Tin Tức Cập Nhật :

Công - Kẻ bán đứng đồng nghiệp

Lời bình của Kỳ Duyên: Đây là chân dung của Công- người bán đứng bạn mình- nhà báo Duy Phong. Trong cuộc đời, mình khinh bỉ những kẻ cơ hội chủ nghĩa để triệt hạ, làm hại người khác, khinh bỉ những kẻ lừa thầy phản bạn. Sống như thế, dạy con làm sao?


Đỗ Viết Công (1983)

Quê quán: Mê Linh, Hà Nội

Trình độ ngoại ngữ: Anh Văn B

Làm việc Đài PT-TH tỉnh Yên Bái

Điện thoại: 0983.699.333

Người gài bẫy nhà báo Duy Phong của báo Giáo Dục Việt Nan để Công an Yên Bái bắt, trả thù vụ các bài báo về biệt phủ của Giám đốc CA Yên Bái và GĐ Sở TNMT Yên Bái.

Đây là facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100008225942529 

Thái Văn Đường

(FB Thái Văn Đường/Blog Kỳ Duyên)

Đặng Vỹ - Yên Bái đi đái cũng… run!

Lời bình của Kỳ Duyên: Yên Bái nổi tiếng cả nước, từ vụ hai quan chức: Bí thư TU, Chủ tịch HĐND tỉnh bị một quan chức dưới quyền bắn chết,  vụ “biệt phủ”, nay nổi tiếng vụ bắt nhà báo Duy Phong. Còn mình, vẫn gọi là “nước Yên Bái”- hẳn “nước Yên Bái” có luật lệ riêng chăng?  
.
Với liên tiếp những vụ việc “tai tiếng” xảy ra, Đảng, Chính phủ cần xem xét hệ thống chính trị và phẩm chất đội ngũ cán bộ lãnh đạo ở “nước Yên Bái”, không thì sự bất ổn XH càng bất ổn. Và lòng dân chẳng chút niềm tin!  😦
.
Đây là bài viết phân tích rất có lý có tình, ở cả hai phía. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ.
.
Sự thật ở đâu chắc còn chờ điều tra. Không ai có thể bênh vực Duy Phong, nếu thực sự Duy Phong có tội, và cần phải bị xử lý thích đáng nếu đúng là tống tiền, nhưng việc điều tra phải công tâm, khách quan cả hai phía.


Đã đọc xong bản tường thuật viết tay dài 4 trang rưỡi của cô gái đi cùng nhà báo Lê Duy Phong lên Yên Bái – người vừa bị công an Yên Bái bắt. Trước mắt, giả định là tường thuật này đúng 100%, vì cô gái này là người đi cùng, ở cùng, ăn cùng, chứng kiến sự việc gần như từ đầu đến cuối (nói “gần như” vì cô gái này có “vài phút” – theo tường thuật của cô – đi toilet tại thời điểm khá quan trọng, khi kịch tính gần lên đến đỉnh điểm), thì tôi tự lập luận như sau:

1- Lại một lần nữa giả sử là tường thuật đúng 100% nhé, thì quả thật bất cứ ai, lên Yên Bái đi đái cũng coi chừng. Bởi xứ này người ta gài bẫy rất sơ sài, sẵn sàng bất chấp sự vô lý để bắt người cho được. Cụ thể:

– Tiền trong túi quần người ta, sao công an đang ở đâu lại biết được mà ập vào bắt?


– Cài bẫy non yếu đến độ, lẽ ra muốn bẫy thì tốt nhất chỉ nên 1-1 trong phòng, hoặc phe ta 2-3, còn “phe địch” chỉ một mình nó thân cô thế cô hẵng cài, vì như vậy thì không có ai làm chứng cho “nó”, “nó” hết cãi. Chớ sao ở đây lại non yếu đến mức “phe địch” cũng có 2 người (cụ thể ở đây là phía Duy Phong có thêm cô gái) mà cũng dám cài, nhét tiền qua lại ì xèo trước mặt nhau, để họ về làm chứng cãi ngược lại?

– Khả năng gái bẫy là có thực, bởi tên bạn là Công kia từ đầu chí cuối liên tục ra ngoài và điện thoại, và khi ông Thực nhét được tiền vào túi Phong, thì Công cũng “đi toilet chừng 2 phút”. Không loại trừ 2 phút này là để tránh mặt cho khỏi liên quan hoặc gọi công an báo tình hình nhét tiền đã “hoàn tất”. (Trường hợp này thì phải xét thêm, người tên Công đó có muốn “bán đứng” bạn hay không, sao lâu nay không liên lạc mà lần này tử tế sốt sắng quá mức đến vậy).

– Có ai nếu không có việc gì lại mang đến 50 triệu trong người, rồi tình cờ gặp nhà báo, chỉ cần qua vài tuần rượu là “yêu mến”, tặng luôn năm chục triệu? Một đời tôi làm báo, lần tôi được cám ơn lớn nhất là 10 triệu, nhưng người cho phải lừa lúc má tôi bị phát bệnh ung thư, mới lén lúc tôi không có mặt ở nhà, đem lên tận nhà cho bà cụ, rồi mới gọi điện thoại báo cho tôi, đặt tôi vào tình thế đã rồi, không “chống lại” được.

– Một đứa ngu chứ không lẽ cả đám ngu hết: Người tên Công – PV đài PTTH Yên Bái, và cô gái cùng đi, và cả Phong, đều biết Phong có loạt bài về dinh thự quan chức, mà giờ lại liên quan đến tiền bạc ngay tại địa phương này, tại sao không thấy có gì đó nguy cơ mà không ngăn cản Phong lẫn ông Thực, mà vẫn để cho việc nhét tiền qua lại diễn ra ngay trước mặt, và có vẻ đẩy qua đẩy lại khá lâu? Điều này cho thấy khả năng hợp tác giữa Công với ông Thực là rất có thể (chưa nói đến cô gái kia có liên quan hay không, vì cứ cho rằng cô là sinh viên, chưa hiểu chuyện đời nên không biết xử lý). Tại sao cũng làm báo, hiểu đời hiểu nghề, hiểu cạm bẫy của nghề, mà Công cũng không ngăn cản?

2- Những điểm nghi vấn:

– Đừng nói là cu cậu Lê Duy Phong này không ham tiền. Dúi qua dúi lại một hồi rồi tiền cũng nằm trong túi quần trái của Phong, và Phong đã để nó nằm yên đó. Cụ thể là khi tiền đã vào túi Phong thì người bạn Công mới đi toilet khoảng 2 phút; rồi sau đó cô gái cũng đi toilet “vài phút”. Vậy, dăm bảy phút đó Phong vẫn để yên tiền trong túi, là chấp nhận lấy tiền rồi.

Một giả sử, cho rằng Phong đã bị ép uống quá nhiều rượu nên không còn làm chủ được, không còn tỉnh táo để từ chối. Nhưng tôi cho rằng lập luận này sẽ không thuyết phục. Vì một người làm báo lâu năm, viết bài chống tiêu cực, thì phản xạ đầu tiên thấy tiền là phải… sợ. Nói thật, người uống rượu tuy nhiều nhưng vẫn còn lý trí, thì khi thấy tiền nhiều đến vậy, sẽ phải tỉnh ra ngay! Sợ tiền cũng tỉnh, mà ham tiền cũng tỉnh (đồng tiền chữa say rượu khá tốt đấy).

– Mục đích chuyến đi của Phong là gì?

