Tin Tức Cập Nhật :

Hải, Thăng, Thể, Dụ, Thắng, Tâm: Ai ăn BOT khiến Phúc đổ vỏ?


Cai Lậy trên bản đồ Việt Nam.

Phạm Chí Dũng - Cuộc chiến mới trong nội bộ

Vào tháng Tư năm 2017, khi nổ ra phản kháng bất tuân dân sự đầu tiên của lái xe đối với trạm thu phí BOT Bến Thủy 1 ở tỉnh Hà Tĩnh, đã chẳng mấy người hình dung ra tương lai gần một cuộc chiến trong nội bộ đảng sẽ khởi nguồn từ “điểm nóng xã hội” bất ngờ này.

Cho đến vụ BOT Cai Lậy ở tỉnh Tiền Giang, nhiều người đã nhận ra tình trạng phân hóa tung tóe giữa những cơ quan chấp pháp, đặc biệt giữa những người đứng đầu các cơ quan đó, về quan điểm và cách thức xử lý “khủng hoảng BOT”.

Nếu phong trào biểu tình của giáo dân và ngư dân các tỉnh miền Trung phản kháng thảm họa xả thải của Formosa vào năm 2016 đã bị chính quyền và công an khá tương đồng quan điểm để tiến hành nhiều hành động trấn áp, đàn áp, thì rất đáng chú ý, phong trào phản kháng BOT lại làm lộ ra một khoảng khác biệt, nếu không muốn nói là làm lộ ra cái hố phân cách giữa nhóm Bộ Giao thông Vận tải cùng chủ đầu tư BOT - nhóm bị dư luận xã hội từ lâu xem là trục lợi chính sách để “ăn BOT”, với các bộ ngành khác có liên quan đến trách nhiệm “đổ vỏ BOT”.

Dấu vết Hoàng Trung Hải?

Vào đầu tháng 12/2017, ngay vào thời điểm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt buộc phải chỉ đạo tạm dừng thu phí một tháng đối với BOT Cai lậy để tìm phương án giải quyết, trên mạng xã hội bất ngờ xuất hiện một văn bản “V/v chỉ định nhà đầu tư thực hiện dự án đầu tư tuyến tránh quốc lộ 1 đoạn qua thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang”, được ký ngày 15/1/2014 bởi Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải.

  "Người ta thích thì người ta chạy, có xe thì người ta chạy thôi, miễn sao họ đi đúng luật”

Thiếu Tướng Bùi Bé Tư
Công văn trên mang số 97/TT - KTN, dù không mang dấu “MẬT”, nhưng chắc chắn mang tính “nội bộ” và chỉ lần đầu tiên được tung lên mạng xã hội. Xét về thể thức, công văn này mang nhiều yếu tố có vẻ thật chứ không phải là văn bản giả. Việc chưa có tờ báo nhà nước nào, dù đề cập rất nhiều về BOT Cai Lậy nhưng lại chưa đăng công văn này, cho thấy “sự thận trọng cần thiết” của báo đảng khi đối tượng của công văn này chính là ông Hoàng Trung Hải - đương kim ủy viên bộ chính trị và bí thư Hà Nội.

Hoàng Trung Hải cũng là cái tên bị xem là hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp liên quan đến vụ xả thải gây ô nhiễm khủng khiếp của Nhà máy Formosa, vào thời ông Hải còn là Phó thủ tướng.

Cũng vào thời Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, nhiều dư luận cho biết hầu như 100% công trình BOT được Bộ Giao thông Vận tải áp dụng hình thức “chỉ định thầu” - một thủ pháp hay thủ đoạn độc quyền trong đấu thầu mà luôn mang lại lợi lộc lẫn tiêu cực ghê gớm cho giới quan chức.

Bộ Giao thông Vận tải lại vừa được “thay tướng”, với bộ trưởng mới là Nguyễn Văn Thể.

Dấu vết Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Thể?

Mới sau hơn một tháng chấp nhiệm, ông Thể đã bị những tờ báo nhà nước như Tuổi Trẻ, Thanh Niên lôi tuột tên phải chịu trách nhiệm, bởi chính Nguyễn Văn Thể là quan chức dính líu sâu, ít nhất về trách nhiệm, đến vụ BOT Cai Lậy khi ông Thể còn là Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải vào năm 2013.

Cho tới nay, có tới 88 trạm thu phí BOT ở Việt Nam. Trong đó, Bộ Giao thông Vận tải “ăn” đến 74 trạm BOT.

Có một sự thật là vào thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng giao thông Đinh La Thăng, BOT đã trở nên một cơn dịch tràn khắp đất nước, kéo theo đến hai chục ngân hàng tham dự việc cho vay vốn để một số chủ đầu tư “tay không bắt giặc”, sau đó chia bôi với nhau.

Nhưng nếu nói Đinh La Thăng là tác giả độc quyền của nạn dịch BOT thì quả oan uổng cho ông Thăng. Vì ngoài Đinh La Thăng, dịch BOT còn được đạo diễn bởi không ít tác giả khác mà cái tên Nguyễn Văn Thể chỉ là một minh họa.

  Một trong những nhân vật bị xem là “kẻ đổ vỏ vĩ đại” là Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Xuân Phúc.
Hiển nhiên, BOT là một nguồn lợi màu mỡ cho nhóm lợi ích giao thông. Đó chính là nguồn cơn vì sao trong suốt một thời gian dài và mặc dù bị phản ứng ngày càng quyết liệt, Bộ Giao thông Vận tải vẫn khăng khăng cố thủ không chịu di dời trạm BOT Cai Lậy, cho dù trạm này rõ ràng đặt sai vị trí. Mới đây, bộ này còn đưa ra 3 phương án xử lý BOT Cai Lậy, nhưng ấn tượng nhất là phương án nào cũng chỉ có lợi cho chủ đầu tư và dễ khiến cánh lái xe… nổi loạn.

Trong khi đó, một chi tiết mà báo chí nhà nước không dám đề cập là “BOT Cai Lậy là của ai?”.

Dấu vết Ngô Văn Dụ và Nông Đức Mạnh?

Một thông tin chưa kiểm chúng xuất hiện trên mạng xã hội cho rằng Công ty Bắc Ái nắm 65% cổ phần tại BOT Cai Lậy và Công ty này có trụ sở tại Số nhà 215 đường Mê Linh, phường Liên Bảo, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Đây chính là địa chỉ nhà riêng của Ngô Hồng Thắng, Phó Giám đốc Trung tâm Quảng cáo và Dịch vụ Truyền hình TVAd. Ngô Hồng Thắng, sinh năm 1971, lại là con trai của Ngô Văn Dụ, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, nguyên Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, nguyên Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, nguyên Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XII. Vậy, ông chủ của BOT Cai Lậy chính là cha con nhà Ngô Văn Dụ, Ngô Hồng Thắng.

Chưa kể, Ngô Văn Dụ còn là đệ tử ruột của nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh.

Vợ hiện thời của Nông Đức Mạnh lại là Đỗ Huyền Tâm - cựu đại biểu quốc hội, chủ đầu tư của nhiều công trình, trong đó có công trình BOT, mà nghe nói chỉ nhờ thế của Nông Đức Mạnh mà công ty của bà Huyền Tâm mới thầu được công trình BOT và do đó mới trả được nợ ngân hàng để bà không bị tra tay vào còng.

Thế còn quan điểm và cách thức hành xử của ngành công an đối với “khủng hoảng BOT” thì sao?

Ai ăn nấy chịu!

Trong khi giới lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải và giới chủ đầu tư các công trình BOT, kể cả chính quyền một số địa phương bị nhiều dư luận cho là có “ăn chịu” với trạm BOT như Đồng Nai, Tiền Giang luôn gào thét đòi “công an vào cuộc xử lý hành vi gây rối kích động, chống đối”, đồng thời “hợp đồng” với công an để dàn hàng trăm cảnh sát cơ động và cảnh sát giao thông, chưa kể cảnh sát trật tự ngay tại hai trạm BOT Biên Hòa và BOT Cai Lậy như một cách để răn đe và khủng bố tâm lý lái xe…, lại xuất hiện tình trạng “chểnh mảng chức trách” trong khối công an.

Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy
Tiêu biểu là một quan chức công an - Thiếu tướng Bùi Bé Tư, Giám đốc Công an tỉnh An Giang, khi trả lời phỏng vấn của trang Zing.vn, đã cho rằng việc tài xế quay đầu nhiều vòng để qua lại BOT Cai Lậy không vi phạm gì cả, trừ khi họ tổ chức kích động gây rối. “Người ta thích thì người ta chạy, có xe thì người ta chạy thôi, miễn sao họ đi đúng luật”, ông Bùi Bé Tư nói huỵch toẹt.

Trong khi đó, lại có quan điểm trong Bộ Công an đòi “xử” những lái xe gây kích động, cụ thể là nêu danh sách 14 xe tải “chạy đi chạy lại trả tiền lẻ”.

