Tin Tức Cập Nhật 24/7

'Cứ có phong bì chúng nó… thank you'


Bà Nguyễn Thị Kim Anh, trưởng đoàn thanh tra. (Hình: Ủy Ban Nhân Dân huyện Vĩnh Tường/Trích xuất từ VnExpress)

Bộ Xây dựng vừa loan báo đã thành lập một đoàn thanh tra khác, thay cho đoàn thanh tra vừa bị bắt để kiểm tra “công tác quy hoạch, quản lý thực hiện quy hoạch tại 29 xã, thị trấn ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc” (1).

Vụ các thành viên Đoàn Thanh tra của Bộ Xây dựng, trong đó có Trưởng Đoàn, tống tiền rồi bị bắt quả tang hôm 12 tháng 6 khi đang nhận hối lộ, 3/6 thanh tra chuyên trách chống tham nhũng mới bị khởi tố (2), không chỉ làm bẽ mặt Bộ Xây dựng…

Theo truyền thông Việt Nam, huyện Vĩnh Tường là địa phương dẫn đầu tỉnh Vĩnh Phúc về các khiếu nại – tố cáo liên quan đến quản lý – sử dụng đất trái pháp luật, bồi thường không thỏa đáng, thiếu minh bạch khi thu hồi đất (3).

Nói cách khác, có hàng loạt dấu hiệu cho thấy các viên chức địa phương đã “ăn” đủ kiểu cả trong quản lý – sử dụng đất lẫn qui hoạch, tạo điều kiện cho Đoàn Thanh tra do bà Nguyễn Thị Kim Anh và các đồng nghiệp đòi phân chia để “định hướng hoạt động”.

Không phải tự nhiên mà dân chúng đặt vè diễu cợt thanh tra - lực lượng chuyên trách phòng và chống tham nhũng tại Việt Nam: Thanh ‘cha’, thanh mẹ, thanh… gì. Cứ có phong bì chúng nó thank you.

Trên thực tế, thỉnh thoảng, dân chúng Việt Nam lại ồ lên trước khối tài sản khổng lồ của một số viên chức thanh tra chẳng may bị lộ. Khi điều hành lực lượng phòng – chống tham nhũng trên toàn quốc mà giàu có tới mức “nứt đố, đổ vách” như ông Trần Văn Truyền, Tổng Thanh tra Chính phủ (4), ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ (5),… thì Báo cáo về Phòng - chống tham nhũng hàng năm dứt khoát phải làm thiên hạ liên tục chưng hửng về kết quả, kiểu như: Trong năm tổ chức 14.000 cuộc thanh tra, kiểm tra nhưng chỉ phát giác được… 11 vụ tham nhũng. Trong năm chỉ phát hiện năm trong số cả triệu viên chức thuộc diện phải kê khai tài sản và thu nhập, cần “xác minh” lời khai nhưng cuối cùng chỉ có… một bị “cảnh cáo” vì “kê khai không trung thực” (6).

Ngay cả khi đảng ta dựng “lò”, thành tích hoạt động của lực lượng thanh tra cũng hết sức… khiêm tốn. Để đồng bào không bị kích xúc, thanh tra không công bố thống kê hàng năm như đã từng mà công bố thống kê… năm năm. Năm ngoái, Thanh tra Chính phủ thỏ thẻ, từ 2013 đến 2018, chỉ phát hiện 437 vụ tham nhũng liên quan tới 665 đối tượng (7). Vì là lực lượng chuyên trách phòng chống tham nhũng, thanh tra thường xuyên đề nghị xử lý các ngành, các địa phương lạm dụng công quỹ cử người đi công tác ở ngoại quốc nhưng Thanh tra Chính phủ cũng hành xử y hệt như… thế: Dùng công quỹ cử hàng loạt cán bộ đi “làm việc, trao đổi kinh nghiệm, học tập về phòng chống tham nhũng” ở châu Á, châu Âu trước khi… đồng loạt nghỉ hưu (8).

***

So thực tế với hiệu quả hoạt động, có quá lời không khi cho rằng thanh tra – lực lượng chuyên trách phòng chống tham nhũng tại Việt Nam – là một hệ thống “phân chia lại lợi nhuận” mà các đồng chí ở các ngành khác, các địa phương đã thu đoạt?

Sự kiện Đoàn Thanh tra của Bộ Xây dựng vòi vĩnh, bị bắt quả tang đang nhận hối lộ, khám tủ nơi Trưởng Đoàn tạm trú, công an thu được thêm vài trăm triệu đồng là một… sự cố ngoài ý muốn, phá vỡ thông lệ cố hữu, tự vạch áo cho thiên hạ xem lưng.

Những người tham gia sắp đặt, tạo ra, công bố rộng rãi sự kiện này rõ ràng là rất dại bởi đã làm phiền toàn hệ thống, bôi nhọ không chỉ Bộ Xây dựng mà còn làm hoen ố diện mạo của lực lượng thanh tra, rộng hơn là đảng ta.

Đâu phải tự nhiên mà ngày 17 tháng 6, hết Thủ tướng tới Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng cùng soạn - gửi công điện (9), công văn (10) cho các bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc chính phủ, ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, rồi Ban Cán sự đảng, đảng đoàn, đảng ủy trực thuộc trung ương và các tỉnh ủy, thành ủy trực thuộc trung ương, yêu cầu gia tăng các biện pháp phòng ngừa tiêu cực, tham nhũng trong hoạt động công vụ, rà soát, chấn chỉnh, xử lý nghiêm các hành vi tiêu cực, tham nhũng trong các cơ quan, đơn vị có chức năng phòng, chống tham nhũng. Ngoài tác dụng trấn an đồng bào, những công điện, công văn ấy có tái lập được trật tự không? Dựa vào đâu để khẳng định là có?

Đợt thanh tra “công tác quy hoạch, quản lý thực hiện quy hoạch tại 29 xã, thị trấn ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc” chắc chắn sẽ hết sức “máu lửa”. Miểng có thể văng cả đến Tỉnh ủy và UBND tỉnh Vĩnh Phúc. “Mạt cưa” sẽ đụng “mướp đắng”.


Trân Văn
Blog VOA
Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/bo-xay-dung-cu-doan-thanh-tra-moi-ve-vinh-phuc-20190619122922501.htm
(2) https://vnexpress.net/phap-luat/ba-thanh-tra-bo-xay-dung-bi-khoi-to-toi-nhan-hoi-lo-3940374.html
(3) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/ly-do-can-bo-huyen-vinh-tuong-vinh-phuc-hoi-lo-thanh-tra-bo-xay-dung-542148.html
(4) https://vi.wikipedia.org/wiki/Trần_Văn_Truyền
(5) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/pho-tong-thanh-tra-cp-len-tieng-ve-tai-san-khung-164399.html
(6) http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/chi-1-nguoi-khai-gian-tai-san-dinh-cao-trung-thuc-3058147/
(7) https://voh.com.vn/xay-dung-dang/da-phat-hien-437-vu-665-doi-tuong-co-hanh-vi-lien-quan-den-tham-nhung-289190.html
(8) https://tuoitre.vn/nhieu-can-bo-thanh-tra-chinh-phu-di-cong-tac-nuoc-ngoai-roi-ve-huu-20190408075420985.htm
(9) http://vpcp.chinhphu.vn/Home/Chi-dao-dieu-hanh-cua-Chinh-phu-Thu-tuong-Chinh-phu-ngay-1762019/20196/26018.vgp
(10) http://baochinhphu.vn/Thoi-su/Qua-vu-thanh-tra-Bo-Xay-dung-voi-tien-BCD-TU-ve-phong-chong-tham-nhung-yeu-cau-ra-soat-chan-chinh/368496.vgp

Thiếu minh bạch về thông tin ông Nguyễn Phú Trọng


Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội vào ngày 9 tháng 4 năm 2019.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Vào ngày 18/6/2019 báo chí trong nước loan tin ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tiếp xúc cử tri Quận Hoàn Kiếm vào ngày 19/6/2019. Tuy nhiên sau khi tin vừa loan chẳng bao lâu thì bị gỡ xuống. Đến ngày hôm sau truyền thông Nhà nước loan tin ông Trọng “bận công tác” nên không thể tham dự cuộc tiếp xúc cử tri thành phố Hà Nội như đã thông báo.

Thiếu tính chuyên nghiệp

Đây không phải là lần đầu tiên báo chí trong nước đưa tin về việc ông Trọng trở lại làm việc, kể từ sau ngày 14/4/2019 lúc ông Trọng được cho là bị đột quỵ trong chuyến công tác tại Kiên Giang.

Hồi tháng 5/2019, truyền thông trong nước loan tin ông Nguyễn Phú Trọng sẽ ra trước Quốc Hội đọc tờ trình tham gia Công ước 98 của Tổ chức Lao động Quốc tế -ILO vào ngày 29 tháng 5; tuy nhiên đến thời điểm đó, ông Trọng không xuất hiện mà người đọc tờ trình là bà phó chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.