17g Phong đón cô gái từ Hà Nội, hơn 8g đến Yên Bái và thuê phòng ở (có ở chung hay không thì chưa rõ). Sáng hôm sau ăn sáng, uống sinh tố, rồi đi ăn trưa. Và mặc dù người bạn (Công) cố nài ở chơi, Phong vẫn phải từ chối vì “ăn trưa xong là phải về để hôm sau đi nghỉ mát ở Nha Trang cùng cơ quan. Ủa vậy Phong đi đâu vậy? Từ Hà Nội lên Yên Bái là gì nếu:

+ Không phải để tác nghiệp (chỉ thấy lên, ở qua đêm, ăn sáng, ăn trưa, rồi… về, có tác nghiệp gì đâu!)
+ Nếu không phải là mục đích đưa gái đi chơi xa (không phải đi kiếm tiền sau loạt bài)?
+ Nếu không phải là để thực hiện một việc gì đó đã có ý định từ trước?

– Phải xem thái độ của công an khi đối xử với cô gái và với người bạn tên Công – phóng viên đài PTTH Yên Bái – như thế nào, có giống nhau không? Hãy xem công an có giữ Công với thời gian như cô gái không, khi thả Công ra có giữ điện thoại của Công như đã giữ điện thoại của cô gái không? Khi bắt ký biên bản, Công có phản đối nội dung ghi về lời phát biểu của ông Thực không (ông Thực nói Phong yêu cầu chung tiền, nếu không chung tiền thì tiếp tục viết bài). Nếu công an đối xử với Công không như với cô gái (vì 2 người này tình thế rất giống nhau, đều là bạn của Phong, đều cùng ăn chung bàn, đều cùng chứng kiến). Nếu họ đối xử khác nhau thì ở đây rất có vấn đề.

– Cô gái là ai, có vai trò gì?

Cô gái, nghe đâu là sinh viên. Có thể là bạn, là em bạn, là quen biết, là SV thực tập, CTV, là fan, là người ngưỡng mộ nghề báo xin theo học, là bồ bịch, tình nhân…, là một quan hệ nào đó. Một cô gái trẻ, không phải cùng tác nghiệp báo chí (vì rõ ràng chuyến đi này không tác nghiệp, Phong lên và nói trưa sẽ về lại HN), nhưng vẫn đi xa với nam giới qua đêm ở nhà trọ, khách sạn, thì phải hoặc phải là bồ bịch, hoặc phải là bạn bè hoặc là người bà con, anh em họ hàng rất thân.

Thân thiết như vậy, tại sao không giám sát, không ngăn cản Duy Phong và người đàn ông kia, mà cứ để cho sự việc diễn biến. Như trên đã nói, có thể cô còn non tuổi đời, không hiểu đời, nhưng một sự việc rành rành ra đó mà cũng không có một chút linh tính, phản xạ gì sao (cứ cho rằng Phong đã bị ép uống quá nhiều rượu nên không còn làm chủ được, không còn tỉnh táo để từ chối)?. Vậy vai trò của cô gái này là gì?

– Cô gái này tường thuật có trung thực không, khi mà cô đi xa qua đêm ở khách sạn với chồng người ta (tôi không khẳng định có ở chung hay không và có chuyện gì xảy ra giữa nam/nữ hay không nhé), và giờ về viết theo đề nghị của vợ người ta? (đề nghị viết tường trình, chứ không đề nghị về nội dung nhé – phân biệt cho rõ, kẻo nhầm lẫn chỗ này).

Còn vài ý nghĩ nữa, nhưng dài rồi và đến giờ đi làm rồi, thôi vậy. Có vài luồng tin chưa kiểm chứng là trước đó công an còn đã đến chỗ Phong trọ mà làm cái gì đó, tháo then tháo chốt gì đó, nhưng cái đó khoan bàn vì không có chứng cứ. Cái túm lại là với tui, tui mà lên Yên Bái, đi đái tôi cũng run. Ở đó người ta bắn chết Bí thư, Chủ tịch, Chi cục trưởng CC Kiểm lâm, chị làm Chủ tịch tỉnh bổ nhiệm em làm Giám đốc sở…, thì mọi cái ở đó đều có thể xảy ra không cần theo logic.

 Tác giả: Đặng Vỹ (Nguyên p/v Báo Công an Nhân dân)

 (FB Huỳnh Thu Trang/ Blog Kỳ Duyên)

Trung Quốc vẫn chưa thắng trên Biển Đông

Nhiều ngưởi tin rằng, Trung Quốc đang nắm lợi thế ở Biển Đông. Tuy nhiên, xem xét kỹ hơn thì thấy Trung Quốc còn rất xa mới có thể hoàn thành được những mục tiêu của mình – thậm chí Trung Quốc còn có một số thất bại nghiêm trọng.

dao-phu-lam-1486641089165
Đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Nguồn ảnh: STR/AFP/GettyImages
 Trung Quốc đã thực hiện được nhiều hoạt động trên Biển Đông – xây dựng các căn cứ quân sự trên các đảo, trang bị vững chắc về kinh tế và yêu sách chủ quyền lãnh thổ. Những diễn biến đó đã khiến nhiều người tin rằng quốc gia này đang nắm được lợi thế trong cuộc chiến địa chính trị cam go. Tuy nhiên, xem xét kỹ hơn thì thấy Trung Quốc còn rất xa mới có thể hoàn thành được những mục tiêu của mình – thậm chí Trung Quốc còn có một số thất bại nghiêm trọng.

Để biết liệu Trung Quốc đã đạt được những mục tiêu của mình hay chưa, trước hết ta phải hiểu những mục tiêu đó là gì. Có ba điều Bắc Kinh muốn đảm bảo ở Biển Đông. Đó là: chủ quyền, ưu thế chiến lược và lợi ích kinh tế.

Chủ quyền

Trung Quốc từ lâu đã diễn tả những yêu sách của họ trên vùng biển tranh chấp này bằng những cách thức nhằm nhấn mạnh chủ quyền. Bức thư họ gửi đến Tổng thư ký Liên Hợp Quốc năm 2009 là điểm khởi đầu cho những căng thẳng hiện nay.

Trong thư, Bắc Kinh đã giới thiệu “đường chín đoạn” (một đường trên bản đồ mô tả yêu sách của Bắc Kinh) và dùng cách diễn giải mà họ đã sử dụng từ giữa những năm 1970: “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo ở Biển Đông cùng các vùng nước lân cận.”

Ngay cả trong chính sách “gác tranh chấp, cùng khai thác” của Đặng Tiểu Bình đưa ra từ những năm 1980 thì cũng bắt đầu với cụm từ “chủ quyền là của chúng ta”. Dù vậy, Trung Quốc vẫn chưa bao giờ minh bạch về phạm vi yêu sách chủ quyền của mình là chỉ gồm các đảo hay là bao gồm cả đảo và biển.

Nếu mối quan tâm chủ yếu của Trung Quốc chỉ là chủ quyền các đảo nằm trong đường chín đoạn thì quốc gia này cũng chưa hề gần tới mục tiêu của mình hơn so với năm 2009. Bởi lẽ năm bên liên quan khác trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông (Brunei, Malaysia, Philippines, Đài Loan và Việt Nam) vẫn kiên định với các yêu sách của họ. Trên thực tế, mối nghi ngờ rằng Trung Quốc muốn thâu tóm tất cả các thực thể địa lý trên biển đã là một lý do tốt để những quốc gia này tiến hành chiếm hữu, cải tạo và triển khai quân sự trên các đảo.

Điều này rất đúng ở quần đảo Trường Sa, nơi Việt Nam kiểm soát hầu hết các thực thể đã có chiếm hữu thực tế, và Đài Loan chiếm vùng đất tự nhiên rộng lớn nhất của quần đảo này. Philipinnes cũng đã tăng cường bảo vệ các thực thể địa lý mà họ chiếm đóng trong suốt 10 năm qua, bất chấp hoạt động tiếp cận Trung Quốc gần đây của tổng thống Duterte[1].

