Tin Tức Cập Nhật 24/7

Việt Nam sẽ mua vũ khí Mỹ như thế nào


Mỹ chính thức bãi bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam vào tháng 5/2016, nhân chuyến thăm của Tổng thống Obama tới Hà Nội.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis (phải) và Đại tướng Ngô Xuân Lịch, tại Sài Gòn 17/10/2018.

Trong thời gian hai năm qua, hoạt động trao đổi quốc phòng giữa hai nước diễn ra rất sôi nổi. Đó là những cuộc gặp gỡ cấp cao của giới chức quốc phòng hai nước, những chuyến thăm cảng Việt Nam của tàu chiến Mỹ, mà sự kiện mang tính lịch sử nhất là tàu sân bay USS Carl Vinson thăm Đà Nẵng vào tháng 3/2018, những tuyên bố của Việt Nam ủng hộ tự do hàng hải và hàng không mỗi khi tàu chiến Mỹ thách thức chủ quyền Trung Quốc tại các đảo đá và bãi cạn đang tranh chấp ở Biển Đông.

Bên cạnh đó còn có những tin tức về việc Việt Nam mua vũ khí Mỹ, hay là Mỹ biếu không cho Việt Nam những vũ khí cũ.

Ngay trong chuyến viếng thăm Hà Nội vào tháng 5/2016 của Tổng thống Obama, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ lúc đó là ông Ash Carter tuyên bố cung cấp một khoảng tín dụng trị giá 18 triệu đô la Mỹ để mua sắm các thiết bị quốc phòng của nước này.

Bắt đầu từ tháng 5/2017, cho đến tháng 3/2018, Hoa Kỳ đã chuyển giao cho Việt Nam, theo những thông tin được công bố, 12 ca nô và 2 tàu tuần duyên cho lực lượng cảnh sát biển Việt Nam.

Tháng 8/2018, có tin đưa ra từ Bộ Quốc phòng Mỹ là Việt Nam ký một hợp đồng trị giá gần 100 triệu đô là mua vũ khí. Bộ Ngoại giao Việt Nam sau đó tránh bình luận tin này.

Theo luật sư Vũ Đức Khanh, từ Canada, trong buổi thảo luận với đài RFA vào đầu tháng 10, có nói rằng sắp tới đây Việt Nam có thể đưa ra những hợp đồng mua vũ khí của Mỹ trị giá lớn để làm vừa lòng Tổng thống Donald Trump, người muốn có cân bằng mậu dịch với những quốc gia khác, trong đó Việt Nam đang là nước xuất siêu vào Mỹ.

Luật sư Vũ Đức Khanh: Có thể Việt Nam sẽ cân bằng cán can mậu dịch với Mỹ bằng các hợp đồng vũ khí.
Ngoài ra cũng có một thông tin khác có liên quan đến vấn đề mua bán vũ khí là Quốc hội Hoa Kỳ, hiện đang cấm vận quốc gia nào mua vũ khí của Nga, đã đồng ý loại Việt Nam và Ấn Độ ra khỏi danh sách đó, đồng ý để Việt Nam vẫn tiếp tục dùng vũ khí Nga để duy trì sức mạnh của quân đội mình.

Từ Đại học Maine, Hoa Kỳ, Giáo sư Ngô Vĩnh Long, một chuyên gia về quan hệ quốc tế cho biết là chính Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã điều trần trước Quốc hội Mỹ về việc này. Ông Mattis đã nêu vấn đề Việt Nam không thể ngay lập tức chuyển sang dùng vũ khí Mỹ trong khi đã dùng vũ khí Nga hơn nửa thế kỷ nay, để chống lại với lý lẽ muốn cấm vận mà Giáo sư Ngô Vĩnh Long cho rằng xuất phát từ các công ty sản xuất vũ khí Mỹ, hoặc các tiểu bang có các công ty này hoạt động.

Máy bay săn tàu ngầm P-3C Orion, là loại vũ khí mà Việt Nam cần để phòng thủ Biển Đông. AFP
Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, một nhà nghiên cứu độc lập từ Singapore cho biết rằng hiện Việt Nam sử dụng đến 80% vũ khí do các quốc gia thuộc Liên Xô cũ sản xuất, trong đó chủ yếu là từ nước Nga. Theo ông, từ câu chuyện loại trừ Việt Nam ra khỏi danh sách cấm vận, cho thấy Mỹ đang có một chính sách mở đối với Việt Nam về chuyện mua vũ khí, đó là Mỹ sẽ bán những gì và những khi nào mà Việt Nam cần, tức là chuyện mua vũ khí từ Mỹ là quyết định của Việt Nam.

Theo thông tin của Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, Mỹ đã muốn bán rẻ hoặc biếu không các máy bay săn tàu ngầm đang được quân đội Mỹ sử dụng là P-3C, và Việt Nam đã gửi nhiều đoàn của Bộ Quốc phòng đến Mỹ để khảo sát đề nghị này, nhưng chưa đưa ra quyết định, và theo Tiến sĩ Hợp, Hà Nội có thể cân đối ngân sách để mua những máy bay hoàn toàn mới.

Bình luận về tin Việt Nam ký hợp đồng mua gần 100 triệu đô la vũ khí Mỹ hồi tháng 8/2018, Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp cho rằng nếu có thì không phải là những vũ khí lớn mà là những thiết bị quốc phòng như ra đa phòng không và phòng thủ bờ biển.

Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp: Không có rào cản nào trong việc mua vũ khí từ Mỹ cả..
Theo ông, trong tương lai chuyện mua vũ khí của Việt nam sẽ tiếp tục theo hướng đó, và không có rào cản nào trong chuyện Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam.

Bình luận về vấn đề mua vũ khí Mỹ của Việt Nam, Giáo sư Ngô Vĩnh Long cho rằng mặc dù chuyện đó là quan trọng, nhưng không phải là vấn đề lớn hiện nay trong quan hệ Việt Mỹ. Mà vấn đề lớn nhất là Mỹ cần có một đối tác chính danh là Việt Nam tại khu vực Biển Đông, Châu Á Thái Bình Dương để củng cố tiềm lực hàng hải mà Mỹ đã duy trì trong suốt vài trăm năm nay.

Theo Giáo sư Long, Mỹ đang cần một nơi dừng chân của tàu chiến trong khu vực Biển Đông, một khi mà quan hệ với đồng minh cũ Philippines không thể còn được đoán định một cách chắc chắn. Ông nói rằng chỉ cần một chuyến hải hành của tàu chiến Mỹ ở Biển Đông là có thể đã tốn hàng trăm triệu đô la Mỹ, vì vậy để một quốc gia đối tác dùng vũ khí Mỹ để bảo vệ quyền lợi chung của hai nước là vấn để rất dễ dàng nhìn thấy là vô cùng có lợi.


Kính Hòa
RFA

Bộ trưởng Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi Slovakia bằng một hộ chiếu giả là "Lưu Trung Việt"


Thông tin vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức đưa về Việt Nam cuối tháng 7/2017 đã được phía Đức, Séc và Slovakia điều tra, tiết lộ rất nhiều chi tiết. Hôm qua, nhật báo Dennik N của Slovakia đã tiết lộ thêm một thông tin mới, rằng Bộ trưởng Tô Lâm đã đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng một hộ chiếu giả có tên “Trung Viet Luu”, sinh ngày 2/9/1968, để bay từ Slovakia sang Moscow.

Vì sao Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc đưa lên máy bay, bay về Việt Nam nhưng đã không la lên, cầu cứu với những người xung quanh, trong suốt quãng đường dài từ châu Âu về VN? Những thông tin tiết lộ trong thời gian qua, cũng như thông tin trong bài báo này có thể trả lời cho câu hỏi này. Chúng tôi xin được giới thiệu bài lược dịch nội dung bài báo Dennik N, của CTV Hiếu Bá Linh, về vụ việc này.


Cách đây hơn một năm, ngày 26/07/2017, phái đoàn Việt Nam muốn bay từ sân bay Bratislava, thủ đô của Slovakia đến Moscow. Họ đã đem Trịnh Xuân Thanh – là người bị bắt cóc từ Berlin – lên chuyên cơ của chính phủ Slovakia.

Nhưng khi Bộ Nội vụ Slovakia xuất trình cho cảnh sát cửa khẩu tại phi trường Bratislava 12 quyển hộ chiếu của phái đoàn Việt Nam, thì cảnh sát cửa khẩu kiểm tra thấy 1 hộ chiếu trong đó không có visa Schengen. Bộ Nội vụ Slovakia giải thích rằng, một thành viên của phái đoàn Việt Nam đã mất hộ chiếu ngoại giao nên có giấy phép được miễn visa cho trường hợp ngoại lệ.

Nếu không có sự giúp đỡ của Bộ trưởng Nội vụ Robert Kaliňák (thuộc đảng Smer), là người đã cung cấp cho phái đoàn Việt Nam một chuyên cơ của chính phủ Slovakia, thì việc đưa Trịnh Xuân Thanh ra khu vực Schengen sẽ không thể thực hiện được.

Về câu hỏi, liệu ông Kaliňák có biết vụ hộ chiếu không có visa này hay không, cho đến nay báo Dennik N vẫn chưa nhận được câu trả lời từ bộ phận báo chí của đảng Smer (Cựu Bộ trưởng Nội vụ Kalinak là đảng viên của đảng Smer).

Hiện vẫn chưa đủ bằng chứng rõ ràng để chống lại ông Robert Kaliňák, nên cuộc điều tra của Slovakia chỉ nhắm tới những nghi phạm bắt cóc đến từ Việt Nam.

Đức đã bắt đầu điều tra vụ bắt cóc này ngay khi phát hiện vụ việc vào cuối tháng 7 năm 2017, và vào tháng 8 năm 2017 họ cũng đã nhờ Slovakia trợ giúp pháp lý. Nhưng cảnh sát Slovakia đã không mở cuộc điều tra và suốt một năm trời ông Robert Kaliňák luôn luôn nói rằng không có gì đáng nghi ngờ về chuyến thăm của phái đoàn Việt Nam.

Hộ chiếu không có visa

Từ đầu tháng Tám năm nay, cảnh sát Slovakia đã bắt đầu điều tra vụ bắt cóc này, sau khi báo Dennik N công bố chi tiết về những gì đã xảy ra ở Bratislava hồi cuối tháng 7 năm ngoái.