Theo đó, một lần nữa lại nổi lên dư luận về hiện tồn “hai Bộ Công an” - một của Bộ trưởng Tô Lâm, và một của ủy viên thường vụ đảng ủy công an trung ương Nguyễn Phú Trọng.

Chẳng mấy khó khăn để hình dung ra tâm trạng đương thời: “Ai ăn nấy chịu”. Nhiều cơ quan công an địa phương, mặc dù có thể đã được chủ đầu tư BOT tận tình “chăm sóc”, nhưng do chẳng hề dính phần với những khoản lợi nhuận khổng lồ đã được chia chác, nên không thể không “lăn tăn” trước trách nhiệm phải “đổ vỏ”.

“Đổ vỏ” lại là bài học vừa kinh nghiệm vừa xương máu đã và đang hiện hình rõ mồn một. Một trong những nhân vật bị xem là “kẻ đổ vỏ vĩ đại” là Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Xuân Phúc.

Ông Phúc, không thể khác hơn nếu còn muốn ngồi ở ghế thủ tướng, là phải ngày đêm điên đầu tìm kế xử ký vô số hậu quả về nợ xấu, nợ công, ngân hàng, tham nhũng…, và chắc chắn không thiếu vô số đơn thư tố cáo để lại từ người tiền nhiệm là Nguyễn Tấn Dũng.

Còn ngay trước mắt là vụ BOT Cai Lậy, cùng hàng loạt biến động có thể xảy ra ngày một ngày hai ở các trạm BOT khác. Dường như Thủ tướng Phúc đang bị kẹt giữa ba làn đạn: phản ứng từ người dân và ít nhất hai phe phái xung khắc nhau trong nội bộ đảng.

Chỉ “quyết” sai một ly, hiện tồn và tương lai chính trị của ông Phúc sẽ thêm phần nguy hiểm.


Phạm Chí Dũng -
Blog VOA

Công an đang phân hóa?


BOT Cai Lậy hỗn loạn ngày 30/11/2017.

Trân Văn - Tuy trạm thu phí cho Dự án BOT đường tránh Cai Lậy đã tạm ngưng hoạt động nhưng thiên hạ vẫn còn bàn luận sôi nổi về những vấn đề có liên quan tới dự án này và công an – lực lượng thực thi pháp luật, bảo vệ trật tự, trị an - đột nhiên trở thành một trong những đối tượng chính…


***


Ngày 4 tháng 12, Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang – chủ đầu tư Dự án BOT đường tránh Cai Lậy - gửi cho Bộ Giao thông Vận tải và Ủy ban nhân dân tỉnh Tiền Giang một báo cáo kèm đề nghị “các đơn vị chức năng quyết liệt xử lý các đối tượng có hành vi chống đối, gây rối”.

Trong khi Bộ Giao thông Vận tải và Ủy ban nhân dân tỉnh Tiền Giang im lặng, chờ nghe ý kiến của Thủ tướng Việt Nam thì chiều cùng ngày, Thiếu tướng Lương Tam Quang, Chánh Văn phòng kiêm Phát ngôn viên Bộ Công an Việt Nam, tuyên bố với báo giới, lãnh đạo Bộ Công an Việt Nam đã “chỉ đạo công an địa phương làm rõ và xử lý nghiêm chuyện làm mất trật tự, đặc biệt đối với những người cầm đầu xúi giục, gây rối ở Trạm thu phí Cai Lậy - Tiền Giang”. Viên tướng này nhấn mạnh, Tổng cục Cảnh sát sẽ hướng dẫn về mặt nghiệp vụ để sớm tìm ra những người gây rối.

Khoan kể tới phản ứng trên mạng xã hội, đa số độc giả của những tờ báo chính thống do Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam cấp giấy phép và kiểm soát nội dung cũng tỏ ra không đồng tình với chỉ đạo từ Bộ Công an Việt Nam. Trên VnExpress, có 4.310 người tán thành đề nghị của độc giả Đoàn Thái Sơn: Nên điều tra xem nguyên nhân nào dẫn tới tình trạng này thì đúng hơn. Tương tự, trên Dân Trí, độc giả Nguyễn Hồng An thắc mắc: Tại sao Bộ Công an không điều tra xem những ai làm sai, đặt trạm thu phí nhầm vị trí?. Độc giả Nguyen Tran của tờ Tuổi Trẻ thì dựa vào nhận định của chính Bộ Công an rằng có dấu hiệu “lợi dụng bất cập trong BOT” để gây rối trật tự công công kèm nhận định: Đã thấy rõ có sự bất cập thì Bộ Công an nên điều tra xem sự “bất cập” ấy có vi phạm chủ trương, chính sách, luật pháp hay không (?), ai phải chịu trách nhiệm (?). Theo Nguyen Tran: Hãy dẹp Trạm thu phí Cai Lậy, nguyên nhân chính gây ra bất ổn, dân chúng bất tín trước khi nghĩ đến những việc khác

   “người ta thích thì người ta chạy, người ta có xe thì người ta chạy, miễn đi đúng luật là được rồi”

Lời một tướng Công An.
Một ngày sau khi Phát ngôn viên của Bộ Công an Việt Nam lên tiếng, hôm 5 tháng 2, Thiếu tướng Bùi Bé Tư, Giám đốc Công an tỉnh An Giang, bảo với tờ Một Thế Giới rằng, những chi tiết kiểu như “phát giác 14 xe sử dụng tiền lẻ chạy qua, chạy lại Trạm thu phí Cai Lậy” mà Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang nêu trong báo cáo đã kể, “không thể xem là vi phạm trừ khi họ tổ chức kích động gây rối”. Theo lời ông tướng này, “người ta thích thì người ta chạy, người ta có xe thì người ta chạy, miễn đi đúng luật là được rồi”. Tướng Bùi Bé Tư nói thêm, ông ta không chỉ bất bình về việc đặt trạm thu phí ở Cai Lậy mà còn bức xúc về việc đặt trạm thu phí T2 ở diểm giáp giới giữa Cần Thơ và An Giang khiến nhiều người không sử dụng đường được đầu tư theo hình thức BOT cũng vẫn phải trả phí.

Nói cách khác, giữa tướng Bùi Bé Tư với tướng Lương Tam Quang và các tướng là “lãnh đạo Bộ Công an” dường như có sự khác biệt rất lớn về mặt nhận thức. Ngành Tuyên giáo của Đảng CSVN thường gọi sự khác biệt lớn về mặt nhận thức ấy là dấu hiệu “phân hóa tư tưởng”.

Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy

Dấu hiệu phân hóa trở nên rõ ràng hơn khi một ông tướng công an bảo rằng, “người ta thích thì người ta chạy, người ta có xe thì người ta chạy, miễn đi đúng luật là được rồi” còn ông Nguyễn Phú Hiệp, đại diện Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang, thú thật với tờ Một Thế Giới là danh sách 14 xe “chạy qua, chạy lại” mà công ty này đưa vào báo cáo đề nghị giới hữu trách ở Việt Nam xử lý là do Cảnh sát giao thông của Công an tỉnh Tiền Giang ghi nhận chứ Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang “không có dữ liệu đó”!


***


Theo báo chí Việt Nam thì người đầu tiên mà Công an tỉnh Tiền Giang mời làm việc sau khi Bộ Công an Việt Nam tuyên bố sẽ “hướng dẫn về mặt nghiệp vụ để sớm tìm ra những người gây rối” là bà Nguyễn Thị Mỹ Tỉnh, chủ quán “Bà Tám BOT”. Quán “Bà Tám BOT” không xa lạ gì với giới tài xế vì đó là nơi họ chọn để nghỉ ngơi, giải khát khi diễn ra cuộc chiến giữa giới này với chủ đầu tư Trạm Thu phí Cai Lậy. Quán “Bà Tám BOT” cũng chẳng xa lạ gì với công chúng vì cả báo giới lẫn một số người dùng mạng xã hội từng kể rằng, bà Tỉnh là người nhiệt thành trong việc hỗ trợ tài xế nước uống miễn phí, đẩy Trạm thu phí Cai Lậy đến chỗ phải tạm ngừng hoạt động.

  Lối hành xử của Bộ Công an Việt Nam và Công an Tiền Giang khiến người ta tin rằng, thế nào công an cũng tìm được vài nhân vật để dán cho nhãn cầm đầu, xúi giục gây rối.
Có một điểm đáng chú ý là nơi mời bà Tỉnh đến làm việc không thuộc khối cảnh sát – chuyên lo trật tự, trị an. Đơn vị phát giấy mời và tiếp bà chủ quán “Bà Tám BOT” là Phòng PA 88 – đặc trách chống phản động và khủng bố ở Tiền Giang. Sau cuộc gặp PA 88, trò chuyện với VOA, bà Tỉnh kể rằng, lý do khiến bà được PA 88 mời là vì trước đó, lúc bà đang hết mình ủng hộ tài xế thì có người đến quán tặng tiền cho bà. Phát giác số tiền quá lớn, bà giao mười triệu đó lại cho công an nhưng cả công an xã lẫn công an huyện không chịu nhận… và bây giờ thì khoản tiền đó trở thành một vấn đề làm cơ quan đặc trách an ninh quốc gia phải bận tâm.

