Tin Tức Cập Nhật 24/7

Bất tuân dân sự, biện pháp đối phó với giáo dục Việt Nam


Câu chuyện của ông Hiệu trưởng Đinh Bằng My đã lên tới cao trào của sự phẫn nộ sau khi ông ta bị bắt. Báo chí phanh phui những điều tệ hại trong ngôi trường này cho thấy chân dung toàn diện của một nền giáo dục tha hóa không còn phương thức nào chữa khỏi.

Hiệu trưởng Đinh Bằng My ở Phú Thọ bị cáo buộc xâm hại tình dục nhiều học sinh.

Đinh Bằng My phạm tội đã đành nhưng những giáo viên trong ngôi trường ấy nào phải vô tội. Chính cô giáo Phùng Thị Thuỷ Ngân lại là người đưa các em nam sinh lên cho hiệu trưởng trường làm trò đê tiện. Còn những giáo viên khác cũng dần lộ mặt là đám “cò” ấu dâm đồng tính không hơn không kém. Báo chí phỏng vấn một trong những nạn nhân cho thấy sự man dại trong cung cách giáo viên đối xử với các em là không có điểm dừng, hãy thành thật với chính mình bạn có nổi giận không khi đọc đoạn phỏng vấn này:

“- Thế thầy cô trong trường có biết việc em lên phục vụ ông My không?

- Thầy cô nào trong trường cũng biết. Thầy cô biết trước.

- Sao em biết các thầy cô trong trường cũng biết?

- Vì các thầy cô còn hỏi trêu hôm nay lên thầy có cho ăn kẹo mút không.

- Các thầy cô hỏi thế à?

- Vâng.”

“Ăn kẹo mút” là cụm từ dơ bẩn nhất xuất phát từ miệng của thầy cô giáo của ngôi trường Phổ thông Dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ. Thử hỏi, những ngôn từ như thế sẽ giúp gì cho kiến thức của các em và tại sao bản thân là nhà giáo họ lại có cách ứng xử thô bỉ như vậy?

Câu trả lời: Đấy là hệ quả của một nền giáo dục rách nát, mục ruỗng từ bên trong nhưng bên ngoài người ta vẫn cố sơn phết lên đủ loại màu sắc để che đậy bản chất của nó và tiếp tục đục khoét vào túi tiền của người dân như từ trước tới nay.

Tuy nhiên lần này dư luận không còn mù mờ hay thỏa hiệp như mọi lần. Làn sóng lên án, phân tích sự tệ hại của nền giáo dục do ông Nhạ cầm đầu đang diễn ra trên mạng xã hội. Những bài viết dài ngắn khác nhau nhưng mục tiêu không ra ngoài việc tẩy chay nền giáo dục mông muội và tha hóa này.

Nhà báo Bạch Hoàn viết trên trang Facebook của mình: “Một lần nữa, ngành giáo dục lại vung một cái tát vào mặt nhân dân, lại đâm một nhát dao sắc nhọn vào cả lý trí và trái tim những ai còn lương tri, còn biết thở than trước hiện thực điêu tàn và mệt mỏi này, những ai còn biết âu lo trước tương lai mù tối của những đứa trẻ là con là cháu mình, còn biết đớn đau trước nguy cơ điêu linh của dân tộc mình, biết sợ hãi trước tương lai vô vọng của đất nước mình.

Cái tát ấy, nhát dao ấy là tấn bi kịch tột cùng xảy ra ở Trường THCS dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ”

Còn nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ: “Kinh hoàng vì nó diễn ra ngay trong môi trường sư phạm, trong phòng hiệu trưởng và hầu như mọi giáo viên của trường đều biết rõ, thậm chí nó còn được sự tiếp tay của một nữ giáo viên bộ môn giáo dục công dân. Nạn nhân hầu hết là các nam học sinh vị thành niên . thủ phạm mang bóng dáng một kẻ ấu dâm, nó đã kéo dài bao lâu rồi là vấn đề còn phải xác minh. Sự phẫn nộ của công luận không thể khác trước tiên dành cho Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ, triều đại giáo dục của ông liên tiếp xảy những vụ việc phản giáo dục dồn dập. Bạo lực học đường từ học trò với học trò đến thầy cô với học trò, những vụ việc mà ai cũng đã biết thời gian qua.”

Ông Đinh Bằng My giống như hầu hết các quan chức của Đảng luôn có hai bộ mặt. Bộ mặt trước công chúng và bộ mặt trong văn phòng kín như bưng của y. Trong văn phòng thì y tận dụng mọi quyền hành để thỏa mãn thèm khát thú vật rồi sau đó khi khép cửa văn phòng lại thì bỗng biến thành người thánh thiện, hết lòng chống lại cái...ác mà y vừa làm.

Đinh Bằng My từng phát biểu tại chương trình “Ngoại khóa phòng chống xâm hại trẻ em năm 2018” diễn ra vào tháng 5 năm 2018, tại Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú THCS huyện Thanh Sơn (Phú Thọ) do nhà trường cùng Ban thường vụ Tỉnh đoàn kết hợp Công an Tỉnh Phú Thọ tổ chức. Dĩ nhiên bài phát biểu này kêu rất vang và vọng rất xa. Nó lên án bọn xâm hại trẻ em, những kẻ vô lương tri trước sự hồn nhiên, ngây thơ của trẻ. Đinh Bằng My nhận được nhiều tràng vỗ tay mà trong đó có cả các thầy cô giáo từng tiếp tay cho y trong việc xâm phạm trẻ em trong chính ngôi trường mà y là hiệu trưởng.

Câu hỏi đặt ra cho hôm nay: Giáo dục đã phơi trọn bộ mặt phản giáo dục như thế bậc làm cha mẹ có nên tiếp tục chịu đựng nữa hay không?

Có thể nói, muốn thay đổi hệ thống giáo dục này chỉ có người dân mới làm được chứ không ai khác. Phản ứng trước những tiêu cực cần phải hành động tích cực của phụ huynh học sinh, một trong những biện pháp khả thi nhất là bất tuân dân sự. Khi áp dụng biện pháp này không ai trực tiếp bị đe dọa vì sự bất tuân dân sự được chia đều trên mỗi người dân và chính quyền chỉ có một cách duy nhất là phải thỏa mãn yêu cầu chính đáng của họ và không có khả năng đàn áp, vu khống hay bạo hành.

Hãy lấy Hà Nội làm thí điểm.

Đây là thủ đô của đất nước, nơi tập trung khá nhiều trí thức từng lên tiếng trong những vụ việc trước đây, hãy bắt đầu từ yêu sách đòi “đổi mới toàn diện và triệt để nền giáo dục nước nhà” qua các cuộc tọa kháng tại nhà hay từng nhóm nhỏ tại nơi công cộng. Với những yêu sách hợp lý cần thực hiện ngay với những câu chữ nói lên sự quan tâm của người dân và kể cả những phê phán hành vi của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ và đòi ông ta từ chức ngay lập tức.

Trong khi ấy hãy chấp nhận sự thử thách bằng cách cho con em nghỉ học cho tới khi nào yêu sách được chính quyền xem xét một cách cụ thể. Bãi khóa là phương pháp hữu hiệu nhất dùng để đối phó với chính quyền trong trường hợp này, nó không cần tụ tập đông người, không cần tốn kém thời gian khi đến trường đưa yêu sách. Bãi khóa là hình thức bất tuân dân sự cao nhất mà chính quyền rất khó đối phó.

Nếu cuộc bãi khóa tràn lan khắp nước thì hệ quả sẽ rất dễ thấy: Bộ giáo dục dù muốn hay không cũng trở thành ngoan ngoãn vì nhà trường luôn luôn cần sự hiện diện của học sinh.

Thử thách lớn nhất của các cuộc bãi khóa là sự lo sợ bị trả thù hay cơ hội học tập của các em bị đình trệ. Tuy nhiên xét về mặt luận lý thì sự trả thù không thể xảy ra khi xã hội có quá nhiều người cùng mục đích. Riêng về cơ hội học tập của các em bị đình trệ thì câu trả lời rất đơn giản: Việc học của các em ngay hôm nay không phải là một biểu hiện đình trệ tới tận cùng rồi hay sao? Chúng ta không thể tiếp tục giao phó linh hồn, thể xác con em chúng ta cho bọn quỷ dữ đội lốt giáo dục. Bởi một ngày nào đó rất gần, chính con em chúng ta sẽ trở thành các cháu của trường Phổ thông Dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ.

Không chính quyền nào có khả năng để cho một vụ bãi khóa quy mô kéo dài vì nó sẽ làm bộ mặt xã hội bất ổn, nền chính trị sẽ bị thử thách và kinh tế sẽ dần dần sụp đổ.

Chỉ có bất tuân dân sự mới cứu vãn được con em chúng ta.


Mặc Lâm
Blog VOA

Park Hang-seo phải gọi là… thầy!


Càng ngày càng nhiều người Việt ngưỡng mộ, cảm kích ông Park Hang-seo, Huấn luyện viên bóng đá nam, dẫn dắt Đội tuyển Bóng đá Quốc gia và Đội tuyển Bóng đá U23 hết giành Huy chương Bạc Giải Vô địch U23 châu Á, tới trở thành đội bóng đứng thứ tư Olympic châu Á và mới đây trở thành đội tuyển đoạt Cúp AFF 2018… Với tâm tình đó, người Việt nên ngưỡng mộ, cảm kích hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam vì đã cũng như đang dẫn dắt Việt Nam trở thành vô địch thế giới về cách chi tiêu cho hạ tầng…


Ban Quản lý dự án Thăng Long (BQL DA Thăng Long) – cơ quan thay mặt Bộ Giao thông Vận tải (Bộ GTVT) Việt Nam soạn thảo, tổ chức thực hiện, lựa chọn, giám sát những nhà thầu thi công “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” – đã đình chỉ công tác một số viên chức được xác định là có liên quan đến tình trạng, chỉ trong phạm vi chừng 80 cây số, đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên có tới khoảng 5.000 hố, ổ đủ kích cỡ và là nguyên nhân chính khiến số lượng tai nạn làm người ta chết, bị thương, các phương tiện giao thông hư hỏng càng lúc càng cao.

“Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” khởi công vào tháng 9 năm 2013 và vào thời điểm đó, chi phí được dự đoán sẽ khoảng 4.350 tỉ. Đến tháng 10 năm 2015, dự án hoàn tất và cũng kể từ đó, đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên vừa được mở rộng, bắt đầu hư hỏng, càng ngày càng trầm trọng. Khoảng 4.000 tỉ đồng (thấp hơn dự tính ban đầu 441 tỉ vì Kiểm toán Nhà nước phát giác BQL DA Thăng Long sai sót khi tính toán chi phí đầu tư ban đầu) (1) đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” trở thành “Dã Tràng se cát”. Tuy các nhà thầu tham gia thực hiện dự án có nghĩa vụ bảo hành công trình trong vòng ba năm nhưng tháng 10 vừa qua, BQL DA Thăng Long không buộc các nhà thầu sửa chữa mà đề nghị chi thêm 52 tỉ nữa cho các nhà thầu khác làm thay (2)!

