng Viên, thuộc diện Tổ chức nhà trường đặc biệt ưu tiên. Thế mới khoái chứ ! Tớ vào được Đại học, cả gia đình quá mừng, trong chuồng có hai con lợn, bố tớ vật tất cả để đãi mọi người trong làng. Chẳng gì từ một người chân lấm, tay bùn tớ đã vào đến trường " Học Đại...". Bừng nói xong, lại cười hơ hớ.

Học Đại học, ban đầu cứ việc ghi chép, càng về sau chúng tôi càng thấy khó.Trong lớp, người học khổ nhất phải nói là Bừng. Bừng học chăm lắm! nhưng đầu óc của Bừng kể cũng lạ. Học được một chứ, lại trôi tuột một chữ. Học ngoại ngữ không ai tội bằng Bừng.Từ trưa cho đến chiều tối mịt Bừng cứ ra rả như cuốc kêu đầu hè, đến độ cả phòng tự học anh em chúng tôi phải lánh đi, nhường chỗ cho Bừng. Bừng học chăm như thế, ấy vậy khi Thầy dạy môn ngoại ngữ gọi Bừng đứng lên. Thầy chỉ hỏi một từ nước ngoài rất giản đơn Bừng đã học suốt một ngày hôm qua, Bừng lại đứng đực đến ông Phỗng cũng gọi bằng " cụ". Thấy Bừng học như vậy, cả lớp chúng tôi thấy xấu hổ. Chẳng gì một lớp, có một anh học dốt đến độ thành câu cửa miệng của mọi người trong khoa :" Dốt như Bừng !" nghe thật chán. Hơn nữa, một điều làm cho tất cả mọi người trong lớp áy náy.Việc gì của tập thể lớp, Bừng đều tham gia nhiệt tình, gương mẫu không hề tính toán thiệt hơn. Thiếu người nấu ăn trong đợt đi thực tế, lại có Bừng. Chị em trong lớp cần mấy gánh nước gội đầu, Bừng đáp ứng. Các đêm canh kho gạo của nhà trường phòng mất trộm. Bừng gác thay bao người. Bừng như thế mà chúng tôi lại phụ Bừng!

Thật chẳng còn mặt mũi nào!

Nghĩ như thế, trong một cuộc họp lớp, tập thể lớp ra một nghi quyết: Các gìơ học tập trên giảng đường cũng như trong giờ tự học ở ký túc xá, lớp cử người theo sát, giúp đỡ Bừng. Ấy vậy, rồi cũng như ban đầu, kiến thức vào đầu Bừng lại văng ra như thể người ta đá một quả bóng căng hơi vào tường. Bừng học như thế này thì ở lại lớp mất ! Lớp tôi sẽ mất một người đáng mến! Lớp chúng tôi mở một cuộc họp kín, mọi người thống nhất bằng bất cứ giá nào cùng kiên quyết dìu Bừng qua được từng năm học.Trong các cuộc kiểm tra trên lớp, chúng tôi phân công người giúp Bừng làm bài. Khi Bừng bị điểm kém, phải thi lại, cán bộ lớp lại phân công mấy bạn gái " hoa khôi" đến các thầy chạy chọi điểm cho Bừng. Còn một điểm nữa, cũng là may cho Bừng và cũng may cho lớp chúng tôi, vì Bừng là Đảng Viên, nên việc xét lên lớp của Bừng cũng dễ dàng hơn các người khác.

Cứ như thế Bừng của lớp chúng tôi cũng đến năm cuối của Đại học.

Khi chúng tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp Đại học cũng là lúc miền Nam được hoàn tòan giải phóng. Một hôm sắp đến kỳ thi thì Bừng được Tổ chức nhà trường gọi lên. Thế là có chuyện rồi! Trông Bừng đi lên phòng tổ chức mà thương. Chân đi không vững, mắt nhìn mọi người như chực khóc.Tâm trạng Bừng chắc giống tâm trạng chúng tôi. Ai cũng lo lắng, mọi người đoán già, đoán non. Có thể biết được sức học của Bừng, Tổ chức nhà trường không cho thi tốt nghiệp?!! Nhưng... ngược lại với suy nghĩ của cả lớp. Khi Bừng trở về, nét mặt rất phấn khởi, cười hơ hớ rất to, vô tư đến lạ lùng. Bừng cho chúng tôi biết, sắp tới trong Nam, nhà nước mình sẽ thành lập một loạt các trường Đại học và Cao đẳng mới, rất cần những giáo viên xuất thân là thành phần " Công, Nông ", nếu người đó là Đảng Viên thì càng tốt. Ai đủ tiêu chuẩn trên xung phong vào mấy trường đó dạy thì Tổ chức nhà trường có thể xét " đặc cách " tốt nghiệp. Trong lớp tôi, chỉ có Bừng có đầy đủ những tiêu chuẩn đó. Thật là cơ hội " ngàn vàng " cho Bừng. Khi Tổ chức nói với Bừng những yêu cầu như vậy, không chậm nửa giây, Bừng gật đầu đồng ý liền. Chứ Bừng biết, mọi người trong lớp cũng biết, với những nguyên tắc nghiêm ngặt trong một kỳ thi Đại học, không ai giúp, có đến chín mươi chín, phẩy chín mươi chín phần trăm Bừng thi trượt.

