Tin Tức Cập Nhật :

Trần Kỳ Trung - Tốt lắm!

Kết quả hình ảnh cho Tốt lắm

“Tốt lắm” là câu cửa miệng của ông. Tay thư ký thân tín có lần góp ý:

- Em hiểu ý anh nói câu đó, nhưng không cẩn thận , ví như …ví như…anh đến đám tang…mà quen miệng ,lại nói “tốt lắm” thì rất nguy!

Ông cười lớn, vỗ vai tay thư ký có tính cẩn thận này:

- Em góp ý cho anh như thế là tốt lắm! Anh cảm ơn, nhưng anh nói “tốt lắm!” là có ý nghĩa động viên tinh thần của đồng bào, động viên thanh niên có ý chí tiến công, động viên tầng lớp trí thức biết đem trí tuệ phục vụ tổ quốc…Tốt lắm! không đơn thuần chỉ là một lời khen mà là một biểu tượng tiến bộ, một định hướng cứ thế mà phấn đấu…tốt lắm em à !

Tay thư ký nghe vậy, rất vui. Và anh ta thật mừng, những đám tang lớn, hay những buổi truy điệu anh hùng liệt sỹ, “Sếp” không bao giờ nói “tốt lắm” mà dùng từ “tốt lắm” đúng nơi, đúng chỗ…

Ví như…

Khi xuống địa phương, đến một vùng dân còn nghèo khó, ông hỏi dân : “ Bà con ở đây đã có biện pháp gì để thoát nghèo ”. Bà con trả lời: “ Chúng tôi cho các cháu gái lấy chồng Đài Loan hoặc Hàn Quốc rồi gửi tiền về!”. Ồng nói “Tốt lắm!”. Rồi đến một vùng rừng núi, ông cũng hỏi bà con : “ Làm thế nào để có mức sống khá hơn?”. Bà con đồng thanh trả lời: “ Phá rừng trồng cà phê, cao su, hồ tiêu…” Ông hoan hỉ, nói ngay: “ Tốt lắm!”…

Câu “tốt lắm! “ lâu dần thành câu cửa miệng của nhiều người, đủ mọi lứa tuổi…

Rõ nhất, là ngôi trường mà ông học từ nhỏ, hay về thăm, nếu có dịp…

…Mỗi lần ông về thăm lại ngôi trường xưa là từ ban giám hiệu đến tất cả giáo viên, học sinh háo hức ra đón…

… Học sinh ngồi đông đủ ở sân trường, chăm chú nghe ông nói chuyện. Ông nói rất hay:

- Đất nước của chúng ta đang dần dần trở thành một đất nước văn minh, xã hội ngày càng đẹp lên, đi ra đường mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt thân thương, nụ cười triù mến… Đặc biệt xe chạy ngay hàng ,thẳng lối không chen nhau…Đất nước của chúng ta như vậy, các em thấy thế nào?

Tất cả lại đồng thanh:

- Tốt lắm!

Rồi một lần khác cũng về thăm trường, gặp riêng giáo viên, ông nói:

- Tôi vốn là học sinh trường này, yêu và thương tha thiết các thầy cô, Mong các thầy cô yêu thương các em học sinh cũng như vậy. Dạy học thật tốt, nâng cao trí tuệ cho các em, giúp các em ra trường là có việc làm, vào được đại học, không em nào thất nghiệp, sống cù bơ, cù bất…cho dù hiện tại các thầy cô nhận lương thấp, thậm chí có tháng còn không có, có người không có chỗ ở, không có phương tiện đi lại… nhưng chúng ta cố gắng khắc phục , khắc phục để hoàn thành nhiệm vụ . Các thầy, cô thấy tôi nói thế nào?

Mấy thầy cô nhìn nhau rồi đồng thanh:

- Tốt lắm!

Tiếng “ Tốt lắm!”ở trường này , quen miệng ở chỗ nào người ta cũng nghe… Học sinh trốn học, ra quán chơi trò chơi điện tử, gặp nhau cũng nói: “ Tốt lắm!”, giáo viên mượn giáo án của nhau, qua mặt hiệu trưởng, tự khen với nhau: “ Tốt lắm!”…

…Hôm ấy!

Thầy hiệu trưởng bất ngờ triệu tập hết tất cả giáo viên học sinh lại thông báo một tin khẩn:

- Thầy thông báo cho các thầy cô và các em trong trường được biết, thầy vừa nhận được điện, cách đây một tiếng đồng hồ, đồng chí T…một nhà lãnh đạo lớn, một cựu học sinh cũ của trường, thường hay về thăm trường chúng ta ,cho những lời chỉ bảo quý báu, mất đột ngột. Đây là tổn thất lớn không riêng cho tỉnh nhà mà cho cả nhà trường chúng ta - Ông hiệu trưởng quen miệng nói y như ông ấy về trường nói dạo nào - Các thầy cô và các em thấy thế nào ? 

Cả trường lại đồng thanh:

- Tốt lắm!

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

Các ngài còn biết làm gì ngoài tăng thuế?

Kết quả hình ảnh cho tăng thuế xăng dầu

Cách đây hai tháng, anh bạn tôi mua chiếc ô tô, giá 1,2 tỷ đồng. Tôi hỏi, sao không để qua năm thuế nhập khẩu về 0% rồi hãy mua, có phải rẻ hơn không? Anh ta cười khẩy, nói: Đừng tin chúng nó, giảm cái này thì lại tăng cái kia, đâu lại vào đấy cả thôi. Hãy nghĩ đi, với bộ máy cồng kềnh đó, tham nhũng như thế, làm ăn thất bại như vậy nếu giảm thuế lấy nguồn nào để chi tiêu. Như xăng dầu chẳng hạn, Hiệp định thương mại tự do trong nội khối ASEAN (ATIGA), Hiệp định thương mại hàng hóa ASEAN-Trung Quốc (Hiệp định ACFTA) Hiệp định thương mại hàng hóa ASEAN-Hàn Quốc (Hiệp định AKFTA) đã ký rồi, nhưng giá xăng có giảm không, chẳng đời nào (Khi ký kết hiệp định này, Việt Nam phải thực hiện lộ trình cắt giảm mức thuế nhập khẩu ưu đãi đặc biệt đối với các mặt hàng xăng dầu). Không tin cứ chờ đó mà xem. Nghe vậy, tôi bán tín bán nghi.