Đầu tuần này, trước áp lực càng lúc càng cao của dư luận, BQL DA Thăng Long mới đề nghị Bộ GTVT Việt Nam không cho sáu nhà thầu đã thi công “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” tham gia các dự án do Bộ GTVT làm chủ đầu tư trong tương lai (3). Vì lẽ gì mà BQL DA Thăng Long dung dưỡng, thậm chí “sợ” nhà thầu như ông Lê Đình Thọ, Thứ trưởng GTVT, nhận định (4)? Cứ thử tra cứu lai lịch của sáu nhà thầu sẽ dễ dàng nhận ra nguyên do tại sao.

Bốn trong số sáu nhà thầu (Công ty Trường Sơn 185, Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn, Tổng Công ty Xây dựng 789, Công ty Đầu tư và Phát triển Trường An) là các doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng. Những nhà thầu này vừa là doanh nghiệp, vừa là các đại đơn vị của Quân đội nhân dân Việt Nam: Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn là tên khác của Binh đoàn 12 do Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn vừa là Tư lệnh, vừa điều hành với vai trò Tổng Giám đốc. Công ty Trường Sơn 185 là tên khác của Lữ đoàn 185 vừa là một đơn vị của Binh đoàn 12, vừa là doanh nghiệp thành viên của Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn. Tương tự, Tổng Công ty Xây dựng 789 là tên khác của Binh đoàn 11 do Thiếu tướng Nguyễn Quốc Dũng vừa là Tư lệnh, vừa đảm nhận vai trò Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Còn Công ty Đầu tư và Phát triển Trường An là một đơn vị đặt dưới quyền chỉ đạo của… Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam.

Hai trong số sáu nhà thầu còn lại: Công ty 475 (doanh nghiệp thành viên của Cienco 4) và Công ty Đầu tư - Phát triển hạ tầng giao thông 9 (Cienco 9) đều là các doanh nghiệp trực thuộc Bộ GTVT. Dân chúng có thể không biết nhưng chắc chắn ông Thọ và các viên chức hữu trách trong lĩnh vực giao thông – vận tải biết rất rõ. Xét cho cùng, từ “sợ” mà ông Thọ dùng chỉ là một cách để dời chuyển trách nhiệm từ Bộ GTVT sang BQL DA Thăng Long, sau khi ông Trần Nguyễn Quang Tánh – cư dân Phú Yên – uổng mạng vì sụp hố trên đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên.

***

4.000 tỉ đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” chỉ là một phần rất nhỏ. Khoảng 4.000 tỉ khác đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Bình Định” cũng trở thành vô dụng theo kiểu y hệt như vậy. Tháng trước, Thanh tra Chính phủ loan báo sẽ gộp cả hai dự án này làm một để… xem xét (5).

8.000 tỉ đã chi cho cả hai dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang hai tỉnh Phú Yên và Bình Định tuy lớn nhưng cũng… chẳng thấm vào đâu so với đại dự án mở rộng quốc lộ 1 – con đường xuyên Việt, chạy suốt từ Năm Căn (Cà Mau) đến cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn) ở phía Đông và xây dựng 663 cây số đường Hồ Chí Minh ở phía Tây.

Tháng 3 năm 2013, Bộ GTVT Việt Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch mở rộng quốc lộ 1 thành con đường có “bốn làn xe cơ giới có dải phân cách và hai làn xe hỗn hợp”, đồng thời tu bổ đường Hồ Chí Minh đoạn băng ngang Tây Nguyên (từ Bình Phước tới Kon Tum). Trong đó, đại dự án mở rộng quốc lộ 1 được chia nhỏ thành nhiều dự án, mỗi dự án tương ứng với đoạn quốc 1 chạy ngang các tỉnh, thành phố nằm dọc con đường xuyên Việt.

Theo dự trù, kế hoạch vừa kể sẽ hoàn tất vào năm 2016 nhưng cuối năm 2015 được loan báo là đã hoàn thành về cơ bản trước hạn khoảng một năm. Tổng chi phí cho dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1 và đường Hồ Chí Minh đoạn băng ngang Tây Nguyên là… 120.000 tỉ đồng. Nếu tính riêng chi phí cho dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1 thì số tiền vào khoảng 98.000 tỉ. Khoản tiền khổng lồ này bao gồm 3.387 tỉ lấy từ công khố, 4.200 tỉ vay của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), 47.843 tỉ vay qua việc chính phủ phát hành trái phiếu và 42.502 tỉ mãi lộ (bán 17 dự án để những doanh nghiệp đứng ra mua tự đầu tư rồi khai thác theo hình thức BOT) (6).

Có thể dùng google để tra cứu hiệu quả của dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1. Dẫu đã dùng hết hàng trăm ngàn tỉ nhưng gần như dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy qua tỉnh, thành phố nào cũng có vấn đề, từ bồi thường cho những gia đình bị buộc phải di dời (7), đến khai khống chi phí đầu tư (8). Chất lượng công trình từ Nam chí Bắc, bất kể loại nào (đầu tư trực tiếp bằng ngân sách, bằng tiền đi vay hay theo hình thức BOT) đều giống nhau ở sự tồi tệ.

***

Tiền đã hết, nợ đã mang và vì quản trị - điều hành như thế, chắc chắn hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam sẽ tăng các khoản thuế, phí, tiếp tục vắt dân mạnh tay hơn, tiếp tục vay thêm cả trong lẫn ngoài nước để… tu bổ quốc lộ 1 mở rộng. Dưới gầm trời này, có lẽ chỉ Việt Nam mới tài tình như thế. Rõ ràng “Việt Nam vô địch” không chỉ ở Đông Nam Á mà còn vượt lên dẫn đầu toàn cầu, tha hồ… tự hào, ngưỡng mộ, cảm kích “thầy” Trọng, “cô” Ngân, “thầy” Phúc! Thầy Park rõ ràng là… xoàng, sánh sao nổi!


Trân Văn
Blog VOA
Chú thích

(1) http://www.baophuyen.com.vn/82/207836/kiem-toan-du-an-dau-tu-xay-dung-co-ban.html
(2) http://baodauthau.vn/dau-thau/du-an-mo-rong-quoc-lo-1-doan-qua-phu-yen-chi-dinh-nha-thau-khac-phuc-hau-qua-bao-lu-81435.html
(3) https://tuoitre.vn/tam-dinh-chi-can-bo-cam-cua-6-nha-thau-de-o-voi-tren-quoc-lo-1-20181217113030727.htm
(4) https://tuoitre.vn/de-quoc-lo-1-hong-nang-keo-dai-la-thieu-trach-nhiem-vo-cam-20181214144751619.htm
(5) https://news.zing.vn/thanh-tra-du-an-bot-day-dac-o-voi-o-ga-sau-2-nam-su-dung-post896022.html
(6) https://www.thesaigontimes.vn/120073/Du-an-mo-rong-Quoc-lo-1A-hoan-thanh-truoc-han-mot-nam.html
(7) https://vov.vn/tin-24h/quang-ngai-nham-nho-du-an-nang-cap-mo-rong-quoc-lo-1a-832408.vov
(8) https://baodautu.vn/du-an-mo-rong-quoc-lo-1-doan-qua-tp-ha-tinh-nghich-ly-co-that-d88516.html

Thông điệp nào từ vụ khởi tố hai thứ trưởng Công an? (phần 2)


Nếu vào tháng 4 năm 2018 là lúc Phan Hữu Tuấn, cựu Phó Tổng cục trưởng Tổng cục tình báo Bộ Công an đã nghỉ hưu - bị bắt về hành vi “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước”, mới chỉ xuất hiện tam giác với ba đỉnh là Phan Hữu Tuấn - Nguyễn Hữu Bách - Phan Văn Anh Vũ, thì sau khi hai viên tướng thứ trưởng Bộ Công an là Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân chính thức bị khởi tố tuy chưa bị bắt vào tháng 12 năm 2018, vụ “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước” ở bộ này đã xuất hiện ít nhất một đa giác với 5 đỉnh: Bùi Văn Thành - Trần Việt Tân - Phan Hữu Tuấn - Nguyễn Hữu Bách - Phan Văn Anh Vũ.

Hai tướng công an Bùi Văn Thành (trái) và Trần Việt Tân.

Đa giác 5 đỉnh

Tất cả đều là người của Tổng cục Tình báo Bộ Công an. Tổng cục này đã bị xóa sổ trong đề án ‘tái cơ cấu Bộ Công an’ mà về thực chất là một chiến dịch ‘thay máu’ bộ này diễn ra vào tháng 3 năm 2018 - một thắng lợi lớn của Nguyễn Phú Trọng mà khi đó còn là tổng bí thư chứ giành được chức chủ tịch nước. Trong khi đó, các tổng cục và đặc biệt là Tổng cục Tình báo quân đội của Bộ Quốc phòng vẫn ‘ung dung tự tại’.

Dấu hỏi lớn là “bí mật nhà nước” nào đã bị cố ý làm lộ bởi ba quan chức trên?

Vào cuối tháng 12 năm 2017, vào lúc Vũ “Nhôm” - tức Thượng tá công an Phan Văn Anh Vũ đào tẩu và bị phát lệnh truy nã quốc tế, có một chi tiết “lạ”: trong khi báo chí nhà nước ồn ào đưa tin về rất nhiều dự án đất đai và nhà công sản mà Phan Văn Anh Vũ đã trục lợi chính sách để có được và làm giàu bất chính, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an lại tung ra lệnh truy nã của đối với Phan Văn Anh Vũ và khởi tố Vũ do có hành vi “Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước”.

Nếu quả thực Phan Văn Anh Vũ có tài liệu bí mật và chủ ý làm lộ tài liệu bí mật ấy, tài liệu này có thể được chỉ đạo cung cấp bởi các tướng Bùi Văn Thành, Trần Việt Tân, Phan Hữu Tuấn, còn cán bộ Nguyễn Hữu Bách là người trực tiếp chuyển giao tài liệu.

Có thể là tài liệu nào?

Vào thời gian Phan Văn Anh Vũ bị truy nã, đã xuất hiện một luồng dư luận cho rằng Vũ có trong tay danh sách màng lưới tình báo viên cùng danh sách các công ty bình phong và công ty sân sau của ngành công an đang hoạt động ở trong và ngoài nước. Nếu bản danh sách này bị lộ ra thì đó sẽ là một chấn động không chỉ đối nội mà còn đối ngoại và mang tầm cỡ quốc tế, khiến không chỉ Tổng cục Tình báo mà cả Bộ Công an cũng “đi đứt”.