Vào cuối tháng 8 vừa qua, Bộ Nội vụ Slovakia đã thẩm vấn ông Róbert S., chỉ huy phó cảnh sát kiểm tra cửa khẩu sân bay Ružinov tại thủ đô Bratislava. Ngày 26/7/2017, khi Trịnh Xuân Thanh được cho là đã bị đưa lên chuyên cơ của chính phủ Slovakia, thì ông Róbert S. là người đã đích thân kiểm tra hộ chiếu của toàn bộ thành viên phái đoàn Việt Nam.

Dựa trên lời khai của nhân chứng này, một phần của đơn tố cáo đã bị bác bỏ. Đơn tố cáo này là của tác giả bài báo phanh phui vụ bắt cóc đăng trên báo Dennik N hồi đầu tháng 8 năm nay. Nay quyết định bác bỏ một phần của đơn tố cáo đã được cơ quan điều tra Slovakia gửi cho báo Dennik N.

Ông Róberta S. nhận được hộ chiếu của 12 người Việt Nam từ “một người ở vụ Lễ tân của Bộ Nội vụ Slovakia, mà người này không tự giới thiệu tên họ”. Ông đã nhận được những hộ chiếu này trước khi phái đoàn Việt Nam tới sân bay và trước tiên ông tự tay kiểm tra lại.

Ông đã kiểm tra 6 hộ chiếu ngoại giao và 6 hộ chiếu phổ thông của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và phát hiện ra rằng một hộ chiếu trong số đó không có visa Schengen.

Đó là một cuốn hộ chiếu được “xuất trình cuối cùng”, mang tên là Lưu Trung Việt, sinh ngày 2 tháng 9 năm 1968.

Bộ ba cuối cùng bước lên máy bay, như mô tả của các nhân viên cảnh sát bảo vệ, là 2 người Việt Nam đi hai bên xốc nách dìu người Việt Nam đi ở giữa. Không rõ ai là người sử dụng hộ chiếu này và liệu có phải là Trịnh Xuân Thanh – người bị bắt cóc – hay không? Ông Thanh sinh ngày 13 tháng 2 năm 1966.

Ông Robert S., cảnh sát cửa khẩu sân bay, đã làm gì khi phát hiện một hộ chiếu không hợp lệ? Ông đã xử lý một cách chuyên nghiệp.

Ông đã gọi điện thoại cho Phó Giám đốc thứ nhất của Cảnh sát biên phòng và nói với ông ta về vụ hộ chiếu không có visa. Phó Giám đốc này đã đề nghị một cách thức giải quyết vấn đề là làm đơn xin miễn visa ra vào khu vực Schengen.

“Ngay cả trong cuộc nói chuyện qua điện thoại, Phó Giám đốc đồng ý sẽ cấp giấy phép miễn visa Schengen cho trường hợp ngoại lệ, sau đó đã được xác nhận và như thế vấn đề đã được giải quyết”.

Nhân viên cảnh sát này cho biết, miễn visa cho trường hợp ngoại lệ chỉ có thể thực hiện được với sự chấp thuận của cảnh sát biên phòng. Có 3 trường hợp ngoại lệ được cấp giấy phép miễn visa: vì lý do nhân đạo, lợi ích của nhà nước, hoặc nghĩa vụ quốc tế.

Đơn xin giấy phép miễn visa được gửi bằng fax đến cảnh sát biên phòng và sau đó nhận được giấy phép cũng bằng fax.

Cuối cùng, tất cả các hộ chiếu đã được Bộ Nội vụ kiểm tra mà không có bất kỳ một sự nghi ngờ nào, đóng dấu và giao cho máy bay. Vì thế mà chuyến bay đã bị chậm trễ khoảng mười phút tại sân bay.

Danh sách phái đoàn cấp cao Công An Việt Nam trên chuyên cơ của Slovakia, gồm 12 người, từ Bratislava, thủ đô Slovakia, bay đi Moscow ngày 26/7/2017:

  1. Thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an
  2. JamesTrung tướng Đường Minh Hưng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công anJames
  3. Trung tướng Lê Mạnh Cường, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo (Tổng cục V)James
  4. Phạm Văn Hiếu
  5. Lưu Trung Việt
  6. Vũ Quang Dũng
  7. Vũ Hồng Minh
  8. Phạm Minh Tiến
  9. Đào Công Duy
  10. Vũ Trung Kiên
  11. Đặng Tuấn Anh
  12. Nguyễn Thế Đôn

3 nhân viên cảnh sát Slovakia làm nhân chứng

Cuộc điều tra của Slovakia bắt đầu vào đầu tháng 8 năm nay, khi báo Dennik N công bố lời khai của các nhân viên cảnh sát. Họ mô tả, Bộ trưởng Nội vụ Robert Kalinak đã cho những kẻ bắt cóc Việt Nam mượn chuyên cơ của chính phủ như thế nào.

Nhân viên cảnh sát bảo vệ nói với báo Dennik N rằng, họ được giải thích là người Việt Nam đó (được cho là Trịnh Xuân Thanh) đã bị say, ngã xuống cầu thang bị trật chân và “Kali biết chuyện này” (Kali là tên gọi của Bộ trưởng Nội vụ Kalinak).  Ông Radovan Čulák, sếp bộ phận lễ tân của Bộ Nội vụ, đã giải thích như thế.

Báo Dennik N đưa tin vào đầu tháng 10, rằng trong cuộc thẩm vấn của cơ quan điều tra Slovakia, hai nhân viên cảnh sát đã xác nhận vụ bắt cóc này. Giờ đây, thanh tra của Bộ Nội vụ cho biết rằng, có đến 3 nhân viên cảnh sát đã mô tả lời khai của họ chi tiết hơn.

Những cảnh sát bảo vệ xác nhận rằng cuộc họp của phái đoàn Việt Nam với Slovakia tại khách sạn Borik, được cho là làm bình phong để đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen, được triệu tập chỉ một ngày trước đó. Mật vụ Việt Nam đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin, nơi ông đang xin tị nạn chính trị, ba ngày trước khi ông đến Slovakia ông Thanh bị chở qua Praha và Brno ở Séc. Ông Kaliňák, Bộ trưởng Nội vụ Slovakia vừa ăn trưa vừa hội đàm với Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam Tô Lâm trong một thời gian ngắn bất thường – chỉ 40 phút.

Nhân chứng đầu tiên là ông Marián M., chuyên viên thuốc nổ của cảnh sát Slovakia. “Ba người ra khỏi chiếc xe cảnh sát Caravel cuối cùng. Hai người đi sát hai bên, kèm một người đang ở giữa như thể họ dìu nhau đi lên máy bay”. Người ở giữa, theo Marián M., trên gương mặt là “những vết đỏ”. Người Việt Nam này tuổi từ 30 đến 50.

Ông Marián M. không bước lên máy bay vì chiếc chuyên cơ này đã cho phái đoàn Việt Nam mượn, nên bước vào đó giống như bước vào lãnh thổ một quốc gia nước ngoài. “Ông có nghe giải thích rằng người Việt Nam được dìu là người bị ngã, một trong những đồng nghiệp của ông ta nói với ông ta như thế, nhưng ông không nhớ là ai”, viên cảnh sát này nói.

Ông cũng không thể nhận ra người Việt trong các bức ảnh, đối với ông, mọi người Việt dường như giống nhau.

Nhân chứng thứ hai là một nhân viên cảnh sát bảo vệ, tên là Ľuboš F, cũng kể về những hành khách Việt Nam trên chuyên cơ. Ông hộ tống phái đoàn Việt Nam về khách sạn Borik và sau đó hộ tống đến sân bay. Khi đoàn xe ra sân bay đi Moscow, ông nhận thấy có thêm một chiếc xe bus nhỏ. Phái đoàn Việt Nam yêu cầu tăng cường thêm chiếc xe này vì thực tế, mặc dù phái đoàn Việt Nam đến đàm phán chỉ có 4 người, nhưng khi về thì đột nhiên tăng lên 12 người.

Từ chiếc xe cuối cùng, 3 người đàn ông Việt Nam bước ra khỏi xe, hai người đã xốc nách dìu người thứ ba ở giữa. Họ lên máy bay, cánh cửa đóng lại và máy bay cất cánh”.

Ông ta đã không bị còng tay, ông ta không la hét để cầu cứu, và ông ta ở trên máy bay.

Ông Robert Kaliňák, Bộ trưởng Nội vụ Slovakia, và Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm

Ľuboš F. nhận thấy “một số vết trầy xước trên mặt của người Việt Nam”, nhưng không nghĩ rằng ông ta bị chảy máu. “Ông ta gục đầu và thụ động với hai người kia, ông ta không phản kháng họ, ông ta đi giữa họ”. Ông Ľuboš F. thấy làm lạ, có người say rượu vào giờ nghỉ trưa.

Trong các bức ảnh trên các phương tiện truyền thông, ông Ľuboš F. dường như nhận ra người Việt Nam nói trên là Trịnh Xuân Thanh.

Hai lời khai của 2 nhân chứng trên được xác nhận bởi một nhân chứng thứ ba, một cảnh sát bảo vệ khác, tên là Martin K. Ông lái một trong những chiếc xe trong đoàn. Ông nói rằng khi bộ ba người Việt Nam bước vào xe, ông ta thấy rằng “hai người đã giúp người thứ ba, giữ cho không ngã, cả ba đều là người châu Á”.

Martin K. cũng nói rằng “trước khách sạn Borik ai đó giải thích rằng một phần của phái đoàn Việt Nam đã đến trước 1 ngày, đi ăn chơi trong thành phố, và một trong số họ đã say rượu nặng nề và do đó đã được giúp đỡ”. Cả ba người họ đều trông giống như bạn bè, hai người đi hai bên dìu người thứ ba, “người này đi thật chậm, lê đôi chân, nhưng vẫn còn tỉnh”.

Còn tiếp phần 2: Cố vấn đặc biệt Lê Hồng Quang có bay cùng với Bộ trưởng Tô Lâm tới Moscow?

Hiếu Bá Linh
ThoiBao

Vì sao CSVN phóng thích và trục xuất Mẹ Nấm


Việc phóng thích Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trước thời hạn, sau hơn hai năm thụ án phạt 10 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước”, rồi đưa từ nhà tù ra sân bay Nội Bài Hà Nội trục xuất qua Hoa kỳ cùng mẹ già và hai con nhỏ vào ngày 17 -10-2018 vừa qua, đã không còn là một bất ngờ gây ngạc nhiên cho những ai từng quan tâm đến số phận nghiệt ngã của các tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Mẹ Nấm và gia đình được chào đón tại phi trường IAH ở Houston.

