Tin Tức Cập Nhật 24/7

Âm mưu nào đằng sau vụ bôi nhọ ông Lê Đình Kình?


Các "con tin", bị dân làng Đồng Tâm bắt giữ, được người dân thả ra trong vụ đối đầu hồi tháng Tư, 2017.

Sau chiến thắng lịch sử mang tên Đồng Tâm vào tháng Tư năm 2017, những người giữ đất đồng Sênh vẫn phải ngày đêm ‘khiêu vũ với bầy sói’.

Những con sói đói ăn thời chợ chiều chế độ, nước dãi túa đầy hàm răng nanh nhọn hoắt, chỉ chực chờ xồ đến xé họng nạn nhân của chúng.

Một âm mưu vừa thâm hiểm vừa hung dữ đang ập tới.

Dọn đường lần thứ hai

Chiều 27/8/2019, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội tổ chức buổi họp báo về việc quản lý, sử dụng đất khu sân bay Miếu Môn, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Buổi họp báo có mặt đại diện UBND TP Hà Nội, Thanh tra TP Hà Nội, Thanh tra Chính phủ, nhưng đã không có bất cứ người dân Đồng Tâm nào được tham dự.

“Trước buổi thông tin hôm nay, chúng tôi đã gặp trao đổi với nhiều đại biểu Quốc hội, chính quyền xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, một cách công khai, minh bạch. Tôi khẳng định rằng có một bộ phận đối tượng có mục tiêu lợi dụng, trục lợi để lấn chiếm đất hoặc để có thể hy vọng được bồi thường. Bản thân ông Lê Đình Kình (82 tuổi, trú tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội; là 1 trong 4 người bị bắt giữ ngày 15-4-2017) cũng nhằm mục tiêu như vậy, ông Kình đã từng làm nhiều vị trí trong chính quyền ở xã Đồng Tâm nhiều năm trước, ông Kình nắm rõ chi tiết rất nhiều khu đất khác trên địa bàn.” - nhiều tờ báo quốc doanh trích dẫn nguyên văn lời của quan chức Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND TP Hà Nội - nói tại buổi họp báo trên.

Cùng toa rập với Nguyễn Đức Chung, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Nguyễn Văn Thanh cũng cho rằng “ông Lê Đình Kình không có quyền khiếu nại kết luận thanh tra của Thanh tra và cũng không phải là người đại diện cho người dân xã Đồng Tâm”.

Cuộc họp báo trên là động tác chuẩn bị dọn đường thứ hai của nhà cầm quyền diễn ra trong vòng bốn tháng.

Cuộc dọn đường lần trước đó xảy ra vào chiều ngày 25/4/2019, khi nhà cầm quyền tổ chức buổi công bố “kết luận rà soát thanh tra đất đai Đồng Tâm” ở Hà Nội. Lúc đó, Nguyễn Mạnh Hà, quan chức Tổ trưởng Tổ rà soát, thuộc Thanh tra Chính phủ đã dọn đường dư luận khi cho rằng Kết luận Thanh tra về đất đai ở Đồng Tâm của Thanh tra Hà Nội công bố hồi tháng 7 năm 2017 là chính xác; đồng thời xác định khiếu nại của ông Lê Đình Kình cùng người dân Đồng Tâm liên quan diện tích đất nông nghiệp 59 héc-ta ở đồng Sênh là không đúng.

Ngay sau đó, quan chức Nguyễn Đức Chung đứng ra cam kết “tăng cường tuyên truyền để cho người dân hiểu rõ hơn về nguồn gốc và quá trình sử dụng, quản lý đất đai tại sân bay Miếu Môn. Huyện Mỹ Đức và xã Đồng Tâm được giao sớm hoàn thiện 14 phương án bồi thường, hỗ trợ cho các hộ dân đang ở khu vực này”.

Sau hai cuộc dọn đường dư luận, không nghi ngờ gì nữa, nhà cầm quyền Hà Nội đang gấp rút lên kế hoạch cho chiến dịch một lần nữa cướp sạch 59 ha đất đồng Sênh của người dân Đồng Tâm, trên danh nghĩa ‘đất quốc phòng’.

Kế ly gián ti tiện và bất lực

Đã rất rõ là những động tác móc ngoéo trước sau của ‘liên minh ma quỷ’ (cụm từ mà bà con Đồng Tâm trực chỉ giới quan tham và nhóm lợi ích) đã âm thầm chuẩn bị phương án ‘cướp sạch’ trong những tháng qua, để nay chính thức đưa lên truyền thông công bố và dọn đường dư luận.

Cũng đã rất rõ là trên gương mặt viên cựu công an Nguyễn Đức Chung không còn sót lại chút nào tì vết liêm sỉ cuối cùng mà những người dân còn mơ màng về bản chất chính thể, bản chất quan chức, và cả những người dân có quá ít thông tin thực chất về vụ khủng hoảng Đồng Tâm có thể vin vào đó để ‘thắp sáng hy vọng có đảng là có tất cả’.

Trong chiến dịch “rào làng chiến đấu” vào tháng 4/2017, Đồng Tâm đã trở nên mạnh mẽ với tinh thần đồng lòng và được dẫn dắt bởi giới cựu binh vốn đã quá quen với việc xây dựng “thế trận nhân dân”, đã bắt giữ cả một trung đội cảnh sát cơ động và buộc Nguyễn Đức Chung không chỉ ký sống mà còn lăn tay vào bản cam kết trước sự chứng kiến của hàng ngàn người dân Đồng Tâm.

Thế nhưng dối trá lại là bản chất của một chính quyền chỉ phục vụ cho các nhóm lợi ích và đàn áp người dân. Từ năm 2017 đến nay, chính quyền Hà Nội vẫn không một lần thực hiện nội dung cam kết là truy xét những quan chức công an và quân đội đã đánh gãy xương đùi ông Lê Đình Kình. Ngược lại hoàn toàn, nhà cầm quyền Hà Nội lại sắp nhe nanh lao vào cắn xé đất đồng Sênh.

Vụ bôi nhọ ông Lê Đình Kình là kế ly gián của chính quyền Hà Nội, được ‘kiến tạo’ bởi những kẻ bất lực chỉ quen lấy đông hiếp yếu, bởi chính quyền hiểu rõ trong trái tim của nhiều người dân, ông Lê Đình Kình không chỉ là người đại diện cho xã Đồng Tâm mà còn được người dân địa phương xem như một lãnh đạo tinh thần của họ trong quá trình tranh chấp đất đai xây dựng sân bay Miếu Môn giữa chính quyền và người dân.

Một chính quyền bị xem tráo trở và lưu manh có hệ thống vẫn luôn sở hữu lòng tham vô đáy và nạn thù vặt ti tiện. Nhưng cái bề ngoài hung dữ của bầy sói đó sẽ biến mất ngay khi chúng bị những nạn nhân phản kháng dữ dội. Một sĩ quan quân đội giấu tên nói đầy bức bối: đừng có lấy lợi ích quân đội ra để nguỵ biện, phải tách biệt rõ ràng giữa những nhóm nhiều tiền lắm của, lợi dụng chính sách để trục lợi trong quân đội, với một tỷ lệ lớn hơn hẳn là những sĩ quan, chiến sĩ không liên quan gì đến các dự án kiếm tiền, càng không liên đới gì nạn tham nhũng trong quân đội. Chính khối sĩ quan và chiến sĩ ấy sẽ không cam tâm nghe lệnh cấp trên để quán triệt dân như lực lượng thù địch và tấn công dân…

Đã thành một quy luật, tính chính nghĩa đương nhiên của người dân Đồng Tâm và đông đảo người dân Việt Nam trong việc bảo vệ môi trường sống và quyền được sống, tính hợp pháp của họ trong hành động phòng vệ chính đáng trước các lực lượng đàn áp của chính quyền càng vươn lên bao nhiêu, giới quan chức chính quyền, công an cùng công cụ cảnh sát, an ninh càng run rẩy bấy nhiêu.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Hiệp ước dẫn độ Việt-Trung: Dân lo ngại VN sẽ là 'thiên đường' cho tội phạm TQ


Những người Trung Quốc bị bắt do tham gia đánh bạc công nghệ cao ở Hải Phòng sau đó được trao trả về nước qua cửa khẩu Lạng Sơn hôm 1/8/2019. Nhiều người Việt lo ngại hiệp định dẫn độ ký với Trung Quốc sẽ làm gia tăng tội phạm ở Việt Nam. (Ảnh CTV chụp từ màn hình của VnExpress)

Nhiều người dân trong nước muốn chính phủ công khai về hiệp ước dẫn độ với Bắc Kinh được ký kết cách đây 4 năm và bày tỏ lo ngại rằng Việt Nam có thể trở thành “miền đất hứa” cho tội phạm Trung Quốc.

Quốc hội Trung Quốc hôm 26/8 phê chuẩn hiệp ước gồm 22 điều khoản và theo Xinhua (Tân Hoa Xã), hiệp định này được hai nước bắt đầu bàn thảo từ năm 2013 và ký kết năm 2015.

Cũng như nhiều người Việt Nam bày tỏ trên mạng xã hội, nhà báo Võ Văn Tạo và luật sư Lê Đình Việt nói với VOA rằng họ ngạc nhiên khi biết thông tin về hiệp định được ký kết với Trung Quốc.

“Chúng tôi rất ngạc nhiên bởi thông tin đó không đến với người Việt Nam bằng những cơ quan chính thức của nhà nước Việt Nam mà chỉ là những tin lan truyền qua hệ thống mạng rằng phía Trung Quốc công bố việc Quốc vụ viện Trung Quốc đã thông qua hiệp định dẫn độ đó,” nhà báo Võ Văn Tạo nói từ Nha Trang. “Là những người Việt Nam, chúng tôi không hề được biết mà chỉ biết gián tiếp qua thông tin trên mạng.”

LS Lê Đình Việt, người hành nghề luật trong hơn 10 năm qua ở Hà Nội, cũng cho biết ông rất ngạc nhiên về thông tin này qua báo chí nước ngoài.

