Tin Tức Cập Nhật :

Đại sứ Đoàn Xuân Hưng không có tên trong danh sách Thứ trưởng Bộ Ngoại giao


Sau vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh đưa vào Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, chỉ còn thấy Đại sứ Đoàn Xuân Hưng xuất hiện trong các hoạt động cộng đồng (người ngồi giữa).

Quốc Phong - Báo chí nhà nước Việt Nam hôm 18.11 đồng loạt đăng danh sách các Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam đang làm việc trong nước cũng như công tác nhiệm kỳ tại nước ngoài, điều đặc biệt trong danh sách trên tờ báo mạng của Bộ Thông tin & Truyền thông nước này không có tên Đại sứ Đoàn Xuân Hưng.

Trang tin chính thức của Bộ TT&TT Việt Nam Vietnamnet vừa đăng tải danh sách Thứ trưởng Bộ Ngoại giao không có Đại sứ Đoàn Xuân Hưng (Ảnh chụp màn hình báo này hôm 22.11.2017)
Báo Pháp luật điện tử cũng đăng các Thứ trưởng Bộ Ngoại giao không có Đại sứ Đoàn Xuân Hưng (Ảnh chụp màn hình báo này hôm 22.11.2017)

Trong khi tất cả các tờ báo đều đưa tin tương tự như trên, nhưng duy nhất chỉ có báo Công lý lại ghi chức danh ông Đoàn Xuân Hưng vẫn là Thứ trưởng.

 Bản tin trên báo Công lý (Ảnh chụp màn hình báo này hôm 22.11.2017) 

Cộng đồng người Việt tại Đức truyền nhau đọc bản tin bổ nhiệm Thứ trưởng của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với nhiều ngỡ ngàng. Họ đã thảo luận sôi nổi về việc Đại sứ Đoàn Xuân Hưng có còn hay đã mất chức Thứ trưởng ngoại giao, đặc biệt trong bối cảnh căng thẳng ngoại giao giữa Đức và Việt Nam vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện.

Một nguồn tin từ Bộ Ngoại giao Đức mà Thoibao.de nhận được hôm 21.11 cho biết ´´Chúng tôi đã nói chuyện với chính phủ Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đã biết được những yêu cầu của chúng tôi. Họ cũng biết phải làm gì để bình thường hóa trở lại mối quan hệ giữa hai nước´´.

Cuộc điều tra của Công tố viện Liên bang về vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh vẫn chưa kết thúc. Nguồn tin từ cảnh sát điều tra hôm 22.11 cho biết thêm ´´Nghi phạm Nguyễn Hải Long, công dân Việt Nam bị dẫn độ từ Cộng hòa Séc sang Đức vì đã thuê xe cho mật vụ Việt Nam, vẫn bị tạm giam tại một nhà tù ở Berlin để điều tra ´´.

Ảnh: Văn phòng chuyển tiền của ông Nguyễn Hải Long tại chợ Sapa, Cộng hòa Séc tới hôm 22.11.2017 vẫn bị đóng cửa

Trong một động thái khác, hôm 9-11, tại TP HCM. Bà Miriam Garcia Ferrer, Tham tán thứ nhất – Trưởng ban Thương mại và Kinh tế Phái đoàn EU tại Việt Nam đã đưa ra thông tin rất xấu cho ngành hải sản của nước này, khi Việt Nam có thể bị Liên minh châu Âu giơ ´´ Thẻ đỏ ´´ tức là xác định Việt Nam không tôn trọng các cam kết quốc tế trong việc chống các hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp, không có báo cáo và không được quản lý (IUU), đồng nghĩa với việc cấm nhập khẩu hải sản từ Việt Nam. Trừng phạt này không chỉ làm mất từ 300-400 triệu USD/năm từ kim ngạch xuất khẩu hải sản sang EU mà còn dẫn đến khả năng các thị trường khác như Mỹ, Nhật Bản cấm nhập khẩu hải sản khai thác từ Việt Nam tổn thất thêm nhiều tỉ USD mỗi năm.

Có lẽ vì vậy, với hy vọng giảm bớt căng thẳng mà người dân Việt Nam đang cùng lúc phải gánh chịu từ hậu quả tồi tệ của Chính phủ nước này sau khi cử mật vụ sang bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh tại Berlin, đặt biệt với châu Âu. Bà Alicia Garcia-Herrero, người tham vấn cho các quan chức châu Âu về Hiệp định Thương mại EU - Việt Nam đã đề xuất: ´´ Hiệp định sẽ vẫn được tiếp tục, miễn là chính quyền Hà Nội tìm được "một con dê tế thần" để chịu trách nhiệm, ví dụ như vị Đại sứ Việt Nam tại Đức chẳng hạn´´.

Trong trường hợp như Tờ Vietnamnet của Bộ TT&TT Việt Nam đăng tải hôm 18.11, hiện nay Đại sứ Đoàn Xuân Hưng không còn chức danh Thứ trưởng, thì một câu hỏi được đặt ra: Liệu việc tước bỏ chức thứ trưởng này có phải là một dấu hiệu cho thấy, Việt Nam đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là sẽ bị phía Đức "trảm tướng", dù sao một Đại sứ bị "trảm" cũng đỡ mất thể diện hơn nhiều so với một vị Thứ trưởng bị "trảm". Hoặc đã quyết định chọn Đại sứ Việt Nam tại Đức làm "dê tế thần", chịu trách nhiệm toàn bộ về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, nhằm xoa dịu, giải quyết cuộc khủng hoảng ngoại giao với nước Đức?