Nghe chuyện, trên mạng xã hội nhiều người tỏ ra ái ngại cho bà Tỉnh. Ái ngại cũng phải vì biết đâu tặng mười triệu là một trong những “biện pháp nghiệp vụ” của công an nhân dân nói chung và an ninh nhân dân nói riêng. Tuy nhiên cũng có người như Trương Châu Hữu Danh cho rằng đó chính là cơ hội để PA 88 giúp giới tài xế “sàng lọc đội ngũ” vì trong quán “Bà Tám BOT có tụi chim lợn” và do vậy “Tám nên cung cấp thông tin chuẩn”.

Những sai sót trầm trọng trong việc thực hiện chủ trương phát triển hạ tầng bằng hình thức BOT trên toàn quốc dường như đã trở thành chuyện thứ yếu, điều chính yếu bây giờ là phải tìm ra những người cầm đầu, xúi giục gây rối ở Trạm thu phí Cai Lậy. Dẫu có vài dấu hiệu cho thấy công an đang phân hóa nhưng lối hành xử của Bộ Công an Việt Nam và Công an Tiền Giang khiến người ta tin rằng, thế nào công an nhân dân cũng tìm được vài nhân vật để dán cho nhãn cầm đầu, xúi giục gây rối.

Cho đến bây giờ, cả trăm triệu người Việt vẫn bị chính quyền đối xử như trẻ con. Các hành động phản kháng vẫn không được thừa nhận như tâm tư, nguyện vọng của đám đông, cần xem xét, giải quyết thấu đáo mà luôn được mặc định là do “nhẹ dạ, cả tin” thành ra mới bị “xúi giục, kích động”. Tìm ra, “trừng trị đích đáng” một hoặc những “kẻ cầm đầu” vẫn được xem là giải pháp hữu hiệu để trị an.

Đó có thể là lý do khiến facebooker Nguyễn Thiện bỡn cợt, chuyện lộn xộn ở Trạm thu phí Cai Lậy có thể tránh được nếu mọi bất hợp lý được phản ảnh đến cấp có thẩm quyền theo quy trình đã tồn tại mấy chục năm qua. Đó là làm… Đơn xin cứu xét. Trước tiên, từng tài xế làm đơn gửi cho Phòng Giao thông – Vận tải thị xã Cai Lậy khiếu nai về những điểm bất hợp lý của dự án BOT này. Nguyễn Thiện lưu ý mỗi người phải viết một đơn vì luật cấm khiếu nại tập thể. Trong khi chờ lãnh đạo Phòng Giao thông – Vận tải thị xã Cai Lậy xem xét, các tài xế vẫn phải chấp nhận thực tại, chấp hành yêu cầu trả phí. Ba tháng sau, nếu Phòng Giao thông – Vận tải thị xã Cai Lậy không giải quyết thì mỗi tài xế phải viết một đơn khác gửi Sở Giao thông – Vận tải tỉnh Tiền Giang xin minh xét và trong khi chờ minh xét thì vẫn phải tuân thủ yêu cầu trả phí. Nếu sau ba tháng đó, Sở Giao thông – Vận tải tỉnh Tiền Giang không giải quyết thỏa đáng thì mỗi tài xế phải viết một đơn nữa gửi Bộ Giao thông – Vận tải… Cứ kiên trì như thế thì chắc chắn Trạm thu phí Cai Lậy sẽ bị dẹp bỏ vì hết thời hạn thu phí!

Trân Văn
Thiên Hạ Luận

Thâu tiền BOT chẳng khác thâu tiền mãi lộ


Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh tạm dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy.

Bùi Tín - Vấn đề trạm thu phí BOT Cai Lậy/Tiền Giang đang làm sôi nổi dư luận. Quốc hội phải bàn. Hội đồng chính phủ phải bàn. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải quan tâm làm việc với Bộ Giao thông và tỉnh Tiền Giang để sẽ đi đến giải quyết.

Trung tâm điểm cuộc khủng hoảng là ở trạm thu phí BOT Cai Lậy, cuộc đấu tranh giữa chủ đầu tư thuộc Công ty cổ phần tư vấn đầu tư Bắc Ái và giới tài xế lái xe qua lại. Giới lái xe cùng nhân dân địa phương coi việc đặt trạm thu phí trên đường số 1A là không ổn, là sai vị trí, vì lẽ ra phải đặt trên đường tránh bên cạnh đó do công ty nói trên xây dựng mới là đúng đắn, hợp lý, hợp pháp. Đường số 1A là con đường lớn nhất, xuyên Việt, xây dựng vững chắc từ lâu, từ cổng Hữu Nghị quan xuống tận Cà Mau. Các phương tiện giao thông đã trả phí từ khi trả thuế mua xe, thuế hàng năm, nên mặc nhiên có quyền xử dụng hệ thống đường lớn này. Thêm nữa, việc xây dựng các BOT là rất tùy tiện, phần lớn không qua đấu thầu (70/88 trạm BOT trong cả nước), mà qua chỉ định, do đó có móc ngoặc giữa các nhóm lợi ích với các quan chức địa phương, làm mồi cho tham nhũng những số tiền rất lớn. Chi phí cho BOT Cai Lậy lên đến 1.381 tỷ đồng. Số tiền chi cho 88 BOT lên đến 84.000 tỷ, tất cả vay từ Ngân hàng Nhà nước với lãi thấp.

  Câu chuyện BOT còn dai dẳng với ý định 1 tháng nữa sẽ giải quyết xong vụ BOT Cai Lậy, nhưng còn 87 BOT khác trải dài trong cả nước thì sẽ ra sao?
Còn người dân phải trả phí mỗi lần qua trạm, mang tính áp đặt, móc túi dân. Một người dân địa phương đưa đón con đến trường 2 lần và 2 lần đi chợ, mua đồ phải trả số tiền lớn cho một ngày, trên con đường quốc lộ.

BOT Cai Lậy bắt đầu hoạt động từ ngày 1/8/2017, nhân dân địa phương cùng giới lái xe phản ứng mạnh mẽ, đấu tranh giằng co rất căng thẳng, gây nên ùn tắc giao thông thường xuyên. Sáng kiến đấu tranh dân sự của giới lái xe là rủ nhau trả tiền phí cao hơn quy định là 15.100 đồng thay vì 15.000 đồng, buộc trạm phải thối lại 100 đồng lẻ, là loại tiền mệnh giáo thấp, rất thiếu. Điều này dẫn đến chờ đợi giằng co hàng giờ, buộc trạm phải « xả trạm » liên tiếp. Chính quyền huy động hàng trăm công an cảnh sát cùng một số du côn hung bạo đến gây sự với giới lái xe, hành hung dữ tợn, nhân dân càng kéo ra đông đảo phản đối bạo quyền, với cái lý đây là mối quan hệ dân sự, không có tính hình sự. Một số nhà báo lề phải như VietnamNet, Tuổi Trẻ, Lao Động và một số luật sư tiến bộ đến chứng kiến bênh vực nhân dân và lẽ phải làm chấn động công luận. Một số đại biểu quốc hội lên tiếng, như ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên bí thư tỉnh ủy An Giang, ông Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội, cũng lên tiếng.

BOT Cai Lậy hỗn loạn ngày 30/11/2017

Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phải đứng ra giải quyết, tỏ ra bất đồng với cách chống chế của bộ và thứ trưởng Giao Thông Vận Tải, quyết định tạm đóng cửa BOT Cai Lậy 1 tháng từ 5/12 để giải quyết xong xuôi vấn đề này, với nhận định rõ ràng là chuyện dựng BOT không thăm dò ý dân về vị trí và về mức thu phí cũng như không tổ chức đấu thầu, là những thiếu sót nghiêm trọng, mở đường cho sự tham nhũng móc ngoặc của các nhóm lợi ích. Nhà nước kiến tạo phải làm điều ích nước lợi dân, không thể làm điều tai hại thiệt thòi cho dân.

Cuộc đấu tranh về BOT Cai Lậy vẫn còn dang dở trong khi chờ quyết định cuối cùng của chính phủ với lời hứa tuân theo luật pháp và có tham vấn ý dân. Sự đoàn kết kết hợp nhân dân địa phương với giới lái xe, cùng giới báo chí, giới luật sư tiến bộ cùng một số viên chức chính quyền ngay thẳng đã đem lại thắng lợi rõ ràng ban đầu và một số kinh nghiệm quý trong cuộc đấu tranh bền bỉ, sáng tạo không bạo lực. Một số lái xe và nhân dân địa phương đã tìm đến gia đình các côn đồ hung hãn bị các công ty mua chuộc làm chuyện sai trái và thuyết phục họ cải tà quy chính có kết quả.