“Một vấn đề quan trọng như vậy, liên quan đến an ninh quốc gia và an ninh-an toàn của mọi công dân mà chúng tôi, là những công dân, mà lại không biết," LS Lê Đình Việt. "Bản thân tôi và rất nhiều người đã rất ngạc nhiên về việc này.”

Việc quốc hội Trung Quốc thông qua hiệp ước dẫn độ với Việt Nam sẽ làm nó có hiệu lực. Không rõ quốc hội Việt Nam đã phê chuẩn hiệp ước này chưa.

Theo tìm hiểu của VOA, truyền thông Việt Nam hình như chưa có ghi nhận nào về việc Trung Quốc phê chuẩn Hiệp ước dẫn độ với Việt Nam, và cũng không thông tin về việc hai nước bàn thảo cũng như ký kết hiệp ước này trong những năm qua.

Trong mấy tháng gần đây, hàng trăm người Trung Quốc phạm tội trên lãnh thổ Việt Nam đã được trao trả lại Trung Quốc mà không bị xét xử.

Bốn trăm người Trung Quốc tổ chức đường dây đánh bạc được cho là lớn nhất từ trước tới nay ở Việt Nam qua mạng internet ở Hải Phòng, được trao trả cho Trung Quốc qua cửa khẩu Lạng Sơn chỉ hơn 1 tháng sau khi Trung Quốc thông báo về việc phê chuẩn hiệp ước dẫn độ với Việt Nam.

Trước đó, hàng chục người Trung Quốc điều hành sàn chứng khoán giả hoặc phạm tội giết người Việt Nam đều được dẫn độ về Trung Quốc mà không qua xét xử ở Việt Nam.

“Bản thân tôi và rất nhiều công dân khác không hài lòng khi hành vi phạm tội xảy ra ở Việt Nam làm ảnh hưởng đến vấn đề an ninh và an toàn khu vực ở Việt Nam, nhưng lại được giao cho Trung Quốc để giải quyết ở Trung Quốc. Điều đó không đảm bảo sự khách quan và tính công bằng,” LS Lê Đình Việt của công ty luật Minh Tín nói và cho biết rằng theo luật của Việt Nam, các hành vi phạm tội xảy ra ở Việt Nam phải được xét xử ở Việt Nam.

'Thiên đường' cho tội phạm Trung Quốc?

Nhà báo Võ Văn Tạo, người từng có 10 năm tham gia hội thẩm nhân dân ở Nha Trang, nói rằng theo hiểu biết của ông thì hiệp định dẫn độ là để trả nghi can phạm tội ở Trung Quốc chạy trốn sang Việt Nam, chứ không phải người Trung Quốc phạm tội ở Việt Nam về nước họ.

Các vụ việc trao trả tội phạm Trung Quốc gây tranh cãi trong công chúng gần đây được Bộ Công an Việt Nam giải thích là chuyên án của Bộ, và rằng Bộ đã ký thỏa thuận về hợp tác trong công tác phòng chống tội phạm với Trung Quốc.

“Dư luận Việt Nam đang bất bình về hiệp ước này,” ông Lê Quang Huy, một người sinh sống ở TP HCM viết trên Facebook cá nhân. “Bất bình vì sự thiếu vắng của tính minh bạch và tính công khai của việc ký kết. Bất bình vì nó mang lại nhiều bất lợi cho Việt Nam.”

LS Lê Đình Việt cũng nói rằng, như nhiều công dân khác, ông “muốn biết rõ hiệp ước dẫn độ nội dung của nó như thế nào, quy định về trường hợp nào thì dẫn độ, trao trả cho phía Trung Quốc và trường hợp nào phải được giải quyết ở Việt Nam.”

Tội phạm Trung Quốc ở Việt Nam đã gia tăng trong những năm gần đây trong nhiều lĩnh vực, theo quan sát của LS Lê Đình Việt. Ông cho biết đặc biệt trong năm 2019, số lượng các vụ việc phạm tội của người Trung Quốc tăng rất nhiều và với quy mô lớn.

Tuần trước Bộ Công an thông báo đã phá vỡ đường dây sản xuất ma túy “cực lớn” của người Trung Quốc ở Kon Tum và Bình Định, trong đó 4 người dính líu tới đường dây này chỉ bị xử phạt hành chính.

Trong tuần này, truyền thông trong nước cũng đăng tải thông tin về việc bắt giữ các nhóm người Trung Quốc vi phạm pháp luật Việt Nam khi có hành vi sản xuất phim đồi trụy và quan hệ tình dục với trẻ em ở Đà Nẵng, cho vay nặng lãi thông qua ứng dụng điện thoại ở TP HCM, và gắn thiết bị ‘lạ’ trộm thông tin hàng trăm thẻ ATP nhằm chiếm đoạt tài sản ở Nghệ An.

Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết với việc mở cửa cho nhiều người Trung Quốc vào làm ăn và sinh sống ở Việt Nam, nhiều người dân trong nước lo ngại rằng Việt Nam sẽ là “thiên đường và miền đất hứa” cho tội phạm Trung Quốc vì khi họ “gây tội ác ở Việt Nam và không bị trừng phạt và xét xử ở Việt Nam. “Đấy là sơ hở để những kẻ có tiền án tiền sự ở Trung Quốc chạy sang Việt Nam để tiếp tục gây tội ác ở Việt Nam.”

Theo LS Lê Đình Việt, hiệp ước dẫn độ Việt-Trung sẽ thu hút nhiều người Trung Quốc sang Việt Nam phạm tội.

Nhiều người dùng Facebook trong những ngày qua cũng cho rằng “Việt Nam sẽ là thiên đường cho tội phạm Trung Quốc” sau vụ xử phạt hành chính và việc Trung Quốc đưa hiệp ước dẫn độ với Việt Nam vào thực thi.

“Tôi hy vọng nhà nước Việt Nam sớm nhận ra điều này để có những biện pháp điều chỉnh kịp thời trong hệ thống luật pháp cũng như thực thi luật pháp để hạn chế tình trạng phạm tội người Trung Quốc gây tội ác ngày càng nhiều ở Việt Nam,” nhà báo Võ Văn Tạo nói.


VOA

AsiaTimes: Áp lực của Trung Quốc có thể khiến ExxonMobil rời khỏi Việt Nam


Tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ đang trong tư thế rút khỏi dự án năng lượng Cá Voi Xanh trị giá 10 tỷ USA

Trên thị trường có rất nhiều tin đồn là tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ đang trong tư thế rút khỏi dự án năng lượng Cá Voi Xanh trị giá 10 tỷ USA , bao gồm mỏ khí đốt lớn nhất của Việt Nam ở Biển Đông.

Tuần này, blogger độc lập Huy Đức cho biết ExxonMobil, ngày 28 tháng Tám, đã thông báo cho chính phủ Việt Nam là họ có kế hoạch bán 64% cổ phần của mình trong dự án Blue Whale, tên địa phương gọi là Cá Voi Xanh, dự kiến sẽ bắt đầu khai thác vào năm 2023.

Trước đó, Tim Daiss, nhà phân tích thị trường dầu mỏ, đã viết rằng các chuyên gia về năng lượng người Việt đều có cùng quan điểm là “Bắc Kinh rất có thể sẽ chuẩn bị thách thức hay ít nhất cũng tạo áp lực” đối với dự án này, trong một bài báo có nhan đề “ Bắc Kinh sẽ đá ExxonMobil ra khỏi Biển Đông?”

ExxonMobil chưa chính thức bình luận về các đồn đoán ầm ĩ này. Nhưng nếu công ty dầu khí khổng lồ của Mỹ thực sự đang tìm cách cắt giảm hay tháo chạy khỏi dự án Cá Voi Xanh thì câu hỏi được đặt ra: đó là một quyết định thương mại hay vì bị Trung Quốc áp lực?

Chuyện một công ty Mỹ có thể ra đi cho thấy đây là lần thứ tư, một hợp đồng trong nhiều năm, với sự ủy thác của Hà Nội, bị một công ty năng lượng nước ngoài hủy bỏ khi còn đang thăm dò dầu khí trong khu vực Việt Nam tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông.

Trung Quốc, nước tuyên bố có chủ quyền gần 90% vùng biển tranh chấp thông qua bản đồ đường chín đoạn gây tranh cãi, đã gây áp lực buộc Việt Nam phải ngừng hợp tác với các công ty nước ngoài trong việc thăm dò dầu khí tại các khu vực hàng hải đang tranh chấp. Những tuyên bố gây tranh cãi đã dẫn đến việc các tàu Trung Quốc và Việt Nam đối đầu nhau ở Bãi Tư Chính, một vùng biển giàu năng lượng, trong những tuần lễ gần đây.

Một liên doanh Việt-Nga, do Rosneft Moscow điều hành, hiện cũng đang thăm dò dầu khí trong khu vực.

Trong năm 2017 và 2018, Hà Nội đã hủy bỏ các dự án thăm dò dầu khí từng ký với các công ty nước ngoài, gồm cả Repsol của Tây Ban Nha, vì bị Bắc Kinh áp lực và đe dọa sử dụng bạo lực ở quần đảo Trường Sa.

Theo các nhà phân tích, việc triển khai các lực lượng dân quân hàng hải và các tàu có trang bị vũ khí đi vào vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền chỉ là cách Bắc Kinh đang nỗ lực dồn Hà Nội vào chân tường.

Là một phần trong bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông đang đàm phán với Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), Bắc Kinh muốn các thành viên trong khối đồng ý một điều khoản quy định mọi hoạt động kinh tế trong khu vực hàng hải “không được tiến hành hợp tác với các công ty từ những quốc gia ngoài khu vực”.

Như vậy, nếu ASIAN thỏa thuận điều khoản này, các công ty Việt Nam sẽ không còn có thể hợp tác với các công ty Nga hay Mỹ để khai thác dầu khí trên biển. Theo một vài người, giả như đến lượt Việt Nam làm chủ tịch ASEAN vào năm tới, quốc gia này sẽ nhắm đến việc loại bỏ điều khoản đó ra khỏi bộ luật.

