Tin Tức Cập Nhật :

Trung Quốc chấm dứt việc quân đội “nhảy múa kiếm cơm”, Việt Nam thì sao?

Trong khi quân đội Trung Quốc – trên thực tế hầu như là đối tượng tác chiến duy nhất và nguy hiểm nhất của Việt Nam – đang nhanh chóng “lột xác” trở thành một đội quân hùng mạnh và hiếu chiến bậc nhất thế giới, thì quân đội Việt Nam lại ngày càng trở thành một cỗ máy kiếm tiền khổng lồ.

Quân đội Trung Quốc: hết thời ‘nhảy múa kiếm cơm’

Tháng 11 năm ngoái, lần đầu tiên Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đề ra chính sách buộc quân đội nước này phải ngừng tất cả các hoạt động cung cấp dịch vụ phục vụ dân sinh có thu tiền để tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo vệ an ninh, quốc phòng. Dịch vụ dân sinh thu tiền là những hoạt động như khám chữa bệnh, xây dựng, biểu diễn văn nghệ… phục vụ dân chúng.

Ban đầu, ông Tập đưa ra lộ trình thực hiện quyết sách trên là trong vòng 3 năm. Tuy nhiên, cuối tháng Ba vừa qua, ông ta lại ra lệnh cho quân đội ngưng ngay lập tức các hoạt động dịch vụ có thu tiền, thay vì theo lộ trình 3 năm như trước. Động thái này thể hiện quyết tâm rất lớn của lãnh đạo Trung Quốc trong việc lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội.

Quân đội – thay vì làm chủ chiến trường, làm chủ lãnh hải trên Biển Đông, lại đang làm chủ trên … MẶT TRẬN KINH TẾ
Trên thực tế, ngay từ năm 1998, dưới thời Giang Trạch Dân, chính phủ Trung Quốc đã cấm quân đội tham gia hoạt động kinh tế. Đây là nhân tố rất quan trọng giúp cho quân đội Trung Quốc trở nên hùng mạnh hơn, chuyên nghiệp hơn bởi hoạt động kinh tế trong quân đội là những ung nhọt tham nhũng, gây ra những tác hại khôn lường, khiến sức chiến đấu của quân đội bị suy giảm.

Trung Quốc như thế, Việt Nam thì sao?

Hiện nay, bên cạnh Tập đoàn Viễn thông Quân đội V.tel lớn hàng đầu quốc gia, Bộ Quốc phòng còn có đến 20 tổng công ty mà nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ. Đó là các tổng công ty: Kinh tế Kỹ thuật Công nghiệp Quốc phòng, Xây dựng Công trình Hàng không, Xuất nhập khẩu Tổng hợp Vạn Xuân, Đầu tư phát triển nhà và đô thị, Xăng dầu Quân đội, Hợp tác Kinh tế, Tân cảng Sài Gòn, Trực thăng Việt Nam, Đông Bắc, Trường Sơn, Lũng Lô, Thái Sơn, Sông Thu, Ba Son, Thành An, 15, 28, 36, 319 và 789.

Thêm vào đó, Bộ Quốc phòng còn quản lý 2 doanh nghiệp cổ phần quy mô lớn là Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội và Tổng Công ty Cổ phần Bảo hiểm Quân đội.

Ngoài số tập đoàn, tổng công ty hùng hậu ở trên cùng các công ty trực thuộc, số doanh nghiệp khác trực thuộc Bộ Quốc phòng, tổng cục, quân chủng, binh chủng, quân khu… là không đếm xuể.

Không chỉ hàng trăm tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp cùng hàng vạn quân nhân đang ngày đêm “chiến đấu” trên “trận địa kinh tế”, thay vì tập trung nâng cao sức chiến đấu, chuyên nghiệp hóa quân đội, mà thậm chí một số lãnh đạo Bộ Quốc phòng cũng “thân chinh cầm quân” trên cái chiến trường đầy mê hoặc này – chẳng hạn như trường hợp Thượng tướng,Thứ trưởng Lê Hữu Đức làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội, hay Đô đốc,Thứ trưởng Nguyễn Văn Hiến làm Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn.

Những người lính thay vì luyện tập trên thao trường, nâng cao sức chiến đấu, lại đang vắt óc làm kinh tế trong những căn phòng mấy lạnh hiện đại
Nghị quyết một đàng thực hiện một nẻo

Trên thực tế, lãnh đạo Việt Nam cũng ý thức rất rõ về sự cần thiết phải lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội. Bằng chứng là vào tháng 1/2007, Hội nghị Trung ương 4 khoá X đã thống nhất chủ trương chuyển các doanh nghiệp làm kinh tế đơn thuần hiện có thuộc các cơ quan Đảng, lực lượng vũ trang, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị – xã hội sang các cơ quan nhà nước quản lý từ năm 2007.

Thế nhưng, kể từ đó đến nay, không những chưa có doanh nghiệp quân đội nào được chuyển sang cho các cơ quan dân sự quản lý, mà ngược lại, hoạt động kinh tế trong Bộ Quốc phòng ngày càng nở rộ với sự ra đời của một loạt tổng công ty mới: Tổng Công ty Xăng dầu Quân đội ra đời ngày 31/12/2008; Tổng Công ty 28 ra đời ngày 31/12/2008; Tập đoàn Viễn thông Quân đội ra đời ngày 14/12/2009; Tổng Công ty Hợp tác Kinh tế ra đời ngày 9/2/2010; Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn ra đời ngày 09/02/2010; Tổng Công ty XNK Tổng hợp Vạn Xuân ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Đầu tư Phát triển Nhà và Đô thị, Tổng Công ty 36, Tổng Công ty 319 và Tổng Công ty 789 cùng ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Xây dựng Lũng Lô ra đời ngày 12/1/2012; Tổng Công ty Sông Thu ra mắt ngày 8/11/2013; Tổng Công ty Ba Son ra đời ngày 27/6/2014.

Rõ ràng, hoạt động kinh tế trong lực lượng vũ trang sẽ tiếp tục ngày một phát triển. Và sẽ không có bất kỳ quốc gia nào thách thức được ngôi vị quán quân thế giới về làm ăn kinh tế của quân đội Việt Nam.

Và những hệ luỵ khôn lường

Với một lực lượng doanh nghiệp “đông như quân Nguyên” kể trên, có thể nói phần lớn các tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp trong Bộ Quốc phòng đều dính dáng ở mức này mức khác đến hoạt động của các doanh nghiệp quân đội.

Quân đội đang là một lực lượng làm kinh tế khổng lồ. Ảnh: TCty Xây dựng Lũng Lô là DN quân đội tham gia làm kinh tế, gồm nhiều đơn vị thành viên; kinh doanh đa ngành, đa nghề.
Tình trạng tham nhũng trong các doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam vốn dĩ đã nghiêm trọng; tham nhũng trong các doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng còn phổ biến và trắng trợn hơn nhiều. Điều này xuất phát từ một thực tế là do tính chất khép kín của môi trường quân đội, với hệ thống viện kiểm sát và toà án riêng, nên các vụ tham nhũng liên quan đến quân đội hiếm khi bị phanh phui; trường hợp bị đưa ra toà xét xử lại càng hiếm.

Dư luận đã nhiều lần lên tiếng việc một số tướng tá quân đội lạm quyền, sử dụng đất quốc phòng để phân lô, xẻ ngang dọc phục vụ cho hoạt động kinh doanh làm giàu. Đó không chỉ là các sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM), sân bay Gia Lâm (Hà Nội) hay trường bắn Miếu Môn phục vụ cho binh lính luyện tập tại Hà Nội cũng trở thành nơi khu mua sắm, giải trí và căn hộ cao cấp chỉ phục vụ cho các đại gia.