Tại quần đảo Hoàng Sa, sự chiếm đóng và kiểm soát lâu dài của Trung Quốc đã hạn chế các quốc gia khác tiến hành các biện pháp thực địa để khẳng định yêu sách của mình. Nhưng điều này cũng chẳng ngăn cản được các đối thủ của Trung Quốc, đặc biệt là Việt Nam, lớn tiếng hơn bao giờ hết.

Các vùng biển lân cận

Mỗi khi vấn đề yêu sách của Trung Quốc đối với các thực thể địa lý trên Biển Đông được đề cập, Bắc Kinh luôn khẳng định rằng vấn đề này chỉ nên được quyết định giữa các các bên trực tiếp liên quan. Tuy nhiên, Trung Quốc chưa từng làm rõ ý nghĩa của “các vùng biển lân cận”. Có phải họ chỉ đang đòi những quyền đã được quốc tế công nhận trên những vùng nước xung quanh các đảo mà họ tuyên bố chủ quyền? Hay là họ đang yêu sách toàn bộ vùng nước bên trong đường chín đoạn – [được coi là] “lãnh thổ xanh” của họ như cách gọi chính thức của chính phủ Trung Quốc? Sự mập mờ giữa hai khả năng đã thúc đẩy các bên tranh chấp còn lại đoàn kết với nhau để chống lại khả năng thứ nhì. Và yêu sách của Trung Quốc đối với toàn bộ vùng biển trong đường chín đoạn cũng có thể đưa Jakarta vào cuộc tranh chấp, vì đường chín đoạn đó chèn lên vùng đặc quyền kinh tế của Indonesia (EEZ) gần quần đảo Natuna.

Nếu các tuyên bố về chủ quyền của Trung Quốc bao gồm cả biển, họ đang làm mất đi ưu thế của mình. Một vài bên trong cuộc tranh chấp này – bao gồm cả Indonesia – đã chính thức phản đối những tham vọng như vậy. Năm ngoái, Toà Trọng tài Thường trực PCA đã công bố một phán quyết[2] [của Toà trọng tài vụ kiện Biển Đông] bác bỏ hoàn toàn yêu sách biển của Trung Quốc[3]. Đồng thời, phán quyết này cũng khẳng định một số thực thể, như Đá Vành Khăn, Bãi Cỏ Rong và Bãi Cỏ Mây, không phải là đối tượng để tuyên bố chủ quyền vì chúng không phải là đảo hay đá thật sự. Và vì các thực thể này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Philippines, toà án cho rằng Philippines có toàn quyền với chúng cùng các vùng biển xung quanh. Phán quyết cũng chỉ ra rằng Trung Quốc đã xâm phạm quyền của Philippines được đánh bắt cá chung ở gần bãi cạn Scarborough, một điểm nóng tiềm năng khác.

Quan trọng hơn, yêu sách của Trung Quốc đối với toàn bộ vùng biển đã mở rộng tranh chấp vượt ra ngoài khu vực và can dự tới cả những quốc gia đang có hoạt động hải quân trong vùng này, ví dụ như Hoa Kỳ. Những cường quốc hải quân ngoài khu vực này đặc biệt quan ngại bởi những tham vọng của Bắc Kinh có thể hạn chế các quyền hàng hải đã được quốc tế công nhận. Với những tình huống như thế, những hứa hẹn của Trung Quốc về việc đảm bảo quyền tự do lưu thông thương mại không thực sự thuyết phục. Nhiều nước, như các nước Châu Âu, vẫn lo ngại về tiền lệ mà những yêu sách thế này sẽ đặt ra. Còn với Washington, các mối quan tâm chính tập trung vào các quốc gia đang được Mỹ bảo hộ an ninh là Đài Loan, Nhật Bản và Hàn Quốc. Trong trường hợp xảy ra xung đột mà can dự tới bất kỳ nước nào trong ba nước này, các lực lượng của Mỹ sẽ cần đi qua khu vực Biển Đông mà không bị cản trở.

Chừng nào mà những yêu sách của Trung Quốc với Biển Đông còn bao gồm các đường biển quốc tế thì nước này vẫn sẽ phải tiếp tục đối mặt với phản kháng mạnh mẽ từ các cường quốc ngoài khu vực và làm phức tạp thêm tranh chấp với các quốc gia láng giềng. Nếu Trung Quốc làm rõ đường chín đoạn chỉ là yêu sách các đảo và những quyền bắt nguồn từ các đảo đó thì họ đã có thể chia tách các nước có yêu sách khác khỏi những quốc gia không phải là một bên tranh chấp nhưng có liên quan. Vẫn sẽ còn tồn tại những bất đồng về một số quyền trong khuôn khổ Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển nhưng những bất đồng đó sẽ được giải quyết dựa trên luật pháp chứ không phải dựa trên sự cho phép của Trung Quốc.

Lợi thế địa chính trị

Mục tiêu thứ hai của Trung Quốc là đạt được lợi thế địa chính trị. Trên phương diện này thì Trung Quốc đang làm tốt hơn. Họ đã củng cố được rất tốt kiểm soát trên các thực thể địa lý thuộc quần đảo Hoàng Sa. Tại Trường Sa, bảy hòn đảo nhân tạo Bắc Kinh tạo dựng đã mang đến cho họ một vị thế chiến lược mới. Điều này quan trọng bởi bốn lý do.

Thứ nhất là lợi thế triển khai vũ lực trên Biển Đông. Trong một bức thư gửi Chủ tịch Uỷ ban Quân vụ Thượng viện Hoa Kỳ vào năm ngoái, Giám đốc Cơ quan tình báo Quốc gia James Clapper đã liên hệ tới đánh giá của ông rằng “Trung Quốc đã thiết lập cơ sở hạ tầng cần thiết để triển khai năng lực quân sự trên Biển Đông vượt xa hơn mức phòng vệ tiền đồn.”

Tại thời điểm đó, lực lượng Hải quân Giải phóng Nhân dân đã sử dụng các tiện nghi cảng biển tại một số đảo nhân tạo lớn nhất của Trung Quốc. Kể từ đó, Trung Quốc đã triển khai máy bay quân sự ít nhất một lần trên một đảo nhân tạo ở Trường Sa[4]. Các nhà kho chứa máy bay bắt đầu được xây dựng trên các đảo, mà theo Bộ Tư lệnh Hoa Kỳ Đặc trách Thái Bình Dương, có thể chứa được 72 máy bay chiến đấu phản lực và 10 phi cơ lớn hơn, như máy bay ném bom hay các máy bay chở dầu. Đáp lại những cáo buộc này, Trung Quốc phủ nhận đang “quân sự hoá” Biển Đông và nói rằng các hoạt động triển khai quân sự này là nhằm để bảo vệ quyền chủ quyền [của họ].

Thứ hai, theo một nhà phân tích kỳ cựu, thuyền trưởng nghỉ hưu Bernard Cole của Trường Cao đẳng Chiến tranh Quốc gia [Hoa Kỳ], những công trình Trung Quốc xây dựng ở quần đảo Trường Sa đã “thiết lập được vị thế vượt trội cho Trung Quốc trong cuộc chiến tranh điện tử và khả năng bao phủ của radar” trên toàn khu vực. Nếu xây dựng trên cả bãi cạn Scarborough, Trung Quốc sẽ có khả năng dựng lên một “bức tranh toàn cảnh Biển Đông”. Điều này rất cần thiết cho việc giám sát cái mà Trung Quốc coi là xâm phạm vào quyền chủ quyền của họ. Đây cũng là điểm then chốt để Trung Quốc có thể bảo vệ những quyền đó trong trường hợp xảy ra xung đột trên biển với Hoa Kỳ.