Nhiều luật sư cho rằng phải đưa chuyện này ra ngành tư pháp với phiên tòa công khai quang minh, bị cáo là các Công ty nhận dựng BOT và các quan chức bị mua chuộc. Nhà luật học Trần Quốc Thuận (cộng sản) mạnh dạn ngay thẳng cho rằng vấn đề các BOT có thể trở thành « đại án », khi xâm phạm cuộc sống của nhân dân đông đảo, chi phí lên đến 84.000 tỷ đồng, rất cần truy tố theo luật.

Bà Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cùng một số đại biểu quốc hội yêu cầu các đại biểu các tỉnh có các trạm BOT cần nghiên cứu kỹ các BOT ở địa phương mình tìm hiểu ý dân để góp phần giải quyết đúng đắn.

Cũng theo hướng đó, Tổng kiểm toán Nhà nước, Hồ Đức Phớc cho biết trong năm 2018 sẽ tiến hành tổng kiểm toán các trạm BOT ở Đồng Nai, Lâm Đồng, Uông Bí, Việt Trì, Đèo Cả… để báo cáo chính phủ, giải quyết sau BOT Cai Lậy.

Trong khi đó, ngành công an Tiền Giang vẫn lên tiếng dọa điều tra truy tố một số lái xe về tội gây mất trật tự, cản trở giao thông, nhưng anh em không nao núng vì sai lầm khởi đầu là do các Công ty BOT gây nên.

Một kinh nghiệm đặc sắc là sau 5 ngày đêm đầu tháng 12 đấu tranh quyết liệt, đông đảo dân địa phương đổ ra đường – đông gấp đôi lực lượng công an và bọn du côn - từng nhóm, từng nhóm công an cảm thấy đuối lý bỏ đi, rút lui, để rồi chỉ còn vài chục anh lọt thỏm trơ trọi giữa quần chúng đầy khí thế, theo tường thuật của báo Tuổi trẻ.

Câu chuyện BOT còn dai dẳng với ý định 1 tháng nữa sẽ giải quyết xong vụ BOT Cai Lậy, nhưng còn 87 BOT khác trải dài trong cả nước thì sẽ ra sao? Cuộc đấu tranh đang mở rộng.

Nếu kể từ phía Bắc, có BOT Lào Cai, BOT Hải Phòng, BOT Pháp Văn, Cầu Giẽ ở Hà Nội, BOT Tào Xuyên/Thanh Hóa, BOT Hoàng Mai, Bến Thủy/Nghệ An, các BOT Hải Vân, Đèo Ngang, các BOT Tư Nghĩa, Quy Nhơn, các BOT Liên Khương, Đèo Prenn ở Đà Lạt, các BOT Cổ Chiên, Bạc Liêu… đều có vấn đề phải giải quyết, nhân dân các nơi nói trên cũng lên tiếng phàn nàn về vấn nạn BOT. Người dân cho rằng các trạm BOT ngày nay không khác gì bọn thảo khấu hung hãn xa xưa chặn đường cái quan để đòi tiền mãi lộ!

Thắng lợi BOT Cai Lậy mở ra một cuộc đấu tranh rất rộng lớn, hoành tráng, chống lại thái độ khinh dân, coi dân là bèo BỌT!

Bùi Tín
Blog VOA

Tầm nhìn “Hòa bình kiểu Trung Quốc” của ông Tập


Tầm nhìn “Hòa bình kiểu Trung Quốc” của ông Tập

Huỳnh Hoa - Trong bài diễn văn dài 3 tiếng đồng hồ đọc trước đại hội toàn quốc đảng Cộng sản Trung Quốc hồi tháng 10/2017, tổng bí thư Tập Cận Bình công bố cuộc trở lại hợp lý của Trung Quốc ở vị trí trung tâm của thế giới và hứa hẹn sẽ “đóng góp lớn hơn nữa cho nhân loại”. Ông ta cũng truyền bá mô hình quản trị đất nước của Trung Quốc (chủ nghĩa xã hội mang đặc điểm Trung Quốc) như một “sự lựa chọn mới mẻ cho… các quốc gia… mong muốn tăng tốc phát triển và duy trì nền độc lập của chính mình”.

Phải chờ xem liệu Bắc Kinh có tích cực thúc đẩy mô hình Trung Quốc ở nước ngoài hay không, nhưng không có gì phải nghi ngờ về chương trình đầy tham vọng của ông Tập. Ông ta nói rõ rằng, vào năm 2035, Trung Quốc sẽ “trở thành một quốc gia có sức mạnh dân tộc toàn diện và ảnh hưởng quốc tế hàng đầu”. Vào giữa thế kỷ này, quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) được kỳ vọng sẽ là một trong những đội quân hùng mạnh nhất thế giới. Theo ông Tập, khi đạt được những mục tiêu này, “Đất nước Trung Quốc sẽ vượt lên trong số các quốc gia của thế giới với tư thế cao cả”.

Cũng giống như mọi chuyện ở đất nước này, ông Tập đang chơi trò chơi dài hạn. Trung Quốc sẽ tiếp tục tăng cường “sức mạnh quốc gia toàn diện” của mình và củng cố vị trí trên “sân khấu trung tâm của thế giới” thông qua những sáng kiến như “Nhất lộ nhất đới” (một vành đai, một con đường – One Belt, One Road – OBOR), các hiệp định thương mại đa phương và Ngân hàng phát triển hạ tầng châu Á (AIIB). Dưới quyền ông Tập, chính sách ngoại giao của Trung Quốc sẽ tiếp tục được tính toán kỹ và được điều phối cao độ. Trò chơi của ông Tập có tên là “kiểm soát” (control).

Tập có ý định sử dụng quyền năng mới có được để tạo ra những điều kiện toàn cầu có lợi cho Trung Quốc và ngăn ngừa các mối đe dọa sẽ nổi lên. Yếu tố then chốt trong lối tiếp cận này là khả năng nhận ra những cơ hội chiến lược khi chúng xuất hiện và tận dụng chúng cho lợi thế của Trung Quốc – như đã thấy rõ ở châu Á-Thái Bình Dương, khi Bắc Kinh nhắm tới việc lập ra một khu vực tôn kính và khôi phục vị thế độc tôn của Trung Quốc. Theo nhà ngoại giao Singapore Bilahari Kausikan, Trung Quốc “không chỉ muốn các lợi ích của họ phải được xem xét mà còn mong muốn việc tôn kính các lợi ích của Trung Quốc phải được các nước thành viên ASEAN ghi nhớ như là một lề lối tư duy”.

Nhưng, trở ngại chủ yếu cho việc Trung Quốc muốn ghi dấu ấn vào nếp suy nghĩ của ASEAN chính là Hoa Kỳ.

Nhiều người châu Á nhìn thấy Washington chủ động bỏ rơi các nghĩa vụ quốc tế của mình, từ tháng này sang tháng khác, như là một cuộc suy thoái dài hạn và thụ động của Hoa Kỳ. Sự kiện tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump rút ra khỏi hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và hiệp định khí hậu Paris, những lời than phiền của ông ta về thâm hụt thương mại với các đồng minh châu Á và lời ông ta kêu gọi Tokyo và Seoul phải trả chi phí nhiều hơn cho các lực lượng Mỹ đồn trú trên lãnh thổ của họ đã củng cố cho các quan điểm này. Chuyến viếng thăm gần đây của Trump đến khu vực châu Á có ý nghĩa trấn an các đồng minh và đối tác nhưng sự phản đối của ông với chủ nghĩa đa phương và huênh hoang về chính sách “nước Mỹ trên hết” càng củng cố cái quan niệm rằng Hoa Kỳ là một đối tác không tin cậy được. Trung Quốc đang làm tất cả những gì có thể để nêu bật quan điểm đó.

Sẽ không là vấn đề nếu như ông Trump có một chính sách châu Á rõ ràng mạch lạc. Trong thời gian ở châu Á, ông tổng thống đã giới thiệu tầm nhìn của chính phủ ông – hay chỉ là hô một khẩu hiệu? – kêu gọi “một khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương tự do và rộng mở”, có vẻ như là một nỗ lực gia tăng sự cộng tác giữa Hoa Kỳ, Nhật Bản, Australia và Ấn Độ. Tuy vậy, vẫn phải chờ xem cái công thức “Ấn Độ-Thái Bình Dương” sẽ được thực thi như thế nào, và có gì phân biệt nó một cách chính xác với chiến lược Tái cân bằng của chính phủ thời Obama.