Rex Tillerson, cựu giám đốc điều hành của ExxonMobil, từng đảm nhiệm chức ngoại trưởng Mỹ từ tháng Hai năm 2017 đến tháng Ba năm 2018. Tuy nhiên, nếu ExxonMobil có kế hoạch rút khỏi khu vực Cá Voi Xanh do áp lực của Trung Quốc, các viên chức chính phủ Mỹ cũng không thừa nhận là họ biết bất cứ thứ gì về chuyện này.

Ngày 22 tháng Tám, cô Morgan Ortagus, phát ngôn viên Bộ ngoại giao Hoa Kỳ tuyên bố công khai và rõ ràng rằng “các công ty Mỹ là những người dẫn đầu thế giới trong việc thăm dò và khai thác tài nguyên hydrocarbon, bao gồm cả ngoài khơi và ở Biển Đông…Vì vậy, Hoa Kỳ cực lực phản đối bất kỳ nỗ lực nào của Trung Quốc nhằm đe dọa hoặc ép buộc các nước đối tác từ chối hợp tác với các công ty không phải của người Trung Quốc, hay nói cách khác là quấy phá các hoạt động của họ”.

Do tin đồn lan nhanh và mãnh liệt, có một giải thích – ít gay cấn hơn chuyện Trung Quốc gây áp lực – là ExxonMobil đang suy xét lại khả năng thương mại của dự án, vào thời điểm công ty đang cắt giảm chi phí và phối trí tài sản trên toàn thế giới.

Mới đây ExxonMobil ra thông báo họ đang định thoái vốn một số tài sản trị giá 15 tỷ USA. Tuần trước, Reuters báo cáo rằng họ muốn thu lại 4 tỷ USD bằng cách rút khỏi các dự án ở Na Uy. Vào giữa tháng Tám, có nguồn tin là họ cũng sẽ bán cổ phần của mình trong các dự án ở Biển Bắc của Anh.

ExxonMobil rời bỏ dự án Cá Voi Xanh có thể vì lợi ích thương mại. Một số nhà phân tích cho rằng trữ lượng khí của mỏ khí đốt đặc biệt có nhiều carbon dioxide, điều này làm hạn chế khả năng sử dụng nhiên liệu chiết xuất được và khiến nó ít thân thiện với môi trường.

dự án Cá Voi Xanh

Vấn đề tài chính của đối tác nhà nước địa phương, Tập đoàn dầu khí Việt Nam (Petrovietnam – PVN) cũng cũng thể là một yếu tố. Với cái kho bạc đã cạn kiệt, PVN rất khó có thể mua cổ phần liên doanh của ExxonMobil nếu tập đoàn năng lượng khổng lồ Mỹ rút chân.

Ngoài ra, cũng có thể ExxonMobil không có kế hoạch thoát ly, nhưng dùng nó như mối đe dọa để áp lực chính phủ Việt Nam thực hiện và thay đổi chính sách và phê duyệt nhanh chóng các phần chính của dự án.

Tình trạng của dự án sẽ rõ ràng hơn khi Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch nước kiêm tổng bí thư ĐCSVN đến Washington, trong chuyến viếng thăm cấp nhà nước vào cuối năm, cũng rất có thể vào tháng Mười. Đã có những gợi ý về việc các viên chức cao cấp của PVN và cánh tay thượng nguồn của nó, Tổng Công ty Thăm dò Khai thác Dầu khí ( Petrovietnam Exploration Production Corporation – PVEP) sẽ đi cùng Trọng tới Hoa Kỳ.

Chuyện này có vẻ giống như một vấn đề thương mại (của Exxon Mobil) do trụ sở chính (bán tài sản) hay văn phòng khu vực (phụ trách việc tăng giá dầu khí ) chỉ đạo – chứ không phải vì áp lực của Bắc Kinh, theo nội dung trong cái tweet của Bill Hayton, một hội viên trong chương trình Châu Á-Thái Bình Dương tại Chatham House ở London, vào ngày 10 tháng Chín.

Tuy nhiên, cũng không thể gạt bỏ hoàn toàn âm mưu địa chính trị.

Carlyle Thayer, chuyên gia về Việt Nam và là giáo sư danh dự tại đại học New South Wales ở Úc, ngày 17 tháng Tám, đã dự đoán nếu Bắc Kinh nhận thấy việc quấy phá Việt Nam và Rosneft gần Bãi Tư Chính không “tiến triển”, “họ sẽ tiến hành việc khiêu khích tại các khối dầu khí khác, như Cá Voi Xanh của ExxonMobil, nằm kế cận đường chín đoạn”.

“Trung Quốc sẽ không gây thêm căng thẳng bằng cách liên tục áp lực Hà Nội, Manila và Kuala Lumpur để chứng minh ba quốc gia này chẳng thể làm được gì nhiều để chống lại sự xâm nhập của mình”, Thayer viết như vậy vào tháng trước, khi đề cập đến hai đối thủ Đông Nam Á khác cũng có yêu sách về vùng biển. Ông cho biết thêm:“Trung Quốc tìm cách chứng minh không một quốc gia nào có thể dựa vào Hoa Kỳ hay cộng đồng quốc tế giúp đỡ họ”.

Bennett Muray, chánh văn phòng của Deutsche Press Agentur Hà Nội viết vào tháng Tám rằng việc Việt Nam “liên kết ngành công nghiệp dầu khí của mình với các thế lực chính trị lớn có thể là cơ hội tốt nhất để vẫn bám được một vài mỏ dầu khí trong khu vực đường chín đoạn”.

Ông đặc biệt lưu ý đến tầm quan trọng trong việc Hà Nội duy trì mối quan tâm của ExxonMobil đối với khu vực Cá Voi Xanh vốn có vị trí bấp bênh ngoài khơi Đà Nẵng, giữa ranh giới thềm lục địa và đường chín đoạn.

Nếu quả thực ExxonMobil đang tìm cách cắt bỏ và rút khỏi dự án trị giá hàng tỷ đô la – dù vì lý do kinh tế chứ không phải địa chính trị -, nó vẫn đại diện cho mối quan hệ Việt – Mỹ vào thời điểm quyết định trong chiến lược về địa lý. Hơn bao giờ hết, giờ đây Hà Nội đang tìm cách để được Washington cam kết đứng về phía mình trong bất kỳ cuộc xung đột vũ trang nào với Trung Quốc trên vùng biển tranh chấp.

Tuy nhiên, Washinton đang phát ra nhiều tín hiệu hỗn hợp. Quan hệ Việt-Mỹ tiến triển nhiều hơn nữa dưới thời tổng thống Donald Trump. Quan hệ gắn bó sâu sắc này vốn đã được người tiền nhiệm Barack Obama xây dựng qua việc giao hảo với Hà Nội. Trump đã hai lần đến thăm Việt Nam nhưng hiếm khi chỉ trích kẻ vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất Đông Nam Á này.

Nhưng nhà lãnh đạo Mỹ vẫn tỏ ra bực bội trước sự thặng dư mậu dịch của Việt Nam đối với Hoa Kỳ vì có báo cáo là Hà Nội cho phép hàng hóa Trung Quốc được dán nhãn lại rồi tái xuất dưới dạng hàng hoá do Việt Nam sản xuất. Đáp trả lại, vào tháng Sáu, trong một cuộc phỏng vấn của báo chí, ông Trump đã nói quốc gia này là kẻ lạm dụng tồi tệ nhất.

Tuy vậy, chính phủ Trump đã cực lực phản đối các động thái gần đây của Trung Quốc gần Bãi Tư Chính. Ortagus, phát ngôn viên bộ ngoại giao đã chỉ trích Trung Quốc “thực hiện một loạt các bước gây hấn với mục đích can thiệp vào các hoạt động kinh tế lâu đời của Việt Nam”.

Việc Nga tham dự vào Bãi Tư Chính đã làm tình hình thêm phức tạp. Sự đe dọa của Trung Quốc gần nơi này nhằm ép buộc Việt Nam hủy bỏ thăm dò dầu khí cùng với Rosneft, công ty do nhà nước kiểm soát lớn thứ hai ở Nga.

Chính phủ Nga sở hữu 50% cổ phần, hai cổ đông lớn hàng thứ hai và thứ ba là BP và Qatari QH Oil. Công ty khổng lồ Gazpram của Nga và Zarubezhneft hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của nhà nước cũng tham gia vào các dự án dầu khí với Việt Nam tại các khu vực ở Biển Đông.

Có tin đồn ExxonMobil đang tìm cách bán cổ phần liên doanh của họ trong dự án Cá Voi Xanh cho Rosneft.

Tổng thống Nga Vladimir Putin không có ý kiến về những tranh chấp ở Biển Đông nhưng chuyện này có thể thay đổi khi lợi ích năng lượng của Moscow cũng bị áp lực của Bắc Kinh trong khu vực hàng hải này.

Ông Murray viết “Trong khi Repsol, một công ty tư nhân của một cường quốc nhỏ là Tây Ban Nha, không liên quan đến địa chính trị trong khu vực, Nga có thể đóng vai trò cường quốc chính trị kiểu cũ xưa để bảo vệ dòng tiền cho nhà nước”…”Mặc dù Nga có thể không chính thức đứng về phía Việt Nam trong cuộc tranh chấp, nhưng các công ty của họ là những công ty duy nhất hiện đang khai thác dầu khí tại quốc gia này, bên trong đường chín đoạn”.

Ông Cathay nói rằng khi hai bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc và Nga, Vương Nghị và Sergei Lavrov, gặp nhau tại Bangkok trong khuôn khổ hội nghị thượng đỉnh khu vực vào tháng Tám, Vương Nghị đã yêu cầu Rosneft dừng các hoạt động chung với Việt Nam ở Bãi Tư Chính và Lavrov đã từ chối đề nghị này về mặt ngoại giao.