Ngày chia tay Bừng ở sân ga thật bịn rịn. Thiếu Bừng, mỗi người trong lớp chúng tôi như thấy thiếu một cái gì đó đã trở nên hết sức thân quen. Bừng cũng cảm động. Đứng bên cạnh đoàn tàu hoả đang duỗi dài chuẩn bị lấy sức dưới cổ bò về phía nam, Bừng nói với chúng tôi, giọng bùi ngùi:

- Tớ sẽ cố gắng hết sức mình để trở thành một người cán bộ dạy Đại học giỏi, đào tạo những kỹ sư có chuyên môn tinh thông, không phụ lòng của tất cả các bạn đã giúp đỡ tớ bấy lâu nay.

Phút chia tay đầy lưu luyến có cả nước mắt, ít ai để ý đến khiếm khuyết mà chỉ có tình cảm :

- Cố gắng thực hiện lời hứa đó, Bừng nhé !

- Phấn đấu, phấn đấu liên tục nghe Bừng!

- Đừng quên nhau, đi đâu hãy viết thư về cho bọn mình.

... khi chia tay với Bừng xong, phút tĩnh tại tự nhiên nhớ đến lời hứa của Bừng với chúng tôi, không ít đứa trong lớp giật mình: "Bỏ mẹ ! Bừng học như thế liệu có thể trở thành một cán bộ giảng dạy Đại học không ?".

Rồi chúng tôi cũng ra trường, mỗi đứa đi một nơi. Rất lâu chúng tôi không có tin tức gì của Bừng. Riêng tôi, không hiểu sao tôi vẫn nhớ tiếng trống giữ nhịp của Bừng trong giờ tập thể dục giữa giờ của toàn khoa.

...Một lần tôi đi công tác qua cổng trường của một trường cấp Ba một tỉnh miền Trung. Tình cờ tôi nghe tiếng trống tập thể dục giữa giờ khoan nhặt, rõ từng tiếng, giữ nhịp cho các em học sinh. Tiếng trống gợi nhớ đến Bừng, hình ảnh người bạn thân hiện rõ như đứng trước mặt tôi. Đã lâu tôi không biết tin tức của Bừng. Biết đâu... Tôi đánh bạo đi vào.

Và đúng như tôi suy nghĩ, người đánh trống kia đúng là Bừng, không sai.Thời gian, tuổi tác làm nét mặt Bừng già đi nhiều nhưng tiếng trống đánh lên vẫn gióng giả.Tay Bừng cầm dùi vung lên mạnh mẽ. Theo nhịp tiếng trống ấy, từng đoàn học sinh tay giơ cao, hạ xuống rất nhịp nhàng, đều tăm tắp. Tôi nhìn Bừng trong dạ xốn xang.Ôi ! Thằng bạn thân của lớp chúng tôi: Tưng Văn Bừng.

Bừng gặp tôi, ánh mắt lộ vẻ sung sướng, tiếng cười hơ hớ vô tư như dạo nào. Tôi hỏi Bừng :

- Sao cậu lại đi làm chân gõ trống ở trường này.Trước đây cậu đi dạy Đại học cơ mà? Chẳng lẽ - Tôi hỏi mà chưa thực sự tin hẳn - Hay cậu bị kỷ luật?

- Ấy, ấy ! Đừng nói với mình như thế - Bừng vội xua tay - Cho đến tận ngày hôm nay mình không phụ lòng tốt của cả lớp đâu. Tớ vẫn là Tưng Văn Bừng của các cậu.Chỉ có điều ...- Giọng Bừng tự nhiên trầm hẳn xuống - Tớ không làm anh Cán bộ giảng dạy Đại học mà làm anh đánh trống trực trường...

Rồi Bừng kể lại:

"...Sai lầm lớn nhất của tớ là vào học Đại học.Trình độ và sự tiếp thu của tớ mà học Đại học thì... Sai lầm tiếp theo là tớ đi dạy Đại học. Ối mẹ ơi! Hồi ấy cứ nghe thấy tiếng khen:" Giáo sư Tưng Văn Bừng dạy Đại học sao trông trẻ thế!". Mũi tớ nở hơn bánh mỳ ủ đủ men. Không ngờ ! với tớ soạn giáo án còn khó, huống hồ lên lớp. Lên lớp bị sinh viên hỏi, nhiều lúc tớ không trả lời được, miệng ấp úng còn hơn ngậm hột thị mà cứ tưởng mình là " trò" còn mấy sinh viên kia là " thầy ". Cậu thấy có ngán không ?Tớ buồn nẫu ruột, tính đường xin về quê. Nhưng cậu nghĩ xem , mình đã chót khoe với cả làng,với cả nước là " cán bộ giảng dạy Đại học", giờ lại xách va li về làng làm anh dân quèn thì biết ăn nói với mọi người thế nào? Những buổi chiêù, ngồi buồn, tớ lại nhớ da diết những buổi đi gánh phân xanh, đi tập dân quân, đi hộ đê... những việc ấy sao nhẹ nhàng, phù hợp với mình là vậy.

Sau này, tớ chủ động đề đạt với Tổ chức nhà trường cho xuống dạy cấp Ba. Thế mà tớ cũng dạy không nổi. Kiến thức hổng lung tung, học trò cười. Gìơ lên lớp của tớ, chúng nó đâu có thèm nghe, nói chuyện riêng còn hơn ngô đang nở lúc rang.

