Tin Tức Cập Nhật 24/7

Thơ Về Mùa Xuân




THƠ VỀ MÙA THU
Chùm thơ: Đặng Xuân Xuyến

Hương Thu

Ô kìa chiều
Ai thả nắng vương cây
Tóc rối ai bay
Mòn ai đuôi mắt
Điệu lý buông lơi tính tang khoan nhặt
Da diết bổng trầm xao xác sông xưa


Ta hỏi chiều

Thu đã về chưa
Mà lá vàng rơi khẽ nghiêng thật nhẹ
Mà gió mơn man vuốt ve thật khẽ
Biêng biếc trời chiều
Man mát hương sen.


Ta hỏi chiều

Sao rất đỗi thân quen
Tí tách bếp ai dẻo thơm cốm mới
Câu lý giao duyên ngập ngừng bối rối
Bồng bềnh người ơi
Mây tím lưng trời.

Hà Nội, chiều 07 tháng 08 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Sắc Thu

Tiếng cười trong veo, ngọt lịm
Ngác ngơ, chim Ngói gật gù.
Ngõ nhà ai hoa tim tím
Dịu dàng níu khách lãng du.

Làng Đá, 17 tháng 09.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thu lạnh

Người đã đi rồi, đi quá xa
Bỏ ta ở lại với quê nhà
Hôm nay về lại thăm làng Đá
Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
Tháng chín thôi mà... sao đã lạnh
Thu vàng vồi vội rải nắng hanh.

Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi
Người đi thì cũng đã đi rồi
Nào ai biết được duyên mà đợi
Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

Hà Nội, chiều 20 tháng 10.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Chút yêu
- Tặng lương y Nguyễn Phúc Hựu -

Có chút Thu về trong nắng say
Có mùi Sen dịu thoảng nhẹ bay
Có người trai ấy chiều hôm đấy
Vun một miền yêu nhẹ dâng đầy.

Hà Nội, ngày 20.08.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thu sớm

Em hỡi! Mùa thu đã đến chưa?
Có nghe se lạnh gió chuyển mùa?
Có nghe thoang thoảng thơm cốm mới?
Có thấy nhà bên rúc rích cười?

Em nhỉ. Mùa thu đến thật rồi
Sương chiều bảng lảng rắc muôn nơi
Diều ai dìu dặt chòng chành nắng
Vắt vẻo em cười. Ơ ... đã thu.

Làng Đá, Hưng Yên 18.09.2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Chiều Thu

Bảng lảng chiều
Em thẩn thơ nhặt nắng
Tiếng chim kêu lảnh lót sau vườn
Chiếc lá mỏng cuộn mình rơi khẽ
Gió liu riu
Run rẩy khóm cúc vàng

Ngơ ngác nắng
Em thẩn thơ nhặt nắng
Hoa cúc vàng se sẽ trổ bông.

Hà Nội, đêm 12 tháng 09 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
* Tác giả gửi tới VANEWS từ Hà Nội, Việt Nam

Vụ MobiFone mua AVG: Ông Bắc Son bị xóa cả tư cách 'nguyên bộ trưởng'


Ông Nguyễn Bắc Son vừa bị quyết định xóa tư cách nguyên Bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông trong phiên họp trù bị của Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam do những sai phạm trong vụ MobiFone mua AVG.

Ông Nguyễn Bắc Son hồi 2014/ BAO CHÍNH PHỦ                 

Quyết định này là kỷ luật hành chính được tiến hành sau kỷ luật của Đảng Cộng sản.

Hồi đầu tháng 10, ông Nguyễn Bắc Son bị cách chức Uỷ viên Trung ương Đảng khoá XI và Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Thông tin Truyền thông nhiệm kỳ 2011 - 2016 tại Hội nghị Trung ương.

Theo kết luận của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Bắc Son phải 'chịu trách nhiệm chính' về những khuyết điểm của Ban cán sự đảng Bộ Thông tin Truyền thông nhiệm kỳ 2011-2016.

"Ông trực tiếp quyết định nhiều nội dung liên quan đến dự án không đúng quy định; ký văn bản trình Thủ tướng phê duyệt chủ trương đầu tư dự án và giao cho cấp dưới ký một số văn bản liên quan đến dự án có nội dung trái quy định, không đúng nhiệm vụ được phân công. Ông cũng thiếu chỉ đạo, kiểm tra quá trình thực hiện dự án, để xảy ra nhiều vi phạm rất nghiêm trọng," theo VN Express.

'Rất nghiêm trọng'

Bộ Chính trị đánh giá những vi phạm của ông Nguyễn Bắc Son là rất nghiêm trọng và đề nghị Ban chấp hành Trung ương "xem xét kỷ luật nghiêm minh".

Theo truyền thông Việt Nam, ông Nguyễn Bắc Son sinh năm 1953 tại Hà Nội.

Ông có học vị Tiến sĩ, là Uỷ viên trung ương Đảng khoá X, XI, đại biểu Quốc hội khoá XIII.

Ông Son từng là trợ lý cho Chủ tịch nước Lê Đức Anh.

Ông cũng từng giữ các vị trí Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên và Phó ban Tuyên giáo Trung ương trước khi trở thành Bộ trưởng Thông tin Truyền thông (2011-2016).

Việc thanh tra toàn diện việc MobiFone mua 95% cổ phần của Công ty Cổ phần Nghe nhìn Toàn cầu (AVG) đã bắt đầu từ tháng Chín 2016                 

Các diễn biến chính vụ MobiFone mua 95% cổ phần AVG:

10/7/2018: Bộ Công an ra quyết định khởi tố vụ án thương vụ MobiFone mua 95% AVG vì vi phạm quy định về quản lý và sử dụng vốn đầu tư công gây hậu quả nghiêm trọng, làm thất thoát lớn tài sản của Nhà nước.

Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam ông Lê Nam Trà - nguyên chủ tịch HĐTV, nguyên tổng giám đốc MobiFone (khi bị khởi tố đang công tác tại Văn phòng Bộ TT&TT) và ông Phạm Đình Trọng, vụ trưởng Vụ Quản lý doanh nghiệp (Bộ TT&TT).

30/6/2018: Khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Lê Nam Trà và ông Phạm Đình Trọng; cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng đối với ông Cao Duy Hải, Tổng giám đốc Mobifone; khiển trách đối với ông Phạm Hồng Hải, Thứ trưởng Bộ TT & TT.

Đề nghị xem xét thi hành kỷ luật đối với ông Nguyễn Bắc Son, nguyên Bộ trưởng Bộ TT & TT và ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Bộ TT & TT

24/4/2018: Thanh tra Chính phủ chuyển giao hồ sơ điều tra vụ Mobifone mua cổ phần của AVG cho Bộ Công an

14/3/2018: Thanh tra Chính phủ công bố kết luận và xác định Mobifone đã mua cổ phần của AVG "với giá tiền lớn gấp nhiều lần giá trị thực sự của AVG."

Theo kết luận, AVG chỉ có giá trị ròng khoảng 1.900 tỷ đồng, vì vậy Mobifone làm thất thoát ngân sách khoảng 7.000 tỷ đồng.

MobiFone bị "xác định mắc 4 sai phạm": Làm trái và thiếu trách nhiệm trong đề xuất dự án; lựa chọn thẩm định giá; lập trình dự án và vi phạm thỏa thuận ký kết, thanh toán mua cổ phần.

Bộ Thông tin Truyền thông đã thiếu trách nhiệm trong quá trình thẩm định dự án, quyết định phê duyệt dự án.

Bộ Kế hoạch Đầu tư đã không hướng dẫn Bộ TT-TT và Mobifone thực hiện dự án đầu tư theo quy định, các văn bản thiếu nhất quán.

Bộ Tài chính thì không kịp thời đưa ra những phân tích, đánh giá, đề xuất đầy đủ, toàn diện về những tác động trực tiếp từ việc Mobifone bỏ số vốn rất lớn để đầu tư dự án.

Việc Bộ Công An xác định không cho phép AVG chuyển nhượng cổ phần sang nước ngoài mà buộc phải bán trong nước là "không phù hợp".

12/3/2018: Mobifone công bố đã chính thức huỷ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã ký kết hồi 2015 với AVG.

9/2016: Bắt đầu thanh tra toàn diện vụ MobiFone mua AVG

Hiện nay, ông Trương Minh Tuấn, người kế nhiệm ông Nguyễn Bắc Son ở chức Bộ trưởng TT & TT cũng đã bị hạ bệ.