Trên thực tế, tổng doanh thu của các doanh nghiệp quân đội năm 2014 lên tới hơn 292.000 tỷ VNĐ; nghĩa là, có quy mô suýt soát bằng GDP của Campuchia, hay 1,5 lần GDP của Lào.

Trong khi Trung Quốc đang gấp rút hiện đại hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội, gấp rút bồi đắp và quân sự hoá Hoàng Sa – Trường Sa, nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp dải đất hình chữ S… thì đội ngũ tướng lĩnh hùng hậu bậc nhất thế giới của Việt Nam vẫn mải mê chìm đắm trong vòng xoáy kim tiền. Ai sẽ bảo vệ đất nước chúng ta?

 (VOA)

Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam?

Tại sao chúng ta có thể “thẳng tay” đối với công ty Vedan mà KCN Vũng Áng lại là ngoại lệ?

Vừa qua, ở vùng biển có khu công nghiệp Vũng Áng (Hà Tĩnh) cá chết hàng loạt, ngư dân Việt Nam điêu đứng. Có phải nguyên nhân là do khu công nghiệp này xả nước thải độc hại ra biển gây nên cá bị chết không? Câu hỏi đó cần được làm rõ, nhưng nghịch lý là đại diện cơ quan chức năng lại phát biểu rằng: “Đoàn công tác không vào kiểm tra tại KCN Vũng Áng vì đây là KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này”.


Chuyện gì đang xảy ra trên mảnh đất miền Trung? Cá biển chết hàng loạt và trôi dạt vào bờ do ngộ độc, cả ngư dân và người lái buôn tại các tỉnh miền Trung chỉ biết “ôm nhau khóc ròng” vì không ai dám mua cá, bán không được mà ăn cũng không xong do độc tố quá cao. Con đường sống của người dân dường như đi vào ngõ cụt.

Lạ một điều rằng, trước thông tin cá chết hàng loạt vì nước biển ô nhiễm nặng, đoàn công tác lại không thể vào KCN Vũng Áng kiểm tra và lập biên bản vì … “KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn không có thẩm quyền” – như chia sẻ của ông Phạm Khánh Ly, Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ NN&PTNT. Ông Ly thông tin thêm: “Chúng tôi vào làm việc với Sở Nông nghiệp PTNT tỉnh Hà Tĩnh với tư cách là cơ quan quản lý theo ngạch dọc. KCN Vũng Áng bao gồm nhà máy Nhiệt điện Vũng Áng và KCN Formosa có yếu tố nước ngoài nên cần thành lập đoàn công tác liên ngành, có chỉ đạo của Thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được”.


Minh họa: Ngọc Diệp
Minh họa: Ngọc Diệp
Pháp luật quy định rõ, bất kỳ cá nhân nào hoạt động trên đất Việt Nam cũng phải tuân thủ luật pháp Việt Nam. Thế nhưng, một doanh nghiệp có giấy phép kinh doanh và đầu tư trên đất Việt Nam lại ngang nhiên xả nước thải, hủy hoại môi trường sinh thái như thế mà đoàn cán bộ lại không thể vào kiểm tra? Tại sao ngay trên lãnh thổ Việt Nam lại có cứ điểm nước ngoài “không thể xâm phạm” như thế? Ai đã đặt ra “luật” không được tiến hành kiểm tra hoạt động của khu công nghiệp Vũng Áng?

Nhìn lại vụ xả chất thải ra sông Thị Vải của công ty Vedan, 100% vốn đầu tư Đài Loan, đã được Cục Cảnh sát môi trường (Bộ Công an) phối hợp với Bộ Tài nguyên và Môi trường phát hiện năm 2008, vi phạm luật về bảo vệ môi trường Việt Nam. Khi đó, lực lượng chức năng đã nhanh chóng vào cuộc, “không có vùng cấm”, “không có ngoại lệ” và buộc Vedan chịu phạt và bồi thường thiệt hại cho người dân.

Vậy tại sao chúng ta có thể “thẳng tay” đối với công ty Vedan mà KCN Vũng Áng lại là ngoại lệ? Có điều gì mờ ám ở dự án này? Cá chết hàng loạt trôi dạt vào bờ mà các cấp chính quyền “bất lực” ư? Cá chết hàng loạt trôi dạt vào bờ mà các cấp chính quyền “bất lực” ư?

Nội dung Pháp lệnh về quyền ưu đãi, miễn trừ dành cho cơ quan đại diện ngoại giao, cơ quan lãnh sự và cơ quan đại diện của tổ chức quốc tế tại Việt Nam ban hành ngày 23/08/1993 chỉ công nhận “quyền bất khả xâm phạm” đối với các cơ quan đại diện Ngoại giao của nước ngoài. Chúng ta lại có trường hợp ngoại lệ ư? Đây có được xem là “vi hiến” hay không?

Chưa kể, Điều 69 Luật Đầu tư 2014 quy định rõ: “Cơ quan quản lý nhà nước phải tiến hành “giám sát, đánh giá mục tiêu, sự phù hợp của dự án với quy hoạch và chủ trương đầu tư đã được cấp có thẩm quyền chấp thuận, tiến độ đầu tư, việc thực hiện các yêu cầu về bảo vệ môi trường, sử dụng đất đai, tài nguyên khác theo quy định của pháp luật”.

Phải chăng Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ NN&PTNT và Sở Nông nghiệp PTNT tỉnh Hà Tĩnh không phải là “cơ quan quản lý nhà nước” theo điều luật này? Đáng lẽ ngay từ đầu, khi chuẩn bị cấp phép đầu tư dự án, chúng ta phải kiểm tra và đặt trạm quan trắc môi trường từ các nhà máy ra biển Đông; chưa kể lên lịch kiểm tra định kỳ hàng năm.

Tại sao lại xảy ra hệ lụy hủy hoại môi trường không thể kiểm soát như thế? Ai sẽ chịu trách nhiệm khi cuộc sống của người dân vì thế nào lâm vào khốn cùng, môi trường bị hủy hoại? Tại sao các cơ quan có thẩm quyền vẫn chưa vào cuộc xử lý? Có điều gì mờ ám đằng sau KCN này?

Nếu doanh nghiệp nước ngoài biến khu vực đầu tư của mình thành cứ điểm “bất khả xâm phạm” gây hại môi trường, làm hại cuộc sống người dân như thế thì có cần “trải thảm đầu tư” chào đón họ không? “Yếu tố nước ngoài” ở đây là gì? bây giờ đến chuyện các cơ quan chức năng “không có quyền” vào kiểm tra tại Vũng Áng…

Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam?

 Hoàng Thành (Hoangthanh90@gmail.com)

(Dân Trí)

Ông Võ Kim Cự và “cơn bão” cuối cùng

Giữa cơn bão dư luận, giữa dồn dập thông tin kỷ luật, cách chức những người liên quan sự cố môi trường biển miền Trung, ông Võ Kim Cự - Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, người gắn với dự án Formosa - đã dành cho PV Báo Lao Động một cuộc gặp riêng.

Ông Võ Kim Cự trả lời phỏng vấn phóng viên Báo Lao Động. Ảnh: P.V
“Nói gì bây giờ”?