Bởi lẽ, đây không phải là lần đâu tiên và cũng chưa phải là lần cuối cùng, nhà cầm quyền CSVN thực hiện điều này. Vì trong quá khứ xa gần, nhà cầm quyền Việt cộng đã từng thực hiện đối sách này với các nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền và dân oan, tiêu biểu như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ls Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải và gần đây nhất là luật sư Nguyễn Văn Đài bị trục xuất qua nước Đức; nay là Blogger Mẹ Nấm bị trục xuất qua Hoa Kỳ và đã đến sân bay quốc tế George H. Bush, Houston, bang Texas vào 11 giờ đêm 17-10-2018, với sự chào đón nồng nhiệt của hàng trăm đồng hương tỵ nạn cộng sản.

Vậy vì sao nhà cầm quyền CSVN đã có những hành động như vậy? Câu trả lời tổng quát của chúng tôi: Việt cộng thả các tù nhân lương tâm theo kiểu này không đơn thuần chỉ là vì áp lực của Hoa Kỳ và quốc tế, mà còn là một thủ đoạn có tính toán để thủ lợi qua một “đối sách điệu hổ ly sơn”. Nội dung “đối sách điệu hổ ly sơnlà gì và vì sao Hoa Kỳ lại chấp nhận hệ quả của đối sách này của nhà đương quyền Việt Nam?

I/- ĐỐI SÁCH “ĐIỆU HỔ LY SƠN” LÀ GÌ?

Như chúng tôi đã có dịp trình bầy nhiều lần trước đây, ngoài áp lực công luận quốc tế và các cường quốc dân chủ hàng đầu có ảnh hưởng mạnh như Hoa Kỳ, các nước EU, nhà cầm quyền Việt Nam đã phải trả tự do cho Blogger Mẹ Nấm cũng như những nhà đấu tranh cho dân chủ bị cầm tù trước đây và tiếp diễn sau này, không chỉ dựa trên sự toan tính trao đổi lợi ích song phương hay đa phương, còn là tương kế tựu kế loại trừ các phần tử nguy hiểm chống đối chế độ ra khỏi nước theo đối sách điệu hổ ly sơn”.

Vì một khi đưa được những nhà đấu tranh cho dân chủ hàng đầu không thể “cải tạo” như Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra khỏi nước, nhà cầm quyền Việt Nam đã đưa được những “Con hổ đấu tranh cho dân chủ” ra khỏi “lãnh địa rừng rú của CS” tại Việt Nam, nơi phát huy sức mạnh đấu tranh mạnh mẽ, có hiệu quả vốn là mối hiểm nguy cho sinh mạng chính trị của chế độ độc tài toàn trị CSVN. Một khi những “mãnh hổ dân chủ ” này đưa ra nước ngoài, tác dụng của các hoạt động đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa Việt Nam của họ dầu muốn dầu không sẽ suy yếu đi, không còn là hiểm họa cận kề.

Đó là chưa kể họ sẽ bị cô lập, tấn công, chụp mũ, nhục mạ thậm từ của chính những người quốc gia chống cộng thật mà cực đoan, đa nghi; hay chống cộng giả (Việt cộng nằm vùng) làm công tác “Đặc tình truyền thông” cho nhà cầm quyền Việt Nam.Nhất là mức độ và cường độ tấn công có thể ác liệt, tàn nhẫn hơn đối với những nhà dân chủ gốc cán bộ đảng viên cộng sản phản tỉnh, từng tham gia guồng máy công quyền dân sự hay quân sự Việt cộng như: cố nhà báo Bùi Tín lúc sinh tiền, vốn là cựu Đại tá, Phó Tổng Biên Tập báo Quân Đội Nhân Dân (QĐND); Ls Cù Huy Hà Vũ, con trai của nhà thơ Cù Huy Cận, con nuôi của nhà thơ Tố Hữu vốn là những công thần của chế độ; hay như Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, cựu chiến binh QĐND và Blogger Tạ Phong Tần, cựu sĩ quan công an nhân dân… Những nhà đấu tranh cho dân chủ này, dù quá khứ là thế, nhưng sau này dù đã thực sự “Phản tỉnh”, nhận thức được những sai lầm quá khứ theo đảng CSVN, đã có những lời nói, hành động cụ thể đấu tranh quyết liệt cho dân chủ, nhân quyền, dân oan, phải vào tù, bị đầy ải nhiều năm tháng. Thế nhưng, với đối sách Điệu hổ ly sơn”, nhà cầm quyền Việt Nam đã thành công phần nào trong ý đồ cô lập và vô hiệu hóa các hoạt động đấu tranh của các nhà dân chủ sau khi bị trục xuất ra hải ngoại. … Và vì vậy, nhiều người vẫn lo ngại, rồi đây blogger Mẹ Nấm có là nạn nhân bị “đặc tình cộng sản nằm vùng” đội lốt người quốc gia đánh phá, chụp mũ hay không. Mặc dầu khi mới đến sân bay ở Houston, Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vẫn khẳng định với đồng hương ra đón, rằng trong môi trường hải ngoại sẽ tiếp tục lên tiếng đấu tranh mạnh mẽ cho tự do, dân chủ nhân quyền của nhân dân cũng như các nhà dân chủ, bất đồng chính kiến đang bị cầm tù trong nước.

II/- VÌ SAO HOA KỲ CHẤP NHẬN HỆ QUẢ ĐỐI SÁCH “ĐIỆU HỔ LY SƠN” CỦA VIỆT CỘNG?

Theo nhận định của chúng tôi, Hoa Kỳ không tiếp tay (theo nghĩa chủ động) mà đã phải tiếp nhận (theo nghĩa bị động) các nhà đấu tranh dân chủ trong nước sau khi được phóng thích và bị trục xuất thẳng từ nhà tù qua Hoa Kỳ, là vì chính sách hai mặt của Hoa Kỳ đối với chế độ độc tài đảng trị CSVN và đối với các lực lượng đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa Việt Nam.

1.- Đối với chế độ độc tài đảng trị CSVN.

Sau khi nối lại quan hệ ngoại giao, từ 23 năm qua (1995-2018), Hoa Kỳ đã coi chế độ độc tài đảng trị CSVN như là một đối tác làm ăn, trên cơ sở đôi bên cùng có lợi, không còn là đối phương như trước đây trong chiến tranh. Hoa Kỳ nhiều lần xác nhận, rằng Hoa Kỳ luôn tôn trọng sự khác biệt chế độ chính trị của Việt Nam (độc tài, độc đảng) với Hoa Kỳ (Dân chủ, đa đảng).Mặc dầu trên thực tế Hoa Kỳ không che dấu chính sách can thiệp tạo áp lực thúc đẩy Việt Nam chuyển đổi qua chế độ dân chủ đa đảng. Hoa Kỳ có nhiều cách trực tiếp hay gián tiếp tạo áp lực với nhà cầm quyền CSVN theo chiếu hướng dân chủ hóa Việt Nam .

Một cách gián tiếp như ngầm hay công khai lên tiếng yểm trợ các cao trào đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và dân quyền trong cũng như ngoài Việt Nam. Những người tham gia các cao trào này, nếu bị bắt cầm tù do các hành vi đấu tranh ôn hòa, bất bạo động, Hoa Kỳ sẵn sàng lên tiếng, áp lực cách này cách khác,đòi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do và ngưng đàn áp các nhà bất đồng chính kiến, vô điều kiện hay ngầm trao đổi có điều kiện nhằm thành đạt lợi ích nào đó.Thường thì nhà cầm quyền Việt Nam khi cần vẫn sử dụng việc bắt bớ giam cầm các nhà bất đồng chính kiến có giá trị như Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và nhiều người khác, như điều kiện để trao đổi lợi ích nào đó với Hoa Kỳ.

2.- Đối với chính phủ Hoa Kỳ

Việc Hoa Kỳ đồng ý tiếp nhận các nhà bất đồng chính kiến bị cầm tù trục xuất thẳng từ nhà tù như Blogger Mẹ Nấm mới đây, hay Ls Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Ls Nguyễn Văn Đài và nhiều người khác trước đây, trước mắt có thể đem lại lợi ích ngầm nào đó cho nhà cầm quyền Việt Nam (tỷ như lợi ích quân sự song phương qua chuyến đi Việt Nam mới đây của Bộ. trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ hay tạo thuận lợi cho chuyến đi Hoa Kỳ sắp tới của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, theo đồn đoán có thể diễn ra cuối năm nay, sau khi Quốc hội của đảng chuẩn phê nghị quyết của đảng để Tổng bí thư Trọng kiêm nhiệm Chủ tịch nước?).Trước mắt có thể không có lợi ích gì cho Hoa Kỳ, nhưng tương lai có thể là những vốn nhân sự hữu dụng một khi Việt Nam chuyển đổi qua chế độ dân chủ, đa đảng vốn là mục tiêu tối hậu mà Hoa Kỳ muốn giúp thành đạt tại Việt Nam chăng?

Bởi vì, đây là những vốn nhân lực, hữu dụng cho tương lai, có năng lực và phẩm chất từng được tôi luyên qua đấu tranh gian khó, cần được Hoa Kỳ bảo vệ, tích lũy đưa ra khỏi nhà tù đến nơi an toàn, hơn là tiếp tục để cho bị đầy ải, chết dần mòn và đui chột với án phạt nhiều năm trong nhà tù khắc nghiệt của chế độ đương thời tại Việt Nam. Nghĩa là, Hoa Kỳ không hợp tác, không khuyến khích cho đối sách “Điệu Hổ Ly Sơn của Việt cộng, mà vì lý do nhân đạo và hậu ý lợi ích về sau, nên đã và sẽ tiếp tục tiếp nhận những nhà bất đồng chính kiến được phóng thích và trục xuất thẳng từ nhà tù ra nước ngoài.