Chuyện báo chí chính thống đưa những bản tin rồi lại rút xuống hoặc những bản tin phải đưa lại như vậy khiến dư luận xã hội thắc mắc và có những suy đoán khác nhau.

"Tôi nghĩ rằng chuyện mà người ta bảo rằng Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng sẽ gặp mặt cử tri Hà Nội thì chắc ông nào muốn chọc cho Trọng một cú vì ai cũng thừa biết là chuyện đó không xảy ra, nhưng người ta cứ đưa tin để chọc ngoáy nhau thì tôi nghĩ rằng trong lúc đang chuẩn bị cho đại hội đảng sắp tới thì phe này tố phe kia đánh phe nọ là chuyện bình thường."

Nhà báo Tôn Phi giải thích quy trình loan một bản tin liên quan đến một nhân vật quan trọng như ông Nguyễn Phú Trọng:

“Thường thường một người như ông Trọng chuẩn bị đi làm việc ở đâu đó thì kế hoạch làm việc sẽ được báo trước cho nơi tổ chức hội họp hay nơi tiếp xúc cử tri. Những nơi này sẽ nhận được một giấy báo ngày, giờ sẽ có đoàn của trung ương xuống, có bác Tổng xuống làm việc. Họ chỉ biết tới đó và họ sẽ loan tin, rồi tin này sẽ được đưa lên truyền thông.”

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già nhận xét rằng truyền thông, báo chí nhà nước đã phạm những sai lầm không thể tha thứ, nhất là trong thời điểm hiện nay khi đưa tin về ông Nguyễn Phú Trọng như thế. Ông giải thích:

Thứ nhất là vừa rồi ông Võ Văn thưởng vừa có bài viết rất dài rằng mạng xã hội không đáng tin cậy chỉ có báo chí nhà nước mới đáng tin cậy. Trong khi đó thì tin tức họ đưa lên, rút xuống rồi cải chính. Điều đó vô hình chung họ cho người dân thấy rằng mạng xã hội đáng tin cậy hơn.

Sai lầm thứ hai là họ nói ông Trọng “bận công tác”. Điều này không thuyết phục người dân vì ông Trọng là Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước, bất cứ công tác gì đều có lịch trình và có sự sắp đặt sẵn hết nên điều này lại vô hình chung xác nhận ông Trọng có vấn đề về sức khỏe.

Sai lầm thứ ba là họ hiểu lầm truyền thông là kỹ thuật. Thực chất truyền thông là nghệ thuật, và làm nghệ thuật thì phải có năng khiếu.

Sai lầm thứ tư là giới truyền thông, báo chí ở Việt Nam tự bộc lộ ra rằng họ hoàn toàn mù thông tin về sức khỏe của ông Trọng.”

Ông Nguyễn Ngọc Già cho rằng cần phải xử lý hai lãnh đạo trong ngành truyền thông, báo chí trong nước, đó là Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng và Bộ trưởng Thông tin Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng trong bối cảnh ông Thưởng vừa viết một bài rất dài bôi xấu mạng xã hội là các thế lực âm binh hắc ám; Ông Hùng thì vừa mới trao quyết định Tổng Biên tập Vietnamnet cho ông Phạm Anh Tuấn và ‘dặn dò’ báo cũng cần đi đầu một cách thông minh, truyền tải thông điệp đất nước một cách hiện đại.

Có đấu đá nội bộ?

Theo ghi nhận của RFA qua các trang mạng xã hội thì nhiều người dân cho rằng việc báo chí nhà nước đưa tin rồi lấy xuống là chuyện thường xảy ra, nhất là những bài báo ‘nhạy cảm’ về kinh tế, xã hội, chính trị vì báo chí là công cụ tuyên truyền của đảng nên phải đưa tin phục vụ cho đảng.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động xã hội dân sự từ Hà Nội nêu suy nghĩ của mình:

Tôi nghĩ rằng chuyện mà người ta bảo rằng Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng sẽ gặp mặt cử tri Hà Nội thì chắc ông nào muốn chọc cho Trọng một cú vì ai cũng thừa biết là chuyện đó không xảy ra, nhưng người ta cứ đưa tin để chọc ngoáy nhau thì tôi nghĩ rằng trong lúc đang chuẩn bị cho đại hội đảng sắp tới thì phe này tố phe kia đánh phe nọ là chuyện bình thường.

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già tin rằng việc đưa tin mà theo ông là ‘vặt vẹo’ và thiếu hẳn tính chuyên nghiệp như vậy vừa có sự cố tình vừa có sự vô tình:

“Cố tình là phe đang chống đối ông Trọng đang bày ra một hình ảnh chệch choạc, yếu kém, phi chuyên nghiệp như vậy trong vấn đề chính trị. Vô tình (nếu có thể nói như vậy) là họ hoàn toàn mù thông tin và tình trạng sức khỏe của ông Trọng bị bưng bít toàn bộ.”

Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước được Quốc hội chính thức thông qua hôm 15/11/2018, quy định thông tin cá nhân và bảo vệ sức khỏe lãnh đạo đảng, Nhà nước thuộc bí mật nhà nước.

Việc ‘đột quỵ’ và tình hình sức khỏe của ông Trọng từng khiến dư luận quan ngại công cuộc chống tham nhũng do ông phát động lâu nay sẽ bị tác động bất lợi. Nhiều suy đoán cũng cho rằng tình trạng bệnh tật của ông Nguyễn Phú Trọng khiến các phe phái khác trong đảng nổi dậy.
Nhà báo Tôn Phi có nhận định liên quan:

“Nhà nước CHXHCNVN họ cũng đã thấy kinh nghiệm của những nhà nước theo chủ nghĩa Mars nên họ tản quyền lực ra, không tập trung vào một người. Nếu người này ốm thì có người khác thay. Họ đã tính hết cả rồi cho nên chuyện ốm đau, sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng không ảnh hưởng đến việc tranh giành đấu đá, tranh quyền tranh chức bằng việc khủng hoảng niểm tin, khủng hoảng chân lý trong hệ thống từ trên xuống dưới của mấy triệu đảng viên.”

Hệ thống chính trị của Việt Nam thiếu minh bạch, ngay cả đến sức khỏe của lãnh đạo. Đây là một điểm yếu mà những người cổ xúy cho dân chủ nhân quyền luôn đề nghị phải thay đổi.


Diễm Thi
RFA

Cần thay đổi thể chế để người dân tham gia phòng chống tham nhũng


Công an tỉnh Vĩnh Phúc khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam 3 cán bộ Đoàn Thanh tra Bộ Xây Dựng


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Thanh tra để kiểm tra hay nhận phong bì?

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do, nhiều chủ doanh nghiệp cho biết tình trạng cán bộ đoàn thanh tra nhũng nhiễu, đòi phong bì có ở Việt Nam từ trước đến nay chứ không phải mới bây giờ.

Chị G., chủ chuỗi đồ uống tại Sài Gòn cho biết những cửa hàng của chị cũng hay bị Cục An toàn vệ sinh thực phẩm thanh tra. Vẫn theo chị G., tùy theo đợt cán bộ thanh tra mà sẽ có người khó hay dễ, nhưng hầu như lần nào nhân viên chị cũng phải để phong bì 1-2 triệu để không bị hạch sách. Thậm chí có lần dù thanh tra đã nhận phong bì nhưng vẫn cố tìm lỗi ghi giấy phạt:

“Vừa lấy phong bì vừa phạt tiền, chứ không là phạt nữa, thay vì phạt nặng hơn thì phạt bớt bớt lại.”

Còn theo anh S., chủ một khách sạn nhỏ tại quận 1, thành phố Hồ Chí Minh cho biết việc đối phó với đoàn thanh tra hiện nay không hề dễ dàng:

Không phải lúc nào cũng đưa phong bì, tùy thanh tra cái gì. Thanh tra thuế phạt dữ lắm, nó vô là thương lượng hết, nó hỏi giá, nói thẳng luôn.

- Chủ doanh nghiệp
“Không phải lúc nào cũng đưa phong bì, tùy thanh tra cái gì. Thanh tra thuế phạt dữ lắm, nó vô là thương lượng hết, nó hỏi giá, nói thẳng luôn.”

Do vậy, việc chạy chọt hay có đường dây để thông báo mỗi lần thanh tra đến hay chỉ ‘thanh tra hình thức’ đã được đa số chủ doanh nghiệp áp dụng.

Xác nhận thực tế này, chị Y. cho biết khi chị và cộng sự xây dựng nhà nghỉ ở Đà Lạt cũng bị thanh tra bên xây dựng đến công trình, nhưng do cộng sự của chị đã ủy nhiệm cho một người quen lo lót trước nên không gặp phải khó khăn gì.

Còn theo chị G. thì chị luôn biết trước ngày nào đoàn thanh tra xuống:

“Có connection với nó, nó báo trước chuẩn bị xuống thanh tra nhưng báo cũng gần lắm. Cách khoảng 2, 3 ngày nó xuống thì báo 1 ngày, hôm sau nó xuống, chưa biết lúc nào.”

