Tin Tức Cập Nhật :

Người Buôn Gió - Cảm nghĩ về anh Đinh La Thăng.

inh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh cắt từ interne

Đầu tiên là mình mừng vì nghe tin anh Thăng bị uỷ ban kiểm tra trung ương đề nghị kỷ luật.

Thế cho anh ấy sáng mắt.

Trước sự tấn công của Trọng và bọn Trương, anh Thăng không hề trả đũa như mình mong đợi. Trái lại anh còn có vẻ nhịn và nghĩ nhịn thế cho lành nội bộ đảng.

 Cái nhịn của anh làm bao nhiêu đệ tử của anh phải khổ, dường như mình cảm giác anh thí đệ tử của anh  cho đối thủ , và hy vọng bọn hổ đói Trọng, Trương xơi đám đệ anh là đủ no. Không xơi anh nữa.

Ngay từ lúc đầu bọn đối thủ nhăm nhe soi, lẽ ra anh phải đập lại thẳng thừng. Vỡ bình thì cho vỡ luôn thì may ra bọn kia nó còn ngán. Nhưng chúng đánh hơi thấy anh có vẻ không dám, nên chúng tập hợp lực lượng dần dần , củng cố hồ sơ dần và tiến tới là thịt anh theo kiểu luộc món ếch ôm măng.

Cả anh Thăng và anh Vũ Huy Hoàng làm uổng công anh Trịnh Xuân Thanh công khai viết đơn từ đảng. Các anh chắc suy nghĩ anh Thanh làm thế để xin tị nạn chính trị, cái suy nghĩ mà đám bồi bút của đảng và bọn dân chủ vịt đang nghĩ.

Nếu Trịnh Xuân Thanh chạy ra ngoài, im lặng không nói gì. Có lẽ một kẻ thù dai như Trọng cũng bỏ qua vì đi truy đuổi quá mất công. Cái gọi là xây dựng đảng mà Nguyễn Phú Trọng đang làm thực chất là cuộc trả thù những kẻ đã đụng chạm đến y trước đây. Vì thế cứ nhìn xem, những kẻ bị kỷ luật như Bảy Chắc Hậu Giang hay Thiện Bình Định thì rõ. Toàn những kẻ trước đây đã có những lời xúc phạm Nguyễn Phú Trọng. Còn những kẻ nịnh bợ Nguyễn Phú Trọng như Nguyễn Xuân Phúc hay bí thư Thanh Hoá thì phạm đủ tội , điều lệ đảng cũng chẳng bị làm sao.

Anh Thanh làm thế là để khích lệ anh Thăng và anh Hoàng, chơi tới bến đi, cùng lắm thì vỡ bình luôn.

Nhưng cả hai anh Thăng và Hoàng đều nghĩ rằng thôi mình yên thì bọn nó bỏ qua. Nên bọn kia có thời gian giăng lưới, bao vây và đến lúc các anh hết cự thì nó thịt.

Anh Thanh chán, đi sang một quốc gia ở ven bờ Địa Trung Hải sống rồi. Lúc anh ấy đi, lên máy bay ra khỏi châu Âu đàng hoàng nhé. Không phải đi thuyền bè băng qua biển đâu. Anh ấy chẳng có ý định tị nạn trong đầu bao giờ  như bọn bồi bút và dân chủ vịt kia quy chụp. Anh ấy mạnh dạn làm thế là muốn các anh mạnh dạn theo đối kháng lại, kể cả vỡ bình cũng chơi.

Còn chuyện anh ấy tham nhũng hay làm thất thoát là chuyện khác. Riêng chuyện anh ấy lên tiếng làm đơn ra khỏi đảng không hề vì mục đích tị nạn nào hết.

Anh Thăng và anh Hoàng đã không cổ vũ anh Thanh thì chớ, lại còn nhắn nhe anh Thanh thôi đừng làm gì kẻo ông Trọng giận thêm.

Giờ thì các anh trắng mắt ra xem bọn Trọng, Trương , Phúc nó có hiêủ tấm lòng trung trinh chịu nhịn để giữ đảng của các anh không. Hay chúng nó nghĩ các anh không dám bật, vì các anh nghĩ chúng nó không dám thịt các anh.

 Nay chúng nó thịt anh thì cũng đáng đời cho anh. Anh Thăng ạ.

Đểu cái chúng nó khốn nạn, thịt anh đầy thủ đoạn. Lẽ ra việc của anh mới là đề nghị của uỷ ban kiểm tra trung ương, phải ra trung ương quyết bỏ phiếu thì mới rõ anh có tội hay bị xử thế nào.  Bọn chúng rút kinh nghiệm vụ anh Ba Dũng. Nên chúng sử dụng truyền thông kết tội anh trước, đặt cả trung ương vào thế đã rồi. Giờ trung ương mà không kỷ luật anh khi mà báo chí, dư luận rầm rầm lên như thế, thì có mà mất mặt đảng. Bọn chúng đặt mấy trăm uỷ viên trung ương vào thế, không kỷ luật anh thì đảng không còn uy tín, thì mất chế độ. Rồi nó đưa ra mấy mức lựa chọn kỷ luật, đám trung ương chắc thương anh thì cũng đành chọn mức kỷ luật nhẹ nhất. Chứ không thể nào để anh vô tội được.

Tại sao chúng nó làm kiểu trung ương không kỷ luật anh thì đảng tan, mà anh không chơi lại chúng mày mà kỷ luật tao thì đảng tan.?

Chơi mẹ sát ván thế xem thằng nào phải nhịn lùi bước. Tại sao anh phải chịu lùi mà không dám tố theo ván bài đến cùng.

 Anh tất nhiên biết cách sẽ chơi lại đến cùng thế nào, hy vọng là anh dám làm vì thời gian ngắn ngủi lắm. Đừng trông mong nhịn nhục, rồi chúng nó thương tình sẽ xử nhẹ cho anh qua chuyện.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Gs Tương Lai: 'Xung đột đất ở Thái Bình chưa được coi là bài học'

Giáo sư Tương Lai nói vụ Đồng Tâm là thắng lợi của người dân.
Giáo sư Tương Lai nói vụ Đồng Tâm là thắng lợi của người dân.
Một nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam cho rằng xung đột đất đai tại Thái Bình hơn 20 năm trước chưa được rút ra thành bài học để xử lý mâu thuẫn đất đai hiện nay.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC vào tuần này, GS Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, mô tả lại nhận định của ông Phạm Văn Đồng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp về xung đột đất đai tại Thái Bình hồi năm 1997.

GS Tương Lai,mô tả những gì xảy ra tại Thái Bình là "vụ long trời lở đất".

"Sự việc xảy ra khi tôi là Viện trưởng Viện Xã hội Học. Thủ tướng Võ Văn Kiệt khi đó muốn tôi với tư cách là nhà khoa học về tận nơi xã An ninh huyện Quỳnh Phụ tỉnh Thái Bình là điểm nóng nhất để báo cáo trực tiếp và độc lập cho thủ tướng.

"Dân đã đốt 5-6 ngôi nhà của những người họ cho là có tội với dân từ bí thư đảng ủy tới công an xã và có vài trung đoàn được điều động tới vì nghi là có bàn tay của địch.

"Nhưng sự thật không phải vậy, và kết luận của chúng tôi là "không có địch ta gì cả" mà đây chỉ là mâu thuẫn giữa "nội bộ nhân dân".

GS Tương Lai nói rằng khi ông và nhóm công tác báo cáo như vậy với ông Phạm Văn Đồng, lúc đó với tư cách cố vấn cho chính phủ, sau khi trình Thủ tướng Võ Văn Kiệt, thì ông Đồng nói là không nên gọi đó là mâu thuẫn giữa "nội bộ nhân dân".