Động thái này phù hợp với chủ trương bao lâu nay của Hoa Kỳ là chỉ tạo áp lực trực tiếp hay gián tiếp đẩy đưa Việt Nam chuyển đổi hòa bình từ chế độ độc tài, độc đảng qua chế độ dân chủ đa đảng (diễn biến hòa bình, tự chuyển đổi để chuyển hóa chế độ từ độc tài toàn trị qua dân chủ pháp trị…). Nghĩa là Hoa Kỳ không ủng hộ bạo lực lật đổ để thay thế, mà thực hiện chính sách cải tạo từng bước nhà cầm quyền Việt cộngthành công cụ chiến lược trong vùng vàchuyển hóa hòa bình chế độ độc tài, độc đảng qua dân chủ, đa đảng theo một tiến trình thời gian phù hợp, tránh bất ổn chính trị, xáo trộn xã hội”. Do đó, trước sau gì Hoa Kỳ chỉ coi các lực lượng quốc gia, dân tộc, dân chủ như những công cụ mà thuật ngữ chính trị gọi là “những đoàn thể quần chúng áp lực, không giành quyền lực để nắm quyền”, góp phần tạo các lực đẩy, lực xoay cùng chiều về hướng dân chủ hóa việt Nam.

III/- KẾT LUẬN:

Giờ đây Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã thoát khỏi nhà tù của chế độ độc tài toàn trị CS trong nước, được hít thở bầu không khí tự do sau những năm tháng tù đầy (hơn 2 năm thụ án 10 năm tù vì chống chế độ độc tài toàn trị CS), được một số cá nhân và đoàn thể người Việt quốc gia ở hải ngoại đón tiếp nồng hậu tại sân bay George H. Bush hôm 17-10 vừa qua và những ngày sau đó. Mặc dầu Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã có những lời tuyên bố kiên định lập trường tiếp tục con đường đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa đất nước.

Thế nhưng, nhiều người quan tâm, cảm thông không khỏi lo ngại tự hỏi, rồi đây sau khi ổn định sức khỏe và cuộc sống, liệu Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một “Mãnh hổ đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, dân sinh” ở trong nước, sẽ có còn là “Mãnh hổ đấu tranh cho dân chủ Việt Nam” ở hải ngoại nữa hay không? Đồng thời liệu Cô có bị đối xử bất công và tàn nhẫn như đã từng xẩy ra với các nhà đấu tranh cho dân chủ cùng chung cảnh ngộ trước đây đã bị nhà đương quyền Việt Nam phóng thích và trục xuất thẳng từ nhà tù qua Hoa Kỳ?

Câu trả lời về mặt chủ quan xin dành cho Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; về khách quan xin dành cho những người quốc gia chống cộng vốn đa nghi ở hải ngoại. Nhưng không cần đặt ra với những kẻ “nằm vùng” đang “đội lốt người quốc gia” làm công tác “Đặc tình truyền thông” có nhiệm vụ đánh phá không riêng gì những nhà đấu tranh cho dân chủ bị bắt cầm tù, bị phóng thích và trục xuất thẳng từ nhà tù ra hải ngoại như Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và nhiều người trước đó; mà đánh phá mọi đoàn thể cũng như cá nhân chống cộng nào mà các hoạt động của họ bất lợi cho chế độ độc tài toàn trị cộng sản hiện nay tại Việt Nam.

Người viết từng nếm mùi tù đầy qua các nhà tù nổi tiếng ở số 4 Phan Đăng Lưu, Chí Hòa và lao động khổ sai ở trại tù Z.30D-K1. Hàm Tân Thuận Hải (1978-1981), thành tâm cầu chúc đồng tù Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một trong những anh thư và nhà đấu tranh kiệt xuất cho mục tiêu dân chủ hóa Việt Nam, sớm bình phục sức khỏe, sau những năm tháng tù đầy và nghị lực kiên cường để tiếp tục dấn thân cùng người Việt quốc gia hải ngoại và toàn dân trong nước đẩy mạnh đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa đất nước; để mọi tầng lớp nhân dân (chứ không riên chỉ có giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản cầm quyền) được sống trong “Độc lập - Tự do - Ấm no - Hạnh Phúc” thực sự.

Houston, ngày 18-10-2018

Thiện Ý
Blog VOA

Biểu diễn ‘Vì người nghèo’: Chơi dại nhưng hiệu quả cao


Các tiết mục do Quốc hội, chính phủ, Thành ủy TP.HCM biểu diễn để tuyên truyền cho tấm lòng của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam với người nghèo rõ ràng là chơi… dại. Đáng chú ý là trò chơi tuy bất trí vì bất màng nhân tâm ấy đã trở thành một cuộc trưng cầu dân ý ngoài dự kiến, tốn kém không đáng kể nhưng hiệu quả rất cao…

Ông Nhân đứng đầu Thành Ủy TpHCM nhắn tin, ủng hộ người nghèo.

Trung tuần tháng này, Bộ Thông tin - Truyền thông, Bộ Lao động – Thương binh - Xã hội, Ban Thường trực Ủy ban Trung ương của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam công bố kế hoạch hỗ trợ người nghèo bằng cách gửi tin nhắn với ba ký tự VNN vào số 1409.

Ban Tổ chức cuộc vận động “Cả nước chung tay vì người nghèo” cho biết, sẽ rút từ tài khoản của những người gửi các tin nhắn như thế 20.000 đồng/tin nhắn để chuyển vào Quỹ Vì người nghèo…
Chưa rõ mức độ ủng hộ của công chúng đối với kế hoạch quyên góp vừa kể sẽ như thế nào. Đến giờ chỉ mới thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam tích cực làm… gương.

Ngay sau khi bà Nguyễn Thị Kim Ngân (Chủ tịch Quốc hội) đăng đàn kêu gọi “toàn Đảng, toàn quân, toàn dân” tham gia đóng góp cho người nghèo, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ và các Bộ trưởng kéo nhau lên sân khấu, dàn thành một hàng ngang rồi cùng gửi tin nhắn góp tiền giúp người nghèo.

Có lẽ vì nội các không đông, hình ảnh hơn chục viên chức lãnh đạo chính phủ cùng gửi tin nhắn gây ấn tượng không đủ mạnh, nên Thành ủy TP.HCM đã huy động toàn bộ cán bộ, nhân viên của cơ quan này ra sân, xếp thành một khối, cùng nhắn tin, biểu diễn lại tấm lòng với người nghèo.
Đáng tiếc cho hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam là nỗ lực biểu thị sự quan tâm chân thành của họ với người nghèo không được công chúng… chứng! Hàng chục triệu người sử dụng mạng xã hội không những không khen mà còn… dè bỉu chẳng tiếc lời.

Ngay sau khi hệ thống truyền thông chính thức công bố những tin, ảnh về sự kiện cán bộ, viên chức hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương tới địa phương tại Việt Nam gửi tin nhắn để góp tiền ủng hộ người nghèo, rất nhiều facebooker lập tức phản hồi như Nguyen Dong Hung rằng, khoản tiền phải trả cho những SIM điện thoại mà cán bộ, viên chức sử dụng để gửi tin nhắn là tiền thuế do dân, trong đó có người nghèo đóng góp. Thành ra bản chất của việc gửi tin nhắn góp tiền ủng hộ người nghèo chẳng khác gì “lấy lông kẻ khác làm đẹp mặt ta”. Cũng với suy nghĩ tương tự, Mai Thanh nhắn lại với những cán bộ, viên chức đã tham gia biểu diễn gửi tin nhắn, đóng góp cho người nghèo: Chúng mày có gửi cả ngàn tin thì cũng là tiền thuế của dân nhá! Tởm!. Còn Nguyễn Khoa Phước không bình mà làm hai câu vè: Xếp hàng nhìn giống bọn điên. Nhắn tin ủng hộ từ tiền thuế dân.

Không chỉ trích, Văn Công Hùng khen chuyện “các đồng chí lãnh đạo kính mến” xếp hàng biểu diễn, gửi tin nhắn ủng hộ người nghèo bằng tiền lấy từ ngân sách là một “trò” cho thấy tác giả của nó thuộc loại... “phi thường”. Phạm Ngọc Tiến thì tuyên bố sẽ đãi bia hơi cho những người tham gia cuộc vận động gửi tin nhắn lấy tiền giúp đỡ người nghèo tại một quán bia có địa chỉ cụ thể, ngày giờ ở Hà Nội nhưng nhấn mạnh, không mời những người được “bao cấp” về phí điện thoại.

Đợt biểu diễn tấm lòng vì người nghèo của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam còn được công chúng mổ xẻ dưới nhiều góc độ khác. Chẳng hạn Hanh Phuc tâm tình, đã định tham gia cuộc vận động gửi tin nhắn, góp tiền hỗ trợ người nghèo nhưng chợt nghĩ, chắc gì người nghèo nhận được phần trăm nào trong số tiền mình gửi. Thôi thì muốn giúp người nghèo, cứ gửi cho những nơi, những người mà mình tin là họ thật lòng vì người nghèo. Suy nghĩ giống hệt như vậy, Hoang Anh Dũng cho biết, trước kia, Dũng vẫn tham gia những cuộc vận động giúp đỡ người nghèo, chia sẻ những khó khăn của các giới chịu nhiều thua thiệt trong xã hội nhưng bây giờ thì “quên đi” vì “niềm tin ...không còn”. Dũng nói thêm, nhìn những tấm ảnh cán bộ, viên chức hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam biểu diễn tấm lòng vì người nghèo chỉ thấy buồn cười. “Thời buổi này những hình ảnh như thế không còn giá trị gì nữa đâu các bố ạ!”. Một số facebooker khác như Hung Le Van thì tính toán, cứ cho là có một triệu người ủng hộ cuộc vận động hỗ trợ người nghèo thì Ban Tổ chức cũng chỉ thu được 20 tỉ - khoản tiền thu được chỉ đủ xây… tam cấp của Nhà hát Thủ Thiêm. Thành ra đừng “bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng”!

Đợt biểu diễn tấm lòng vì người nghèo của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam lên đến cao trào khi Trương Châu Hữu Danh thử kiểm tra dữ liệu lưu trữ tại Cổng Thông tin điện tử Nhân đạo Quốc gia và phát giác, tính đến hết ngày 19 tháng 10 chỉ có 7/106 Đại biểu Hội đồng nhân dân TP.HCM (tương đương 6%) – những cá nhân từng bỏ phiếu, minh định sự nhất trí 100% trong việc xây dựng Nhà hát Thủ Thiêm trị giá 1.508 tỉ - gửi tin nhắn, góp tiền hỗ trợ người nghèo. Dẫu hình ảnh cán bộ, nhân viên Thành ủy TP.HCM đổ ra sân, xếp thành khối, cùng biểu diễn màn gửi tin nhắn, góp tiền hỗ trợ người nghèo được giăng đầy trên hệ thống truyền thông chính thức vào ngày 15 tháng 10 nhưng đến 17 giờ 36 phút ngày 15 tháng 10, khi dư luận đã dậy lên thành bão vì “tưởng vậy mà không phải vậy”, thiên hạ mới nhìn thấy tin nhắn bà Nguyễn Thị Quyết Tâm (Phó Bí thư Thành Ủy, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP.HCM) gửi để góp tiền cho người nghèo trong kho dữ liệu lưu trữ.