Mấy ngày nay cái tin Bộ tài chính dự định tăng thuế môi trường lên gấp đôi hoặc gấp ba hiện nay (từ 3.000 - 8.000 đồng/lít) đang làm nóng các trang báo. Báo Đất Việt “1lít xăng Việt gánh 8.000đ thuế môi trường: Cao gấp rưỡi Mỹ”. Báo Dân trí “1 lít xăng gánh tới 8.000đ: tăng rồi tiền để làm gì?". Báo Người lao động: “Cân nhắc tăng thuế bảo vệ môi trường xăng, dầu”. Báo Tuổi trẻ “Bảo vệ môi trường, thuế và sức mua”… Vtc.vn “Thuế môi trường tăng đến 8.000 đồng/lít: Giá xăng sẽ lên tới đâu?" Vietnamnet.vn “Tăng cao nhất 8.000 đồng/lít xăng: Liên tiếp tăng tốc thu thuế”…

Tin này thực sự làm người dân choáng váng. Nhưng cũng chưa đến độ phải ngất lịm nhập viện như tin vàng miếng SJC bị từ chối.

Lý do của việc tăng thuế xăng dầu được ban soạn thảo luật giải thích: nhằm tạo dư địa mức thuế để điều chỉnh, phù hợp với chính sách phát triển kinh tế xã hội trong thời gian tới, nhất là trong điều kiện hội nhập ngày càng sâu rộng, phải thực hiện lộ trình cắt giảm thuế nhập khẩu đối với xăng dầu theo các cam kết quốc tế…

Nghe mà điên, nhưng có lẽ còn điên hơn khi mỗi lần đề xuất tăng thuế môi trường đối với xăng dầu thì ông Bộ trưởng Bộ Tài chính lại cam kết, tăng thuế không làm tăng giá xăng dầu - Năm 2015, khi thuế môi trường tăng từ 1000đ lên 3000đ, Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng nói, xăng không tăng sau khi áp dụng thuế môi trường song thực tế lại tăng tới hai lần sau đó. Ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn – thứ trưởng Bộ tài chính còn nói kinh hơn “Tăng thu thuế môi trường sẽ được lòng dân hơn”.

Bây giờ nếu thuế môi trường xăng dầu lên 8.000đ, chẳng ai tin là giá xăng không tăng. Mà giá xăng tăng thì tất nhiên các hàng hóa khác sẽ tăng theo. Vì chẳng có cái phương tiện nào không dùng xăng dầu để vận chuyển hàng hóa (kể cả gián tiếp là bằng điện). Ví dụ như vận tải hành khách: Giá xăng tăng, nhà xe buộc phải tăng giá vé. Ai mua vé? là người dân. Cuối cùng đích ngắm vẫn túi tiền của người dân.

Và không minh bạch ở chỗ, không một quan chức nào nói cho người dân biết số tiền thu từ thuế bảo vệ môi trường đó để bảo vệ môi trường như thế nào ? Nói trắng ra rằng, chẳng có bảo vệ gì ở đây cả, tăng thuế xăng dầu để bù vào cái ngân sách Nhà nước đang trống rổng. Báo Tuổi Trẻ đã đưa ra số liệu tổng thu và tổng chi thuế môi trường rất rõ ràng.

Theo số liệu thống kê Việt nam tiêu thụ khoảng 38 triệu lít xăng dầu mỗi ngày. Với xăng dầu thì thuế suất thuế nhập khẩu đang là 18%, thuế suất thuế tiêu thụ đặc biệt là 10%, thuế GTGT 10%, phí bảo vệ môi trường 1.000 đồng. Áp dụng công thức tính giá cơ sở dựa trên các chi phí đầu vào như trên có thể thấy giá thành mỗi lít xăng đã bị đẩy lên khoảng 8.000 đồng. Nếu nay tăng thêm 7.000 đồng thuế môi trường vậy mỗi một lít xăng dầu đã gánh tới 15.000đ tiền thuế.

Cũng theo số liệu của Tổng cục Thống kê, tiền xăng hiện tại chiếm khoảng 7% thu nhập hàng tháng của người dân. Trong khi đó chi phí xăng dầu trên thu nhập bình quân của các nước Đông Nam Á chỉ nằm trong khoảng 0,5 - 3,5% thu nhập.

Thực tế chỉ ra rằng: Ngay cả những nước có nền công nghiệp hàng đầu - khí thải làm ô nhiễm môi trường trầm trọng như Mỹ, Nhật… cũng không có cái thứ thuế lạ lùng như ở nước ta. Giá xăng ở Mỹ rẻ hơn Việt Nam, ấy vậy mà hơn 90 triệu dân Việt vẫn cứ im lặng cam chịu, thế mới biết dân ta giỏi chịu đựng. Lời Tản Đà nói không sai: Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn/ Cho nên quân nó dễ làm quan/Đào mà đào được nên đào mãi…

Thử nghĩ mà xem, các ngài lãnh đạo ở nước ta có làm được gì mang để mang lợi ích cho người dân ngoài việc nghĩ ra các thứ thuế, và làm sao để tăng thuế, để moi tiền của dân. Hiện tại có khoảng 15 loại thuế chính và hơn 300 loại phí, lệ phí. Và các loại thuế, phí này không ngừng tăng: Học phí tăng, viện phí tăng, giá điện tăng, giá nước tăng, phí cầu đường tăng, thuế xăng tăng… thử hỏi còn cái gì không thuế phí, còn loại thuế phí nào đã có lại không tăng?

Định An

(Dân Luận)

Liệu Việt Nam có ngả về phía Trung Quốc

Chuyến thăm Trung Quốc của ông Trọng là nhằm phát triển mối quan hệ chặt chẽ hơn với Trung Quốc, nhưng không có nghĩa là các nhà lãnh đạo Hà Nội theo đuổi trục quan hệ Bắc Kinh giống như Duterte.


Mối quan hệ chặt chẽ hơn với Bắc Kinh
Lần đầu tiên sau ĐH Đảng toàn Quốc XII, ông Trọng có chuyến thăm Trung Quốc và đây là chuyến công du nước ngoài đầu tiên năm 2017. 

Trong chuyến thăm này, Hà Nội và Bắc Kinh đạt một loạt các thỏa thuận nhằm tăng cường hợp tác giữa hai đảng cầm quyền và hai nước láng giềng ở nhiều cấp độ, và trong các lĩnh vực khác nhau. Một trạng thái thân thiện hơn so với bảy tháng trước. 