Tôi hẹn gặp ông Võ Kim Cự khi biết tin ông vừa bị kỷ luật vì những sai phạm tại dự án Formosa. Đến cổng Liên minh Hợp tác xã Việt Nam trên đường Dương Đình Nghệ, đúng lúc ông đi công chuyện về. Ông xuống xe, chào tôi với chất giọng xứ Nghệ chắc nịch, rồi nhanh chóng đi vào cầu thang, lên phòng làm việc. So với cuộc tôi gặp lần trước, thời điểm báo chí săn lùng, căn phòng Chủ tịch Liên minh HTX giờ được bài trí khác đi rất nhiều. Tôi đùa: “Chắc thầy phong thủy tư vấn?”. Ông cười, không nói gì. “Ông đã quyết định xin thôi Đại biểu Quốc hội? Thấy mình không xứng đáng hay vì sức ép nào?”. “Sức ép gì, chuyện đó không quan trọng nữa. Việc liên quan đến tôi báo chí nói hết cả rồi, có gì mà nói nữa đâu”. “Sau xin thôi Đại biểu Quốc hội, ông sẽ quyết định thế nào với chức Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã VN?”.

“Tôi quyết định gì à?” - ông trầm ngâm một lúc, có lẽ với ông, nói gì lúc này cũng khó. Có nhiều điều không thể giãi bày với báo chí, có thể là bí mật công tác, cũng có thể là tính cách “ngang” của ông. Khi sự cố Formosa xảy ra, dư luận phong cho ông biệt danh người “chống cự cứng như sắt” (chơi chữ từ tên của ông “Kim Cự”, và cũng vì việc ông tránh báo chí đến mức Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân phải nhắc nhở). Cán bộ Hà Tĩnh đúc rút những tính cách nổi trội từ các lãnh đạo tỉnh qua các thời kỳ, thì “gan” của ông Võ Kim Cự là nổi trội nhất. “Gan Kim Cự” là tố chất quyết liệt, “lỳ lợm” trước khó khăn.

Ông chậm rãi: “Tôi đã làm tất cả chỉ vì muốn dân thoát khổ. Người dân Kỳ Anh bao đời dưới chân đèo Ngang nắng khô cháy, mưa như trút nước, ăn còn chưa đủ no, mặc chưa đủ ấm, nói gì đến giàu có. Nếu cứ đều đều, từ từ mà tiến, không đột phá, mảnh đất dưới chân đèo Ngang sẽ muôn đời là “đang nghèo”. Tôi đưa dự án vào đất Kỳ Anh để dân có việc làm, cơ sở hạ tầng được nâng lên, thay đổi cách làm ăn cũ, mở mang tư duy và hội nhập trong làm ăn kinh tế. Việc xảy ra ai mà ngờ được”. “Ông có băn khoăn gì nếu các chức vụ bị mất hết”. “Có gì mà băn khoăn. Cái gì lợi cho Đảng, cho dân, cho nước thì làm. Tôi không có ý kiến gì trước các quyết định cấp trên đã ra”. 

Ông Võ Kim Cự và “cơn bão” cuối cùng ảnh 1
Ông Võ Kim Cự, một "chuyên gia xé rào"
Chuyên gia “xé rào” - tính cách và số phận

Cả đời ông Võ Kim Cự là cuộc bươn bả, tả tơi, ngã rồi đứng dậy, vinh và nhục cách nhau sợi chỉ, đôi khi nó có cả cùng một lúc. Có chuyện kể thời bao cấp bữa ăn no nhất của Võ Kim Cự là đuổi theo con đại bàng cướp bộ lòng mà nó cắp được khi dân làng mổ lợn. Bộ lòng lợn ấy cho ông bữa no nhớ đời. Lớn lên với tính cách quyết liệt, “chuyên gia phá rào”, biết làm ăn kinh tế, giàu có thì cha mất. Người bạn thân có lần bắt gặp ông gục đầu khóc trong phòng làm việc, ông khóc vì người thân mất sớm, mất trong nghèo khó.

Trong mắt nhiều người thân và quen biết, Võ Kim Cự là “chim báo bão”, người đàn ông bé nhỏ vóc dáng nhưng quyết liệt, tình cảm. Một con người có nhiều tố chất nổi trội ưu - khuyết đan xen. Ông Dương Xuân Nam - nguyên Thường vụ T.Ư Đoàn, người có tình cảm sâu sắc với Võ Kim Cự thời làm Bí thư Huyện đoàn Cẩm Xuyên nhận xét: “Võ Kim Cự ngã là đứng dậy chạy”. Tính cách quyết liệt đó vừa giúp Võ Kim Cự có thành tựu trong sự nghiệp, nhưng cũng biến chính mình thành “cánh chim báo bão”.

Sẽ chẳng ngạc nhiên, nếu hôm nay ông Cự lại gặp bão lớn khi “điểm” lại thành tích liều lĩnh của ông?

Võ Kim Cự sinh 1957, tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Năm 18 tuổi làm Bí thư Đoàn xã Cẩm Lạc, huyện Cẩm Xuyên. Thời đó, Võ Kim Cự phát động phong trào làm bèo hoa dâu và trở thành mô hình hiệu quả nhất tỉnh Nghệ Tĩnh. Từ đó, cái tên Võ Kim Cự bắt đầu “một cuộc phiêu lưu”.

Năm 1978, Võ Kim Cự là Bí thư Huyện đoàn, Ủy viên BCH Đảng bộ huyện Cẩm Xuyên và phụ trách Trung đoàn Thanh niên xung phong mang tên Phan Đình Giót. Giai đoạn 1978 - 1991, Võ Kim Cự làm rất nhiều việc “liều mạng”. Đầu tiên Võ Kim Cự tìm cách gặp Thủ tướng Võ Văn Kiệt xin kinh phí mua 2 ôtô về mở Trung tâm Dạy nghề huyện Cẩm Xuyên. Cũng giai đoạn này, Trung đoàn TNXP đã nhận xây toàn bộ kênh mương nội đồng của huyện.

Anh cán bộ đoàn khi đó hăng hái chỉ huy các đoàn viên thanh niên làm kinh tế, phát triển quỹ đoàn bằng cách thu lượm 200.000 tấn sắt là mảnh bom, phế liệu, mang bán. Thời đó, kinh tế tem phiếu, đất nước có chiến tranh mà anh Bí thư Huyện đoàn đã có tư duy mới đến thế nên bị người ta gièm pha. Càng “gay go” hơn khi Võ Kim Cự huy động kinh phí xây được trụ sở Huyện đoàn 3 tầng khang trang. Sự “đột phá” ấy, cộng với “xé rào” trong kết nạp Đảng cho một đoàn viên nên ông bị cách chức Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ huyện, cách chức Bí thư Huyện đoàn.

Ngã đâu đứng dậy chỗ đó. Sau một thời gian bền bỉ cống hiến, Võ Kim Cự được phục chức.

Năm 1989, trong thời gian chưa đầy nửa tháng, huyện Kỳ Anh đón liên tục ba cơn bão lớn. Tất cả làng mạc dưới chân đèo Ngang tan hoang. Võ Kim Cự khi đó là Bí thư Huyện đoàn Cẩm Xuyên, phụ trách Trung tâm Dạy nghề của huyện nghe tin đã đến hiện trường, dùng máy quay phim ghi lại những cảnh tiêu điều, xơ xác của ngôi làng dưới chân đèo Ngang làm tư liệu, liên hệ với một Việt kiều ở Pháp (quen biết thời Võ Kim Cự đi học chính trị tại Trường đoàn Liên Xô) để xin hỗ trợ từ các nhà hảo tâm bên đó.