Ông Phạm Văn Đồng nói chúng ta phải nói thẳng ra rằng đây là mâu thuẫn giữa một bên là nhà cầm quyền thoái hóa và một bên là dân không còn chịu được sự đàn áp và đã vùng dậy
GS Tương Lai

"Ông Phạm Văn Đồng nói chúng ta phải nói thẳng ra rằng đây là mâu thuẫn giữa một bên là nhà cầm quyền thoái hóa và một bên là dân không còn chịu được sự đàn áp và đã vùng dậy.

"Ông Phạm Văn Đồng bảo tôi là phải kết luận như thế thì mới có giải pháp đúng đắn được," GS Tương Lai nói.

Theo GS Tương Lai, cố Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn, khi đó phụ trách nông nghiệp, cũng đồng tình với quan điểm không nên dùng bạo lực với dân mà phải dùng đối thoại.

"Thế nhưng kể từ đó thì vẫn xảy ra các vụ trấn áp có bạo lực như vụ Tiên Lãng, vụ Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình. Do vậy tôi cho là đã tới lúc nhà cầm quyền phải thay đổi tư duy và không thể dùng bạo lực với dân được".

'Vấn đề dân cày'

Xung đột đất đai thường bắt nguồn từ giá đền bù cho nông dân quá thấp.
Xung đột đất đai thường bắt nguồn từ giá đền bù cho nông dân quá thấp.
GS Tương Lai nói về việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp gọi ông lên để báo cáo về sự kiện Thái Bình.

"Khi đó tôi đã nói là chính từ cái thời anh và anh Trường Chinh ký bằng bút danh Qua Ninh và Vân Đình viết về "vấn đề dân cày" viết năm 1938 cho đến hôm nay thì vấn đề dân cày vẫn nằm nguyên đấy.

Lúc đó Đại tướng [Võ Nguyên Giáp] tỏ ra rất bức xúc và cho rằng đây là vấn đề lớn và cần phải có giải pháp
GS Tương Lai

"Lúc đó Đại tướng [Võ Nguyên Giáp] tỏ ra rất bức xúc và cho rằng đây là vấn đề lớn và cần phải có giải pháp.

"Do đó nếu không giải quyết được vấn đề này thì mâu thuẫn vẫn còn đấy và xã hội không thể ổn định và không thể phát triển được".

Về vụ việc Đồng Tâm, GS Tương Lai đánh giá cách Chủ tịch Hà Nội xử l‎ý nhằm tránh đổ máu là "khéo léo" tuy ông cũng bày to quan ngại là ông Nguyễn Đức Chung có thể gặp khó khăn nếu trong Hội nghị Trung ương tới đây thế lực bảo thủ, giáo điều lấn át.

"Nếu không diễn biến theo hướng xấu như thế thì đó lại là dấu hiệu tốt cho thất đã tới lúc xóa bỏ độc tài toàn trị để dân và chính quyền hòa hoãn, đi tới xây dựng hiến pháp và pháp luật thế nào đó có thể chấp nhận được, chứ không thể nói cái kiểu không chấp nhận tam quyền phân lập như ông Nguyễn Phú Trọng từng tuyên bố được.

"Đã đến lúc phải thay đổi thể chế, thay đổi chính sách trong đó có vấn đề sở hữu đất đai. Nếu vẫn giữ sở hữu đất đai là thuộc về nhà nước mà nhân danh sở hữu toàn dân để các nhóm lợi ích tha hồ cướp bóc thì vấn đề sẽ còn gay gắt lắm," GS Tương Lai nói.

(BBC)

Nóng: Thông tin đặc biệt về Đinh La Thăng chưa từng công bố

Bây giờ là những ngày ngày cuối tháng 4 lịch sử. Lịch sử hôm qua đầy thương đau, và hôm nay cũng không khác mấy...

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang đứng, bộ vét và trong nhà

Đến giờ này, ai cũng biết Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư thành uỷ TP.HCM Đinh La Thăng, đang đứng trước nguy cơ có thể phải nhận một án kỉ luật liên quan đến trách nhiệm của ông khi còn là chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN).

Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, hôm thứ 5 đã kết luận, ông Đinh La Thăng phải chịu trách nhiệm người đứng đầu trong việc góp vốn vào Ocean Bank, việc đầu tư xây dựng các nhà máy xơ sợi, xăng sinh học; chịu trách nhiệm trong việc ban hành chủ trương, quyết định đầu tư dàn trải; thiếu kiểm tra, giám sát quá trình triển khai thực hiện các dự án ở thời kỳ làm lãnh đạo PVN, dẫn đến hiệu quả đầu tư thấp...

Trước đó, suốt từ cuối 2016 đến nay, trên facebook, có những cá nhân cho rằng, ông Đinh La Thăng là nguyên nhân gây ra những khoản thất thoát, lãng phí hàng ngàn tỉ đồng, phải chịu trách nhiệm về những dự án đầu tư không hiệu quả, trong đó có dự án đầu tư nhiên liệu sinh học, dự án hợp tác khai thác dầu ở Venezuela.

Việc xử lý ông Đinh La Thăng, đến hôm nay đang ở bước đề xuất xem xét kỉ luật của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương. Hình thức kỉ luật ra sao sẽ phải chờ Hội nghị Trung ương 5 quyết định bằng bỏ phiếu. Trong trường hợp sau khi có quyết định kỉ luật, ông Đinh La Thăng sẽ rời vị trí Bí thư thành uỷ TP.HCM hay không thì phải chờ Bộ Chính trị họp rồi quyết định. Đến giờ, nhiều thông tin cho rằng, ông Thăng sẽ phải rời vị trí ấy.

Những cơ sở để dẫn đến đề nghị kỉ luật, hầu hết báo chí đã đưa tin đầy đủ. Cũng đã có facebooker thay mặt toà tuyên án Đinh La Thăng. Tôi không lấy mất thời gian của các anh chị đang đọc bài viết này bằng việc nhắc lại những thông tin mà mọi người đều đã biết. Tuy nhiên, tôi sẽ cung cấp thêm một số thông tin mà báo chí và các facebooker khi kết án ông Đinh La Thăng, vì lý do nào đó mà không thông tin chi tiết.

Đầu tiên là về dự án hợp tác khai thác dầu khí ở mỏ Junin-2 tại Venezuela. Vốn đầu tư của dự án khoảng 1,8 tỉ USD, trong đó phía Việt Nam góp 40%. Khi mới chỉ giải ngân được một phần thì dự án phải dừng lại vào năm 2014 do những bất ổn về chính trị, tình hình lạm phát không thể kiểm soát và chênh lệch quá lớn giữa tỉ giá chính thức và tỉ giá chợ đen ở Venezuela.

Chính vì phải dừng dự án, chưa biết khi nào có thể thực hiện được nên có ý kiến cho rằng ông Đinh La Thăng phải chịu trách nhiệm về việc chôn tiền ở Venezuela. Thực tế, đây không phải là dự án mang dấu ấn của cá nhân Đinh La Thăng. Khai thác dầu khí ở mỏ Junin-2 chính xác phải gọi là dự án tiêu biểu cho cái gọi là "ngoại giao dầu khí" của Việt Nam với Venezuela.

Cụ thể như sau:

Việc hợp tác khai thác mỏ Junin-2 được ký kết vào ngày 20-11-2008 nhân chuyến thăm chính thức Venezuela của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Trong thời kỳ đàm phán để chuẩn bị đầu tư, cứ 2-3 tháng lại có một đoàn của Tổng bí thư (lúc ấy là ông Nông Đức Mạnh), chủ tịch nước, phó Thủ tướng... sang Venezuela và làm việc với đại diện đại diện PVN.

Việc đàm phán hợp đồng khai thác Junin-2 không phải chỉ cá nhân Đinh La Thăng hay PVN quyết định, mà các đàm phán thuộc tầm Chính phủ. Ông Hoàng Trung Hải lúc bấy giờ là phó Thủ tướng đã 4 lần sang Venezuela đàm phán.