Trong thực tế, Trung Quốc là hàng xóm gần nhất của Việt Nam, chia sẻ không chỉ đất liền, biển và có nhiều tương đồng về chính trị, kinh tế. Việc ổn định mối quan hệ với Bắc Kinh dường như là một ưu tiên của giới cầm quyền Hà Nội trong duy trì sự sống còn của Đảng.

Ông Nguyễn Phú Trọng đi trên thảm đỏ, được chào đón với 21 phát súng. Năm trong 7 thành viên Ủy ban Bộ Chính Ông đã được chào đón trên thảm đỏ khi đến nơi của mình tại sân bay quốc tế Bắc Kinh và một lễ đón chính thức với danh dự đầy đủ tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh vào tháng 12. Năm trong bảy thành viên của Ủy ban Ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC), trong đó có chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường đã tiếp đón.

Trước đó, vào cuối tháng Chín, ông Nguyễn Xuân Phúc cũng được chào đón tương tự. 

Nó ám chỉ, Bắc Kinh đánh giá cao mối quan hệ với Hà Nội sau hàng loạt căng thẳng liên quan đến các vấn đề chủ quyền lãnh thổ.

Chuyến thăm này bị ảnh hưởng bởi chuyến thăm của Thủ tướng Najib Razak tới Trung Quốc vào tháng Mười một, trong đó nhấn mạnh nâng cao mối quan hệ lên “tầm cao mới”. Kuala Lumpur và Bắc Kinh đã ký kết nhiều thỏa thuận mới, bao gồm cả hợp đồng quốc phòng đầu tiên của Malaysia với Trung Quốc. Trước đó nữa, Tổng thống Rodrigo Duterte cũng có chuyến thăm bước ngoặt đến Bắc Kinh, nơi ông long trọng tuyên bố “tách khỏi Mỹ”, và ca ngợi mối quan hệ với Bắc Kinh.

Cuối cùng, Donald Trump nắm quyền Tổng thống cũng ảnh hưởng đến tư thế của Hà Nội trước Bắc Kinh. Trong thời cầm quyền của Obama, quan hệ Việt-Mỹ được kết nối chặt chẽ và cũng cổ với nhiều thỏa thuận. Nổi bật trong số đó là những chuyến thăm lần đầu của ông Trọng tới Washington vào năm 2015, chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama vào năm 2016, chính thức chấm dứt lệnh cấm vận vũ khí sát thương và ủng hộ Việt Nam gắn chặt với TPP. Tuy nhiên, quan hệ Việt – Mỹ sẽ bất ổn hơn trong thời kỳ sắp tới, với nguy cơ sụp đổ TPP và sự điều chỉnh chính sách đối ngoại dưới triều đại Trump.

Nhưng không phải là sự thay đổi giống Duterte 

Một trong những mối lo ngại nhất mà Hà Nội đối diện là sự thâm hụt thương mại vơi Trung Quốc. Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam (GSO), trong năm 2016, Việt Nam xuất khẩu 21.8 tỷ USD nhưng nhập khẩu 49.8 tỷ USD. Tăng cao hơn so với năm ngoái.

Trong nhiều năm qua, Hà Nội đã yêu cầu Bắc Kinh hỗ trợ cân bằng thương mại song phương bằng cách tạo điều kiện tốt hơn cho hàng hóa Việt Nam thâm nhập thị trường Trung Quốc. Và trong buổi nói chuyện với Nguyễn Phú Trọng, ông Tập Cận Bình hứa rằng Trung Quốc sẽ làm nhiều việc hơn để đưa mối quan hệ thương mại giữa hai nước cân bằng hơn.

Dù thế, sẽ mất nhiều năm hoặc nhiều thập kỷ, để Việt Nam cân bằng thương mại với Trung Quốc. Vì thế - để tránh phụ thuộc kinh tế vào người láng giềng khổng lồ của mình và để duy trì phát triển kinh tế - Việt Nam cần quan hệ tốt hơn với các đối tác lớn, đặc biệt là Liên minh châu Âu và Mỹ, vốn được hưởng thặng dư thương mại khổng lồ trong những năm gần đây. Trong năm 2016, Việt Nam xuất khẩu 34 tỷ USD (hàng hoá) sang EU, đối tác thương mại lớn thứ ba, và 38.1 tỷ USD đến Mỹ.

Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam và là bạn hàng thứ hai, do đó Hà Nội sẽ cố gắng hết sức mình để duy trì và cải thiện quan hệ với Washington.

Một lý do nữa là Việt Nam đang tìm kiếm các mối quan hệ tốt hơn với Mỹ và các cường quốc khác, bao gồm cả Nhật Bản và Ấn Độ, liên quan đến tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc.

Trong chuyến thăm Trung Quốc của ông Nguyễn Phú Trọng, hai bên cam kết sẽ quản lý những khác biệt lãnh hải và tránh bất kỳ hành động nào có thể làm phức tạp tình hình, leo thang căng thẳng ở Biển Đông. Tuy nhiên, sau khi “thẳng thắn” trao đổi quan điểm thì cả hai bên vẫn chưa thế chấp nhận vị trí chính của nhau tại vùng biển tranh chấp.

Theo một bài viết của VOV trích dẫn phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng, khẳng định “lập trường nhất quán của Việt Nam trong xử lý các tranh chấp ở Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước năm 1982 của Liên Hợp Quốc về Luật biển (UNCLOS).”

Ngược lại, Bắc Kinh phản đối bất kỳ phương pháp pháp lý trong giải quyết các tranh chấp. Thay vào đó, khăng khăng đòi hỏi đàm phán song phương.

Bản thông cáo chung đã không đề cập đến sự khác biệt tuy nhỏ nhưng rất lớn này.

Và do đó, Hà Nội luôn dè chừng trước tham vọng bá quyền của Bắc Kinh. Do đó, trong khi ông Tổng Bí thư tìm đến Trung Quốc, thì ở Hà Nội, ông Nguyễn Xuân Phúc lại tiếp Ngoại trưởng Mỹ John Kerry. Dù cuộc viếng thăm lần này không tác động quá nhiều đến quan hệ hai nước, tuy nhiên, Thủ tướng Việt Nam bày tỏ vui mừng trước những thành tựu trong quan hệ Mỹ-Việt và mong muốn của Việt Nam trong củng cố mối quan hệ song phương. Điều đó cho thấy các lãnh đạo Việt Nam thực sự coi trọng mối quan hệ với Washington.