Tuy nhiên, cho tới nay vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy có một danh sách như thế được công khai hóa trên mạng xã hội hay được đề cập bởi báo chí quốc tế.

Trong khi đó, thực tế có thể hình dung ngay là trong tay Vũ “Nhôm” rất có thể đã nắm được những tài liệu mà khiến nhiều quan chức đang mất ngủ có thể là những tài liệu mang tính bằng chứng về mối quan hệ ngầm trong giới quan chức lãnh đạo, những phi vụ “xămxônai” (cách gọi loại vali chứa đầy đô la) mà các quan chức “lại quả” cho nhau, hoặc những hình ảnh sống động về giới quan chức đã thác loạn với gái trên giường… Những tài liệu và bằng chứng này chắc hẳn là nhiều hoặc rất nhiều mà Vũ “Nhôm” đã khai báo với cơ quan điều tra kể từ khi bị dẫn độ từ Singapore về Việt Nam vào đầu tháng Giêng năm 2018 đến nay.

Nhưng có lẽ “bí mật nhà nước” được hình dung bị lộ lọt rõ hơn cả là “Báo cáo tin tình báo”.

Một chi tiết liên quan vụ Vũ “Nhôm” nhưng có vẻ ít được dư luận chú ý là chỉ ít ngày sau khi Vũ “Nhôm” bị đặt vào lệnh truy nã, trên mạng xã hội bất thần hiện ra một tài liệu mang tên “Báo cáo tin tình báo”. Không biết tài liệu này có tính xác cứ nào hay không và nếu có thì xác cứ đến mức độ nào, nhưng địa chỉ được cho là phát hành nó là Tổng cục 2 (Tổng cục Tình báo) - Bộ Quốc phòng, ký tên Trung tướng Phạm Ngọc Hùng - Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo.

Bản “Báo cáo tin tình báo” trên dài đến 4 trang, đặc biệt đề cập về Vũ “Nhôm” và “phe cánh chính trị” không chỉ ở Đà Nẵng mà còn lên đến “trung ương”, cùng mối quan hệ của Vũ “Nhôm” với một số nhân vật và quan chức khác.

Nếu đọc kỹ bản báo cáo trên thì có thể nhận ra một số “biện pháp nghiệp vụ” mà cơ quan được cho là Tổng cục 2 quân đội đã áp dụng để theo dõi Vũ “Nhôm”.

Vậy phía quân đội đã phản ứng thế nào với tài liệu hiếm có trên?

Thông thường, việc xuất hiện một tài liệu nghiệp vụ chuyên sâu cùng độ bảo mật cao như vậy là một sự kiện “động trời” trong ngành tình báo, phải khiến cho đương sự là Tổng cục 2 “nhảy nhổm lên”, để ngay lập tức có hành động “phản bác các luận điệu sai trái” trên mạng xã hội, nhất là khi Tổng cục Chính trị Bộ Quốc phòng đã khoe khoang về “lực lượng 47” có đến 10.000 dư luận viên vào cuối năm 2017.

Nhưng rất lạ lùng là cho tới nay, đã nhiều tháng trôi qua kể từ thời điểm hiện ra “Báo cáo tin tình báo” trên, người ta vẫn chưa thấy Bộ Quốc phòng tổ chức họp báo hay có công bố nào để phản bác tính vô xác cứ của tài liệu này.

Mà như vậy, ngày càng xác cứ rằng “Báo cáo tin tình báo” trên là có thực.

Phải chăng Phan Văn Anh Vũ và những quan chức Tổng cục tình báo Bộ Công an đã chủ đích tung tài liệu trên lên mạng xã hội để “chơi lại” Tổng cục 2 quân đội?


Thông điệp ‘hồi tố’?

Không biết vô tình hay hữu ý, chỉ sau sự kiện ‘chủ tịch nước Trần Đại Quang chẳng may qua đời dù đã được tận tình cứu chữa’, hàng loạt vụ việc mà trước đó tưởng như bế tắc và chìm xuồng như vụ Nguyễn Hữu Tín - Phó chủ tịch TP.HCM, vụ ‘thế lực và đường dây nào bảo kê cho Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn ra nước ngoài’, và mới đây nhất là vụ Trần Bắc Hà, mới được hồi tố. Nguyễn Hữu Tín chính thức bị bắt, người đầu tiên trong ‘đường dây Trịnh Xuân Thanh’ là Đường Hùng Cường cũng đã bị bắt, sau đó là trùm tài phiệt kiêm ‘chính khách’ lưu manh Trần Bắc Hà, rồi đến cựu phó chủ tịch chính quyền TP.HCM Nguyễn Thành Tài, và bây giờ là là hai thứ trưởng công an Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân.

17 năm sau vụ một thứ trưởng Bộ Công an là Bùi Quốc Huy bị bắt và phải nhận án tù vì bảo kê cho đường dây đánh bạc của Năm Cam ở Sài Gòn, vụ khởi tố Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân là lần thứ hai mà cấp thứ trưởng Bộ Công an ‘thọ nạn’.

Cả Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân lại đều là hai quan chức được phong tướng dưới thời ‘Anh Ba X’, tức Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng công an Trần Đại Quang.

Chẳng khó khăn lắm để hình dung ra một logic: vào năm 2001 là cái thời mà nạn tham nhũng chỉ bằng một phần nhỏ so với hiện nay mà Bùi Quốc Huy còn phải đi tù, chẳng có lý gì hai ‘tham tướng’ Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân lại được ‘tại ngoại hầu tra’. Việc chính thức tra tay vào còng của hai quan chức này chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nếu vụ ‘bắt Trần Bắc Hà’ vào cuối tháng 11 năm 2018 đã chuyển một thông điệp lớn đến trước cửa nhà ‘Anh Ba X’ rằng cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không an toàn hay không thể yên phận ‘làm người tử tế’, vụ khởi tố Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân cũng có thể phát ra một thông điệp khác: đã đến thời mà không ít ‘tham tướng’ của ‘cánh Nguyễn Tấn Dũng’ và ‘dây Trần Đại Quang’ bị ‘hồi tố’.

Thông điệp trên, nếu quả có thực, đang phù hợp với những đồn đoán có thực lâu nay về mối quan hệ được xem là ‘hữu cơ’ giữa Trần Đại Quang và Nguyễn Tấn Dũng.

Một hệ quả chắc chắn đang và sẽ xảy ra là vào thời ‘Hậu Quang’, một phần lớn, nếu không nói là toàn bộ ê kip trước đây từ thời Trần Đại Quang còn là bộ trưởng công an sẽ được đặt trên ‘đầu ruồi’ của Văn phòng chủ tịch nước. Tất cả những kẻ nào chưa kịp ‘ra đi tìm đường cứu nước’ đã và sẽ phải chịu chung số phận tê tái, nhẹ thì mất sạch theo cách ‘quan nhất thời dân vạn đại’, nặng dĩ nhiên khó tránh họa ‘cẩu đầu trảm’.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

5 vấn đề đáng chú ý nhất 2018


Một năm trôi qua với rất ít sự kiện lạc quan nhưng ngập đầy tin tức tiêu cực. “Đất nước có bao giờ được như thế này không” – câu nói của Nguyễn Phú Trọng hồi năm 2016 đã được nhắc đi nhắc lại với mức độ mỉa mai tận

Ông Nguyễn Phú Trọng tuyên thệ kiêm nhậm chức Chủ Tịch Nước.

1/ “Đốt lò”

Cuộc chiến “chống tham nhũng” tăng nhiệt. Hai thượng tướng và nhiều tướng quân đội-công an đã trở thành “củi” của người đốt lò Nguyễn Phú Trọng: thiếu tướng Trần Quốc Cường (Ủy viên Trung ương Đảng, Phó bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk, nguyên Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng Cục Chính trị, Tổng cục V, Bộ Công an); trung tướng Lê Văn Minh (Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, Bí thư Đảng ủy, Tổng cục trưởng Tổng cục IV); trung tướng Bùi Xuân Sơn (nguyên Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, nguyên Phó tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần-Kỹ thuật, Bộ Công an); trung tướng Bùi Văn Thành (Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an trực tiếp phụ trách Tổng cục IV); thượng tướng Trần Việt Tân (nguyên Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, nguyên Thứ trưởng Công an); trung tướng Phan Văn Vĩnh (nguyên Bí thư Đảng ủy, Tổng cục trưởng, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra); thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa (nguyên Đảng ủy viên Đảng ủy Tổng cục cảnh sát, Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng C50)…

Ngày 4-1, Phan Văn Anh Vũ (Vũ “nhôm” - Chủ tịch HĐQT Cty Cổ phần Xây dựng Bắc Nam 79; nguyên Chủ tịch HĐQT Cty Cổ phần Nova Bắc Nam 79) bị bắt.

Ngày 29-11, Bộ Công an xác nhận bắt Trần Bắc Hà, cựu chủ tịch Hội đồng quản trị BIDV.
Ngày 19-11, Văn phòng cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an (C01) bắt Nguyễn Hữu Tín, nguyên Phó chủ tịch UBND TP.HCM.

Ngày 8-12, Nguyễn Thành Tài, cựu phó chủ tịch UBND TP.HCM nhiệm kỳ 2011-2015, bị bắt.
Tại kỳ họp 32 (từ ngày 3 đến 6-12), Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét thi hành kỷ luật đối với Tất Thành Cang - Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM…

Những cái tên đã và sắp được nêu ra cho thấy “quyết tâm” làm “trong sạch” Đảng. Tuy nhiên, tham nhũng Việt Nam không phải là vấn đề cá nhân hủ hóa mà nó liên quan tình trạng hủ bại của bộ máy cơ chế lẫn mô hình thể chế. Sẽ chẳng bao giờ thanh trừng được tham nhũng nếu thể chế không cải cách và thậm chí thay đổi toàn diện. Bộ máy quản lý không bao giờ có thể trong sạch một khi nó còn được “soi đường” bằng sự “dẫn dắt” của “ngọn đuốc” độc đảng. Tham nhũng là quốc nạn. Duy trì thể chế là một quốc nạn lớn hơn.