Dự án khai thác mỏ Junin-2 cũng đã được Quốc hội phê duyệt. Chủ tịch Quốc hội lúc ấy là ông Nguyễn Phú Trọng bây giờ. Nhiều đại biểu Quốc hội khi ấy giờ chắc cũng nắm những vị trí cao trong bộ máy chính quyền.

Ngày 29-6-2010, hợp đồng thành lập và quản lý công ty liên doanh khai thác và nâng cấp dầu tại mỏ Junin-2 được ký kết tại Venezuela cũng có sự chứng kiến của đại diện Chính phủ Việt Nam là phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, cùng đại các bộ ngành ngoại giao, công thương, kế hoạch và đầu tư... (Hình 1).

Đó chỉ là một trong những ví dụ cho thấy, chỉ nói chung chung việc thất thoát của một dự án với cá nhân ông Đinh La Thăng là chưa đủ, nếu không xem xét đầy đủ các khía cạnh và vai trò của ông Thăng cũng như các cá nhân khác, đặc biệt là phải đặt trong bối cảnh ngoại giao dầu khí.

Quay trở lại đề xuất kỷ luật, ông Đinh La Thăng phải chịu trách nhiệm vì là người đứng đầu. Đây là lần hiếm hoi khái niệm trách nhiệm người đứng đầu được sử dụng quyết liệt.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Với cơ chế được tiêu tiền không phải của mình, thì thật khó để tìm kiếm được một doanh nghiệp nhà nước làm ăn hiệu quả, cũng thật là khó để tìm thấy một doanh nghiệp không làm sai, nếu không có những đặc quyền. Nhưng, dù chúng ta có nói PVN phá hoại, thì cũng phải nhìn nhận thực tế là suốt nhiều năm ròng rã, ngành dầu khí phải làm cả nhiệm vụ kinh tế, chính trị, ngoại giao. Họ phải gánh cho GDP của cả đất nước này. Ví dụ vào năm 2011, PVN đóng góp tới 26% GDP, và năm 2010 là 24%. (Hình 2).

Tôi không bình luận gì về việc kỉ luật một quan chức trong hệ thống chính quyền. Trong thể chế chính trị này, khi bản kê khai tài sản của quan chức là tài liệu mật, thì tôi chẳng tin có một quan chức nào liêm khiết. Và thể chế kinh tế này, khi một cá nhân ngồi vào vị trí quản lý kinh tế thì có lẽ họ đã là một tội phạm dự bị khi cần!?

Khi xem tivi phát thông tin về đề nghị xử lý trách nhiệm Đinh La Thăng, bỗng dưng tôi chợt nhớ, ông này này đã từng lớn tiếng phản ứng và trảm nhà thầu Trung Quốc và phía Mỹ, Nhật đều có chỉ dấu chọn ông Thăng chứ không phải những cá nhân khác trong chính quyền Hà Nội.

Nhưng, xét về trách nhiệm người đứng đầu, thì PVN đã là gì, nếu so với tương lai của cả dân tộc này?

(Còn tiếp...).

Bạch Hoàn

(FB Bạch Hoàn)

Đoạn sóng gió trong cuộc hôn nhân của Tổng bí thư Lê Duẩn

Lời bình của Kỳ Duyên: Cho dù có là nhà lãnh đạo hay chính khách, thì cũng chỉ là con người cụ thể với tất cả tham- sân- si của kiếp nhân sinh.

Có điều khi đó, Luật Hôn nhân và Gia đình một chồng một vợ rất nghiêm khắc với thường dân. Ông bà nào vi phạm thì … chết với dư luận, chưa cần nói đến tổ chức cơ quan, ko ngóc đầu lên nổi.

............

Liền cánh, liền cành? Bà như nghẹn ngào kèm cái thở dài rằng cả cuộc đời chồng vợ, bà chỉ được sống bên ông gần ông chỉ vỏn vẹn ba năm mấy tháng chi đó.

Vừa rồi, kỷ niệm 110 năm ngày sinh Tổng Bí thư Lê Duẩn, một triển lãm quy mô đã được khai mạc tại Hà Nội. Triển lãm chia làm 5 phần. Tôi chú ý đến phần 3, Chặng đường 9 năm lãnh đạo cách mạng tại Nam Bộ (1946-1957), trong đó có sự kiện Năm 1950, Tổng bí thư Lê Duẩn kết hôn lần 2 với bà Nguyễn Thuỵ Nga.

Chợt nhớ mùa hè năm 2006, tôi may mắn có được một cuộc gặp cởi mở với bà Nguyễn Thụy Nga tức Bảy Vân. Và dưới đây là cái đoạn sóng gió đã ập xuống gia đình Ba Duẩn - Bảy Vân ngày ấy.

Tổng bí thư Lê Duẩn, Bà Bảy Vân, Lê Vũ Anh, Lê Kiên Thành, Lê Kiên Trung, Nguyễn Thụy Nga
Tổng Bí thư Lê Duần và bà Bảy Vân. Ảnh: Tác giả Xuân Ba cung cấp
…Đó là những ngày đầu năm 1957. Người của tổ chức đến gặp bà, đại ý: Luật Hôn nhân Gia đình của Quốc Hội ghi rõ gia đình phải một vợ một chồng. Nếu hoàn cảnh đã qua, ai có 2 vợ thì phải giải quyết sao cho hòa thuận. Anh Ba sắp ra rồi. Trước kia vì sự nghiệp chung mà chị lấy anh ấy. Nay cũng vì sự nghiệp chung mà chị nên chủ động ly dị với anh Ba để anh làm tròn nhiệm vụ.

Choáng váng, sững sờ nhưng dần dần bà bình tĩnh lại: "Trước kia chúng tôi lấy nhau cũng hai bên bàn bạc đồng ý, bây giờ muốn bỏ nhau cũng phải có ý kiến hai bên. Việc này phải chờ anh Ba ra, chúng tôi gặp nhau thì mới trả lời được...''

Rồi Anh Ba đã ra...

Gặp lại anh tôi rất mừng. Một hôm, anh nằm gần cửa sổ để tôi nhổ tóc bạc. Tôi nói: "Các anh các chị có đề nghị chúng ta nên ly dị nhau...'' Anh khóc bảo tôi: "Trong hoàn cảnh nào chúng ta lấy nhau, giờ trong hoàn cảnh nào chúng ta bỏ nhau? Lại có với nhau hai đứa con rồi... Cho dù anh làm Tổng Bí thư đi nữa mà phải bỏ nhau trong lòng anh không bao giờ yên ổn được. Người cộng sản phải có thủy có chung, có tình có nghĩa... Nếu làm như vậy không đúng với tấm lòng người cộng sản, anh không thể làm thế được. Và như vậy rồi gia đình cũng tan nát thôi''.

Tôi khóc và nhìn anh khóc mà đau lòng. Anh gầy như que củi, đen như củ súng. Tuy râu anh đã cạo nhưng sự tàn phá của chiến tranh còn in dấu trên người anh. Tôi nghĩ nếu anh hy sinh ở miền Nam thì cũng mất tất cả rồi. Vì vậy mà tôi nguyện làm vợ anh, vượt qua tất cả khó khăn cùng nhau xây dựng một gia đình hòa hợp.

Tổng bí thư Lê Duẩn, Bà Bảy Vân, Lê Vũ Anh, Lê Kiên Thành, Lê Kiên Trung, Nguyễn Thụy Nga
Ba mẹ con chụp ảnh gửi vào Nam cho ông Ba Duẩn. Ảnh: Tác giả Xuân Ba cung cấp
Anh đưa tôi tới Trung ương Hội phụ nữ... Anh trình bày hoàn cảnh của chúng tôi mong có sự thông cảm... Nhưng nhiều chị phản đối kịch liệt. Không như hồi anh còn trong Nam, chị em Nam Bộ rất thương anh.

