Tin Tức Cập Nhật 24/7

Sharp Việt Nam khẳng định Asanzo “giả mạo chứng thư hợp tác”


Việc giả mạo chứng từ của Asanzo không chỉ gây ảnh hưởng đến người tiêu dùng mà còn gây ảnh hưởng đến thương hiệu Sharp...

Tập đoàn Sharp và Sharp Việt Nam đang tìm hiểu các pháp lý cần thiết để theo đuổi vụ kiện Asanzo trong vai trò bảo vệ thương hiệu Sharp toàn cầu

Công ty TNHH Điện tử Sharp Việt Nam vừa chính thức phát đi thông cáo khẳng định Asanzo đã giả mạo lá thư xác nhận về việc hợp tác giữa Asanzo và Công ty Sharp Roxy Hong Kong.

Chiều ngày 19/9, Tổng giám đốc Công ty TNHH Điện tử Sharp Việt Nam Masashi Kubo đã chính thức phát đi thông cáo xoay quanh thông tin về việc hợp tác với Công ty Asanzo.

Theo đó, Sharp cho biết, Công ty TNHH Điện tử Sharp Việt Nam (SVN) dưới danh nghĩa công ty con tại Việt Nam của Tập đoàn Sharp đã nhận được thông tin rằng trong buổi họp báo ngày 17/9 của một nhà sản xuất Việt Nam là Công ty Cổ phần Tập đoàn Asanzo công bố trước công chúng về bằng chứng Asanzo đang sở hữu công nghệ Nhật Bản như các phát ngôn trên truyền thông.

Đó là bằng chứng về mối hợp tác giữa Asanzo và Sharp - Roxy (Hong Kong) – SRH.

Asanzo đã công bố lá thư xác nhận của SRH về mối quan hệ hợp tác này vào ngày 12/9/2019 như là bằng chứng.

Tuy nhiên, SRH đã công bố việc kết thúc liên doanh cùng Công ty Roxy vào ngày 31/10/2016.

Cụ thể, ngày 25/9/2016 Tập đoàn Sharp kết thúc việc liên doanh cùng Công ty Điện tử Roxy và SRK trở thành công ty con 100% vốn sở hữu tại Tập đoàn Sharp.

Tiếp đó, ngày 31/12/2016 đã hoàn thành việc đăng ký thay đổi tên công ty từ Sharp – Roxy (Hong Kong) thành Công ty TNHH Sharp Hong Kong.

"Dựa trên sự thật đó, việc SRH xác nhận theo thư công bố của Asanzo vào ngày 12/9/2019 là không thể xảy ra. Do đó, chúng tôi tin rằng lá thư xác nhận bởi SRH được công bố bởi Asanzo trong buổi họp báo của họ vào ngày 17/9/2019 là giả mạo", thông cáo của Sharp Việt Nam khẳng định.

Từ đó, doanh nghiệp này cho rằng, nội dung mà Asanzo đưa ra là Sharp Roxy Hong Kong tuyên bố và khẳng định đang có hợp đồng kinh doanh với Asanzo, bao gồm bán linh kiện điện tử, chuyển giao phần mềm, công nghệ và cách làm, cùng với các dịch vụ liên quan. Cho đến bây giờ, hợp đồng vẫn đang có hiệu lực là không đúng sự thật.

"Việc giả mạo chứng từ của Asanzo không chỉ gây ảnh hưởng đến người tiêu dùng mà còn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thương hiệu Sharp được gây dựng hơn 107 năm lịch sử bởi Tập đoàn Sharp, và điều này là hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Chúng tôi, Tập đoàn Sharp và Sharp Việt Nam đang tìm hiểu các pháp lý cần thiết để theo đuổi vụ kiện Asanzo trong vai trò bảo vệ thương hiệu Sharp toàn cầu", Sharp Việt Nam nhấn mạnh.


Duyên Duyên
vneconomy

Dòng Sông Không Quay Đầu: Mekong Đối Mặt Với Tương Lai U Ám


Những lời cảnh báo như thế đã leo thang kể từ trận hạn hán 2016, mà theo truyền thuyết dân gian, người ta có thể đi qua sông vì mực nước của nó xuống đến mức thấp nhất trong lịch sử.

Hình chụp ngày 14 tháng 4 cho thấy một du khách đi ngang đụn cát hay “Toppathatsay” trên bờ sông Mekong đánh dấu năm mới ở Lào hay “Pi Mai” tổ chức ở Luang Prabang. [Ảnh: Manan Vatsyayana/AFP]

Một lần nữa, sông Mekong xuống thấp đến mức kỷ lục, đe dọa việc sản xuất hoa màu, ngư nghiệp và sinh kế của 70 triệu người giữa việc phát triển thái quá và những báo động tàn khốc. Nhưng hạn hán năm nay, lần thứ hai trong vòng 3 năm, có thể đánh dấu một bước ngoặt và một tương lai đen tối.