David Hutt, AsiaTimes
Hoàng Thủy Ngữ chuyển ngữ
Hoàng Thủy Ngữ Blog

Ba Tôi Và Trại Tù Vĩnh Phú


Tác giả qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, là một kỹ sư từng làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ với bài viết về Mẹ trong mùa Mother’s Day 2019, ông cho biết có người cha sĩ quan tù cải tạo chết ở trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa. Bài viết mới kể về chuyện người mẹ và tác giả thăm nuôi đúng vào những giờ phút sau cùng của người cha trong trại tù cải tạo. Tựa đề đầy đủ của bài viết: “Ba Tôi, Những Giờ Phút Sau Cùng và người bạn tù trên đất My” được rút gọn theo nội dung.

Vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, thủ tục nhiêu khê cuối cùng chúng tôi mới cầm được tờ giấy ra thăm ba tại trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.

Tháng 2 năm 1979, hai mẹ con ra Hà nội bằng xe lửa. Sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị sau cùng, chúng tôi cùng người gánh hàng thuê lên tàu chợ tuyến Cao Bằng Lạng Sơn để về ga Ấm Thượng. Hành lý mang theo là hai bao tải đồ ăn gồm lương khô, thực phẩm, thuốc men, áo quần…bất kỳ cái gì cũng cần thiết cho người đang “học tập” cải tạo. Năm 1978, tôi đã thăm được ba lần đầu tiên, đã biết trước địa điểm, lại háo hức mong gặp ba, chuyến đi lần này diễn ra suông sẻ nhanh chóng hơn trước rất nhiều.

Xuống ga Ấm Thượng, vượt qua gần 30 km đường bộ, 2 lần gọi đò qua những dòng sông nước chảy xiết, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà khách K2 Tân Lập Vĩnh Phú vào lúc nửa đêm. Chuyến đi vất vả nhưng mẹ chịu đựng gian khổ và khoẻ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Nghĩ đến lúc gặp lại ba vào ngày mai, hai mẹ con suốt đêm thao thức không ngủ được. Nằm bó gối ở một góc phòng, trong tiếng ễnh ương rên rĩ, tôi nhìn ra bên ngoài từ khe hở của vách tre lá của nhà khách ở một vùng đất gần biên giới Việt Hoa xa xôi, và cảm nhận cái nỗi thê lương của những tháng ngày mà ba tôi, người sĩ quan tù cải tạo, đã và đang trải qua.

Tiếp chúng tôi là một tay công an khá lớn tuổi với khuôn mặt rất hình sự. Tôi đưa giấy tờ, trình bày lý do, và xin phép được gặp ba. Gã cầm giấy tờ đi vào bên trong. Độ khoảng 15 phút, gã đi ra vẫn với khuôn mặt khó đăm đăm. Gã nói: Rất tiếc không thể để hai người gặp tù nhân này được. Ông nhà đang bị kỷ luật vì vi phạm nội quy trại. Hai người có thể để thức ăn và đồ dùng lại chúng tôi sẽ chuyển cho ông. Mẹ tôi bắt đầu khóc lóc và năn nỉ. Gã một mực cương quyết lắc đầu. Mẹ tôi càng lúc càng khóc to hơn.

Càng bị từ chối, nỗi uất ức càng lớn, bà bắt đầu nằm lăn ra sàn đất. Vừa la vừa lết, vừa khóc vừa hét. Gã công an lúng túng không biết xử lý cách nào. Những người đến thăm nuôi và cả những cán bộ của các bàn bên cạnh đều hướng về phiá chúng tôi. Tình hình căng thẳng đến tai cấp chỉ huy trại. Một sĩ quan công an bước vào. Hai người thầm thì nhỏ to gì đó. Cuối cùng viên sĩ quan đến gặp chúng tôi, dịu dọng.

Di ảnh Ông Lê Xuân Điềm, Thiếu Tá Cảnh Sát, Bộ tư lệnh Cảnh Sát Sài Gòn. Ông sinh năm 1924. “Học tập cải tạo” tại K2 trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú. Mất ngày 10/2/1979 tại trại K2.
Thật ra chúng tôi rất muốn giúp bà nhưng quả thật hiện nay ông nhà đang bị kỹ luật bị giam ở ngoài trại cách đây rất xa. Thôi bà về đi. Tuần sau bà quay lại. Tôi sẽ cho bà gặp ưu tiên với thời gian gấp đôi bình thường. Còn bây giờ bà cứ để thức ăn và đồ dùng chúng tôi hứa sẽ đưa tận tay ông nhà, không thiếu một thứ gì.

Năn nỉ ỉ ôi cách mấy cùng không lay chuyển tên cán bộ quản giáo, tôi nghĩ chắc là hết cách. Chắc phải ở lại Hà Nội thêm một tuần. Nhìn khuôn mặt có vẽ hiền lành của viên sĩ quan công an, tôi nghĩ gã có vẻ thiệt tình. Tôi nói nhỏ với mẹ, mình vê thôi, ba bị kỷ luật. có xin cũng không được. Chịu khó về Hà Nội ngủ lây lất. Tuần sau lên lại hy vọng họ giữ lời hứa cho gặp được ba lâu hơn.

Trong khi quay lại bàn tiếp tân để làm thủ tục đưa thức ăn và đồ dùng cho ba, bỗng dưng tôi thấy một ánh mắt hơi khác lạ của một tù nhân làm nhiệm vụ đem nước chè xanh cho những người đến thăm nuôi. Để ấm nước xuống bàn, người này đi chầm chậm về phiá chòi vệ sinh sau khi ngoái lại nhìn tôi, đôi mắt nhấp nháy kỳ lạ. Tôi xin phép gã cán bộ công an đi vệ sinh.

Bước vội vào phía trong vừa kịp thấy dáng khòm khòm của người tù nhân bước ra. Tôi bước vào, nhìn quanh cái chòi tiêu, tiểu được xây tạm bợ bằng lá tranh với cánh cửa tre nửa kín nửa hở. Tôi ngồi xuống và nhìn quanh vách tre lá. Tôi có linh cảm hình như người tù nhân muốn cho tôi biết một điều gì đó. Tôi cố nhìn thật kỹ. Quả đúng như linh cảm, trên góc đòn tre phía trái của cầu tiêu, tôi thấy một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết nguệch ngoạc một dòng chữ: “Ông Điềm bệnh nặng.”

Hoảng hốt tôi vội chạy ngược vào phòng tiếp tân. Dằn cơn xúc động tôi kéo mẹ ra góc phòng báo tin. Mẹ bình tĩnh và khôn ngoan hơn tôi tưởng rất nhiều. Bà quay trở lại bàn tiếp tân và nói: Xin cán bộ cho tôi ở lại đây đợi chồng tôi về chứ bây giờ vừa đi vừa về Hà Nội cũng mất hai ngày. Gã cán bộ nói láo trơn tru: Ông bị biệt giam ở nơi rất xa, phải tuần sau chúng tôi mới đưa ông nhà ra găp bà được.

Đến lúc này nỗi uất ức trong lòng mẹ tôi bùng nổ, bà khóc và la hét to hơn: “Mấy ông nói láo, tôi biết chồng tôi đau nặng, đồ sát nhân, sao không cho chúng tôi gặp. Các ông có còn là con người không?”

Đến lúc này thì mẹ tôi không còn biết sợ là gì nữa, Tất cả những oán hận chất chứa trong lòng bao lâu này được dịp thoát ra, không ai có thể ngăn được. Cả phòng khách của K2 bắt đầu nhốn nháo, ồn ào. Nhiều người bu quanh mẹ tôi lúc này đang nằm lăn lộn dưới sàn đất cứng ngắt. Gã cán bộ chạy vào trong và đi ra cùng với viên sĩ quan lúc nãy. Gã dịu giọng nói với chúng tôi: Xin bà bình tỉnh Mời bà và anh vào trong, chúng tôi sẽ giải quyết. Nói xong gã ra lệnh cho hai tay công an dìu mẹ tôi vào căn phòng phiá trong. Có lẽ không muốn những người thăm nuôi khác biết chuyện.

Căn phòng sạch sẽ hơn phòng bên ngoài nhiều. Viên sĩ quan công an nói: Bây giờ tôi xin nói thật về tình trạng của ông nhà. Thật ra ông đang bệnh và chúng tôi đang tích cực chữa chạy cho ông. Nay bà đã biết, tôi sẽ thu xếp cho bà vào gặp ông. Ông nhà đang nằm ở bệnh xá, tôi sẽ cho người dẫn ông bà đi. Xin ông bà đợi một lát. Nói xong gã bước ra, nói nhỏ gì đó với công an trực.

Gã công an bước đi thật nhanh. Khoảng 40 hay 50 phút gì đó gã trở về, bước đi gấp gáp, hấp tấp. Lại thì thầm to nhỏ với viên chỉ huy. Tôi linh cảm có chuyện không hay. Lần này viên sĩ quan trầm giọng: Thưa bà, chúng tôi vừa mới nhận được tin, mặc dù chúng tôi đã tận tình chữa trị, nhưng vì sức yếu, ông nhà vừa mất cách đây 5 phút. Chúng tôi xin chia buồn với bà. Chúng tôi sẽ đưa bà đi gặp ông lần cuối cùng.

Nghe tin dữ, mẹ tôi như điên cuồng. Bà nằm lăn ra đất. Vừa khóc vừa la. Không từ nào mà bà không đem ra. Không nhân vật nào bà không réo tên chửi. Vừa chửi vừa khóc, khóc đến khan cả giọng. Mồ hôi quyện với đất đỏ dính đầy áo quần, mặt mũi. Hết khóc rồi bắt đầu cười ngây dại. Tôi ôm mẹ không nói được nên lời. Nỗi đau quá lớn làm thần kinh tôi như tê liệt. Ôm mẹ với trái tim nhói đau như kim châm và mẹ ngất đi.