Tôi buồn rầu cô độc. Chiều thứ Bảy, tôi nhìn dòng người lũ lượt trên đường. Họ đi với nhau có cặp có đôi. Có người lại dắt theo con cái nữa. Họ vui biết bao. Họ hạnh phúc biết mấy! Phải chăng họ chỉ có một vợ một chồng? Hay là tôi giải quyết không đúng chăng?

Bà từng nói với tôi là tính bà ngang và thẳng như thừa hưởng tính khí huyết thống bên nội, nhưng tôi cũng đọc được vẻ lịch lãm nín nhịn của bà hằng bao nhiêu năm trời.

Có những điều khó nói nhưng đã được bà buột ra trong nước mắt. Rằng có đêm chúng tôi đang nằm bên nhau đùa giỡn với bé Thành thì có người về đập cửa rầm rầm khóc la ầm ĩ... Anh khuyên tôi "Thôi em tạm lánh đi cho yên''.

Không biết đi đâu, tôi đến nhà chị Bảy Huệ (phu nhân đồng chí Mười Cúc - Nguyễn Văn Linh) ở đường Nguyễn Biểu (lúc đó anh Mười Cúc đang ở miền Nam). Thấy tôi ngồi ủ rũ đến nửa đêm, chị Bảy hỏi han, khi biết chuyện chị động viên tôi rất nhiều. Rồi chị dắt tôi trở lại số 6 Hoàng Diệu. Thấy chị Bảy Huệ đưa tôi về, anh Ba mừng, mắt sáng rỡ...

Tổng bí thư Lê Duẩn, Bà Bảy Vân, Lê Vũ Anh, Lê Kiên Thành, Lê Kiên Trung, Nguyễn Thụy Nga
TBT Lê Duẩn với 3 con trai, Lê Hãn, Lê Kiên Thành, Lê Kiên Trung. Ảnh do tác giả Xuân Ba cung cấp
Không có gì mới hơn gia đình. Và cũng không gì cũ hơn… gia đình. Chuyện muôn thuở ghen tuông có lẽ là lý do khá nặng ký để bà quyết tâm sang học tập ở Trung Quốc trong lúc có mang đứa con thứ 3 mới 3 tháng!

Sang Trung Quốc, tham gia công tác quản lý lưu học sinh và thời gian theo học Đại học Bắc Kinh đã choán khá nhiều thời gian của bà. Con trai út ra đời nhằm 12 giờ trưa ngày Mồng Một Tết Âm lịch. Thằng bé khỏe mạnh dễ nuôi. Một thời gian sau, cháu gái lớn Vũ Anh (con gái đầu lòng của Lê Duẩn và bà Nga, lưu học sinh ở Liên Xô cũ, đã mất), con trai thứ hai Lê Kiên Thành đều sang Bắc Kinh với mẹ.

Chất giọng bà vẫn nhẹ tênh. Nhưng sức nặng khó đong đếm.

…Ba chị em có nhau. Tôi cũng vui vui vì có các con bên cạnh nhưng bận vô kể. Tôi làm việc như cái máy làm sao chăm con chăm việc cho đúng giờ. Sáng tôi dậy lúc 4 giờ 30 phút, làm vệ sinh cho Vũ Anh 15 phút, cho Thành 15 phút. Cho 2 đứa ăn sáng xong, tôi cho thằng út dậy. Vệ sinh cho con. Cho con bú. Đúng 7 giờ tôi có mặt tại phòng làm việc. Chiều đi làm về tôi tắm rửa cho các con, xong cho đứa ăn, đứa bú. Đúng 7 giờ tối các con vô mùng ngủ. Tôi đi học Trung văn tới 11 giờ đêm mới về. May cái thằng bé cũng dễ nuôi, không hay khóc. Tôi đặt tên là Lê Kiên Trung. Chữ Trung ở đây là trung trinh để thể hiện tình yêu vợ chồng tôi.

Thời gian này, bà luôn nhận được thư ông. Mà như bà bộc bạch, đó là nguồn động viên hữu hiệu kịp thời.

Tôi may mắn được bà cho coi vài bức. Khi ấy và cho mãi sau này, tôi luôn thường trực một cảm giác ngạc nhiên đến sững sờ! Bởi với cương vị Tổng Bí thư của Đảng, công việc bộn bề, nhưng ông đã biết cách vượt thoát lên những biến cố gia đình, đồng cảm sẻ chia theo cái cách riêng của ông, ứng và xứng với tầm vóc vị thế của mình trước những đau khổ tất tả của người vợ miền Nam nơi đất khách quê người.

...

Anh thương em, thương nhiều lắm. Em đừng thấy một vài biểu hiện bên ngoài hoặc một vài điều gì không may, không hay xảy ra mà sinh những ý nghĩ có thể hiểu lầm anh. Vì một lần hiểu lầm như vậy có thể tổn thương một ít tình yêu của anh với em. Mà tình yêu cũng giống như mọi của cải quý giá khác của con người cần phải bồi dưỡng và súc tích luôn luôn. Chúng ta phải tìm đủ mọi cách để xây đắp ngày càng lớn càng sâu tình yêu của chúng ta. Hạnh phúc là tình yêu là tấm lòng thiết tha thương nhau, chết sống không bao giờ và không thể bỏ nhau. Đến một lúc thì tình yêu không phải là hạnh phúc vật chất và vật chất cũng không phải là cơ sở nữa mà chính là tấm lòng yêu nhau quý nhau, hiểu biết chân tình ý nghĩ đầy đủ của nhau.


Người đàn bà là một linh hồn để xoa dịu những nỗi khổ đau của con người.

Em phải là người đàn bà ấy.

Người đàn bà là bài thơ là bản nhạc hay. Một bông hoa tươi đẹp thơm tho, một luồng gió mát. Người đàn bà là người có hằng hà sa số tình thương, là người bạn tốt nhất đẹp nhất của người chồng. Em phải là người đàn bà ấy. Em tin ở anh. Anh tin ở em. Chúng ta yêu nhau nên tin nhau. Em cố gắng lên. Anh rất vui sướng thấy em hiểu anh nhiều, thương anh nhiều.

Ngày 25-12-1960

Lê Duẩn

Thời gian học Đại học Bắc Kinh, vì bận bà đã cho hai con về nước với chồng, chỉ giữ đứa út ở lại. Sau đó đứa út cũng ốm đau sài đẹn luôn, để có thời gian cho việc học, bà đành gửi con về nốt.

...

Anh viết thư này cho mình để nói lại với mình rằng anh tin mình, anh tin mình vô hạn vì anh biết mình thương anh vô hạn. Anh tin ở người đồng chí yêu quý của anh. Anh tin ở người vợ thương yêu của anh. Anh tin ở người mẹ hiền lành âu yếm của mấy con yêu quý của chúng ta. Anh tin chắc chắn rằng mình sẽ phấn khởi vui vẻ trong việc học hành chăm lo bồi dưỡng sức khỏe như mình đã hứa với anh. Khi gặp anh, mình sẽ học giỏi mạnh khỏe, đẹp đẽ hơn trước nhiều nhiều...

Mấy con đi nghỉ mát. Trung, Thành và Vũ Anh thích tắm biển lắm. Trung biết nhiều lắm và biết ba thương nên hay làm nũng tìm mọi cách để được ngủ với ba.

Khi nằm với ba, Trung hay đùa và thích nghe chuyện đời xưa.

Chúc mình học giỏi và vui vẻ

Hôn mình nhiều, nhiều lắm

Lê Duẩn

Về các con ông viết vậy cho bà an tâm. Sau này về nước bà mới hay, ông và các đồng chí bảo vệ thư ký đã phải vất vả rất nhiều trong việc nuôi dạy chăm sóc ba đứa con. Con gái Vũ Anh đau yếu, ông làm cho con một tễ thuốc bắc. Để con gái uống đúng cữ là cả một việc gian nan.