Tuy nhiên, chị G. cũng cho rằng nếu cán bộ thanh tra thực hiện đúng các hạng mục kiểm tra tiêu chuẩn mà không phải thái độ hạch sách, bắt lỗi để ghi giấy phạt thì việc thanh tra như vậy rất tốt, đảm bảo các cửa hàng thực hiện đúng quy trình, bảo đảm sức khỏe người tiêu dùng.

Giải pháp

Từ Sài Gòn, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Chánh văn phòng Quốc hội Việt Nam cho rằng để ngăn chặn nạn tham nhũng, đảng và chính phủ Hà Nội đưa ra rất nhiều biện pháp, nhưng ở Việt Nam biện pháp và pháp luật vẫn chưa được thực thi triệt để.

Ông Đinh La Thăng )đứng) và ông Trịnh Xuân Thanh (ngồi) tại Tòa án Nhân dân Hà Nội vào ngày 8 tháng 1 năm 2018. AFP
“So với Bộ luật Hình sự của nhiều nước trên thế giới thì Bộ luật Hình sự Việt Nam có mức phạt cao hơn nhiều, nhất là nhóm tội tham nhũng thì phạt rất nặng. Nhưng vấn đề là có chứng minh được tham nhũng không, thường tội gây thất thoát tài sản người ta nói do thiếu trách nhiệm, do cơ chế, thể chế, có chiếm đoạt hay không chiếm đoạt. Có chiếm đoạt thì mới dẫn đến những tội đưa hối lộ, nhận hối lộ, môi giới hối lộ thì lúc đó hình phạt mới nặng, có thể lên đến mức tử hình.”

Còn theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhà hoạt động dân sự độc lập cho rằng chính phủ Hà Nội cần phải thay đổi nhiều:

“Phải có tự do báo chí và tư pháp độc lập, chừng nào những vấn đề cơ bản như thế giải quyết được thì những người có quyền luôn có thể dùng quyền để làm tiền, như thế thì tham nhũng đã, đang, và sẽ tồn tại.”

Tuy nhiên, Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết thêm việc này không hề dễ dàng, rất phức tạp. Ông cho rằng chừng nào đảng cộng sản Việt Nam còn độc quyền thì những điều kiện ông vừa nói hoàn toàn không khả thi.

Với cách nhìn tích cực hơn, ông Lê Văn Cuông, nguyên Phó trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Thanh Hóa, cho rằng trước đây việc phòng chống tham nhũng chưa hiệu quả, những vụ tham nhũng bị phát hiện còn ít, chưa tương xứng với thực tế, chỉ như phần nổi của tảng băng trôi. Nhưng gần đây theo sự chỉ đạo của Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước Nguyễn Phú Trọng, người phát động phong trào chống tham nhũng, tình hình đã chuyển biến tích cực, các vụ đại án tham nhũng ngày càng được xử phạt công khai.

Mặc dù vậy, theo Luật sư Trần Quốc Thuận, việc phá được một vụ án tham nhũng không phải là chuyện đơn giản. Những vụ tham nhũng lớn dây chuyền, ‘dây mơ rễ má’ ăn chia với nhau nên việc bóc gỡ để xử lý phải có nhiều thời gian, công phu.

“Cần phải có cơ chế, thể chế thích hợp để người dân tham gia thì may ra mới làm tốt được vì những cuộc tham nhũng khi tháo gỡ ra thì nó dính chùm với mấy ông lãnh đạo từ trung ương xuống địa phương.”

Trong vụ việc đoàn thanh tra Bộ Xây dựng nhận hối lộ khi đang công tác tại huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, báo chí trong nước đăng tải thông tin cho biết bà Nguyễn Thị Kim Anh và bà Nguyễn Thùy Linh là 2 chị em. Do vậy, việc bà Thùy Linh được vào đoàn thanh tra dù không phải công chức nhà nước cũng đang làm dấy lên quan ngại tình trạng ‘ô dù’ ở bộ máy nhà nước hiện nay.

Theo ông Lê Văn Cuông, trước đây mọi người cho rằng phòng, chống tham nhũng chỉ nắm những người với chức vụ nhất định trở xuống, có những đối tượng không thể đụng tới hoặc có vùng cấm. Nhưng tình hình hiện nay đã thay đổi:

Cần phải có cơ chế, thể chế thích hợp để người dân tham gia thì may ra mới làm tốt được vì những cuộc tham nhũng khi tháo gỡ ra thì nó dính chùm với mấy ông lãnh đạo từ trung ương xuống địa phương.

- LS. Trần Quốc Thuận
“Vừa qua đã thể hiện phòng chống tham nhũng không loại trừ bất cứ ai, cũng không có vùng cấm, ai vi phạm tới đâu thì xử lý tới đó. Từ đó tạo niềm tin cho nhân dân là công tác phòng chống tham nhũng đang có chiều sâu và có hiệu quả.”

Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước Nguyễn Phú Trọng, người nắm giữ nhiều quyền lực nhất trong bộ máy chính trị tại Việt Nam, tỏng các cuộc họp của chính phủ Hà Nội luôn kêu gọi đẩy mạnh cuộc chiến chống tham nhũng do chính ông đề ra.

Tuy nhiên, thời gian gần đây ông Nguyễn Phú Trọng thường xuyên vắng mặt trong các sự kiện quan trọng.

Điều này gây ra quan ngại liệu công cuộc chống tham nhũng có bị gián đoạn khi vắng bóng người khởi xướng.

Giải thích về mối quan ngại này, Luật sư Trần Quốc Thuận cho biết cơ chế làm việc của nhà nước Việt Nam hiện nay là Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư là 4 người chịu trách nhiệm điều hành, nên việc vắng Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước Nguyễn Phú Trọng vẫn không ảnh hưởng đến việc chống tham nhũng.

Còn theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, việc chống tham nhũng không phải chỉ là công việc của riêng bộ máy nhà nướcViệt Nam mà là sự kết hợp giữa lãnh đạo và toàn dân:

“Vấn đề hoàn toàn phụ thuộc vào người lãnh đạo đất nước và sự lên tiếng của người dân. Người dân phải thúc ép rất mạnh mẽ và người lãnh đạo phải có quyết tâm thì việc chống tham nhũng mới có kết quả.”


RFA

Dân Thủ Thiêm lại phải nghe hứa hẹn


Hình minh họa: Người dân Thủ Thiêm có còn tin vào lời hứa của quan chức?


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Tại cuộc tiếp xúc cử tri Quận 2 hôm 19/6/2019, Ông Phan Nguyễn Như Khuê, Phó Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh cho biết, cuối tháng 6 này, Thanh tra Chính phủ sẽ công bố kết luận về sai phạm tại Thủ Thiêm.

Ông Phan Nguyễn Như Khuê cũng nhìn nhận, việc giải quyết đơn thư khiếu nại chưa tốt, các cơ quan đùn đẩy nhau… Ống nói: “Giải quyết chậm ngày nào là có tội với dân ngày đó, chúng tôi nhận rõ trách nhiệm của mình. Tổ đại biểu đã trao đổi liên tục với Tổng Thanh tra Chính phủ. Tôi tin là cuối tháng 6 sẽ công bố kết luận thanh tra về Thủ Thiêm”.

Ông Cao Văn Ca, cử tri phường Bình Khánh, Quận 2, cũng là một dân oan mất đất ở Thủ Thiêm, khi trao đổi với RFA hôm 19/6 cho biết:

“Buổi tiếp xúc cử tri hôm nay rất hỗn loạn và mất trật tự vì cử tri bức xúc, cho rằng Đoàn ĐBQH TPHCM đã vô cảm trước những sai sót của Khu đô thị mới Thủ Thiêm, không nêu lên được vấn đề Thủ Thiêm trước diễn đàn Quốc Hội theo yêu cầu của cử tri Thủ Thiêm. Người dân Thủ Thiêm cho rằng tổ Đại biểu có vấn đề, yêu cầu tổ Đại biểu từ chức.”

Khi họ quyết định quá vội thì sẽ sinh ra vấn đề là quyết định vội cho xong, và đóng án lại, đóng vụ việc đó lại, đóng khiếu nại lại không cho khiếu nại nữa, họ có thể sẽ ra một quyết định vội vã bất lợi cho dân

-Chị Nguyễn Thùy Dương
Cùng tham dự buổi tiếp xúc cử tri Quận 2 với ông Khuê, còn có bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, nguyên Chủ tịch Hội đồng Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh và bà Trịnh Ngọc Thúy, Phó chánh án Tòa án Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh.

Phát biểu tại buổi tiếp xúc, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm cho biết, bản thân và Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố không vô cảm với người dân Thủ Thiêm. Tại kỳ họp Quốc hội vừa qua, các thành viên của đoàn, trong đó có Bí thư Thành ủy Nguyễn Thiện Nhân luôn “tranh thủ từng giờ giải lao để gặp các Phó thủ tướng, Tổng Thanh tra Chính phủ đốc thúc giải quyết sớm cho bà con”.