Chỉ một ngày sau khi trở về từ Trung Quốc, ông Nguyễn Phú Trọng đã tiếp đón Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe. Trong các cuộc hội đàm riêng với Thủ tướng Nhật Bản, bốn nhà lãnh đạo gồm Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội - khẳng định mong muốn của Hà Nội trong làm sâu sắc thêm mối quan hệ kinh tế và chiến lược với Nhật Bản. Về phần mình, trong chuyến thăm hai ngày này, ông Abe cam kết sẽ cung cấp cho Việt Nam sáu tuần tra bảo vệ bờ biển mới, trị giá 338 triệu USD, là một phần của khoản vay 1 tỷ USD mà Tokyo cung cấp Hà Nội.

Quan hệ Việt -Nhật đã tiến triển đáng kể trong những năm gần đây xuất phát từ sự chia sẻ lo ngại trước tham vọng hàng hải của Bắc Kinh. E ngại này cũng giúp Ấn Độ - Việt Nam đến gần nhau hơn. Sáu tháng trước, trước khi chuyến thăm của ông Nguyễn Xuân Phúc đến Trung Quốc, Hà Nội đã tiếp đón Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi. Hai nước đồng thuận nâng mối quan hệ từ “đối tác chiến lược” lên “quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” và New Delhi đã đồng ý cung cấp cho Việt Nam một khoản vay quốc phòng trị giá 500 triệu USD.

Còn nhớ, sau chuyến thăm Trung Quốc vào tháng Mười năm ngoái, ông Duterte đã công khai sự thay đổi hướng nhìn của Manila đến Bắc Kinh (thay vì Washington như trước), một số quan hệ chuyên gia quốc tế, đặc biệt là từ Trung Quốc , dự đoán rằng, nó sẽ tác động và lôi kéo các nước khác làm theo, chẳng hạn như Việt Nam.

Trước chuyến thăm của ông Nguyễn Phú Trọng, Thời báo Hoàn Cầu đã cho đăng một bài chính luận, trong đó cho rằng, sự thay đổi trong chính sách ngoại giao của lãnh đạo Philippines đã giúp “thiết lập một ví dụ tốt cho các nước Đông Nam Á khác, trong đó có Việt Nam.”

Tất cả minh chứng, dù Hà Nội ưu tiên quan hệ với Bắc Kinh, thì cũng đồng thời tìm kiếm các mối quan hệ mạnh mẽ hơn với các nước khác, đặc biệt là Mỹ, Nhật Bản và Ấn Độ, để đối trọng với Trung Quốc, cả về kinh tế và chiến lược. Nó cũng cho thấy, lãnh đạo Việt Nam không công khai nghiêng về phía Bắc Kinh như cách mà Tổng thống Duterte đã làm.

Mẫn Nhi

Lược dịch từ Atimes

(VNTB)

Chấp nhận lưu thông tiền Nhân Dân Tệ, là TQ mua đứt VN.


Chấp nhận cho doanh nghiệp Trung Quốc thanh toán Nhân dân tệ tại Việt Nam chắc chắn sẽ là điều mà Trung Quốc khao khát nhất với một đất nước đang kiệt quệ kinh tế như Việt Nam . Và nếu điều đó thành sự thật thì việc xâm lược nước Việt Nam sau hơn 1000 năm bế tắc của người Tàu sẽ hoàn thành. Vì đơn giản, họ sẽ in đủ tiền để mua tất cả đất nước của chúng ta. 

Ngày 1/10/2016 đúng vào ngày quốc khánh TQ, đồng Nhân dân tệ của TQ được đưa vào nhóm giỏ các đồng tiền dự trữ của thế giới cùng với các đồng tiền Đôla Mỹ, Bảng Anh, Yên Nhật là 4 đồng tiền nằm trong nhóm đồng tiền sử dụng cho quyền rút vốn đặc biệt ( SDR). Đã nhiều chuyên gia kinh tế thế giới ngăn cản điều này vì đồng Tệ của TQ không chiếm tỷ trọng lớn trong thanh toán quốc tế và có thể coi đây là một thành công của TQ nhằm khẳng định vị thế của mình. 

Đối với đất nước ta thì đây là một quyết định nguy hiểm , vì với một đất nước đã lệ thuộc nhiều mặt thì chúng ta dễ dàng phụ thuộc sâu hơn và đánh mất quyền kiểm soát TQ khi đồng tiền họ mạnh lên. Với tình trạng thiếu vốn trầm trọng cho các dự án trong nước và không có nguồn thu ( do tham nhũng , trốn thuế) . Doanh nghiệp và các tổ chức nhà nước sẽ dễ dàng vay nợ, chấp nhận thanh toán bằng đồng Tệ của TQ và biến nước ta trở thành nền kinh tế phụ thuộc hoàn toàn với TQ. Những phân tích sau đây cho thấy sự nguy hiểm và kết cục của vấn đề này. 

1. TƯƠNG QUAN GIỮA 2 NỀN KINH TẾ: CHUỘT VÀ VOI. 

GDP của Việt Nam trong năm 2015 theo thông báo là 198,8 tỷ USD. Năm 2016 chúng ta chưa có số liệu song chắc chắn sẽ suy sụp thảm hại do thảm họa Formosa đã hủy hoại các ngành thủy hải sản, du lịch và gây rối loạn trong xã hội, ước tính còn 180 tỷ USD.Trong khi đó GDP của TQ năm 2016 đạt 10.000 tỷ USD. Như vậy nền kinh tế chúng ta so với TQ là 1/56 lần. Một tương quan tệ hại. 

Song chưa dừng tại đó chiếm tỷ trọng lớn trong nền kinh tế nước ta là khu vực đầu tư nước ngoài. Năm 2015, khu vực này xuất khẩu đạt 115,1 tỷ USD so với khu vực kinh tế trong nước chỉ xuất khẩu được 47,3 tỷ USD. Như vậy sức sản xuất của khu vực trong nước chiếm chưa đầy một nửa so với khu vực đầu tư nước ngoài. 