Ông Hiệu trưởng, sau giờ dạy học, cứ thấy tớ ngồi thu lu ở góc nhà, cơm chẳng buồn ăn, Ông ấy cũng buồn. Giảm biên chế tớ thì không được. Tớ là Đảng Viên, có lý lịch thuộc thành phần "Công, Nông" phải giữ lại. Mà ở lại thì...

Một hôm ông Hiệu trưởng gọi riêng tớ ra một chỗ, ông ấy nói cân nhắc:

- Cậu Bừng này! Tôi thấy cậu dạy cho các em không đảm bảo chuyên môn, tôi không biết nói sao ? Hiện tại tôi biết có một trường cấp Ba đang cần một người bảo vệ và đánh trống. Tôi nói điều này không phải, mong cậu bỏ qua. Để ý, tôi thấy cậu làm những việc này lại phù hợp. Hay là...Tôi giới thiệu cho cậu sang đấy để làm những việc đó !- Ông Hiệu trưởng nhìn trước, nhìn sau thấy không có ai để ý, ông nói nhỏ với tớ - Tôi sẽ nói với Tổ chức bên đó, không nói cho ai biết, trước đây cậu đã từng dạy Đại học. Mà nói tránh đi, vì cậu là Đảng Viên muốn xung phong đến nơi khó khăn”- Điều đó là tớ lo nhất, nhắc lại xấu hổ lắm. Được Ông Hiệu trưởng đảm bảo " không lộ bí mật", tớ đồng ý liền. Chắc cậu và các bạn còn nhớ tiếng trống giữ nhịp tập thể dục giữa giờ của tớ khi còn sinh viên.".

Nói chuyện với tôi, Bừng vẫn chú ý xem đồng hồ để gõ trống. Đến giờ các em học sinh vào lớp, Bừng cầm dùi dang tay gõ mạnh vào mặt trống.

Tiếng trống của Bừng vang lên gióng giả:" Tùng...tùng... tùng...".

Gõ trống cho các em học sinh vào lớp xong, Bừng lại nhìn tôi cười.

Tiếng cười hơ hớ hồn nhiên, vô tư làm sao!

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

Đại án tham nhũng Mobifone mua AVG: trái bom sắp nổ (kỳ 19)

Khi bế mạc Hội nghị trung ương 5 khóa 12, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh việc phải chống lợi ích nhóm trong doanh nghiệp nhà nước: doanh nghiệp bên ngoài liên kết với quan chức, doanh nghiệp nhà nước để tham ô tài sản nhà nước. Nếu soi vào vụ AVG thì chúng ta sẽ thấy ngay “nhóm lợi ích” như Tổng Bí thư đã nêu: Phạm Nhật Vũ (chủ tịch AVG) tạo liên minh ma quỷ với Phạm Đình Trọng (Bộ TTTT) và Lê Nam Trà (Chủ tịch Mobifone) lừa đảo, rút ruột nhiều nghìn tỷ đồng của Mobifone.


1. Kết quả thẩm định giá đã được công bố

Vào thời điểm ký hợp đồng mua bán AVG, công ty AVG chỉ có 500 nghìn thuê bao truyền hình thực (chiếm khoảng 5% thị phần), lỗ lũy kế lên đến 1.700 tỷ đồng (trên vốn điều lệ 3.000 tỷ đồng), vay nợ 1.600 tỷ đồng, bị Phạm Nhật Vũ rút ruột 2.400 tỷ đồng (thông qua việc mua cổ phần của 2 công ty con thua lỗ với giá bình quân 15 “chấm”). Như vậy, tại thời điểm tháng 12/2015, công ty AVG đã bị âm vốn chủ sở hữu, thuộc vào dạng con nghiện “cho không ai nhận”. Trong kinh doanh thì AVG có quá nhiều điểm bất lợi so với các đối thủ VTV Cab, SCTV, Viettel TV như: chất lượng sóng AVG bị phụ thuộc vào thời tiết, vùng phủ sóng truyền hình mặt đất của AVG rất hẹp, giá đầu thu AVG rất cao (các đối thủ thì đang cho đầu thu miễn phí), AVG không có kênh nội dung độc quyền và đặc sắc (gần đây, K+ cung cấp miễn phí chương trình “giải bóng đá Anh” cho VTV Cab và SCTV nhưng K+ từ chối cung cấp cho AVG)... Chúng tôi đã phân tích chi tiết tình hình AVG, những góc khuất trong việc Mobifone mua AVG tại 18 kỳ phóng sự trước đây.

Vào tháng 12/2016, Thủ tướng đã chỉ đạo Bộ Tài chính và một số bộ, ngành liên quan thành lập “Hội đồng thẩm định giá Mobifone mua AVG”. Hàng chục chuyên gia giỏi của Bộ Tài Chính, Bộ Kế hoạch Đầu tư, Viện Kinh tế Trung ương... đã tham gia Hội đồng thẩm định giá.

Vào giữa tháng 5, sau nhiều lần rà soát kỹ lưỡng và tinh thần làm việc công tâm, Hội đồng thẩm định giá đã xác định giá trị của công ty AVG (thời điểm tháng 12/2015) trị giá 800 tỷ đồng! Hội đồng thẩm định giá đã báo cáo kết quả này lên Ban Bí thư.