Tuy nhiên, dù mất chức bộ trưởng, ông Tuấn được Đảng CSVN điều trở lại làm Phó Ban Tuyên giáo Trung ương.

Khi đó, ông nói ông quay về 'nhà Tuyên giáo' và nói ông có tinh thần bộ đội 'ngã gục ở đâu thì tiếp tục đứng dậy ở đó', theo các báo Việt Nam hồi tháng 7/2018.

Hiện có một luồng dư luận hỏi vì sao bị cho là "vi phạm nghiêm trọng" các quan chức cao cấp như ông Bắc Son và Trương Minh Tuấn chỉ bị "kỷ luật" còn các nhân vật cấp dưới lại bị bắt để chờ ra tòa.

Vẫn truyền thông Việt Nam tường thuật hôm 23/7, sau khi chính phủ Việt Nam thông báo ông Trương Minh Tuấn bị loại, Bí thư đã chỉ định ông Nguyễn Mạnh Hùng giữ chức Bí thư Ban cán sự Đảng Bộ Thông tin và Truyền thông.

Tiếp theo đó, ông Hùng, thiếu tướng quân đội và là lãnh đạo tập đoàn Viettel, được bổ nhiệm làm quyền Bộ trưởng TT & TT, chờ Quốc hội phê chuẩn chính thức.


BBC

Kỳ vọng gì từ Tân Chủ tịch nước Việt Nam?


Có ý kiến rằng TBT Nguyễn Phú Trọng cần đẩy mạnh chống tham nhũng và có thái độ rõ ràng với Trung Quốc ngay khi lên làm chủ tịch nước.

TBT Nguyễn Phú Trọng đón Tổng thống Donald Trump ở Hà Nội hôm 12/11/2017/ NA SON NGUYEN
Cùng lúc cũng có các ý kiến quốc tế cho rằng đây là giai đoạn Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang 'rất tự tin' vì không còn ai là đối thủ.

Đồng thời cũng có câu hỏi về việc ông nắm nhiều chức vụ một lúc là dấu hiệu gì cho chính trị Việt Nam trong khi mâu thuẫn Mỹ - Trung ngày càng lộ rõ.

Ngày 23/10, Quốc hội Việt Nam dự kiến chính thức bỏ phiếu bầu chức danh chủ tịch nước với ứng viên duy nhất là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng sản.

Trước đó, 100% đại biểu tại Hội nghị Trung ương 8 đã "tín nhiệm giới thiệu" Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước Việt Nam.

Sự kiện này sau đó được ông Trọng giải thích rằng là "tình huống" chứ không phải "nhất thể hóa", xảy ra sau khi Chủ tịch nước Trần Đại Quang đột ngột qua đời khi đang tại vị.

Bình luận về cuộc bỏ phiếu sẽ diễn ra hôm 23/10, luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, với nói BBC hôm 22/10:

"Kết quả này là tất yếu, tất nhiên, không có gì phải trông chờ. Nếu có hồi hộp thì là không biết có một số phiếu lẻ tẻ không đồng ý hay không. Nhưng khả năng là không có gì bất ngờ. Đó là một việc đã an bài rồi."

"Theo điều 4 Hiến pháp thì Đảng Cộng sản lãnh đạo nhà nước và xã hội. Cho nên một người đứng đầu Đảng được Ban chấp hành Trung ương bỏ phiếu 100% ra ứng cử chức Chủ tịch nước, thì tôi nghĩ rằng đó chỉ là một kiểu để hợp thức hóa thôi."

Từ khi phương án này được đưa ra đầu tháng 10/2018, báo chí Việt Nam đã đồng loạt trích dẫn cử tri và quan chức khen ngợi cách làm này.

"Tôi và cử tri cả nước rất phấn khởi trước thành công của hội nghị Trung ương 8. Đây là hội nghị lịch sử thể hiện sự tin tưởng của toàn Đảng, toàn dân trước sự lựa chọn sáng suốt của Ban Chấp hành Trung ương khi tiến cử Tổng bí thư để Quốc Hội bầu làm Chủ tịch nước, " cử tri Lê Đức Hạnh, phường Kim Mã, Ba Đình, Hà Nội được báo Việt Nam trích lời nói như vậy.

Nay, LS Trần Quốc Thuận nói trong một nước độc đảng, và đảng viên trong Quốc hội chiếm trên 95% như ở Việt Nam thì chuyện có người khác ra ứng cử trong số 5% không phải đảng viên đó là "gần như không thể xảy ra".

Luật sư Thuận cũng nói trong khi chưa thể có chuyện người ngoài đảng ra ứng cử thì nên có sự tranh cử trong Đảng.

"Như trước kia có cuộc bầu cử chức Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng [nay là chức Thủ tướng] giữa ông Đỗ Mười và ông Võ Văn Kiệt [năm 1988, thay cho ông Phạm Hùng chết đột ngột] thì cuối cùng ông Mười [lúc đó là thường trực Ban bí thư] trúng cử, ông Kiệt [lúc đó là phó Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng] thì được khoảng gần bốn chục phần trăm phiếu bầu. Lần đó có lẽ cũng là lần duy nhất."

"Tôi đã từng và nói với những người có trách nhiệm rằng ở một đất nước có một Đảng lãnh đạo, có một ứng viên nắm toàn diện và lãnh đạo hết, thì khả năng có người đứng ra tranh cử là gần như không có."

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc Triệu Lạc Tế chiều 27/09 tại Hà Nội, trong chuyến đi của ông Triệu tới VN viếng Chủ tịch Trần Đại Quang và gặp gỡ nhiều quan chức chủ nhà/XINHUA                

"Điều mong muốn của tôi là trong đảng nên có tranh cử. Nếu có tranh cử trong đảng, một chức vụ như bí thư, chủ tịch, từ địa phương, thành phố trực thuộc trung ương hay quận huyện, lên tới trung ương, thì đó cũng là cách để kiểm soát trình độ năng lực và đặc biệt là phòng chống tham nhũng tốt."

"Cái tôi mong muốn là một cuộc tranh cử công khai, minh bạch, và nhân dân có quyền chọn lựa người lãnh đạo đất nước này. Hi vọng trong một tương lai nào đó chuyện đó sẽ xảy ra."

"Việc này Đảng đã quyết định hết rồi. Nhân dân Việt Nam nói một cách nào đó đã đồng ý chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng. Đảng từ bấy đến giờ cho ai làm gì là việc của Đảng. Chính quyền này, đất nước này là của Đảng rồi. Cho nên nếu có trông chờ gì thì chỉ trông chờ ở thì tương lai thôi."

'Những việc cần làm ngay'

Cũng theo luật sư Trần Quốc Thuận, ngay sau khi lên làm Chủ tịch nước, ông Nguyễn Phú Trọng cần làm ngay những việc mà khi làm Tổng bí thư, ở cương vị Đảng, ông còn "lấn cấn".

"Đó là đẩy mạnh công cuộc chống tham nhũng một cách quyết liệt, ở những điểm nóng như vụ Thủ Thiêm, và không có vùng cấm. Như thế thì người dân sẽ hài lòng.

"Ngoài ra, những cải cách về thủ tục hành chính mà ông đã đưa ra thì khi ông ngồi vào vị trí đó cần đẩy mạnh tốt hơn."

"Và phải có thái độ rõ ràng, công khai với các nước xung quanh, nhất là với Trung Quốc."

"Hi vọng lần này ông Trọng làm hai nhiệm vụ thì phải đẩy mạnh hoạt động của cơ quan nhà nước tích cực hơn, sắc nét hơn. Không biết ông phân bố thời gian thế nào. Cả hai nhiệm vụ đó đều quan trọng cả. Hãy chờ xem," luật sư Thuận nói với BBC từ TP Hồ Chí Minh.

'Rất tự tin' nhưng có câu hỏi về việc nắm nhiều chức vụ

Trong khi đó, ý kiến quốc tế bình luận trước sự kiện bỏ phiếu ngày 23/10 rằng nếu việc sát nhập hai chức danh này [Tổng bí thư và Chủ tịch nước] là vĩnh viễn, thì ông Trọng đã 'rất tự tin', theo Michael Tatarski viết trên AL JAZEERA NEWS.

"Nếu việc này là vĩnh viễn thì ông Trọng đã rất tự tin, không chỉ về quyền lực cá nhân, mà còn về khả năng giành ảnh hưởng để trở thành Tổng bí thư nhiệm kỳ tiếp theo," bài báo trích giáo sư Zachary Abuza, nhà bình luận các vấn đề chính trị và an ninh Đông Nam Á, hiện ở Washington D.C. cho biết.