Ông thương quý, thậm chí rất cưng chiều cậu con út... Có bé Trung bên cạnh bận bịu nhưng cũng có cái hay. Chú bảo vệ kể lại, anh Ba thường làm việc miết có khi gần sáng mới đi nghỉ. Những lúc như vậy, vì nể không tiện nhắc để Anh Ba giữ sức khỏe, các chú thả thằng bé lên... Bé Trung ngồi bên bố rất ngoan không quấy khóc gì nhưng gà gật ngáp ngắn ngáp dài. Ông đành bế con lên giường, hai cha con cùng đi ngủ!

Tổng bí thư Lê Duẩn, Bà Bảy Vân, Lê Vũ Anh, Lê Kiên Thành, Lê Kiên Trung, Nguyễn Thụy Nga
Bút tích bà Bảy Vân trao đổi với tác giả. Ảnh: tác giả Xuân Ba cung cấp
Trong căn hộ của bà ở Phú Mỹ Hưng, chuyện lại nối chuyện...

Thời gian tôi ở bên đó anh có đi họp Hội nghị quốc tế với Bác Hồ. Lần ấy, vợ chồng tôi được đi với Bác chơi công viên. Đến bên một cây cổ thụ một gốc có hai nhánh vươn lên thẳng đứng. Bác gọi anh và tôi lại. Bác bảo: “Nào, nào. Cô chú hãy đến đây chụp một bức ảnh. Vợ chồng phải như chim liền cánh cây liền cành như gốc cổ thụ này”.

Liền cánh, liền cành? Bà như nghẹn ngào kèm cái thở dài rằng cả cuộc đời chồng vợ, bà chỉ được sống bên ông gần ông chỉ vỏn vẹn ba năm mấy tháng chi đó.

Nhưng có lẽ là chất lượng sống chứ chẳng phải sự hằng sống? Thời gian thực bên nhau của hai người khó quy thành một đại lượng thời gian tầm thường? Người đàn bà ấy không có trọn quỹ thời gian để chuyên tâm cho chồng con mà phải gánh cả việc nước. Thời buổi này tìm đâu ra được một phụ nữ cắn môi đến bật máu nén nỗi đau rời chồng và 3 đứa con dại trên đất Bắc một mình đoạn trường thui thủi trở lại chiến trường miền Tây Nam Bộ trên con tàu không số huyền thoại?

Lan man nghĩ đến những duyên do để tôi may mắn có buổi gặp bà buổi ấy có thể là anh Lê Kiên Thành, con trai bà chắp nối giới thiệu. 

Trong đời viết cũng như đời thực chả lấy gì làm may mắn của mình, những người như chị Nga đếm không quá trên 10 đầu ngón tay. Một bạn văn khi khuyến khích tôi nên gặp bà đã bộc bạch thế…

Xuân Ba

(Tuần Việt Nam)

La Thăng, La Giáng, La Làng

Dân Việt chẳng mấy ai quan tâm khi nghe tin ông Ðinh La Thăng bí thư Thành Ủy Sài Gòn, bị “kỷ luật.” La Thăng hay La Giáng, có thăng rồi có giáng, lên lên, xuống xuống chỉ là chuyện nội bộ của các tay chóp bu đảng Cộng Sản với nhau. Còn chế độ Cộng Sản thì tấn tuồng còn tiếp diễn.

Đinh La Thăng, kỷ luật ông Đinh La Thăng, bí thư thành ủy TP.HCM, bí thư Thăng, Nguyễn Xuân Sơn

Tới nay, đã có ba bốn ủy viên Bộ Chính Trị bị cảnh cáo kỷ luật như La Thăng, tuy nhiên lần này hơi khác. Trần Xuân Bách, Nguyễn Hà Phan được mời ra khỏi Câu Lạc Bộ Ba Ðình vì chính trị, hoặc khác biệt quan điểm, hoặc giành giựt địa vị. Trong bầy chó sói luôn luôn có một con đầu đàn, chúng sẵn sàng cắn cổ nhau chiếm ngôi thủ lãnh. Vụ La Thăng xuống thành La Giáng cũng có động cơ chính trị, vì Nguyễn Phú Trọng cần thủ tiêu các thủ hạ trong phe phái Nguyễn Tấn Dũng đang tan hàng. Nhưng nguyên do khiến Ðinh La Thăng sắp mất chức không hoàn toàn chỉ vì giành quyền lực. Lý do khác là Tiền, hàng triệu đến hàng tỷ đô la. Tiền là nguyên nhân lớn khiến bầy chó sói đang làm thịt lẫn nhau, vì bây giờ các đảng viên đều giác ngộ rằng có quyền là có tiền. Nắm quyền mà không biết biến hóa ra thành tiền thì thậm ngu, chí ngu, đám chúng sinh bên ngoài gọi là “Lú.”

Ðảng Cộng Sản đã thay đổi khiến nhiều đảng viên già tiếc quá khứ vàng son. Các đảng viên lớn tuổi hiện không có chức vụ, không nắm quyền hành, không có cơ hội tham nhũng làm giầu, bây giờ có thể đang ngồi thở than tiếc một thời “Ðảng còn trong sáng.” Thời đó, các đồng chí lãnh đạo chỉ giết nhau thôi! Ám sát, đầu độc, tai nạn xe cộ, tai nạn đi săn hay tai nạn tắm sông, quyết định hạ thủ các đồng chí do động cơ “hoàn toàn trong sáng!” Ðảng còn “giữ lý tưởng Cộng Sản” bởi vì cái “miếng đỉnh chung” hồi đó còn nhỏ quá, có chiếm cho một mình thụ hưởng cũng không ăn được mấy miếng. Dân chưa biết, có biết cũng chưa quen dùng đô la Mỹ. Vua quan được biếu vàng ôm nặng quá, cất giấu khó khăn. cùng lắm là đúc thành ghế, thành tượng vàng bày trong phòng khách, cũng bất tiện!

Bây giờ khác, kinh tế theo lối tư bản và đồng đô la Mỹ đã thay đổi mối tương quan giữa các đồng chí lãnh đạo. Vẫn nhờ chế độ độc quyền, độc đảng, nắm được quyền hành là sinh lợi lộc, điều này xưa nay ai cũng biết. Nhưng các đồng chí mới khám phá ra là lợi lộc có thể rất lớn, và rất “lưu hoạt” (tiếng ngân hàng Mỹ gọi là li-quýt) vì rất dễ cất giữ, dễ che đậy, không kềnh càng như vàng. Người khám phá ra vũ khí tiền bạc và mạnh tay sử dụng trong cơ cấu quyền lực đảng là Nguyễn Tấn Dũng. Thời Lê Ðức Thọ kéo Trường Chinh xuống hay Ðỗ Mười lật đổ Lê Khả Phiêu, họ phải dùng lý luận, nhân danh các chủ trương, đường lối, nhân danh cả “lý tưởng” và “ý thức hệ.” Nguyễn Tấn Dũng thay đổi sòng bài, không đánh tứ sắc mà đánh bài cào! Dũng làm chủ sòng, tận dụng thứ vũ khí mạnh hơn cả chủ nghĩa và lý luận: Tiền, trương mục ngân hàng, các ngân hàng nhận ký thác đồng tiền xanh, đô la Mỹ.

Nguyễn Tấn Dũng là người có “viễn kiến,” nhìn đâu cũng thấy tiền. Rừng, mỏ, đất đai, các hợp đồng khai thác hoặc thương mại là những thứ rất trừu tượng, tất cả đều có thể biến thành những dòng suối tuôn ra tiền, tích tụ suối thành sông, có thể chảy như thác. Nguyễn Tấn Dũng có đầu óc sáng tạo, bày ra nhiều cơ hội làm ra tiền hoàn toàn “trong vòng pháp luật.” Tất nhiên, chỉ có thứ pháp luật do một đảng độc quyền viết ra mới tạo được các cơ hội như vậy. Ruộng đất thuộc quyền làm chủ của tất cả nhân dân. Một câu như vậy viết trong Hiến Pháp rất trừu tượng cũng được biến hóa ra công cụ làm giầu. Bởi vì dân cầy không là chủ ruộng, họ chỉ được “nhân dân” cho quyền sử dụng, cho nên khi nào “nhân dân” lấy lại thì coi như đất được thu hồi! Bao nhiêu người bị cướp đất, cướp ruộng, nhưng trong ngôn ngữ lắt léo của đảng, những ruộng đất này chỉ “được thu hồi” mà thôi.