Đây đúng như tiếng sấm nổ giữa trời quang! Trong thực tế, Mobifone đã mua 95% cổ phần của AVG với mức giá 8.900 tỷ đồng. Như vậy, Lê Nam Trà và Phạm Nhật Vũ, Phạm Đình Trọng đã lừa đảo, rút ruột 8.100 tỷ đồng của Mobifone (doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước). Lê Nam Trà và Phạm Nhật Vũ đã chia số tiền tham ô của Nhà nước này cho những ai, chỉ cần treo ngược chúng lên 30 giây là chúng sẽ phun ra hết!

2. Thanh tra Chính phủ đang vi phạm pháp luật

Thanh tra Chính phủ kết thúc thanh tra vụ việc AVG tại Mobifone vào cuối tháng 11/2016. Theo quy định tại Luật Thanh tra thì Thanh tra Chính phủ cần công bố kết luận trong vòng 70 ngày kể từ thời điểm kết thúc thanh tra.

Vào cuối tháng 1/2016 thì Thanh tra Chính phủ đã gửi dự thảo kết luận vụ AVG lên Thủ tướng và Ban Bí thư theo chiều hướng “không có sai phạm, đề nghị nhắc nhở phê bình” nhưng Ban Bí thư đã yêu cầu Thanh tra Chính phủ phải điều tra kỹ lưỡng lại.

Đến thời điểm này, việc công bố kết quả thanh tra vụ Mobifone mua AVG đã quá hạn gần 4 tháng. Mặc dù nhiều sai phạm “cố ý làm trái, gây hậu quả nghiêm trọng” đã rõ như ban ngày nhưng Thanh tra Chính phủ vẫn trì hoãn việc báo cáo lên Thủ tướng cũng như công khai thông tin cho báo chí về kết quả thanh tra. Rõ ràng, đoàn Thanh tra Chính phủ do Phó Tổng Thanh tra Ngô Văn Khánh làm trưởng đoàn đã có dấu hiệu vi phạm pháp luật và cần xử lý nghiêm!

Tổng cục 2 đã báo cáo Tổng Bí thư các bằng chứng về việc Lê Nam Trà và Phạm Nhật Vũ (thông qua một doanh nhân tên Diễn vốn là con một quan chức hàng nhất phẩm trong Đảng) đã biếu hàng trăm tỷ đồng cho Ngô Văn Khánh và một số cán bộ trong đoàn thanh tra. Đó cũng là lý do đoàn Thanh tra Chính phủ đã ra dự thảo kết luận lần đầu “không có dấu hiệu vi phạm” và vẫn đang trì hoãn việc công bố kết luận thanh tra.

Trước tình hình chậm trễ xử lý của Thanh tra Chính phủ trong vụ việc AVG, Ban bí thư vừa chỉ đạo Phó Thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình dẫn đầu một đoàn công tác đặc biệt (có sự tham gia của Tổ đặc nhiệm thuộc Văn phòng Trung ương) thanh tra gấp lại kết quả của đoàn Thanh tra Chính phủ và báo cáo Ban bí thư trước ngày 10/6. Như vậy, khả năng Ngô Văn Khánh và một số cán bộ đoàn thanh tra chính phủ sẽ bị kỷ luật là rất cao.

3. Thanh tra đột xuất một số dự án đầu tư tại Mobifone

Mới hơn hai năm từ khi Lê Nam Trà nắm chức Chủ tịch mà Mobifone đã từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm. Lợi nhuận năm 2016 của Mobifone giảm 2.000 tỷ đồng so với năm 2015. Mobifone bỏ ra số tiền tương đương hơn 60% vốn điều lệ để mua con nghiện AVG (doanh thu hàng năm khoảng 1.000 tỷ đồng và lỗ thực hàng năm khoảng 200 tỷ đồng), làm giảm mức lợi nhuận và nộp ngân sách giai đoạn 2016-2020 của Mobifone lên đến vài nghìn tỷ đồng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giá trị Mobifone khi cổ phần hóa và tiếp tục làm cho việc cổ phần hóa Mobifone tiếp tục lỗi hẹn. Tội của Trà và Trọng lớn lắm!

Tại Mobifone hiện nay, tình trạng “thông thầu” giữa các đệ tử của Lê Nam Trà và gần một chục công ty sân sau như ITT, Sao Phương Nam....diễn ra như cơm bữa, riêng Trà hàng tháng đều bỏ túi hàng trăm tỷ đồng tiền lại quả của các đối tác khi được Trà ưu ái giao triển khai dự án.

Trước tình trạng lợi ích nhóm và vi phạm pháp luật nghiêm trọng tại Mobifone, Bộ TTTT vừa quyết định thanh tra đột xuất một số dự án đầu tư trọng điểm của Mobifone. Chưa đợi đến kết quả vụ AVG, việc thanh tra này của Bộ TTTT sẽ hướng đến xử nóng ngay một số cá nhân sai phạm tại Mobifone trong nửa đầu tháng 6.