Chuỗi đảo

Thứ ba, đường chín đoạn bao gồm nửa phía Nam của cái được gọi là “chuỗi đảo thứ nhất” bao quanh vùng Đông Á như một sợi dây chuyền. Trung Quốc có mối quan tâm đến việc củng cố sức mạnh quân sự trong khu vực này bao gồm cả Biển Hoa Đông và Biển Đông. Theo quan điểm của Trung Quốc, các nước đồng minh của Mỹ và các căn cứ quân sự dọc theo hàng rào ngoài khơi này (gồm có Nhật Bản, Okinawa, Đài Loan và Philippines) đã ngăn cản họ tiếp cận đại dương xa hơn[5]. Nếu có sức mạnh quân sự thống trị ở vùng phía Nam của chuỗi này thì sẽ phá vỡ được sự bao vây đó. Nó cũng sẽ cho phép Trung Quốc đặt “chuỗi đảo thứ hai”, gồm có các địa hạt của Mỹ ở quần đảo Bắc Mariana và Guam, vào thế mạo hiểm. Tình huống này có thể làm rắc rối các kế hoạch quân sự của Hoa Kỳ khi muốn can thiệp vào bất cứ cuộc xung đột nào liên quan đến Trung Quốc.

unnamed
Trung Quốc cảm thấy bị bao vây bởi các căn cứ quân sự và đồng minh của Mỹ dọc theo cái được gọi là chuỗi đảo thứ nhất và chuỗi đảo thứ nhì viền phía Đông châu Á. Chiến lược của Bắc Kinh là xuyên thủng hàng rào đó
Cuối cùng, Trung Quốc có thể nhìn Biển Đông như một thành luỹ cho các tàu ngầm nguyên tử hạt nhân của họ. Trung Quốc có 4 tàu ngầm hạt nhân hiện đại mang tên lửa đạn đạo, chiếc thứ năm hiện đang được xây dựng và tiếp theo đó Trung Quốc có kế hoạch xây dựng lớp tàu thuyền thế hệ mới. Mục tiêu của những vũ khí này là trang bị cho Trung Quốc một năng lực bảo đảm có thể đáp trả những cuộc tấn công hạt nhân trong bất cứ cuộc xung đột lớn nào với Hoa Kỳ.

Một thành luỹ như vậy, được bảo vệ bởi các lực lượng hải quân khác, sẽ là một địa điểm hấp dẫn để Trung Quốc triển khai các tàu ngầm hạt nhân nếu không thể thống trị chuỗi đảo thứ nhất hoặc phát triển công nghệ cần thiết để vượt qua nó mà không bị phát hiện. Việc tăng thêm loạt tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo nằm trong dự kiến đã nêu bật sự hấp dẫn của phương án này. Trở ngại lớn nhất là sự hiện diện hiện tại của Hải quân Hoa Kỳ luôn ở trong tư thế sẵn sàng và tích cực, và có liên hệ mật thiết với các đồng minh và đối tác trong khu vực.

Lợi ích kinh tế

Mục tiêu thứ ba của Bắc Kinh tập trung xung quanh lợi ích kinh tế. Trung Quốc ngày càng phụ thuộc vào thương mại trên biển. Thương mại chiếm khoảng 40% GDP của Trung Quốc, với phần lớn đến từ biển. Con số này đã bao gồm cả các nguồn năng lượng. Đến năm 2030, Trung quốc sẽ sử dụng gấp 3 lần số lượng dầu và 60% lượng than trên toàn thế giới. Dù có sản lượng nội địa, nền kinh tế Trung Quốc vẫn sẽ tiếp tục phụ thuộc vào nguồn nhập khẩu nhiên liệu hoá thạch. Bởi xu hướng này, Bắc Kinh đã phát triển một chiến lược toàn diện lâu dài bao gồm duy trì kiểm soát lãnh hải.

Bắc Kinh cũng muốn chiếm được những nguồn tài nguyên năng lượng[6]. Cơ quan Quản lý Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ ước tính Biển Đông có thể chứa nhiều nhất tới 11 tỉ thùng dầu – ngang với Mexico. Tuy nhiên, Trung Quốc lại đưa ra con số ước tính khác là 125 tỉ thùng – nhiều hơn cả Kuwait. Dù là con số nào thì hầu hết trữ lượng dầu tại vùng biển này đều nằm trong đường chín đoạn của Trung Quốc. Bắc Kinh đã và đang tích cực thách thức lợi ích của Philippines tại khu vực Bãi Cỏ Rong. Đây là vùng đặc biệt có trữ lượng dầu lớn nằm trong thềm lục địa của Philippines. Tình hình cũng tương tự đối với các nguồn khí tự nhiên.

Mặc dù không có nguồn dầu khí nào được tìm thấy tại những chuỗi quần đảo chính ở Biển Đông là Trường Sa và Hoàng Sa, những quần đảo này vẫn có giá trị chiến lược lớn bởi chúng giúp Trung Quốc có thể tiếp cận các nguồn tài nguyên ở lân cận đó.

Các ngư trường cũng rất quan trọng.[7] Biển Đông chiếm 10% sản lượng đánh bắt cá trên toàn cầu và cung cấp nguồn protein thiết yếu cho người dân Trung Quốc. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều căng thẳng trên Biển Đông liên quan đến tàu đánh bắt cá.

Chỉ thành công một phần

Trung Quốc đã chỉ thành công được một phần trong việc đạt được mục tiêu kinh tế tại Biển Đông. Những đường biển của Trung Quốc hiện không bị đe doạ nhưng sẽ còn lâu nữa Trung Quốc mới có thể tự bảo vệ chúng. Dĩ nhiên là sự bành trướng và hiện diện của hải quân Trung Quốc ở Hoàng Sa – và bây giờ là Trường Sa – sẽ giúp Trung Quốc đạt được mục tiêu này. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ phải thay thế được hải quân Hoa Kỳ, và điều này không có vẻ gì là sớm đạt được. Nhiều nhất chỉ có thể nói Trung Quốc đã đặt một khoản đặt cọc đáng kể cho việc đạt được mục đích này về sau.

Để có nguồn năng lượng, Trung Quốc hiện đã đang tiến hành sản xuất tại các vùng thuộc chủ quyền của họ ở Biển Đông. Còn việc sản xuất năng lượng tại các vùng tranh chấp có khả năng làm Trung Quốc hao tốn nhiều chi phí ngoại giao vì Việt Nam[8], Philippines, hay các nước khác sẽ không từ bỏ yêu sách của mình hay ngừng lại quá trình khai thác và sản xuất đang được triển khai. Nếu dự định của Trung Quốc là lấy tài nguyên của các nước khác thì Trung Quốc chưa đạt được tiến bộ nào trong mục tiêu này. Trên thực tế, bởi vì hợp tác cùng khai thác các nguồn năng lượng ở biển là cách thức hợp lý nhất cho Trung Quốc có thể tiếp cận các khu vực xa bờ, Bắc Kinh đã thực sự thất bại [về phương diện này]. Sự hung hăng của Trung Quốc đang làm hại chính viễn cảnh hợp tác với các nước tranh chấp khác.

Còn khi nói đến đánh bắt thuỷ hải sản thì Bắc Kinh đang đạt được mục tiêu của mình. Bất chấp những căng thẳng ngoại giao, sự xuất hiện của các tàu cá lớn của Trung Quốc trên vùng biển là minh chứng cho thành công của họ.

Những mục tiêu chưa đạt được

Trung Quốc đã thắng trên Biển Đông hay chưa? Điều này tuỳ vào cách nhìn của mỗi bên. Bắc Kinh chưa đến gần được hơn mục tiêu thiết lập chủ quyền trong toàn bộ đường chín đoạn, dù là với thực thể địa lý hay các hải lộ. Phán quyết của Toà trọng tài là một thất bại lớn đối với Trung Quốc. Tuy quân đội Trung Quốc đang thiết lập sự hiện diện trên biển với năng lực có thể đe doạ những nước đang tranh chấp khác, nhưng vẫn chưa đủ mạnh để giúp Trung Quốc đạt được các mục tiêu chiến lược trừ khi Mỹ rút lui.