Ông Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư từ Đại hội Đảng XI năm 2011/  HOANG DINH NAM               

Trong khi đó ông Nicholas Chapman, nghiên cứu viên tại Đại học Quốc tế Nhật Bản, thì cho rằng việc bầu ông Trọng làm chủ tịch nước vào ngày 23/10 sẽ giúp củng cố quyền lực của ông này trong Đảng Cộng sản trong nhiều năm tới.

Tiến sỹ Lê Hồng Hiệp từ Singapore lại cho rằng ông Trọng "sẽ có thêm quyền lực" nhưng "sẽ không có những ảnh hưởng đáng kể lên hệ thống chính trị và kinh tế".

"Chúng ta cần quan sát rằng việc sắp xếp này có đi xa hơn năm 2021 hay không. Nếu có, chúng ta sẽ bàn nhiều hơn về mức ảnh hưởng của nó," ông Hiệp được bài báo trên trích lời.

Tuy thế, cũng có ý kiến lo ngại việc tập trung quyền lực vào tay một nhà lãnh đạo cao tuổi ở Việt Nam trong khi tình hình quốc tế nhiều căng thẳng.

Đã nhiều lần TBT Nguyễn Phú Trọng tuyên bố 'Đảng không được ôm đồm' nhưng tôi thấy lần này cá nhân ông Trọng vô cùng ôm đồm

Nguyễn Quang Duy, Nhà hoạt động cộng đồng Úc gốc Việt từ Melbourne
Ông Nguyễn Quang Duy, nhà hoạt động cộng đồng Úc gốc Việt từ Melbourne nói:

"Đã nhiều lần TBT Nguyễn Phú Trọng tuyên bố 'Đảng không được ôm đồm' nhưng tôi thấy lần này cá nhân ông Trọng vô cùng ôm đồm.

Ông vừa là Tổng bí thư của Đảng Cộng sản, vừa là Bí thư Quân ủy Trung ương, vừa là Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương và Trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng. Ông cũng là đại biểu Quốc hội từ Hà Nội.

Hội nghị Trung ương 8 vừa rồi quyết định mở ra 5 tiểu ban sửa soạn cho Đại Hội thứ 13, và nay cũng TBT Trọng nắm hai tiểu ban là Trưởng Tiểu ban Văn kiện và Trưởng Tiểu ban Nhân sự.

Chính ông nói là trong 'tình huống' hiện nay ông phải nắm luôn vai trò cả Chủ tịch Nước vì không có ai làm chức vụ này thay cho ông."

"Năm nay ông ấy đã 74 tuổi mà một mình giữ đến 8 chức vụ, chức vụ nào xem ra đều vô cùng quan trọng cho Đảng Cộng sản, thì đây là một dấu hiệu vô cùng bế tắc không biết phải làm gì của không riêng ông Trọng mà của cả Đảng Cộng sản Việt Nam.

"Thế giới thì thay đổi từng ngày, chiến tranh thương mãi Trung Mỹ, đang lan sang chiến tranh tiền tệ, biết đâu lại xảy ra chiến tranh quân sự, Việt Nam lại sẽ là điểm nóng.

Trong tình hình hiện nay, với lãnh đạo như thế này ở Việt Nam, theo tôi là một điều đáng lo ngại cho bất cứ ai thuộc bất cứ khuynh hướng nào còn quan tâm đến vận mệnh đất nước," ông Nguyễn Quang Duy cho biết hôm 22/10.

Dư luận Việt Nam và nước ngoài sẽ chú ý xem tân Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ công du nước nào ngay sau đây như một chỉ dấu về xu hướng ngoại giao của ông và đảng cầm quyền trong thời gian tới.

Các báo quốc tế hiện cho rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc đang dần tiến tới thế đối đầu như một cuộc "Chiến tranh Lạnh" kiểu mới và vị thế địa chính trị của Việt Nam đang gặp thách thức nếu phải chọn một cách đi của mình.


BBC

Hiểm họa ‘nhất thể hóa’ khi Nguyễn Phú Trọng ‘hốt liền’ chức chủ tịch nước


Tuần lễ đầu tiên của Tháng Mười, năm 2018, khi hai mẫu xe hơi có xuất xứ phụ tùng hầm bà lằng nhưng gắn bảng “made in Vietnam” ra mắt ở “Paris Motor Show 2018,” thì cơ cấu quyền lực tưởng như bất di bất dịch cả đảng Cộng Sản cầm quyền ở Việt Nam phát tín hiệu thay đổi theo mô hình nhất thể hóa của Trung Cộng.

Nguyễn Phú Trọng có quyền lực gần như tuyệt đối sau khi Trần Đại Quang qua đời. (Hình: Getty Images)

Dù chỉ mang tính thủ tục là qua Quốc Hội CSVN bầu, nhưng chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng sẽ đoạt được “vương miện kiểu mới” từ đảng cầm quyền chuyên chế.

Dư luận mạng xã hội ồn ào về việc ông Nguyễn Phú Trọng với tuổi 74 lên ngôi chủ tịch nước ngay sau hai cái quốc tang của Chủ Tịch Trần Đại Quang và cựu Tổng Bí Thư Đỗ Mười, điều đó không có nghĩa là toàn bộ đời sống của người Việt qua được căn bệnh lãnh cảm chính trị.

Cũng chính nhờ căn bệnh cam chịu của dân chúng nên dù có thêm quốc tang hay việc ông Trọng thâu tóm thêm đặc quyền ngồi ở ngai vàng suốt đời như Tập Cận Bình, thì hàng triệu người ở Việt Nam cứ lầm lũi câm lặng kiếm sống để đóng thuế nuôi bộ máy quyền lực tham nhũng không từ thứ gì của đảng.

Ngày nay ở Việt Nam, đa phần dựa vào mạng xã hội với số lượng hàng chục triệu người tham gia để cân đo phản ứng người dân trước các sự kiện lớn của quốc gia, nhưng hẳn nhiên các căn cứ đó không thể gọi là phản ảnh toàn phần dư luận, nhất là với các sự kiện có đụng chạm đến nền chính trị chuyên chế.

Từ bến xe trung chuyển Phương Trang, đường Lê Hồng Phong, quận 5. Người đàn ông trung niên chạy xe ôm sau ít phút ngần gại, đã nói: “Ông Trọng đã có quyền tuyệt đối rồi giờ chẳng qua là ổng muốn hưởng nghi lễ chủ tịch nước để sướng hơn thôi, chớ chức chủ tịch sao bằng chức tổng bí thư.”

Khi chúng tôi gợi ý ông nói thêm, ông lấy giọng đường phố cho biết: “Công ổng bắt bỏ tù cả đống cán bộ tham nhũng thì ổng tự thưởng ổng cái ghế chủ tịch cha nội nào dám cản. Họ bày vẽ Quốc Hội bầu cũng là tuồng hát dở ẹt, không coi cũng biết mà.”

Bất ngờ với ý từ một thanh niên công nhân làm việc ở khu công nghiệp Tân Bình. Anh nói: “Cũng là người Bắc có lý luận, ngày xưa ông Trịnh Kiểm còn biết hỏi ý ông Trạng Trình, để rồi không đoạt ngôi vua Lê mà chỉ ‘Giữ chùa thờ phật thì ăn oản’. Ổng Trọng đúng là gian hùng hơn chúa Trịnh!”

Hiện trạng giới trẻ ngày nay lơ mơ với lịch sử, thì ý này của người thanh niên công nhân thế hệ 8x cũng thú vị hơn nhiều status trên Facebook. Nhưng khi được hỏi anh có lo khi ông Trọng có toàn quyền thì không ai ngăn được ông ta dâng nước cho Tàu không? Anh nói, giọng nghiêm trang hơn: “Đêm nay cháu viết điều này lên phây. Ai chớ ông Trọng cháu đ… tin, mà ông này có làm hay nói gì chống Tàu đâu mà mình tin.”