Sự thiếu vắng một kế hoạch chi tiết cho vai trò của Hoa Kỳ ở châu Á đang xói mòn vị thế lãnh đạo của Hoa Kỳ trong khu vực và để lại một khoảng trống mà Trung Quốc đang hào hứng lấp đầy. Trong lúc ông Trump ngày càng mê mẩn với vấn đề Bắc Hàn và những thách thức trong quốc nội của ông ấy thì Bắc Kinh tiếp tục gây áp lực cho đòi hỏi chủ quyền của họ ở Biển Đông.

Hồi tháng 7/2017, đài BBC tường thuật Việt Nam đã chấm dứt một dự án khoan thăm dò khí đốt ở vị trí cách bờ biển phía đông nam của nước này 250 dặm do có “những đe dọa mạnh mẽ từ Trung Quốc”. Sang tháng 8, một nghị sĩ Philippines công bố những bức ảnh tàu thuyền Trung Quốc vây quanh một bãi san hô tranh chấp trong vùng quần đảo Trường Sa – rõ ràng là để chặn lối tiếp cận của tàu thuyền các nước. Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á khẳng định sự hiện diện của 9 tàu đánh cá và hai tàu chiến/tàu cảnh sát biển Trung Quốc gần Trường Sa vào cái ngày mà vị nghị sĩ nói trên thông báo. Vào tháng 9, trang mạng Washington Free Beacon (Hải đăng tự do Washington) tường thuật có sự thay đổi trong việc biện minh về pháp lý cho đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông, từ “đường 9 đoạn” sang câu chuyện “Tứ Sa”. Theo trang Beacon, một quan chức bộ ngoại giao Trung Quốc nói với một nhóm quan chức bộ ngoại giao Hoa Kỳ trong một cuộc họp kín rằng Trung Quốc đang “khẳng định chủ quyền” trên bốn nhóm quần đảo, gọi chung là “Tứ Sa”. Trong tiếng Anh các nhóm quần đảo này là Pratas Islands (Đông Sa), Paracel Islands (Hoàng Sa), Spratly Islands (Trường Sa) và Macclesfield Bank (Trung Sa). Mặc dù các tác giả của trang mạng chuyên về công pháp quốc tế Lawfare đều cho rằng “Sự biện minh về mặt pháp lý của Trung Quốc cho cái gọi là Tứ Sa là rất yếu ớt, nếu không nói là yếu hơn cả tuyên bố đường 9 đoạn của họ”, nhưng những động thái như vậy cho thấy rõ Trung Quốc đang tập trung cao độ vào khu vực này.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Trung Quốc chỉ là kẻ cơ hội. Từ lâu trước khi ông Trump đến châu Á với chương trình “nước Mỹ trên hết”, Trung Quốc đã ký nhiều hợp đồng và xây dựng đường sá, ống dẫn dầu và hải cảng ở châu Á, một cách rất hệ thống. Trong một bài diễn văn năm 2014, ông Tập vận động cho sự ra đời của một “cơ cấu an ninh khu vực mới” vùng châu Á-Thái Bình Dương – một cơ cấu đặc biệt loại bỏ vai trò của Hoa Kỳ. Tầm nhìn có tính chất thay thế của ông Tập cho châu Á bác bỏ một hệ thống có tính chất lịch sử, trong đó các nước đồng minh lấy Hoa Kỳ làm trung tâm, để thay bằng một khung khổ bao hàm mọi nước và không có đồng minh song phương. Trong một nỗ lực khác nhằm cách ly Hoa Kỳ, ông Tập kêu gọi các bài toán của châu Á “phải được giải quyết bởi người châu Á”.

Ông Tập hình dung “châu Á của người châu Á”, trong đó Trung Quốc ngự trị ngay ở trung tâm.

(*) Sandy Pho là trợ lý cao cấp ở Viện Kissinger về Trung Quốc và Hoa Kỳ (KICUS) tại Trung tâm Wailson. Bà nghiên cứu và quản lý các dự án tập trung vào quan hệ chiến lược Trung-Mỹ, quan hệ giữa Trung Quốc với các quốc gia láng giềng và chính sách của Hoa Kỳ ở châu Á-Thái Bình Dương. Các bài báo và phân tích chính sách của bà thường đăng trên các báo đài National Interest, Real Clear World, National Piblic Radio, CSPAN, CNN, The Daily Mail, The World Weekly và El Mercurio. Bà cũng là biên tập viên trang tin The Month in U.S.-China Relations.


Tác giả: Sandy Pho
Dịch giả: Huỳnh Hoa
Viet-studies
Nguồn: Xi’s Pax-Sino vision (Japan Today).

Di sản của Tư lệnh Đinh La Thăng: công tác cán bộ – Phần 8: Nguyễn Nhật, Thứ trưởng Bộ GTVT


Dương Chí Dũng (trái) và Nguyễn Nhật (phải) có điểm giống nhau: đều từng là Cục trưởng Cục Hàng hải và đều khai trong hồ sơ có bằng Tiến sĩ

David Tran Hieu - Như tiền lệ, để tránh sự ồn ào không mong muốn, thời điểm bắt một nhân vật cấp cao tại Việt Nam thường rơi vào một ngày cuối tuần. Một buổi chiều ảm đạm của thứ 6 tuần trước, ngày 8/12, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Ban Kinh tế Trung ương, cựu Bí thư Thành ủy Tp Hồ Chí Minh, cựu Bộ trưởng Giao thông Vận tải, cựu Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt nam – ông Đinh La Thăng đã bị bắt, tạm giam.

Vụ việc làm người ta liên tưởng tới các chính khách cấp cao từng là Ủy viên Bộ Chính trị ĐCS Trung Quốc như Từ Tài Hậu, Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang… đã vào vòng lao lý. Trong đó, “hổ lớn” Chu Vĩnh Khang là người đã từng giữ chức Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc, giống như Đinh La Thăng đã từng là Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam.

Trước khi Đinh La Thăng bị bắt, một loạt thân tín của Thăng đã bị khởi tố. Những ngày này, hàng loạt tay chân của Thăng tuy miệng cố cười nhưng tim đập chân run, biết ngày nào cánh cửa “nhà kho” lại mở rộng với mình!

Phần 8, sở dĩ tác giả dành số 8 cho một nhân vật sẽ giới thiệu sau đây, bởi lẽ ông ta rất thích con số này, do theo hán âm là gần với nghĩa “phát” trong Việt ngữ. Nhưng đôi khi con số 8 nằm ngang lại là hình ảnh không mong chờ với những ai đã là thuộc hạ của Đinh La Thăng!

Bạn đọc sẽ được giới thiệu một nhân vật là đệ tử của Đinh La Thăng, người này từng sát cánh với Đinh Tư lệnh thời triển khai dự án Tổng kho Xăng dầu Vũng Áng; nhà máy Nhiệt điện Vũng Áng tại Hà Tĩnh, còn gần gũi với Thăng hơn cả Đinh Mạnh Thắng (em ruột của Thăng, người vừa bị bắt sau Thăng chỉ một ngày), đó là đương kim Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Nhật.

***

Tháng 9 năm 2014, Nguyễn Nhât (sinh 1961) đang là Phó Chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh, với sự hậu thuẫn của Đinh La Thăng đã ra làm Cục trưởng Cục Hàng hải thay cho Dương Chí Dũng bị khởi tố, truy nã do những bê bối thời còn làm Chủ tịch Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Thân với Đinh La Thăng như anh em thời còn làm dự án tại Hà Tĩnh nên Nguyễn Nhật được Tư lệnh Đinh La Thăng cam kết vị trí Cục trưởng chỉ là chặng dừng chân đưa Nhật tới vị trí Thứ trưởng, và sau này khi Đinh Tư lệnh được “Thăng” lên Phó Thủ tướng thì chức Bộ trưởng GTVT không ai khác sẽ dành cho Nguyễn Nhật.

Nguyễn Nhật, đệ tử của Đinh La Thăg có những “thành tích” ra sao, Tác giả chỉ xin sơ lược một số nét chính dưới đây:

1. Nguyễn Nhật có bằng Tiến sĩ?

Thời còn làm ở Hà Tĩnh (Tổng giám đốc Tổng công ty Khoáng sản và Thương mại Hà Tĩnh, sau đó là Phó Chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh), Nguyễn Nhật kê khai có bằng Tiến sĩ do Southern Pacific University (Đại học Nam Thái Bình Dương) của Mỹ cấp.


Tuy nhiên, trước khi ra Hà Nội nhậm chức Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, hồ sơ của Nguyễn Nhật đã không còn khai tấm bằng Tiến sĩ do Đại học Nam Thái Bình Dương cấp nữa.

Nguyên do, thời điểm ngay trước khi ra Hà Nội làm Cục trưởng, vào tháng 9/2014, được một thân tín ở Bộ Giáo dục Đào tạo Việt Nam cho biết chương trình và bằng cấp của Trường Đại học Nam Thái Bình Dương, nơi Nguyễn Nhật ghi danh, nộp tiền và cấp bằng Tiến sĩ cho Nguyễn Nhật là không được công nhận (sau này, báo chí đã đăng tải thông tin các trường của Mỹ diện nằm trong danh sách đen: Về thông tin 21 Trường đại học quốc tế “ma”: Bộ Giáo dục & Đào tạo nói gì?).