Quyết định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm ông Đoàn Xuân Hưng giữ chức Thứ trưởng Bộ Ngoại giao


Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



Quốc Phong
thoibao.de

Vụ Trịnh Xuân Thanh: 8 người Việt bị thẩm vấn, ghế Đại sứ lung lay


Cơ quan điều tra Đức vẫn kiên trì lần theo dấu vết đường dây tổ chức vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh tại Berlin và mở rộng điều tra các nghi phạm liên quan tới nhóm mật vụ này.

Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin, nơi Tổng công tố Liên bang Đức cho rằng đã nhốt ông Trịnh Xuân Thanh sau khi bị bắt cóc

Lê Anh - Berlin những ngày cuối tháng 11 trời trở lạnh và mưa nhiều. Chị hẹn gặp tôi tại một nhà hàng cổ của Đức ngay phố Alt-Moabit, nơi nhìn sang bên kia đường là khu nhà tù lớn Moabit, nằm ngay gần nhà ga xe lửa trung tâm Berlin với các ô cửa sổ nhỏ được chắn lại bằng những thanh sắt to bản, bao quanh là bức tường cao gần 10 m được xây bằng loại gạch đỏ rắn chắc từ những năm 1877 với nhiều vòng dây thép gai lạnh lẽo.

Khu nhà tù Moabit tại Berlin, nơi tạm giam chờ ngày xét xử nhiều người Việt Nam phạm tội tại Đức.

Chị mở lời tâm sự và cho biết ´´ Sau khi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xẩy ra ở Berlin, cảnh sát điều tra đã thẩm vấn nhiều người Việt Nam đang định cư tại Đức, có lẽ vì lý do có những mối liên hệ qua điện thoại với nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, nơi đang bị Tổng Công tố Liên bang Đức cho rằng đã dính líu đến đường dây tổ chức bắt cóc ông Thanh tại Đức. Đến thời điểm này, tổng số người Việt đang định cư tại đây bị cảnh sát mời lên làm việc là 8 người, trong đó có tôi ´´.

Chị cũng nói thêm ´´ nhiều khi các cuộc điện thoại đó chỉ là những lời mời gọi cùng đi ăn tối hoặc trao đổi thông thường khác, nhưng không hiểu sao họ lại để ý kỹ như vậy, có lẽ báo chí cần lên tiếng để minh oan giúp cho chúng tôi ´´

Trong một diễn biến khác. Việt Nam vẫn tỏ ra chưa thực sự thiện chí hợp tác với phía Đức để giải quyết khủng hoảng ngoại giao giữa hai nước do vụ bắt cóc này gây ra, không những thế, khi Hội nghị APEC tại Đà Nẵng sắp kết thúc, phía Việt Nam còn thể hiện thêm sự bất cần khi cố tình dịch sai và cắt xén bản tin của tờ Spiegel để tiếp đăng trên báo mạng của Bộ Thông tin & Truyền thông nước này hôm 11.11, với ý miệt thị Đức và Pháp´´ Tổng thống Mỹ thích hợp với những người cầm quyền chuyên chế hơn là với các nhà lãnh đạo quốc gia như Merkel hoặc Macron.´´ và ´´ tại Việt Nam chắc chắn người ta bàn về hiện tại và tương lai thì châu Âu lại nói về quá khứ ´´.

Đe dọa tiếp theo từ Việt Nam đối với Đức khi gần 1 năm nay. Chính phủ nước này vẫn giam trên 600 xe của hãng BMW tại cảng VICT ở Thành phố Hồ Chí Minh, làm đình đốn việc kinh doanh của hãng xe này, gây thiệt hại lớn cho họ và đem đến hình ảnh xấu về môi trường đầu tư nước ngoài, đặc biệt từ Đức và châu Âu vào Việt Nam.

Ảnh hưởng với cộng đồng người Việt tại Đức cũng bắt đầu lan rộng khi hôm 17.11. Chủ tịch hiệp hội lớn của người Việt Nam tại Đức bức xúc chia sẻ ´´ Phía Đức vừa thông báo gấp, từ chối phê duyệt dự án của chúng tôi chỉ trước 3 ngày theo dự định ký kết. Mục đích dự án nhằm hỗ trợ công nghệ phát triển cho Việt Nam. Trị giá dự án gần 50.000 Euro, đây là hậu quả rõ ràng từ khi Đức đình chỉ đối tác chiến lược với Việt Nam hôm 22.9´´.

Một doanh nghiệp của người Việt tại Đức cũng phàn nàn ´´ tình trạng bảo lãnh đối tác từ Việt Nam sang Đức để làm việc trong thời gian này rất căng thẳng. Khi xin Visa, Đại sứ quán Đức tại Hà Nội chỉ đưa ra lý do chờ xem xét mà không hẹn ngày có kết quả như những lần trước đây, doanh nghiệp này mỗi năm vẫn sang Đức nhiều lần, giờ thì chưa biết khi nào đi được´´.