Thời đại Nguyễn Tấn Dũng đã sinh ra hai loại nhà giầu “mới lên.” Thứ nhất là những cán bộ nắm quyền ở địa phương, nhờ độc quyền của đảng thao túng ruộng đất làm giầu. Nhưng loại nhà giầu này chỉ làm ăn “quy mô nhỏ.”

Loại “nhà giầu mới” thứ hai không thèm “ăn quẩn cối xay” như thế. Ðám này nắm quyền ở trung ương, hoặc biết kinh doanh bọn quan lại đang cầm con triện và ký tên cấp giấy phép. Bọ họ làm ăn trên quy mô lớn. Những dự án bô xít, Formosa, cho thuê đất, thuê biển, thuê rừng đều nhân danh “chính sách lớn của đảng và nhà nước” và kinh tế toàn dân để biến tài người quốc gia thành những cái máng cho bầy heo tham lam vục mõm vào ăn. Các bộ trưởng và tướng lãnh thuộc quyền biết khai thác “đất quốc phòng” khắp nước, biến thành cơ sở kinh doanh, đã trở thành tỷ, tỷ phú. Những chính sách được công bố như tổng công ty, rồi lên tập đoàn kinh tế, chủ trương tập đoàn kinh doanh đa ngành của Nguyễn Tấn Dũng đều là các bộ máy chế hóa ra bao nhiêu tỷ, tỷ phú khác.

Tiêu biểu là Ðinh La Thăng, đứng đầu Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) từ năm 2005 đến 2011, đã thực hiện đường lối Nguyễn Tấn Dũng biến dầu khí thành đủ các món khác ra tiền bỏ túi. Năm 2008 mua 20% ngân hàng Ocean Bank, rồi tiền chuyển từ trong ngân hàng đi đâu không biết, cho tới lúc ngân hàng trống rỗng. Năm 2015, đảng và nhà nước đứng ra lãnh nợ, mua Ocean Bank với giá “zero đồng.” Thời Hồ Sỹ Thoảng đứng đầu PVN, cơ hội tham nhũng cũng nằm đầy trước mắt nhưng thế hệ đảng viên cũ này chưa biết cách khai thác. Cùng lắm là xây dựng một nhà máy lọc dầu 500 triệu Mỹ kim nhưng khai là tốn đến một tỷ. Dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Tấn Dũng, với đầu óc sáng tạo, PVN trở thành một kho vàng hầu như vô tận cho các tham quan chia chác.

Loại “nhà giầu mới” thứ nhất kiếm tiền bằng cách chiếm đoạt ruộng đất ở địa phương, khi nhìn thấy loại thứ hai khai thác tài nguyên toàn quốc, chắc phải ganh tị. Tại sao mình là ủy viên trung ương mà lại “nghèo hơn” mấy thằng suốt đời chưa bao giờ lên tới cấp ủy? Chúng nó còn khinh mình là đám nhà quê gà què ăn quẩn cối xay! Bao nhiêu năm theo đảng để làm gì nếu không được đi vung vít chuyển hàng trăm triệu đô la đi gửi ở nước ngoài?

Nguyễn Phú Trọng đã khai thác mối bất mãn ngấm ngầm này khi lật đổ Nguyễn Tấn Dũng. Ðàn em theo Nguyễn Phú Trọng thấy cơ hội tham gia vào hàng ngũ nhà giầu mới thứ hai mở ra trước mắt. Nhưng trước hết, phải tiêu diệt đám tàn quân của Nguyễn Tấn Dũng. Anh nào, chị nào khôn hồn quay đầu hàng phục có thể được bao che. Anh nào nhanh chân chạy sớm thì hy vọng thoát. Nhưng những tay to đầu còn sống sót vẫn cần phải thanh toán. La Thăng biến thành La Giáng khi bị tập đoàn Nguyễn Phú Trọng dùng món võ La Lối, La Làng, dùng hệ thống báo đài của đảng tấn công trước, hạ bệ sau.

Nhưng người dân Việt Nam không thấy La Thăng bị giáng là chuyện đáng quan tâm. Vì khi nào còn chế độ độc quyền độc đảng thì sẽ còn cơ hội cho những tập đoàn La Lối, La Làng, La Hò, La Hét khác khai thác tài nguyên của dân tộc, kiếm đô la chia chác với nhau.

Ngô Nhân Dụng

(Người Việt)

Đinh La Thăng, điều phải đến đã đến

Hội nghị Trung ương (TW 5) dự định diễn ra trong nửa đầu tháng 5/2017 có thể phải chuyển nội dung trọng tâm. Từ chuyên đề tăng trưởng và cân đối vĩ mô cho nền kinh tế đang có nguy cơ sụt giảm không thể cứu vớt, các chỉ tiêu lớn có khả năng bị phá sản, sang một vấn đề nóng bỏng và gay cấn hơn là vấn đề nhân sự, vốn là nội dung trọng tâm được sắp đặt cho Hội nghị Trung ương 6 dự kiến vào khoảng tháng 10/2017.


Ngày 27/04/2017 Ủy ban Kiểm tra Trung ương công bố kiến nghị Bộ Chính trị kỷ luật đảng đối với ông Đinh La Thăng, nguyên bí thư, chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam PVN, đương kim bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, ủy viên Bộ chính trị.

Những gì phải đến đã đến và đang đến. Dù công bố của Ủy ban Kiểm tra Trung ương có hơi đột ngột, nhưng là công bố được chờ đợi từ lâu.

Đây có thể là phát súng đầu tiên của một chiến dịch có quy mô tổng hợp, được bắt đầu từ nghị quyết 4 khoá XI, năm 2012. Nhưng ngay lúc đó, ít ai hình dung được tính chất trầm trọng và quy mô chiến dịch tới mức độ như hiện đang bộc lộ.

Nghị quyết TW 4, ban hành ngày 16/01/2012, có viết : “Một bộ phận không nhỏ đảng viên hư hỏng, thoái hóa, biến chất. Trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc...”

Cuộc vận động được ông Trọng phát động trong hàng ngũ lãnh đạo trung ương để kỷ luật một cán bộ cao cấp, được hiểu về sau này, là nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng cuộc bỏ phiếu tín nhiệm, ông Dũng được trên 75%, khiến kế hoạch kỷ luật của ông Trọng và những người ủng hộ ông thất bại. Và trước micro, trước 200 ủy viên Trung ương, trước hơn 90 triệu người dân, tại hội nghị TW 6, ông Trọng uất ức đến phát khóc.

Cái uất ức ấy đã được ông Trương Tấn Sang chuyển thành thông điệp, như nói hộ cho ông "Dứt khoát phải tiến hành thành công. Ðó là mệnh lệnh của nhân dân. Không thể để Nghị quyết Trung ương 4 không thành công, là phụ lòng tin của dân, của Ðảng, là không vì lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Chúng ta không có con đường nào khác, chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải thành công. Cho dù phải chấp nhận những biện pháp đau đớn cũng phải làm, vì đó là sự sống còn của Ðảng, của chế độ và tương lai tươi sáng của đất nước này".

Đây chính là quyết tâm của Bộ Chính trị trên danh nghĩa chống tham nhũng, nhưng được thúc đẩy bằng sự thèm khát rửa hận của ông Trọng và ông Sang cùng những người mà vì lòng tham mê muội, gần cuối, ông Dũng đã biến họ thành kẻ thù.

Cái quyết tâm và nỗi khao khát đó là nền tảng của những kế hoạch được thành hình từ ngày đó, và mục tiêu của nó hướng tới điểm cuối cùng là ông Dũng.