Qua việc đảng chuyên chế Hà Nội học tập và làm theo tấm gương nhất thể hóa của chế độ Bắc Kinh, cho thấy cơ chế chuyên chế phân quyền của chóp bu Cộng Sản Việt Nam tồn tại hàng chục năm đang phân rã. Nhưng dư luận vốn theo phe đảng Cộng Sản lại không đồng ý gọi là phân rã, họ cho nhất thể hóa hai chức chủ tịch và bí thư là sự thay đổi cần thiết để tạo hiệu quả cho bộ máy cai trị chuyên chế bạo ngược. Cho dù dùng từ phân rã quyền lực hay thay đổi quyền lực thì cũng không che dấu được một điều mà dư luận công dân am tường: Chóp bu trong đảng đang mất đoàn kết nghiêm trọng, nói trắng ra là cái vỏ đồng chí với nhau của họ đã rách nát và đã phơi bày nhiều thứ vũ khí sẵn sàng thanh toán nhau vì quyền và lợi.

Một thầy giáo trung học, từng là đảng viên nay lặng lẽ bỏ đảng, hiện đang làm việc cho một nhà sách tư nhân, cho biết. Những đảng viên từng sinh hoạt với ông đều có chung nhận định. Vấn đề nhất thể hóa này đã cho thấy trước chuyện tranh đoạt quyền lực tối cao, gây ra cảnh gió tanh mưa máu trong đảng vào thời hậu Nguyễn Phú Trọng. Khi được hỏi thêm về vai trò của Bắc Kinh nếu có loạn cung đình ở Hà Nội. Ông nói: “Với tuổi đó ông Trọng ngồi ngai vàng chắc chẳng bao lâu, vậy coi như Bắc Kinh dùng chuyện nhất thể hóa là một cách gài mìn tạo loạn có lợi cho họ.”

Nhưng một nhà thơ người Bắc, sống ở Sài Gòn, ông có đôi dòng status trên “phây” của mình vận động dư luận dọn đường cho ông Trọng thì lạc quan hơn với chuyện đảng từ phân quyền chuyển qua tập quyền. Ông cho biết: “Dù ít hy vọng nhưng cũng nên tính tới khả năng ông Trọng hoặc người thay ông Trọng sau này có đủ quyền lực để thành một Mikhail Gorbachev-Việt Nam.”

Dù rất ít người trong giới văn nghệ đồng tình với ông nhà thơ, nhưng giới văn nghệ sĩ đều đang có tâm trạng chung là riêng năm nay, sau cái chết của ông Phan Văn Khải, ông Trần Đại Quang, rồi ông Đỗ Mười và chắc rằng từ nay đến hết năm sẽ có thêm các lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam qua đời, dù không muốn nhận định bi quan cũng phải thừa nhận việc ông Nguyễn Phú Trọng hốt liền thành công thêm chức chủ tịch nước, cũng là sự kiện biến động chưa từng thấy có tiền lệ của hệ thống đảng trị Cộng Sản Việt Nam.


Hữu Nguyên
Người Việt

Ném giày vào ‘đại biểu quốc hội’ bị phạt 750,000 đồng


Người phụ nữ can đảm ném chiếc giày cao gót về phía bà “đại biểu quốc hội” Nguyễn Thị Quyết Tâm bị phạt hành chính 750,000 đồng trong khi quần chúng nhân dân khắp nơi ca ngợi.

Bà Nguyễn Thị Thùy Dương, người phụ nữ ném giày về phía “đại biểu quốc hội” kiêm chủ tịch HDND thành phố Sài Gòn Nguyễn Thị Quyết Tâm ngày 20/10/2018. (Hình: Facebook)

Tờ Thanh Niên thuật lời ông trung tá Lê Văn Tuấn, trưởng Công an phường Bình Trưng Tây (Quận 2, Sài Gòn), cho biết “vào ngày 20.10 công an phường này lập biên bản xử phạt hành chính bà Nguyễn Thị Thùy Dương 750,000 đồng do “lỗi ném vật lạ vào người khác” theo Nghị định 167.” Tuy vậy, ông Tuấn cũng xác nhận “bà Dương có ném nhưng không trúng ai”. Về điều này, “bà Dương cho hay mình bị lập biên bản và phạt với số tiền trên. Khi công an ra biên bản, bà chấp hành đóng phạt ngay sau đó.”

Khi tường thuật buổi tiếp xúc cử tri địa phương liên quan đến những khiếu kiện của dân chúng về các khuất tất của nhà cầm quyền giải tỏa đền bù trái quy định tại Thủ Thiêm để xây dựng khu đô thị mới, toàn bộ hệ thống báo đài chính thống hoàn toàn lờ tịt chuyện bà chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Thị Quyết Tâm bị “cử tri” Nguyễn Thị Thùy Dương ném giày nhưng không trúng vào người.

Video clip phổ biến trên mạng xã hội thấy bà Nguyễn Thị Thùy Dương bị công an thường phục khống chế đưa ra khỏi hội trường và sau đó bà cho hay đã bị một đám đông công an “đánh hội đồng”. Ngoài bà Nguyễn Thị Thùy Dương, mục sư Nguyễn Hồng Quang, một nạn nhân của vụ giải tỏa phường Bình Khánh, Thủ Thiêm, đến dự buổi tiếp xúc cũng bị lôi ra ngoài và bị công an đánh.

Cuộc “tiếp xúc cử tri” quận 2 ngày 20/10/2018 là lần thứ hai có sự hiện diện của ông bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân để ông nghe các lời kêu ca, phản ứng của các nạn nhân vụ giải tỏa nhà cửa dân chúng, đặc biệt là phường Bình Khánh, một trong những phường nằm ngoài “quy hoạch” chính thức nhưng bị nhà cầm quyền thành phố ngang nhiên cướp nhà cướp đất để trao cho đám tư bản đỏ xây cất đô thị mới bán kiếm lời.

Đương nhiên những ông bà có chức có quyền của thành phố phải được hưởng những khoản “lại quả” khổng lồ trong khi quần chúng nhân dân thì trở thành những kẻ vô gia cư, đội đơn đi kêu oan ra tới tận trung ương Hà Nội suốt mấy chục năm trời đến tận bây giờ để được nghe những lời “xin lỗi” và hứa suông.

Khi vụ ném giày xảy ra, chiếc giày cao gót của bà Nguyễn Thị Thùy Dương đã bị “lập biên bản” và thu giữ để làm bằng chứng cho vụ phạt hành chính.

Trên trang Facebook cá nhân và cả trả lời phỏng vấn của đài BBC, bà cho hay “Anh em trai của ông bà cố và bà ngoại của tôi từng nuôi giấu người của cách mạng”. Dù có công với chế độ như vậy nhưng họ cũng vẫn bị những kẻ đương quyền trở mặt, cướp nhà cướp đất giống như những người khác.

Giống như tất cả các cuộc “tiếp xúc cử tri” khác của các ông bà “đại biểu quốc hội”, cuộc tiếp xúc hôm 22/10 ở quận 2 Sài Gòn cũng là do đảng bộ và chính quyền địa phương dàn dựng, lựa chọn 25 “cử tri” nạn nhân trong số 150 người xin phát biểu ý kiến, nhưng chẳng may lại có “sự cố” ném giày làm mất mặt đảng và nhà cầm quyền thành phố.

Trong khi các khiếu kiện của dân kéo dài từ năm này sang năm khác không giải quyết thì nhà cầm quyền thành phố lại quyết định thông qua kế hoạch xây dựng nhà hát “giao hưởng” với vốn đầu tư lên tới 1,500 tỉ đồng, lại càng khiến cho dư luận thêm phẫn nộ.

Nhiều người phát biểu trong buổi tiếp xúc cử tri nói trên đã không ngần ngại đả kích thái độ vô cảm của những ông bà “đại biểu nhân dân”.

Trên một số trang facebook cá nhân, có người bình luận “Chị Tâm mình hôm nay ăn giày ăn cả tất. Chị đang hăng hái phát biểu thì bị một quần chúng bức xúc tương cho cái guốc, từ cự ly mươi mét. Không biết quần chúng nào mà láo thế, mà láo nhất là ném lại trượt. Thế mới chán chứ. Thôi cũng thông cảm, phụ nữ tay yếu mà ném lần đầu, không ném xa được, lần sau cố gắng phát huy là được rồi”, Facebooker Phạm Đoan Trang dẫn lại.


Người Việt

Trung Cộng đang rơi vào suy thoái kinh tế!


Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung.

Công nhân xí nghiệp may áo tắm ở Yinglin, Trung Quốc. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

Đầu Tháng Mười năm 2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:

1-Các dữ liệu tồi tệ hơn dự kiến có thể cho thấy nền kinh tế đang chậm lại.

2-Các nguy cơ về các khoản nợ của các cấp chính quyền địa phương.