Khoảng 15 phút sau, chúng tôi được dẫn di gặp ba. Nơi ba nằm là một căn nhà nhỏ đơn sơ gọi là bệnh xá nằm sâu trong K2 cách nhà khách khoảng 30 phút đi bộ. Ba nằm trên một giường tre, thân hình gầy guộc, khuôn mặt ốm nhom như bộ xương khô. Hàm râu lổm chổm có lẽ được cắt ngắn một cách vội vàng không dài thòn như lần đầu tôi gặp.

Hình như đã hết nước mắt, mẹ không khóc yên lặng ngồi bệt xuống đất vói tay ôm lấy ba. Tôi ngồi xuống phiá bên kia. Hai mẹ con ôm choàng lấy ba. Vẫn còn hơi ấm của một cơ thể vừa mới qua đời. Mẹ vuốt mắt ba. Mắt trừng trừng nhìn ba. Hình như tôi thấy trong mắt mẹ màu đỏ của máu. Sẽ không bao giờ tôi quên được cái hình ảnh của ba và mẹ tôi trong bệnh xá trại K2 Tân Lập hôm đó. Mẹ không khóc nhưng lại ngất thêm một lần nữa khi tôi định kéo mẹ đứng lên.

Sau này qua một người bạn tù của ba, lúc mẹ con tôi đến thăm trại, đang hấp hối nhưng ba tôi biết. Lúc đó ba đã rất yếu. Ba nói ba sẽ cố gắng sống để găp mẹ một lần và ba cố gắng húp được vài muỗng cháo trắng. Những muổng cháo trắng cuối cùng trước khi ra đi mãi mãi. Giá mà tay cán bộ có một chút tình người thì có lẽ mẹ cũng được gặp ba một lần sau chót. Chỉ cần một lần mà thôi, của một cuộc tình ba mươi mấy năm. Tôi biết ba đã không đành lòng ra đi. Đành lòng sao được hả ba, khi vượt hàng ngàn cây số từ nam ra bắc, chỉ còn cách một bước chân thôi mà mẹ không thể nói với ba những lời yêu thương sau chót, để được nghe một lời trăn trối sau cùng. Tức tưởi và uất hận lắm ba. Mà thôi ba ơi. Cứ yên lòng ra đi rồi có ngày mẹ, ba và chúng con sẽ lại gặp nhau một nơi nào đó, trên thiên đàng. Chúng ta sẽ lại có những ngày tháng hạnh phúc bên nhau như thuở nào.

Để xoa dịu mẹ con chúng tôi, lần đầu tiên K2 có tổ chức một đám ma tù nhân tương đối đàng hoàng. Từ trước, đã có rất nhiều tù nhân chết ở đây. Toàn bộ được bó vào các manh chiếu mây tre rách rưới và được chon vùi sơ sài trong các mảnh đất trống bên trong trại. Ba có lẽ là người đầu tiên đưọc ưu tiên có hòm làm bằng gỗ ván thông dù rất mỏng dính. Chôn theo với ba là mấy bộ đồ rách bươm. Cũng có 4 người tù khiêng quan tài. Phía trước và phía sau có 4 công an đi cùng. Cũng có ly hương là cái chén ăn cơm cũ kỹ. Tôi cầm bài vị là một bức ảnh căn cước nhỏ xíu của ba còn sót lại trong trại. Mẹ đi sau quan tài. Đoàn đưa tang gồm 10 người lặng lẽ đi về phía một đồi trọc xa xa, phiá ngoài hàng rào trại K2. Trên đường đi, tôi để ý thấy có những gò đất với rất nhiều ngôi mộ vô danh.

Nơi chôn ba là một ngọn đồi, chỉ có một cây đa thật to. Những người tù đào vội một lớp đất không sâu lắm, hòm được đặt xuống và lấp lại. Thế là xong. Ba tôi, một sĩ quan cảnh sát miền nam thua cuộc, cuối đời nằm ở đây, một vùng đất gần tận cùng biên giới Việt Hoa. Một mình, cô đơn, lạnh lẽo. Mẹ không còn nước mắt để khóc. Suốt buổi lễ cứ nhìn trừng trừng. Một khuôn mặt tưởng như vô hồn, nhưng tràn đầy oán hận. Một nỗi hận đến vô cùng. Tôi cắn chặt môi đến tươm máu. Thôi ba ơi, hãy yên nghỉ tạm nơi đây, con sẽ quay trở lại một ngày không xa.

Trước khi trở về, tôi cẩn thận ghi dấu vị trí ngôi mộ với một chữ thập ghép bằng hai nhánh tre và khắc tên ba trên gốc cây to trước mộ.

Hai năm sau, thương ba nằm một mình hiu quạnh, mẹ con tôi trở ra lại trại Tân Lập cùng với một người đảo mộ thuê từ Hà Nội. Không xin được giấy phép bốc mộ, nửa đêm chúng tôi đã lén lút đào chui và trải qua những giờ phút gian truân, nguy hiểm. Cuối cùng chúng tôi cũng đem ba về nằm bên cạnh ôn mệ trong mảnh đất phía sau nhà, dưới chân núi Ngự Bình Huế.

Từ khi đem được ba về nằm ấm cúng bên cạnh những người thân yêu, cuộc sống của gia đình tôi từng bước thay đổi và trở nên tốt đẹp hơn. Có quá nhiều cái tình cờ, may mắn mà dù không muốn tin, tôi cũng phải tin có sự che chở của ba, có sự sắp đặt của ơn trên. Và nhờ đó gia đình mẹ và 9 anh em chúng tôi vượt qua được những ngày tháng khó khăn, tủi nhục, đen tối để đến cuối năm 1998 toàn bộ gia đình đoàn tụ trên miền đất thật xa quê nhà nhưng tự do này.

Là những người cuối cùng trong đại gia đình qua Mỹ theo diện đoàn tụ, vợ chồng chúng tôi cùng 3 con nhỏ về sống tại thành phố nhỏ Tulsa thuộc tiểu bang Oklahoma. Vào cuối năm 1998, khi chúng tôi mới đến cư ngụ, Tulsa là một thành phố hiền hoà nhưng cũng thật buồn và trầm lắng. Người Việt không nhiều, nhưng may mắn cũng có một vài chợ Việt Nam, một vài quán ăn người Việt, không ngon lắm nhưng cũng làm vơi đi nỗi nhớ nhà của những đứa con mới vừa lưu lạc.

Lúc vừa mới đến, thấy gia đình 5 người chưa có công việc làm, mấy người bạn đề nghị chúng tôi đi xin housing và chế độ trợ giúp cho người low income. Vào thời đó ở cái thành phố đất rộng người ít này, việc xin trợ cấp của chính phủ tương đối dể dàng. Ai cũng khuyên vì với tuổi đời gần 50, một vợ và 3 con còn nhỏ, tội gì phải đi làm cho vất vả, ở nhà của chính phủ, con cái có nhà nước lo, sáng kéo nhau ra quán cafe, chiều tập trung tại một nơi nào đó cùng với bạn bè, xem đánh cờ và ngồi tám chuyện ngày xưa. Vừa nhàn, vừa có tiền tội gì phải vất vả mưu sinh. Đâu phải ai cũng có điều kiện để xin được trợ cấp như gia đình tôi đâu.

Nhưng đó không phải là con đường của tôi sẽ đi. Đứa con của một sĩ quan tù cải tạo chết ở biên giới Việt Hoa ngày nào sẽ không thể sống như thế. Thế là, sau thời gian đầu chuẩn bị cho những việc cần thiết, lấy bằng lái xe, ở tạm nhà người em gái, chúng tôi bắt đầu cho một cuộc sống mới trên một miền đất xa lạ này.

Vợ tôi xin vào làm phụ bếp trong một nhà hàng Việt Nam. Tôi và đứa con đầu nhờ có bằng TOEFL nên đăng ký đi học đại học trở lại. Ngoài giờ học, cháu đi làm thêm công việc phục vụ nhà hàng, tôi nhờ có chút tay nghề sửa máy tính và tivi, xin vào làm technician cho hãng bán máy móc điện tử COMPUSA. Hai con nhỏ đi học ở trường gần nhà.

Tiền lương không cao lắm, nhưng với vật giá không đắt đỏ và con người hiền hoà của một thành phố nơi nhà thờ nhiều hơn nhà dân này, chúng tôi đã có những bước khởi đầu hội nhập không quá đỗi khó khăn. Và quan trọng là tôi được đoàn tụ với mẹ, các em, và cùng với gia đình riêng, chúng tôi đã sống không giàu có, nhưng lương thiện, đầy đủ và tự do.

Có quá nhiều điều để kể về những ngày tháng trên một miền đất không phải là nơi tôi sinh ra này, hy vọng sẽ có trong một bài viết khác, ở đây tôi chỉ muốn nói đến những mối nhân duyên mà ông trời đã sắp đặt liên quan đến câu chuyện của ba tôi, người sĩ quan tù cải tạo chết tại trại K2 Tân Lập Vĩnh Phú tháng Hai năm 1979.

Cuộc sống ở Tulsa phải nói là rất dể chịu và an bình. Với sự tằn tiện và chịu thương chịu khó, chúng tôi cũng mua trả góp được một căn nhà nhỏ, tạm đủ cho một gia đình 5 người, những ngày tháng an bình và hạnh phúc.

Nhưng rồi năm 2000, sau khi lấy lại bằng đại học, tôi xin được việc làm tại KLA-TENCOR ở San Jose, Ca. Nghe tôi định di chuyển về San Jose, bạn bè, người thân ai cũng bàn ra. Thứ nhất tôi đang sống an nhàn, mọi việc ồn định, lên San Jose, tuy lương cao hơn, nhưng nhà cửa, cuộc sống đắt đỏ, lạ lẫm, chắc chắn sẽ khó khăn vất vả hơn nhiều. Làm lại từ đầu, có trụ nổi không hay lại khăn gói trở về như một số người ở bên này.