Còn về những mục tiêu kinh tế, Trung Quốc đã thất bại trong việc có được những nguồn năng lượng mới, thành công trong việc tạo ra con đường đến các ngư trường và có thể đang đạt được những bước tiến nhằm đạt được mục tiêu lâu dài là tự chủ bảo vệ những đường biển quan trọng đối với nền kinh tế của quốc gia này.

Walter Lohman

Walter Lohman là giám đốc Trung tâm Nghiên cứu châu Á thuộc Quỹ Heritage. Bên cạnh đó, ông là một chuyên gia phân tích chính sách tập trung chủ yếu ở Đông Nam Á, và rộng hơn là chính sách châu Á bao gồm mối quan hệ với các đồng minh của Mỹ là Nhật Bản, Hàn Quốc và Úc. Ông là tiếng nói hàng đầu ở Quỹ Heritage về mối quan hệ Mỹ – Đài Loan và là một nhà quan sát chặt chẽ các chính sách của Trung Quốc. Bài viết được đăng trên Geopolitical Intelligence Services.

Biên dịch: Bùi Ngọc Hà

Hiệu đính: Huệ Việt

(Đại sử ký Biển Đông)

Vận mệnh, an nguy của VN qua một số thông tin xác thực

Việc Trung Quốc đã triển khai khoảng 40 tàu và máy bay vận tải Y-8 đến khu vực khai thác dầu của Việt Nam tại Bãi Tư Chính, sau khi Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc - Thượng tướng Phạm Trường Long - đã cắt ngắn chuyến thăm Việt Nam từ ngày 18 đến 19/6/2017 và bất ngờ rời Hà Nội vào chiều tối ngày 18/6 mà không công bố nguyên nhân được rộ lên. Trên một số trang mạng, facebooker trong đó có cả facebooker rất nổi tiếng có cho rằng sự kiện này có liên quan đến mỏ khí Cá Voi Xanh mà Việt Nam chuẩn bị khai thác là không chuẩn xác. Xin gửi đến những bạn đọc quan tâm đến vận mệnh, an nguy của đất nước một số thông tin xác thực để hiểu rõ hơn. 

Bản đồ phân lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam trên Biển Đông.
1. Từ mỏ khí Cá Voi Xanh

Mỏ khí Cá Voi Xanh (Blue Whale) thuộc lô 118 nằm cách bờ biển miền Trung khoảng 100 km về phía Ðông, thuộc vùng biển Ðà Nẵng, Quảng Ngãi và Quảng Nam nhưng lại sát cái vạch “lưỡi bò” tức đường 9 đoạn mà Trung Quốc ngang ngược lập ra để tuyên bố chủ quyền Biển Ðông. Tháng 5/2011, Exxon Mobil (Hoa Kỳ) đã khoan ba giếng tại lô 118, hai giếng tìm thấy khí. Ðây là mỏ khí được coi là lớn nhất Việt Nam thời điểm hiện tại ước có trữ lượng thu hồi tại chỗ khoảng 150 tỉ mét khối. Tuy nhiên, Bắc Kinh đã lên tiếng đe dọa Việt Nam cũng như các công ty dầu khí quốc tế tham gia dò tìm, khai thác dầu khí tại vùng biển Việt Nam vì dính “lưỡi bò” nên các hoạt động của Exxon Mobil đã khựng lại.

Ngày 12/07/2016, Tòa Trọng Tài Quốc Tế ở The Hague (Hà Lan) tuyên bố bác bỏ yêu sách đường “lưỡi bò” ngang ngược phi lý của Bắc Kinh do bị Philippines kiện. Tranh thủ “thiên thời, địa lợi” đó nên Việt Nam đã kiên quyết tiến hành: Ngày 26/3/2017 Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), Tập đoàn Exxon Mobil (Mỹ) và tỉnh Quảng Nam đã ký kết thỏa thuận hợp tác đầu tư dự án mỏ khí Cá Voi Xanh. Đây là một dự án điện khí lớn nhất Việt Nam có vốn đầu tư xấp xỉ 10 tỉ USD. Theo kế hoạch thỏa thuận giữa các đối tác, tập đoàn Exxon Mobil sẽ đầu tư 1 giàn đầu giếng để xử lý tách nước ngoài khơi; 2 cụm khai thác ngầm, mỗi cụm có 4 giếng khai thác và một đường ống dài khoảng 88 km nối vào bờ biển Chu Lai.Trên bờ, PVN sẽ đầu tư một nhà máy xử lý khí; một nhà máy điện 2 tổ máy, công suất mỗi tổ máy khoảng 600-700 MW. Cả hai nhà máy xử lý khí và điện trên sẽ đặt tại Khu kinh tế mở Chu Lai (thuộc xã Tam Quang, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam). Các nhà máy trên dự kiến vận hành vào năm 2023. 

Mỏ khí Cá Voi Xanh nằm gần với bán đảo Sơn Trà, nơi mà Trung đoàn Radar 351 (Vùng 3 Hải quân) đặt radar giám sát bờ biển - Coast Watcher 100 - tối tân nhất thế giới hiện nay. Nó có thể phát hiện các tàu thuyền di chuyển ngoài giới hạn đường chân trời với khả năng giám sát bờ biển liên tục 24 giờ/ngày liên tục trong 365 ngày mà không cần bảo trì. Mọi biến động của một khu vực rộng lớn từ đảo Hải Nam (Trung Quốc) đến quần đảo Hoàng Sa và một phần Trường Sa đều hoàn toàn xác định chính xác được vị trí từng con tàu một với độ tin cậy cao hơn cả vệ tinh. Mặt khác Cá Voi Xanh là vị trí rất gần đất liền và chì cách đảo Lý Sơn gần 20 hải lý, tất cả đều nằm trong tầm hỏa lực của pháo bờ biển và tên lửa của Việt Nam nên Trung Quốc chỉ dám đánh võ mồm mà chưa dám “ho he” hành động gì trên thực địa cả.

2. Đến Lô 136/03 khu vực Bãi Tư Chính

Sau khi xâm chiếm được các thực thể ở Trường Sa của Việt Nam năm 1988, Trung Quốc cho rằng họ có “chủ quyền lịch sử” ở đây vì nó nằm gần rìa tây nam của đường chín đoạn mà Trung Quốc tự thể hiện trên Biển Đông. Đến năm 1992, Trung Quốc đã ra giấy phép cho phép thăm dò dầu khí ở lô mà chúng gọi là Vạn An nằm trong một khu vực được quốc tế gọi là Vanguard Bank (tức là Bãi Tư Chính) thuộc Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc tranh giành tài nguyên ở một vùng biển cách bờ biển của họ xa như vậy. Dù nó nằm cách bờ biển Trung Quốc hơn 650 hải lý (khoảng 1200 km) và chỉ cách Việt Nam 200 hải lý. Khi tàu Trung Quốc tìm cách khảo sát khu vực hồi năm 1994, Việt Nam đã đưa tàu hải quân ra ngăn chặn. Rồi khi Việt Nam đưa giàn khoan ra nơi này, đến lượt Trung Quốc tìm cách ngăn trở. Cả hai bên đều chưa khai thác gì được ở đây.