3-Tác động của cuộc chiến tranh thương mại với Hoa Kỳ.

4-Các dấu hiệu suy giảm niềm tin của người tiêu dùng

5-Các nguy cơ lạm phát, hoặc tăng giá cùng với sự tăng trưởng kinh tế chậm lại.

6-Các vấn đề thời sự nóng bỏng cho thấy những khó khăn của cuộc sống của người dân.

Có thể cho rằng đây là một trong lần hiếm hoi mà báo chí quốc tế phát hiện được một văn bản chỉ thị của chính phủ Trung Quốc liên quan đến tính đặc biệt nhạy cảm về kinh tế. Trước đó, ngay cả vào thời nền kinh tế Trung Quốc phải chịu hệ quả không nhỏ từ cuộc suy thoái kinh tế thế giới xuất phát từ tâm điểm các ngân hàng ở Mỹ vào cuối năm 2007 – đầu năm 2008, đã chẳng có mấy bằng chứng về việc chế độ Trung Cộng lo sợ đến mức phải ban hành một chỉ thị nội bộ nào đó nhằm cấm cản báo chí nước này đăng tin bài về thực chất của nền kinh tế, dù rất nhiều người tin rằng những chỉ thị như thế là luôn tồn tại dưới nhiều hình thức từ nhiều năm qua.

Vào lần này và rất đáng chú ý, bản chỉ thị của chính phủ Trung Quốc về sáu chủ đề nhạy cảm kinh tế là khá tương đồng với những dấu hiệu và biểu hiện suy trầm trong thời gian gần đây mà có thể trở thành nguy cơ lớn trong nền kinh tế quốc gia Cộng Sản đông dân nhất thế giới này.

Thực chất kinh tế Trung Quốc?

Khách quan mà xét, Trung Quốc đã vượt qua được một thử thách rất lớn về kinh tế vào giai đoạn những năm 2012-2013. Từ năm 2011, người được giải Nobel kinh tế là Tiến Sĩ Nouriel Roubini đã đưa ra dự báo rằng kinh tế Trung Quốc sẽ “hạ cánh cứng vào năm 2013.” Tốc độ suy giảm GDP, nợ chính quyền địa phương và tình hình thiếu khả quan của các thị trường bất động sản và chứng khoán… là một số cơ sở cho nhận định bi quan như vậy của Rounini và cả một số tổ chức phân tích tài chính phương Tây. Tuy thế đến năm 2013, Trung Quốc lại bất ngờ vượt qua vực thẳm kinh tế và tài chính để sau đó nhịp độ tăng trưởng GDP có phần phục hồi. Cho tới gần đây, nền kinh tế quốc gia này vẫn có vẻ “ổn” và không bị quá nhiều dư luận nghi ngờ như trước đây.

Nhưng vẫn có một tử huyệt của nền tài chính Trung Quốc mà chính quyền nước này chưa bao giờ dám công bố: tỷ lệ nợ công quốc gia vọt lên đến 237% GDP, tức đến $28 ngàn tỷ vào năm 2016 – theo phân tích của tờ Financial Times vào Tháng Tư, 2016 – vượt xa tỷ lệ nợ của các nước đang phát triển khác. Tình trạng này có thể dẫn đến khủng hoảng tài chính hoặc trì trệ kinh tế kéo dài ở Trung Quốc.

Tất nhiên, giới lãnh đạo Trung Quốc hoàn toàn có thể tự an ủi rằng họ có một kho dự trữ ngoại hối lớn nhất thế giới – lên đến $4,000 tỷ vào năm 2016 và giảm xuống còn khoảng $3,000 tỷ vào năm 2018. Chỉ có điều, con số $3,000 – $4,000 tỷ này chỉ bằng 1/7 – 1/9 so với gánh nặng nợ công $28 ngàn tỷ.

Vào đầu năm 2017, đã có những phản biện mới nhất về thực chất nền kinh tế Trung Quốc đến từ ông Gordon G. Chang, tác giả của cuốn sách “Sự Sụp Đổ Sắp Đến của Trung Quốc.” Vị luật sư kiêm nhà bình luận người Mỹ này nhận định “kinh tế Trung Quốc sắp rơi tự do” trong một cuộc phỏng vấn mới đây với trang Đại Kỷ Nguyên, theo đó ông cho rằng Trung Quốc chỉ ổn định trên bề mặt trong năm 2017, nhưng tiềm ẩn bất ổn thực sự dưới bề mặt.

Hai thông tin đặc biệt mà ông Gordon G. Chang cho biết là: Trong năm 2015, luồng vốn chuyển ra nước ngoài là cao chưa từng thấy, từ $900 tỷ đến $1,000 tỷ; và theo nguồn tin của ông, chỉ có $500 tỷ trong số $3,000 tỷ dự trữ ngoại hối là còn có thể sử dụng được. Cũng theo ước tính của ông, Trung Quốc chỉ còn $1.5 nghìn tỷ tiền khả dụng để bảo vệ đồng Nhân Dân Tệ…

Có ít nhất một cơ sở cho nhận định về tiền khả dụng chỉ chiếm một nửa so với con số dự trữ ngoại hối mà chính quyền Trung Quốc công bố: vào năm 2011, chính một cục trưởng Thống Kê của Trung Quốc, người sau đó đã về hưu, đã phải thừa nhận rằng nhiều thống kê của quốc gia này không phản ánh đúng sự thật. Cũng vào năm đó, con số nợ của các chính quyền địa phương ở Trung Quốc được công bố chỉ khoảng $1,550 tỷ, nhưng đến năm 2014 thì Trung Quốc đã phải thừa nhận loại nợ này đã tăng gấp đôi, tức $3,000 tỷ. Còn đến Tháng Mười năm 2018, tờ Financial Times công bố nợ của chính quyền địa phương đã lên đến $6,000 tỷ, chiếm tới 60% GDP của Trung Quốc.

Trong khi đó, vài nhà phân tích ở Hồng Kông cũng cho rằng GDP thực sự ở Trung Quốc không thể tăng đến 7% như báo cáo, mà chỉ khoảng 4-5% hàng năm.




Một trong những gam màu xám không thể che giấu chính là bức tranh về thị trường chứng khoán Trung Quốc. Từ năm 2015 đến nay, chỉ số chứng khoán Thượng Hải đã liên tiếp lao dốc và suy giảm, mất hơn 40% giá trị so với đỉnh cao nhất của nó vào năm 2015. Tuy nhiên, vấn đề chính yếu là mặc dù có nhiều thông tin cho biết Ngân Hàng Trung Ương Trung Quốc đã đổ ra hơn $100 tỷ, hoặc gấp nhiều lần như thế để vực dậy chứng khoán nhưng lại khiến quỹ dự trữ ngoại hối nước này giảm từ $4,000 tỷ xuống còn $3,000 tỷ trùng với giai đoạn chứng khoán Thượng Hải giảm thê thảm, vẫn chẳng có dấu hiệu nào cho thấy biểu đồ các chỉ số chứng khoán Trung Quốc sẽ chứng minh được sức khỏe của nền kinh tế nước này là phục hồi và ổn định bằng cách hướng lên. Ngược lại là đằng khác, các nhà đầu tư chứng khoán lúc nào cũng như chực chờ để bán tháo cổ phiếu.

Trung Cộng sẽ thoát hay không?

Trong hai năm 2017 và 2018, bất chấp đại hội 19 của đảng Cộng Sản Trung Quốc “thành công tốt đẹp” với tư tưởng Tập Cận Bình thậm chí còn được ghi vào Hiến Pháp và đưa nhân vật này trở nên độc tôn quyền lực mà có thể so sánh với thời Mao Trạch Đông, đã có những xác nhận gián tiếp trên báo chí nhà nước Trung Quốc về tốc độ phát triển kinh tế đã bị chậm lại. Cùng lúc, vấn nạn nợ của chính quyền địa phương lại được nêu ra và trở thành một lo lắng lớn, tuy cho đến nay chưa có con số thực nào về giá trị nợ là bao nhiêu – $3,000 tỷ như trước đây hay $6,000 tỷ hiện thời.

Trong khi đó, tác động của cuộc chiến tranh thương mại với Hoa Kỳ đối với Trung Quốc đã biến thành điểm nhấn rõ mồn một trên bức tranh kinh tế ngày càng tối đi, bất chấp Tập Cận Bình và hệ thống tuyên truyền một chiều của ông ta cố công tìm cách vùi lấp.

Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung mới chỉ đi vài bước khởi đầu, nhưng đã có quá nhiều dự đoán từ giới phân tích rằng Bắc Kinh hầu như không thể có được xác suất thoát hiểm trong cuộc chiến này.

Những hậu quả nào sẽ xảy đến khi Trung Quốc thua trận trước Hoa Kỳ?

Rất dễ thấy: xuất khẩu đang giảm và sẽ còn giảm, kéo theo xuất siêu giảm, và tất yếu dẫn đến GDP giảm cùng gia tăng tỷ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc, tạo thêm bất ổn xã hội tại nước này. Cũng theo đó, quỹ dự trữ ngoại hối sẽ khó cầm cự được ở ngưỡng $3,000 tỷ. Còn môi trường đầu tư nước ngoài sẽ còn bị thoái vốn mạnh hơn nữa mà có thể đẩy kinh tế Trung Quốc trở về thời trước khi tăng trưởng nóng cách đây vài chục năm.

Chưa kể đến vị thế chính trị của Tập Cận Bình có thể bị lung lay, dù chưa xét đến nguy cơ mất ghế của ông ta.

Một cách vô tình, bản chỉ thị hoàn toàn có chủ ý của chính phủ Trung Quốc về sáu vấn đề nhạy cảm kinh tế mà tờ The New York Times International của Mỹ vừa công bố đã gián tiếp thừa nhận kinh tế Trung Quốc về thực chất đang rơi vào giai đoạn suy thoái.

Như một thói quen suy luận ngược, gần như bất kỳ vấn đề gì mà một chính quyền độc trị cấm cản thông tin thì đó chính là thực trạng trầm trọng của chính quyền đó.

“Tăng trưởng kinh tế chậm lại” – như khái niệm trong bản chỉ thị của chính phủ Trung Quốc – hoàn toàn có thể được hiểu là nền kinh tế nước này về thực chất đã rơi vào suy thoái khi GDP giảm trong hai quý liên tiếp hoặc hai năm liên tiếp.

Còn nợ của các chính quyền địa phương thì lại gắn liền với nợ xấu và nợ công quốc gia – một quốc nạn của Trung Quốc.

Những dấu hỏi lớn tiếp theo là chế độ Trung Cộng có tìm cách tránh thoát khỏi giai đoạn suy thoái kinh tế vào lần này như nó đã thoát được vào những năm 2011 – 2012? Nhưng nếu không thể tránh thoát, Trung Cộng sẽ bị tổn thương hệ chính trị độc đảng đến mức nào? Liệu từ đó có dẫn đến tương lai không quá xa về sự sụp đổ trong vô vọng của nó?

Và nếu tất cả những dấu hỏi trên là không hề hoang tưởng, “đảng em” Việt Nam sẽ ra sao trong cái thế đổ gập không thể tránh khỏi của “đảng anh” – kẻ mà từ lâu vẫn bị xem chỉ là một con hổ giấy mà chẳng thể nào “cứu trợ” đủ nhiều cho những kẻ thân Tàu ở Việt Nam?


Phạm Chí Dũng
Người Việt

Vì sao Slovakia trừng phạt Việt Nam nặng hơn cả Đức?


Rõ ràng là vòng quay của bánh xe lịch sử đã cố ý chơi khăm chính thể độc đảng ở Việt Nam và những kẻ bắt cóc: chẵn một năm sau thời điểm Chính phủ Đức tuyên bố tạm ngừng quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam bởi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, một quốc gia khác nằm trong khối Liên minh châu Âu là Slovakia còn trừng phạt mạnh tay hơn cả thế: tạm ngừng quan hệ với Việt Nam!

Trịnh Xuân Thanh tại tòa Hà Nội.

Đóng băng quan hệ!

“Quan hệ song phương Việt Nam-Slovakia sẽ bị đóng băng cho đến khi Slovakia nhận được lời giải thích khả tín từ Hà Nội về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” - phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Slovakia Boris Gandel nói với hãng thông tấn nhà nước TASR hôm 19/10, trong một phản ứng trước lời kêu gọi của đảng Tự do và Đoàn kết đối lập (SaS) đòi phải trục xuất đại sứ Việt Nam (VOA).

Điều trớ trêu là nếu có thời Đức còn bị giới quan chức Việt Nam xem là ‘tư bản phương Tây’ và ‘theo đuôi Mỹ’, thì Slovakia lại luôn được Hà Nội khen tặng danh hiệu ‘đối tác thân thiện’ hoặc ‘đối tác tin cậy’ của Việt Nam, trong đó hàm ý nguồn gốc xuất thân của Slovakia từ ‘khối các nước xã hội chủ nghĩa anh em’, tức Tiệp Khắc ở Đông Âu, trước khi Liên Xô chính thức tan rã vào năm 1990.

Nhưng bước sang thế kỷ 21 và vào lúc này đây, ngay cả quá khứ được xem là khắng khít về ý thức hệ cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Bạn sẽ nghĩ sao nếu bạn bị một kẻ nào đó lợi dụng bạn để lén lút giấu một nạn nhân bị bắt cóc ngay trong nhà bạn?

Chính phủ và cả thể diện quốc gia Slovakia đã trở thành nạn nhân thứ hai - bị lợi dụng như thế. Chính sự thật khó tưởng tượng đó - nhưng từ đầu tháng Tám năm 2018 đến nay đã được các cơ quan cảnh sát và công tố của Slovakia phối hợp với Đức tìm ra nhiều bằng chứng về vụ ‘vận chuyển Trịnh Xuân Thanh’ qua sân bay Bratislava của Slovakia vào tháng Bảy năm 2017 - đã khiến Quốc hội Slovakia thực sự công phẫn và lên án, gây áp lực đủ mạnh đối với chính phủ của Thủ tướng Peter Pellegrini để phải có những biện pháp ngoại giao đủ nghiêm khắc đối với những kẻ bắt cóc, cho dù vào tháng Năm năm 2018 ông Peter Pellegrini còn lắc đầu với báo chí quốc tế trước câu hỏi Slolvakia có dính líu đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Nhưng sau hai tháng điều tra của cảnh sát và công tố Skovakia, đến đầu tháng Mười năm 2018 Thủ tướng Peter Pellegrini đã lần đầu tiên tuyên bố “Việt Nam sẽ nhận lãnh các hậu quả về ngoại giao do vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây ra”(báo Pravda.sk ngày 2/10/2018).

“Quan điểm của chúng tôi rất rõ ràng. Nếu thật sự Slovakia đã bị lợi dụng và phái đoàn Việt Nam đã lạm dụng một chuyến thăm để đưa một công dân của mình từ Slovakia ra khỏi khu vực Schengen – ra ngoài khối Liên minh châu Âu, thì sẽ phải chịu hậu quả nghiêm trọng mà Bộ trưởng Ngoại giao Slovakia đã thông báo. Và chúng tôi sẽ phản ứng rất mạnh đối với Việt Nam, bởi vì không thể tưởng tượng được rằng một quốc gia ngoài Liên minh châu Âu (EU) có thể thực hiện các hoạt động như vậy tại một nước thành viên của EU, một nước thành viên của khối NATO [khối quân sự Bắc Đại Tây Dương]” - Thủ tướng Pellegrini tuyên bố.

Nhưng với hàng triệu người đang hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp là nạn nhân của một chế độ Việt Nam dung dưỡng cho nạn tham nhũng kinh hoàng từ trên xuống dưới và đàn áp hầu hết tiếng nói và hành động phản ứng về tình trạng bất công ấy, và đặc biệt là với hàng trăm người hoạt động nhân quyền mà mỗi người đã phải chịu cảnh bị công an mặc thường phục bắt cóc ít ra vài ba lần, chẳng có gì là khó tưởng tượng.

Giới hạn của sự kiên nhẫn

“Bộ trưởng Tô Lâm là người đầu tiên bước lên chiếc chuyên cơ của chính phủ Slovakia, tiếp theo là các thành viên của phái đoàn Việt Nam, tất cả 12 người. Trịnh Xuân Thanh là người cuối cùng được đưa lên máy bay, rõ ràng là ông ta bị thương, trông có vẻ đờ đẫn và được hai mật vụ Việt Nam xốc nách hai bên dìu đi…” - tờ Frankfurter Allgemeine Zeitungn của Đức mô tả như thế trong một bài báo tường thuật vào ngày 3/8/2018. Đó là một phát giác mới: chính cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák đã giúp Bộ trưởng Công an Việt Nam Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng chuyên cơ của chính phủ Slovakia.