4. Lời kết

Để tiếp tục sứ mệnh tiên phong dẫn dắt dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 21, nếu phải chặt một cánh tay khi chấn chỉnh nội bộ Đảng thì Đảng vẫn cần phải làm! Gần đây, nhân dân cả nước rất hoan nghênh khi Đảng xử lý nghiêm các quan chức cấp cao có sai phạm như Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Võ Kim Cự.... Những vụ đại án tham nhũng như Vinashin, Vinaline, Mobifone.... đã tiêu tốn biết bao tiền của quốc gia và mồ hôi nước mắt của nhân dân. Nếu cứ lợi ích nhóm tràn lan, tình hình tham nhũng “khủng” như thế này thì bao giờ Việt Nam mới có “bình minh rực rỡ” đây, thưa đồng chí Thủ tướng?

Như ai đó đã cảm khái “Thưa Tổng Bí thư, Tổng Bí thư đã đánh trống trận, xin hãy đánh liên hồi”. Trong hồi trống trận chống tham nhũng đang giục giã sau Hội nghị trung ương 5, nhân dân đề nghị Tổng Bí thư, Thường trực Ban Bí thư, Thủ tướng, Phó Thủ tướng Thường trực chỉ đạo Thanh tra Chính phủ công bố ngay kết quả thanh tra AVG, chỉ đạo Bộ Công An khởi tố vụ tham nhũng Mobifone mua AVG (Phạm Nhật Vũ, Phạm Đình Trọng, Lê Nam Trà, Phạm Phương Anh...) trước ngày 15/6!

Nguyễn Văn Tung

* Bài của tác giả gửi đến TTHN

(Tin tức Hàng ngày)

Xe Phương Trang của bà Trương Mỹ Hoa bị tai nạn thảm khốc: 13 người chết !

Xe Phương Trang là thương hiệu nổi tiếng và đã được gia đình bà Trương Mỹ Hoa mua lại cho nên nó thành Xe Vua thực sự! Tai nạn thảm khốc sáng nay khủng khiếp đến mức VTV chưa dám đăng! Ít nhất 13 người chết trong vụ tai nạn kinh hoàng sáng 22.5 khi 2 chiếc xe khách giường nằm cháy rụi

13227629_1699910343559887_2699314684395020534_o
Xe Phương Trang bị tai nạn thảm khốc: 13 người chết !
Lúc 7 giờ 40 ngày 22.5, đại tá Nguyễn Văn Minh, Phó giám đốc Công an tỉnh Bình Thuận cho biết có 12 người được xác nhận đã chết, 23 người bị thương trong vụ tai nạn giao thông kinh hoàng xảy ra trên địa bàn tỉnh Bình Thuận. Số người bị nguy kịch cũng có khả năng tử vong cao.

Hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng khiến 2 xe khách giường nằm cháy rụi
Hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng khiến 2 xe khách giường nằm cháy rụi 
Trước đó, theo thông tin ban đầu, lúc 4 giờ ngày 22.5, trên QL 1 đoạn qua xã Hàm Minh, huyện Hàm Thuận Nam, Bình Thuận, xảy ra một vụ tai nạn kinh hoàng. Hai xe khách giường nằm, một xe tải, một xe máy đã va chạm với nhau. Toàn bộ 2 xe khách giường nằm cháy rụi.

Nhiều thi thể nạn nhân của vụ tai nạn kinh hoàng ở Bình Thuận sáng 22.5 bị cháy đen, không còn nguyên vẹn.
Xe khách giường nằm bị cháy rụi
Cũng theo thông tin ban đầu, một chiếc xe khách giường nằm chạy từ Quảng Ngãi vào TP.HCM, một chiếc xe khách giường nằm chạy từ TP.HCM đi Hà Tĩnh, đã va chạm với một chiếc xe tải biển kiểm soát Bình Thuận. Chiếc xe khách giường nằm chạy tuyến Quảng Ngãi – TP.HCM là xe của hãng Phương Trang.

thi thể nạn nhân của vụ tai nạn
Nhiều thi thể nạn nhân của vụ tai nạn kinh hoàng ở Bình Thuận sáng 22.5 bị cháy đen, không còn nguyên vẹn. 
Nhiều thi thể nạn nhân của vụ tai nạn kinh hoàng ở Bình Thuận sáng 22.5 bị cháy đen, không còn nguyên vẹn

Ghi nhận của PV  tại hiện trường, đến 6 giờ 45 ngày 22.5, lưu thông trên QL1 đoạn qua xã Hàm Minh hiện đã được điều tiết thông suốt. Nhưng mùi cháy khét lẹt vẫn phủ khắp nơi. Hiện các lượng lượng cứu hộ đang dọn dẹp hiện trường.

PV

(Blue)

Ông Võ Văn Thưởng có mở đường cho dân chủ hóa tại Việt Nam?

Mới đây, ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương cho biết đang chờ Ban bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn đối thoại với những người bất đồng chính kiến, phải chẳng một kịch bản từ Ba Lan sẽ được tái hiện ở Việt Nam.

Ông Võ Văn Thưởng có mở đường cho dân chủ hóa tại Việt Nam?
Tiến sĩ Nguyễn Quang A có thể là người được UV Bộ Chính trị Võ Văn Thưởng mời đối thoại
Hội nghị Bàn tròn ở Ba Lan – mô hình đối thoại giữa chính quyền và những người bất đồng chính kiến

Nhân dịp này, xin kể lại các cuộc đối thoại giữa chính quyền và những người bất đồng chính kiến tại Ba Lan thông qua Hội nghị Bàn tròn năm 1989, mở đường cho quá trình dân chủ hóa ở Ba Lan và các nước Đông Âu.