Cho tới thời điểm này phía Việt Nam vẫn chưa đáp ứng những yêu cầu của phía Đức đưa ra, trong đó việc tiên quyết là xin lỗi nước Đức về hành động cử mật vụ xâm nhập châu Âu để bắt cóc công dân của mình ngay giữa thủ đô Berlin.

Cũng trong buổi chiều hôm 19.11, một nguồn tin đáng tin cậy từ phía Đức cho biết ´´ sắp tới phía Đức sẽ có thêm những hành động mới, lần này họ sẽ „trảm tướng“ chứ không chỉ trục xuất 2 nhân viên trong Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin như 2 lần trước´´.

Nếu điều này sớm xảy ra, thì có lẽ các nhân viên còn lại của tòa Đại sứ có thể thở phào nhẹ nhõm vì tránh bị trục xuất tiếp, họ sẽ yên tâm làm nốt nhiệm kỳ. Nhưng như vậy, không biết phía Việt Nam có kịp thực hiện đề xuất của bà Alicia Garcia-Herrero, người tham vấn cho các quan chức châu Âu về Hiệp định Thương mại EU - Việt Nam: Hiệp định sẽ vẫn được tiếp tục, miễn là chính quyền Hà Nội tìm được "một con dê tế thần" để chịu trách nhiệm, ví dụ như vị Đại sứ Việt Nam tại Đức chẳng hạn.

Đại sứ Đoàn Xuân Hưng thắp hương, khấn trước bàn thờ cụ Hồ trong Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin hôm 31.8
Trụ sở cảnh sát chuyên án bắt cóc giết người số 1 ( LKA1) tại Berlin, nơi đang điều tra vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh.


Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



Lê Anh
Thoibao.de

Sau gần 4 tháng giam giữ công an vẫn chưa điều tra ra ai đã giúp Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn ra nước ngoài


Tổng bí thư: 'Lò nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy'

Trong khi những tác hại do vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây ra ngày càng nghiêm trọng, từ khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt cho đến nguy cơ Hiệp định Thương mại tự do giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu (EU) có thể bị phá vỡ, thì những kết quả mong đợi đạt được nhờ vào việc bắt giữ Trinh Xuân Thanh ngày càng xa vời.

Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm trả lời chất vấn trước Quốc hội sáng 18.11.2017
Mới đây, sáng 18.11.2017 tại Quốc hội, chất vấn về công tác xét xử các vụ án tham nhũng lớn, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Lê Thị Nga nêu ra 4 hạn chế lớn, đặc biệt trong đó là 2 vấn đề:

- Thứ nhất, có những trường hợp đối tượng tham nhũng bỏ trốn ra nước ngoài ngay tại thời điểm chưa khởi tố như Dương Chí Dũng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy.

- Thứ hai là về việc thi hành án thu hồi tài sản tham nhũng. Tỷ lệ tài sản thu hồi rất là thấp.

“Việc này xuất phát từ những nguyên nhân gì và giải pháp ra sao?”- bà Lê Thị Nga đặt vấn đề.

Được yêu cầu trả lời, Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm giải thích, Luật Tố tụng hình sự quy định chỉ được áp dụng các biện pháp ngăn chặn với các bị can, bị cáo. Thời gian qua, một số đối tượng phạm tội tham nhũng bỏ trốn trước khi cơ quan điều tra đưa ra quyết định khởi tố bị can nên không được áp dụng các biện pháp ngăn chặn.

“Sau khi có một số đối tượng bỏ trốn, Bộ Công an đã chỉ đạo lực lượng chức năng tập trung truy bắt bằng được các đối tượng phục vụ công tác điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án. Trong quá trình điều tra, nếu phát hiện cá nhân nào bao che, tiếp tay cho đối tượng bỏ trốn sẽ kiên quyết xử lý”- ông Tô Lâm khẳng định trước Quốc hội.

Tranh luận thêm về phần trả lời này, đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) cho rằng, vừa qua có nghịch lý những người chưa bị ngăn chặn xuất nhập cảnh đi trót lọt, sau đó mới biết họ có tội. Nhưng có những trường hợp doanh nhân bị cấm xuất nhập cảnh 1 năm mà không có tội danh gì. Có doanh nhân nước ngoài cũng bị cấm xuất cảnh 2 năm, về nước đi bầu cử cũng không được trong khi không có tội danh.

“Hành xử không khéo người có tội lại lọt, người không có tội bị ngăn lại”, ông Nghĩa nêu.

Được biết trước đây, khi phát hiện Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn, Luật sư Nguyễn Thế Truyền (Đoàn luật sư TP.Hà Nội) đã có phân tích rất đáng chú ý, trích nguyên văn:

"Tại khoản 1, Điều 21 nghị định 136/2007 của Chính phủ quy định về xuất nhập cảnh của công dân Việt Nam đã nêu rõ: Công dân Việt Nam ở trong nước chưa được xuất cảnh nếu đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc “có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.

Có thể thấy từ chỉ đạo của Tổng Bí thư và kết luận của Ủy ban Kiểm tra TƯ, kết luận của Thanh tra Chính phủ thì ông Thanh là người đang “có liên quan đến công tác điều tra tội phạm”. Tại sao trong bối cảnh như vậy ông Thanh lại "mất tích" cách khó hiểu như vậy?