Hồi năm 1996, công ty Benton Oil and Gas, tiền thân của Harvest Natural Resources của Mỹ, đã mua lại quyền thăm dò lô “Vạn An” với giá 15 triệu USD. Harvest không bao giờ có thể triển khai khai thác lô này. Do thuộc chủ quyền của mình nên Việt Nam cũng đặt mục tiêu thăm dò khai thác của lô này và trao quyền cho công ty Talisman của Canada và ExxonMobil của Hoa Kỳ. Trung Quốc xem đây là hành động “xâm phạm chủ quyền của chúng”. Vì vậy 5/2011 Trung Quốc đã cho một đội tàu cá ra ngăn trở và cắt cáp một tàu thăm dò địa chất của Talisman đang hoạt động trong khu vực. Tuy nhiên, Talisman - ExxonMobi vẫn tiếp tục hoạt động bất chấp bị quấy nhiễu và hiện đang khoan ở một lô mà Việt Nam gọi là 136/03.

Tháng 7/2014 Brightoil, một công ty niêm yết tại Hồng Kông có nhiều quan hệ với giới lãnh dạo chính trị cao cấp ở lục địa, mua quyền khai thác đối 2,5 triệu hecta đáy biển từ công ty Harvest Natural Resources với giá chỉ 3 triệu USD. Tuy nhiên, kể từ khi Brightoil được trao quyền thăm dò ở đây, Bắc Kinh đã gây hấn trở lại. Hồi cuối tháng 10/2014, tàu Hải Dương 4 của Trung Quốc được bốn tàu khác hộ tống đã thám sát địa chất ở lô này trong vòng hai tuần lễ. Lãnh đạo Việt Nam dường như đã quyết định không đối đầu với Trung Quốc để hàn gắn những đổ vỡ trong quan hệ song phương do sự kiện giàn khoan Hải Dương 981 gây ra.

Sau nhiều năm trời được phía Việt Nam cùng chung sức và bảo vệ, Talisman – Exxon Mobil vẫn kiên trì khảo sát địa hình, khoan thăm dò dầu khí và cuối cùng đã phát hiện có dầu ở phía nam Lô 136/03 thuộc khu vực Tư Chính – Vũng Mây. Trữ lượng dầu hoàn toàn có đủ để khai thác thương mại. Chính vì vậy mà Trung Quốc tức tối yêu cầu Việt Nam ngừng các hoạt động khai thác dầu tại lô 136/03. Đó cũng chính là một trong những nhiệm vụ nặng nề mà Phạm phải gánh vác trong chuyến công du sang thăm Việt Nam. 

Lô 136/03 hoàn toàn nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là chuyện đương nhiên, rồi mất bao nhiêu năm đầu tư tiền của công sức hơn nữa lại có lợi ích Mỹ đứng sau mà nay đã tìm thấy dầu trong lúc nền kinh tế khó khăn, ngân sách ngày càng thâm thủng thì không bao giờ Việt Nam chấp nhận ngừng các hoạt động khai thác cả. Cho dù kể cả đó là tối hậu thư của Trung Quốc đi chăng nữa. Đây cũnh chính là nguồn cơn khiến Trung Quốc đã triển khai khoảng 40 tàu và máy bay vận tải Y -8 đến khu vực khai thác của Việt Nam để quấy phá và cản trở gây nên xung đột hiện nay. 

Vùng đặc quyền kinh tế của người khác mà Trung Quốc tự sang đi bán lại nhiều lần nay lại đòi đuổi chủ của nó đi nơi khác thì kể cũng lạ trên đời. Nếu ai mà chấp nhận điều đó thì có lẽ là kẻ điên.


 Tên lửa đất đối hải Shaddock, đây là loại tên lửa mà Liên Xô (trước đây) chỉ bán riêng cho Việt Nam, nó là một loại tên lửa chống hạm khá mạnh và có sức công phá lớn và có khả năng chống tàu chiến hạng nặng kể cả tàu sân bay. Hiện nay Việt Nam đã tự mình sản xuất được loại tên lửa này chiều dài tên lửa 11,7 m; nặng 4,8 tấn; đường kính 880 mm; sải cánh dài 2,6 m; tốc độ gấp 2,5 tốc độ âm thanh; tầm bắn xa nhất là 550 km. Shaddock là tổ hợp tên lửa chống hạm có tầm bắn xa nhất Đông Nam Á hiện nay và cũng là loại duy nhất của Hải quân Việt Nam có thể vươn tới Trương Sa.

Bản đồ hoạt động và thăm dò khai thác dầu khí của các Công ty dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam trên Biển Đông.

Hoàng Tuấn Minh 

(Blog Tễu) 

Nóng: Sếp dầu khí to hơn Vũ Đình Duy bị khởi tố trong vụ PVTex

Ngoài Vũ Đình Duy - từng giữ chức Tổng giám đốc Nhà máy PVTex 7.000 tỷ thì một nhân vật nắm vị trí số 1 ở PVTex cũng đã bị khởi tố. Nhân vật này là ai?.

Pvtex, dự án ngàn tỷ đắp chiếu, dự án thua lỗ, vũ đình duy, xơ sợi Đình Vũ, sếp dầu khí, đinh la thăng, 12 dự án ngàn tỷ, đầu tư công
Ông Trần Trung Chí Hiếu khi còn ở PVTex.
Dắt díu nhau rời PVTex

Ngày 19/6, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng quy định tại Điều 165 Bộ luật Hình sự, xảy ra tại Công ty Cổ phần Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí (PVTex) và các đơn vị liên quan.

Trong số 5 người bị khới tố, 2 nhân vật từng nắm vị trí quan trọng nhất của nhà máy xơ sợi Đình Vũ cũng đã bị khởi tố. Đó là Trần Trung Chí Hiếu, nguyên Chủ tịch HĐQT PVTex; Vũ Đình Duy, nguyên Tổng giám đốc PVTex.

Trong 2 người này, dư luận hầu như chỉ biết đến Vũ Đình Duy “nhờ” tai tiếng bỏ trốn đi chữa bệnh nước ngoài khi đang làm ở Tập đoàn Hóa chất Việt Nam. Còn Trần Trung Chí Hiếu là một ẩn số. Vậy ông Trần Trung Chí Hiếu về PVTex khi nào và sau đó ông đã ở đâu cho đến khi bị khởi tố?

Trần Trung Chí Hiếu sinh năm 1963, là tiến sĩ Kinh tế. Tháng 4/2008, ông Hiếu là Ủy viên HĐQT Công ty cổ phần chứng khoán dầu khí. Ở vị trí này không lâu, tháng 12/2008 ông Trần Trung Chí Hiếu được Đại hội đồng cổ đông PVTex bầu vào chức vụ chủ tịch HĐQT công ty, thay cho ông Nguyễn Minh Đạo.

Đây là thời điểm dự án xây dựng nhà máy xơ sợi Đình Vũ –Hải Phòng bắt đầu được triển khai thực hiện.

Ông Hiếu được giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Bí thư Đảng uỷ, chịu trách nhiệm các vấn đề trong việc triển khai xây dựng nhà máy xơ sợi Đình Vũ.

Theo kế hoạch, tháng 8/2011 nhà máy này phải đi vào hoạt động chính thức. Thời điểm đó, ông Trần Trung Chí Hiếu đã bày: Chúng tôi phấn đấu đưa nhà máy vào vận hành sớm 1 tháng so với tiến độ. Đây là điều không hề dễ. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm và tôi tin rằng chúng tôi sẽ làm tốt. Khi ấy, ông Trần Trung Chí Hiếu cũng khoe rằng: Tính đến ngày 24/12/2010, tiến độ tổng thể của Dự án đạt 82,23% vượt 0,48% so với kế hoạch đề ra.

Thế nhưng, thực tế cho thấy, dự án này bị chậm tiến độ, mãi đến tháng 5/2014 nhà máy này mới đi vào hoạt động thương mại.