Trong khi đó, vụ Tòa án Thượng thẩm Berlin ở Đức đưa ra xử vụ án Nguyễn Hải Long tham gia vào đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã làm dày hẳn hồ sơ chứng cứ của vụ này: để được hưởng mức án giảm nhẹ chỉ còn 3 năm 10 tháng tù giam, Nguyễn Hải Long đã khai sạch toàn bộ các ‘đạo diễn’ và ‘diễn viên’ Việt Nam đã tổ chức và thực hiện vụ bắt cóc Thanh tại Berlin vào tháng Bảy năm 2017.

Nhưng cũng như người Đức, chính phủ và Bộ Ngoại giao Slovakia đã khá kiên nhẫn để chờ câu trả lời từ Bộ Chính trị và chính phủ Việt Nam về vụ ‘Tô Lâm làm bình phong’ cho vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.




Song từ tháng Năm đến cuối tháng Bảy năm 2018, đại sứ Việt Nam tại Slovakia là Dương Trọng Minh đã chỉ một mực “Trịnh Xuân Thanh chưa bao giờ có mặt tại Slovakia” - lối thanh minh được quy chiếu bởi phát ngôn của Bộ Công an Việt Nam về ‘Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước đầu thú’.

Đến lúc đó, Slovakia bắt đầu mất dần kiên nhẫn.

Sau khi báo chí Đức và Slovakia tung loạt bài điều tra về thực chất Trịnh Xuân Thanh đã bị ‘vận chuyển’ qua sân bay Bratislava, đến tháng chín năm 2018 Ngoại trưởng Slovakia Miroslav Lajcak đã tuyên bố không bổ nhiệm đại diện ngoại giao của Slovakia tại Hà Nội - hành động phản ứng cứng rắn đầu tiên và làm tiền đề cho hậu quả ‘tạm ngừng quan hệ với Việt Nam’ sẽ xảy ra chỉ một tháng sau đó.

Còn sau khi Ngoại trưởng Miroslav Lajcak một lần nữa hối thúc Việt Nam phải trả lời vụ Trịnh Xuân Thanh trong cuộc tiếp xúc với Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh tại New York vào cuối tháng Chín năm 2018, cho đến nay “Bộ Ngoại giao Slovakia hiện vẫn chưa nhận được câu trả lời từ phía Việt Nam sau cuộc họp của bộ trưởng ngoại giao hai nước ở New York gần đây” - theo lời phát ngôn viên Gandel của Slovakia.

“Slovakia là một quốc gia nghiêm túc và sẽ có hành động ngoại giao nghiêm khắc đối với Việt Nam ngay khi những nghi ngờ nghiêm trọng mà Việt Nam đang đối mặt được xác nhận đầy đủ và chính thức”, TASR dẫn lời ông Gandel nói.

Đã có một điểm tương đồng đặc biệt trong cơn địa chấn mang tên Trịnh Xuân Thanh: cả hai cơ quan cảnh sát Đức và Slovakia đều tạm kết thúc giai đoạn đầu tiên về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trong vòng khoảng 2 tháng, tuy khác nhau về thời gian. Với người Đức là từ tháng Tám đến tháng Mười năm 2017, còn với Slovakia là từ tháng Tám đến tháng Mười năm 2018.

Sau 2 tháng điều tra, Viện Công tố Slovakia đã ra quyết định bắt đầu tiến hành truy tố hình sự (khởi tố) về vụ án dùng chuyên cơ chính phủ Slovakia đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen. Hai cảnh sát (hộ tống phái đoàn công an cấp cao do Bộ trưởng Tô Lâm dẫn đầu) đã khai với cơ quan điều tra Slovakia rằng họ đã nhìn thấy một người đàn ông Việt Nam, có lẽ là Trịnh Xuân Thanh, bị kéo lết lên chuyên cơ của chính phủ Slovakia.

Quyết định bắt đầu tiến hành truy tố hình sự (khởi tố) về vụ án ‘dùng chuyên cơ chính phủ Slovakia đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen’ của Viện Công tố Slovakia cho thấy vụ Trịnh Xuân Thanh đã không thể chìm xuồng ở Slovakia theo cách mà giới chóp bu Việt Nam hết sức mong muốn.

Một số thông tin cho biết trước đó đã có những ‘vận động’ từ phía Bộ Ngoại giao Việt Nam và cả những hứa hẹn ‘sẽ tạo môi trường thuận lợi về đầu tư và thương mại ở Việt Nam cho Slovakia’, nhưng đã không được chính phủ của Thủ tướng Peter Pellegrini hồi đáp.

Quyết định khởi tố vụ án Trịnh Xuân Thanh của Viện Công tố Slovakia cũng cho thấy quan điểm của những lãnh đạo cấp cao nước này là lạnh lẽo và cứng rắn hơn nhiều so với những gì thể hiện trước đó với giới chóp bu Việt Nam, và chiều hướng của ngành tư pháp Slovakia là rất có thể sẽ dẫn tới một phiên tòa lớn để xét xử những quan chức Slovakia dính líu đến vụ ‘tiếp tay cho bắt cóc’, theo cách mà Tòa án Thượng thẩm Berlin vào tháng Tư năm 2018 đã mở phiên tòa xử Nguyễn Hải Long.

Những giả thiết về kịch bản chế tài ngoại giao của Slovakia đối với Việt Nam - như ‘hạ cấp ngoại giao’, triệu hồi đại sứ của Slovakia về nước (hiện tại chỉ là Đại biện lâm thời), và tuyên bố trục xuất Đại sứ của Việt Nam tại Slovakia về nước - té ra là không xa sự thật. Nhưng với tuyên bố ‘tạm ngừng quan hệ với Việt Nam’, Slovakia còn trừng phạt nặng nề hơn cả thế.

Sự kiên nhẫn đã chạm vào giới hạn cuối cùng của nó.

Sự thể cay đắng và quá bỉ mặt đối với giới chóp bu Việt Nam là động tác trừng phạt của Slovakia lại xảy ra đúng vào thời gian Việt Nam đang rất kỳ vọng rằng EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam- châu Âu) sẽ được Hội đồng châu Âu chấp thuận cho Ủy ban châu Âu chính thức ký kết vào cuối năm 2018.

Nhưng với tốc độ lan truyền chóng mặt của cơn địa chấn mang tên Trịnh Xuân Thanh từ Đức sang Slovakia và lan ra cả Pháp, Ba Lan, Nga…, chẳng có gì chắc chắn là Nghị viện châu Âu - mà các nghị viện Đức, Pháp, Slovakia, Ba Lan đều là những thành viên - sẽ dễ dàng phê chuẩn EVFTA cho dù hiệp định này có được ký chăng nữa.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Tiền Muôn Bạc Triệu


Cả nước Mỹ đang xôn xao vì số tiền trúng của Mega Millions lên đến bạc tỷ Mỹ Kim trong ngày Thứ Ba, 23 tháng 10 /2018 tới đây. Nhóm bạn thân của chúng tôi có 6 người, ở 3 tiểu bang khác nhau cũng gọi nhau chung mỗi người 2 đồng để mua 6 vé cầu may. Trần Mộng Tú (gửi Kim Hằng)

Của làm ra để trên gác / của cờ bạc để ngoài sân / của phù vân để ngoài ngõ.

Nhân dịp nói về tiền lênđến cả ngàn triệu Mỹ Kim nếu “chẳng may” trúng, cô em Út trong nhóm ở Texas nhìn thấy số tiền to quá, đâm hoảng. Cô sợ chẳng may mà nhóm mình chỉ có 6 người mà trúng thì cô biết làm gì với món tiền được chia đó.

Cô nghĩ lại số tiền triệu Việt Nam từ thời loạn lạc, mẹ bán nhà xong rồi chạy ra khỏi nước mà cô vẫn còn cầm hầu hết số tiền đó trong tay cho đến hôm nay, cô vội vàng viết thư cho các anh chị. Đọc thư của cô mà nao lòng:

Các anh chị Thân Mến

Em nghĩ cái lô trúng xổ số to khổng lồ này đang làm sôi sục lòng và động não tưởng tượng của bao nhiêu người. Trúng số 1 triệu dollar nhiều lắm chứ nhỉ? Cả đời người chưa dành dụm nổi mấy trăm ngàn, thế mà xổ số thắng cả triệu, ai chả háo hức mua, an hem mình, phải đợi khi đến lúc cả tỷ lúc đó mới rủ nhau đi mua "vui"? Trời!