Ảnh chụp website trường Southern Pacific University (Trường Đại học Nam Thái Bình Dương), nơi cấp bằng Tiến sĩ cho Nguyễn Nhật, nay không còn hoạt động.

Để tránh rắc rối sau này, Nguyễn Nhật đã kịp thời sửa lý lịch, rút bỏ tấm bằng Tiến sĩ (dỏm) ra khỏi hồ sơ cán bộ để nộp cho Vụ Tổ chức cán bộ của Bộ GT-VT.

Trường Đại học Nam Thái Bình Dương, tên tiếng Anh là Southern Pacific University, thành lập năm 1995, không có cơ sở đào tạo (non campus), trước đây khi chiêu sinh trường đã sử dụng trang web http://www.spuni.edu/, hiện trang này không còn hoạt động. Đây là một trong những trường nổi tiếng về “bán bằng”, mà nhiều học viên Việt Nam, trong đó có nhiều vị hiện là quan chức đã sở hữu tấm bằng Thạc sĩ- Tiến sĩ do trường này cấp, hay nói chính xác hơn là “bán”.

Nếu Nguyễn Nhật không nhanh tay rút bằng Tiến sĩ dỏm ấy khỏi hồ sơ, hẳn cũng sẽ rơi vào tình trạng dính tội “kê khai, sử dụng bằng cấp không trung thực; vi phạm những điều đảng viên không được làm” như Nguyễn Xuân Anh, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng bị ngã ngựa giữa đường một phần do sử dụng bằng Tiến sĩ của Đại học Mỹ- mà bằng này không được công nhận; hay như đệ tử của Nhật là Nguyễn Xuân Sang, hiện là Cục trưởng Cục Hàng hải, dính án khai man hồ sơ là Tiến sĩ Hàng hải của một Trường không đào tạo chuyên ngành hàng hải, mà chỉ về điện, điện tử, ô-tô…của Liên bang Nga. Nguyễn Xuân Sang kế nhiệm chức Cục trưởng Hàng hải của Nguyễn Nhật, do Thăng và Nhật dựng lên khi Nguyễn Nhật lên làm Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải. Hồ sơ về Nguyễn Xuân Sang đã được nêu tại Phần 7 và Phụ lục của Chuyên đề này.

2. Nguyễn Nhật và Formosa:

Năm 2016, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã chỉ rõ trách nhiệm liên quan tới Formosa thuộc về ông Võ Kim Cự, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh nhiệm kỳ 2011-2016 và Nguyễn Nhật, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh (2010-2012) phụ trách việc cấp phép và giải phóng mặt bằng cho dự án.

Nguyễn Nhật có dấu hiệu cố ý làm trái pháp luật:

Nguyễn Nhật đã cố tình làm trái pháp luật về đầu tư, dự án như Formosa Hà Tĩnh cần có hai quyết định bắt buộc là: (a) Quyết định của TTCP cho phép đối với lĩnh vực đầu tư có điều kiện (Nghị định 108/2006/NĐ-CP của Chính phủ Quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Đầu tư); (b) Ngoài ra đối với dự án với thời hạn đầu tư 70 năm phải được Chính phủ quyết định (Luật Đầu tư 2005, Điều 52 quy định “Thời hạn hoạt động của dự án có vốn đầu tư nước ngoài phù hợp với yêu cầu hoạt động dự án và không quá 50 năm; trường hợp cần thiết, Chính phủ quyết định thời hạn dài hơn đối với dự án nhưng không quá bảy mươi năm.”

Thực tế, dự án Formosa Hà Tĩnh chưa có 2 quyết định này; tuy nhiên Nguyễn Nhật và Võ Kim Cự đều lý giải rằng Thủ tướng Chính phủ và các Bộ/ ngành đã đồng ý, và dự án này nằm trong khu kinh tế Vũng Áng. Lý luận của Nhật và Cự là lấp liếm, do khu kinh tế này Thủ tướng mới chỉ phê duyệt đến năm 2025. Rõ ràng Nhật và Cự đã có hành vi cố ý làm trái pháp luật.

Nguyễn Nhật (thứ 2 phải qua) tại dự án Formosa. Ảnh: internet/ tác giả gửi tới

Nguyễn Nhật tạo ưu đãi về thuế cho Formosa:

Ngoài việc cấp phép cho Formosa xây dựng dự án 70 năm trái pháp luật, Nguyễn Nhật cùng Võ Kim Cự đã: (a) hướng dẫn cho Formosa cách hưởng các ưu đãi, nhất là cho hưởng mức thuế thu nhập doanh nghiệp 10% áp dụng trong 15 năm kể từ khi dự án bắt đầu hoạt động kinh doanh; được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp trong 4 năm kể từ khi có thu nhập chịu thuế và giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo; (b) cam kết ưu đãi khi dự án đi vào hoạt động, tỉnh Hà Tĩnh sẽ trình Thủ tướng xem xét cho hưởng thuế thu nhập doanh nghiệp 10% trong cả thời gian thực hiện dự án; (c) Sau khi quyết toán thuế, nếu bị lỗ thì Formosa được chuyển khoản lỗ sang những năm sau để trừ vào thu nhập chịu thuế, thời gian chuyển lỗ dưới 5 năm; (d) Formosa được miễn thuế nhập khẩu máy móc, thiết bị và phương tiện vận tải chuyên dùng để tạo tài sản cố định của dự án trong 5 năm, kể từ khi bắt đầu sản xuất đối với nguyên liệu sản xuất, vật tư, linh kiện và bán thành phẩm phải nhập khẩu mà trong nước chưa sản xuất được; (e) Formosa được giảm 50% thuế thu nhập cá nhân đối với người có thu nhập cao, bao gồm cả thu nhập thường xuyên và không thường xuyên, kể cả người Việt Nam và người nước ngoài làm việc tại Khu kinh tế Vũng Áng; (g) Formosa được hỗ trợ giảm 50% chi phí quảng cáo trên Báo Hà Tĩnh và Đài Phát thanh truyền hình Hà Tĩnh cho sản phẩm mới của nhà máy trong 01 năm…

Nguyễn Nhật chỉ đạo trái luật về thu hồi, tái định cư… dự án Formosa:

(a) Cho thuê 33 km2 đất (bằng diện tích của 4 quận Hoàn Kiếm, Ba Đình, Đống Đa, Hai Bà Trưng của Hà Nội), gồm đất liền và bờ biển chạy dọc gần Đèo Ngang đến đường xuống cảng Vũng Áng, Kỳ Anh – Hà Tĩnh cho Formosa để làm dự án đầu tư. Với thời hạn 70 năm, giá thuê 96 tỷ đồng VN trong 70 năm (tức là chỉ khoảng 3,45 đồng/1m2 / tháng; có nghĩa Formosa chỉ cần bỏ ra 10.000 đồng, tương đương một ổ bánh mỳ thì đã có thể thuê được gần 3.000 m2 đất tại Vũng Áng trong 01 tháng);

(b) Trong quá trình triển khai, Nguyễn Nhật đã cho Formosa đào một con sông và xây “chiến lũy” chạy dọc theo đường Quốc lộ 1A, trở thành như một vùng lãnh thổ “nội bất xuất, ngoại bất nhập” trên vùng đất này.

(c) Nguyễn Nhật đã chỉ đạo huyện Kỳ Anh ép buộc, cưỡng bức hơn 1.300 nghìn hộ dân, khoảng 33.000 nhân khẩu rơi vào cảnh cùng cực, đền bù không đúng, tái định cư đưa dân đến nơi như “ấp chiến lược” không còn lối thoát cho cuộc sống hôm nay và mai sau. Người dân ở Kỳ Anh đã bức xúc, kêu cứu từ nhiều năm nay;

(d) Nguyễn Nhật đã chỉ đạo cấp huyện triển khai vi phạm pháp luật đất đai, không có quyết định thu hồi đất của từng hộ gia đình (vấn đề này đã được UBKTTW Đảng kết luận); thời gian đó nhiều văn bản không đưa bản chính mà chỉ đưa bản photo cho dân, số tiền bồi thường giải phóng mặt bằng không công bố cụ thể mà chỉ bắt ép dân đến lấy, còn bao nhiêu tiền đúng sai dân khiếu nại không cần biết.

3. Nguyễn Nhật và BOT:

Câu chuyện BOT Cai Lậy đã quá nóng, chỉ sau khi ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vào ngày 4 tháng 12, ra lệnh tạm dừng hoạt động trạm thu phí này 1-2 tháng để Bộ Giao thông Vận tải nghiên cứu, đề xuất phương án báo cáo lại Chính phủ, thì trạm BOT Cai Lậy mới tạm yên.