Nhưng, với tôi, quan trọng không phải là đồng lương cao thấp, đường đi dễ dàng hay vất vả, bằng phẳng hay gập ghềnh, mà là một công việc phù hợp với cái kiến thức và cái khả năng được đào tạo của mình, trong một ngành nghề mình yêu thích. Thế là gia đình nhỏ, 5 người chúng tôi một lần nữa khăn gói đi về một thành phố xa lạ hơn, một nơi được xem như đắt đỏ vào bậc nhất nước Mỹ để kiếm sống.

Cho đến bây giờ trải qua gần 20 năm, với biết bao thăng trầm, thời gian, với tôi, thời gian ở San Jose vẫn là một quãng đời đáng sống. Có nhiều điều để nhớ lại, nhưng trong phạm vi bài viết, tôi muốn nhắc đến, chính là cái duyên, cái tình cờ sắp đặt của thượng đế, của định mệnh khi chính tại miền đất này, tôi đã gặp lại hình bóng của người cha thương yêu.

Đầu năm 2001, khi tôi đang làm tại KLA-TENCOR, lúc đó nhà cửa rất là hot. Tôi tìm mãi mới thuê được căn nhà 4 phòng ngủ. Giá thuê không hề rẻ, 1800USD một tháng. Trả tiền nhà rất vất vả khó khan, mất toi ½ số tiền lương hàng tháng. Chúng tôi quyết định tìm người cho share lại bớt một phòng. Đúng lúc có một technician mới vào làm trong dây chuyền của tôi mới được tuyển vào làm việc, cần nơi ở. Thế là thoả thuận về ở chung. Vừa tiện đi làm chung xe, vừa sẽ chia tổn phí, tiện lợi đôi bề.

Ở một thời gian, làm chung với nhau cả năm, trong một dịp tình cờ khi nhờ ông bạn share phòng cắt tóc giùm, qua cuộc nói chuyện, phát hiện ra ông bạn cùng nhà mấy lâu nay củng là một sĩ quan từng đi "học tập cải tạo".

- Anh đi tù ở đâu?

- Tân Lập, Vĩnh Phú

- K mấy?

- K2. Biết ông Điềm không?

- Biết quá đi chứ.

Thế đó. Quá bất ngờ hơn, khi người share phòng bấy lâu lại chính là người đã đưa cho tôi mảnh giấy báo tin ba tôi đau nặng tại phòng thăm nuôi K2 trại cải tạo Tân Lập ngày nào.

Không thể nói hết sự kỳ diệu của định mệnh, khi sau 22 năm ngày mất, một sĩ quan tù binh cải tạo gặp lại người con của một bạn tù trên một đất nước quá xa vùng đất biên giới xa xôi. Không diệu kỳ sao được, khi trong hàng triệu người Việt lưu lạc, có mặt trên hàng chục quốc gia, sống trên hơn 50 tiểu bang của Hoa Kỳ, tôi gặp lại đúng một người duy nhất đã đút cho ba tôi những muỗng cháo trắng cuối cùng trước lúc lâm chung. Người đã sống với ba trong những tháng ngày bi thảm đó. Một trong 4 người bạn tù khiêng cha tôi về miền đất lạnh

Từ xưng anh, từ đó tôi gọi là chú, chú L. Hai chú cháu có những đêm thức trắng để kể chuyện về ba tôi.

Chú là người báo cho ba tôi biết hai mẹ con chúng tôi đang đợi chờ mỏi mòn tại phòng thăm nuôi. Duy nhất, chú là người bên ba để chứng kiến những giọt nước mắt cuối cùng tức tưởi của một người đang hấp hối. Chú là người duy nhất nhìn thấy cặp mắt mong đợi mỏi mòn của ba. Dù chỉ gần nhau trong gang tấc, trước khi ra đi vẫn không thể nhìn nhau một lời sau cuối.

Cám ơn chú L. Người bạn tù của ba tôi, ân nhân không bao giờ quên được của tôi. Sau khi nghỉ hưu, chú về ở với con gái nghe đâu ở tiểu bang Minnesota xa xôi. Chưa một lần chúng tôi gặp lại nhau. Nhưng dù ở bất cứ nơi đâu, cháu cũng cầu mong chú và những người thân yêu thật nhiều may mắn và bình an.

Và tôi tin rằng ở một nơi nào đó thật xa xôi, ba vẫn luôn dõi theo và che chở cho gia đình chú cũng như cho mẹ con chúng tôi. Nếu có một kiếp sau, con vẫn sẽ là con của ba, người tù cải tạo chết ở miền đất biên giới Việt Trung, ngày 10 tháng 2 năm 1979.


Lê Xuân Mỹ
Việt Báo

Sao hỏi người mà không hỏi mình?




1. Bậc quân tử luôn trách mình mà không trách người. Bởi vì từ khi bắt đầu đi học đã được bố mẹ và thầy cô răn dạy: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” .

Bậc thứ dân, muốn trách người thì phải biết người sẽ trách lại, ấy là do “Lòng vả cũng như lòng sung”.

Kẻ tiểu nhân thì luôn chỉ biết trách người.

2. Trong lễ nhận chức ngày 20/1/1961 Tổng thống Kennedy đã có “mệnh đề” bất hủ: “ Và như vậy, các bạn Mỹ của tôi: hỏi không phải đất nước của bạn làm được gì cho bạn – hỏi bạn làm được gì cho đất nước của bạn. Các bạn công dân toàn thế giới của tôi: hỏi không phải Mỹ sẽ làm được gì cho bạn, mà cùng nhau chúng ta sẽ làm được gì cho tự do của con người ”(And so, my fellow americans: ask not what your country can do for you - ask what you can do for your country. My fellow citizens of the world: ask not what America will do for you, but what together we can do for the freedom of man).

3. Hoàn cảnh và mục đích của “ mệnh đề” trên trong diễn văn nhận chức của TT Kennedy hoàn toàn khác biệt với điều bà Nguyễn Thị Kim Ngân nói về sửa đổi “ Luật Thanh niên” hôm 10/9/2019 :

"Ra luật này thanh niên đọc, nghiên cứu thì phải thấy chúng ta phải làm gì cho Tổ quốc, chứ không phải Tổ quốc phải làm gì cho ta" (Thanh niên 10/9/2019: Chủ tịch Quốc hội: 'Sửa luật để giúp thanh niên thấy mình đã làm gì cho Tổ quốc').

Cần lưu ý rằng, đây không phải là lần đầu bà Chủ tịch Quốc hội đòi hỏi người khác “ Làm được gì cho Đất nước”?; Và cũng không phải lần đầu bà Chủ tịch Quốc hội sử dụng cách diễn tả của TT Kennedy như của chính bà!

4. Ra Luật mà đọc xong biết phải làm gì cho Tổ quốc thì thật là thần diệu! Nói cho “tự mừng”, nếu có khả năng ra Luật như vậy thì nên ra nhiều Luật nữa để “Trung Quốc đọc, nghiên cứu” thì Trung Quốc thấy không xâm phạm được biển đảo Việt Nam!

5. Ngồi ở ngôi cao gánh vác vận mệnh quốc gia, lại không chịu tự hỏi mình “ Đã làm gì cho Đất nước”? mà quay sang hỏi thứ dân “ Đã làm gì cho Đất nước”?

Đó là chuyện ngược đời chỉ có ở thời vận nước gãy khúc. Nó báo hiệu một sự đổi ngôi tất yếu phải đến.


FB Nguyễn Ngọc Chu

Việt Nam đứng đầu thế giới về nguồn tài chính bất hợp pháp


Theo tổ chức Liêm chính Tài chính Toàn cầu, Việt Nam đứng đầu thế giới trong danh sách những nước nhận nguồn tài chính bất hợp pháp lớn nhất trong năm 2015.

Việt Nam là quốc gia nhận được dòng tiền bất hợp pháp lớn nhất trên thế giới từ một hình thức rửa tiền dựa trên thương mại, theo một nghiên cứu mới nhất của Tổ chức Liêm chính Tài chính Toàn cầu (GFI).

GFI (Global Financial Integrity), có trụ sở ở Washington, Mỹ, cho biết Việt Nam đã thu về 22,5 tỷ USD chỉ riêng trong năm 2015 trong nghiên cứu được tiến hành trong 10 năm từ 2006-2015 dựa trên các dữ liệu của Quỹ Tài chính Quốc tế (IMF) và Liên Hợp Quốc (UN).

“Chúng tôi khá ngạc nhiên về con số (22,5 tỷ USD) và chúng tôi muốn biết về con số này,” kinh tế gia cao cấp của GFI Rick Rowden nói với VOA về dòng tiền bất hợp pháp chảy vào Việt Nam từ hoạt động “thương mại với hóa đơn sai” (trade misinvoicing). “Chúng tôi không thể biết vì sao con số này lại lớn đến như vậy và cái gì gây ra dòng tiền bất hợp pháp lớn đó chảy vào Việt Nam.”

Một trong những lý do có thể khiến gian lận thương mại gia tăng ở Việt Nam trong những năm gần đây là vì dòng đầu tư trực tiếp từ nước ngoài cao và việc chuyển dịch sản xuất từ Trung Quốc sang Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác.

Rick Rowden, Kinh tế gia cao cấp của GFI
Việt Nam đứng trên Thái Lan và Panama, lần lượt là 20,9 tỷ USD và 18,3 tỷ USD.

“Thương mại với hóa đơn sai” là một hình thức rửa tiền dựa trên kinh doanh thương mại thông qua việc các đối tác thương mại tự viết hóa đơn hoặc chuẩn bị các hóa đơn cho bên thứ 3 (thường là ở nơi được coi là thiên đường trốn thuế), theo GFI.

Chuyển dịch dòng tiền bất hợp pháp thông qua hệ thống thương mại là một phương thức rất cổ xưa và truyền thống, theo ông Rowden. Kinh tế gia này cho biết động cơ chủ yếu của hoạt động “tội phạm” này là nhằm trốn thuế hoặc đưa nguồn tiền từ một nước có ngoại tệ yếu sang một nước có ngoại tệ mạnh.

Nghiên cứu của GFI cho biết nguồn gốc của dòng tiền bất hợp pháp gồm có nguồn gốc không rõ, dòng tiền không được công khai cho chính phủ, tiền không được đánh thuế và các hoạt động bất hợp pháp như buôn lậu ma túy.