Chính vì vậy mà tất cả những sợi dây liên kết với ông Dũng sẽ lần lượt được bóc tách.

Có thể thấy thế này:

Mũi số 1- Trịnh Xuân Thanh - Vũ Huy Hoàng - Đinh La Thăng - Nguyễn Tấn Dũng.

Mũi số 2 - Vũ Kim Cự - Hoàng Trung Hải - Nguyễn Tấn Dũng.

Mũi số 3- Trầm Bê - Nguyễn Văn Bình - Nguyễn Tấn Dũng.

Cả 3 mũi “giáp công” hiện đang được đồng thời tiến hành, đều dẫn đến ông Dũng và để đòi món nợ “Trung ương 6”.

Còn những mũi khác, chẳng hạn như vụ kỷ luật bí thư và phó bí thư Hậu Giang đích thân xin Trịnh Xuân Thanh về làm phó chủ tịch tỉnh ; vụ kỷ luật bí thư và phó bí thư Bình Định cố tình cơ cấu Nguyễn Minh Triết, con trai út ông Dũng, 24 tuổi, vào Ban chấp hành tỉnh ủy, chỉ là dẹp bỏ vây cánh của ông Dũng tại địa phương. Còn Tỉnh ủy Kiên Giang nữa, Nguyễn Thanh Nghị có lẽ sắp phải nhận công tác khác.

Trong các kết luận của Ủy ban Kiểm tra, ông Đinh La Thăng còn được ghi thêm tội tham mưu, đề xuất Thủ tướng cho chỉ định nhiều gói thầu không bảo đảm các điều kiện theo quy định của pháp luật. Điều này muốn nói rằng, nếu đề xuất một việc phạm pháp mà chịu kỷ luật, thì người ký duyệt quyết định phi pháp đó không thể không bị kỷ luật. Đây là phần sẽ dành cho ông Dũng, là cánh cửa hé mở tới chỗ ngài nguyên thủ tướng.

Tin rò rỉ mới nhất tiết lộ, Ban Bí thư đã quyết định hình thức cảnh cáo đối với ông Thăng. Cảnh cáo là mức kỷ luật nặng thứ hai sau mức khai trừ. Nó mở màn cho các quyết định cách chức hàng loạt chức danh khác. Cùng với Trịnh Xuân Thanh, ông Đinh La Thăng khó thoát được án ngồi tù.

Và nếu ông Vũ Huy Hoàng đã bị kỷ luật cách chức nguyên bí thư đảng đoàn Bộ Công thương, ông Vũ Kim Cự bị cách các chức nguyên bí thư và nguyên chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh, thì ông Hoàng Trung Hải, ông Nguyễn Tấn Dũng làm sao thoát kỷ luật nguyên phó thủ tướng và nguyên thủ tướng.

Người ta đã thắc mắc và không hiểu cái trò kỷ luật quá khứ, kỷ luật chức vụ không còn giữ nữa là trò chơi gì, ai là tác giả của cái trò quái dị này. Bây giờ mới ngộ ra rằng, đích ngắm của nó là ông Dũng. Ông Dũng sẽ bị cách chức nguyên thủ tướng.

Đây thực chất là cái kỷ luật mà ông Dũng phải chịu từ ngày 15/01/2012, vì thực ra các quyết định kỷ luật ông đã được dự thảo ngay tại Hội nghị Trung ương 6, nghĩa là kỷ luật thì thuộc quá khứ, nhưng bây giờ mới công bố. Nghĩa là ông Trọng không hề thất bại. Và sự ngạo mạn xuẩn ngốc của ông Dũng phải trả giá. Ông sẽ bị tước hết mọi thứ kể từ ngày đó. Ông đã vênh vênh đi ra khỏi phòng họp, nhưng không phải ông là người thắng cuộc. Ông Dũng phải hiểu như vậy.

Sau khi bị kỷ luật đảng, hồ sơ sẽ được truy cứu tiếp. Tiếp theo là các căn cứ hình sự sẽ được “phát hiện”, và không ai dám chắc, ông Dũng liệu có thoát được một cái án tù 10 năm không. Vì một là, những dấu hiệu chứng minh ông Dũng trực tiếp tham nhũng không thiếu, hai là, khi đã truy xét trách nhiệm, thì thiệt hại hàng triệu tỉ đồng của ngân quỹ quốc gia, do nguyên nhân tham nhũng của bộ máy chính phủ, không có vụ tham nhũng nào nằm ngoài trách nhiệm của ông Dũng. Vả lại, đã đến nước cùng, ông Vũ Huy Hoàng và ông Đinh La Thăng cũng sẽ tự tìm cách gỡ tội. Không lẽ chỉ có hai ông này tẩu tán hết 7 tỉ đô la tiền lãi do trượt giá dầu khí những năm 2009-2011.

Nhưng cho đến thời điểm này, người ta có lẽ vẫn chưa xác quyết được kẻ phát hiện ra số tiền 7 tỉ đô nằm nghỉ trong két Tập đoàn Dầu khí những năm 2007-2008 là ông Dũng hay ông Vũ Huy Hoàng. Đây là số tiền lãi trời cho chỉ do giá dầu thế giới tăng vọt từ 50 lên xấp xỉ 140 đô la một thùng. Tiền vào két mà không phải chi phí nào phát sinh, thì chỉ cần một động tác kế toán là xong, có thể rút ra một cách an toàn. Ông Dũng vốn chỉ có sẵn lòng tham, chứ nghiệp vụ kế toán, chưa chắc ông biết được gì. Cho nên, nhiều suy đoán cho là kẻ phát hiện được số tiền này và nghĩ ra được cách tẩu tán nó, là ông Vũ Huy Hoàng và ông kế toán trưởng của Bộ Công thương, vì chính hai vị này là chủ quản vốn nhà nước tại PVN.

Nhưng phát hiện ra Đinh La Thăng lại là thiên tài của ông Dũng.

Ông Thăng vừa có kinh nghiệm 7 năm kế toán trưởng siêu Tổng công ty Sông Đà, vừa có kinh nghiệm 5 năm Tổng giám đốc. Vừa biết cách rút tiền, vừ biết lấp liếm bằng sổ sách kế toán.

Theo kế hoạch của ông Thăng, một sự phối hợp nhịp nhàng bắt đầu. Ông Dũng phát hành quyết định quy chế Tập đoàn Đa ngành, cho phép các tập đoàn đầu tư ngoài nghiệp vụ chính. Ông Thăng trình thủ tướng phê duyệt hàng loạt dự án, từ đó cho ra đời hàng loạt Ban Quản lý dự án và một đầu mối quan trọng nhất là Tổng Công ty Xây lắp PVC của Trịnh Xuân Thanh. Tiền trong két PVN được rót xuống cho các Ban Quản lý, rồi từ các Ban Quản lý chuyển cho Tổng công ty Xây lắp. 

Tổng công ty Xây lắp thành lập hàng loạt công ty thi công xây lắp và các thầu phụ. Tiền từ Tổng công ty Xây lắp PVC giải ngân thanh toán cho các công ty thi công và thầu phụ xây lắp. Từ đây, tiền thanh toán cho các công ty ma và các khối lượng xây lắp khống sẽ quay trở lại PVC cho Trịnh Xuân Thanh. Trịnh Xuân Thanh là người trực tiếp phân phối lại cho toàn bộ hệ thống. Như vậy, Trịnh Xuân Thanh là người biết tất cả, ít nhất cũng tới chỗ ông Đinh La Thăng. Từ ông Đinh La Thăng tới ông Vũ Huy Hoàng và ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Thanh chắc chắn biết, nhưng biết một cách cụ thể, thì chỉ có ông Thăng và tay hòm chìa khoá của ông Thăng là Vũ Đức Thuận.