Việc làm này, Võ Kim Cự bị tịch thu tài liệu, chặn xuất cảnh và bị tỉnh phê bình.

Năm 1992, Võ Kim Cự được bầu vào Tỉnh ủy, HĐND tỉnh Hà Tĩnh, làm Tổng Giám đốc điều hành Liên doanh Austinh với Australia. Phía Hà Tĩnh góp vốn bằng sản phẩm tinh luyện ti-tan, phía Australia góp vốn bằng máy móc. Sản phẩm của ta làm ra bị tính giá rẻ mạt, còn máy móc cũ kỹ, thậm chí thải loại thì họ tính giá cao. Võ Kim Cự bị lừa, doanh nghiệp thua lỗ nặng, cơ sở sản xuất bị đổ vỡ. Ông bị đình chỉ công tác, cơ quan điều tra chuẩn bị khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt giam. Ông Cự lập tức kêu oan và được một tướng công an đề nghị xem xét lại vụ án. Quan điểm của tướng công an này là đất nước mới mở cửa, chưa có kinh nghiệm làm ăn với nước ngoài, đây là trường hợp đầu tiên sau chiến tranh bắt tay hợp tác làm ăn với tư bản. Tuy có sai sót, nhưng do hăng hái, đi đầu “mở đường” nên không khởi tố vụ án.

Thời gian sau Võ Kim Cự được phục chức, tiếp tục điều hành Cty và năm 2000 Cty làm ăn có lãi bằng nguồn thu ngân sách cả tỉnh.

Có chút thành tựu trong điều hành kinh tế, ông Cự được bầu vào vị trí Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh kiêm Trưởng ban Khu kinh tế Vũng Áng. Sau đó là Chủ tịch UBND tỉnh rồi Bí thư Tỉnh ủy. Ông đưa dự án Formosa vào Hà Tĩnh, biến tỉnh nghèo nhất nước vào danh sách top đầu cả nước. Trong dự án này, một kỷ lục được thiết lập không chỉ về quy mô và còn về tốc độ giải phóng mặt bằng. Đây không chỉ là kỷ lục Việt Nam và cả thế giới: Dự án gang thép lớn nhất Đông Nam Á, do Formosa đầu tư với số vốn 10 tỉ USD (giai đoạn 1), được khởi công xây dựng năm 2008 tại Khu kinh tế Vũng Áng. Dự án này, phải di dời hơn 2.200 hộ, 10.000 nhân khẩu, 36 nhà thờ, hơn 16.000 ngôi mộ... tại 5 xã, bàn giao hơn 3.000ha đất và mặt nước cho nhà đầu tư. Thời gian giải phóng mặt bằng chưa đến 2 năm!

Trong tốc độ khủng khiếp triển khai dự án, ông Nguyễn Văn Bổng - Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh, Trưởng ban giải phóng mặt bằng Formorsa thời đó, đầu năm nay đã hầu tòa vì mắc lỗi trong giải ngân tiền đền bù. Ông đang đối mặt bản án 10 năm tù. Nói về mắc lỗi trong giải phóng mặt bằng, ông Bổng nói: “Khủng khiếp, sức ép khủng khiếp. Nếu không có ông Cự, không bao giờ giải phóng mặt bằng được”. Ông Bổng cũng thú nhận, làm việc với ông Cự khó mà cãi được!

“Chim báo bão” gục ngã vì bão…

Lần này, ông Cự có thể sẽ đối mặt một cơn bão lớn nhất đời mình, đó có thể là cơn bão cuối cùng, khi thời gian, sức vóc, nhiệt huyết “của con chim báo bão” đến giới hạn của nó.

Thời gian đang đưa ông Võ Kim Cự về với ga cuối của cuộc đời. Cơn bão cuối cùng và “con chim báo bão” đã mỏi cánh và không còn thời gian để gượng dậy? Có nhiều góc nhìn về công - tội ông Võ Kim Cự. Nhưng, nếu ông Võ Kim Cự “gục ngã” trong bão Formosa thì điều đó ở khía cạnh vô tận của cuộc đời, cú ngã đó sẽ giúp những người tiếp bước tránh được chướng ngại vật, nhắc nhở chúng ta tránh được những sai lầm. Người tiên phong, mở đường, “xé rào” luôn để lại cho chúng ta những bài học.

Nay mai, khi các báo có thể giật tít “ông Võ Kim Cự thôi chức Liên minh Hợp tác xã Việt Nam”, hoặc “Ông Võ Kim Cự về hưu trước tuổi” không biết còn ai ngạc nhiên không?

"Cánh chim báo bão" đã mệt vì bão của chính mình!

Lê Anh Đạt

(Lao Động)

Biến cố Đồng Tâm và quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ!

Sự kiện Đồng Tâm ở Mỹ Đức, thành phố Hà Nội (14-22/4/2017) phải được gọi đúng tên và bản chất của nó. Đó không phải là sự cố, mà là một biến cố xã hội! Vâng, nó là biến cố mang tên Đồng Tâm. Rồi đây biến cố này sẽ được ghi vào sử sách nước nhà như một bước ngoặt mang đến sự thay đổi về nội trị của Việt Nam trong nhiều lĩnh vực: từ thể chế kinh tế, mô hình xã hội, chính trị nội bộ đến luật pháp (chắc chắn Luật Đất đai sẽ phải thay đổi, sẽ phải áp dụng hình thức “đa sở hữu” đất đai trong đó có “sở hữu tư nhân” thay vì duy nhất một hình thức sở hữu là “sở hữu toàn dân” mù mờ và tai hại như hiện thời)! Đồng Tâm là biến cố nội trị của Việt Nam, song nó còn liên quan đến chính sách đối ngoại của Việt Nam nữa!

Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung cho biết sẽ tổ chức thanh tra toàn diện việc quản lý, sử dụng đất đai ở Đồng Tâm trong vòng 45 ngày
Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung đối thoại với người dân Đồng Tâm
 Báo chí và dư luận đã bàn luận khá đầy đủ về biến cố này. Năm năm trước (2012), chính quyền cảm thấy hãnh diện vì đã thắng được người dân khi sử dụng “phương thức bạo lực cực đoan” trong các biến cố xã hội, như vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng (Hải Phòng), vụ Ecopark ở Văn Giang (Hưng Yên) và ngay cả vụ Dương Nội (quận Hà Đông, Hà Nội). Nhưng mấy năm gần đây, tình thế đã thay đổi, không còn như xưa nữa! Trong biến cố Đồng Tâm, chính quyền không dám mạo hiểm với “phương thức vũ lực truyền thống” như trước, mà thay vào đấy là “phương thức hòa giải ôn hòa”! Tình hình chính trị nội bộ và bối cảnh xã hội hiện nay ở Việt Nam đang diễn biến khá nhanh và khó lường. Đây chính là yếu tố chủ yếu khiến chính quyền không dám sử dụng “phương thức bạo lực cực đoan” được nữa. Thay vào đó, chính quyền phải tính đến “phương thức hòa giải ôn hòa”! Đây là sự lựa chọn khôn ngoan. Phương thức WIN-WIN, tức các bên cùng thắng, là phương thức tối ưu lúc này, không thể khác! Trong bối cảnh tình hình trong nước và quốc tế khá phức tạp như hiên thời, tôi cho rằng, việc tháo ngòi nổ Đồng Tâm như vừa qua, ngoài yếu tố nội trị như đã phân tích, tôi thấy thấp thoáng có “yếu tố về Hoa Kỳ” khá đậm nét. Tôi nói “yếu tố về Hoa Kỳ” chứ không phải “yếu tố của Hoa Kỳ”. Nếu nói vậy thì chẳng nhẽ Hoa Kỳ lại can thiệp thô thiển vào công việc nội bộ của Việt Nam ư? Không, tôi không nghĩ như vậy. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh, biến cố Đồng Tâm đã được tháo ngòi, song vấn đề quan trọng hơn là “Bản cam kết 3 điểm” của Chủ tịch Thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải được thực thi một cách nghiêm túc và phải thật thành tâm, có vậy mới góp sức làm cho quan hệ Việt Nam và Mỹ dịch chuyển suôn xẻ và đúng hướng trên lộ trình vừa mới được thiết lập. Nếu không, chắc chắn nó sẽ có tác dụng ngược và hoàn toàn bất lợi cho phía Việt Nam! Tại sao tôi lại nói vậy? Xin mời quý độc giả xem xét 2 động thái dưới đây:

1. Như đã được chính thức loan báo, sáng ngày 20/4/2017 tại Washington, trong cuộc gặp với Ngoại trưởng Rex Tillerson và Cố vấn An ninh Quốc gia H.R.McMaster, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã trao thư của Chủ tịch nước Trần Đại Quang mời Tổng thống Donald Trump tham dự Hội nghị cấp cao APEC lần thứ 29 được tổ chức vào tháng 11/2017 ở Đà Nẵng và thăm chính thức Việt Nam. Cố vấn An ninh Quốc gia H.R. McMaster khẳng định Tổng thống Donald Trump sẽ thăm Việt Nam và tham dự Hội nghị cấp cao APEC 2017 tại Đà Nẵng. Trong buổi gặp trên, phía Mỹ cũng đã chuyển thư của Tổng thống Donald Trump mời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thăm Hoa Kỳ. Mọi người có thể cho là chuyện này đâu có liên quan đến Đồng Tâm. Vâng, có thể như thế, và nếu ai nói vậy thì cũng không sai. Người viết bài này sẽ bàn thêm chuyện tế nhị này cùng quý vị ở phần cuối bài viết.

2. Động thái tiếp theo là, ngay sau đấy, trong cuộc họp báo chiều 20/4/2017 tại Hà Nội, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng về vụ việc đang xảy ra ở Đồng Tâm. Đây là hiện tượng lạ, chưa có tiền lệ từ trước đến nay! Trước khi nói về “hiện tượng lạ” này, tôi xin lưu ý điều sau đây: Trong 8 ngày xảy ra biến cố Đồng Tâm (từ 15 đến 22/4/2017), các Bộ ngành có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến biến cố Đồng Tâm đều án binh bất động, tất cả đều im lặng, không một cơ quan nào lên tiếng về trách nhiệm và sự dính dáng của mình trong biến cố này cả! Đầu tiên là Bộ Quốc phòng, rồi đến Bộ Công an, xong đến Bộ Tài nguyên-Môi trường, Bộ Thông tin-Truyền thông, v.v… tất cả đều giữ im lặng một cách khó hiểu, cứ như đang ngóng chờ điều gì đó! “Wait and see” mà!

Điều đó có thể là đây: Đó là lời tuyên bố có tính định hướng của Bộ Ngoại giao chiều ngày 20/4/2017 về tình hình Đồng Tâm, sau khi đã có tin chính thức từ thủ đô Washington D.C! Người phát ngôn Bộ Ngoại giao tuyên bố như sau: “Hiện nay các cơ quan chức năng Thành phố Hà Nội đang giải quyết tình hình theo đúng quy định của pháp luật, và bảo đảm quyền lợi hợp pháp của các bên liên quan”. Nhiều người hiểu tuyên bố này là một tín hiệu không chỉ cho nội bộ mà còn là một thông điệp đối ngoại rất rõ của Chính phủ Việt Nam! Tôi thấy nhận định đó là đúng, nhưng xin phép được nói sâu hơn ở phần cuối. Bây giờ tôi xin mở ngoặc nói về mặt đối nội qua phân tích thuật ngữ “bảo đảm quyền lợi hợp pháp của các bên liên quan”. Các bên liên quan ở đây tức là người dân, là quyền lợi chính đáng của người dân. Điều này phải được xét đến và bảo đảm thực chất, chứ không thể bỏ qua như trước đây. Mấy năm trước, người ta chỉ bảo đảm quyền lợi của chính quyền và nhà đầu tư thôi, chứ họ đâu có nghĩ đến quyền lợi của người dân! Câu tuyên bố trên có thể là pháo hiệu để cấp có thẩm quyền là Chủ tịch Thành phố Hà Nội ngày 22/4/2017 phải đích thân về tận thôn Hoành trực tiếp thương thảo với người dân và giải quyết biến cố Đồng Tâm chỉ trong có vỏn vẹn có 2 tiếng đồng hồ theo phương thức WIN-WIN, tức các bên cùng thắng! Người dân thắng và chính quyền không thua!

Tôi xin trở lại với những tiến triển trong quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ trong thời gian hiện nay. Như chúng ta đã biết, Tổng thống Donald Trump đã chuyển thư mời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thăm chính thức Hoa Kỳ. Tôi nghĩ Thủ tướng Phúc sẽ sớm sang thăm Mỹ, có thể ngay trong tháng 5/2017 này, vì ngay từ đầu năm nay, ông Phúc đã tuyên bố là “sẵn sàng thăm Mỹ”! Tiếp đến, tháng 11/2017, Tổng thống Donald Trump sẽ thăm Việt Nam và dự Hội nghi thượng đỉnh APEC 2017 ở Đà Nẵng. (Ông Donald Trump thăm VN trước khi hay sau khi tham dự Hội nghị APEC, điều này phụ thuộc chủ yếu vào phía Mỹ, chứ không phải phía VN. Nhưng nếu Tổng thống Mỹ sắp xếp thăm VN trước, rồi sau đó tham dự APEC 29 thì điều này sẽ làm cho nước chủ nhà cảm thấy vinh hạnh và đẹp mặt hơn!). Và theo thông lệ của nghi thức ngoại giao, trong chuyến thăm VN tới, Tổng thống Mỹ sẽ mời Chủ tịch nước Trần Đại Quang thăm chính thức Hoa Kỳ. Tôi chắc ông Trump sẽ mời đích danh ông Trần Đại Quang chứ không mời ông Nguyễn Phú Trọng, cho dù thời điểm đó ông Trọng có thể thành công trong nỗ lực giữ vững được chiếc ghế Tổng Bí thư. Chắc chắn Chủ tịch nước VN sẽ vui vẻ nhận lời mời của Tổng thống Mỹ, và chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Chủ tịch Trần Đại Quang có thể sẽ diễn ra vào khoảng giữa năm 2018. Hẳn chuyến thăm này của Chủ tịch Trần Đại Quang sẽ khác rất nhiều so với chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng với tư cách là Tổng Bí thư ĐCSVN hồi tháng 7/2015 trước đây!