***

Ý tưởng tổ chức cho hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam biểu diễn tấm lòng vì người nghèo rõ ràng là một sáng kiến tồi vì chẳng những không đem lại chút “son, phấn” nào cho hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam trang điểm lại dung mạo của mình, mà còn tạo thêm “tro, trấu” để công chúng “trây, trét” thêm khiến dung mạo ấy nhầy nhụa, bệ rạc hơn. Tuy thực tế là như vậy nhưng kết luận như vậy có thể bị cho là… thiếu thiện chí!
Nếu nhìn thực tế bằng thành tâm, thiện ý, ý tưởng vừa kể có chỗ tích cực.

Từ giữa thập niên 1940 đến nay, dẫu chưa bao giờ tổ chức trưng cầu dân ý, cho dù số lượng ủng hộ viên các ý kiến, nhận định bị xếp vào loại “thù địch, phản động” càng ngày càng đông nhưng giới lãnh đạo Đảng CSVN vẫn thường xuyên khẳng định, họ không buông bỏ độc quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối ở Việt Nam là vì nhân dân tín nhiệm. Xét về tính chất, phản ứng của công chúng đối với đợt biểu diễn tấm lòng vì người nghèo của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chẳng khác gì một đợt trưng cầu dân ý ngoài dự kiến.


Chẳng rõ khi đám đông gồm toàn những người với những ý kiến kiểu như - TuanAnh Vu: Em không gây ra đói nghèo nên em không tham gia. Nên tìm những thằng, những con gây ra đói nghèo, bắt chúng nó chịu trách nhiệm với người nghèo. Hoặc Nguyễn Thúy Hạnh: Hành động thiết nhực nhất đối với người nghèo là các người bớt ăn cắp, bớt lãng phí, bớt tượng đài, nhà hát, bảo tàng, người nghèo chỉ cần thế thôi và thế là phúc lắm rồi. Hay Nguyen Thuy Tien, nếu các vị lãnh đạo thật lòng muốn dân không còn nghèo khổ thì có hai cách rất đơn giản, một – tất cả các vị từ chức, hai – nếu tự giác từ chức khó quá thì các vị đừng làm gì cả, ngồi im một chỗ đến cuối tháng lãnh lương. Chỉ cần các vị làm một trong hai, người ta tự khắc hết nghèo, hết khổ, chẳng ai cần các vị ủng hộ 20.000 đồng đâu. Trần Thái Hòa, chỉ cần các bộ trong chính phủ làm đúng chức năng, không tham nhũng, không ăn cướp, không tạo ra những”quả đấm thép”, không để thương lái ngoại quốc thao túng thị trường Việt Nam thì đó đã là… phúc cho dân. Chẳng cần các bộ phối hợp cùng hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đi xin cho người nghèo đâu!… - các thành viên của tổ chức chính trị duy nhất ở Việt Nam có thấy thẹn không? Có còn mạnh dạn khẳng định về sự “tài tình, sáng suốt”, dẫn dắt Việt Nam “đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” nên luôn xứng đáng là “đội ngũ tiên phong” hay không?


Trân Văn
Blog VOA

Vụ tống xuất Mẹ Nấm có liên quan EVFTA?


Đã có một sự trùng hợp kỳ lạ giữa vụ chính quyền độc đảng ở Việt Nam tống xuất tù nhân lương tâm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sang Mỹ và việc Ủy ban châu Âu thông qua hai thỏa thuận về thương mại và đầu tư EU - Việt Nam tại Bỉ: cả hai sự kiện này đều xảy ra vào buổi trưa ngày 17 tháng Mười năm 2018.

Trùng hợp ngẫu nhiên hay lại đổi chác?

Đúng giữa trưa.

Trùng hợp ngẫu nhiên chăng?

Mẹ Nấm và gia đình được chào đón tại phi trường quốc tế IAH, Houston.

Có thể xem là ngẫu nhiên, nếu đã chưa từng tồn tại, chính sách bất thành văn ‘đổi nhân quyền lấy thương mại’ của chính quyền Việt Nam. Thậm chí, chính sách này đã tồn tại một cách dày đặc và có hệ thống từ những năm 2000 sau khi bình thường hóa hoàn toàn quan hệ với Hoa Kỳ và bắt đầu ký Hiệp định song phương thương mại Việt - Mỹ, cho đến năm 2006 khi Việt Nam được Mỹ chấp thuận cho tham gia vào Tổ chức thương mại thế giới (WTO), sau đó là giai đoạn từ năm 2013 đến năm 2016 khi Việt Nam kỳ vọng được Mỹ cho tham gia vào hiệp định TPP…

Trong suốt thời gian trên, ‘bản lĩnh và trí tuệ của đảng’ đã tiến hóa đến mức luôn chọn cách thả tù nhân lương tâm - những người bất đồng chính kiến - để đổi lấy những lợi ích thương mại mà cộng đồng quốc tế dành cho chế độ này. Đặc biệt vào năm 2014, đã có đến 12 tù nhân chính trị được trả tự do để mưu tính đổi chác TPP.

Còn bây giờ, khi TPP đã trở nên nỗi thất vọng không sao hiểu nổi, chỉ còn lại EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - châu Âu), mà khoảng thời gian tháng Mười và Mười Một năm 2018 sẽ quyết định số phận được ký hay không đối với nó, và nếu được ký thì khoảng thời gian trước tháng Năm năm 2019 sẽ quyết định số phận EVFTA có được Nghị viện châu Âu phê chuẩn hay không.

Không khí điều trần ngày 10/10 ra sao?

Từ giữa năm 2018, trùng với hoạt động của một nhóm chuyên gia của Liên minh châu Âu (EU) đến Việt Nam để kiểm tra lại tiến trình Việt Nam thực hiện những yêu cầu của EU về ‘thẻ vàng hải sản’ của EU, Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu đã bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc họp quan trọng về điều trần EVFTA - nhân quyền tại Brussels, Bỉ sẽ diễn ra vào tháng Mười năm 2018. Cũng từ thời điểm đó, chính quyền Việt Nam đã khởi động một chiến dịch vận động vừa công khai vừa ngầm kín để EVFTA được Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu ký chính thức và đệ trình hiệp định này lên Nghị viện châu Âu để phê chuẩn cuối cùng.

Đó cũng là lúc bắt đầu có tin Như Quỳnh có thể được tự do.

Ngay sau khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được tự do, một bản tường trình của Mạng lưới blogger Việt Nam - tổ chức xã hội dân sự độc lập mà Như Quỳnh đã tham gia ngay từ ngày đầu - cho biết chính quyền Việt Nam đã thông báo với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ từ tháng Bảy năm 2018 về việc sẽ trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, nhưng chưa biết vào thời điểm nào.

Cũng theo bản tường trình trên, từ tháng Bảy đến tháng Mười năm 2018, có ít nhất vài lần phía chính quyền Việt Nam thông báo cho Mỹ là ‘sẽ thả Nguyễn Ngọc Như Quỳnh’ vào một ngày xác định, nhưng ngay sau đó đã thất hứa.

Lời hứa có giá trị duy nhất của phía Việt Nam là lần hứa cuối cùng được đưa ra vào ngày 11/10/2018: sẽ thả Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào ngày 17/10/2018.

Vì sao lại có thái độ ‘thiện tâm’ đến thế từ phía nhà cầm quyền Việt Nam?

Nếu biết rõ rằng từ trước tới nay chưa từng có một trường hợp tù chính trị - bất đồng chính kiến nào được chính quyền Việt Nam giang tay phóng thích mà không có lý do đủ sâu xa; và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - một người hoạt động nhân quyền quá nhiệt thành và bằng nhiều bài viết phản biện lẫn tố cáo của mình đã giúp cho người dân miền Trung để phản đối thảm họa xả thải của nhà máy Formosa, người mà vào đầu năm 2017 đã được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh tặng danh hiệu ‘Người phụ nữ can đảm thế giới’, cũng là người mà đã bị chính quyền Việt Nam thâm thù sâu sắc đến độ giáng cho cô cái án tù giam đến 10 năm trời, thì càng không thể xảy ra chuyện tự nhiên nà cầm quyền trả tự do cho cô.

Không biết vô tình hay hữu ý, ngay trước ngày 11/10 trên là ngày 10/10 - thời điểm mà Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu tổ chức phiên điều trần EVFTA - nhân quyền, với sự tham gia của Trưởng đoàn đàm phán Việt Nam là Thứ trưởng Bộ công thương Trần Quốc Khánh. Trong buổi điều trần này, đoàn đàm phán Việt Nam đã hoàn toàn thất bại khi không thể chứng minh được là Việt Nam đã ‘cải thiện nhân quyền’ như thế nào, càng cho thấy Việt Nam đã chẳng thèm quan tâm đến các yêu cầu về cải thiện nhân quyền do EU đòi hỏi như Việt Nam phải ký 3 công ước quốc tế về lao động liên quan đến các quy định của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), vấn đề nhân quyền và vấn đề môi trường.

Trong cuộc họp trên, điều mà những người tham gia đặt câu hỏi muốn biết là Việt Nam sẽ làm gì để cải thiện nhân quyền; kế hoạch cụ thể để cải thiện nhân quyền là gì; Việt Nam cần thể hiện bằng hành động để chứng minh sẽ và có thể thực hiện các cam kết. Ngoài ra cũng yêu cầu rằng 3 công ước còn lại của ILO cần phải được Việt Nam ký chính thức trước khi EU bỏ phiếu chấp thuận EVFTA.

Một người tham dự cuộc họp là bà Granwander Hainz đã chỉ thẳng ra rằng những lời hứa về ILO của Việt Nam chỉ là lời hứa suông từ trước giờ vì chưa có gì được thực hiện, cũng như các cam kết về nhân quyền chỉ toàn có tiêu đề mà không có nội dung cụ thể.