Để xảy ra việc Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn trong bối cảnh sắp bị khởi tố, bắt tạm giam, dư luận hoàn toàn có thể đặt câu hỏi, phải chăng có sự tiếp tay cho Trịnh Xuân Thanh?"

(hết trích)

Một trong những mục đích "phải bắt cho bằng được Trịnh Xuân Thanh" là để điều tra ra "nhân vật cấp cao nào đứng đằng sau đã giúp Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài".

Với câu trả lời nêu trên "Trong quá trình điều tra, nếu phát hiện cá nhân nào bao che, tiếp tay cho đối tượng bỏ trốn sẽ kiên quyết xử lý” của ông Tô Lâm trước Quốc hội đã chứng tỏ rằng, sau gần 4 tháng bắt cóc và áp tải Trịnh Xuân Thanh về nước công an vẫn chưa phát hiện được ai đã giúp ông tẩu thoát.

Nói cách khác, hoặc là các chuyên viên thẩm cung của Bộ trưởng Công an Tô Lâm vẫn chưa thành công ép được Trịnh Xuân Thanh khai ra bí mật này; hoặc là Trịnh Xuân Thanh đã khai ra, nhưng cuối cùng không thể "đưa vào lò đốt" xử lý được nhân vật cấp cao bí ẩn này.

Thu hồi tài sản tham nhũng đạt tỷ lệ thấp

Trả lời chất vấn trước Quốc hội sáng 18.11 vừa qua, Bộ trưởng Tô Lâm cũng thú nhận, việc thu hồi tài sản trong các vụ án tham nhũng còn thấp. Năm 2017 tài sản thu hồi chiếm 29% về số lượng tiền, 50% về đất đai tài sản. Nguyên nhân cơ bản là vụ án tham nhũng thường do nhiều đối tượng có tổ chức thực hiện trong thời gian khá lâu mới bị phát hiện.

Một số vụ án tham nhũng thường được phát hiện sau thanh tra, kiểm tra, kiểm toán trong một thời gian dài, đối tượng biết trước hành vi phạm tội bị xử lý nên tìm cách tẩu tán tài sản. Một số tài sản chuyển trái phép ra nước ngoài, quá trình thu hồi cũng cần có sự phối hợp với các nước, nhưng chênh lệch về pháp lý nên còn khó khăn.

Kể từ khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt đem về nước cho đến nay, không có tin tức nào cho thấy một tài sản nào của Trịnh Xuân Thanh đã bị thu hồi, kể cả biệt thự 3 tầng trị giá 30 tỷ đồng ở khu đô thị nhà giàu Ciputra, Tây Hồ- Hà Nội, nơi Trịnh Xuân Thanh ở trước khi bỏ trốn ra nước ngoài, và căn biệt thự trị giá vài triệu USD ngự ở đỉnh Tam Đảo. Đó chỉ là vài trong số những tài sản "nổi" của ông Thanh, dĩ nhiên là ông không đứng tên trên giấy tờ những bất động sản này.


Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



Linh Quang (Tổng hợp)
thoibao.de

Bởi vì mua đồ Trung Quốc thì có ‘hoa hồng’


Thủ tướng Việt Nam dự lễ cắt băng khánh thành một tổ máy đốt than của nhà máy nhiệt điện Formosa ngày 17/9

Trân Văn - Cả Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) lẫn chính phủ cùng làm ngơ trước thông tin Việt Nam phải trả thêm hàng tỉ Mỹ kim vì giá than trên thị trường thế giới tăng. Không có ai trong số 496 đại biểu của Quốc hội khóa 14 đang tham dự kỳ họp thứ 4 tỏ ra bận tâm đến thông tin này.

***


Sở dĩ gần đây, Việt Nam mất thêm hàng tỉ Mỹ kim cho việc nhập cảng than là vì phải duy trì hoạt động của các nhà máy phát điện bằng cách đốt than (nhà máy nhiệt điện dùng than).

Tuần trước, tờ Tuổi Trẻ công bố một nghiên cứu do Viện Kinh tế năng lượng và Phân tích tài chính (IEEFA) thực hiện. Theo đó, do số lượng các nhà máy nhiệt điện dùng than gia tăng, lượng than mà Việt Nam phải nhập cảng hàng năm đang tăng rất nhanh. Nếu năm 2015, Việt Nam chỉ nhập cảng 5,2 triệu tấn than thì sang năm 2016, lượng than nhập cảng đã tăng hơn gấp đôi (12 triệu tấn). Bởi giá than trên thị trường thế giới tăng gấp đôi, Việt Nam phải chi 1,27 tỉ Mỹ kim/năm cho than.

Vì Việt Nam cương quyết phát triển hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than nên Cơ quan Năng lượng quốc tế (IEA) dự báo, đến 2021, Việt Nam cần nhập cảng tới 35 triệu tấn than/năm. Nếu giá than trên thị trường thế giới “ổn định” ở mức như hiện nay thì thời điểm đó Việt Nam sẽ phải chi tới 3,5 tỉ Mỹ kim/năm để nhập cảng than.

Giống như nhiều chuyên gia cả ở trong lẫn ngoài Việt Nam từng khuyến cáo Việt Nam nên hủy bỏ kế hoạch phát triển hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than, IEEFA cảnh báo Việt Nam cần tính toán lại để không sa lầy khi đầu tư dài hạn vào hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than nhưng có lẽ cảnh báo này cũng sẽ như đàn gảy tai… trâu.