Đáp lại lời bà Nguyễn Thị Quyết Tâm khi đó, theo truyền thông trong nước, một phụ nữ luống tuổi đã đứng lên chỉ tay lên tổ đại biểu quốc hội, lớn tiếng “bà ấy hứa mà có làm đâu” rồi liên tục đề cập đến các bức xúc. Bà la hét, khóc và bị an ninh đưa ra ngoài, cả hội trường náo loạn, phản đối.

Cũng tại buổi tiếp xúc cử tri, Ông Phan Nguyễn Như Khuê cho biết không phải ông vô cảm, vô trách nhiệm với cử tri Thủ Thiêm. Ông cũng hiểu vì sao cử tri giận dữ, bởi thời gian vụ Thủ Thiêm kéo dài quá sức chịu đựng của mọi người…

Tuy nhiên Ông Cao Văn Ca bày tỏ nghi ngờ về lời hứa của ông Khuê liên quan việc cuối tháng 6 này sẽ có kết luận của Thanh tra Chính phủ về sai phạm tại Khu Đô thị mới Thủ Thiêm. Vì theo ông, điều lạ lùng là Thanh Tra Chính Phủ chưa hề có quyết định thành lập đoàn, và Thanh Tra Chính Phủ chưa hề tiếp xúc với người dân, không gặp người bị hại, mà tự nhiên đẻ ra kết luận toàn diện của Thanh tra Chính phủ về Khu Đô thị mới Thủ Thiêm, điều này là trò nực cười.

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 19/6, Chị Nguyễn Thùy Dương, một người dân mất đất ở Thủ Thiêm cho rằng, lời hứa ông Khuê nói cuối tháng 6 thì cũng như lời ông Nhân nói cuối tháng 11 năm 2018. Chị cho biết lý do vì sao Chị đã phải viết thư cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cách đây vài tháng, để ngăn cản quyết định cuối cùng vào tháng 5 và tháng 6 khi báo chí đưa tin về việc này trước đây:

“Bởi vì Chị có cảm nhận, và Chị biết rằng, quyết định đó của họ hoàn toàn bất lợi cho người dân. Thời gian quyết định cuối cùng này là tốt hay xấu thì chúng ta cũng không biết được, đôi khi nó kéo dài là tốt, đôi khi nó kết thúc nhanh lại là tốt. Người già thì người chết, rắn già rắn lột da, quan chức thì 5 năm hết nhiệm kỳ, kéo dài lắm là 10 năm thì về hưu hay làm việc khác, giống như rắn. Nhưng dân thì không thể, cho nên nếu kéo quá dài, chính quyền nói từ từ sẽ giải quyết, nhưng Chị sợ lúc đó dân chết hết rồi. Nhưng khi họ quyết định quá vội thì sẽ sinh ra vấn đề là quyết định vội cho xong, và đóng án lại, đóng vụ việc đó lại, đóng khiếu nại lại không cho khiếu nại nữa, họ có thể sẽ ra một quyết định vội vã bất lợi cho dân.”

Theo Chị Dương, người dân không cần quyết định cuối cùng, cái người dân cần là chính quyền ngồi xuống đàm phán, nói chuyện với họ. Khi phát biểu tại buổi tiếp xúc Chị có nói đây là cú lừa lịch sử, họ hứa quy hoạch dân sẽ được gì đó, nhưng không có gì cả, vậy thì đây là một cuộc mua bán. Chị nói tiếp:

“Anh tới mua đất nhà tôi, tôi bán bao nhiêu, anh mua bao nhiêu phải thương lượng, chứ không có việc anh muốn trả bao nhiêu thì trả. Anh vừa là chủ đầu tư, vừa là người ra quyết định cuối cùng thì không hề công bằng với người dân. Cho nên quyết định vào tháng sau chưa chắc là một quyết định tốt đẹp.”

Ông Phan Nguyễn Như Khuê, Phó trưởng đoàn chuyên trách Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố HCM, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, nguyên Chủ tịch HĐND thành phố (giữa) và bà Trịnh Ngọc Thúy, Phó chánh án TAND TP HCM tại buổi tiếp xúc cử tri Thủ Thiêm hôm 19/6/2019. Courtesy TP
Vào ngày 20/10/2018, ông Nguyễn Thiện Nhân, Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh khi dẫn đầu tổ đại biểu Quốc hội thành phố tiếp xúc cử tri quận 2 đã hứa với người dân Thủ Thiêm rằng, vào tháng 11 năm 2018 sẽ xử lý cán bộ sai phạm ở Thủ Thiêm. Tuy nhiên cho đến nay, lời hứa đó vẫn chưa được thực hiện.

Phát biểu tại buổi tiếp xúc cử tri Quận 2 hôm 19/6, ông Nguyễn Đình Đệ, cũng là người mất đất ở Thủ Thiêm nói: “Giấy không thể gói lửa được nữa”, Ông Đệ cho rằng sai phạm của chính quyền thời kỳ trước đã quá rõ, không thể bao che: “Không hiểu lý do gì mà đại biểu không dám mang ra Quốc hội nói? Nếu các vị không đại diện được cho người dân thì từ chức đi.”

Trả lời RFA qua điện thoại sau buổi tiếp xúc, Ông Nguyễn Đình Đệ nói:

“Sai phạm ở Thủ Thiêm là đại án quốc gia chứ không đơn thuần nữa, quyền lợi của phe nhóm lợi ích lớn quá đi. Năm lần bảy lượt, tôi và bà con Quận 2 muốn đưa vấn đề này ra quốc hội, nhưng Đoàn Đại biểu quốc hội TPHCM không đưa ra được, không đưa được, hứa hẹn thì người ta hứa hẹn thôi. Lời hứa như ông Khuê thì họ cũng hứa nhiều rồi, Bí thư Thành ủy cũng hứa mà cũng không làm nỗi, phep phái cài cắm nhiều quá, trên bảo dưới không nghe thì chẳng làm gì được hết. Tôi nghĩ lời hứa chẳng có giá trị gì cả.”

Sai phạm ở Thủ Thiêm là đại án quốc gia chứ không đơn thuần nữa, quyền lợi của phe nhóm lợi ích lớn quá đi. Năm lần bảy lượt, tôi và bà con Quận 2 muốn đưa vấn đề này ra quốc hội, nhưng Đoàn Đại biểu quốc hội TPHCM không đưa ra được, không đưa được, hứa hẹn thì người ta hứa hẹn thôi.

-Ông Nguyễn Đình Đệ
Trước khi diễn ra buổi tiếp xúc cử tri, theo một số người dân, không dễ để có được giấy mời tham dự, cũng như phiếu đăng ký phát biểu. Điều này được cho là kỳ lạ tại Việt Nam.

Chị Nguyễn Thùy Dương cho biết, mặc dù cũng là người mất đất ở Thủ Thiêm, tuy nhiên Chị cũng không được mời cũng như được phát biểu, Chị cho biết đã đi đòi thư mời tham dự buổi tiếp xúc cử tri và giấy phát biểu nhiều lần, từ nhiều ngày trước, từ Mặt trận tổ quốc quận cho đến phường dù mới phải mổ xong, nhưng họ nhất quyết không cho. Cho đến đêm trước ngày tiếp xúc, thì người dân đã huy động nhau tìm cho Chị một thư mời trống và một phiếu phát biểu trống. Chị nói tiếp:

“Khi Chị ngồi rất là lâu ở sảnh để chờ tới giờ tiếp xúc, thì lực lượng công an, an ninh… không cho những người không có thư mời vào. Điều này không hợp nguyên tắc, bởi vì tiếp xúc cử tri là tiếp xúc công khai, và cử tri được quyền, chỉ cần mang giấy chứng minh của mình có địa chỉ ở quận đó sẽ được vào. Tất cả những lần trước đều vậy, nhưng lần này họ đòi thư mời mới cho vào, mỗi phường chỉ có 4 thư, trong khi hội trường vài trăm chỗ ngồi, không lẽ nào 11 phường chỉ tiếp xúc cử tri có 40, 50 chục người… đại diện cho cả quận 2… Sau đó người dân làm dữ thì họ mới chỉ đạo cho dân vào.”


Gần 20 năm qua, nhiều hộ dân tại Thủ Thiêm bị di dời mà không được bồi thường một cách hợp ký, chưa kể trong đó rất nhiều người bị cưỡng chế lấy nhà mà không được đền bù. Người dân Thủ Thiêm đã nhiều lần khiếu lại từ cấp thành phố đến trung ương, nhận nhiều lời hứa hẹn của các vị lãnh đạo. Tuy nhiên hiện nay họ cũng chỉ biết chờ đợi.


Trung Khang
RFA

Đâm, cướp tàu cá – Chiến lược của Trung Quốc để độc chiếm Biển Đông


Tàu cá Philippines bị tàu Trung Quốc đâm hôm 9/6/2019 ở Bãi Cỏ Rong


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Đêm ngày 9/6, những ngư dân Philippines neo tàu của mình ở gần Bãi Cỏ Rong, thuộc khu vực quần đảo Trường Sa, để nghỉ ngơi sau nhiều ngày đánh bắt vất vả. Khi những ngư dân đang yên giấc, họ bất ngờ bị đánh thức bởi những tiếng quát tháo và đèn chiếu từ một tàu cá khác. Trước khi những ngư dân Philippines ngơ ngác kịp có bất cứ phản ứng nào thì chiếc tàu của họ đã bị tàu cá kia đâm chìm, hất cả 22 ngư dân trên tàu xuống biển.