Thậm chí bà Maria Arena thuộc đảng Xã Hội của Vương quốc Bỉ, là thành viên của Nghị Viện Liên Âu còn nói thẳng: “Năm nay là năm 2018, từ năm 2012-2018 chúng tôi nhận thấy các tiêu chí về quyền Nghiệp đoàn và nhân Quyền của Việt Nam vẫn chưa tiến bộ một cách đầy đủ. Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể chờ thêm 6 tháng nữa để Việt Nam thực hiện lời hứa. Nhưng không chỉ là lời hứa mà là sự đảm bảo, ngay cả trước khi Nghị Viện Liên Âu phê chuẩn hiệp định này. Nghị viện Liên Âu cần Việt Nam có những chỉ dấu tích cực chứ không chỉ là lời hứa. Chúng tôi có thể cho thêm thời gian, nhưng thời gian đó phải được Việt Nam sử dụng để có những hành động cho thấy được sự nỗ lực của họ”.

Vụ tống xuất Mẹ Nấm có liên quan EVFTA?

Sau ngày 10/10, một sự kiện ‘ngoài lề’ khác đã diễn ra chuyến công du của thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đến hai nước thuộc EU là Áo và Bỉ.

EVFTA là lợi ích kinh tế quá thiết thân đối với sự tồn tại của ngân sách và cũng là của chế độ độc đảng ở Việt Nam. Trên danh nghĩa là dự Hội nghi cấp cao ASEM lần thứ 12 và Hội nghị P4G, nhưng rất có thể Nguyễn Xuân Phúc nhắm đến mục tiêu lớn nhất trong chuyến đi châu Âu lần này là thuyết phục bằng được - nếu không phải là Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu thì cũng là một số nước trong EU - để ‘sớm ký kết và triển khai EVFTA’.

Hai sự trùng khớp về thời điểm ‘sẽ thả Nguyễn Ngọc Như Quỳnh’ và ‘Nguyễn Ngọc Như Quỳnh lên máy bay’ với sự khởi đầu và sự kết thúc của cuộc họp Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu vào ngày 17/10 có thể hé lộ một bí mật: sau khi không đáp ứng được bất kỳ yêu cầu nào của EU về cải thiện nhân quyền và nhận thấy rõ là chính vì nguồn cơn đó mà sẽ khiến EVFTA không thể được ký kết lẫn thông qua, chính quyền Việt Nam đã giở ra con bài dự trữ tiềm năng là ‘thả Mẹ Nấm’ - mặc dù trường hợp của Quỳnh được xem là một ‘ca’ của người Mỹ, do chính phủ Mỹ đòi hỏi chứ không phải do yêu cầu của EU.

Câu trả lời từ Việt Nam cho EU!

Không chỉ thả Nguyễn Ngọc Như Quỳnh để lấy lòng Mỹ và EU, đặc biệt nhằm thuyết phục Ủy ban châu Âu làm tờ trình cho Hội đồng châu Âu về hai thỏa thuận trong EVFTA, rất có thể chính quyền Việt Nam đã phải giở thêm một con át chủ bài mà trước đó chẳng bao giờ họ muốn đặt lên bàn: hứa hẹn ký 3 công ước quốc tế về quyền lao động mà EU đòi hỏi.

Hẳn đó là cơ sở để “Chúng tôi đang bàn về chuyện này một công khai với những người tương nhiệm của phía Việt Nam và thỏa thuận thương mại sẽ không làm cho Việt Nam bỗng chốc trở thành một nền dân chủ. Nó là một công cụ trong hộp công cụ mà chúng tôi có trong quan hệ với Việt Nam và các nước khác” - Trưởng đặc trách thương mại EU Cecilia Malmstrom nói trong một cuộc họp báo, được đài VOA đưa tin. Theo đó, “các bên đã nhất trí về một thỏa thuận liên quan để thúc đẩy dân chủ và nhân quyền, bao gồm các cam kết, đối thoại và các chế tài khả dĩ”.

Đã khá rõ rằng vụ thả Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có liên quan đến lợi ích EVFTA của chính quyền Việt Nam. Hành động này còn có thể kéo theo một chuỗi hành động khác trong thời gian tới: chính quyền Việt Nam buộc phải thả tiếp một số tù nhân lương tâm và ký 3 công ước quốc tế về quyền lao động mà EU yêu cầu.

Tuy nhiên, như bà Granwander Hainz đã đi guốc thấu cáy trong bụng chính thể cộng sản ở Việt Nam khi chỉ thẳng ra rằng những lời hứa về ILO của chế độ này chỉ là lời hứa suông, cả Ủy ban châu Âu, Hội đồng châu Âu và Nghị viện châu Âu hãy nên tỉnh giấc: chẳng có gì bảo chứng cho lời cam kết ‘sẽ cải thiện nhân quyền’ của chính thể độc đảng ở Việt Nam. Bằng chứng về thái độ hai mặt đó đã tích tụ quá nhiều kể từ năm 2013 khi Việt Nam được chấp nhận là thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc: nhà cầm quyền Việt Nam vẫn liên tiếp truy bắt, bỏ tù hàng trăm nhà hoạt động nhân quyền bằng những điều luật cực kỳ mơ hồ và ngụy tạo.

Chính quyền Việt Nam thậm chí còn thoải mái ký kết Công ước quốc tế về chống tra tấn, để ngay sau đó hàng năm cứ liên tiếp xảy ra quá nhiều cảnh công an đánh đập dã man người hoạt động nhân quyền và người dân biểu tình, quá nhiều cảnh công dân phải ‘tự chết’ trong đồn công an, trong đó số trường hợp các nhân viên công an bị phát hiện đã tra tấn đến chết người dân lại quá hiếm hoi.

Chỉ một ngày sau khi Ủy ban châu Âu làm tờ trình cho Hội đồng châu Âu về EVFTA và được Thủ tướng Phúc hân hoan thông báo ‘tin mừng’ cho toàn bộ giới quan chức, một ‘tòa án nhân dân’ ở Việt Nam đã có câu trả lời cho EU khi xử phúc thẩm nhà hoạt động nhân quyền Lê Đình Lượng và y án với mức án 20 năm tù giam!


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Slovakia tạm ngừng quan hệ với Việt Nam


Quan hệ song phương Việt Nam-Slovakia sẽ bị đóng băng cho đến khi Slovakia nhận được lời giải thích khả tín từ Hà Nội về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Slovakia Boris Gandel nói với hãng thông tấn nhà nước TASR hôm 19/10, trong một phản ứng trước lời kêu gọi của đảng Tự do và Đoàn kết đối lập (SaS) đòi phải trục xuất đại sứ Việt Nam.

Phó Thủ tướng-Ngoại trưởng Slovakia Miroslav Lajcak (trái) bắt tay với Phó Thủ tướng-Ngoại trưởng Phạm Bình Minh khi ông đến Hà Nội năm 2014.

Theo lời phát ngôn viên Gandel, Bộ Ngoại giao Slovakia hiện vẫn chưa nhận được câu trả lời từ phía Việt Nam sau cuộc họp của bộ trưởng ngoại giao hai nước ở New York gần đây.

“Slovakia là một quốc gia nghiêm túc và sẽ có hành động ngoại giao nghiêm khắc đối với Việt Nam ngay khi những nghi ngờ nghiêm trọng mà Việt Nam đang đối mặt được xác nhận đầy đủ và chính thức”, TASR dẫn lời ông Gandel nói.

Trước đó trong ngày, đảng Tự Do và Đoàn kết kêu gọi Bộ trưởng Ngoại giao Slovakia Miroslav Lajcak trục xuất đại sứ của Việt Nam.

“Chính phủ Việt Nam đã trắng trợn lợi dụng Slovakia để bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh, sử dụng lãnh thổ của chúng ta và thậm chí cả máy bay của chính phủ Slovakia để vận chuyển ông ta. Dù chính phủ Việt Nam không thể giải thích làm thế nào mà Trịnh Xuân Thanh đi từ Đức về Việt Nam, nhưng đã có sự đánh lạc hướng một cách hệ thống cả chính phủ lẫn công chúng Slovakia thông qua đại sứ nước này, trong lúc chối bỏ trách nhiệm trong vụ bắt cóc”, hãng thông tấn nhà nước dẫn lời Nghị sĩ Martin Klus thuộc đảng SaS nói.

Truyền thông Slovakia cho biết vào đầu tháng này, bên lề cuộc họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ở New York, Ngoại trưởng Slovakia Miroslav Lajcak đã chất vấn Phó Thủ tướng-Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ông nói rằng những giải thích trước đây của Việt Nam về vụ này “không thỏa đáng” và cảnh báo Việt Nam về “hậu quả” của vụ này, đồng thời yêu cầu Hà Nội phải “nhanh chóng làm rõ mọi nghi ngờ để khôi phục lòng tin lẫn nhau trong quan hệ song phương”.

Doanh nhân-công chức nhà nước Trịnh Xuân Thanh bị tình báo Việt Nam bắt cóc tại Đức vào tháng 7 năm ngoái trong lúc đang xin tị nạn tại Đức. Các nhà điều tra sau đó phát hiện ông Thanh đã được chở đến Slovakia và được đưa lên chiếc chuyên cơ mà chính phủ Slovakia cho phái đoàn quan chức cấp cao mượn, rồi từ đó bay sang Nga và về Việt Nam.

Phía Việt Nam nói ông Thanh tự ra đầu thú, sau đó kết án ông hai án tù chung thân về tội tham ô vào đầu năm nay.


Phái đoàn VN được đặc cách visa lên máy bay chở Trịnh Xuân Thanh

Phái đoàn Việt Nam được nói là thiếu một visa Schengen trong một trong 12 hộ chiếu đưa cho quan chức kiểm soát biên giới Slovakia kiểm tra khi họ chuẩn bị bay từ Bratislava tới Moscow.

Phát đoàn Việt Nam bay từ Slovakia sang Nga vào năm ngoái cùng với cựu lãnh đạo dầu khí Trịnh Xuân Thanh có một hộ chiếu không có visa của khối Schengen và đã được Slovakia đặc cách cho qua, nhật báo Denník N ở Slovakia đưa tin, dẫn lời khai chứng của một viên chức kiểm tra những hộ chiếu này.

Ông Thanh, người khi đó đang bị Việt Nam truy nã, được cho là đã bị mật vụ Việt Nam bắt cóc ở Đức để đưa về nước vào tháng 7 năm ngoái. Ông bị tuyên hai bản án 14 năm tù và chung thân về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lí kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tội tham ô tài sản.