***

Đầu thập niên 2010, Việt Nam chỉ có chừng một chục nhà máy nhiệt điện dùng than. Vào thời điểm mà nhiều quốc gia quyết định loại bỏ các nhà máy phát điện bằng cách đốt than bởi đã có những bằng chứng rất rõ ràng cho thấy chúng là tác nhân gây ô nhiễm không khí, ô nhiễm nguồn nước, khiến sức khỏe của hàng triệu người cư trú gần các nhà máy này suy giảm không thể hồi phục thì chính quyền Việt Nam phê duyệt “Quy hoạch điện VII” (kế hoạch phát triển nguồn điện tại Việt Nam đến năm 2030): Xây dựng thêm hàng loạt nhà máy nhiệt điện dùng than để đến năm 2020, các nhà máy phát điện bằng than sẽ chiếm 46,8% cơ cấu năng lượng của Việt Nam. Tới năm 2030, nâng tỷ lệ này lên thành 56,4%.

“Quy hoạch điện VII” đã làm nhiều tổ chức, chuyên gia cả trong lẫn ngoài Việt Nam kinh ngạc và ái ngại.

Hồi tháng 9 năm 2015, nhóm mô hình hóa học khí quyển thuộc Đại học Harvard từng công bố kết quả nghiên cứu của về “các tác động tới sức khỏe do gia tăng phát thải từ than” ở Đông Nam Á và Việt Nam. Theo đó, hàng chục ngàn người Việt sẽ chết dần, chết mòn vì nhiệt điện dùng than.

Cũng năm đó, tại hội thảo về “than và nhiệt điện dùng than" do Trung tâm Phát triển Sáng tạo Xanh (GreenID), thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam tổ chức, GreenID loan báo, mỗi năm, tại Việt Nam có khoảng 4.300 người Việt thiệt mạng do sức khỏe suy giảm, bởi tình trạng ô nhiễm từ nhiệt điện dùng than. Nếu chính quyền Việt Nam tiếp tục cho phép đầu tư - vận hành các nhà máy nhiệt điện dùng than theo “Quy hoạch điện VII” thì số người thiệt mạng sẽ tăng lên thành 25.000 người/năm.

GreenID tính toán, quá trình đốt than để tạo điện sẽ thải vào không khí 15 triệu tấn tro, một lượng lớn các chất nguy hiểm (lưu huỳnh dioxit - SO2, oxit nitơ - NOx, carbon dioxit - CO2, thủy ngân, thạch tín,...). Những chất này sẽ phá hủy hệ thần kinh, hệ tuần hoàn, hệ hô hấp, tăng nguy cơ bị ung thư phổi, đột qụi, mắc các bệnh về tim mạch, bệnh mãn tính hoặc bệnh truyền nhiễm về đường hô hấp... Chưa kể các loại khí sunfat và nitrat còn gây ra mưa axit, hủy hoại những dòng suối, những cánh rừng.

Gần đây, một tổ chức khác - Trung tâm Hành động và Liên kết vì Môi trường và Phát triển (CHANGE), cho biết, mỗi 3,5 phút, một nhà máy phát điện bằng than có công suất 500 MW sẽ hút từ biển lượng nước khoảng 2.500 khối để làm mát hệ thống. Sau đó nước sẽ được xả lại hồ, sông, biển với nhiệt độ cao hơn ban đầu từ 8 độ C đến 13 độ C. Đó là lý do tất cả các sinh vật biển: tảo, san hô, tôm, cá,… bị hủy diệt. Bởi các nhà máy phát điện bằng than cần một lượng nước rất lớn cho hệ thống làm mát, chưa kể việc đặt sát biển sẽ giúp giảm chi phí vận chuyển than nhập cảng nên đa số nhà máy nhiệt điện dùng than theo “Quy hoạch điện VII” đều nằm sát biển. Việc phát triển nguồn điện bằng cách xây dựng thêm hàng loạt nhà máy nhiệt điện dùng than đồng nghĩa với hủy diệt biển.

Dù “Quy hoạch điện VII” bị nhiều chuyên gia xác định là kế hoạch hủy diệt môi trường, sức khỏe và tính mạng con người (số người chết vì các nhà máy nhiệt điện dùng than cao gấp ba lần số người chết vì tai nạn giao thông, chưa kể chi phí khổng lồ do phải chăm sóc sức khỏe của các nạn nhân) nhưng việc thực hiện “Quy hoạch điện VII” vẫn được tiến hành như đã định. Hàng chục nhà máy nhiệt điện dùng than đã hoàn thành hoặc đang được xây dựng ở cả đồng bằng sông Hồng lẫn đồng bằng Sông Cửu Long. Thậm chí số lượng nhà máy nhiệt điện dùng than theo “Quy hoạch điện VII” đã được điều chỉnh, tăng từ 52 thành… 57!

Vào lúc này, dẫu số lượng nhà máy nhiệt điện dùng than mới chỉ ngừng ở 21, chưa tới một nửa số lượng dự tính nhưng nhiều loại hậu quả đã nhãn tiền.