Đó là câu chuyện mà những ngư dân Philippines kể lại với hãng tin ABS-CBN về cái đêm kinh hoàng khi họ bị tàu cá Trung Quốc đâm chìm và bỏ rơi giữa biển cho đến khi được một tàu cá của Việt Nam đến cứu nhiều giờ sau đó.

Sự việc tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá nước khác ở khu vực Biển Đông không phải là mới. Ngay trước vụ tàu cá Philippines, vào ngày 2/6, một tàu Trung Quốc khác đã cướp một tàu cá Việt Nam ở vùng ngư trường truyền thống gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc. Vào tháng 3 năm nay, một tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi cũng bị một tàu của Trung Quốc đâm chìm trong khu vực Đá Lồi thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Một ngư dân Philippines tại một buổi họp báo hôm 17/6/2019 sau vụ tàu cá đâm chìm tàu cá Philippines ở Bãi Cỏ Rong hôm 9/6/2019 AP
Đó chỉ là một vài trong rất nhiều các trường hợp đâm, cướp tàu cá do tàu chấp pháp và tàu cá Trung Quốc thực hiện trong các năm qua với tàu cá của những quốc gia láng giềng ở khu vực Biển Đông. Nhận xét về hiện tượng này, giáo sư Renato Cruz de Castro thuộc trường Đại học De la Salle, Philippines, nói với Đài Á Châu Tự Do:

“Họ đang chuyển dịch hoạt động của họ từ Hoàng Sa ra toàn Biển Đông. Đây là một chiến tranh về tâm lý, gây sức ép lên các nước, cho các nước thấy rằng họ đang áp dụng chính sách đó, nó không phải là một tai nạn.”

Sau sự việc đâm tàu, phía Trung Quốc nói rằng đây là một vụ tai nạn trên biển và thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc đã tìm cách cứu các ngư dân Philippines nhưng phải bỏ cuộc vì bị nhiều tàu cá Philippines khác bao vây. Tuyên bố này đã bị phía Philippines bác bỏ.

Chiến lược lâu dài

Sự việc tàu cá Philippines xảy ra vào khi quan hệ giữa Philippines và Trung Quốc đã có những cải thiện đáng kể dưới thời của Tổng thống Rodrigo Duterte, người muốn theo đuổi chính sách thời bình với Trung Quốc. Ông Duterte cũng đã từng tuyên bố sẵn sàng gạt sang bên phán quyết của tòa Trọng tài quốc tế về vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc liên quan đến vấn đề tranh chấp Biển Đông hồi năm 2016.

Thạc sĩ Hoàng Việt, thành viên Quỹ Nghiên cứu Biển Đông, cho rằng Trung Quốc luôn mạnh tay với các nước khi có liên quan đến những vấn đề mà nước này coi là lợi ích cốt lõi, bất chấp quan hệ hai bên nồng ấm ra sao.

“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”

Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố Biển Đông là quyền lợi cốt lõi của mình, cũng tương tự như với Tây Tạng và Tân Cương.

Hình chụp hôm 2/6/2014: tàu Hải cảnh của Trung Quốc phun vòi rồng vào tàu chấp pháp của Việt Nam gần khu vực giàn khoan HD 981 AFP
Ngay đối với Philippines, vào tháng 5 vừa qua, Trung Quốc cũng đã điều 93 tàu, gồm tàu chức năng và tàu cá đến khu vực bãi cạn Scarborough của Philippines, xua đuổi các tàu cá của Philippines, trong khi các tàu cá của Trung Quốc ra sức thu hoạch nhiều loài thủy sản, san hô, theo báo cáo của Cục Cảnh sát biển Philippines.

Trong vụ giàn khoan HD 981 hồi năm 2014 mà Trung Quốc điều ra Hoàng Sa, Trung Quốc cũng sử dụng các tàu cá phối hợp với tàu chấp pháp, tàu quân sự, để ngăn chặn các tàu chấp pháp của Việt Nam hoạt động trong khu vực.

Đây là một phần trong chiến lược sử dụng lực lượng dân quân biển của Trung Quốc trong các năm qua tại các vùng nước tranh chấp.

Theo Hồ sơ Dân quân trên biển của Trung Quốc do các chuyên gia của Việt Nam thuộc Dự án Đại sự ký Biển Đông thực hiện, công bố hồi tháng 4 năm nay: “Trung Quốc sở hữu một lực lượng tàu đánh cá được cho là lớn nhất thế giới. Hàng ngàn ngư dân làm việc trên các tàu đánh cá đó, và trong các ngành nghề có liên quan, đều được đăng ký là một phần của lực lượng dân quân biển.”


Theo hồ sơ này, lực lượng dân quân biển của Trung Quốc được huấn luyện và được điều động để phòng thủ hoặc nâng cao khả năng bảo vệ “quyền và lợi ích hàng hải của Trung Quốc”, hỗ trợ cho hải quân trong thời gian có chiến tranh.

Hình minh họa. Hình chụp hôm 17/7/2012 do quân đội Philippines cung cấp: các tàu Trung Quốc neo ở Bãi Chữ Thập ở quần đảo Trường Sa AFP
Các tàu cá của ngư dân Trung Quốc được nhà nước hỗ trợ tiền của để đóng tàu vỏ sắt thay vì tàu vỏ gỗ yếu ớt như kiểu cũ. Các tàu được đóng lớn và có thể đi biển hàng tháng trời.

Với đội tàu đánh cá lớn như vậy, những năm qua, Trung Quốc liên tục điều các đội tàu hàng chục cái đi đến những vùng biển xa đang tranh chấp với các nước. Điển hình như hồi năm 2012, Trung Quốc điều đội tàu 29 chiếc tàu cá với hơn 300 ngư dân trong một chuyến đánh bắt dài 18 ngày tới khu vực đá Chữ Thập, đá Su Bi và tránh bão tại đá Vành Khăn ở khu vực quần đảo Trường Sa.

Với những đội tàu hùng hậu, những vụ đâm tàu của tàu cá Trung Quốc, theo nhận định của giáo sư Renato Cruz de Castro, trong tương lai sẽ nhiều hơn và cuối cùng sẽ tạo kết quả như ý của Trung Quốc. Ông nói:

“Nó sẽ làm giảm hoạt động đánh bắt cá trong khu vực. Dần dần các ngư dân sẽ bỏ cuộc. Nó giống như một cuộc chiến tâm lý trên vùng khai thác cá. Nó giống như khủng bố trên biển.”

Phản ứng yếu ớt

Tiếp theo sau những vụ đâm, cướp tàu cá do tàu Trung Quốc thực hiện, chính phủ Việt Nam, Philippines, những nước chịu ảnh hưởng nhiều nhất, đều lên tiếng phản đối chính thức. Tuy nhiên, những phản ứng này theo nhận định của một số chuyên gia quốc tế là khá yếu ớt.

Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte hôm 17/6 tuyên bố rằng vụ đâm tàu cá chỉ là một tai nạn bình thường trên biển mà một số người đã làm cho to lên. Đây cũng là lời giải thích giống với những phát biểu từ phía chính phủ Trung Quốc về vụ việc. Trong khi đó một số quan chức trong chính phủ Philippines cũng đã có những lời phát biểu tương tự. Giáo sư Renato Cruz de Castro cho biết:

“Họ không muốn thay đổi chính sách thời bình hướng tới Trung Quốc. Đã có những nỗ lực từ phía chính phủ Philippines tìm cách nói theo lập trường của Trung Quốc rằng đây là một tai nạn bình thường.”

Tại Việt Nam, những vụ tàu Trung Quốc đâm tàu cá, cướp tàu cá của Việt Nam được công khai trên mặt báo thường cũng nhận được những phải đối chính thức từ phía Bộ Ngoại giao Việt Nam và Hội nghề cá. Tuy nhiên, những cuộc xuống đường của người dân để phản đối Trung Quốc thường bị đàn áp. Truyền thông trong nước và lãnh đạo Việt Nam thường kêu gọi người dân bình tĩnh, không bị kích động và không để tình hình làm xấu đi quan hệ đang tốt đẹp giữa hai nước.

Hình minh họa. Những người Việt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội hôm 3/7/2011 AFP
Tại diễn đàn ASEAN, các nước trong khối thường không dám lên tiếng chỉ đích danh Trung Quốc trong vấn đề căng thẳng ở Biển Đông. Những tuyên bố chung của khối thường chỉ nói chung chung. Malaysia và Brunei, hai nước thuộc ASEAN, đồng thời cũng có tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc ở Biển Đông thường tránh lên án Trung Quốc về vấn đề Biển Đông.