Tôi cầu mong tiến trình trên được diễn ra đúng như kế hoạch đã định. Nhưng chúng ta thử tưởng tượng xem, nếu vì lý do nào đó, ví như Chính phủ Mỹ thấy “các cam kết riêng” hoặc “thỏa thuận miệng” (nếu có) mà bị vi phạm, hay do sức ép nội bộ, chẳng hạn như của nhóm Vietnam Caucus gồm những nghị sỹ Mỹ sừng sỏ hay từ Đạo luật Nhân quyền Magnitsky nổi tiếng mà không ít cá nhân ở Việt Nam e ngại, phía Mỹ buộc phải nói “Sorry, chúng tôi rất tiếc là không thể nghênh tiếp ngài Nguyễn Xuân Phúc đến thăm Hoa Kỳ như dự kiến được!”, hoặc “Chính phủ Hoa Kỳ lấy làm tiếc và thành thực xin lỗi Chính phủ VN là Tổng thống Donald Trump không thể đến thăm VN và tham dự Hội nghị thượng đỉnh APEC 2017 như dự định trước đây được!”. Đây chỉ là giả định, khó có khả năng xảy ra, song không phải là không thể xảy ra! Trong mối quan hệ song phương Việt Nam-Hoa Kỳ, cả 2 bên đều có lợi ích và cần lẫn nhau, song tôi nghĩ VN cần Hoa Kỳ nhiều hơn là Hoa Kỳ cần VN! Do vậy tôi tin VN sẽ cố gắng không để kịch bản như trên xảy ra. 

Tôi tin chắc như vậy! Trước luồng dư luận cho rằng “Bản cam kết 3 điểm” mà ông Chung ký với người dân Đồng Tâm là không khả thi và rất dễ bị bội ước, vì ông Chung chỉ là người đứng đầu cơ quan hành pháp của Thủ đô, ông cam kết như vậy là lạm quyền, ông không thể quyết định những vấn đề thuộc thẩm quyền của ngành tư pháp được. Nói như vậy không sai, nhưng tôi không nghĩ ông Chung sẽ hành xử như vậy. Cam kết của ông Chung không chỉ là cam kết của cá nhân ông Chung với tư cách là người đứng đầu chính quyền Thành phố Hà Nội, mà còn hơn thế nữa! Việt Nam sẽ không dại gì mà dễ dàng làm mất đi lợi ích đối ngoại rất lớn đang hiển hiện ở ngay trước mắt mình!

Cách đây 2 ngày tôi có đọc trên mạng một bài báo rất hay của tác giả Hiệu Minh, một chuyên gia hàng đầu về công nghệ thông tin, hiện đang sống và làm việc ở thủ đô Hoa Kỳ (Washington D.C). Bài báo có nhan đề: “Donald Trump tháo ngòi nổ ở…Đồng Tâm?”. Tôi xin mạn phép anh Hiệu Minh được lấy tiêu đề bài báo trên của anh làm lời kết cho bài viết này của tôi. Xin cảm ơn anh Hiệu Minh nhiều.

Hà Nội, ngày 25/4/2017.

Nguyễn Đăng Quang

(Bauxite Việt Nam)

Đồng Tâm liệu có bị trả thù bởi Mafia lợi ích?

Cho đến nay cơn bão chống tham nhũng, bất công, ăn cướp đất của người dân Xã Đồng Tâm có thể được coi là tạm lắng dịu. Nhưng giải quyết rốt ráo, hợp tình, hợp lý có thể đạt được, hay nói cách khác lợi ích của ba bên chính quyền, Viettel và của dân có đuợc dàn xếp một cách công bằng để cơn bão này hoàn toàn tan đi thì còn chưa chắc.




Lợi ích của Viettel

Viettel hay còn gọi là Tập đoàn Viễn thông Quân đội. Tập đoàn Viễn thông và Công nghệ thông tin lớn nhất nước, một trong những công ty viễn thông có tốc độ phát triển nhanh nhất thế giới. Nó là  một trong các tổ chức kinh tài thuộc bộ quốc phòng mà quyền lực vừa cứng vừa mềm bao trùm toàn quốc. Quyền lực này  bị thao túng bởi các tướng lãnh quân đội. Những người này là chủ sở hữu tài sản, đất đai có dính dáng đến quốc phòng trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Từ miếng đất nhỏ đặt các đồn bót xưa của lính Pháp, lính quốc gia, cho đến các trụ sở quân sự mênh mông như thấy trên đường Trường Chinh Hà Nội, hoặc Bộ Tổng Tham Mưu cũ của QL VNCH, căn cứ Long Bình … trong miền Nam, đến các sân bay, bến cảng, đều là của quân đội, hay nói trắng ra là trong tay giới tướng lĩnh. Họ chia chác, bỏ túi riêng biết cơ man nào chiến lợi phẩm và các lợi nhuận phát sinh từ các chiến lợi phẩm. Chỉ tính những miếng đất chung quanh hàng rào phi trường Tân Sơn Nhất, từ đất quốc phòng, biến thành nhà ở, các quan chức quân đội đã bỏ túi hàng chục, hàng trăm, ngàn tỷ đồng.

Quân đội vượt xa công an về sở hữu tài sản công và đất đai mà hiến pháp quy định là sở hữu toàn dân. Ở đâu họ cắm dùi, cắm trại ở đó có quyền lợi cá nhân. Có lẽ không có thủ đô một quốc gia nào căn cứ quân sự chiếm một tỷ lệ đất đai rất lớn như tại Hà Nội. Dù không có con số chính xác về các thông tin loại bí mật về đất quốc phòng, trụ sở quân đội, nhưng như một người bình thường quan sát, người ta  thấy các cơ sở quân sự chiếm một tỷ lệ rất lớn đất đai trong thủ đô Hà Nội, trong số đó đã có nhiều nơi biến dạng, chuyển qua tay các chủ sở hữu khác. Nhan nhản trường, lớp y khoa, bệnh viện, cơ sở kinh doanh lớn nhỏ  của riêng quân đội cạnh tranh với các cơ sở dân sự.

Trên thế giới, quân đội chỉ phục vụ quốc phòng; tại Việt Nam, quân đội được tự do làm kinh tài. Với quyền lực không có gì ngăn chặn được, họ  xuất hiện ồn ào, không ngần ngại đụng chạm với bất cứ thế lực kinh tế nào, và cũng chẳng thế lực kinh tế nào dám cạnh tranh, các thế lực kinh tế đối thủ khác luôn nhường một vài bước cho họ. Nguồn lực, tiềm năng kinh tế của họ hầu hết do đất đai, chiến lợi phẩm có được, lớn gấp nhiều lần công an.

Khác với sự tham nhũng của công an, tham nhũng trong quân đội mờ nhạt hơn, không thấy rõ nét, không lộ liễu dưới mắt dân, nhưng núp bóng dưới các tập đoàn kinh tế với lợi nhuận vô cùng lớn, họ thi nhau rút ruột, tham nhũng nội bộ, chia chác kín đáo.

Lợi nhuận của Viettel tăng không thể tưởng tượng. Từ 125 triệu đồng tiền VN năm 1990, 25 năm sau  tăng lên đến 45.800 tỷ đồng. Tổng Công ty Thành An thuộc Bộ Quốc, thi công xây lắp và sản xuất vật liệu xây dựng, giá trị sản xuất chỉ trong 3 năm, từ  2014 khoảng 4000 tỷ  đồng, đến năm 2016 tăng hơn gấp đôi, 9000 tỷ đồng. Ngân Hàng Quân Đội, tổng tài sản kinh doanh Năm 2007: khoảng 30.000 tỷ đồng, chỉ trong 7 năm sau, năm 2014,  tăng lên đến gần gấp 7 lần: 204.000 tỷ đồng

Không dừng làm giầu trên các chiến lợi phẩm quân đội, lợi dụng khí tài quân nhu, quận cụ có sẵn, quân đội, thông qua chính phủ, còn bành trướng bất động sản bằng cách quốc hữu hóa đất đai của người dân. Những mảnh đất quốc hữu hóa ấy đều nằm dưới vỏ bọc dùng cho quốc phòng, thực chất dần dần biến thành đất thương mại, điển hình như đất của xã Đồng Tâm.