Tháng 10 năm ngoái, Liên minh Năng lượng bền vững Việt Nam và Liên minh Phòng chống bệnh không lây nhiễm Việt Nam công bố kiến nghị ngưng thực hiện các dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện dùng than chưa khởi công vì các nhà máy nhiệt điện dùng than đang hoạt động chiếm tới 50% số cơ sở công nghiệp gây ô nhiễm môi trường, cần giám sát đặc biệt. Vì các cộng đồng dân cư quanh những nhà máy nhiệt điện dùng than này đang phải đối mặt với những lo lắng hàng ngày về môi trường sống bị ô nhiễm, ảnh hưởng tới sinh kế. Vì theo “Quy hoạch điện VII”, khu vực đồng bằng sông Cửu Long sẽ ngộp thở bởi bị vây bởi 14 nhà máy nhiệt điện dùng than. Liên minh Năng lượng bền vững Việt Nam và Liên minh Phòng chống bệnh không lây nhiễm Việt Nam đề nghị chính phủ Việt Nam xem xét kỹ lưỡng giữa hiệu quả, lợi ích với tác động, tổn thất đối với toàn bộ nền kinh tế và xã hội Việt Nam.

Tháng 10 năm nay, Bộ Xây dựng Việt Nam cho biết, bộ này chưa biết làm thế nào với 40 triệu tấn tro, xỉ do 21 nhà máy nhiệt điện dùng than thải ra. Năm tới, con số này sẽ tăng thành 60 triệu tấn, đến 2020 sẽ là 109 triệu tấn và tăng lên thành 248 triệu tấn vào năm 2025, rồi thành 422 triệu tấn vào năm 2030.

***

Giữa thập niên 2010, các chuyên gia trong và ngoài Việt Nam đã từng lưu ý, ngoài việc phải cân nhắc những thiệt hại do môi trường và sức khỏe con người bị hủy hoại, nếu thực hiện “Quy hoạch điện VII” với tổng lượng than cần phải nhập cảng tối thiểu khoảng 85 triệu tấn/năm, cần phải tính toán lại xem phát điện bằng than có thật sự rẻ như EVN khẳng định hay không (?). Bây giờ, lúc giá than trên thị trường thế giới tăng gấp đôi không cần nghiên cứu cũng có thể thấy, hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than vừa ngốn hàng trăm ngàn tỉ vốn đầu tư, vừa đẩy giá bán điện lên, không tăng giá điện thì phải bù lỗ, tăng giá điện thì hàng hóa Việt Nam không còn khả năng cạnh tranh do giá thành cao,…

Các chuyên gia trong và ngoài Việt Nam đã từng khuyên Việt Nam nên chú trọng phát triển năng lượng tái tạo (điện gió, điện mặt trời). Khuyến khích, hỗ trợ đầu tư cho năng lượng tái tạo vừa bảo vệ môi trường, vừa giúp duy trì sự ổn định về an ninh năng lượng, giảm giá điện. Theo IEEFA, Trung Quốc – quốc gia hỗ trợ hết mình cho Việt Nam về vốn và công nghệ để phát triển hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than – vừa loại bỏ hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than, vừa phát triển năng lượng tái tạo và trong năm nay sẽ có thêm khoảng 50 gigawatt điện mặt trời.

Còn Việt Nam? “Quy hoạch điện VII” – phát triển hệ thống nhà máy nhiệt điện dùng than ằng vốn và công nghệ của Trung Quốc – đã bóp các dự án phát triển năng lượng tái tạo ngắc ngoải từ trong trứng vì “khó đủ đường” (giá mua điện của EVN quá thấp, khó vay vốn, thiếu đất, chính phủ không bận tâm nên các nhà đầu tư tự bơi...).

Vay vốn, mua công nghệ từ Trung Quốc thường hấp dẫn vì có “hoa hồng”. Đó là loại “hoa hồng” không gai bởi chắc chắn chẳng bao giờ chính quyền Trung Quốc thèm bận tâm, điều tra về chuyện “lại quả”, thành ra đừng dễ dãi cho rằng, việc soạn thảo, thông qua và gạt bỏ tất cả các cảnh báo, hậu họa, khăng khăng thực hiện cho bằng được “Quy hoạch điện VII” là ngu dốt.


Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



Trân Văn
Blog VOA

Thử bàn về kế hoạch thành lập các “đặc khu kinh tế”


Thử bàn về kế hoạch thành lập các “đặc khu kinh tế” Hình minh họa
Trương Nhân Tuấn - Vậy là sau ba thập niên “Đổi mới” VN mới bắt đầu có dự án cho thành hình các “đặc khu kinh tế”, mà thực chất là sao chép (một cách không trọn vẹn) mô hình “mở cửa” của TQ.

Thời “mở cửa”, các “đặc khu kinh tế” của TQ được thành lập năm 1980, gồm có 5 đặc khu, trong đó các khu Thẩm Quyến, Chu Hải, Sán Đầu thuộc tỉnh Quảng Đông, Hạ Môn thuộc Phúc Kiến và Hải Nam. (Ta chỉ thường chỉ nghe đặc khu Thẩm Quyến vì sự thành công của nó. GDP của Thẩm Quyến là trên 260 tỉ đô la).

Nhưng công cuộc “mở cửa” cửa TQ không chỉ ngừng ở đó. Năm 1984 là việc “mở cửa các thành phố ven biển”, (gồm 14 thành phố Đại Liên, Tần Hoàng Đảo, Thiên Tân, Yên Đài, Thanh Đảo, Liên Vân Cảng, Nam Thông, Thượng Hải, Ninh Ba, Ôn Châu, Phúc Châu, Quảng Châu, Trạm Giang và Bắc Hải).