Thạc sỹ Hoàng Việt nhận định: “Việt Nam và các ASEAN biết, nhưng thực lực không mạnh, vị trí trên trường quốc tế không lớn và quá sợ cái oai của Trung Quốc nên không đặt vấn đề này nhiều. Có lẽ giờ là giai đoạn cảnh báo và tìm giải pháp cho vấn đề này…..”

Hoa Kỳ mới đây đã điều tàu tuần duyên đến đóng tại Nhật Bản. Bà Linda Fagan, Phó đô đốc, Tư lệnh Vùng Thái Bình Dương của Tuần duyên Hoa Kỳ cho biết tuần duyên Mỹ đang theo dõi các hoạt động của dân quân biển Trung Quốc.

Trước đó, Tham mưu trưởng Hải quân Hoa Kỳ John Richardson nói với The Financial Times rằng Mỹ sẽ đối phó với lực lượng dân quân biển của Trung Quốc giống như đối với lực lượng quân sự chính quy.

Tuy nhiên những hành động của Mỹ gần đây tại Biển Đông để đối phó với chiến lược sử dụng dân quân biển của Trung Quốc, theo nhận xét của các chuyên gia, mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu, và còn cần thời gian để đánh giá.

Cho đến lúc này, Trung Quốc vẫn tiếp tục gia tăng các hoạt động của lực lượng dân quân biển, trong khi những nước trong khu vực không có phản ứng mạnh. Giáo sư Castro cho rằng, nếu mọi việc vẫn diễn ra theo cách của Trung Quốc thì tình hình chỉ có hướng xấu đi cho các nước nhỏ và có lợi cho Trung Quốc.

“Trung Quốc sẽ gia tăng các hoạt động, đe dọa các ngư dân từ Việt Nam, Philippines, Malaysia hoạt động ở Biển Đông. Các chính phủ không làm gì được và khi ngư dân thấy rằng chính phủ không thể làm gì cho họ thì họ cũng sẽ không ra khơi ở những vùng nước đó nữa.”


RFA

Công lý cho nạn nhân Formosa


Linh mục Hoàng Đức Oanh và các phái đoàn tuần hành và họp báo tại Đài Bắc, ngày 11/6/2019. Photo Facebook Hội Công lý cho Nạn nhân Formosa.

Chúng tôi vừa nhận được bản tin ngày 27-5-2019 từ hội Công Lý Cho Nạn Nhân Formosa (JFFV). Theo đó, Trước những bằng chứng mới đây về việc công ty gang thép Formosa Hà Tĩnh tiếp tục xả thải hóa học độc hại vào biển và hàng triệu tấn thải rắn lan tràn, thay mặt cho hàng ngàn nạn nhân bị ảnh hưởng vì thảm họa môi trường Formosa, nên Hội này đã chính thức gửi đơn khiếu nại lên Ủy Ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc có trụ sở ờ Genève Thụy Sĩ, để tố cáo những vi phạm môi trường của công ty Formosa qua việc xả thải làm cá chết và ô nhiễm môi trường cũng như những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của nhà cầm quyền Việt Nam trong việc giải quyết vấn đề bồi thường cho nạn nhân.

Bản tin của Hội Công Lý cho nạn nhân Formosa cho hay, đơn khiếu nại gồm 2 văn bản:

I. Văn bản thứ nhất gồm 20 trang nêu 6 vi phạm trầm trọng của nhà nước Việt Nam; bao gồm (1) vi phạm quyền được sống trong môi trường, bình an, trong sạch và lành mạnh, (2) quyền hưởng thực phẩm sạch và lành mạnh, (3) quyền được làm việc và phương tiện sinh sống, (4) quyền được biết những thông tin và quyền được phát biểu, (5)quyền tự do lập hội và (6) quyền khắc phục những mất mát một cách hữu hiệu.

Đơn tố khiếu nại cũng yêu cầu Ủy Ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc hãy khuyến cáo và có biện pháp chế tài thích đáng với nhà nước Việt Nam nếu họ không thực hiện những điểm sau đây:

1 - Thành lập một Ủy Ban điều tra để tìm hiểu và đòi hỏi việc bảo đảm cho tất cả nạn nhân phải được đền bù xứng đáng về những mất mát vật chất cũng như tinh thần.

2 -Thành lập một Ban điều tra độc lập gồm có những chuyên viên quốc tế tham dự để tìm hiểu ngọn ngành những gì đã xảy ra và ai là những người phải chịu trách nhiệm.

3 - Thành lập nhóm làm việc của Ủy Ban Nhân quyền để tái đàm phán với công ty Formosa về tiền bồi thường cho nạn nhân một cách công bằng.

4 - Nhà nước CSVN phải:

- Làm ra những luật lệ bảo đảm về môi trường và sự thanh tra chặt chẽ. Đồng thời đưa ra những đạo luật với những hình phạt nặng nề đối với những người vi phạm để phòng ngừa những thảm họa môi trường như Formosa không thể xảy ra.

- Thường xuyên kiểm soát và đánh giá sự an toàn của nước.

- Thả lập tức và vô điều kiện các tù nhân lương tâm, cũng như bảo đảm quyền phát biểu của người dân.

5 - Thành lập nhóm nghiên cứu quốc tế, độc lập và chuyên ngành về những chất độc và những dung dịch độc hại để theo dõi tình trạng an toàn của nước để bảo đảm người dân có nguồn thực phẩm hải sản an toàn,

II. Văn bản thứ hai dài 18 trang có nội dung tương tự và được gửi tới các Ủy Ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc để thành lập những Ủy Ban điều tra dưới đây:

1 -Working Group on the issue of human rights and transnational corporations and other business enterprises: Mr. Githu Muigai; Mr. Surya Deva; Ms. Elzbleta Karska; Ms. Anita Ramasastry; Mr. Dante Pesce

2 -Special Rapporteur on human rights and the Environment: Mr. David R. Boyd Special Rapporteur on the right to food: Ms. Hilal Elver

3 -Special Rapporteur on the promotion and protection of the right to freedom of opinion and expression: Mr. David Kaye

Special Rapporteur on the rights to freedom of peaceful assembly and of association: Mr. Clement Nyaletsossi Voule

4 -Special Rapporteur on the implications for human rights of the environmentally sound management and disposal of hazardous substances and wastes: Mr. Baskut Tuncak

5 -Special Rapporteur on the right of everyone to the enjoyment of the highest attainable standard of physical and mental health: Mr. Dainius Puras.

Vẫn theo Bản tin trên, theo thủ tục, Ủy Ban Nhân Quyền sẽ cứu xét và sẽ có thư trả lời cho hội JFFV về quyết định của Ủy Ban. Điều mà hội JFFV mong mỏi là Ủy Ban Nhân Quyền sẽ lập một nhóm điều tra để nếu họ tìm ra những vi phạm, họ sẽ có thế đưa ra những quyết định khuyến cáo hoặc các biện pháp chế tài tùy theo mức độ vi phạm.

Chúng tôi thành tâm ước mong rằng, nhà đương quyền Việt Nam quan tâm đúng mức đến những yêu cầu hợp tình hợp lý của đơn khiếu nại này để chủ động thực hiện các biện pháp kiểm tra, giám sát hữu hiệu ngõ hầu chấm dứt vĩnh viễn thực trạng công ty gang thép Formosa Hà Tĩnh tiếp tục xả thải hóa học độc hại vào biển và hàng triệu tấn thải rắn lan tràn, gây ô nhiễm nghiêm trọng môi trường biển của Việt Nam. Vì thực trạng này có ảnh hưởng sống còn lâu dài đến đời sống ngư dân ven biển và sức khỏe của người dân tiêu thụ cá đánh bắt từ các vùng biển bị ô nhiễm các chất độc thải của Formosa. Đồng thời, đề nghị chính quyền chức năng Việt Nam cần nghiêm túc xem xét, kiểm tra lại xem mức độ bồi thường cho các nạn nhân Formosa mấy năm trước đây có công bình, hợp lý và thỏa đáng chưa; để điều chỉnh theo đúng những đòi hỏi chính đáng và hợp pháp của các ngư dân bị thiệt hại trước mắt cũng như lâu dài.


(Houston, ngày 1-6-2019)

Thiện Ý
Blog VOA

Kiến nghị: Cần sẵn sàng ‘kỷ luật’ cả… ‘Bác’



Kính gửi: Đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN. Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN. Ban Tuyên giáo BCH TƯ đảng CSVN. Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Thưa các đồng chí,

Nhiều người sử dụng mạng xã hội Việt ngữ đang thắc mắc (1), tại sao tháng trước, đảng ta chi vài tỉ kỷ niệm “60 năm ngày ‘Bác’ đến thăm Sơn La” (2) mà hôm nay (18 tháng 6) lại không đả động gì đến chuyện “Yêu sách của nhân dân An Nam” do Nguyễn Ái Quốc soạn thảo (3) tròn 100 năm?

Vì “Yêu sách của nhân dân An Nam” đã được giảng dạy rộng rãi trong chương trình giáo dục phổ thông như một “văn kiện lịch sử” và vì trước nay, chúng ta vẫn tổ chức cho toàn đảng, toàn quân, thậm chí không ngừng vận động toàn dân “học tập và làm theo tấm gương, tư tưởng của Bác” nên tôi thấy chúng ta không thể bỏ qua thắc mắc này.