Lợi ích của quan chức chính phủ từ trung ương đến địa phương

Trong một quốc gia dân chủ, nhà nước bị kiểm soát bởi người dân; chính phủ xuất phát từ người dân và vì thế phải phục vụ người dân. Trong chế độ độc tài, đảng trị, nhà nước là cánh tay nối dài để thực hiện quyền lực của đảng trên người đân bị đảng ‘lãnh đạo’, chính quyền cộng sản là công cụ duy trì sự thống trị của giai cấp vô sản (sic), một tổ chức quyền lực đặc biệt, cưỡng chế và thực hiện các chức năng quản lý, bảo vệ lợi ích của giai cấp vô sản (?) thống trị. Đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân,  nhà nước là người đại diện và thống nhất quản lý, mỗi miếng đất là mồi nhắm của mỗi cá nhân, mỗi gia đình nằm trong các tổ chức đảng và nhà nước từ địa phương đến trung ương. Nhân danh Nhà nước, người ta  thu hồi đất của tổ chức  tôn giáo, nông dân đang sử dụng, lấy lý do  phục vụ  quốc phòng, an ninh; phát triển kinh tế - xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng. Mỗi miếng đất là miếng mồi chung của những phe phái riêng kình chống lẫn nhau. Đất bị giành giật, xé nát như con mồi béo bở nhày nhụa máu thịt giữa bầy sư tử, linh cẩu, kên kên, chó sói thậm chí cả đến ruồi bọ.

Đất của dân xã Đồng Tâm bị biến thành đất của Bộ Quốc phòng. Từ đất của Bộ Quốc phòng biến thành đất của một tổng công ty của Bộ Quốc phòng, Viettel, dễ như trở bàn tay. Đất của dân trở thành  của các chủ nhân ông trong Viettel, là của các đảng viên, là của một mớ chằng chịt lợi ích nhóm trong đảng, trong chính phủ, từ trung ương đến địa phương. Các đảng viên huyện, xã có xà xẻo thêm một chút cũng không lấy làm lạ. Dân kêu, thành phố có cách chức vài tên, vài tên đi tù cũng là đương nhiên, kết quả tất yếu sự chùi mép trong lúc tranh giành miếng mồi chung giữa đám quần hồ cẩu đảng.

Lợi ích của Viettel nói riêng, các tập đoàn kinh tế nói chung được điều hành bởi đảng viên, quan chức cao cấp trong đảng và trong chính phủ. Đảng viên và quan chức cấp cơ sở cỡ kên kên, ruồi bọ có dính máu ăn phần cũng là điều dễ hiểu và nếu cọp, beo, sư tử, linh cẩu muốn chạy tội, thành phần nhỏ nhất này sẽ bị hy sinh đầu tiên.

Lợi ích nông dân

Lợi ích của nông dân chẳng có gì, chỉ trên vài mảnh đất con con được phân phát bởi các cường hào ác bá Cộng Sản, nhưng lại nằm trong tay thao túng của  chính các thành phần cường hào ác bá này từ đảng, nhà nước, các quan chức nhà nước địa phương, thành phố. Tài sản của dân, đất đai của dân nằm trong quy hoạch sở hữu toàn dân  đồng nghĩa với sở hữu của các quan chức, các gia đình chóp bu trong đảng, trong chính phủ.

Lợi ích của nông dân còn có được từ vài chục, vài trăm năm trước họa chăng là đền thờ, chùa miếu hay nghĩa trang có tổ tiên họ an nghỉ.

Đất đai, phương tiện sinh sống, có thể bị và đã bị tịch thu, trưng thu, đền bù với giá rẻ mạt.
Nhà thờ, chùa chiền, mồ mả tổ tiên đã bị di dời, quy hoạch, thậm chí cả giáo xứ, cả làng đã bị xóa xổ vì quyền lợi của các nhóm lợi ích thông qua quyền lực của chính phủ.

“Đồng Tâm”

Trong một video clip trên báo chính thống, người ta thấy một cụ ông rít lên uất hận tố cáo sự cướp đất của Viettel, tham nhũng của các viên chức địa phương ngay trước mặt chủ tịch thành phố Hà Nội.

Người dân Đồng Tâm mà trong đó có rất nhiều đảng viên đã từng có thời một dạ một lòng tin vào chính quyền, vào đảng cộng sản. Chung quanh làng có thể các biểu ngữ “hết lòng tin tưởng..”, “không chống nhà nước”, Có người xuống nước năn nỉ ‘Xin chính phủ giang tay”..…có thể là ý, nhưng có thể là giả, nó nằm trong chiến thuật rút củi cho cơn điên cuồng trả thù mà họ biết sẽ sôi sục lên của đảng, của chính phủ, của tập đoàn Viettel, bọn người không ngần ngại vu vạ người cầm đầu cuộc nổi dậy của người Đồng Tâm chống đảng, chống phá chính quyền, một cách chụp mũ nham hiểm của báo chí nhà nước và của chính quyền. Thật ra dân có tin đảng và chính quyền không?

Theo dõi các clip thấy rõ sự kín kẽ của dân, họ ghi lại tất cả các hành động, lời nói, chữ viết, chữ ký của nhân viên chính quyền. Giữ người đến phút chót sau khi hoàn thành biên bản thỏa thuận giữa ông Chung và người dân chứng tỏ người dân muốn nắm đằng chuôi, muốn tiền trao cháo múc. Họ không tin, họ đã thấy sự lật lọng bất cứ lúc nào của đảng và chính quyền. Chưa hề có tiền lệ người dân viết biên bản để chính quyền, nơi đây là chủ tịch thành phố phải đặt tay ký và ký nhiều lần. Người dân vừa nắm thế thượng phong, vừa chứng tỏ họ phải cẩn thận  đến từng dấu chấm, dấu phẩy đối với nhà nước. Nực cười là cuối biên bản người ta thấy có nhiều chữ ký của nhiều người, ngay cả người dân bình thường, làm chứng. Người ta không tin chữ ký của chủ tịch Chung, Thê thảm hơn nữa, cuối một tờ biên bản thấy có chữ ký của dân biểu Dương Trung Quốc, chữ ký kèm theo dấu điềm chỉ hai ngón tay bằng mực đỏ chót! Không biết ông Quốc tự lăn tay hay do người dân yêu cầu, khốn khổ, nhục nhã thật. Ngay cả ông Chung, chính quyền, và ông Quốc, dân biểu, đều bị dân nghi ngờ. Họ không nghi ngờ chữ ký, nhưng họ không tin người ký sẽ giữ lời hứa, họ sợ đám ngươi miệng có gang có thép lật lọng phủ nhận luôn chữ ký của mình. Thật là nguy hiểm cho chế độ khi người dân không tin người làm luật, bên lập pháp, lẫn ngươi thi hành luật, hành pháp, đến thế.

Sự lật lọng, chạy làng của đại diện đảng và chính phủ nhen nhóm từ khi bắt đầu ký

Người dân lo lắng, không tin vào lời hứa của bất cứ ai trong nhà nước và quốc hội là đúng.