Những chuyện tày đình này, ông Vũ Văn Ninh, Bộ trưởng Tài chính lúc đó có biết không? Có thể khẳng định được rằng là có, vì sau khi ông Thăng được thuyên chuyển về Bộ Giao thông, ông Ninh tiếp tục lên phó thủ tướng phụ trách tài chính.

Ngoài những nguồn khác, có thể một trong những người phát hiện ra vụ việc là ông Vương Đình Huệ, lúc đó là Tổng kiểm toán Nhà nước.

Điều đáng được nhắc lại là tại Đại hội 12, theo tin từ dư luận, để loại ông Dũng ra khỏi Trung ương, ông Trọng và Bộ Chính trị đã phải nhượng bộ ông Dũng bằng cách chấp nhận cơ cấu ông Nguyễn Văn Bình, ông Đinh La Thăng và ông Hoàng Trung Hải vào Bộ Chính trị. Vì vậy mới có chuyện lội ngược dòng của ba ông này mà theo phỏng đoán của dư luận thì phải ra khỏi đảng.

Tuy nhiên, Bộ Chính trị đã đẩy hai ông Hải và Thăng xuống hai thành phố, với ý định cách ly Ban bí thư, nơi hình thành và sản sinh các quyết định của Bộ Chính trị. Còn ông Bình, sau một thời gian rất lâu không được phân công, cuối cùng, nhận Ban Kinh tế, và sau đó thì được giao đặc trách khu Tây Bắc.

Như vậy, sau kỷ luật của ông Đinh La Thăng, không biết ông Trọng có đi tới tận cùng không, nghĩa là cả ông Hải lẫn ông Bình sẽ ra khỏi Bộ Chính trị?

Vì chính ông Trọng từng nói, “chống tham nhũng là ta đánh ta”, nghĩa là ông đang làm yếu chính ông, hay đang làm yếu cái đảng Cộng sản mà ông đang là người đứng đầu. Hội nghị Trung ương 6 đứng trước một khó khăn khó có lời giải thỏa đáng.

Vụ án PVN sắp tới cùng với 12 vụ đại án phải xét xử trong năm nay sẽ còn đưa hàng nghìn đảng viên, kể cả đảng viên cốt cán vào tù, gây ra một tâm lý hoảng loạn, nghi kỵ nội bộ. Chỉ còn lo việc che chắn, lợi dụng cơ hội hại nhau và chiếm chỗ của nhau, cả hệ thống sẽ tê liệt, không còn ai quan tâm tới sản xuất.

Những đảng viên nếu biết làm, thì không thể không biết biển thủ công quỹ và trở thành xấu. Những đảng viên còn tốt, chỉ là những đảng viên không biết làm, tức là những đảng viên vô dụng.

Trước mắt, phải thay bí thư Sài Gòn. Ông Nguyễn Thành Phong nếu lên bí thư, thì ông Tất Thành Cang sẽ lên phó bí thư, chủ tịch thành phố. Phương án này ít tốn kém và ít tổn hại nhất, nhưng cần có sự thỏa hiệp giữa ông Phong và ông Cang. Mặc dù cùng có xuất thân “Thanh niên”, nghĩa là cùng thuyền với Lê Thanh Hải trước đây, nhưng ông Phong về Sài Gòn trên danh nghĩa đặc phái viên của ông Trọng, nhằm cùng với ông Võ Văn Thưởng giải giáp ông Lê Thanh Hải. Trong khi ông Cang và ông Võ Tiến Sĩ, bí thư quận 5, là hai nhân vật được coi là con tin của ông Hải nằm lại trong hệ thống mới. 

Giải pháp cách mạng triệt để sẽ là ông Võ Văn Thưởng bí thư, ông Nguyễn Thành Phong tiếp tục phó bí thư, chủ tịch. Đây là phương án hoàn hảo, Bộ Chính trị sẽ nắm hoàn toàn thành phố, loại được mầm cát cứ. Nhưng Ban Tuyên giáo, nếu không quay lại cho ông Đinh Thế Huynh thì nguy cơ rơi vào tay ông Trương Minh Tuấn, đúng ý của phái cơ hội bảo thủ, sẽ là một thảm họa cho chế độ, tuyệt đường cải cách.

Nếu phải bầu bổ sung Bộ Chính trị lấp vào chỗ cả ba ông Thăng, Hải, Bình, thay bí thư, phó bí thư cho các tỉnh Hậu Giang, Bình Định, và Kiên Giang, có thể cả Lai Châu, cùng với việc đi hay ở của ông Trọng, thì Hội nghị Trung ương 6 sẽ gần như một hội nghị trù bị cho một Đại hội giữa nhiệm kỳ vào đầu hay giữa năm 2018.

Nếu bỏ qua mục đích trả thù cá nhân ông Dũng, khiến ông Trọng phải lao tâm khổ tứ (thực chất là “một công đôi việc”), những diễn biến từ sau Đại hội XII cho thấy, ông Trọng và Bộ Chính trị có quyết tâm chống tham nhũng rất lớn với tham vọng làm trong sạch đảng, bằng cách đó củng cố vị thế của đảng và bảo vệ sự tồn tại của chế độ.

Cái tâm huyết mà ông dồn vào đấy, một mặt cho thấy ông trong sạch, ông thậm chí kỷ luật ông Cự với máu lạnh, chỉ vì có một tấm ảnh ghi hình ông Cự ghé tai ông như chuyện thầm thì giữa hai kẻ đồng lõa. Nhưng mặt khác chứng tỏ ông là một người giáo điều mụ mẫm. Ông vẫn giữ một đức tin không lay chuyển rằng, tham nhũng có nguồn gốc đạo đức, và chỉ cần cải tạo đạo đức là thủ tiêu được tham nhũng.

Đạo đức là sản phẩm của giáo dục, trong khi tham nhũng là thuộc tính bản năng. Bằng giáo dục đạo đức, tham nhũng có thể giảm ; nhưng chỉ buông lỏng giáo dục, tham nhũng bùng phát trở lại. Tham nhũng thực chất là ăn cắp. Luật phòng chống tham nhũng định nghĩa: tham nhũng là lợi dụng quyền chức để chiếm đoạt của công. Như vậy chống tham nhũng trước hết là kiểm soát quyền lực.

Muốn kiểm soát quyền lực thì pháp luật phải độc lập. Tư pháp, cảnh sát và tòa án phải được phi chính trị hóa, không có tính đảng, độc lập với quyền lực chính trị, không chịu sự lãnh đạo của bất cứ đảng phái, hay giáo phái nào. Thứ hai là không để bất cứ tài sản nào là tài sản công. Vì tài sản công với đối tượng nào đó, trong phạm vi nào đó là một thứ tài sản vô chủ, có thể biến được thành của riêng. Đất đai và tài sản trong các doanh nghiệp nhà nước chính là các tài sản công. Như vậy, chống tham nhũng chỉ có hai việc, một là Tam quyền phân lập, tối thiểu là độc lập tư pháp, hai là tư hữu hóa đất đai và tài sản công.

Muốn chống những kẻ tham nhũng như ông Dũng, thì thứ nhất là cơ quan điều tra phải độc lập với chính phủ và pháp luật có thể bỏ tù được ông Dũng. Thứ hai là không có cái khoản tiền như khoản 7 tỉ đô la tiền xuất khẩu dầu khí, gọi là tiền quốc gia, nhưng thực chất là vô chủ, để ông Dũng và tay chân của ông ta nổi máu tham.

Ông Thăng, ông Dũng và những gì trái lòng người không thể không bị phán xử. Cái phải đến đã đến và sẽ còn đến.

Nhưng một cái tất đến khác, cái tất đến lớn hơn, là một nền Dân chủ đích thực cho dân tộc Việt Nam cũng sẽ đến và thực sự đang đến. Bởi đơn giản là độc đảng chuyên chế và sở hữu toàn dân là những cái không hợp quy luật tự nhiên và trái lòng người, sẽ tự nó biến mất.

Bùi Quang Vơm 

28/04/2017 

(Blog Thụy My)
 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