Nước ta thường xuyên nhập siêu với TQ với tốc độ tăng chóng mặt. Trong 15 năm qua, GDP chúng ta tăng 5,5 lần song nhập siêu từ TQ tăng 171 lần. Đây là biểu hiện cho một nền kinh tế lệ thuộc sâu. Và lệ thuộc kinh tế luôn kéo theo lệ thuộc chính trị và mọi mặt đời sống. Trong năm 2015, tốc độ nhập siêu từ TQ lần đầu giảm, do sự có mặt của các mặt hàng xuất khẩu điện tử của Samsung tuy nhiên điều này không thay đổi bản chất vấn đề. Theo con số thông báo là năm 2015, Việt Nam nhập siêu 32 tỷ USD từ TQ. Con số thực tế có thể gấp đôi vì sự hoạt động của hàng lậu với sự tiếp tay chính thức và không chính thức là không thể kiểm soát. 

2. CHÚNG TA LẤY GÌ BÙ ĐẮP CHO SỰ THÂM HỤT THƯƠNG MẠI VỚI TQ.

Lẽ dĩ nhiên, thâm hụt thương mại sẽ dẫn đến sự thiếu ngoại tệ để thanh toán quốc tế. Mỗi năm Việt Nam cần nhu cầu khoảng 15 – 20 tỷ USD để trả nợ là một gánh nặng khủng khiếp với một nền kinh tế chưa tới 200 tỷ USD. Phần lớn nền kinh tế đó dựa trên đầu tư, và vốn đầu tư là vay nợ nước ngoài. Trong những năm gần đây, các nguồn ODA từ Nhật Bản và nguồn vay từ WB đang giảm dần , các nguồn hỗ trợ không hoàn lại đã không còn do Việt Nam đã thoát chuẩn nước nghèo. Khiến chúng ta khốn đốn và nguồn vay hiện nay của Việt Nam là TQ. Sự lệ thuộc càng trở nên trầm trọng với hơn 90% dự án quan trọng rơi vào tay nhà thầu TQ với nhiều yêu cầu tai hại. 100% dự án do các nhà thầu này thi công vượt vốn chậm tiến độ và thua lỗ thảm hại. Nhiều dự án không thể đưa vào hoạt động. Cuộc tấn công bằng kinh tế đã tỏ ra hiệu quả gấp 100 lần các cuộc chiến tranh trước đây bởi vì chúng ta đã bán đất để bù váo sự thâm hụt đó. Có thể coi đất là một mặt hàng Việt Nam đã xuất cho TQ. 

TQ xuất khẩu sang Việt Nam phần lớn thiết bị, công nghệ cũ kỹ, rau quả , hóa chất độc hại. Hóa chất độc hại lan tràn trên khắp đất nước dẫn đến bệnh tật, hủy hoại nhân tính người Việt. Chúng ta xuất khẩu sang TQ, nguyên liệu thô như khoáng sản, than , rau quả sạch hơn với giả rẻ mạt. Sự thao túng của Trung quốc vào nền kinh tế đã khiến nền kinh tế chúng ta bị tê liệt.Chúng kiểm soát vận tải, kiểm soát các chợ đầu mối. Tiền lời bằng tiền Việt chúng dành cho các công ty sân sau mua đất Việt Nam. Đất nước có quá nhiều doanh nghiệp giàu đột xuất , mua đất chiến lược khắp nơi, xây chùa chiền to hoành tráng đều từ nguồn tiền này. Và quyền kiểm soát các khu đất chiến lược quan trọng trên khắp toàn quốc dần thuộc về người TQ. 

3. CÁI CHẾT CUỐI CÙNG : SỬ DỤNG NHÂN DÂN TỆ

Ngay từ đầu năm 2015, truyền thông Việt Nam đã dọn dường cho việc sử dụng Nhân Dân Tệ tại Việt Nam với bài báo Kiến nghị dùng nhân dân tệ trên vnexpress.net . Và sau sự ký kết 15 thỏa thuận của Việt Nam với TQ vừa rồi điều này sẽ diễn ra không xa. Trong 15 điều này đều là sự tính toán sâu xa quỷ quyệt của TQ với Việt Nam khi cố tình áp đặp mọi chiến lược Quốc phòng, Kinh tê, Nhân sự, Giáo Dục triệt để để đồng hóa Việt Nam. Song chúng ta chú ý tới 4 điều:

2. Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh tế Trung ương với Trung tâm Nghiên cứu phát triển Quốc vụ viện Trung Quốc;

5. Hiệp định khung hợp tác cửa khẩu biên giới đất liền giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Tổng cục Hải quan Trung Quốc;

9. Kế hoạch hợp tác Du lịch Việt Nam – Trung Quốc giai đoạn 2017-2019;

15. Biên bản ghi nhớ giữa Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Phát triển Trung Quốc về Hợp tác tài trợ dự án và cho vay song phương trung dài hạn giai đoạn 2017-2019.

Đây là những điều sẽ dẫn tới việc ban hành quyết định chấp nhận thanh toán bằng Nhân Dân Tệ tại Việt Nam sắp tới. 

Và đó là cái chấm hết cho một dân tộc lệ thuộc. Đã không đứng trên đôi chân mình để sản xuất, tự cường. Mà dùng sức mạnh quyền lực để kìm hãm và tiêu diệt nhau. Để thủ lợi và tiêu diệt dần sức sản xuất trong nước. TQ không cần tiêu diệt Việt Nam bằng một cuộc chiến tranh đẫm máu và gây dự luận bất lợi với Thế giới như trong lích sử. Họ dùng tiền để mua đất nước chúng ta , và bằng muôn mưu ma chước quỷ lừa gạt bằng tâm linh, ý thức hệ. 

Sau một thời gian khó khăn, dân Việt sẽ đồng loạt bán đất để ăn dần. Trong vòng 2-3 năm, chúng ta có nhiều tiền Nhân Dân Tệ trong ngân hàng, song ra đường, tất cả mọi nơi đều là người Tàu. 

Hãy đau xót và nhìn nhận số phận đang chờ đợi. Khi đồng Nhân Dân Tệ được chấp nhận lưu thông tại Việt Nam. Cách bán nước nhanh nhất có trong đầu óc bạn, nếu bạn chấp nhấn sử dụng đồng tiền này. Trung Quốc chỉ cần chấp nhận lạm phát 3-5 % bằng cách in thêm tiền. Thì họ đã đủ sức MUA ĐỨT VIỆT NAM.

Trung Quang

(FB Trung Quang)


Cam kết Việt-Trung về tranh chấp trên biển có đáng tin?