Báo chí không có bất kỳ điều tra độc lập nào trong cuộc chiến “chống tham nhũng” này. Tất cả thông tin được đăng đều xuất phát từ một nguồn (Bộ Công an), từ hình ảnh đến nội dung bản tin. Yếu tố minh bạch và độc lập trong báo chí không có thì không thể giúp mang ra ánh sáng những “bộ não bé nhưng ước mơ lớn, dẫn đến vi phạm pháp luật” (lời của bị cáo Nguyễn Thanh Hóa trong phiên xử ngày 23-11). Chẳng hạn, tại “mặt trận” Sài Gòn “không yên tĩnh”, các động thái cho thấy cuộc chiến đang đánh vào vây cánh Lê Thanh Hải nhưng báo chí không thể tự ý viết bất kỳ chi tiết nào liên quan tay cựu bí thư một thời hét ra lửa này, dù “tư liệu” về “anh Hai Nhựt” chất ngập đầy ngăn kéo phóng viên.

Cuộc chiến của ông Trọng không thể dừng lại nhưng dù kết cục như thế nào thì cũng có thể thấy Đảng không thể mạnh hơn và Đảng cũng không thể vớt vát lại được niềm tin từ nhân dân.


2/ Đảng suy thoái

 Ngày 21-9, “đom đóm” Trần Đại Quang tắt; ngày 3-10, Ban chấp hành Trung ương Đảng “thống nhất rất cao” với 100% ý kiến đồng ý giới thiệu Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước; ngày 23-10, Nguyễn Phú Trọng tuyên thệ nhậm chức chủ tịch với tâm trạng “vừa mừng, vừa lo” vì nghĩ mình “phận mỏng cánh chuồn”; một tuần sau, Ủy ban kiểm tra Trung ương đột ngột thông báo “kết luận về vi phạm của đồng chí Chu Hảo”. Các sự kiện dường như rời rạc nhưng liên quan nhau và có chủ đích lẫn tính toán, cho thấy tham vọng và quyết tâm của ông Trọng: bằng mọi giá phải nắm quyền hành tuyệt đối và bằng mọi giá phải “làm sạch” Đảng. “Suy thoái về mặt chính trị còn nguy hiểm hơn cả kinh tế” – lời ông Trọng. Đảng cộng sản Việt Nam đã chọn sự tồn vong của Đảng hơn là phát triển đất nước.

Tại buổi tiếp xúc cử tri ngày 24-11, Tổng bí thư-Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã giải thích lý do “kỷ luật” ông Chu Hảo: “Nhân đây báo cáo các bác vì sao xử lý kỷ luật ông Chu Hảo. Đây có phải tham nhũng đâu. Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người biến mình thành người khác lúc nào không biết, nó lái con đường của chúng ta đi vô cùng phức tạp. Nói trái Điều lệ, nói trái Cương lĩnh, thế ông có còn đảng viên nữa không? Vừa rồi phải khai trừ khỏi Đảng một vài trường hợp. Lúc đầu cũng kêu thế nọ thế kia, giờ có kêu gì được nữa không? Bất cứ ai nếu có suy thoái chúng ta phải giáo dục chứ, phải uốn nắn chứ, kỷ luật một vài người để cứu muôn người cơ mà…”.

Cách thức “cứu muôn người” đã tạo ra một hiệu ứng “thoái Đảng” rúng động. Trong tuyên bố bỏ Đảng, nhà văn Nguyên Ngọc viết: “Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy”. Sự kiện Chu Hảo – dẫn đến sự bất bình của giới trí thức (với lá thư cùng ký ngày 11-11, trong đó có hàng loạt giáo sư Mỹ, Pháp cũng như giới trí thức trong và ngoài nước) – càng cho thấy, khi chọn giới nhân sĩ trí thức làm mục tiêu cho sự răn đe dằn mặt, Đảng đã “nhất thể hóa” thêm một bậc trên con đường cai trị độc tài, rằng hàng ngũ Đảng chỉ còn lại những người trung thành tuyệt đối với Đảng hơn là có ai khác giúp “giáo dục” và “uốn nắn” lại những sai lầm của Đảng.


3/ Giáo dục: loạn, loạn nữa, loạn mãi!

Một nền giáo dục rất “nhạ”! Tên của Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ thậm chí được cộng đồng mạng biến thành “tính từ” để chỉ những gì nhếch nhách, xấu xa, bê bối… diễn ra hàng ngày trong ngành giáo dục... Khó có thể đếm bao nhiêu vụ tai tiếng và ồn ào xảy ra trong hệ thống giáo dục từ đầu năm đến nay - từ vụ chương trình Công nghệ Giáo dục của ông Hồ Ngọc Đại; vụ gian lận điểm sau kỳ thi tốt nghiệp phổ thông ở Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình, Lạng Sơn, Bạc Liêu, Hậu Giang…; vụ cô Nguyễn Thị Phương Thủy (Quảng Ninh) bắt 23 học sinh lớp mình tát một bạn học 230 cái; đến vụ hiệu trưởng Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú trung học cơ sở Thanh Sơn (Phú Thọ) - Đinh Bằng My - có “hành vi lạm dụng tình dục” đối với học sinh nam của trường… Những sự kiện tồi tệ xảy ra trong ngành giáo dục, chưa kể những chương trình “cải tổ” tốn kém chỉ làm tan nát thêm một hệ thống giáo dục tưởng chừng không thể rối ren hơn, đã bục vỡ ra như cơn lũ và làm xã hội mỗi lúc mỗi băng hoại.

Bộ trưởng Nhạ không có lỗi cá nhân đối với toàn bộ sự suy đồi giáo dục. Những gì đang thấy là hậu quả tất yếu của chính sách giáo dục sai lầm đằng đẵng từ nhiều thập niên. Cá nhân Nhạ không tạo ra tất cả “diễn biến suy thoái” trong giáo dục. Cá nhân Nhạ không thể giải quyết được tất cả hậu quả tồn đọng của một nền giáo dục bệ rạc đến tận cùng. Điều đáng nói là Nhạ vẫn trơ trơ không dám rời khỏi cái ghế bộ trưởng như hành xử cần có của một người được mặc định có giáo dục và có ý thức về lòng tự trọng và liêm sỉ, bất luận bị chỉ trích và thậm chí bị nguyền rủa gay gắt như thế nào, bất luận ông ta có số phiếu “tín nhiệm thấp nhiều nhất” với 137 phiếu, theo kết quả của Ban kiểm phiếu tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khoá XIV công bố ngày 25-10.


4- Nước mắt Thủ Thiêm

Một chiếc giày phẫn nộ được ném ra; nhiều giọt nước mắt lăn dài; những tiếng than oán kêu vang thấu trời… Tất cả là hậu quả của một chính sách đất đai bất minh kéo dài cùng lỗ hổng cơ chế của một thể chế cai trị ngày càng lộ rõ khiếm khuyết. Các cuộc “tiếp dân” nhằm xử lý vấn đề Thủ Thiêm, nằm trong một kịch bản mà đạo diễn của nó nhắm đến việc thanh trừng băng nhóm lợi ích hơn là giải quyết rốt ráo sai lầm cơ chế, chỉ có chức năng như một giải pháp tháo ngòi nổ.

Tính đến cuối năm, đại diện Ủy ban nhân dân TP.HCM đã thực hiện ba cuộc tiếp dân với những hứa hẹn “ủy mị” mơ hồ. “Thành phố không gạt bà con đâu” - bí thư Nguyễn Thiện Nhân nói như vậy trong cuộc tiếp xúc cử tri quận 2 ngày 20-6. Dù vậy, những nạn nhân của 321 hộ bị giải tỏa oan (trong khu đất 4,3 hecta nằm ngoài ranh giới quy hoạch) vẫn phấp phổng hoang mang chưa biết được giải quyết như thế nào, dù chính quyền từng cam kết “xử lý dứt điểm” vào cuối tháng 11 để “bà con có thể ăn Tết”. Trong khi đó, dự án xây nhà hát 1.500 tỷ “xứng tầm biểu tượng văn hóa TP.HCM” gần như chắc chắn sẽ được thực hiện, như được nhắc lại tại kỳ họp thứ 12 Hội đồng Nhân dân TP.HCM ngày 4-12. Vấn đề ở chỗ không phải nhà hát giao hưởng có cần hay không mà là tại sao lại cần vào thời điểm này và tại sao cần được xây ở nơi mà nước mắt và “oan khí” vẫn còn váng đọng trên những gò má heo hắt ngày đêm mòm mỏi trông chờ được lau khô khỏi những uất ức hằn sâu hàng chục năm... Nước mắt oan nghiệt Thủ Thiêm chừng nào mới có thể ngừng chảy? Nước mắt oan ức của vô số người dân bị chính quyền cướp đất trên khắp đất nước này chừng nào mới có thể lau sạch?


5/ Ngày Sài Gòn xuống đường

Không có sự kiện chính trị nào trong năm có thể so với cuộc biểu tình chống luật Đặc khu và luật An ninh mạng ngày 10-6. Sài Gòn, Bình Dương, Mỹ Tho, Đà Nẵng, Nha Trang, Cam Ranh, Phan Thiết, Phan Rí, Vũng Tàu… đồng loạt cất vang “Không Trung Quốc, Không đặc khu!”, “An ninh mạng, Bịt miệng dân!”. Đây mới thật sự là ngày mà miền Nam thật sự được “giải phóng” bằng sự giải phóng chính mình khỏi nỗi sợ hãi chế ngự bám chặt trong trí não hàng chục năm. Đây cũng là ngày mà chế độ phải sửng sốt trước những hô vang “Đả đảo bọn bán nước”, “Đả đảo cộng sản bán nước”. Cuộc biểu tình không chỉ diễn ra ở Sài Gòn nhưng cuộc “trả thù” của chính quyền ở Sài Gòn là kinh khủng nhất.

Bất luận cuộc biểu tình bị dập tắt tàn bạo thế nào, tuyên ngôn “Đả đảo cộng sản bán nước” vẫn sẽ in sâu trong tim óc nhà cầm quyền. Lần đầu tiên, nhà cầm quyền mới nhận ra một sự thật mà trong tâm khảm họ có lẽ luôn biết nhưng không muốn tin và không bao giờ muốn nghe từ người dân: chính quyền này đã không còn được xem là đại diện cho người dân và thậm chí họ bị nhân dân xem như những kẻ phản bội đất nước. Bất luận “dư chấn” lịch sử của cuộc biểu tình ngày 10-6 như thế nào, một ranh giới giữa chính quyền và nhân dân đã được vạch ra. Nguyên nhân cuộc biểu tình – luật Đặc khu và luật An ninh mạng – sẽ tiếp tục phân định chiến tuyến giữa nhà cầm quyền với nhân dân, và tiềm ẩn những ngòi nổ khó lường trong năm 2019.


Mạnh Kim
Blog VOA

Đức Tổng Giám Mục Giuse Vũ Văn Thiên nói gì về tranh chấp đất đai giữa Giáo hội và chính quyền Hà Nội?