Sau 61 ngày đối thoại công khai, ngày 5/4/1989, Hội nghị Bàn tròn giữa đại diện Chính quyền Ba Lan và đại diện Công đoàn Đoàn kết đã kết thúc với thỏa thuận tổ chức một cuộc bầu cử (bán) dân chủ, mở đường cho quá trình cải cách ở Ba Lan.

Cuộc đối thoại công khai được mở đầu ngày 6/2/1989 trong Cung điện Radziwill ở trung tâm Vacsava, nơi ký kết Hiệp ước Vacsava vào tháng 5/1955, xung quanh một chiếc bàn tròn bằng gỗ bồ đề được đóng riêng cho hội nghị này. Bàn hội nghị được thiết kế hình tròn để khẳng định sự bình đẳng giữa những người tham gia đối thoại, dù là đại diện chính quyền hay những người bất đồng chính kiến.

Ngay từ năm 1980, Công đoàn Đoàn kết đã ra đời từ phong trào bãi công của công nhân. Ban đầu, công đoàn này được nhà nước cho phép đăng ký hoạt động, nhưng chỉ ít lâu sau, vào cuối năm 1981 lại bị cấm sau khi Ba Lan ban bố tình trạng chiến tranh. Nhưng vào cuối những năm 80, không một nước nào ở Đông Âu mà tình trạng phá sản của CNXH lại thấy rõ như ở Ba Lan: Hàng đoàn người xếp hàng hàng giờ đồng hồ trước các cửa hàng trống rỗng, chợ đen nở rộ khắp nơi, các cuộc bãi công làm tê liệt nền kinh tế, lạm phát và nợ công tăng chóng mặt. Đảng Công nhân Thống nhất Ba Lan hoàn toàn bất lực, không thể một mình tiến hành cải cách. Vì vậy, chính quyền cộng sản đã phải tìm kiếm đối thoại với Công đoàn Đoàn kết, khi đó vẫn còn bị cấm hoạt động. Các cuộc đối thoại Bàn tròn diễn ra từ tháng 2 tới tháng 4/1989 khi đó không những làm thay đổi thực tế chính trị của Ba Lan mà cũng mở đường cho sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản ở khối Đông Âu.

Tổng cộng có gần 350 người tham dự vào các cuộc đối thoại trong Hội nghị Bàn tròn được chia thành ba nhóm theo các chủ đề: Về Chính sách kinh tế và xã hội, về đa nguyên công đoàn và về cải cách chính trị.

Hội nghị Bàn tròn đã chính thức kết thúc ngày 5/4/1989 với kết quả là cho phép Công đoàn Đoàn kết hoạt động trở lại, cho phép phe đối lập được sử dụng các phương tiện truyền thông đại chúng. Công đoàn Đoàn kết đồng ý với việc tổ chức bầu cử Quốc hội bán dân chủ, theo đó Đảng Công nhân Thống nhất Ba Lan (PZPR) và các đảng vệ tinh như Đảng Nông dân ZSL, Đảng Dân chủ SD và ba tổ chức Thiên chúa giáo thân cộng sản được bảo đảm là có 65% ghế trong Quốc hội. 35 % số ghế còn lại được phân chia theo bầu cử tự do. Nhưng việc bầu cử Thượng nghị viện tái lập lại được diễn ra hoàn toàn dân chủ. Chức vụ Tổng thống được dành cho ông Woichiech Jaruzelski, đương kim Chủ tịch Hội đồng Nhà nước khi đó. Trong cuộc bầu cử này, phe đối lập đã giành được chiến thắng ngoạn mục: Họ giành được toàn bộ 35 ghế có được trong Hạ viện và 99 trong tổng số 100 ghế trong Thượng viện.

Như vậy, Ba Lan đã trên con đường đi tới dân chủ không thể ngăn cản nổi. Mặc dù tháng 7/1989, Tổng thống Rumani Nicolae Ceausescu đã kêu gọi các nước trong Hiệp ước Vacsava can thiệp vào Ba Lan, nhưng lời kêu gọi đó đã không được hưởng ứng. Một tháng sau, Tadeusz Mazowiecki, một người Thiên chúa giáo, ứng cử viên của Công đoàn Đoàn kết đã trở thành thủ tướng không phải cộng sản đầu tiên ở Đông Âu khi đó.

Cuối năm 1989, khi toàn bộ khối Đông Âu sụp đổ, Bộ trưởng Tài chính Leszek Balcerowiecz đã đưa ra một kế hoạch cải cách, mở đường cho việc chuyển đổi nền kinh tế kế hoạch XHCN của Ba Lan sang nền kinh tế thị trường tự do. Ngoài ra, Hiến pháp được sửa đổi, xóa bỏ những điều khoản phải liên minh với Liên Xô và các nước XHCN khác, cũng như xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Tên của nhà nước Ba Lan cũng được sửa đổi từ „Cộng hòa Nhân dân Ba Lan“ thành „Cộng hòa Ba Lan“.

Như vậy, thông qua đối thoại, Ba Lan đã tiến hành cải cách, trở thành một nước dân chủ có nền kinh tế thị trường, năm 2010 trở thành nền kinh tế xếp thứ 20 trên thế giới tính theo Tổng sản phẩm quốc nội là 468,539 tỉ USD.