“Một trong những lý do có thể khiến gian lận thương mại gia tăng ở Việt Nam trong những năm gần đây là vì dòng đầu tư trực tiếp từ nước ngoài cao và việc chuyển dịch sản xuất từ Trung Quốc sang Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác,” ông Rowden cho biết.

Việt Nam là một trong những nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất thế giới với mức tăng GDP năm 2019 dự kiến là 6,8%, theo đánh giá của ADB. Xuất khẩu từ Việt Nam tăng gấp ba lần về giá trị kể từ năm 2010 và đi kèm với đó là gian lận thương mại nhiều hơn. Kinh tế gia cao cấp của GFI nhận định rằng, gần đây thương mại cũng có thể được chuyển hướng qua Việt Nam để tránh thuế quan của cuộc chiến thương mại hiện tại giữa Mỹ và Trung Quốc.

Nhận định về sự dịch chuyển đồng vốn từ Trung Quốc sang Việt Nam, Tiến sỹ kinh tế Phạm Chí Dũng cho rằng điều này đồng nghĩa với việc dịch chuyển gian lận thương mại sang Việt Nam.

“Điều này đã xảy ra đặc biệt trong ngành thép và tôn,” theo TS Dũng. “Thép và tôn Trung Quốc đã tập kết về Việt Nam rồi dán nhãn Việt Nam để xuất sang thị trường khác, đặc biệt là Hoa Kỳ.”

Từ năm ngoái, Bộ Thương mại Mỹ đã quyết định áp mức thuế quan nặng lên các sản phẩm thép vận chuyển từ Việt Nam nhưng được cho là có xuất xứ Trung Quốc để né trốn thuế chống bán phá giá của Mỹ.

Một lượng tiền rất lớn, mà người ta đánh giá là có tới 1/3 trong số 19 tỷ USD liên quan đến rửa tiền – chuyển từ Việt Nam ra nước ngoài với mục đích sau đó là chuyển lại từ nước ngoài về Việt Nam.

Phạm Chí Dũng, Tiến sỹ kinh tế
Nghiên cứu của GFI còn cho thấy dòng tiền bất hợp pháp chảy ra khỏi Việt Nam trong năm 2015, dựa trên dữ liệu của Liên Hợp Quốc, là 9,1 tỷ USD, sau các nước như Mexico và Brazil.

Trong khi đó TS Dũng cho rằng số tiền bất hợp pháp chảy vào và ra khỏi Việt Nam còn cao hơn nếu tính cả số tiền đưa ra nước ngoài để trốn thuế rồi một phần trong đó được đưa trở lại Việt Nam.

TS Dũng, cũng là một nhà báo độc lập hiện đang sống ở TP HCM, trích dẫn dữ liệu từ Hồ sơ Panama năm 2016, nhưng không được công bố trên truyền thông trong nước, cho thấy số tiền của Việt Nam chuyển ra quốc tế lên tới 19 tỷ USD.

Ngoài mục đích đầu tư và chuyển tài sản ra nước ngoài của các doanh nhân, giới đại gia và quan chức, thì “một lượng tiền rất lớn, mà người ta đánh giá là có tới 1/3 trong số 19 tỷ USD liên quan đến rửa tiền – chuyển từ Việt Nam ra nước ngoài với mục đích sau đó là chuyển lại từ nước ngoài về Việt Nam,” theo TS Dũng. “Nguồn gốc của các nguồn tiền đó là hoàn toàn biến mất,” ông cho biết.

Có khoảng 200 cá nhân và tổ chức liên quan đến Việt Nam có tên trong danh sách Hồ sơ Panama được công bố, theo truyền thông trong nước.

Hoạt động gian lận thương mại xảy ra ở các nước đang phát triển, đặc biệt như Việt Nam, nhiều hơn ở các nền kinh tế phát triển do hệ thống “cân bằng và kiểm soát” lỏng lẻo và kém toàn diện, theo ông kinh tế gia Rowden của GFI, và ông nói rằng “Việt Nam nằm trong số những nước tham nhũng nhất thế giới.”

Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transperency International) xếp Việt Nam thứ 117/180 nước về chỉ số tham nhũng năm 2018.

Theo ông Rowden, hình thức gian lận thương mại với hóa đơn sai khiến cho chính phủ mất đi nguồn thu thuế rất lớn, bởi nếu không số tiền thất thoát đó đã có thể được dùng để đầu tư phát triển công như y tế, giáo dục và cơ sở hạ tầng.

GFI ước tính các quốc gia đang phát triển trên toàn thế giới mỗi năm mất đi khoảng 200 tỷ USD do hình thức gian lận thương mại này.


VOA

Việt Nam đã sẵn sàng nâng tầm đối tác chiến lược với Mỹ?


Ý kiến về khả năng Việt-Mỹ trở thành đối tác chiến lược khi hai nước có nhiều khác biệt về thể chế chính trị và nhân quyền.

Ông Donald Trump và ông Nguyễn Phú Trọng bắt tay trước thềm Thượng đỉnh Trump-Kim ở Hà Nội hôm 27/2/2019 - LUONG THAI /Getty Images

Vài tháng qua đã có nhiều thảo luận về khả năng Hoa Kỳ-Việt Nam nâng tầm mối quan hệ từ "đối tác toàn diện" lên thành "đối tác chiến lược". Dưới đây là một số nhận định tiêu biểu.

Một số quan ngại

Theo ông Prashanth Parameswaran, tác giả bài viết hôm 12/9 trên The Diplomat, mối quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ đã tốt hơn nhiều so với thời chiến tranh Việt Nam. Hai nước bình thường hóa quan hệ dưới thời cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton và tiếp tục duy trì tốt dưới thời Obama. Việc nâng tầm quan hệ Mỹ-Việt có ý nghĩa lớn với các nhà hoạch định chính sách cả hai nước. Nó phản ánh nỗ lực của Washington trong việc mở rộng mạng lưới các đồng minh và đối tác tại châu Á - Thái Bình Dương và tầm quan trọng của Việt Nam trong mạng lưới này, đồng thời nhấn mạnh cơ hội và thách thức mà Hà Nội phải cân nhắc.

Việc Mỹ-Việt nâng tầm quan hệ có thể có ý nghĩa lớn hơn là bản thân mối quan hệ này, đặc biệt trong bối cảnh Mỹ - Trung Quốc tăng cường cạnh tranh về quyền lực trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương và vai trò của Việt Nam trong các vấn đề như Biển Đông - nơi mà Trung Quốc ngày càng lấn lướt và Hà Nội chịu áp lực ngày càng lớn.

Mỹ gần đây đã tăng cường các hoạt động hợp tác với Việt Nam. Năm 2018, Mỹ mang hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson tới Việt Nam. Năm nay, Chủ tịch nước, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng dự kiến có chuyến công du Mỹ vào tháng 10/2019. Tuy nhiên, thực tế là Việt Nam và Mỹ vẫn có nhiều khác biệt trong nhiều lĩnh vực, từ thể chế tới quan điểm về nhân quyền. Việt Nam và Mỹ cũng có khác biệt trong quan điểm đối với vấn đề thương mại hoặc vấn đề Bắc Hàn - điều khiến quan hệ hai nước từng có vẻ khó 'toàn diện', chứ chưa nói đến 'chiến lược'. Chính vì thế, các cuộc thảo luận để nâng tầm mối quan hệ Mỹ - Việt cũng bao gồm cả các quan ngại, ông Prashanth Parameswaran bình luận.

Các nhà hoạch định chính sách sẽ cần cân nhắc các yếu tố quan trọng này để tính toán được mất khi nâng tầm mối quan hệ. Chẳng hạn, không phải ngẫu nhiên mà chúng ta đã thấy Việt Nam trì hoãn một số hoạt động liên quan đến quốc phòng với Hoa Kỳ bất chấp những lợi ích có thể thấy rõ, vẫn theo tác giả Prashanth Parameswaran.

Các quan ngại nói trên không có nghĩa Việt Nam - Hoa Kỳ không mong muốn hoặc không thể nâng tầng hợp tác. Nhưng nó có nghĩa rằng cả Mỹ và Việt Nam cần đảm bảo rằng các vấn đề thực tế giữa hai nước phù hợp với bất cứ tầm mức quan hệ nào mà họ lựa chọn. Quan trọng nữa là, việc điều chỉnh tên gọi của mối quan hệ chỉ có giá trị khi cả hai bên cùng cam kết nỗ lực để biến tiềm năng hợp tác thành sự hợp tác trên thực tế.

Mỹ gửi tín hiệu 'hỗn hợp'

Nhà báo David Hutt, cũng về đề tài này, trên Asia Times lại cho rằng Mỹ gửi những tín hiệu không thống nhất đến Việt Nam, nói năm nay, Mỹ lên tiếng cáo buộc Trung Quốc có hành động 'bắt nạt' nước láng giềng Việt Nam. Mỹ cũng ngỏ ý "muốn củng cố mối quan hệ quân sự chặt chẽ hơn với Hà Nội, mặc dù Việt Nam vẫn tỏ ra thận trọng và vẫn duy trì các chính sách ngoại giao không cam kết,"

David Hutt cũng nhắc tới tin đồn gần đây rằng công ty dầu khí Mỹ ExxonMobil đang tìm cách rút dự án Cá Voi Xanh trị giá hàng tỷ đô la khỏi Việt Nam, và bình luận rằng: Nếu thực sự ExxonMobil rút - cứ cho là vì lý do tài chính chứ không phải địa chính trị - thì đây cũng là một cú nốc ao vào mối quan hệ Mỹ-Việt ở giai đoạn mang tính bước ngoặt. Hơn bao giờ hết, Hà Nội hiện đang tìm kiếm các cam kết từ Washington rằng họ sẽ đứng về phía mình trong bất kỳ cuộc xung đột có vũ trang nào với Trung Quốc trên Biển Đông.