Khoa học gia, được những người hoạt động môi trường hậu thuẫn, đã báo động gần 2 thập niên rằng việc xây đập điên cuồng có thể giết chết con sông dài thứ 12 trên thế giới. Và các chuyên viên chống khủng bố cũng nói thẳng rằng điều đó có thể tạo nên công thức gây xung đột hay sụp đổ quốc gia.

Thực tế bi thảm là các chánh trị gia tham nhũng và cực hữu cùng với những thương gia tham lam, cộng tác với các hệ thống chánh trị để làm câm miệng đối lập, đã bất chấp khoa học và nay đang đối mặt với thực tế họ chỉ có thể mong biến mất khi hạn hán trở nên thường xuyên hơn.

Trên đường đi tới

Mưa ít, được biết trước với hiện tượng thời tiết El Nino, và các đập mà giới thẩm quyền nhấn mạnh là không làm hại môi trường, đã đẩy Mekong xuống mức thấp nhất trong 100 năm qua.

Tuy nhiên, tổng cộng 11 đập trên dòng chánh Mekong và hơn 123 đập được dự trù trên các phụ lưu, có lẽ gấp 3 lần nhiều hơn số đập hiện có.

Trong khi cụm đập ở Trung Hoa và Lào trữ nước để làm đầy hồ chứa và sản xuất điện, thì vùng châu thổ Mekong ở hạ lưu là nơi mà người dân ăn đấm trước tiên.

Sự di chuyển và sinh sản của cá bị đảo lộn làm giảm số lượng cá, đồng ruộng cạn khô và nước mặn từ Biển Đông tiến sâu vào Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), hủy hoại các vùng cư trú nước ngọt.

Nó là tiến trình được tăng cường bởi việc acid hóa của nước biển do nhiệt độ gia tăng chứ không phải do đánh bắt thái quá hay dùng lưới điện trái phép. Kết quả là một số trong 850 loại cá phát triển mạnh trước đây, kể cả cá heo Irrawaddy và cá bông lau khổng lồ, nay đang có nguy cơ tuyệt chủng.

Điều đó quan trọng đối với Việt Nam, nơi mà dòng sông chiếm 50% GDP nông nghiệp và nghèo khó khiến nhiều gia đình tay làm hàm nhai.

Nhiều phúc trình sơ khởi cho thấy chúng đang trên đường đi tới.

Nhưng những người có nguy cơ cao nhất không thể than phiền. Ở Cambodia, một quốc gia độc đảng, chánh phủ đã đóng cửa báo chí độc lập và đi gần với Trung Hoa, đã bơm hàng tỉ USD vào nên kinh tế nhỏ bé của quốc gia nầy.

Việt Nam và Lào vẫn là quốc gia cộng sản độc đảng trong khi Thái Lan và Myanmar được kiểm soát chặt chẽ bởi chánh phủ do quân đội hậu thuẫn.

Đổ tội cho ai?

Ủy hội Sông Mekong (Mekong River Commission (MRC)) và Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (Association of South East Asian nations (ASEAN)) muốn tự đề bạt như một cơ cấu khu vực nhưng không có cơ cấu nào chứng tỏ có khả năng để thúc đẩy phát triển khả chấp dọc theo sông Mekong.

Điều đó giúp cho chánh phủ của 6 quốc gia mà sông Mekong chảy qua: Trung Hoa, Lào, Myanmar, Thái Lan, Cambodia và Việt Nam, đặt quyền lợi chánh trị của họ trên hết và cố giành cho được. Các thủ tướng, chủ tịch và giám đốc các ngân hàng quốc tế phải chịu trách nhiệm cho tình thế đang đe dọa trở thành tai họa trong những năm sắp đến, và nếu đúng như thế, nó có thể là lý do để điều tra của Tòa Hình sự Quốc tế ở The Hague (International Criminal Court (ICC)).

Đó là nơi mà Viraphonh Viravong, phụ tá bộ trưởng Hầm mỏ và Năng lượng, và người tuyên truyền chánh cho việc xây cất đập Xayaburi trên dòng chánh Mekong ở Lào, sẽ là một bằng chứng thú vị. Ông nhấn mạnh rằng đập đã và vẫn là một ý kiến hay.

Luật sư quốc tế Richard Rogers nói có “khả năng” để xem xét việc cưỡng bức dời cư dưới tình trạng như thế như là tội phạm chống nhân loại.

Tuy nhiên, công tố viên cần chứng minh rằng những vấn đề do việc xây đập gây ra “làm hại” người dân một cách rộng rãi và có hệ thống qua chánh sách của chánh phủ.