Phái đoàn Việt Nam, dự kiến bay từ Bratislava tới Moscow, được nói là thiếu một visa Schengen trong một trong 12 hộ chiếu đưa cho quan chức kiểm soát biên giới Slovakia kiểm tra. Bộ Nội vụ Slovakia giải thích rằng một trong những thành viên của phái đoàn đánh mất hộ chiếu ngoại giao và bộ này đã đặc cách ngoại lệ cho hộ chiếu này, theo Denník N.

Cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia khi đó, Robert Kaliňák, được nói là đã cho phái đoàn Việt Nam sử dụng máy bay của chính phủ. Sau khi các chi tiết về vụ bắt cóc hé lộ, ông Kaliňák khẳng định không có gì đáng ngờ xảy ra trong chuyến thăm của phái đoàn Việt Nam.

Denník N cho biết bộ phận báo chí của ông không trả lời câu hỏi về việc liệu ông có biết về chuyện visa của phái đoàn Việt Nam hay không.

Theo lời khai chứng của viên chức cảnh sát kiểm tra hộ chiếu, phái đoàn Việt Nam có sáu hộ chiếu ngoại giao và sáu hộ chiếu phổ thông. Viên chức này nhận thấy rằng một hộ chiếu không có visa Schengen theo quy định, mang tên Trung Viet Luu, Denník N cho biết.

Viên chức này sau đó báo cáo vấn đề với cấp trên và được yêu cầu điền đơn xin đặc cách ngoại lệ. Viên chức này làm đúng như vậy và đơn đặc cách nhanh chóng được chấp thuận, theo Denník N.

Báo này cho biết các nhân viên bảo vệ an ninh của Slovakia mô tả ba người cuối cùng lên chuyến bay gồm hai người Việt Nam kèm một người thứ ba. Không rõ ràng ai trong số đó có hộ chiếu và liệu ông Thanh có phải là một trong ba người đó hay không.

Slovakia đầu tháng 10 đã quyết định khởi tố vụ án liên quan đến vụ sử dụng máy bay của chính phủ trong vụ bắt cóc ông Thanh. Truyền thông nước này đưa tin tổng cộng có 22 người bị thẩm vấn liên quan đến vụ việc.

Nhà chức trách Slovakia vẫn đang tiếp tục điều tra.


VOA

Vợ cựu Giám đốc Interpol mất tích tố cáo TQ ‘tàn ác’ và ‘bẩn thỉu’


Vợ của cựu lãnh đạo Interpol, ông Mạnh Hoành Vĩ, vừa lên tiếng bày tỏ lo ngại cho tính mạng của chồng và sự an toàn của chính mình. Bà chỉ trích chính phủ Trung Quốc là “tàn ác” và “bẩn thỉu”.

Bà Grace Meng, vợ Giám đốc Interpol Mạnh Hoành Vĩ, tại một khách sạn ở Lyon, Pháp, ngày /10/2018.

Hãng thông tấn AFP dẫn lời bà Grace Meng (Mạnh) trả lời phỏng vấn với BBC rằng: “Tôi nghĩ đây là đàn áp chính trị. Tôi không chắc là anh ấy còn sống”, bà Grace nói trong cuộc phỏng vấn được thực hiện tại Pháp, nơi có trụ sở Interpol mà ông Mạnh làm việc trước đây.

Ông Mạnh Hoành Vĩ, cũng là một Thứ trưởng công an Trung Quốc, đã mất tích trong một chuyến đi về Trung Quốc hồi tháng trước.

Sau đó, ông từ chức lãnh đạo tổ chức cảnh sát quốc tế vào ngày 7/10 sau khi chính quyền Trung Quốc thông báo ông đang bị điều tra.

Bắc Kinh nói ông bị tình nghi nhận hối lộ.

“Tôi bảo (với con rằng) bố đang đi công tác dài ngày”, bà Grace Meng nấc nghẹn nói trong cuộc phỏng vấn chỉ ghi hình từ sau lưng và giấu mặt bà.

Vợ của cựu Giám đốc Interpol nói rằng Trung Quốc “không có giới hạn” trong việc đàn áp chống lại những người đối đầu. Bà cho biết đã nhận được các cuộc gọi điện thoại đe dọa cho thấy bà đang bị “nhắm mục tiêu” ở Pháp.

“Họ rất tàn ác và bẩn thỉu”, bà Grace nói với BBC.

“Tôi phải đứng lên. Tôi không muốn bất kỳ người vợ và đứa trẻ nào khác giống như tôi”.

Cơ quan điều tra đang điều tra ông Mạnh, Ủy ban Giám sát Nhà nước Trung Quốc, được phép giam giữ nghi phạm đến 6 tháng mà không cần phải cho họ tiếp xúc với bất kỳ tư vấn pháp lý nào.

Chiến dịch chống tham nhũng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã trừng phạt hơn một triệu quan chức, và nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ người dân đã chán ngán với tệ nạn tham nhũng. Nhưng một số nhà phân tích nói chiến dịch này cũng giúp cho Chủ tịch Trung Quốc loại bỏ các đối thủ của mình.

Một trong những quan chức quyền lực nhất bị “trảm” gần đây là cựu Ủy viên Bộ Chính Trị-cựu Bộ trưởng Công an Chu Vĩnh Khang, người đã thăng tiến cho ông Mạnh hơn một thập niên trước và đã bị kết án tù chung thân vào năm 2015.

Người thân của các quan chức ngã ngựa thường im lặng. Vì vậy, phát biểu thẳng thắn của bà Grace, theo AFP, là “chưa từng có” và rõ ràng gây “xấu hổ” cho Bắc Kinh.

Trung Quốc hiện đang nỗ lực thúc đẩy để có đại diện cấp cao trong các cơ quan quốc tế. Việc ông Mạnh được bổ nhiệm ở Interpol được xem là một thành công lớn trong cuộc đua đó. Nhưng theo các chuyên gia chính trị, sự sụp đổ của ông Mạnh hiện nay có khả năng sẽ xóa bỏ hoàn toàn nỗ lực này


VOA

Đơn tố cáo Lê Trương Hải Hiếu, Chủ tịch UBND quận 12, con Lê Thanh Hải, cựu BTTU TPHCM


Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

…..oOo…..

ĐƠN TỐ CÁO HỦY HOẠI TÀI SẢN, VÀ YÊU CẦU ÁP DỤNG CÁC BIỆN PHÁP BẢO VỆ CÔNG DÂN

Kính gửi: Ngài Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư ĐCSVN – Chủ tịch nước và các cơ quan có trách nhiệm; các cơ quan bảo vệ pháp luật; cơ quan báo, đài và truyền thông Nhà nước.

Người tố cáo: Trần Công Hạnh
CMND số: 024 362 286. Nơi cấp: Công an TPHCM
Trú tại: 134/9a. Đường TCH18. Kp2, phường Tân Chánh Hiệp. quận 12. TPHCM
Đối tượng bị tố cáo: Lê Trương Hải Hiếu – Chủ tịch UBND, quận 12. TPHCM
Địa chỉ: 01. Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, quận 12. TP, HCM

NỘI DUNG TỐ CÁO

Chủ tịch UBND quận 12 Lê Trương Hải Hiếu
Vì nhu cầu nhà ở, năm 2001 gia đình tôi mua lô đất, để làm nhà ở. Do thủ tục của chính quyền địa phương, gia đình tôi chưa có hộ khẩu tại TP, nên không được đứng tên trực tiếp, buộc lòng tôi phải nhờ ông Nguyễn Văn Thanh, đứng tên dùm, thủ tục đất. Đến năm 2003, tôi xây dựng nhà, làm nhà ở, có địa chỉ trên. Năm 2005, tôi thấy các hộ kế cận xây dựng như trường hợp gia đình tôi (năm 2003), được UBND. quận 12, (tách thửa), cấp mới GCNQSHNỞ. ĐỞ cho họ, nên tôi liên hệ cơ quan chức năng, đo lập bản đồ nhà ở, đất ở, liên hệ chính quyền địa phương xin thủ tục tách thửa, cấp GCNQSHO. ĐỞ nhưng chính quyền lại từ chối trường hợp gia đình tôi, cho rằng, khu phân lô, đường xá chưa hoàn thiện.

Không đồng ý, vì các hộ kế cận được giải quyết thì gia đình tôi phải được giải quyết. Nên tôi làm đơn gửi UBND phường và quận 12. Song, Trần Ngọc Hổ tiếp tôi nhưng không tìm được câu trả lời. Tôi tiếp tục liên hệ cơ quan chức năng, đo lập bản vẽ nhà ở, đất ở, chuyển lên UBND quận 12, kéo dài đến năm 2006 quận 12 mới xác nhận về diện tích xây dựng nhà ở, đất ở tại bản vẽ sơ đồ nhà ở có diện tích xây dựng của gia đình tôi là 79.7 m2 (Bảy mươi chín lẽ bảy mét vuông), trên phần thửa đất số: 48, 71, 72, tờ bản đồ số: 46 (theo tài liệu 2005) song, cũng không xem xét giải quyết cho gia đình.

Sau đó chính quyền địa phương kêu gọi làm đường, (tại vị trí nhà tôi) tôi đã thực hiện, sau khi làm xong đường, mặt đường cao hơn mặt nền nhà tôi, dẫn đến nước chảy vào nhà, không ở được, đến năm 2009, tôi xin chính quyền sửa chữa lại nhà, sau nhiều ngày phường không có văn bản trả lời. Trước sự bức bách và nhu cầu thiết thực, buộc lòng tôi phải nâng nền chống ngập và xây thêm tấm ngăn trong nhà, đập tường ngoài, cho thông thoáng.

Gia đình sử dụng được một thời gian, đến ngày 08/2/2010, UBND phường Tân Chánh Hiệp đến nhà tôi dán tờ giấy vào tường, là quyết định số 68. Trên quyết định này, không để tên ai là người vi phạm và công trình nào vi phạm nhưng thấy có giấy dán vào nhà, nên gia đình đã khiếu nại đến Chủ tịch UBND quận 12, nhưng quá thời hạn giải quyết khiếu nại, không được giải quyết. Buộc lòng gia đình tôi phải tố cáo UBND phường về hành động trên, đến Chủ tịch UBND quận 12 nhưng Chủ tịch vẫn phất lờ khiếu nại và tố cáo của gia đình tôi. Đồng thời trong thời điểm này, UBND phường liên tiếp đưa thông báo cưỡng chế đến dán vào nhà tôi. Trước hành động trên, tôi tiếp tục gửi đơn ra Tòa án quận 12. Tòa án quận 12 tiếp tục không thụ lý vụ án, với lý do, quyết định số 68 trên không phải tên của gia đình tôi, trước hành động vô cảm, “gian manh” của các cấp chính quyền của quận 12, mà quận ủy là người đứng đầu.