Trong bối cảnh như hiện nay, rõ ràng việc tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày ra đời “văn kiện lịch sử” như “Yêu sách của nhân dân An Nam” là hết sức “nhạy cảm, phức tạp” nhưng làm ngơ là thiếu trách nhiệm, khiến “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trở thành trầm trọng hơn, đảng ta cần nghiêm khắc “tự phê”, rút kinh nghiệm sâu sắc và sửa sai ngay.

Im lặng trước chất vấn, tại sao tổ chức rầm rộ “60 năm ngày ‘Bác’ đến thăm Sơn La” mà làm ngơ 100 năm ngày “Yêu sách của nhân dân An Nam” ra đời (?) chính là thừa nhận “luận điệu của các thế lực thù địch, phản động” là đúng. Nguy hại hơn là khiến đồng chí, đồng bào, đồng cảm sâu rộng với “các phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất về chính trị”.

Thưa các đồng chí,

Cho dù “Yêu sách của nhân dân An Nam” không phù hợp với bối cảnh chính trị - xã hội hiện nay. Tám đòi hỏi trong “văn kiện lịch sử” này có thể bị… lợi dụng để xuyên tạc, nguy hại cho việc bảo đảm quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng ta, thành ra muốn chiến thắng trên “mặt trận tư tưởng”, tôi nghĩ, đảng ta nhất thiết phải lên tiếng.

Trong quá khứ, đảng ta đã từng vận dụng hết sức nhuần nhuyễn “hoàn cảnh lịch sử” để giải thích nhiều vấn đề liên quan đến trách nhiệm của đảng ta đối với quốc gia, dân tộc, tại sao lần này, các đồng chí lại ngần ngại sử dụng “hoàn cảnh lịch sử” để đập tan “luận điệu của các thế lực thù địch, phản động” và ý kiến của các “phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất về chính trị”? Chẳng lẽ các đồng chí cũng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” nên cũng chao đảo về… lập trường, thiếu kiên định về… tư tưởng?

***

“Yêu sách của nhân dân An Nam” (Tổng ân xá tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị. Cải cách nền pháp lý Đông Dương bằng cách để người bản xứ cũng được quyền hưởng những bảo đảm pháp lý như người châu Âu. Xóa bỏ hoàn toàn những tòa án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam. Tự do báo chí và tự do ngôn luận. Tự do lập hội và hội họp. Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật tại tất cả các tỉnh cho người bản xứ. Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật. Có đại biểu thường trực của người bản xứ do người bản xứ bầu ra tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được nguyện vọng của người bản xứ) là yêu sách giữa phía bị trị với phía thống trị.

Cần phải tái khẳng định, chính quyền thực dân, phong kiến không bao giờ có thể sánh được với đảng ta - đội tiên phong và đại biểu trung thành của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam. Đến giờ này, phần tử nào thấy “Yêu sách của nhân dân An Nam” vẫn còn là mơ ước ngoài tầm với của các công dân Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì phải đặt những phần tử đó vào nhóm cần… cưỡng bức giáo dục về tư tưởng.

Tuy nhiều người đã biết, Nguyễn Ái Quốc là tên chung của một nhóm các nhân vật lịch sử lừng danh như Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu Trinh, “bác” chỉ là giúp việc. Gần đây, do “các thế lực thù địch, phản động” và “những phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất về chính trị” có khuynh hướng khai thác tư tưởng của Nguyễn Ái Quốc để so sánh với thực tế nước ta, đả kích đảng ta, tôi đề nghị đảng ta cần minh định, vai trò thật sự của “bác” trong giai đoạn ấy.

Chấm dứt lập lờ, xác định một cách rõ ràng, “bác” chỉ tạm ứng, xài đỡ tên Nguyễn Ái Quốc để bồi đắp sự nghiệp của “bác” trên con đường dẫn dắt đảng ta trở thành chính đảng duy nhất xứng đáng lãnh đạo cách mạng Việt Nam hôm qua, hôm nay và ngày mai, sẽ giúp chúng ta có thể phân tích sâu hơn để đồng chí, đồng bào thấy rằng, dù yêu nước, thương nòi, Nguyễn Ái Quốc – do chỉ dính dáng chút ít tới “bác” - nên vẫn có những hạn chế về… nhận thức vì chưa… “giác ngộ cách mạng”.

Không chỉ càng ngày càng nhiều đồng bào bị “các thế lực thù địch, phản động” kích động mà ngay cả các đồng chí cũng vậy. Cho dù đảng ta đã kỷ luật một số đồng chí như Chu Hảo, Trần Đức Anh Sơn,… nhưng theo tôi, rung như thế chưa đủ dọa… “khỉ”. Tôi tin, nỗ lực ngăn chặn tình trạng suy thoái về tư tưởng sẽ hiệu quả hơn nếu Ủy ban Kiểm tra của BCH TƯ đảng ta xem xét, kiến nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư xử lý kỷ luật “bác” vì vi phạm nhiều điều trong “19 điều đảng viên không được làm”.

Xử lý kỷ luật đảng viên theo các quy định của BCH TƯ đảng ta đã được áp dụng với hàng loạt đảng viên sau khi nghỉ hưu, không còn giữ bất kỳ chức vụ nào cả trong hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền để chứng tỏ “không có vùng cấm”, hà cớ gì chúng ta không áp dụng đối với “bác” để nỗ lực rung cây, thật sự đạt tác dụng dọa… “khỉ”, không để các “văn kiện lịch sử” ảnh hưởng tiêu cực tới sự tin yêu của nhân dân dành cho đảng ta.

Chưa kể xử lý kỷ luật “bác” sẽ giúp ngăn chặn các thế lực thù địch, phản động”, “các phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất về chính trị” tìm cách khai thác những “văn kiện lịch sử” như “Yêu sách của nhân dân An Nam”, “Tuyên ngôn Độc lập” (4)… để chứng minh dân tộc ta đã bị đảng ta dùng chiêu bài “giành lấy chính quyền về tay nhân dân” lường gạt để trở thành chính đảng duy nhất, độc quyền lãnh đạo toàn diện tại Việt Nam. Sau vài thập niên máu chảy thành sông, xương chất thành núi, kết quả chỉ là: “Không có gì…”.

Nguy hiểm quá các đồng chí ạ!


Trân Văn
Blog VOA

Ẩn sau 'phải đồng cam cộng khổ với Chính phủ trả nợ công' là gì?


Ông Nguyễn Xuân Phúc (giữa) và thủ tướng Singapore, Lý Hiển Long (trái), tại cuộc gặp song phương tại Hà Nội, 2018.

Nguyễn Xuân Phúc - quan chức mà sự bất nhất trong phát ngôn và não trạng có vẻ đã trở thành bản chất - vừa đòi hỏi chính quyền Hải Phòng cùng Hà Nội và TP.HCM phải "đồng cam cộng khổ cùng Chính phủ trả nợ công".

Bất nhất Nguyễn Xuân Phúc

Còn nhớ khi mới nhậm chức thủ tướng ít tháng, vào đầu năm 2017 ông Phúc đã phải thốt ra một đánh giá chưa từng có tiền lệ: “Nếu tính đủ, nợ công đã vượt trần”.

‘Trần’ là mức 65% GDP - tức giới hạn nguy hiểm theo tiêu chuẩn của Liên hiệp quốc mà nợ công không được phép vượt qua.

Lời tàn thán chưa từng có trên của Nguyễn Xuân Phúc có thể phản ánh cái tâm thế bí bách của ông ta khi phải làm nhiệm vụ ‘đổ vỏ’ cho kẻ tiền nhiệm và bị người đời đúc kết là ‘phá chưa từng có’ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng chỉ ít tháng sau lời tán thán trên, Phúc bỗng có một cái miệng khác. Song trùng với khẩu hiệu ‘mỗi tỉnh là một đầu tàu kinh tế’ và ‘GDP tăng trưởng cao nhất trong những năm gần đây’, ứng cử viên hãnh tiến cho tổng bí thư của đại hội 13 Nguyễn Xuân Phúc cũng ‘hô biến’ tỷ lệ nợ công cũng lùi xa khỏi ngưỡng nguy hiểm 65% GDP. Công cụ của cơ chế cài số lùi này là Tổng cục Thống kê - một trong những cơ quan được Phúc ưu ái và luôn có chỉ đạo sâu sát về cái mà dư luận thường gọi là ‘làm đẹp báo cáo’.

Đến kỳ họp tháng 5 - 6 năm 2019, thậm chí tỷ lệ nợ công quốc gia còn nằm dưới mức 60% GDP - một con số đẹp đến mức khiến cho không một đại biểu quốc hội nào mở miệng phản bác.

Nhưng dấu hỏi rất lớn bật ra là nếu nợ công quả thực đẹp đẽ như thế và chẳng có gì đáng lo lắng, tại sao Nguyễn Xuân Phúc lại đòi hỏi Hải Phòng cùng Hà Nội và TP.HCM phải "đồng cam cộng khổ cùng Chính phủ trả nợ công"?