Tàu cảnh sát biển Trung Quốc xịt vòi rồng vào một tàu cá Việt Nam trên biển Đông hôm 2/6/2014. AFP photo
Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng kết thúc chuyến thăm hữu nghị Trung Quốc với một thông cáo chung nhấn mạnh cam kết giữa hai nước trong việc kiểm soát bất đồng trên biển và giữ gìn hòa bình ổn định ở khu vực biển Đông.

Kết thúc chuyến thăm hữu nghị Trung Quốc kéo dài từ ngày 12 đến 15 tháng 1 vừa qua, Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Việt Nam và người đồng cấp Trung Quốc Tập Cận Bình đã ra một thông cáo chung giữa hai nước nhấn mạnh việc kiểm soát tốt những bất đồng trên biển, cam kết không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, giữ gìn hòa bình, ổn định ở biển Đông. Hai bên cũng tuyên bố sẽ tôn trọng tuyên bố về ứng của các bên trên biển Đông (DOC) và sớm xây dựng Bộ Quy tắc về ứng xử ở biển Đông COC.

Hy vọng dè dặt

Một số chuyên gia trong nước đã đón nhận những cam kết được đưa ra trong tuyên bố này một cách dè dặt, thậm chí nghi ngờ về khả năng cam kết có thể được thực hiện.

Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban biên giới chính phủ bày tỏ hy vọng những cam kết giữa lãnh đạo hai nước sẽ được tôn trọng nhưng ông cũng tỏ ra dè dặt khi đưa ra nhận định về phía Trung Quốc:

Về mặt hy vọng thì chúng tôi nghĩ là nếu như cả hai bên đều nghiêm túc thực hiện những cam kết đó thì tình hình biển Đông sẽ có những phát triển tốt hơn, và không có khả năng xảy ra chiến tranh. Việc vi phạm các quyền và lợi ích của các nước sẽ giảm đi, đặc biệt tôn trọng các nguyên tắc xử lý trên biển Đông luật pháp quốc tế, đặc biệt là công ước quốc tế về luật biển năm 1982. Đó là về phía Việt Nam, dư luận tiến bộ hy vọng vào Trung Quốc. Chúng ta rất tin tưởng, hy vọng và mong muốn như vậy để có thể giải quyết mọi tranh chấp bằng biện pháp hòa bình nhưng trong thực tế thì chúng ta đã chứng minh được những thỏa thuận đó không đi đôi với việc làm.

Chuyên gia về biển Đông của Việt Nam, ông Đinh Kim Phúc từ Sài Gòn nói rằng ông không tin vào những cam kết về vấn đề biển Đông giữa hai nước được nêu ra trong tuyên bố vì đây cũng là những gì mà hai nước đã từng nói nhiều lần trước kia mà không thực hiện được:

Trong toàn bộ thông cáo chung giữa tổng bí thư Việt Nam nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ký thì tất cả những nội dung này chỉ lặp lại những nội dung của các đời Tổng Bí thư trước ở chừng mực này hay chừng mực khác chứ không có cái gì mới. Bản thân tôi không hy vọng bất cứ nội dung nào được Trung Quốc thực hiện và tất cả những gì mà nhiều đời Tổng Bí thư đã nêu ra kể cả phía Trung Quốc lẫn Việt Nam thì Trung Quốc chỉ xem những chữ ký đó, những dòng chữ đó chỉ là tờ giấy lộn mà thôi.

Những cam kết liên quan đến giải quyết các bất đồng trên biển giữa hai nước hay việc tôn trọng DOC và hướng tới COC luôn được nhắc tới trong các chuyến thăm và làm việc giữa lãnh đạo hai nước. Trong tuyên bố chung kết thúc chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình tới Việt Nam vào tháng 11 năm ngoái, điểm thứ 7 của tuyên bố cũng nói rằng hai bên nhất trí cùng nhau kiểm soát tốt bất đồng trên biển, thực hiện đầy đủ và có hiệu quả DOC, thúc đẩy sớm đạt được COC, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, xử lý kịp thời, thỏa đáng vấn đề nảy sinh, duy trì hòa bình, ổn định ở biển Đông. Xa hơn nữa, trong chuyến thăm của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc vào tháng 4 năm 2015, tuyên bố chung của hai nước cũng nói như vậy ở điểm thứ 5 của tuyên bố.

Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường gặp Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Bắc Kinh ngày 13 tháng một năm 2017. AFP photo
Tuy nhiên trong suốt năm 2015 và 2016, Trung Quốc vẫn có những hành động bị các nước khác coi là làm phá vỡ thực trạng và làm mất ổn định tình hình biển Đông như việc triển khai vũ khí ra quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam và quần đảo Trường Sa đang tranh chấp với Việt Nam và những nước khác trong khu vực. Trong suốt thời gian từ năm 2013 đến nay Trung Quốc đã liên tục tiến hành việc xây lấp các đảo và bãi đá trong khu vực quần đảo Trường Sa bất chấp những lên án của Mỹ và những nước khác trong khu vực. Báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ hồi năm 2015 cáo buộc Trung Quốc đã bồi đắp hơn 1,170 ha đất ở khu vực quàn đảo Trường Sa tính đến tháng 6 năm 2015, nhiều hơn 17 lần trong vòng 20 tháng so với tổng cộng đất đai được bồi đắp bởi các quốc gia có tranh chấp trong khu vực tỏng suốt 40 năm qua.

Hữu nghị nhưng vẫn nghi ngờ

Thạc sĩ luật Hoàng Việt, thành viên Quỹ nghiên cứu biển Đông cho rằng mặc dù một mặt hai nước muốn củng cố quan hệ hai nước nhưng mặt khác Việt Nam vẫn không thể tin tưởng Trung Quốc

Chúng ta biết là trong những thời khắc quan trọng lãnh đạo Việt Nam đều sang Trung Quốc để trao đổi quan điểm vì Việt Nam là một quốc gia nhỏ nằm cạnh Trung Quốc là một cường quốc trên biển cho nên Việt Nam rất biết nếu duy trì hòa bình thì Việt Nam phải liên quan đến Trung Quốc. Tuy nhiên mặt thứ hai là đối với những tranh chấp trên biển và tham vọng của Trung Quốc trên biển thì Việt Nam hoàn toàn không tin tưởng Trung Quốc dù hai bên luôn luôn đặt ra vấn đề là hai bền cùng thỏa thuận với nhau nhưng tất cả những thỏa thuận đó chỉ là trên giấy chứ trên thực tế chưa thực sự xảy ra. 