Tháng 2/2014, Vũ Đình Duy rời ghế Tổng giám đốc PVTex sau gần 5 năm ở vị trí này để làm Phó giám đốc Sở Công Thương Hải Phòng. Không lâu sau đó, tháng 10/2014, tại Đại hội đồng cổ đông thường niên, Đại hội đã thông qua việc miễn nhiệm chức danh Chủ tịch HĐQT đối với ông Trần Trung Chí Hiếu “theo nguyện vọng cá nhân” và đã bầu ông Phạm Anh Tuấn thay thế ông Hiếu giữ chức vụ này.

Rời PVTex khi đã “gắn bó” suốt quá trình đầu tư xây dựng dự án, ông Trần Trung Chí Hiếu chuyển sang một công ty khác cũng thuộc ngành Dầu khí là Công ty Cổ phần Thương mại Dầu khí (Petechim).

Ngày 1/7/2015 Hội đồng quản trị Petechim đã bổ nhiệm ông Hiếu vào vị trí thành viên Hội đồng quản trị kiêm Phó Tổng giám đốc phụ trách tài chính của công ty này. Đồng thời ông Hiếu cũng là người đại diện phần vốn của Petechim tại Công ty CP Đầu tư và Xây dựng Tràng An tại Petechim.

Tính đến thời điểm bị cơ quan điều tra khởi tố tội danh Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, websie của Petechim vẫn còn hình ảnh ông Hiếu nằm trong dàn lãnh đạo của Công ty này.

PVTex ra sao dưới thời các sếp bị khởi tố?

Sau khi dự án bị đắp chiếu, năm ngoái Thanh tra Chính phủ đã phát hiện nhiều sai phạm nghiêm trọng khi thanh tra việc đầu tư xây dựng, vận hành nhà máy 7.000 tỷ này.

Trong đó, ngay từ khâu đầu tư xây dựng, Thanh tra Chính phủ đã phát hiện, trong quá trình ký kết hợp đồng mua thiết bị, chủ đầu tư và nhà thầu đã không tuân thủ đúng quy định, thay đổi nguồn gốc, xuất xứ một số thiết bị. Cụ thể, chuyển đổi dây chuyền thiết bị kéo sợi dún từ Đức sang của Trung Quốc giá trị 11,3 triệu USD, tương đương hơn 200 tỷ,...

Pvtex, dự án ngàn tỷ đắp chiếu, dự án thua lỗ, vũ đình duy, xơ sợi Đình Vũ, sếp dầu khí, đinh la thăng, 12 dự án ngàn tỷ, đầu tư công
Trần Trung Chí Hiếu, Vũ Đình Duy (ở giữa).
Hơn nữa, PVTex đã không tổ chức thẩm định, tính toán kỹ, tăng tổng mức đầu tư không đúng với chi phí, tính sai chi phí... trị giá khoảng 38,7 triệu USD, dẫn đến dự án bị đội vốn lên thành 363 triệu USD.

Chẳng hạn, việc đưa chi phí xây dựng không có cơ sở đã làm tăng tổng mức đầu tư gần 21,5 triệu USD. Tính chi phí lãi vay sai làm tăng tổng mức đầu tư thêm hơn 6,3 triệu USD. Một số chi phí khác không đúng quy định làm tăng mức đầu tư thêm gần 8 triệu USD.

Chưa hết, khi đã chọn được tổng thầu EPC cho dự án, thì việc hợp đồng thầu EPC ký bằng ngoại tệ, nhưng thanh toán bằng nội tệ đã làm PVTex thiệt hơn 46 tỷ đồng.

Trong kết luận thanh tra PVTex, Thanh tra Chính phủ nhận định, quá trình thanh tra dự án đã phát hiện có dấu hiệu cố ý làm trái và thiếu trách nhiệm trong việc phê duyệt dự án, lựa chọn nhà thầu, ký kết hợp đồng với nhà thầu gây thất thoát, lãng phí vốn đầu tư.

Do đó, cơ quan này kiến nghị Bộ Công an tiếp nhận hồ sơ để điều tra, xử lý theo quy định pháp luật.

Còn nhà máy PVTex, chỉ tính đến ngày 31/3/2015, tổng lỗ của nhà máy 7.000 tỷ này lên tới 1.732 tỷ đồng và liên tiếp phải lâm cảnh “đắp chiếu”.

Lương Bằng

(VNN)

Song Chi - Trung Quốc và những chiến thuật thâm độc

Tàu xưa nay là bậc thầy trong việc xử dụng những chiến thuật kiểu như “tằm ăn dâu”, đặt người ta trước sự đã rồi. Cứ nhìn lại trước năm 1974 Trung Cộng rõ ràng một thước đất cắm dùi trên biển Đông cũng không có, nhờ bắt được thời cơ vàng tiến đánh rồi cướp được Hoàng Sa của VN rồi từ đó có thế tiến dần, vừa xây vừa chiếm, đến bây giờ biển Đông đã gần như trở thành “ao nhà” của họ.

Tường thuật từ Hoàng Sa: Bằng chứng tàu hải giám Trung Quốc cố tình đâm tàu VN

Một chiến thuật khác cũng rất hay được Trung Cộng sử dụng đó là “luộc ếch”, ai cũng biết chuyện luộc ếch, nếu luộc nước sôi ngay từ đầu thì con ếch đã nhảy ngay ra ngoài, nhưng nếu nước nóng dần dần, con ếch không cảm thấy cho đến khi nước sôi muốn nhảy ra thì không còn kịp nữa…Mọi việc đối với VN hay các nước láng giếng nhỏ yếu hơn, Bắc Kinh đều chơi cái trò như vậy.

Còn nhớ tháng 11 năm 2007, khi Trung Cộng tuyên bố thành lập một đô thị cấp huyện thuộc tỉnh Hải Nam lấy tên là Tam Sa có phạm vi quản lý 3 quần đảo trên Biển Đông, trong đó có hai quần đảo tranh chấp với Việt Nam: Hoàng Sa và Trường Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa), Sài Gòn, Hà Nội rần rần biểu tình, lần đầu tiên là vào ngày 9.12.2007. Đây là cuộc biểu tình tự phát có sự tham gia của đông đảo giới học sinh, sinh viên, văn nghệ sĩ trí thức đầu tiên sau bao nhiêu năm hầu như không có những hoạt động như vậy kể từ biến cố tháng 4.1975, chỉ trừ những cuộc biểu tình do chính nhà nước tổ chức có mục đích tuyên truyền chính trị. Sau đó cứ Chủ Nhật hàng tuần lại diễn ra biểu tình cho tới khi bị đàn áp. Người Việt nước ngoài cũng lên tiếng, khí thế, ở nơi này nơi khác, để ủng hộ người trong nước.

Và tất nhiên nhà cầm quyền phải ngăn chặn ngay, đặc biệt là tại Sài Gòn, nơi vốn có truyền thống đấu tranh của sinh viên, học sinh, trí thức trước năm 1975 mà nhà nước này quá biết rõ bởi chính họ đã lợi dụng lòng yêu nước, phản đối chiến tranh và sự ngây thơ chính trị của một số người dân Sài Gòn lúc đó.

Khi tàu Trung Quốc lần thứ 3 ngang nhiên cắt cáp tàu khảo sát địa chấn của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền của VN vào ngày 30.11.2012, những lời kêu gọi biểu tình đã nổ ra trên mạng trong tháng 12.2012, nhưng những đợt biểu tình lần này chỉ có thể diễn ra tại Hà Nội còn Sài Gòn hoàn toàn bị khống chế. Còn nhớ lời kêu gọi từ trang web Nhật ký yêu nước.