Kéo dài đến đầu năm 2011, buộc lòng tôi phải làm đơn tố cáo khắp các cơ quan Đảng và Nhà nước, từ Trung ương đến địa phương. Song Thành ủy; HĐND TP; Trung ương Đảng và Nhà nước đều có công văn về Chủ tịch UBND quận 12, (đã kèm công văn nhiều lần) yêu cầu giải quyết khiếu nại cho gia đình tôi nhưng khiếu nại đã không được giải quyết, mà thay vào đó là, đến ngày 01/3/2012, Chủ tịch UBND quận 12, tổ chức đông người, đến đàn áp gia đình tôi, đập nát nhà ở, các vật dụng sinh hoạt, đẩy gia đình tôi già trẻ 7 con người, phải lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Song, gia đình mỏi mòn tố cáo kéo dài từ ngày 01/3/2012 đến nay, không được Chủ tịch UBND TP HCM quan tâm giải quyết, mà Chủ tịch lập lại bản cũ của chính quyền quận 12, không giải quyết khiếu nại. Chủ tịch UBND. TP không kết luận nội dung tố cáo theo luật định, mà dùng các văn bản trả lời, “xuyên tạc, và vu khống gia đình” để bao che lấp liếm cho việc chỉ đạo đập phá nhà ở, tài sản của gia đình tôi, trong ngày 01/3/2012, khi “không có quyết định”.

Tàn nhẫn hơn nữa, không những không giải quyết tố cáo đúng luật định, mà ông Nguyễn Hữu Tín “nguyên tội phạm” của UBND TP HCM đã tiếp tục nhẫn tâm, vô cảm, trước nỗi đau khổ tột cùng của gia đình tôi bị kẻ mang danh cán bộ đảng viên, cố ý, hủy hoại tài sản nhà ở của gia đình trong ngày 01/3/2012, khi không có quyết định.

Bằng việc ông ấy ký, ban hành liên tiếp hai văn bản số: 1755; 1756, để “quy chụp gia đình tôi” và chỉ đạo cho UBND quận 12 tiếp tục đàn áp gia đình, dẫn đến UBND quận 12, dựa vào hai văn bản này, “được đà” liên tiếp ra nhiều quyết định, đưa đông người đến chỗ che tạm của gia đình, cố tình ức hiếp, khủng bố tinh thần kéo dài, gây xáo trộn nghiêm trọng đến cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của mẹ già con nhỏ. Mà xuất phát từ việc “đập phá nhà ở của gia đình, ngày 01/3/2012, khi không có quyết định”. Dẫn đến chính phủ phải có nhiều văn bản, mới nhất là văn bản 4940, yêu cầu UBND TPHCM giải quyết tố cáo của gia đình, nhưng văn bản của chính phủ không được tôn trọng, kéo dài đến nay không được giải quyết, còn quận 12 vẫn gia tăng, cho người đến đàn áp gia đình tôi.

Vụ việc trên, gia đình tôi đã và đang “mỏi mòn” gửi đơn tố cáo đến ông Nguyễn Thiện Nhận, Bí thư Thành ủy; bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch HĐND TP; ông Nguyễn Thành Phong Chủ tịch UBND TPHCM, yêu cầu tổ chức tiếp và mời các cơ quan báo, đài, cơ quan giám sát, tiếp gia đình tôi công khai, giải quyết dứt điểm việc tố cáo của gia đình, nhưng kéo dài đến nay không được quan tâm. Theo đó, tiếp công dân thành phố liên tiếp ra văn bản, với nội dung: “Tố cáo của gia đình đã được trả lời nhiều lần”? Rõ ràng, luật tố cáo, khiếu nại đã bị nơi đây “bóp méo nghiêm trọng” để mặc sức bao che. Dù luật đã quy định: Việc tố cáo, phải “kết luận nội dung tố cáo; Quyết định xử lý hành vi vi phạm tố cáo”. Theo đó: Việc khiếu nại, phải có “Quyết định giải quyết khiếu nại” lần 1, lần 2, và quyền khởi kiện tại Tòa án (nếu không thỏa đáng).

Hành động của Chủ tịch quận 12 không ra quyết định giải quyết khiếu nại, còn cố ý chỉ đạo, đập phá nhà ở của gia đình, khi “không có quyết định”, theo đó, việc Chủ tịch UBND TP HCM không giải quyết tố cáo đúng luật định, trong việc tổ chức đập phá nhà ở của gia đình tôi xây dựng năm 2003, có địa chỉ trên. Tại thửa đất mà bản thân UBND quận 12, xác nhận năm 2006. Có diện tích xây dựng là 79. 7m2 (Bảy mươi chín lẽ bảy mét vuông) trên thửa đất 48. 71. 72. tờ bản đồ 46 (theo tài liệu 2005) khu phố 2, phường Tân Chánh Hiệp, quận 12. Là thể hiện hành vi: “Coi thường pháp luật và đồng nghĩa với việc coi thường các Công văn của Trung ương Đảng; Công văn của Thành ủy TP và công văn HĐND TPHCM, năm 2011 gửi Chủ tịch quận 12…, để bao che tội phạm”.

Mặt khác: Việc hủy hoại tài sản của gia đình song, tổ chức xuyên tạc, cho rằng, thi hành quyết định số 68, ngày 08/2/2010 của UBND phường Tân Chánh Hiệp. Đây rõ ràng là hành vi “xuyên tạc”. Vì quyết định số 68 là quyết định không có giá trị pháp lý theo quy định pháp luật. Và quyết định này, cũng không phải quyết định cưỡng chế phá dỡ nhà ở đối với căn nhà, thủa đất của gia đình tôi, tại địa chỉ nêu trên.

Cụ thể: Căn cứ: “Khoản 3. Điều 56 Pháp lệnh số: 44/2002/PL-UBTVQH10”. Quy định: “3. Trong quyết định xử phạt phải ghi rõ…; họ, tên, địa chỉ, nghề nghiệp của người vi phạm hoặc tên, địa chỉ của tổ chức vi phạm; hành vi vi phạm hành chính…; điều khoản áp dụng; quyền khiếu nại, khởi kiện đối với quyết định xử phạt hành chính…”

Theo quy định pháp luật đã trích dẫn, việc cố tình đập phá nhà của gia đình tôi là hành động vô nhân đạo và cố ý coi thường pháp luật có tổ chức, đối với UBND quận 12, và trong đó có “Nguyễn Hữu Tín, là đối tượng không có phẩm chất đạo đức đã bị pháp luật trừng trị”. Tín cố ý tiếp tay cho hành vi làm bậy của Đảng và Chính quyền 12. Gây hậu quả đặt biệt nghiêm trọng cho gia đình tôi, thiệt hại cả về vật chất lẫn tinh thần, đẩy gia đình tôi vào cảnh màn trời, chiếu đất, nhà tan cửa nát, đẩy chúng tôi vào cuộc sống cùng cực.

Chiếu theo quy định pháp luật, đã trích dẫn, nay tôi tiếp tục tố cáo bổ sung, “có tình tiết mới” đối với tà quyền tại quận 12, đứng đầu là Lê Trương Hải Hiếu (con ông Lê Thanh Hải) “núp bóng Đảng” làm bậy, do hậu quả vụ việc của cha để lại với hệ lụy kéo dài, mà Hiếu đã, đang nhẫn tâm tiếp diễn. Yêu cầu xử lý nghiêm, đúng pháp luật đối với mọi cá nhân, tổ chức của quận 12, gây ra hậu quả nghiêm trọng, đập phá nhà tôi, khi không giải quyết khiếu nại, khi không có quyết định phá dỡ nhà tôi. Vì vậy, tôi yêu cầu, áp dụng biện pháp bảo vệ công dân, buộc thu hồi, hủy bỏ tất cả các quyết định dưới đây:

1/ Hủy Quyết định số: 316//QĐ-UB, ngày 25/6/2018; Quyết định số: 77/QĐ-UBND-ĐT ngày 19/9/2018 và Quyết định số: 550/QĐ-CCKPHQ ngày 15/10/2018 của UBND quận 12. Vì các quyết định này là quyết định vô nhân đạo. Vì bản chất vụ việc là xuất phát từ việc “côn đồ” đập phá nhà ở của gia đình tôi, trái pháp luật trong ngày 01/3/2012 gây ra. Khi mất nhà, buộc lòng gia đình phải che tôn để lấy chỗ nương thân, nắng nóng, mưa thì dột, đây là phòng vệ chính đáng, trước sự ác ôn của kẻ coi thường pháp luật. Và, Hiến pháp đã quy đinh: Mọi công dân có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư.

2/ Yêu cầu: Bồi thường tất cả thiệt hại cho gia đình tôi, liên quan đến việc, đập phá nhà ở, hủy hoại tài sản hợp pháp của gia đình, trong ngày 01/3/2012; và công nhận toàn bộ diện tích nhà ở (thực chất là lều) của gia đình đã cóp nhóp vay mượn nợ nần, dựng lại trên nền nhà cũ, để lấy chỗ nương thân, do hậu quả của quận và phường, đập phá trái pháp luật, trong ngày 01/3/2012, khi “không có quyết định”. Quy định bởi: “Khoản 3. Điều 56 Pháp lệnh số: 44/2002/PL-UBTVQH10”. Và hành vi “cố ý” không giải quyết khiếu nại theo luật định. Quy định tại: Khoản 2. Điều 14. Thông tư Số: 24/2009/TT-BXD. Bộ Xây Dựng ngày 22/7/2009, để hủy hoại tài sản, nhà ở hợp pháp của gia đình tôi.

Vì nhà ở của gia đình xây dựng năm 2003, là được tồn tại hợp pháp theo quy định của luật nhà ở năm 2006 và pháp luật liên quan; đồng thời chỉ đạo tách thửa đất, cấp mới giấy CNQSHNO, ĐƠ cho gia đình, để gia đình chúng tôi, được ổn định cuộc sống.

Ngày 18 tháng 10 năm 2018

Kính đơn


Trần Công Hạnh
* Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của ông Trần Công Hạnh, sống tại Sài Gòn, Việt Nam. Ông Trần Công Hạnh gửi tới VANEWS từ Sài Gon, Việt Nam
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