  ... Việt Nam là một quốc gia nhỏ nằm cạnh Trung Quốc là một cường quốc trên biển cho nên Việt Nam rất biết nếu duy trì hòa bình thì Việt Nam phải liên quan đến Trung Quốc.
- Thạc sĩ luật Hoàng Việt
Điều này thể hiện trong việc Việt Nam tiếp tục củng cố tiềm lực quốc phòng của mình, triển khai giàn phóng tên lửa di động đến một số đảo ở Trường Sa trong năm 2016, tiến hành nạo vét kênh ở đảo Đá Lát thuộc Trường Sa. Những hành động này được các chuyên gia về quân sự quốc tế đánh giá là hành động kiên quyết hóa giải những tham vọng bành trướng chủ quyền trên biển của Trung Quốc.

Trong tuyên bố chung kết thúc chuyến thăm hữu nghị lần này, cả hai nước cũng một lần nữa nhấn mạnh việc thực hiện thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển mà lãnh đạo hai nước đã ký vào năm 2011 nhân chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc. Theo nhận định của thạc sĩ luật Hoàng Việt, việc thực hiện thỏa thuận này trong những năm qua đã không thực sự tốt, điển hình là vụ Trung Quốc đưa giàn khoan dầu 981 vào khu vực Việt Nam đòi chủ quyền gần quần đảo Hoàng Sa năm 2014. Những đường dây nóng được thiết lập giữa hai nước căn cứ trên các thỏa thuận đã đạt được đã không có hiệu quả trong suốt giai đoạn mối quan hệ hai nước căng thẳng.

Tuyên bố chung lần này cũng nói đến việc thúc đẩy thực hiện đường dây nóng về các vụ việc phát sinh đột xuất ủa hoạt động nghề cá trên biển. Nhưng đây cũng là một điểm nóng trong quan hệ hai nước khi mà ngư dân Việt Nam trong các năm qua liên tục bị những tàu cá, tàu kiểm ngư của Trung Quốc rượt đuổi, tấn công khi họ đang đánh bắt cá ở khu vực ngư trường truyền thống gần quần đảo Hoàng Sa.

Việt Hà

(RFA)

Jonathan London - Thư gửi Việt Nam

20inauguralbriefing2-superJumbo
Donald và Melania Trump đang tới Washington DC để chuẩn bị cho lễ nhậm chức vào ngày mai. Ảnh: internet
Chúng ta đang sống những ngày rất lạ, và rất tiếc phải nói rằng mỗi ngày một xa lạ hơn và không còn cảm giác an toàn như trước. Vốn thường nghi ngờ những lời lẽ đao to búa lớn, nhưng lúc này tôi lại đồng ý với nhận định rằng, thế giới đang có nguy cơ rơi vào một cơn khủng hoảng sâu rộng chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến II, riêng nước Mỹ thì rơi vào cơn khủng hoảng chính trị lớn nhất kể từ thời Nội chiến.

Đối với Việt Nam, nguy cơ bị tác động xấu là không thể coi nhẹ. Khác so với vài tháng trước, Việt Nam ngày nay không còn chỗ dựa ngoại giao “an toàn” nữa, ít nhất cho đến khi ẩn số Trump lộ diện. Trong không khí bất an đó, tôi xin chia xẻ vài ý kiến về thời cuộc với tư cách là một công dân Mỹ và là bạn của Việt Nam—một Việt Nam của cả dân lẫn người trong bộ máy, của cả những người nghi ngờ về từ diễn biến, tự chuyển hoá, tự này tự kia…

Về an ninh quốc phòng. Thứ nhất, về an ninh quốc phòng, các bạn hãy bình tĩnh. Dù Trump có vô số những động thái khác lạ, nhưng quan điểm an ninh ở Biển Đông khó mà có thay đổi lớn so với thới Obama. Riêng về quân sự và ngoại giao, “chế độ mới” hẳn sẽ mạnh bạo hơn. Tuy nhiên, liệu bộ sậu của Trump có hành động đủ cẩn trọng hay không là một câu hỏi lớn cho tương lai. Lúc này chỉ có một điều chắc chắn là không có chuyện Mỹ rút lui khỏi biển Đông và khoanh tay trước những đòi hỏi bất hợp pháp của Tập Cận Bình.

Điều đáng chờ đợi, thậm chí rất đáng chờ đợi, là một số nhân vật trong bộ sậu của Trump. Chẳng hạn tướng Mattis (nick Chó Điên) được đánh giá là có trí tuệ và được tôn trọng từ lính đến sĩ quan. Trong khi đó, ông Rex Tillerson, ngoại trưởng mới được đề cử, vẫn còn là một ẩn số trong vấn đề Đông Á. Tuần trước, phát biểu “cấm Bắc Kinh không được tiếp cận các đảo nhân tạo ở biển Đông” có lẽ là lời nói hơi thiếu thực tế, tuy nhiên nó là tín hiệu cho thấy ông không phải là người thuận theo Bắc Kinh. Hơn thế nữa, hợp đồng hợp tác dầu khí giữa Exxon Mobil và Việt Nam mới ký tuần trước là một tín hiệu đáng ghi nhận khác (nhân tiện, cũng hy vọng rằng hợp đồng này không biến thành một vài căn nhà ở Tam Đảo).

Câu hỏi ở đây là liệu Mattis và Tillerson (nếu được phê chuẩn) cùng với những nhân sự khác của “chế độ mới” Hoa Kỳ có đủ năng lực cáng đáng nhiệm vụ hay không, và không kém phần quan trọng là khi cần họ có đủ ý chí lẫn trí tuệ để chống lại một Tổng thống độc tài như Trump hay không. Còn Việt Nam thì sao?

Trong thời gian tới Việt Nam phải (và tôi tin sẽ) tiếp tục tăng cường quan hệ với các đối tác trong khu vực. Tôi cũng khuyến nghị rằng dù kẻ lừa bịp đầu màu cam nói gì đi nữa thì cũng hãy nhớ đại đa số các nước vẫn quyết tâm tìm kiếm một giải pháp an ninh bền vững cho Biển Đông.