Việt Nam sắp vỡ nợ công?

Thật ra từ lâu nay, nguồn cơn chính yếu đã lộ ra: Luật Quản lý nợ công (sửa đổi) của Việt Nam - được Chính phủ soạn trình và Quốc hội đồng loạt ‘gật’ vào năm 2017 - đã cố tình không gộp cả phần nợ vay nước ngoài của các tập đoàn và doanh nghiệp nhà nước, cho dù loại nợ này là một trong 5 định nghĩa về nợ công của cơ quan thống kê thuộc Liên hiệp quốc.

Nhưng cũng vào năm 2017, theo phân tích của một chuyên gia độc lập ngay trên một tờ báo nhà nước là Thời báo Kinh tế Sài Gòn, nợ của 3.200 doanh nghiệp nhà nước theo điều tra của Tổng cục Thống kê năm 2014 là 4,9 triệu tỉ đồng (231 tỉ đô la Mỹ), gấp nhiều lần con số 1,5 triệu tỉ đồng mà Bộ Tài chính đưa ra chỉ cho một số tập đoàn và công ty lớn. Ước tính thêm cho thấy năm 2016, nợ của doanh nghiệp nhà nước là 324 tỉ đô la Mỹ, bằng 158% GDP.

Như vậy, cộng cả nợ chính phủ và nợ doanh nghiệp nhà nước sau khi trừ đi phần Chính phủ bảo lãnh trùng lặp, tổng số nợ năm 2016 là 431 tỉ đô la Mỹ, bằng 210% GDP.

210% GDP lại gấp đến hơn 3 lần ngưỡng nguy hiểm 65% GDP.

Muốn ngồi ghế thủ tướng càng lâu càng tốt, không còn lựa chọn nào khác là Nguyễn Xuân Phúc phải dọn dẹp và ‘đổ vỏ’ cho chế độ ‘ăn tàn phá hại’ Nguyễn Tấn Dũng.

Sau thời Nguyễn Tấn Dũng vay mượn vô tội vạ, cơ chế vay ODA và tín dụng nước ngoài vẫn tiếp được ‘phát huy’, tuy ở tầm mức thấp hơn, dưới thời Nguyễn Xuân Phúc. Một cách chắc chắn, tỷ lệ nợ công từ năm 2016 đến nay đã không dừng ở mức 210% GDP mà còn chồng chất hơn.

Kết quả là đến giờ này, ngân sách chịu nguy cơ cạn kiệt và chẳng còn khoản kết dư đáng kể nào, cũng là lúc đang có nhiều dấu hiệu cho thấy nợ công sắp “vỡ” và Chính phủ không còn khả năng trả nợ thay cho các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước.

“Vàng, tiền trong dân còn nhiều lắm!”

Tại kỳ họp quốc hội tháng 5 - 6 năm 2019, một số đại biểu quốc hội đã xót xa cho két ngân sách hộc rỗng bằng cách một lần nữa hô hào “phải vay nhiều tỷ USD nhưng lượng vàng, tiền trong dân còn nhiều lắm!”.

Theo đại biểu Trần Quang Chiểu thì "thực trạng Việt Nam phải vay ngoại tệ ở nước ngoài nhiều tỷ USD để bù đắp bội chi và trả nợ gốc…".

Còn theo đại biểu Hoàng Quang Hàm, sức ép trả nợ đang tăng, có thời điểm số nợ đến hạn trả rất lớn, tiềm ẩn rủi ro thanh khoản, khó khăn cho vay đảo nợ. Năm 2019 có 9,3% danh mục nợ trong nước của Chính phủ đến hạn. Cả giai đoạn 2019-2021 sẽ là 32,7%.

"Nhu cầu vay để trả nợ đến hạn giai đoạn 2019-2021 khoảng 700.000 tỷ đồng, có thời điểm vay để trả nợ gốc lên 20.000-40.000 tỷ đồng trên một tháng" - ông Hàm than thở.

Những lời kêu gào ‘vét’ vàng và ngoại tệ trên xảy ra trong bối cảnh các nguồn ngoại tệ mạnh từ viện trợ không hoàn lại, viện trợ ODA và kiều hối của ‘khúc ruột ngàn dặm’ đều khá bi đát. Từ năm 2014, chính thể Việt Nam đã không còn nhận được nguồn vốn ODA đáng kể nào, còn từ năm 2018 đã không còn ODA ưu đãi. Trong khi đó, lượng kiều hối gửi về Việt Nam vào năm 2017, 2018 và 2019 có thể sụt giảm đến phân nửa so với mức đỉnh 13,5 tỷ USD vào năm 2015.

Trong khi đó, con số nợ nước ngoài của Việt Nam (chỉ tính riêng nợ của chính phủ và do chính phủ bảo lãnh mà chưa tính đến số tự vay tự trả của khối doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân) đã lên đến 105 tỷ USD, xấp xỉ 50% GDP…

Nhưng đào đâu ra ngoại tệ để trả nợ nước ngoài khi quỹ dự trữ ngoại hối luôn nằm trong tình trạng không bảo đảm ngoại tệ cho nhu cầu tối thiểu là 3 tháng nhập khẩu?

Chưa bao giờ kể từ khi nhậm chức thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc thể hiện tâm thế sốt ruột đến thế khi cứ nằng nặc yêu cầu Ngân hàng nhà nước phải có giải pháp thu gom 500 tấn vàng và nhiều tỷ USD trôi nổi trong dân, dù đến nay Ngân hàng nhà nước vẫn chỉ biết cách duy nhất để gom là chấp nhận lạm phát tăng vọt khi cho in tiền ồ ạt và tung hàng núi tiền đồng ra thị trường tự do để thu mua ngoại tệ và vàng, trong khi người dân gần như mất sạch niềm tin vào hệ thống ngân hàng vì lo sợ vàng của họ gửi vào đấy sẽ bị ‘tự động bốc hơi’.

‘Con bò sữa’ có trả được nợ công?

Trong bối cảnh bĩ cực trên, ‘cứu cánh’ cho ngân sách quốc gia chỉ còn trông chờ vào những thành phố lớn và sung túc hơn phần đông các tỉnh thành khác là Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng… Trong số đó, Sài Gòn đặc biệt nhất và được xem là ‘con bò sữa’ khi vẫn có hàng triệu gia đình thường xuyên nhận hơn 5 tỷ USD kiều hối hàng năm, vẫn sản xuất ra được giá trị hơn 30% GDP cả nước, và quan trọng hơn cả là vẫn ‘cống hiến’ cho ngân sách trung ương ngang với tổng số nộp của vài chục tỉnh thành từ dưới đếm lên.

Thế nhưng ‘con bò sữa’ sẽ mang lại nỗi thất vọng lớn lao cho những kẻ ‘còn đảng còn tiền’ và ‘còn đảng còn mình’ ở cấp trung ương.

Dù được xem là thành phố có nguồn thu bất động sản lớn nhất bởi thị trường nhà đất nơi đây đã được các nhóm đầu cơ cá mập ‘đánh lên’ suốt từ năm 2017 đến gần đây, trong 3 tháng đầu năm 2019 Sài Gòn chỉ thu được 1.308 tỷ đồng thuế bất động sản ước, chỉ đạt 13,08% dự toán và giảm đến 74,85% so cùng kỳ. Đó là những con số cực kỳ đáng báo động cho tương lai thu ngân sách của chế độ ‘ăn của dân không chừa thứ gì’.

Giờ đây, một dấu hỏi quá khốn quẫn đối với nền ngân sách ăn bám của nhà nước Cộng Sản đang hiện hình như một bóng ma: Nếu quả bom bất động sản nổ, hoặc không nổ đột ngột thì sẽ phải xì hơi dần, chắc chắn mật độ thương vụ mua bán đất đai sẽ giảm dần hoặc giảm mạnh, kéo theo số thu thuế từ giao dịch đất đai sẽ giảm đáng kể trong những năm sau. Khi đó, ngân sách sẽ khó còn có nguồn thu tăng thêm từ tiền đất lên đến 60,000 – 70,000 tỷ đồng/năm, trong khi nguồn thu từ 3 khối kinh tế đầu tư nước ngoài, doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân vẫn ngày càng tệ trong thời buổi kinh tế ngập ngụa suy thoái.

Khi đó, ngân sách nhà nước và ngân sách đảng sẽ tìm đâu ra nguồn mới để trả nợ công đến hạn thanh toán và bù đắp cho cái miệng rộng ngoác như hàm cá mập của quốc nạn bội chi ngân sách, chi thường xuyên ‘ổn định’ đến trên 70% tổng chi ngân sách cho đội ngũ 3 triệu công chức viên chức mà trong đó có đến 30% ăn không ngồi rồi, chi xài lãng phí vô tội vạ cùng quốc nạn tham nhũng mà đang nhấn chìm xã hội Việt Nam xuống tầng dưới cùng của địa ngục thời hiện đại?


Phạm Chí Dũng
Blog VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