Tại Việt Nam, có khoảng 6 triệu giáo dân Công giáo trung thành với Giáo hội Hoàn Vũ dưới sự lãnh đạo của Đức Giáo Hoàng Phan Xi Cô. Giáo hội Công giáo Việt Nam có khác với Trung Quốc là không có hai thành phần gồm giáo hội tuyệt đối trung thành với Vatican, thường được gọi là ‘giáo hội thầm lặng’ và giáo hội do chính quyền Bắc Kinh kiểm soát. Tuy nhiên, chính quyền Hà Nội cũng luôn muốn can thiệp vào hoạt động của giáo hội thông qua tổ chức có tên ‘Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Yêu Nước’.

Đức Tổng Giám mục Giuse Vũ Văn Thiên cầu nguyện trước Thánh Thể Chúa/Courtesy of baoconggiao.net


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe
Giám mục Giuse Vũ Văn Thiên được Tòa thánh La Mã bổ nhiệm vào vị trí tân Tổng Giám mục Giáo Phận Hà Nội, thay thế Đức Hồng y Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn, người được Đức Giáo hoàng Phan Xi Cô chấp nhận đơn từ chức và cho nghỉ hưu. Quyết định của Vatican được công bố lúc 12 giờ trưa hôm thứ Bảy 17/11/2018, giờ Rome, tức 6 giờ chiều Việt Nam.

Nhân dịp này, Diễm Thi của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do có cuộc phỏng vấn ngắn với Tân Tổng Giám mục Giáo phận Hà Nội, Giuse Vũ Văn Thiên, về một số vấn đề liên quan Giáo hội Công giáo Việt Nam và mối quan hệ giữa Hà Nội với Vatican.

Diễm Thi: Trước hết Diễm Thi xin chúc mừng Giám mục trong vị trí mới là Tổng Giám mục Hà Nội. Thưa Giám mục, thời quan qua thì Giáo hội Việt Nam có những đóng góp gì cho sự phát triển chung của đất nước ạ?

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Trước hết tôi xin chào chị và kính chào quý vị thính giả. Trong suốt bề dày lịch sử truyền giáo tại Việt Nam 400 năm thì đóng góp rất là nhiều cho xã hội Việt Nam và nền văn hóa Việt Nam.

Trước hết phải nói đến chữ viết mà chúng ta có hôm nay là nhờ sự cộng tác của các giáo sĩ người châu Âu mà các Ngài muốn đem cho chúng ta nền văn minh mà hôm nay chúng ta được thừa hưởng.
Thứ hai nữa là rất nhiều công việc bác ái và hoạt động của Giáo hội trong lĩnh vực từ thiện và lĩnh vực giáo dục. Trải qua nhiều giai đoạn và bây giờ Giáo hội cũng đang cố gắng để tiếp tục truyền thống ấy. Tuy rằng ở Việt nam thì các nhà dòng và Giáo hội nói chung chỉ có thể có trường mẫu giáo mầm non thôi còn các cấp học cao hơn thì chúng tôi vẫn đang đề nghị với nhà nước và hy vọng trong tương lai chúng tôi có thể có những trường học để có những hoạt động của Giáo hội trong lĩnh vực giáo dục.”

Diễm Thi: Hoạt động của Giáo hội có gặp sự trở ngại nào từ chính phủ Hà Nội không, thưa Giám mục?

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Như tôi vừa nói thì ngành giáo dục chỉ có thể mở lớp mẫu giáo mầm non thôi. Về bệnh viện công giáo thì chúng tôi cũng chưa thể thành lập dù Giáo hội rất là mong muốn. Trong một vài hoạt động tôn giáo thì chúng tôi vẫn còn những hạn chế. Ví dụ Giáo hội với tư cách là Giáo hội thì không được phép mua đất đai để xây dựng nhà thờ hoặc cơ sở tôn giáo. Đó là một trong những hạn chế rất là lớn.

Và nhìn chung thì những hoạt động tôn giáo như tổ chức lễ hay sửa nhà thờ, xây nhà thờ tại những nơi đã có sẵn thì không gặp khó khăn, nhưng những khu đô thị mới mà muốn xây nhà thờ thì chúng tôi vẫn còn gặp khó khăn. Và một vấn đề lớn khó khăn hiện nay là đất đai của Giáo hội, của các dòng tu mà nhà nước đã công hữu hóa ở miền Bắc sau 1954 và ở miền Nam sau 1975.”

Đức Tổng giám mục Giuse cùng Đức Hồng Y Phêrô tiến vào Nhà Thờ Chính Tòa. Courtesy of baoconggiao.net
Diễm Thi: Tháng trước, Tòa Tổng Giám mục Hà Nội có gửi một đơn kiến nghị khẩn cấp đến chính quyền Hà Nội phản đối việc xây dựng trên khu đất thuộc sở hữu của Tòa Tổng Giám mục Hà Nội, là trường Dũng Lạc. Theo Giám Mục thì hướng giải quyết như thế nào?

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Ngay hôm nay tôi mới nhận chức tại Hà Nội cho nên tôi cũng chưa tìm hiểu kỹ vấn đề, nhưng nhìn chung thì với tư cách là một người lãnh đạo Giáo hội thì chúng tôi cũng mong muốn là Nhà nước giải quyết cho chúng tôi những phần đất đai thuộc về Giáo hội.

Và chúng tôi, đương nhiên với tư cách là người lãnh đạo Giáo hội thì chúng tôi cố gắng để bảo vệ tài sản của Giáo hội, bởi vì đó cũng là yêu cầu rất cấp thiết.

Về vụ việc thì tôi chưa nắm rõ bởi hôm nay tôi mới nhận địa phận một cách chính thức, nên tôi chưa thể nói điều gì rõ hơn hay sâu hơn được.”

Diễm Thi: Ở Việt Nam có những trường hợp Nhà nước mượn nhà của bên Giáo Hội nhưng lại không trả khi Giáo hội cần. Vậy Giáo hội sẽ phải làm gì, thưa Giám mục?

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Trong những lần gặp gỡ các vị đại diện trong chính quyền thì chúng tôi cũng vẫn nói cái điều mà chị vừa nói. Chúng tôi cũng mong muốn làm sao để thể hiện được sự công bằng, bởi vì khi Giáo hội có nhu cầu thì chúng tôi cũng vẫn nhiều lần đề nghị, và chúng tôi hy vọng có sự cảm thông hơn giữa Nhà nước và chính quyền với nhu cầu chính đáng của Giáo hội.”

Diễm Thi: Thưa Giám mục, hồi tháng 5, Vatican có cử một tân đại diện không thường trú cho Việt Nam và vị này cũng đã đến Việt Nam. Qua gặp gỡ thì Giám Mục thấy có dấu hiệu tích cực nào giữa Vatican và Việt Nam ạ?

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Vị đại diện không thường trú bây giờ là vị đại diện thứ hai, kế nhiệm Đức Tổng giám mục Leopoldo Girelli. Tôi đã gặp Ngài rồi và tôi thấy đường hướng của Ngài rất cởi mở, rất là gần gũi, và trong các cuộc trao đổi thì đương nhiên những vấn đề nội bộ chúng tôi cũng không được biết rõ nhưng Ngài cũng cho biết có những tín hiệu lạc quan và chúng tôi cũng hy vọng như vậy.”

Diễm Thi: Cám ơn Giám mục đã dành thời gian cho RFA. Kính chúc Giám mục và Giáo hội Việt Nam một mùa Giáng Sinh an lành và một năm mới hạnh phúc.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên: “Tôi cám ơn chị. Tôi xin gửi đến chị và thính giả những lời cầu chúc tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Một mùa Giáng sinh tràn đầy hồng ân của Chúa, thanh bình và một năm mới hạnh phúc với những điều may mắn tốt đẹp trong cuộc sống. Tôi xin trân trọng kính chào.”

Theo AsiaNews, ngày 19/12/2018, cuộc họp vòng VII Nhóm Công tác hỗn hợp Việt Nam-Toà thánh Vatican sẽ diễn ra tại Hà Nội. Vatican không cho biết những vấn đề sẽ được bàn thảo tại vòng làm việc lần này là gì nhưng một vấn đề đã tồn tại trong nhiều năm giữa Tòa thánh và Việt Nam là việc tiến cử các giám mục.

Bên cạnh đó là vấn đề tài sản giáo hội mà chính phủ Hà Nội mượn hay trưng thu trước đây và nay không trao trả với lý do đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý.

Tại Việt Nam, có khoảng 6 triệu giáo dân Công giáo trung thành với Giáo hội Hoàn Vũ dưới sự lãnh đạo của Đức Giáo Hoàng Phan Xi Cô. Giáo hội Công giáo Việt Nam có khác với Trung Quốc là không có hai thành phần gồm giáo hội tuyệt đối trung thành với Vatican, thường được gọi là ‘giáo hội thầm lặng’ và giáo hội do chính quyền Bắc Kinh kiểm soát. Tuy nhiên, chính quyền Hà Nội cũng luôn muốn can thiệp vào hoạt động của giáo hội thông qua tổ chức có tên ‘Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Yêu Nước’.


Diễm Thi
RFA

Phạm Ngọc Thái với chùm thơ Tình Ly Biệt




NẾU TA CÓ NHAU
Tặng KA. - Kỷ niệm một thời xa

Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi
Từ bây giờ, đến cả kiếp sau...
Trái tim anh dành trọn với em yêu
Tưởng trên đời không thể yêu hơn thế !

Trời đất đảo điên. Đời quay cuồng bão tố.
Em có còn yêu anh nữa hay không ?
Tình anh dành cho em vẫn vẹn nguyên
Chỉ giận anh thôi mà, đừng lạnh lùng mãi thế...

Mối tình đôi ta được an bài do thượng đế
Như ngọc châu lóng lánh đáy biển xanh
Sao nỡ vùi chôn trong bùn đất hỡi em ?
Nếu vẫn còn yêu anh, thì thôi đừng giận nữa.

Ta lại say nhau như thưở đầu, em nhé !
Cùng dìu nhau vào cõi mộng mơ
Ước mai ngày chồng vợ nối duyên tơ
Ngày em lo vườn rau sạch bên sông, tối về chăm hạnh phúc.

Ta sẽ có với nhau những đứa con ngoan nhất
Một gái một trai, em bảo thế ! Anh nghe...
Những vần thơ ta vang khắp trời xa
Tình yêu em cả bầu trời cho hồn anh bay trong mây gió

Đời là chặng đường dài đầy chông gai, em ạ !
Anh có em - Em có anh, hạnh phúc nhất đời ta
Tương lai đời em sẽ hóa một Đài Hoa
Không như đám lục bình trôi trong bọt bèo số phận.

Ừ, thì ta gặp nhau trong cảnh đời "thương muộn"
Anh sẽ đền bù cho em với tất cả trái tim anh
Để người vợ hiền mà chồng rất mực thương
Những ngày sống ngập tràn hạnh phúc.