Thực tế không chỉ BOT Cai Lậy, trong số 88 trạm thu phí BOT trên cả nước có 73 trạm do Bộ GTVT quản lý, với 55 trạm đang thu, trong đó rất nhiều nơi người dân địa phương và chủ phương tiện phản đối dữ dội, trong đó phải kể tới các trạm tại Khánh Hòa hay trạm Bờ Đậu (Thái Nguyên), Phú Gia (Thừa Thiên-Huế), hay trước đó là Bến Thủy (Nghệ An), Thanh Nê (Thái Bình), Lương Sơn (Hòa Bình), Quán Hàu (Quảng Bình), Cầu Rác (Hà Tĩnh)…

Nguyễn Nhật tại cuộc họp báo Chính phủ thường kỳ tháng 11/2017, hay trả lời báo chí trước đó cũng vậy, vẫn cố kiết giải thích rằng vị trí đặt trạm BOT Cai Lậy là đúng, nhất định không dịch chuyển, nếu có sai thì là do một số đối tượng cố tình gây rối. Quan điểm của Thứ trưởng Nguyễn Nhật đối với các trạm BOT khác cũng vậy.

Thời Đinh La Thăng còn làm Tư lệnh Giao thông Vận tải, nhất là kể từ 2015, Nguyễn Nhật sau khi lên Thứ trưởng đã là một đệ tử tin cậy trong việc triển khai các dự án BOT. “Ăn cây nào, rào cây ấy”, nhưng Nguyễn Nhật và Đinh La Thăng “ăn” hầu hết tất cả các “cây BOT”, nên nay phải ra sức “rào cây BOT” mà họ đã “trồng” là vậy!

Nguyễn Nhật khẳng định tại cuộc họp báo tháng 11/2017: không di dời trạm BOT. Nguồn: Zing

Dễ hiểu thôi, Nguyễn Nhật (cùng Đinh La Thăng) đã “ăn” của nhà đầu tư BOT quá nhiều, “há miệng, mắc quai”, nay sao dám nhận sai, càng không dám di chuyển trạm, lại không thể đề xuất Bộ Tài chính kiến nghị Chính phủ mua lại các dự án BOT…

Cái sai của BOT Cai Lậy và các trạm BOT khác, rất rõ ràng không chỉ sai ở vị trí đặt trạm thu phí! Mà sai ở chỗ người tổng chỉ huy, lúc đó là Đinh La Thăng và người triển khai chính, tức Nguyễn Nhật đã không lấy dân làm gốc rễ…, mà lại đặt lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân là trên hết!

Đưa trạm thu phí BOT Cai Lậy về đúng chỗ của nó, theo ý kiến người dân là cần thiết, và nhiều trạm BOT khác chắc chắn còn phải thay đổi vị trí. Một số tài xế thông minh và quả cảm xuất hiện ở trạm BOT Cai Lậy và một số trạm BOT khác, để thể hiện sự bức xúc, nhưng phía sau họ là lòng dân và lẽ phải.

Vấn đề của người dân không chỉ bởi mấy chục nghìn bị móc túi, trong khi họ chỉ đi trên Quốc lộ, là con đường dân sinh đã có hàng trăm năm được gìn giữ bằng cả xương máu của cha anh và bằng tiền thuế của chính họ. Cái người dân cần là sự minh bạch và lẽ công bằng, nhưng lại là cái mà Đinh La Thăng, Nguyễn Nhật đã lấp liếm, lợi dụng con bài BOT, chính là cái sách “lập lờ đánh lận con đen”, để hòng “vơ vét cho đầy túi tham”… mà thôi!

4.Nguyễn Nhật và dự án Luồng Sông Hậu:

Tháng 5/2017 vừa qua, Bộ GTVT bị Kiểm toán Nhà nước chỉ ra một số vấn đề sai sót trong hoạt động xây dựng và quản lý vốn tại Dự án Luồng sông Hậu. Bộ này và các đơn vị liên quan bị yêu cầu kiểm điểm rút kinh nghiệm trong việc phê duyệt thiết kế kỹ thuật có nội dung chưa tuân thủ thiết kế cơ sở, bản vẽ thi công chưa đầy đủ thông tin; phê duyệt dự toán vượt 5% thuế giá trị gia tăng; phê duyệt hồ sơ mời thầu, hồ sơ yêu cầu chưa đầy đủ nội dung; chưa có phương án so sánh để tiết kiệm chi phí đầu tư đối với công trình nạo vét luồng, thảm đá mặt ngoài và phía ngoài kè; điều chỉnh đơn giá trúng thầu ngoài hướng dẫn của cấp có thẩm quyền… (Nhiều sai sót tại Dự án Luồng sông Hậu).

Việc này có trách nhiệm rất lớn của Nguyễn Nhật, dù Nhật đã khôn khéo đẩy trách nhiệm cho Ban quản lý dự án hàng hải, cho Cục Hàng hải, cho các Vụ tham mưu…

Dự án Luồng Sông Hậu tại tỉnh Trà Vinh này có tổng mức đầu tư gần 9.800 tỷ đồng từ nguồn trái phiếu chính phủ, nhằm xây dựng tuyến luồng cho tàu biển có trọng tải 10.000 tấn đến 20.000 tấn (giảm tải) đi lại, vào các cảng trên sông Hậu. Đầu năm 2014, sau một thời gian bị gián đoạn đã được Quốc hội thông qua và tái khởi động.

Ngược dòng thời gian, Nguyễn Nhật liên quan tới việc “ôm” dự án này thế nào phải nói tới Quyết định số 376/QĐ-BGTVT ngày 08/02/2014 của Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng, giao Nguyễn Nhật, Cục trưởng Cục Hàng hải kiêm giữ chức Giám đốc Ban quản lý dự án Hàng hải III (trực thuộc Cục Hàng hải) kể từ ngày 10/02/2014. Quyết định này đồng nghĩa với việc “phế truất” ngôi Giám đốc Ban quản lý dựa án Hàng hải III của ông Trịnh Văn Thái, người có công theo sát dự án này từ cả chục năm trước.

Đinh La Thăng quyết định Nguyễn Nhật, Cục trưởng Hàng hải kiêm Giám đốc một Ban quản lý dự án thuộc Cục này là sai các văn bản, quy định hiện hành. Nghị định 12/2009/NĐ-CP về quản lý dự án đầu tư xây dựng công trình, hay sau này Nghị định 59/2015/NĐ-CP về hình thức tổ chức quản lý dự án đầu tư xây dựng… cũng nêu rõ việc không được kiêm nhiệm chức danh quản lý dự án như Đinh La Thăng đã giao cho Nguyễn Nhật.

Nguyễn Nhật đẩy thuộc cấp đi để “ôm” cả dự án Luồng Sông Hậu 9.800 tỷ

Trịnh Văn Thái, Giám đốc Ban quản lý dự án hàng hải III, người phụ trách dự án luồng Sông Hậu này đã hơn chục năm, đã phải “bỏ tiền túi” ra thu xếp cho dự án được tái khởi động, đã phải chi gần hai chục tỷ đồng từ nguồn vay mượn cũng như của cá nhân cho việc chung và trực tiếp chho Nguyễn Nhật, nay lại bị Nguyễn Nhật dùng Đinh La Thăng mà hớt tay trên. Trịnh Văn Thái nghe quyết định mà rã rời chân tay, khi đó có câu ví “Từ Hải chết đứng cũng không bằng Trịnh Thái bị hớt tay trên” là thế…!

Nguyễn Nhật vỗ về Trịnh Văn Thái: “Bộ trưởng (Đinh La Thăng) quyết thế thì phải nghe, chứ tôi nào muốn vậy! Rồi ta sẽ cùng lo, đâu có đó, cứ yên tâm!”. Cái vỗ về của Nguyễn Nhật bao giờ cũng ngọt hơn mật kẹo Cu-Đơ Hà Tĩnh, đặc sản của quê Nguyễn Nhật, rồi những con ruồi như Trịnh Văn Thái rốt cuộc chịu cái đắng của mật ngọt mà thôi!

5. Nguyễn Nhật và “Cát tặc”:

Hút cát trái phép và và sạt lở bờ sông là nỗi ám ảnh của nhiều địa phương. Nhiều năm nay nhiều vụ hút cát lậu thường xuyên xảy ra. Kể từ khi Nguyễn Nhật lên làm Thứ trưởng Giao thông Vận tải phụ trách đường sông, đã bật đèn xanh cho hàng trăm vụ hút cát trái phép, núp bóng nạo vét sản phẩm tận thu…

Điển hình một việc gây sạt lở bờ sông tại Bắc Ninh, gần đây là ngày 01/3/2016, tại vị trí K74+400 đê hữu Cầu, bờ bãi sông đã bị sạt lở đứng thành với chiều dài 50 m, ăn sâu vào bãi từ 5-10 m. Để khắc phục hậu quả xảy ra, tỉnh Bắc Ninh đã phải bố trí hơn 30 tỉ đồng khắc phục.