Hiện giờ trong tay em còn sót lại một hộp tiền mới tinh của gần 1 triệu đồng VN thời 75 mà Mẹ em đã đi lấy từ ngân hàng vài ngày trước khi SG thất thủ. Số tiền này là do Mẹ bán căn nhà ở Nha Trang đi ở thuê và mua chung cư Nguyễn Thiện Thuật ở SG cho các anh ở, chứ lương công chức của Mẹ 20,000 một tháng chỉ vừa đủ mua bao gạo và than không đủ mua thức ăn, em còn nhớ rõ. 43 năm rồi số tiền này tuy Mẹ đã cho dần những ai xin vì muốn làm kỷ niệm, còn sót lại em vẫn giữ trong hộp, mỗi lần lấy ra xem lại bùi ngùi thương cảm lẫn đớn đau. Em đã tận mắt nhìn Mẹ chắt chiu từng đồng một, chả bao giờ gọi xích lô mà chỉ đi bộ đi làm, mãi sau này mới dám mua một chiếc xe đạp.

Một triệu đồng VN này toàn là giấy 500 hình con cọp màu cam và 1000 đồng hình vua Quang Trung màu xanh, thế mà em đếm không xuể mờ cả mắt. Em thử tưởng tượng 1 triệu dollar Hoa Kỳ mà cái tờ to nhất là giấy 100 của cụ Franklin, thì em phải cần 10 cái hộp như vậy.

Em vòng vo tam quốc kể chuyện tiền cho các anh chị nghe vì cả nhà đang nhắc đến trúng sổ xố bạc tỷ chia ra cho anh em mình, và nghe anh lớn tuổi nhất nói "Nếu có một kế hoạch tiêu tiền rõ ràng thì mười triệu hay trăm triệu, mình tiêu cũng nhanh thôi, em đừng lo" làm em giựt mình. Đời em đã nắm trong tay 1 triệu đồng VN mà đã thấy nhiều khôn tả huống gì 1 triệu hay 100 triệu dollar. Chắc lúc đó em xây xẩm mặt mày chả biết đâu mà mò... hihi

Em cảm thấy khi có phúc lợi tiền rừng bạc biển, một trong những cái khó nhất là tiêu dụng như thế nào để đừng đem họa mà chỉ đem lợi đến cho người, cho mình.
Em Hằng

Hằng ở xa, lâu lâu mới tham dự viết email, nhưng mỗi lần Hằng viết là như người kể chuyện cổ tích hay như giáo sư Triết đang cần thuyết giảng một đề tài nào đó và thư của Hằng bao giờ cũng thông minh, dí dỏm và có tình.

Bây giờ nói về tiền trúng số ở Mỹ mà Hằng cũng mang ra ngay được một câu chuyện về tiền triệu Việt Nam cách đây 43 năm như một bài văn, khá cảm động.

Tôi nghĩ chắc chúng tôi nên gửi Hằng về Việt Nam để Hằng viết một đề tài về “Tiền”, một đề tài đang làm điên đảo người Việt trong nước, đó là “Tiền Nhân Dân Tệ của Tầu lưu hành trên nước Việt.” Hằng sẽ được nhìn tận mắt người dân Việt bị ảnh hưởng đến thế nào khi tiền Tầu thống trị trong những thành phố Việt mà người Hoa làm chủ. Hằng bỏ nước đi năm 1975 nên chưa được chứng kiến Cộng Sản Việt Nam vào làm chủ miền Nam và đổi tiền như thế nào.

Trở lại đề tài trúng lô độc đắc lên đến cả tỷ đang làm xôn xao không chỉ 44 Tiểu Bang trên nước Mỹ mà hầu như toàn quốc, vì có những người không thuộc tiểu bang có chơi Mega Millions cũng nhờ bạn bè mua hộ. Một vài người bạn ở nước khác cũng không yên vì số tiền trúng quá lớn cũng nhờ bạn ở Mỹ cho tham dự. Thế mới biết sức mạnh của món tiền không làm mà có này mạnh thật!

Tôi nhớ một câu ngạn ngữ, nghe người lớn nói từ hồi tôi còn nhỏ:

Của làm ra để trên gác,
của cờ bạc để ngoài sân,
của phù vân để ngoài ngõ.

Rồi được nghe cắt nghĩa: Đồng tiền do làm việc vất vả kiếm được, cất giữ trong nhà, chỗ kín đáo nhất để nuôi gia đình. Đồng tiền cờ bạc thì hết ngay khi mới vào tới sân nhà (Hàng xóm nghe được bạc chạy sang xin hay vay mượn. Nhưng khi thua bạc chẳng thấy ai tới nhà.) Đồng tiền phù vân là tiền lấy trộm của ai, thụt két, tham nhũng, hay không dưng mà có như nhặt được thì chưa vào tới sân, mới rẽ vào trong ngõ, chưa bước lên bậc thềm nó đã không cánh bay đi như đám mây.

Tôi nghi tiền trúng số được xếp vào loại “tiền phù vân” này, vì không làm mà có. Đã có rất nhiều câu chuyện tôi nghe được về trúng số độc đắc. Người trúng số bị cả họ hàng, bạn bè đến đòi chia của, nếu chia không khéo, không hào phóng có thể mang đến tai họa cho cá nhân có khi cho cả nhà. Người trúng số dễ mất hết họ hàng và bạn bè. Trúng số lớn mà giữ hết cho mình, dọn đi thật xa, không cho ai thì tai họa bệnh tật cũng sẽ tới. Có người lại nói, trúng số thì phải ngay lập tức để cả ½ số tiền đó (bất luận là bao nhiêu) cho các cơ quan từ thiện, còn lại ½ phải chia ngay cho họ hàng, bạn hữu, chỉ nên giữ lại một phần nhỏ cho mình thì mới tránh được các tai họa do Người hay doTrời mang tới.

Vậy thì “Trúng Số” vừa là may mắn vừa là tai họa, nếu ta không biết chia phúc lộc cho người khác.

Tài nguyên của nước như rừng hay biển, tiền bạc trong ngân hàng quốc gia, đất đai ruộng vườn của người dân mà chiếm làm của tư thì cũng phải xếp vào nhóm “của phù vân”. Những kẻ chiếm hữu này trước tiên là đem tai họa đến cho dân cho nước và chắc chắn ở một thời điểm nào đó chính họ sẽ phải gánh chịu những tai họa bất lương này vì nó còn nguy hiểm và gian lận hơn xổ số (xổ số là may rủi, không phải gian lận).

Tôi hỏi chồng: Bây giờ chẳng may mà mình có cả trăm triệu trong tay thì anh làm gì? Chia cho nhà thờ, trường học, viện Dưỡng Lão, xây nhà cho Homeless? (vì đây là những nơi anh thường lui tới làm thiện nguyện).

Chồng tôi trả lời ngay: Chẳng làm gì cả, vì tôi chẳng bao giờ mua số, chẳng bao giờ trúng số. Tôi muốn làm thiện nguyện thì tôi có thể làm bất cứ ở đâu với hai bàn tay không của tôi.

Như vậy thì không cần trúng số mới làm phúc lợi cho người khác được.

Người trúng số có lòng tốt, nếu biết tính toán đem phúc lợi đến cho người và cho mình thì không có tai họa nào tới được.

Còn kẻ lấy của công làm của tư, lấy của dân làm của mình thì “Lưới Trời Lồng Lộng” chẳng sao mà thoát được.

Nếu cho Hằng về Việt Nam bây giờ thì thế nào Hằng cũng có một cái hộp thật to để cất đi tiền tỷ Việt Nam hiện tại để rồi lại hơn 40 năm sau, khi cả nước chỉ sài tiền Nhân Dân Tệ của Tầu. Con cháu Hằng lúc đó sẽ mang tiền Việt Hằng cất giữ đếm chơi ngay cả trên đất nước Việt Nam như Hằng đếm tiền cũ của VNCH ngày xưa trên đất Mỹ ngày hôm nay.


40 năm sau các anh chị lớn khi đó không còn hiện hữu nữa, Hằng chắc là buồn lắm vì không còn anh chị để viết thư và Hằng sẽ là một bà cụ tóc bạc da mồi, mở hộp tiền tỷ Việt Nam ra để khóc cười theo vận nước nổi trôi.


Trần Mộng Tú
21/10/2018
Blog VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