Liên quan đến những vấn đề nước ở miền nam Đông Dương, ông nói: “Nếu việc dời cư tập thể là bất hợp pháp theo luật quốc tế - nó cũng có thể hợp pháp nếu theo đúng các thủ tục – và chúng là một phần của chánh sách của chánh phủ nên nó có tiềm năng.”

ICC hiện đang cứu xét việc xung công đất đai và cưỡng bức người dân dời cư khỏi đất đai ở Cambodia là một tội phạm chống nhân loại.

Kinh đào Trung Hoa

Trung Hoa đang ở trên đỉnh của dây chuyền thực phẩm ban phát mệnh lệnh tối thượng cho phần còn lại của Mekong. Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo vừa cảnh báo rằng Bắc Kinh đang kiểm soát sông Mekong bằng các đập. Lời cảnh báo đến muộn nhiều năm. Trung Hoa đã tuyên truyền ý tưởng biến toàn thể dòng sông thành một kinh đào từ hơn một thập niên.

Sử gia Đông Nam Á và nhà ngoại giao Milton Osborne vừa nói với tôi: “Đây là một câu chuyện dài phức tạp và rối rắm.”

Ông nói Trung Hoa đã xây 7 đập “mà không cứu xét đến các quốc gia ở hạ lưu” và thêm rằng: “Trong chiều hướng họ muốn sông Mekong là của họ.”

Điều nầy gồm có việc tuần tiểu ở phía nam biên giới và giao thông thủy đến Luang Prabang ở bắc Lào, cần phải phá các ghềnh thác cuối cùng ở trong vùng. Và đó không chỉ là dòng chánh được uốn nắn và trau chuốt để phục vụ cho quyền lợi được bảo đảm.

Chỉ 10 năm trước đây, người ta có thể đi hết chiều dài của sông Nam U, một phụ lưu của Mekong ở Lào. Nay, Osborne cho biết, không còn đi được vì 7 đập đã được xây trên Nam U, và nói thêm, “việc xây đập đã thoát sự chú ý của quốc tế.”

Ông nói 2 trong 9 cửa sông ở ĐBSCL, nơi các nhánh sông chảy ra Biển Đông, đã bị đóng và, nhìn xa hơn , ông nói: “Có những gợi ý cho rằng ĐBSCL sẽ biến mất vào cuối thế kỷ.”

Những lời cảnh báo như thế đã leo thang kể từ trận hạn hán 2016, mà theo truyền thuyết dân gian, người ta có thể đi qua sông vì mực nước của nó xuống đến mức thấp nhất trong lịch sử.

Nhưng cái nguy cơ to lớn và gần gũi hơn là sự sụp đổ của dây chuyền thực phẩm dẫn đến nạn đói, buộc hàng triệu người phải bỏ xứ và hủy hoại uy quyền của những người có trách nhiệm. Họ đã được thông báo bởi các khoa học gia và chuyên viên môi trường.

Osborne hỏi vặn: “Câu hỏi hiên nay là có thể làm gì để tránh gây thêm khó khăn cho tương lai của Mekong?”


Luke Hunt | UCANews
Bình Yên Đông lược dịch
Nguồn: Luke Hunt, River of no return: Mekong faces grim future | UCANews

Đừng đổ lỗi hết cho giới trẻ!


Nhóm vận động Hong Kong gặp Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi một ngày sau phiên điều trần Quốc hội 17-9-2019 (ảnh từ trang twitter của bà Pelosi)

Phản ứng dư luận trên mạng xã hội trước sự kiện biểu tình Hong Kong là sự so sánh một cách máy móc giữa giới trẻ Hong Kong với giới trẻ trong nước. Thật ra gần như không có bất kỳ điểm nào khả dĩ đối chiếu, theo từng “hạng mục” – từ giáo dục, nếp sống đến môi trường chính trị… – để có thể so sánh. Ngay cả giới trẻ khu vực cũng khác biệt từ nền tảng căn bản khiến khó có thể so với giới trẻ Hong Kong, huống hồ thanh thiếu niên Việt Nam.

“Quý vị có nghe cháu nói không?” – Greta Thunberg hỏi 150 nghị sĩ và cố vấn trong Hạ viện Anh. Cô gái nhỏ gõ vào micro. Cô lại hỏi. “Các cô chú có nghe những gì cháu vừa nói không? Tiếng Anh của cháu nghe ổn chứ ạ?”… Thunberg là một hiện tượng. Cô học trò 16 tuổi người Thụy Điển này đang là nhà hoạt động xã hội nổi tiếng toàn cầu. Tháng 12-2018, cô nói chuyện tại Hội nghị biến đổi khí hậu LHQ ở Ba Lan; tháng 1-2019, cô thuyết trình trước nhiều tỷ phú tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos (Thụy Sĩ). Tiếp đó, Thunberg bay sang London trong một tour diễn thuyết và gặp Đức Giáo hoàng. Chiến dịch đánh động nhận thức về tác hại của tình trạng biến đổi khí hậu, từ sự “xách động” của cô gái 16 tuổi, đã mang lại một hiệu ứng hưởng ứng dữ dội: ngày 15-3-2019, 1,6 triệu người tại 133 quốc gia – hầu hết sinh viên, học sinh – đã rủ nhau xuống đường để cùng lên tiếng.