Ai chống lưng cho “cát tặc” nếu không có chỉ đạo của cấp cao như Nguyễn Nhật?!

Trịnh Văn Thái, Giám đốc Ban quản lý dự án hàng hải III, người phụ trách dự án luồng Sông Hậu này đã hơn chục năm, đã phải “bỏ tiền túi” ra thu xếp cho dự án được tái khởi động, đã phải chi gần hai chục tỷ đồng từ nguồn vay mượn cũng như của cá nhân cho việc chung và trực tiếp chho Nguyễn Nhật, nay lại bị Nguyễn Nhật dùng Đinh La Thăng mà hớt tay trên. Trịnh Văn Thái nghe quyết định mà rã rời chân tay, khi đó có câu ví “Từ Hải chết đứng cũng không bằng Trịnh Thái bị hớt tay trên” là thế…!

Nguyễn Nhật vỗ về Trịnh Văn Thái: “Bộ trưởng (Đinh La Thăng) quyết thế thì phải nghe, chứ tôi nào muốn vậy! Rồi ta sẽ cùng lo, đâu có đó, cứ yên tâm!”. Cái vỗ về của Nguyễn Nhật bao giờ cũng ngọt hơn mật kẹo Cu-Đơ Hà Tĩnh, đặc sản của quê Nguyễn Nhật, rồi những con ruồi như Trịnh Văn Thái rốt cuộc chịu cái đắng của mật ngọt mà thôi!

5. Nguyễn Nhật và “Cát tặc”:

Hút cát trái phép và và sạt lở bờ sông là nỗi ám ảnh của nhiều địa phương. Nhiều năm nay nhiều vụ hút cát lậu thường xuyên xảy ra. Kể từ khi Nguyễn Nhật lên làm Thứ trưởng Giao thông Vận tải phụ trách đường sông, đã bật đèn xanh cho hàng trăm vụ hút cát trái phép, núp bóng nạo vét sản phẩm tận thu…

Điển hình một việc gây sạt lở bờ sông tại Bắc Ninh, gần đây là ngày 01/3/2016, tại vị trí K74+400 đê hữu Cầu, bờ bãi sông đã bị sạt lở đứng thành với chiều dài 50 m, ăn sâu vào bãi từ 5-10 m. Để khắc phục hậu quả xảy ra, tỉnh Bắc Ninh đã phải bố trí hơn 30 tỉ đồng khắc phục.


Dù tỉnh Bắc Ninh liên tiếp kiến nghị tạm dừng triển khai thực hiện dự án nạo vét, khơi thông luồng đường sông kết hợp tận thu sản phẩm trên sông Cầu nhưng Nguyễn Nhật – Thứ trưởng Bộ GTVT lại có văn bản số 1689/BGTVT-KCHT ngày 22/02/2017 chỉ đạo tiếp tục thực hiện dự án trên. Đúng là “sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi”, cái lợi quá lớn nó đã bất chấp sinh tử của người dân!

Sau khi Bắc Ninh kêu cứu Chính phủ, ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã trực tiếp chỉ đạo phải dừng triển khai dự án nạo vét, lúc ấy Nguyễn Nhật mới cho dừng và như thường lệ, đã liền đổ trách nhiệm cho Cục Đường sông cùng cơ quan cấp Vụ đã tham mưu không đúng…

***

Hồ sơ của Nguyễn Nhật đã quá dài, người viết không thể nêu hết các “thành tích” của ông “học trò cưng” của Đinh La Thăng này trong một bài viết. Cho nên chỉ nêu sơ qua vài nét để bạn đọc thấy được cái mánh khóe, cái lưu manh đã ăn vào máu của Nguyễn Nhật, cánh tay mặt đắc lực của Đinh La Thăng! Cái kết của ông ta sẽ ra sao, xin để dành lời phán xét cho bạn đọc.


© David Tran Hieu

* Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả. Tác giả gửi tới VANEWS

Khi lương tâm đứng trên nghị quyết


Nguyễn Anh Tuấn - “Nếu tôi chết chỉ xin bà con một nén nhang”. Đây là lời của cô Lan, bí thư xã Đồng Tâm vừa mới bị khai trừ và mất chức, nói trước hàng trăm dân làng ngay tại nhà văn hóa thôn Hoành trong những ngày sôi bỏng. Không rõ 38 cán bộ, công an bị giữ ngay lúc đó nghĩ gì về hai tiếng “lòng dân” giữa tràng pháo tay vang dội của dân làng, chỉ biết sẽ còn rất lâu nữa dân Đồng Tâm mới quên được hình ảnh người cán bộ sẵn sàng sống vì họ, và chẳng ngại chết vì họ.

Tôi biết chuyện cô Lan bị khai trừ vài ngày trước khi báo chí đưa tin. Bà con Đồng Tâm, trong nỗ lực vô vọng muốn giúp người cán bộ vì dân, đã gửi toàn văn kết luận kiểm tra đảng của cô Lan cho những người quan tâm đến Đồng Tâm, mong có thêm tiếng nói hỗ trợ cô ấy. Đúng là tôi có thể trả lời bà con với niềm tin cá nhân của mình rằng, “rời khỏi đảng, về với dân” thực ra là một điều tốt cho cô Lan, song tôi cũng hiểu vì sao bà con Đồng Tâm vẫn nghĩ bị khai trừ là một điều tệ hại đối với cô ấy. Quán tính suy nghĩ cần thời gian để thay đổi, và chẳng ai có quyền bắt người khác phải nghĩ theo lối của mình.

Tuy nhiên, sau khi đọc toàn bộ kết luận kiểm tra, tôi tin rằng mọi cố gắng giúp lật ngược quyết định khai trừ cô ấy đều vô nghĩa. Lý do là vì các cấp lãnh đạo đảng đã áp cho cô Lan “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, “suy thoái chính trị” theo tinh thần của Nghị quyết Trung ương 4 – những tội lỗi bất khả dung thứ trong nhãn quan của lãnh đạo đảng hiện nay.

Một trong những lý do được đưa ra cho kết luận này là việc cô Lan nhất mực trả lời các cấp lãnh đạo rằng, cô vẫn tin đất đồng Sênh là của làng, dù các cấp chính quyền từ Trung ương đến huyện, trong thẩm quyền của họ, đã tung hàng loạt văn bản khẳng định đó là đất quốc phòng. Phía sau sự bất đồng này là những niềm tin khác biệt, giữa một bên – đa số người dân – cho rằng cá nhân (dân) và cộng đồng (làng) có thể sở hữu đất, với bên kia là lãnh đạo đảng cộng sản, dưới định hướng của ý thức hệ và quyền lợi, luôn tin rằng đất đai chỉ có duy nhất một chủ nhân ông là nhà nước, dưới dãn hiệu mỹ miều “sở hữu toàn dân”.

Sự giằng co về niềm tin này dai dẳng trong lòng xã hội chúng ta hàng chục năm qua, không chỉ trong người dân mà cả cán bộ, tạo ra vô vàn bất ổn. Có lẽ chỉ một số cán bộ cấp cao mới phủ nhận sự bất hợp lý của quy định hiện hành về sở hữu đất đai ở Việt Nam, đơn giản bởi sự bất hợp lý này đang giúp họ trở thành những người cộng sản triệu phú đô-la.

Những người cán bộ cấp thấp khác, dẫu nhận ra sự bất hợp lý này, cũng khó mà lên tiếng một khi Nghị quyết Trung ương 4 đã đặt án tử lên sinh mệnh chính trị của bất kỳ đảng viên nào dám phản đối quy định “sở hữu toàn dân về đất đai”. Cô Lan là một ngoại lệ. Trong những giờ phút quyết định, cô đã đi theo niềm tin cá nhân mình, đặt lương tâm lên trên nghị quyết.

Cô Lan có thể đã tự sát chính trị, song là để một lương tri được sống.


Ảnh: Cô Lan đọc cam kết 3 điểm của Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Ít ai biết cô Lan đóng vai trò quan trọng trong việc yêu cầu ông Chung chấp nhận điều khoản không khởi tố dân làng. Không có sự kiên quyết của cô Lan chưa biết khủng hoảng này sẽ kéo dài tới đâu. Mọi phương án đều đã cô Lan và dân làng chuẩn bị, ngay cả trường hợp tệ nhất là một trận càn, và đó là lý do cô Lan xin dân làng một nén nhanh.

Bãi nhiệm Chủ tịch HĐND xã Đồng Tâm với bà Nguyễn Thị Lan — Khai trừ Đảng Bí thư xã Đồng Tâm (VNN).


Nguyễn Anh Tuấn -
FB Nguyễn Anh Tuấn
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