Trung Khoa

(Thoibao.de)

Ông Phúc mang gì sang Mỹ buôn bán?

Tổng thống Mỹ Trump xuất thân từ một trùm buôn BĐS nên trong huyết mạch của ông ta có máu con buôn mà buôn thì phải có lãi hoặc 2 bên đều thắng.

Tổng thống Donald Trump sẽ tiếp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vào ngày 31-5. Ảnh: REUTERS
Tổng thống Donald Trump sẽ tiếp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vào ngày 31-5. Ảnh: REUTERS
Trong khoảng 10 ngày thăm Trung Đông ông Trump mang về hợp đồng trị giá khoảng 380 tỷ đô la cho nước Mỹ.

Trong cuộc gập gỡ thượng đỉnh giữa tổng thống Trump và chủ tịch nước Tập Cận Bình 2 bên đều thắng, Mỹ nhượng bộ Trung Quốc về thương mại ngược lại Trung Quốc gây sức ép với Bình Nhưỡng về vũ khí hạt nhân.

Xuất khảu hàng hóa từ Việt Nam vào Mỹ khoảng 47 tỷ đô la, Xuất khẩu hàng hóa từ Mỹ vào Việt Nam khoảng 17 tỷ đô la. Một năm Mỹ nhập siêu từ thị trường Việt Nam khoảng 30 tỷ đô la chủ yếu hàng dệt may thủ sản giầy dép.

Trước khi đi Mỹ Việt Nam đã được phía Mỹ tặng 6 tầu tuần tra làm quà ra mắt.

Vậy ông Phúc mang thông điệp gì cho Mỹ ? Có thể ông Phúc mang theo một thông điệp đến Mỹ Việt Nam cởi mở hơn như ông Võ Văn Thưởng nói muốn đối thoại với những người khác chính kiến , hay Ông Trọng nói sau 30 năm thấy kinh tế tư nhân quan trọng. Mục đích để Việt Nam không bị vào CPC và hàng hóa Việt Nam vào Mỹ nhiều hơn.

Phía Mỹ đang buôn bán lỗ với Việt Nam một năm khoảng 30 tỷ đô la vậy phía Mỹ sẽ làm gì?

Thứ nhất cho Việt Nam vào CPC mất tối huệ quốc hàng hóa nhập khẩu vào Mỹ sẽ giảm.

Thứ 2 có thể Mỹ gây sức ép VN mở rộng hàng rào thuế quan để hàng hóa Mỹ vào Việt Nam để cân đối cán cân thương mại giữa 2 nước.

Còn theo các bạn THÌ SAO?

Phạm Thanh Sơn

(FB Phạm Thanh Sơn)

‘Sớm ban hành Luật Biểu tình chính là ‘trả nợ nhân dân’

Tại phiên thảo luận tổ về dự kiến chương trình xây dựng luật, pháp lệnh và hoạt động giám sát của Quốc hội năm 2018 vừa diễn ra, nhiều ĐBQH đã nhắc đến “món nợ” của Quốc hội từ nhiều năm qua là Luật về Hội và Luật Biểu tình.

Cuộc biểu tình vì môi trường sạch hôm 1/5 tại Hà Nội. Ảnh: Internet
Quyền của dân nhưng không có hành lang pháp lý

ĐBQH Bùi Văn Xuyền (Thái Bình) cho rằng Chính phủ chưa thực sự quan tâm đến một số dự án luật như Luật về Hội, Luật Biểu tình dù những luật này rất cần thiết.

“Biểu tình là quyền của dân, nhưng không có hành lang pháp lý điều chỉnh cho bài bản, thì không ai biết thực hiện thế nào là đúng, thế nào là sai. Đây là vấn đề đã được hiến định, Quốc hội đã giao rồi, Chính phủ nên đưa ra”, ông Xuyền nói.

Đồng tình với ý kiến này, ĐBQH Dương Trung Quốc (Đồng Nai) bày tỏ, hiện tượng biểu tình thì ngày càng nhiều mà không có luật điều chỉnh làm cho dân không biết đúng hay sai, trong khi vấn đề này Thủ tướng cũng đã nói từ Quốc hội khóa 13.

Dẫn chứng vụ việc ở xã Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội), ông Quốc cho biết người dân trách vì sao ĐBQH, người đại diện cho dân lại xuống với dân chậm để cho dân cô độc, còn bị quy là chống đối?

ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng cần nhanh chóng xây dựng và ban hành Luật Biểu tình
ĐBQH Giàng A Chu, Phó chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội cũng nói: “Hiện nay tình trạng đình công trong các khu công nghiệp, khu chế xuất vẫn tồn tại, nhưng lại không có luật. Tôi nghĩ luật này cũng không đến nỗi nhạy cảm. Tôi đề nghị đưa vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh và đưa ra thảo luận tại kỳ họp thứ 6”.

Trao đổi với phóng viên báo điện tử Một Thế Giới, luật sư Kiều Anh Vũ, Đoàn luật sư TP.HCM cho rằng, quyền biểu tình là quyền cơ bản của công dân được ghi nhận trong Hiến pháp của mỗi quốc gia. Tại Việt Nam, qua các bản Hiến pháp khác nhau, quyền biểu tình đều được ghi nhận và hiện nay được quy định tại Điều 25 Hiến pháp năm 2013.