Mỹ, tuy thế, đang gửi tín hiệu 'hỗn hợp'. Quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ nảy nở dưới thời Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ông Trump đã hai lần đến thăm Việt Nam và hiếm khi chỉ trích điều gì về đất nước được coi là vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất Đông Nam Á này, vẫn theo David Hutt. Nhưng ông Trump, bên cạnh đó, lại cũng rất phiền lòng với việc Việt Nam trở thành nơi sản xuất, xuất khẩu các mặt hàng Trung Quốc nằm trong diện bị Mỹ đánh thuế, để trốn thuế. Ông Trump, hồi tháng Sáu đã gọi Việt Nam là nước 'lạm dụng tồi tệ nhất' trong một cuộc phỏng vấn truyền hình.

Tuy nhiên, chính quyền của ông Trung cũng lại phản ứng quyết liệt khi Trung Quốc mang tàu vào khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Bãi Tư Chính trên Biển Đông. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Morgan Ortagus nói Trung Quốc đã thực hiện một loạt các động thái hung hăng để can thiệp các hoạt động kinh tế lâu đời của Việt Nam.

"Việt-Mỹ đã hợp tác chiến lược nhiều mặt, trừ tên gọi"

Trong khi đó, tác giả Đoàn Xuân Lộc viết trên Asia Times, một yếu tố quan trọng của chính sách đối ngoại của Hà Nội là không liên minh. Để giúp đất nước tăng cường quan hệ ngoại giao, kinh tế và an ninh với các đối tác liên quan, chính phủ Việt Nam, do đó, đã tìm cách xây dựng một mạng lưới quan hệ đối tác. "Quan hệ đối tác toàn diện" là nấc thấp nhất trong mạng lưới này.

Việt Nam và Hoa Kỳ thiết lập "quan hệ đối tác toàn diện" tháng 7/2013. Như vậy, Việt Nam đứng sau Philippines, Thái Lan, Indonesia và Singapore - các đối tác chiến lược của Hoa Kỳ trong khu vực - về tầm quan trọng đối với Washington.

Trong khi đó, Việt Nam đã nâng tầm "quan hệ chiến lược" với 16 nước gồm Nga (2001), Nhật Bản (2006), Ấn Độ (2007), Trung Quốc (2008), Hàn Quốc và Tây Ban Nha (2009), Vương quốc Anh (2010), Đức (2011), Pháp, Indonesia, Ý, Singapore và Thái Lan ( 2013), Malaysia và Philippines (2015) và Úc (2017).

Trong ngôn ngữ ngoại giao của Hà Nội, tất nhiên, Trung Quốc là đối tác quan trọng nhất của Việt Nam, trong khi Mỹ là một trong những quốc gia ít quan trọng nhất. Trên giấy tờ, mối "quan hệ đối tác toàn diện" của Việt Nam với Mỹ - nền kinh tế và quân sự lớn nhất thế giới - thậm chí còn xếp sau quan hệ "đối tác toàn diện" của Việt Nam với Myanmar - được thiết lập năm 2017.

Nhưng trên thực tế, Mỹ là đối tác quan trọng thứ hai của Việt Nam. Ở nhiều khía cạnh, Mỹ cũng quan trọng không kém Trung Quốc. Và Hà Nội hiểu rằng có một mối quan hệ khỏe mạnh với Mỹ mang tính sống còn với đất nước, giúp ổn định sự phát triển và tránh quá phụ thuộc vào Trung Quốc về kinh tế, ông Đoàn Xuân Lộc nhận định.

Hiện nay, sự hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông là một trong các yếu tố chính để Việt Nam tìm cách thắt chặt quan hệ với Mỹ, đặc biệt trong an ninh quốc phòng.

Nhìn chung, mặc dù vẫn có những khác biệt nhất định, đặc biệt là về các quyền tự do chính trị và nhân quyền, lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ và Việt Nam ngày càng phù hợp với nhau. Đối Việt Nam, mối quan hệ với Mỹ hiện tại về cơ bản là chiến lược trong nhiều lĩnh vực quan trọng, như an ninh và quốc phòng, mặc dù về tên gọi nó mới chỉ là "quan hệ đối tác toàn diện", vẫn theo tác giả Đoàn Xuân Lộc.


BBC

Trung Quốc sẽ dùng tàu vận tải mới cực lớn để tiếp tế cho Hoàng Sa?


Tàu Sansha 2 cập cảng ở tỉnh Hải Nam, Trung Quốc, vào ngày 20/8/2019. Ảnh: Chinanews.com

Một tàu vận tải cỡ lớn mới có thể sẽ được Trung Quốc dùng để vận chuyển tiếp liệu đến các cứ điểm mà Bắc Kinh đã xác lập trong khu vực Biển Đông đầy tranh chấp.

Kể từ năm 2010, Trung Quốc đã khiến cho các nước quanh Biển Đông lo sợ khi Bắc Kinh bồi đắp và xây dựng các đảo nhỏ trong khu vực thành các cơ sở cho quân đội sử dụng.

Brunei, Malaysia, Đài Loan, Việt Nam và Philippines đều có tuyên bố chủ quyền trong vùng biển mà Trung Quốc đưa ra yêu sách chủ quyền trên khoảng 90% diện tích.

Theo tường thuật của Tân Hoa Xã, tàu vận tải Sansha 2 của Trung Quốc đã hoàn thành thử nghiệm vào tháng 8.

Con tàu được cho biết là “có thể hoạt động bao trùm toàn bộ Biển Đông”, và có trọng lượng rẽ nước hơn 8.000 tấn sẽ phục vụ cho cả dân sự lẫn quân sự.

Các nhà phân tích dự đoán con tàu sẽ được dùng để đưa thiết bị ra quần đảo Hoàng Sa – nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền nhưng Trung Quốc đang kiểm soát – và có thể ra xa hơn tới quần đảo Trường Sa.

Giáo sư Jay Batongbacal, giảng dạy về hàng hải quốc tế tại trường đại học Philippines, nói Trung Quốc “đang mở rộng khả năng ở mọi nơi”.

Ông cho rằng “việc triển khai trong các khu vực tranh chấp mang tính biểu tượng nhiều hơn. Điều này quan trọng hơn đối với họ, vì họ có thể đi trước các nước trong khu vực”.

Tàu vận tải cực lớn

Tàu vận tải thứ hai của Trung Quốc có trọng lượng rẽ nước đặc biệt lớn, có thể sẽ được dùng để vận chuyển đạn dược, thực phẩm, nước và máy phát điện cho các đảo nhỏ mà Trung Quốc hiện đang kiểm soát, theo ông Andrew Yang, Tổng thư ký của Hội đồng Nghiên cứu Chính sách cao cấp ở Đài Loan cho biết.

Ông Adrew Yang nói tàu vận tải mới nhất sẽ “tăng cường hỗ trợ hậu cần” cho các binh sĩ đóng trên các đảo nhỏ.

“Họ có quân đội hoạt động và đồn trú ở đó. Vì vậy, chắc chắn họ cần một hệ thống hỗ trợ hậu cần nhiều khả năng hơn”, ông Yang nói thêm.

Chuyến vận hành thử nghiệm tàu Sansha 2 hồi cuối tháng 8 đã đưa con tàu đến Đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Theo Tân Hoa Xã, con tàu có thể đi được 6.000 km mà không cần tiếp nhiên liệu và chở được tới 400 người.

Trung Quốc đang vận hành một đường băng quân sự trên đảo Phú Lâm và bố trí binh sĩ tại đó.

Tàu vận tải được sử dụng trên đảo cách đây 11 năm chỉ có thể chở 2.540 tấn.

Theo Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế của Hoa Kỳ, Trung Quốc đã xây đường băng và các nhà chứa máy bay quân sự trên ba đảo nhỏ của quần đảo Trường Sa.

Ưu thế của Trung Quốc

Các quốc gia khác có tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông đều thiếu kỹ năng và sức mạnh quân sự so với Trung Quốc.

Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, đứng thứ ba thế giới, đã đưa máy bay ném bom đến quần đảo Trường Sa vào năm ngoái.

Theo Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, Trung Quốc còn có kế hoạch triển khai các nhà máy điện hạt nhân nổi trên biển vào năm 2020.

Giáo sư Batongbacal nói tàu vận tải mới đánh dấu công nghệ mới nhất của Trung Quốc.

Bắc Kinh cũng có thể sẽ sản xuất thêm nhiều con tàu cùng loại để có thể luân chuyển, theo dự báo của ông Yang.

Tân Hoa Xã cho biết nơi làm tàu Sansha 2 và Sansha 1 trước đó có kế hoạch sẽ bắt đầu làm tàu vận tải thứ ba để “cung cấp dịch vụ tốt hơn cho nhân sự đồn trú trên các đảo”.

Ông Yang nói Đài Loan thỉnh thoảng đưa tàu đến Trường Sa nhưng Đài Loan chỉ có một đảo trong quần đảo này.

Hải quân Việt Nam có tàu vận tải nhưng thường sử dụng các tàu đánh cá nhỏ hơn cho các công việc vận tải trên Biển Đông, chuyên gia Collin Koh chuyên nghiên cứu an ninh hàng hải tại Đại học Công nghệ Nanyang ở Singapore nói.

Theo ông, Trung Quốc có thể gây gián đoạn các hoạt động tiếp tế của các tàu nhỏ hơn.

“Vấn đề ở đây là liệu các nước có tuyên bố chủ quyền khác có thể tái tục tiếp tế cho các đơn vị đồn trú của họ không bị gián đoạn, theo cách mà Trung Quốc đang tận hưởng ở Biển Đông hay không”, ông Koh nói.

Hoa Kỳ và Trung Quốc, từng là kẻ thù trong Chiến tranh Lạnh và là đối thủ kinh tế thời hiện đại, bắt đầu tăng số lượng tàu thuyền đi qua Biển Đông vào năm 2017 dưới thời Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump.

Washington không tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông nhưng luôn cổ xúy cho vấn đề tự do hàng hải trên thủy lộ này.


VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