Cuộc sống không tình yêu, em ơi! Cũng chỉ là bạc phước
Như mảnh ruộng cầy nứt nẻ dưới trời khô
Dầu có băng mình qua bão táp, phong ba
Thì kết cục thân cũng tàn ma dại.

Anh sẽ dành trọn cuộc đời còn lại
Chăm lo cho em. Bầu bạn lúc buồn, vui
Ta có nhau - Hạnh phúc lớn ở trên đời
Không chỉ kiếp này.
Kiếp sau, anh sẽ về cưới em thưở vẫn còn mười tám...




ANH MÃI YÊU EM

Rồi một ngày tên em thành kỷ niệm
Với hình em chao liệng mãi hồn anh
Anh thắp hương giữa trời đất ngả nghiêng
Cho giọt lệ yếu mềm rơi vào gió.

Đã từng trải một cuộc đời đầy bão tố
Cũng bao lần tình đến rồi tan
Tưởng trái tim mình chai sạn chốn nhân gian
Có ai ngờ ? Nay tóc hoa râm còn run rẩy...

Lại nhớ chuyện thiên tài Nga Pushkin vĩ đại
Đốt lá thư tình, lòng những tiếc thương:
" Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân ?
... Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa ?... " (*)

Trong bể sống, em ơi ! tình yêu đầy sóng gió
Nhưng không tình, ta biết dựa vào đâu ?
Trong tình yêu còn bao sự nhiệm màu
Nâng tâm hồn ta bay, tới chân trời khát vọng !

Em hãy trải lòng nhìn ra bốn phương gió lộng
Cuộc đời không chỉ quẩn quanh việc kiếm sống, áo cơm
Rồi ngày mai thân xác đã héo tàn
Vào cát bụi khác gì thân gỗ mục.

Tình yêu giúp cho em đôi cánh thần kỳ để sống
Vượt qua phong ba, đến tòa tháp của tương lai
Hình hài em dù xinh đẹp mấy... hôm nay
Rồi cũng lụi phai, úa nhàu trong cô quắt.

Em không tới được với chân trời mơ ước
Vượt qua bể khổ rồi... thì nghĩa gì đâu ?
Một bà già lầm lụi ở mai sau
Tiếc tuổi xuân, tiếc đời, chôn vùi cùng khát vọng...

Khi đó, em ơi ! Đau tận cùng kiếp sống
Sẽ trôi như dòng nước bùn ao
Em ngửa mặt lên than, liệu trời có nghe tiếng em kêu ?
Chỉ còn biết ngậm đau để cho là "số phận" !

Đến lúc ấy ở phương trời xa...
Dù anh vẫn muốn đón em về cùng tủi hận
Với trái tim tình còn tha thiết yêu em
Thì em ơi ! Chỉ biết bên nhau ngậm ngùi những tiếc thương
Có luyến tiếc đời em ? cũng trở thành vô nghĩa...

----
(*) Hai câu thơ trong bài "Lá thư bị đốt cháy" của Pushkin




TỪ BIỆT GIỮA YÊU THƯƠNG

Xin để lại khúc ca tình từ biệt
Anh vẫy tay chào người thôn nữ chốn xa xăm
Ta đến bên nhau không có pháo nhuộm đường (*)
Nhưng cũng đã thành hôn trước ban thờ thượng đế !

Hồn thi ca anh giữa trời cao lộng gió
Gieo yêu thương đi khắp phương trời xa
Trên bạt ngàn sông núi ngân nga
Đến mai sau còn vang ra bốn bể.

Anh là khách của nẻo trời viễn xứ
Là bóng chim vô tận với không gian
Mang tình em trên đôi cánh đại bàng
Đặt em xuống một ngọn thi sơn, rồi chia tay từ biệt !

Ta chào nhau nhé, em thương !
Đường em đi còn dài chưa hẹn đích
Anh đến chân trời rồi, bóng cũng ngả hoàng hôn
Trái tim anh dù tràn đẫm yêu thương
Nhưng thượng đế chỉ cho ta có vậy.

Anh đã mở cánh "cổng trời" để em nhìn thấy
Không thể dìu em thêm, vì mệnh số phải chia ly
Tuy cõi lòng khó dứt áo ra đi
Ai bảo đã chót thương... thì phải thế !

Cất tiếng thơ lên em ! Giữa trời nhân thế
Gạt nước mắt đi trong biển lệ trần gian
Phải vĩnh viễn xa... anh vẫn thương em...
Hồn anh sẽ về bên em trong giấc ngủ.

Thơ viết dẫu dài mà thấy lòng chưa đủ
Anh từng gọi tên em trong nỗi nhớ hàng đêm
Cũng giống như em thường thao thức dưới ánh đèn
Để viết thơ yêu, nghe tim mình rỉ máu.

Nay gửi cho đời khúc ca tình yêu dấu
Trên đỉnh thi sơn, anh lại cất cánh bay
Giây phút nào nhớ nhung, em hãy nhìn giữa trời mây
Sẽ thấy cánh chim bằng anh say trong gió cuốn...

Hà Nội, 26.11.2018
PHẠM NGỌC THÁI

(*) Phỏng theo câu thơ trong bài: Hai sắc hoa ti gôn “Trong một ngày vui pháo nhuộm đường”.

Nhật và Úc Tăng Cường Không Lực Với Các Phi Đoàn Chiến Đấu Cơ F-35


Washington và Melbourne, Úc – Đã có tin cho biết Nhật Bản đang muốn mua thêm 100 chiếc F35, gồm luôn cả loại F-35 có thể hoạt động được từ các khu trục hạm hạng Izumo (Izumo-class).

F-35B Lightning II hạ cánh thẳng (vertical landing) xuống hàng không mẫu hạm HMS Queen Elizabeth của Anh - https://www.defensenews.com/air/2018/12/10/japans-potential-buy-of-100-more-f-35s-would-have-big-international-significance/

I. Nhật Bản Dự Định Mua 100 Chiếc F-35

Nếu Nhật thực hiện điều đó, các chuyên gia hàng không không gian tin rằng việc thỏa thuận mua bán lớn lao này sẽ gây ra chấn động vượt khỏi Nhật Bản, hoặc ngay cả Trung Hoa.

Hãng tin Nikkei của Nhật Bản, là nơi đầu tiên tường trình về khả năng sẽ có được sự thỏa thuận này, họ nói rằng chính quyền Nhật Bản sẽ mua cả hai loại chiến đấu cơ quy ước F-35A cũng như F-35B, là loại phản lực cơ có khả năng đáp xuống thẳng đứng và cất cánh trên phi đạo ngắn (short-takeoff).

Một bài báo của tờ Mainichi Shimbun ngày 5 tháng 12 cho biết Đảng Dân Chủ Tự Do, đang cầm quyền tại Nhật Bản, đã đạt được thỏa thuận với một trong những đồng minh của họ trong Quốc Hội Nhật (National Diet) trong việc mua 99 chiếc F-35 để thay thế một số chiếc F-15 đã cũ của Nhật.

Các giới chức của Bộ Quốc Phòng Nhật cho biết họ đang nghiên cứu tìm hiểu xem chiếc F-35B có thể hoạt động từ các khu trục hạm chở trực thăng hạng Izumo hay không. Điều này kể luôn việc nghiên cứu về những gì cần thiết phải làm để biến đổi hai tàu hiện có để có thể chứa được F-35 và tổn phí là bao nhiêu. Hiện tại để được xếp vào hạng Izumo (Izumo-class), thì Nhật chỉ có hai tàu, đó là tàu Izumo và Kaga, là những tàu lớn nhất của Lực Lượng Hàng Hải Tự Vệ Nhật Bản. (HT: Cũng nên biết là sau Thế Chiến II, Nhật không được phép sở hữu hàng không mẫu hạm.)

Ba chuyên gia - Doug Birkey của Viện Mitchell Institute for Aerospace Studies, John Venable của Heritage Foundation và Richard Aboulafia của Teal Group - đã đồng ý rằng việc mua những chiếc F35 này sẽ trước tiên và trên hết sẽ là gửi ra một thông điệp đến Trung Hoa .

“Người Nhật đang sống trong một môi trường rất là, rất thách đố và đó là một nơi mà họ chưa bao giờ muốn phải đi ra đánh nhau ngay lập tức,” ông Bir Birkey nói. “Cách duy nhất để đối phó với vấn đề và vẫn bảo vệ được lợi ích chính của họ là phải làm cho Trung Hoa chùn bước và phải có một lực lượng mạnh mẽ, và việc đưa ra những thành phần của thế hệ thứ năm (của máy bay) sẽ là điều rất quan yếu."

Trung Tá Nakano, Không Quân Nhật, trong cockpit một chiếc F-35 trước khi bay solo lần đầu tại căn cứ Luke, Arizona - https://www.defensenews.com/digital-show-dailies/japan-aerospace/2018/11/28/japan-prepares-to-stand-up-first-f-35-operational-unit/

Có các máy bay kiểu "B" có thể hoạt động từ tàu sẽ làm “phức tạp thêm trong việc xác định vị trí của những nơi có thể là mục tiêu thù nghịch cần nhắm bắn” vì điều này sẽ tạo ra các vấn đề khác nhau cho Trung Hoa - chẳng hạn như các chiến đấu cơ không bị phụ thuộc vào phi đạo trên đất liền và các phi cơ này còn làm tăng thêm hỏa lực chung quanh các tàu trên mặt biển của Nhật Bản, Venable nói.

Còn Aboulafia thì gọi viễn ảnh đó “hấp dẫn” và nói rằng sự phát triển này sẽ cho phép Nhật Bản có một chính sách đối ngoại thêm sức mạnh và quyết đoán hơn ở khu vực Á Châu-Thái Bình Dương.

Việc Nhật Bản mua nhiều F-35 cũng sẽ là một lợi thế to lớn cho Hoa Kỳ, Birkey nói. Không những điều này cho Nhật Bản có thêm nhiều chọn lựa trong việc hợp tác nhiều hơn với Hải Quân và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, mà những bộ sensor tinh vi và khả năng hợp nhất dữ liệu của F-35 sẽ giúp thu thập nhiều dữ liệu hơn trong khu vực Á Châu-Thái Bình Dương và chia sẻ với các đối tác khác.

Birkey nói, “Phần thông tin trên các máy bay này thực sự quan trọng vì đây là một khu vực rộng lớn. Vì thế, sẽ là một lợi thế to lớn khi có khả năng hiểu được khi nào và ở đâu thì bạn cần phải có mặt để tạo ra được hiệu quả mong muốn và hiểu được môi trường ngay tại lúc sự việc đang xảy ra (in real time). Vì vậy, khả năng thu thập, phân tích, hợp nhất và chia sẻ dữ liệu với đồng đội của bạn là một điều hết sức tốt."