Trong một video, Chính quyền, đại diện là phó giám đốc CA Hà Nội Bạch Thành Định  chua cay trên quyết định cam kết  thả người dân Đồng Tâm bị bắt ngày 18/4 của thành phố. Ông này nói: “Việc thả người không phải thỏa hiệp của chính quyền với những đòi hỏi của nhóm người khích động địa phương”

Ông Chung, khi đến Đồng Tâm đã nói ông chọn thời điểm chín muồi để đối thoại với dân. Có thật thế không? Ông này đã hứa đến Đồng Tâm, rồi lại nuốt lời để ông phó bí thư hạ cố, có lẽ ông phó bí thư mơ mộng lợi dụng lòng tin, sự phục tòng vào đảng của đảng viên, nhóm đang lãnh đạo dân Đồng Tâm, nhưng xem ra, ông với những lời lẽ trống rỗng, bịp bợm rẻ tiền đã không thu được một kết quả nhỏ nhoi nào.

Thời điểm chín muồi của ông Chung chỉ là cách nói dối, trong đó có thể che giấu sự lục đục nội bộ các phe nhóm lợi ích trong giới lãnh đạo, đảng lẫn chính quyền và bộ quốc phòng mà Viettel là con cưng. Sự vắng mặt dân biểu địa phương cho thấy ngại dụng chạm giũa các thế lực tranh chấp, sợ chen giữa đám trâu bò húc nhau thì ruồi muỗi cũng chết của đám dân biểu tay sai đảng và chính quyền. Họ cũng có thể không tin sự dàn xếp ổn thỏa.

Có thể một lần nữa bùng nổ một cuộc tranh chấp mới lớn hơn, khốc liệt

Các yếu tố đã nêu trên:

1/ Dân nghi ngờ, không tin đảng và chính quyền. Lo ngại bị trả thù.

2/ Đảng ,chính quyền không tin dân, sẵn sàng trả thù. Lật lọng và tráo trở là bản chất.

3/ Lợi lộc qua sự lấn chiếm ‘đất đai sở hữu toàn dân’ của các nhóm lợi ích trong đảng và chính phủ là vô cùng lớn, càng ngày càng khích thích lòng tham của cá nhân và gia đình họ, càng ngày càng khoét sâu sự ganh ghét, bất mãn lẫn nhau giũa các nhóm trong chính phủ và đảng viên.

khiến Đồng Tâm nơi, theo dõi các diễn tiến trong những ngày qua biết được, có những người lãnh đạo khôn ngoan, bản lãnh, có thể một lần nữa bùng nổ một cuộc tranh chấp mới lớn hơn, khốc kiệt hơn nếu các nhóm lọi ích trong đảng và chính phủ không dám nhận phần thua thiệt như khi ông Chung đến thôn Hoành.

Trong đấu tranh giành lại đất đai bị chiếm đoạt bởi cường quyền, Dân Oan Việt có hai tấm gương để so sánh; hoặc tranh đấu lẻ loi để rồi  thua thiệt như Đoàn Văn Vươn hoặc  đoàn kết, kiên quyết, khôn ngoan như Đồng Tâm để bắt bạo quyền phải nhượng bộ.

Quang Nguyên 

(VNTB)

Cho mẹ cảm ơn tổng thống Mỹ nhé!

Anh che: Lich trinh kieu 'nhap gia tuy tuc' cho Obama tai Viet Nam - Anh 6

Anh, một Việt kiều về quê ăn tết. Cũng như mấy lần trước, anh tham gia vào đoàn từ thiện giúp đồng bào nghèo. Nơi đoàn từ thiện đến là một ấp nhỏ, nghèo, gần như bà con ỏ đây chưa một lần vào thành phố lớn, quẩn quanh với những ruộng lang, vườn bắp…Đoàn từ thiện giúp cái gì, bà con cũng mừng từ mùng, mền, đến lọ dầu ăn, gói mỳ chính… nhìn thấy thương, có ít tiền Việt, anh rút hết, tặng cho bà con…

Ngôi nhà cuối cùng anh định đến là nhà của một bà mẹ già đơn thân, nghèo, không có con cháu. Ông trưởng ấp giới thiệu với anh:

- Mẹ sống một mình, tội lắm, không muốn làm phiền ai, ai giúp cũng cảm ơn…Cách đây hơn một năm, có đoàn từ thiện người Mỹ đến chỉ khám bệnh cho thuốc, mà mẹ nhắc mãi…Bây giờ mong ước của mẹ - Giọng ông trưởng ấp chùng xuống - Muốn có một cỗ áo quan, gọi là…để sẵn, để khi nằm xuống mẹ không muốn phiền ai… mà bà con trong ấp thì… mẹ còn sống mà kêu gọi mọi người đóng góp cũng thấy …kỳ kỳ…

Nghe ông trưởng ấp nói vậy, anh hỏi:

- Một cỗ quan tài giá bao nhiêu?

- Độ …bốn triệu anh à!

Nhẩm tính trong đầu, anh quyết định:

- Tiền Việt bây giờ tôi không còn, nhưng tôi đưa anh hai trăm đô la, quy đổi ra tiền Việt cũng bằng ngần ấy tiền…anh có thể đưa cho mẹ…để mẹ mãn nguyện…

Ông trưởng ấp nét mặt có vẻ mừng, nói với anh:

- Thôi, tôi không cầm đâu, anh với tôi đến gặp, anh đưa trực tiếp, nói rõ số tiền này là bao nhiêu để mẹ yên lòng. Tôi tin mẹ sẽ vui và biết ơn anh…

…Ngôi nhà của mẹ nằm ở cuối ấp. Anh ngó quanh, ngôi nhà có lẽ xây đã lâu, tường bong từng mảng, tấm lợp nứt, thủng, đồ đạc trong nhà gần như không có gì, tuổi cao, sức khỏe yếu, mẹ chống gậy bước chậm, nhưng trông vẫn còn minh mẫn… 

Chào mẹ, trao quà xong, anh rút trong ví ra hai tờ một trăm đô la, đưa cho mẹ:

- Thưa mẹ, đây là số tiền con tặng để mẹ dưỡng già và…cũng là thực hiện những điều mẹ muốn…

Mẹ cầm hai tờ một trăm đô la, ánh mắt lạ lẫm. Ông trưởng ấp cười nói nhỏ với anh:

- Mẹ chưa nhìn thấy tờ tiền này bao giờ! Để tôi nói cho mẹ biết - Ông quay sang nói với mẹ - Tiền này trông thế chứ to lắm đấy ! 

- Có bằng tờ có hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in không ? - Mẹ hỏi.

Ông trưởng ấp giải thích với anh:

- Mẹ vẫn tin, cụ Hồ cho in tiền nên tiền mới in chân dung cụ Hồ - Rồi ông dặn dò mẹ - Tiền của anh này tặng mẹ to hơn nhiều. Hai tờ này bằng tám tờ in hình cụ Hồ to nhất! Mẹ phải giữ cẩn thận đấy! 

- Thế sao hai tờ này in hình ông gì thế này!- Mẹ thắc mắc.

Anh cười, giải thích theo ý mẹ ,để mẹ hiểu:

- Tờ in hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in chỉ tiêu được ở Việt Nam thôi. Còn hai tờ này in hình tổng thống Mỹ vì tổng thống Mỹ cho in, tiêu được khắp nơi trên thế giới...có giá trị hơn ,mẹ ạ!

Mẹ gật gật đầu như hiểu ra:

- Mẹ hiểu rồi, cụ Hồ cho in tiền có hình của cụ, có to mấy cũng chỉ ở Việt Nam thôi, còn tổng thống Mỹ in tiền có hình ông ấy là cho cả thế giới…ông ấy tốt thế ! – Mẹ nói với anh - Con cho mẹ cảm ơn tổng thống Mỹ nhé!

Trần Kỳ Trung

(Blog Trần Kỳ Trung)
 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