Một lần khác khi TQ kéo giàn khoan Hải Dương-981 (HD-981) vào khu vực biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa vào ngày 1 tháng 5 năm 2014, nhà nước cộng sản VN lên tiếng phản đối, đồng thời tàu thuyền của hai quốc gia đã có một số va chạm. Lần đó người Việt cũng xuống đường biểu tình mạnh mẽ.

Các cuộc biểu tình đã diễn ra trong tháng 5 năm 2014 tại nhiều tỉnh thành của Việt Nam: Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Bình Dương, Thanh Hoá…Tại đa số các thành phố những cuộc biểu tình đã diễn ra ôn hòa, thu hút hàng ngàn người tham gia. Người Việt ở nước ngoài cũng sôi nổi tiếp sức.

Nhưng rồi tinh thần của mọi người cứ nguội dần, những cuộc biểu tình thưa vắng dần, một phần do sự đàn áp càng ngày càng mạnh của nhà nước cộng sản. Một phần do nhiều nguyên nhân khác mà chúng ta sẽ phân tích dưới đây.

Ngày 20.6 vừa qua, báo Thanh Niên vừa đưa tin Trung Quốc lại kéo giàn khoan Hải Dương-981 xuống Biển Đông chưa kịp bao lâu thì lẳng lặng rút bài xuống. Người dân chỉ còn có thể đọc thấy tin tức này trên những báo, đài bên ngoài như RFA, VOA…để biết rằng Trung Quốc lại điều dàn khoan Hải Dương HD-981 đi xuống khu vực thuộc vùng biển ngoài khơi cửa vịnh Bắc Bộ, nơi chưa phân định giữa Việt Nam và Trung Quốc. Còn chúng nó làm gì, tình hình diễn biến ra sao, người dân hoàn toàn không rõ. Giả dụ bây giờ Trung Quốc có bất thình lình đánh úp lấy nốt những đảo còn lại ở Trường Sa cũng chẳng ai hay, nếu báo đài nước ngoài không nói không viết!

Trên facebook sáng nay, Chủ Nhật 25.6.2017 có đưa tin, hình ảnh một số bạn trẻ ở Sài Gòn phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD981 vào thềm lục địa Việt Nam và lập tức bị công an đàn áp, có người bị bắt về đồn, có người bị đám công an đội lốt côn đồ đánh đập man rợ, tóe máu…Tất nhiên, cuộc biểu tình nhanh chóng bị dập tắt. Nỗ lực lên tiếng của những con người yêu nước thật đáng quý.

Nhưng nỗi buồn đọng lại trong lòng tất cả chúng ta là gì?

Đó là từ năm 2007 khi nổ ra cuộc biểu tình phản đối Trung Cộng lần đầu tiên tại Sài Gòn, Hà Nội cho đến nay, phong trào dân sự, phong trào dân chủ ở VN vẫn chưa thật sự lớn mạnh hơn. Các hoạt động biểu tình, phản đối Trung Cộng hay phản đối những chính sách cụ thể của nhà nước VN vẫn chỉ dừng ở mức tự phát, từ những nhóm lẻ khác nhau, chưa thể tập họp thành một phong trào mạnh mẽ, có sự chuẩn bị đối phó lâu dài.

Chỉ cần nhìn qua phong trào biểu tình của học sinh sinh viên Hongkong năm 2014, còn gọi là “cách mạng dù” bao gồm những cuộc biểu tình, phản biểu tình và những hành động như trưng cầu dân ý trên mạng đòi hỏi quyền dân chủ thực thụ, và có những gương mặt thủ lĩnh thực sự, là chúng ta thấy. Vậy mà “cách mạng dù” ở Hongkong còn không thành công nổi! Nhưng chí ít nó cũng đã gây tiếng vang trên thế giới, khiến thế giới hiểu được tâm tư, nguyện vọng của tuổi trẻ Hongkong.

VN chưa có được những phong trào như vậy, ngược lại, theo thời gian những cuộc xuống đường phản đối Trung Cộng (khoan nói đến phản đối nhà nước cộng sản VN, đòi tự do, dân chủ, đòi thay đổi thể chế) cứ ngày càng thưa thớt, chỉ dăm chục, một trăm con người quan tâm đến chuyện bọn Tàu đang làm gì ngoài kia trên biển của ta, còn lại hơn 90 triệu con người vẫn sống bình thường “mọi chuyện đã có nhà nước lo”.

Chiến thuật “luộc ếch” đã bắt đầu phát huy hiệu quả, cũng như mọi chiến thuật “tằm ăn dâu”, “bất chiến tự nhiên thành” khác mà Trung Cộng đã áp dụng từ trước tới nay đối với VN.

Đó là chưa nói đến những nguyên nhân khác. Thời thế đã khác. Thế và lực của Hà Nội, ngày càng yếu, uy tín của chính quyền này trong mắt dân và trên trường quốc tế, ngày càng giảm sút.

Hà Nội từ lâu đã ở trong thế cô đơn tuyệt vọng khi đối đầu với Bắc Kinh, nay càng tuyệt vọng. Nhìn quanh không có một mống đồng minh, bạn bè nào. Mỹ thì đang thời của Donald Trump chỉ lo “American first”, Trump cũng chả quan tâm gì mấy đến chuyện nhân quyền thành ra Việt Cộng khỏi chơi trò du dây được nữa, khỏi hy vọng nếu có chuyện gì Hoa Kỳ còn lên tiếng cho.

Còn nếu đánh nhau? Thua là cái chắc. Không chỉ thua về tài chính, tiềm lực vũ khí, tài trí của những người lãnh đạo (nhìn mấy cái mặt của các vị Trọng, Quang, Phúc, Ngân thì bản lãnh đâu mà đọ lại với Tập Cận Bình, với Lý Khắc Cường?), mà thua vì tinh thần chiến đấu không còn. Xưa đánh Mỹ ít nhất những người cộng sản cũng còn có tinh thần, có cái lý tưởng (mà họ tin là đúng), có sự hậu thuẫn hùng hậu của Liên Xô, Trung Cộng và cả khối XHCN phía sau, nay có ai, lý tưởng cũng không còn. Nay từ quan chức cho tới quân đội cả một đám chỉ lo vơ vét, làm giàu, tài sàn “khủng” nên sợ mất, sợ chết hơn bao giờ hết, tinh thần đâu mà đánh nhau?

Dân VN bao giờ cũng yêu nước, nhưng liệu bây giờ người dân có sẵn sàng lên đường hy sinh xương máu cho một đảng cầm quyền bán nước buôn dân, một chế độ hẻn với giặc ác với dân?

Trong bao nhiêu năm qua một mặt Bắc Kinh tung tiền của mua chuộc đám quan chức Việt làm cho họ hèn yếu đi, đổ đủ thức chất độc lẫn thực phẩm, hàng hóa độc hại vào VN vừa gây ô nhiễm môi trường, vừa đầu độc sức khỏe người VN, làm cho người Việt bịnh hoạn, yếu sức; mặt khác, Trung Quốc ráo riết, quyết liệt “rào lưới”, bao vây VN, từ ngoài biển khơi cho tới trên bờ, từ Nam ra Bắc chỗ nào cũng nhung nhúc người Hoa, vị trí đắc địa, quan trọng nào các công ty của Trung Quốc cũng cài cắm hết rồi, đánh nhau một cái, từ trên biển đánh vào, từ trong bờ tản ra, trên cao nguyên úp xuống…Việt Cộng trụ được bao lâu?

Chẳng lẽ số phận VN lại nghiệt ngã đến thế. Chẳng lẽ giang sơn này ông cha ta nghìn năm nay đổ máu xây dựng và giữ gìn để cuối cùng đảng cộng sản phá nát, hai tay dâng cho Tàu mà người dân chịu được?

Chẳng lẽ hơn 90 triệu con người chấp nhận làm những con ếch bị luộc chín? 

Song Chi

(Blog RFA)
 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