Triển vọng Nhật Bản sẽ có thêm nhiều máy bay F-35


Nhật đã cam kết mua 42 chiếc F-35A và đã nhận được chiếc Joint Strike Fighter đầu tiên vào năm 2016. Nếu Nhật thuận mua thêm loại F-35B, thì đây sẽ là nước ngoại quốc thứ ba làm như vậy, sau Vương Quốc Anh và Ý.

Ông Shigeyuki Uno, phó giám đốc phòng thiết lập kế hoạch phòng thủ của Bộ Quốc Phòng Nhật, đã không xác nhận việc liệu 100 chiếc máy bay có nằm trên bàn thương thảo hay không. Nhưng ông ta đã nói với báo Defense News rằng bất kỳ kế hoạch nào để mua thêm F-35, kể cả F-35B, đều vượt quá khả năng của quân đội và có thể là một “vấn đề gây tranh cãi” trong nước Nhật.

Ông Uno nói, chi tiết thêm về vấn đề này sẽ được công bố vào cuối năm nay trong phần Hướng Dẫn Chương Trình Quốc Phòng (National Defense Program Guidelines).

Để có ngân sách mua thêm 100 chiếc F-35, Nhật Bản có thể phải từ bỏ dự định tự sản xuất một chiếc máy bay khác để thay thế cho chiến đấu cơ F-2 của họ.

Hãng Lockheed Martin từ chối đề cập về các cuộc thảo luận xảy ra đằng sau hậu trường giữa công ty này, Nhật Bản và chính quyền Hoa Kỳ về triển vọng bán hàng sắp đến.

Thay vào đó họ nói, “Trong khi chúng tôi chưa được chính thức thông báo về đơn đặt hàng thêm, như thường lệ, chúng tôi sẽ hỗ trợ khách hàng của chúng tôi là chính quyền Hoa Kỳ và Nhật Bản để bảo đảm rằng nhu cầu quốc phòng hiên tại và tương lai của họ sẽ được đáp ứng.”

Valerie Insinna và Mike Yeo
Huỳnh Thạnh chuyển ngữ
Lâm Viên
Nguyên bản: Japan’s potential buy of 100 more F-35s would have big international significance - Valerie Insinna and Mike Yeo | Defense News

II. Chiến Đấu Cơ F-35 Đến Đất Úc

Căn cứ Williamtown, Úc – Hai phản lực chiến đấu cơ F-35A Lightning II đầu tiên của hãng Lockheed Martin sẽ trú đóng luôn tại Úc đã đáp xuống căn cứ của Không Lực Hoàng Gia Úc Williamtown, phía bắc Sydney, vào ngày 10 tháng 12.

Hai chiếc máy bay phản lực này là chiếc thứ chín và thứ mười được chuyển giao cho Không Lực Hoàng Gia Úc. Còn tám chiếc khác đang tạm thời bay chung với Phi Đoàn (Squadron) Chiến Đấu 61 của Không Quân Hoa Kỳ tại Căn cứ Không Quân Luke Arizona, theo như một phần của trường quốc tế huấn luyện F-35. Không Lực Úc có 72 chiếc F-35A, tính theo đơn đặt hàng, và Úc sẽ quyết định có mua thêm 28 chiếc máy bay khác trong thập niên tới hay không.

Hai chiếc máy bay đã được chuyển đến Không Lực Hoàng Gia Úc tại Luke vào tháng 9 và tháng 10 và được chuyển đến căn cứ Williamtown, phía bắc Sydney, sau khi chuyển tiếp qua các căn cứ không quân Hickam ở Hawaii và căn cứ Không Quân Úc Amberley, phía đông nam Brisbane, Úc.

Trên chặng bay cuối của cuộc hành trình, hai chiếc máy bay trên đã được điều khiển bởi sĩ quan chỉ huy Phi Đoàn 3, Wing Commander (Trung tá) Darren Clare và Squadron Leader (Phi Đoàn Trưởng - Thiếu tá) Red Borrman. Phi Đoàn 3 là phi đoàn F-35 đầu tiên của Úc.

Chiến đấu cơ F-35 đầu tiên có căn cứ vĩnh viễn ở Úc hạ cánh tại căn cứ Williamtown

Một buổi lễ chào mừng chính thức tại căn cứ Williamtown, nơi sẽ là hậu cứ (home) của phần lớn F-35A của Úc, với sự tham dự của các giới chức cao cấp gồm có cả Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Úc ChristopherPyne , Bộ Trưởng Bộ Kỹ Nghệ Quốc Phòng Steve Ciobo, CEO của hãng Lockheed Martin Marillyn Hewson và Tư Lệnh Không Quân Hoàng Gia Úc, Air Marshall (Trung Tướng) 'Leo' Davies.

“Hôm nay đánh dấu một ngày rất quan trọng đối với Lực Lượng Quốc Phòng Úc và đặc biệt là Không Quân Hoàng Gia Úc,” Tướng Davies nói.

“Chào mừng chương sách mới nhất của câu chuyện về F-35, đây là sự kiện tiếp nhận nổi bật nhất cho Không Quân Hoàng Gia Úc trong 97 năm lịch sử của chúng ta,” ông nói tiếp. "Hai chiếc máy bay đã hạ cánh nơi đây ngày hôm nay đánh dấu bước đi mới nhất trong hành trình đầy lý thú cho Không Lực, mà hành trình này đã hình thành được hơn 16 năm."

Tướng Davies cũng nêu ra người tiền nhiệm của ông đã trong vai trò hàng đầu, Air Marshal (Trung Tướng) Geoff Brown, khi ông này nói, “Chiếc chiến đấu cơ The Joint Strike Fighter không thay thế gì cả, nhưng nó thay đổi mọi thứ; nó đòi hỏi một cách suy nghĩ mới và cách vận hành mới."

Trong bối cảnh của Úc, thì chiến đấu cơ F-35A đang thay thế 71 chiếc F/A-18A/B 'Classic' Hornet của hãng McDonnel Douglas (nay là Boeing), lần đầu tiên được sử dụng là vào năm 1985. Từ năm 2002, Úc đã trở thành thành phần cộng tác Lớp Thứ 3 (Tier 3 partner) trong chương trình quốc tế Joint Strike Fighter.

“F-35 không chỉ là chiến đấu cơ ở thế hệ thứ 5, với tốc độ và sự nhanh nhẹn và hệ thống thông tin cao cấp, nó còn là chất xúc tác để biến chúng ta thành lực lượng chiến đấu ở thế hệ thứ 5,” Tướng Davies nói thêm. “Một Lực Lượng Quốc Phòng Úc được tổng hợp lại sẽ lớn mạnh hơn sự gộp chung lại của tất cả các số thành phần của nó và F-35 đã là động cơ chính gây ra sự thay đổi này...”

Hai chiếc máy bay này hiện được đưa qua giai đoạn kiểm nhận (verification) và chứng thực (validation) để bảo đảm cho việc chúng sẽ hoạt động hoàn hảo với các hệ thống Kỹ thuật Thông tin và Liên lạc (ICT - Information and communications technology) và hạ tầng cơ sở của Úc - bao gồm cả các hệ thống Autonomic Logistics Information System (ALIS) của riêng Úc để điều khiển F-35. Cùng với việc chuyển giao các máy bay tiếp theo, công việc này sẽ kết thúc theo dự trù là ​​vào cuối năm 2020.

Hai máy bay nữa sẽ được chuyển đến căn cứ Williamtown vào tháng 4 năm 2019 và tám máy bay sẽ được giao vào cuối năm 2019. Chiến đấu cơ loại Hornet sẽ được cho nghỉ hưu vào cuối năm 2023.

Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Pyne mô tả chương trình mua F-35 như là dự án mua máy bay của không quân lớn nhất trong lịch sử Úc. “Chính phủ đang đầu tư hơn 17 tỷ đô la Úc [12.27 đô la Mỹ] để có được ít nhất 72 Joint Strike Fighters,” ông nói.

“The Joint Strike Fighter là thương vụ mua lại lớn nhất trong lịch sử của Không quân Hoàng Gia Úc và là phần chính yếu của 200 tỷ của Chính phủ trong việc xây dựng khả năng phòng thủ.


Nigel Pittaway
Huỳnh Thạnh chuyển ngữ
Lâm Viên
Nguyên bản: F-35 fighters arrive on Australian soil - Nigel Pittaway | Defense News

Lại nói về câu chuyện điện năng ở VN


VN đang thiếu điện và còn thiếu trầm trọng, nhưng khốn nỗi quốc gia này đang rơi vào vòng xoáy luẩn quẩn về đầu tư xây cất điện năng. Nghĩa có chuyện bi kịch là ở VN bây giờ làm điện năng lượng mặt trời cũng bị người dân phản đối, làm nhiệt điện còn bị phản đối dữ dội hơn, rồi làm điện hạt nhân cũng bị phản đối không kém các các phản đối các loại điện kia, và cuối cùng làm thủy điện còn gây phẫn nộ mạnh nhất trong dân chúng là thủy điện nó thường gây tai họa lớn nhất về sinh mạng, tài sản cho con người vì bão lụt, đập thủy điện bị vỡ,….

Điện tăng giá 7,5%, EVN nói chưa tính đủ

Tôi thì mỉa mai hay nói VN là quốc gia thất bại được che dấu bởi sùng bái bóng đá, và sự sùng bái cuộc cánh mạng công nghiệp 4.0 mà nó đang diễn ra hàng ngày rất tai họa. Chuyện bi hài nữa là VN đã và đang còn thiếu điện mà còn thiếu cả chuyên gia đào tạo về điện (kỹ sư địa chất, kỹ sư điện, kết cấu, cơ học,...), nhưng thừa thãi kỹ năng làm điện tử, điện thoại, tin học phần mềm, 4.0 và nhất là thừa thãi quá nhiều những kẻ giáo điều về cái gọi là khoa học "nghiên cứu Chủ nghĩa Marx-Lenin". Thậm chí ông Chủ tịch Hội đồng Lý luận T.Ư, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh Nguyễn Xuân Thắng cho rằng "Soi sáng Cách mạng 4.0 bằng tư tưởng của Karl Heinrich Marx (Các Mác). Đó là tai họa cho đất nước, khi mà cái cần cho VN đang rất thiếu làm khoa học về điện năng.