Tiếp theo là “thành lập các khu kinh tế vùng ven sông”, năm 1990, gồm các vùng châu thổ sông Châu giang, châu thổ sông Trường giang, vùng lưu vực sông Mân miền Nam Phúc kiến… Đặc khu gọi là “Phố Đông” của Thượng Hải được mở cùng năm, là “trái tim kinh tế” của lưu vực Trường Giang.

Các vùng “lục địa có tiếp cận với biển” như bán đảo Sơn Đông, bán đảo Liêu Đông, tỉnh Hà Bắc, tỉnh Quảng Tây cũng được “mở cửa kinh tế” cùng thời điểm này.

Ta có thể thêm vào đây các “đặc khu hành chánh” như Hồng Kông, Ma Cao, mà thực chất là phản ảnh chính sách “một quốc gia hai chế độ”.

Đến năm 1992 thì cho thành lập các khu kinh tế mở vùng biên giới đồng thời “mở cửa” cho các tỉnh và các khu “tự trị” trong lục địa.

Tất cả các kế hoạch này nằm trong chính sách “mở cửa” của Đặng Tiểu Bình, mà thực chất bắt đầu từ buổi “giao thời quyền bính” giữa Hoa Quốc Phong và Đặng Tiểu Bình. Năm 1978 “tứ hiện đại” được ghi vào Hiến pháp TQ.

Tức là các công cuộc xây dựng các “đặc khu kinh tế”, “thành phố mở cửa ven biển, ven sông, các khu vực ven biên giới…” hoặc các “đặc khu hành chánh”… mục đích cốt lõi là nhằm thực hiện chính sách “tứ hiện đại”.

Việt Nam “ăn mót” mô hình của người ta, dự tính thành lập các “đặc khu kinh tế” gồm Vân Đồn, Bắc Vân Phong và đảo Phú Quốc. Nhưng mục tiêu là để làm gì? Rõ ràng là không có mục tiêu gì cả, ngoài việc “phát triển kinh tế”.

Nếu so sánh với TQ, ta thấy họ có kế hoạch 30 năm của Đặng Tiểu Bình. Kế hoạch này là đưa TQ trở thành “quốc gia hiện đại” vào đầu thế kỷ 21. Xét lại, ta thấy TQ (trong chừng mực) đã trở thành một “quốc gia hiện đại” với trọng lượng kinh tế và sức mạnh quốc phòng đứng hàng thứ hai trên thế giới. Về khoa học kỹ thuật, TQ bắt đầu bước qua giai đoạn “làm hàng nhái giá rẻ” để bước vào giai đoạn “hàng cao cấp có giá trị kinh tế cao”.

Bây giờ là kế hoạch 100 năm của Tập Cận Bình.

VN không có kế hoạch nào tương tự. Theo tôi, trước khi thành lập mô hình “các đặc khu kinh tế” VN nên xét lại một số điều cơ bản.

Vì sao TQ “mở cửa” thành công, trong khi VN bắt chước 100% mô hình này, gọi là “đổi mới”, lại thất bại?

Vì sao các mô hình “tập đoàn” của VN (như Vinashin, Vinalines…), copy 100% mô hình Chaebol của Hàn quốc. Tại sao “các quả đấm thép” của VN thất bại chua chát trong khi các Chaebol của Hàn quốc (copy 100% mô hình của Nhật) lại thành công?

Nếu chưa tìm được nguyên nhân thì chắc chắn việc thành lập các “đặc khu kinh tế” cũng sẽ thất bại. Các “học giả”, các “nhà nghiên cứu”, các “chính trị gia”… tài ba của VN, thử đầu tư suy nghĩ để tìm ra một giải pháp cho VN phát triển bền vững.

Theo tôi, phương pháp thành lập quốc gia liên bang, VN chia thành hai vùng “hành chánh đặc biệt”, Cộng hòa Bắc kỳ và Cộng hòa Nam kỳ, thành lập mô hình chính trị “một quốc gia hai chế độ”. Điều này phù hợp với tinh thần Hiệp định Paris 1973 (cam kết riêng giữa Mỹ và miền Bắc) cũng như nội dung bản Tuyên bố chung của các cường quốc về Hiệp định này.

Việc này sẽ giúp cho VN tự chấn chỉnh nội bộ để cạnh tranh kinh tế trong thời kỳ mới (hậu toàn cầu hóa) đồng thời khẳng định được chủ quyền HS và TS, đủ tư cách pháp lý để đối đầu về pháp lý với TQ trước bất kỳ một diễn đàn quốc tế, hay một đối thoại song phương.

VN không thể là quốc gia chuyên “học mót” các mô hình của người ta. Từ “kinh tế thị trường định hướng XHCN” cho tới “mở cửa”. Người ta thành công nhưng VN không thành công. Đơn giản vì VN có cái “đặc thù” của mình mà điều này chưa có lãnh đạo VN nào nhìn thấy.


Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



© Trương Nhân Tuấn

Bài học sống động về tự diễn biến, tự chuyển hóa


Người dân Zimbabwe xuống đường reo hò khi tổng thống Mugabe bị lật đổ. Ảnh: ABC

Bùi Tín - Tình hình Zimbabwe mấy ngày này thật đáng vui, đáng mừng. Một chế độ cực thân với nước Trung Hoa cộng sản – không mang tên cộng sản, lại luôn tự nhận theo chủ nghĩa Marx – vừa sụp đổ, không được báo trước.

Ngày 21/11, Mugabe tuyên bố từ nhiệm chức tổng thống và tuyên bố này có giá trị ngay, chấm dứt 37 năm cầm quyền, một “kỷ lục” cực hiếm xưa nay. Dân thủ đô Harare mở hội ca múa, kèn trống thâu đêm ăn mừng sự ra đi của nhà độc tài mác xít.

Mới một tuần trước, chế độ của “đồng chí Bob Mugabe”, còn có vẻ vững như bàn thạch. Một số nhà báo, nhà văn chống độc đoán bị vào tù. Bộ máy công an 20 vạn, riêng ở thủ đô Harare là 12.000, hét ra lửa, cực kỳ hung hãn dùng dùi cui đánh dân tới tấp khi nhân dân trương biểu ngữ đòi tự do và đòi cung cấp lương thực. Bộ máy tuyên truyền cao giọng chống nền dân chủ phương Tây da trắng, chống văn hóa phương tây – bị chụp mũ là lai căng, lạc hậu, thực dân. Giống hệt Cương lĩnh của đảng cộng sản Trung quốc trong Đại Hội XIX, do nhà lý luận Vương Hỗ Ninh điên cuồng chống nền văn minh Tây phương khởi thảo.

Cả đảng Zanu-FP – Liên minh dân tộc Phi Zimbabue – Mặt trận Tổ quốc nằm trong tay lãnh tụ Robert Mugabe, người anh hùng chống thực dân Anh trở thành Tổng thống Zimbabwe, bắt cả nước thân thiết gọi mình là “Đồng chí Bob” – người Cha của chế độ mới, và bắt gọi cô vợ trẻ – ủy viên Bộ Chính trị của đảng – Grace Mugabe là “bà Mẹ Grace”, 52 tuổi, trẻ hơn chồng 41 tuổi.

Phong trào chống độc tài phản nhân dân phi dân chủ bị nhân dân ngấm ngầm lên án ngày càng mạnh, do đi theo nền kinh tế chỉ huy lụn bại. Hàng lọat trí thức, giáo sư, nhà báo nhà kinh doanh bỏ nước sang Cộng hòa Nam Phi và nước Angola lánh nạn chờ thời. Con số này lên đến 3 triệu, trong đó có không ít lực lượng dân chủ dấn thân tham gia phong trào chống độc tài ngấm ngầm trong nước rất có hiệu quả, có tác dụng phân hóa rõ ràng đảng Zanu-FP cầm quyền và phân hóa quân đội luôn gắn bó với nhân dân.

Và mấy ngày nay tình hình Zimbabwe chứng minh hùng hồn cho quá trình tự chuyển hóa, tự diễn biến, tự đổi mới của một chế độ độc tài sang một chế độ khác tiến bộ trong hòa bình, không đổ máu.

Không có một yếu tố bên ngoài nào can thiệp, thúc đẩy cả. Nhân dân tự lực.

Đây lả sự căm giận, uất ức, bất mãn lưu cữu, tích lũy lâu ngày, âm ỉ, càng bị đàn áp càng dồn nén thêm, khi có thời cơ là bùng nổ xung thiên, nhân dân chan hòa với quân đội, lực lượng công an đứng nhìn, bất động trước khí thế của nhân dân và quân đội vùng dậy mãnh liệt, kể muôn vàn tội tham nhũng, độc tài, tàn phá nền kinh tế tài chính quốc gia của gia đình trị Mugabe.

Ở Việt Nam ta, ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhiều lần nhắc đến chuyện phải đề phòng, ngăn ngừa sự tự diễn biến, tự chuyển hóa trong đảng, trong xã hội trước cuộc khủng hỏang kinh tế, chính trị, khủng hỏang xã hội, mất niềm tin, khi cuộc chống tham nhũng mất đà, hết hơi, cạn sức làm trò cười cho xã hội.

Tình hình Zimbabwe cho các tổ chức xã hội dân chủ nước ta cùng quân đội nhân dân một mô hình đáng tham khảo và suy ngẫm.

Thế cùng tắc biến là thế. Lòng dân là vô địch, sức dân là vô tận là thế.

Chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Tự diễn biến hòa bình, tự chuyển hóa cũng từ đông đảo các đảng viên thường lương thiện và từ lòng đông đảo nhân dân khi thức tỉnh, cùng vẫy gọi nhau hành động.

“Đồng chí Bob Mugabe”, đồ đệ trung thành với chủ nghĩa mác-xít đang đi theo con đường của “ đồng chí Lenin”, “ đồng chí Mao”, “ đồng chí Hồ”,” đồng chí Phidel”, “đồng chí Kim”, các chế độ độc tài mác-xít sớm muộn đều đi vào bảo tàng lịch sử, khi bão tố và sóng thần của nhân dân và đảng viên bình thường giác ngộ lẽ phải – cùng nhau tự diễn biến, tự chuyển hóa – nổi lên quét sạch.

Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam



© Bùi Tín
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