Như vậy, mặc dù quyền biểu tình là quyền Hiến định, quyền cơ bản của công dân nhưng công dân chỉ được thực hiện quyền này theo quy định của pháp luật, nghĩa là phải có Luật Biểu tình. Do đó, phải có Luật Biểu tình để Hiến pháp thực sự đi vào đời sống với đầy đủ ý nghĩa của nó.

“Có thể nói Luật Biểu tình là một đạo luật “hướng dẫn thực hiện Hiến pháp” về quyền biểu tình. Sớm xây dựng và ban hành Luật Biểu tình chính là “trả nợ nhân dân”, ông Vũ nói.

Các ĐBQH thảo luận tại tổ - Ảnh: Văn phòng Quốc hội
Trong bối cảnh hiện nay, theo ông Vũ, việc ban hành Luật Biểu tình càng trở nên quan trọng. Ở góc độ nào đó, có thể thấy rằng đã có những cuộc biểu tình diễn ra trên thực tế với tên gọi, cách thức thực hiện khác nhau như các hoạt động tập thể phản đối hành vi sai trái của Trung Quốc đối với chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa; phản đối hành vi sai trái của Formosa...

Tuy nhiên, vì chưa có Luật Biểu tình nên những cuộc biểu tình như vậy chưa được thừa nhận chính thức và cũng không có cơ sở xác định tính hợp pháp hay bất hợp pháp của cuộc biểu tình.

Vì chưa có Luật Biểu tình nên cơ quan có thẩm quyền cũng chưa quản lý được hoạt động biểu tình, việc biểu tình (nếu có) của người dân chỉ mang tính tự phát và dễ gây ra tình trạng mất an ninh trật tự, an toàn xã hội. Thậm chí quyền biểu tình còn bị lợi dụng để chuyển hóa cuộc biểu tình thành hoạt động gây rối, tuyên truyền, chống phá… Những bất cập đó là vì chưa có Luật Biểu tình để điều chỉnh, quản lý.

Do đó, luật sư Vũ cho rằng, Luật Biểu tình ra đời không chỉ tạo điều kiện cho công dân thực hiện quyền Hiến định của mình mà còn phục vụ cho việc quản lý Nhà nước, đấu tranh với các hành vi lợi dụng, lạm dụng quyền biểu tình để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.

Chưa có sự thống nhất trong tư duy làm luật?

Đồng tình với việc cần thiết phải ban hành Luật Biểu tình, ĐBQH Hoàng Bình Quân, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương cho rằng: “Luật có khó, có vướng nhưng cần thì cũng phải làm cho bằng được, chứ không thể để một bộ, một cơ quan chủ trì soạn thảo cứ xin lùi mãi chỉ với lý do việc chuẩn bị chưa ổn, chưa yên tâm”.

Không chỉ Hiến pháp, việc xây dựng Luật Biểu tình cũng đã được quy định trong Nghị quyết số 48-NQ/TW ngày 24.5.2005 của Bộ Chính trị về Chiến lược xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật Việt Nam đến năm 2010, định hướng đến năm 2020, cụ thể: “Xây dựng các đạo luật về lập hội, biểu tình nhằm xác định rõ quyền, trách nhiệm của công dân trong việc thực thi quyền dân chủ và trách nhiệm của Nhà nước trong việc duy trì, bảo đảm kỷ cương, trật tự công cộng”. Tuy nhiên, đến nay Luật Biểu tình vẫn bị trì hoãn.

Luật sư Kiều Anh Vũ, Đoàn luật sư TP.HCM cho rằng sớm ban hành Luật Biểu tình là "trả nợ nhân dân"
Theo luật sư Kiều Anh Vũ, việc trì hoãn là có nhiều nguyên nhân. Thứ nhất, đây là đạo luật quan trọng, có tác động xã hội lớn ở nhiều mặt nên cơ quan có thẩm quyền phải thận trọng xem xét, xây dựng, ban hành nên mất nhiều thời gian.

Thứ hai, ông Vũ cho rằng có thể chưa có sự nhận thức thống nhất trong tư duy của những nhà làm luật, những người có thẩm quyền trong việc xây dựng và ban hành. Có người thì thấy cần thiết nhưng có người lại phân vân, lo ngại...

“Sự không thống nhất về nhận thức và tư duy, tất yếu sẽ dẫn đến sự trì hoãn trong thực hiện và thực thi và do đó, Luật Biểu tình vẫn là “món nợ với nhân dân”, ông Vũ nói.

Một nguyên nhân nữa, ông Vũ cho rằng những nhà làm luật, những người có thẩm quyền vẫn chưa đủ quyết tâm, quyết liệt để trả nợ nhân dân về Luật Biểu tình.

Trước đó, trong cuộc họp báo chuẩn bị cho Kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa 14, Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc khẳng định, Hiến pháp năm 2013 đã quy định về quyền con người, quyền công dân, trong đó có quyền biểu tình, quyền lập hội. Vừa qua, trong Chương trình xây dựng luật cũng đưa ra dự án Luật Biểu tình nhưng khi trình lên thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội nhận thấy dự án luật này chưa đảm bảo chất lượng nên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Chính phủ tiếp tục nghiên cứu bổ sung, hoàn thiện.

Trí Lâm

(Một Thế Giới)
 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