Đối với trong phân tích ngành điện của các tập đoàn điện lực lớn nhất thế giới và tất cả các tập đoàn điện lực các nước thì hãy nhớ rằng lĩnh vực điện năng là sống còn đối với một quốc gia, và là thước đó giá trị giàu nghèo. Và cũng hãy nhớ rằng vì điện năng nó liên quan đến an ninh sống còn của quốc gia thì hầu hết các nước thì lĩnh vực điện đều do nhà nước sở hữu cổ phần đóng vai trò chính, gọi là công ty quốc doanh, ví dụ ngay cả tập đoàn điện lực Hàn Quốc là Korea Electric Power Corporation, nó niêm yết chứng khoán chủ lực trên sàn NYSE, và KRX thì chính phủ Hàn Quốc đại diện cho các tổ chức quốc doanh nắm giữ cổ phần chiếm ít nhất trên 51%. Nghĩa là nó thông qua tài trợ của ngân hàng quốc doanh nhà nước là Ngân hàng Phát triển Hàn Quốc (Korea Development Bank của chính phủ Hàn Quốc quản lý ), rồi Chính phủ trung ương Hàn Quốc, các quỹ hưu trí Hàn Quốc nắm giữ cổ phần,….các cổ phần còn lại do các quỹ đầu tư, các ngân hàng quốc tế nước ngoài ắm giữ,….đó là một ví dụ về ngành điện năng,….

Quay trở lại hồ sơ điện năng thì thước đó các hộ gia đình tiêu dùng điện năng là nếu các hộ gia đình nào hay bình quân trên đầu người của quốc gia nào dùng nhiều điện năng nhất nó thường cho thấy quốc gia đó đang có nhiều người giàu nhất, có thu nhập cao hơn các nước có mức bình quân đầu người tiêu dùng điện năng ít (ta loại bỏ cách dùng điện năng lạc hậu ngốn nhiều điện). Ta nhắc lại là nếu so sánh một hộ gia đình hay một doanh nghiệp ở các nước công nghiệp tiên tiến như ở Mỹ, Nhật, Âu châu họ dùng máy móc thiết bị công nghiệp hay đèn thắp sáng tiên tiến tiết kiệm năng lượng mà nếu họ tiêu dùng điện năng cao hơn bình quân cùng so sánh với nước VN, TQ cùng lĩnh vực tiêu thụ điện năng (tính luôn cho các nước này dùng thiết bị tiêu thụ điện kém cỏi ngốn điện nhiều) thì nếu ta thấy mức tiêu dùng điện ở Mỹ, Nhật, Âu châu đang nhiều hơn các nước TQ, VN về so sánh đó thì ta đi đến kết luận là vế các nước Mỹ, Âu châu, Nhật họ đang giàu hơn, và đang sản xuất nhiều hơn cùng lĩnh vực, cũng như chi tiêu nhiều hơn (tất nhiên ta không so sánh hết cả cái đất nước TQ to lớn ngốn điện nhiều, vì so sánh đó là khập khiễng),…

Hãy nói về điện lực VN, đó là VN là quốc gia bị phản đối thủy điện, nhiệt điện nhiều nhất hiện nay, vì nó đang gây ra tai họa cho quốc gia này thì tôi mỉa mai là cái dân VN cái gì cũng phản đối thì lấy đâu ra điện để thắp sáng, sản xuất, không đầu tư thêm điện thì lấy đâu ra điện tăng theo dân số,…chẳng lẽ phản đối dùng điện ủng hộ dùng đèn dầu, đèn cầy, nến à,….

Thực tế người dân VN phản đối là đúng chứ không có sai, mà cái sai của VN về đầu tư điện là liên quan đến quá nhiều công nghệ thiết bị của TQ, kể cả công nghệ điện của thủy điên có thời Liên Xô,….đó là tai họa cho VN. Vì hãy nhớ rằng VN phát triển ồ ạt nhiệt điện quy hoạch bừa bãi trong những năm qua như thể quốc gia này vô chính phủ không ai kiểm soát, đó là tai họa và còn hậu họa. Vì người ta chỉ đi chăm lo cái chuyện chống tham nhũng, đốt củi, rồi làm mấy cái thứ linh tinh là họ không lo chuyện dám sát đầu tư kinh tế thực tế đang diễn ra để ngăn chặn nó.

Thực tế hãy nhớ rằng, nếu VN biết quy hoạch chăm lo đầu tư cho chiến lược phát triển nhà máy điện thủy điện của họ trong những thập kỷ Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng cầm quyền ở VN thì bây giờ VN không đến nỗi tệ để thiếu điện. Cái chuyện tập đoàn điện lực EVN đầu tư dàn trải phá hoại kinh tế mà người ta còn cổ súy khuyến khích thì ta không nói nó nữa mà ta hãy nói về điện là thủy điện.

Đó là VN là quốc gia có nhiều biển, sông ngòi, ao hồ trên diện tích và dân số, nghĩa là làm thủy điện biết quy hoạch như xây cất Nhà máy thủy điện Sơn La mấy thập kỷ trước,….vì thủy điện là rất rẻ về chi phí đầu tư và rất có lợi mà nhiều người hay đổ lỗi cho nó kém cỏi là sai lầm. Thủy điện nếu biết đầu tưu và điều tiết nó thì nó còn hữu ích có thể kiểm soát lũ lụt, cung cấp nước tưới và sản xuất thủy điện,….

Vì hãy nhớ rằng trên thế giới hầu hết các nước tiên tiến vẫn ưa chuộng đầu tư vào thủy điện làm điện, vì nó khá sạch và tiết kiệm. Và cũng nhớ rằng tất cả các nhà máy phát điện có công suất to lớn nhất thế giới nó đến từ nhà máy thủy điện mà ra. Và trên thế giới nếu tính 5 cái nhà máy phát điện lớn nhất thế giới thì nó đều liên quan đến nhà máy thủy điện. Đó là dẫn đầu xếp hạng 1 là Đập Tam Hiệp (bên Tàu), số 2 là Đập Itaipu (Brazil), số 3 là Đập Xiluodu (TQ), số 4 là Đập Guri (Venezuela trên sông Caroni), số 5 là Đập Tucuruí (Brazil). Hạng 6 thì chỉ thuộc về nhà máy phát điện nguyên tử Kashiwazaki-Kariwa của Nhật thôi.

Nghĩa là tầm quan trọng của thủy điện trong sản xuất điện năng rất lớn và đừng nghĩ là chỉ có nước lạc hậu mới hay dùng thủy điện là xây các đập nước, đó là sai làm nghiêm trọng, vì ngay cả nước Mỹ cũng có những đập nước thủy điện lâu đời và rất hữu ích. Mỹ có cái đập nước thủy điện Grand Coulee Dam (trên sông Columbia ở bangWashington); Bath County Pumped Storage Station (Virginia); Chief Joseph Dam (trên sông Columbia); Nhà máy điện Robert Moses Niagara (Lewiston, New York); Đập John Day (sông Columbia); Đập Hoover (sông Colorado),…nghĩa là Mỹ có cả trăm cái đập nước mà trong số đó có những đập nước có công suất phát điện lớn hơn cả nhà máy phát điện nguyên tử,….

Nói về Thủy điện có lẽ có hai quốc gia dẫn đầu khai thác loại điện năng này, đó là Brazil và TQ, vì Brazil nổi tiếng có nhiều sông ngòi nên họ tận dụng tối đa về điện năng rẻ này. TQ cũng thế. Tuy nhiên ở VN họ hay tư duy là hễ nghe tới thủy điện thì họ nghĩ rằng chỉ có công nghệ TQ và người TQ mới là kinh nghiệm nhất mà VN học tập của họ thì lầm lẫn tai hại là các đập thủy điện của TQ nó không do TQ làm chủ công nghệ hay làm chủ thiết kế thi công xây lấy mà nó do các nước ngoài làm như Canada, Mỹ, Pháp, UK,....vì TQ xây dựng rất kém cũng như về máy móc cơ khí cũng rất kém kể cả nhiệt điện là TQ họ nhập thiết bị máy móc tiên tiến ở nước ngoài như các động cơ tuabin chứ những thứ cũ kỹ của TQ làm thì TQ bán hay đầu tư sang VN,….

Đa số các nhà máy phát điện lớn nhất thế giới và lớn nhất quốc gia nó đều do nhà máy thủy điện dẫn đầu tạo ra công suất lớn nhất. Ví dụ ngay cả nước Nga cũng có nhà máy thủy điện Aushiger nó mới là nhà máy phát điện lớn nhất của Nga và của Liên Xô,…Nga dư dầu khí, khí đốt, than đá, nhưng nước Nga cũng dùng thủy điện rất lớn chứ không giỡn chơi. Đó là nước Nga thừa kinh nghiệm làm điện (nhiệt điện than đá, khí đốt), điện hạt nhân), nhưng họ vẫn chuộng thủy điện miễn phí và rẻ mà còn điều tiết được nước sông hồ, tưới tiêu,….

Những nước Châu Âu tiên tiến như nước Bỉ thì có cả chục cái nhà máy thủy điện, cụ thể như Nhà máy thủy điện Coo-Trois-Ponts, và năng lực tạo ra điện còn lớn hơn cả Nhà máy điện hạt nhân Doel, tổ máy số 3 ở Bỉ.

Ở Canada thì rất có kinh nghiệm về làm thủy điện, vì các công ty Canada hay tham gia tư vấn thiết kế, xây cất thủy điện cho TQ xưa kia. Các nhà máy thủy điện ở Canada đông như quân Nguyên và năng lực tạo ra điện từ thủy điện lớn gấp hơn nhiều điện hạt nhân, mặc dù danh hiệu nhà máy phát điện điện lớn nhất ở Canada nó thuộc về nhà máy điện hạt nhân Bruce, nhưng bên dưới nó là hai nhà máy điện bằng thủy điện xếp hạng 2 hạng 3 to lớn nhất Canada là nhà máy thủy điện Robert-Bourass, Churchill,…và cả mấy chục cái nhà máy thủy điện với những cái đập nước khá đẹp mắt và an toàn.

Kết luận của tôi đầy sự mỉa mai là VN là quốc gia dư thừa về sông ngòi để làm điện như thủy điện, và dư thừa nguồn cung than để làm nhiệt điện chạy than, nhưng nó lại đang rất khó tin là VN đang thiếu mọi thứ về nó thì thật quái đản không thể tin nổi. Vì nếu như thiếu luôn mấy thứ đó thì không biết họ làm điện bằng thứ gì hay là đi mua điện của thiên hạ.

Phương Thơ tên thật Betsy Graseck – hiện là chuyên gia cao cấp của ngân hàng đầu tư Morgan Stanley có trụ sở chính tại New York; một trong những thể chế tài chính lớn nhất của thể giới. Phương Thơ phụ trách giảng dạy CFA charterholder, Chartered Market Technician (CMT)… có khả năng nói viết thông thạo Pháp, Nhật và Việt Nam


Phương Thơ
Blog Phương Thơ
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