Về kinh tế xã hội: Thứ hai là kinh tế, vì chúng ta chưa rõ Việt Nam có cơ hội gì mới trong thời kỳ hậu Obama, nên những thách thức mà Việt Nam phải đối mặt vẫn y như cũ. Tất nhiên khả năng lớn là sẽ không còn hiệp định thương mại đa phương nữa. Ngay sau thắng lợi bầu cử (được Putin góp tay dàn dựng) của Trump, ta đã thấy cả Tập lẫn Abe đều đua nhau lấp đầy không gian mà Mỹ đã chiếm.

Với tổng giá trị của xuất khẩu Việt Nam sang Mỹ chiếm tới 20% GDP thì Mỹ là mối quan hệ kinh tế mà Việt Nam không thể bỏ qua.  Trong khi đó, hai nước (dù Trump hoặc ai cầm quyền) vẫn còn chia sẻ những quyền lợi kinh tế xã hội. Vì thế tôi khuyến nghị Việt Nam cứ tiếp tục nỗ lực tái cấu lại nền kinh tế, đầu tư vào giáo dục sao cho hiệu quả hơn, tạo thêm công ăn việc làm cho người dân càng nhiều càng tốt.

Muốn Việt Nam trở thành một thị trường hấp dẫn, hãy chọn con đường chính đại. Hãy dũng cảm và sáng suốt để bảo vệ người lao động Việt Nam. Hãy dứt khoát nói không với những dự án không đảm bảo môi trường. Hãy hiểu và biết quý trọng giá trị câu “dân cần nước sạch”. Làm như thế thì Việt Nam mới có lực để ‘chịu phát triển’ bền vững, và có chất lượng hơn so với những năm gần đây.

Về giáo dục. Cải cách giáo dục cách khác so với trước— không chỉ nói suông mà không chỉ xem ngành là ngành hành chính: phải thực sự coi trọng, phát triển năng lực lẫn tinh thần sáng tạo của nhà giáo, nhà nghiên cứu, và toàn xã hội – và không chỉ những người mà đang ở độ tuổi trẻ. Phải thực sự sẵn sàng tiếp nhận, thực hiện, và thí nghiệm với những cách dạy hiện đại, phương pháp sư phạm mới. Mừng để thấy hiện nay đang có những nỗ lực về vấn đề này.

Quan trọng là những nỗ lực tiếp tục được để mạnh trong khi đó cách giới thiệu những ý tưởng, phương pháp được nghiên cứu, điều chỉnh và khuyến kích. Những cải cách này không thể mang tính ‘hành chính’ mà phải đưa sâu vào tinh thần của giáo dục ở mọi bậc học và kể cả ngoài ngành.

Thị trường dĩ nhiên có vai trò của thị trường, nhưng không có nghĩa là phải hy sinh giáo dục phi lợi nhuận như chúng ta đang thấy. Đừng lạm dụng làm giàu bằng thương mại hoá mọi thể loại giáo dục. Việc những trường đại học phi lợi nhuận có tôn chỉ hoạt động, dựa trên giá trị của những vĩ nhân như Phan Chu Trinh đang bị doạ đóng cửa, đang bị doạ bán là những sự kiện cực xấu.

Hãy đừng lấy PISA hoặc đào tạo ra vài nhà toán học thực giỏi làm thước đo. Tinh thần sẵn sàng đầu tư cho giáo dục của con cái sẽ vô cùng lãng phí nếu chúng ta (tức là cộng đồng nhà giáo và người dân) không đòi hỏi và xây dựng được một hệ thống giáo dục thực sự phản ánh tinh thần cởi mở, phản biện khoa học. Nếu không thế, chúng ta không có cơ sở gì để kỳ vọng đất nước Việt Nam cất cánh. Trong thời gian bất trắc này thì tốt nhất Việt Nam phải tìm cách để khắc phục những trở ngại còn lại để thực sự cải cách và đẩy mạnh nỗ lực cải cách.

Về chính trị, xã hội, và tương lai. Nguyên nhân nước Mỹ có một kẻ lừa bịp mị dân lên nắm quyền bắt nguồn từ những sai lầm của chính quyền Mỹ suốt 40 năm qua: mức sống của người lao động không được cải thiện cộng với sự suy yếu của nền tảng dân chủ do…. quyền lực nhóm!!! Một nguyên nhân khác là chiến lược tranh cử của bà Hillary thiếu hấp dẫn, phản ánh bằng việc 1 tỷ đôla đã bỏ ra mà vẫn thua.

Dù nền dân chủ Mỹ có nhiều vấn đề từ lâu, nhưng Mỹ đến ngày hôm nay vẫn được coi là một nước tiêu biểu cho dân chủ và những nguyên tắc của chủ nghĩa tự do. Tôi thừa nhận khoản khác giữa những nguyên tắc dân chủ ấy và tình hình thực tế ở bên Mỹ quá là báo động – cho đến mức tôi lo về tương lai về số phận của nước mình. Việc một nhân vật có nét độc tài như Trump thắng cử cộng với tình hình ở Châu âu, Nga v.v. dấy lên lo lắng về tương lai của dân chủ không chỉ là ở Mỹ mà còn cả trên thế giới.

Nhưng dù vậy, lý tưởng dân chủ vẫn luôn là nguồn cảm hứng. Vấn đề chỉ là bảo vệ và thúc đẩy như thế nào trong tình hình báo động của hôm nay. Ở đây vẫn phải lạc quan về Việt Nam.

Hiện nay người dân Việt Nam ngày càng quan tâm hơn đến số phận của đất nước mình. Và đây chính là lúc để cởi trói cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết.

Dù không loại trừ khả năng Ngài/kẻ lừa bịp mị dân sắp vào Nhà Trắng có thể gián tiếp đem lại lợi ích cho Việt Nam, chúng ta có đủ lý do để lo ngại về những kịch bản trước mắt có thể xảy ra trong khu vực cũng như trên thế giới.

Trong tình trạng bất an hôm nay, tôi tin rằng người dân Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực học hỏi, tham gia đóng góp và ra sức thúc đẩy một xã hội dân chủ hơn, văn minh, minh bạch, công bằng, và có trật tự. Tôi nghĩ rằng dù ở Việt Nam hay ở Mỹ hay bất cứ ở nơi nào trên trái đất, những nỗ lực phát triển xã hội thể theo nguyện vọng dân chủ và nhân dân vẫn là vấn đề cốt lõi và cần được khuyến khích hơn bao giờ hết.

Jonathan London, Hà Nội

(Blog Xin Lỗi Ông)
 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