Ngày 17-9-2019, nhà hoạt động Hoàng Chi Phong cùng các bạn mình dự một phiên điều trần trong Quốc hội Mỹ và sau đó tiếp xúc loạt nhân vật hàng đầu chính giới Hoa Kỳ. Hình ảnh Hoàng Chi Phong xuất hiện đầy mạng xã hội, với những “chú thích” quen thuộc: “Coi giới trẻ Hong Kong kìa; thật xấu hổ và nhục nhã cho giới trẻ Việt Nam!”. Tuy nhiên, điều gì đã “tạo ra” những Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong trong khi Việt Nam chỉ có những thanh niên xuống đường “đi bão” mừng chiến thắng bóng đá? Cần đặt ngược lại một câu hỏi quen thuộc: nếu Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong sinh ở Việt Nam thì liệu họ có thể trở thành những nhà hoạt động đang góp phần thay đổi thế giới và định hình nên một thế hệ mới của thế kỷ 21?

Greta Thunberg (Getty Images)

Vấn đề cần quan tâm thật ra không phải là hình ảnh cá nhân của Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong mà là môi trường nào đã tạo ra những nhân vật tài không đợi tuổi, mà ảnh hưởng của họ không chỉ đánh động nhận thức ở “người lớn” đối với những vấn đề lớn lao mà thế giới đang đối mặt. Từ chính họ, họ cũng đang gián tiếp đưa ra một thách thức mà “người lớn” ít thấy: “người lớn” cần làm gì để có thể tạo ra một xã hội có nhiều hơn những phiên bản Greta Thunberg và Hoàng Chi Phong khác.

Hoàng Chi Phong bắt đầu trở thành “thủ lĩnh” từ năm 14 tuổi, khi thành lập tổ chức “Học dân tư triều” (Scholarism - lấy cái sự học đích thực làm tôn chỉ), nhằm phản đối chủ trương “cộng sản hóa” hệ thống giáo dục Hong Kong. Chỉ một câu trong chủ trương mới, nói về Đảng Cộng sản Trung Quốc – “Tấn bộ, vô tư dữ đoàn kế đích chấp chánh tập đoàn” (nhóm lãnh đạo thống nhất trên tinh thần tiến bộ và vô tư) – đã đủ để khiến Hoàng Chi Phong bất bình và bỏ hết tất cả thú vui tuổi thiếu niên để ra đường kêu gọi xã hội thức tỉnh trước nguy cơ không chỉ giáo dục mà cả hệ thống chính trị Hong Kong bị “đỏ hóa”.

Trong khi đó, cái gọi là “tấn bộ, vô tư dữ đoàn kế đích chấp chánh tập đoàn” ở Việt Nam đã không chỉ ăn sâu bám rễ trong chủ trương giáo dục mà nó còn biến giới trẻ trở thành những sản phẩm chính trị được đúc khuôn “sản xuất” hàng loạt. Giới trẻ Việt Nam không biết họ đã bị tước mất những gì. Từ lớp một đến khi tốt nghiệp đại học, thanh thiếu niên Việt Nam không bao giờ được bàn về chính trị, tự do ngôn luận và bầu cử dân chủ. Trong khi trong trường học Hong Kong, thầy cô giáo khuyến khích học sinh thảo luận chủ đề Hoàng Chi Phong, về biểu tình dân chủ, về quyền biểu đạt, thì “chính trị” trong nhà trường Việt Nam là chính là thứ mà người Hong Kong đang phản kháng quyết liệt: “yêu nước” đồng nghĩa với trung thành tuyệt đối với đảng cầm quyền.

Các “sinh hoạt chính trị” đối với thanh thiếu niên Việt Nam là sinh hoạt đoàn thể dưới sự dẫn dắt của tổ chức Đoàn và Đội, trong đó, ngoài những hoạt động vui chơi tập thể vô thưởng vô phạt thì là các cuộc thi “học tập theo gương Bác”. “Trách nhiệm” đối với đất nước của thanh niên trong đất nước cộng sản Việt Nam không phải là xây dựng nên nhận thức dưới ánh sáng dân chủ mà "phải được hiểu" là “ra sức gìn giữ cho bằng được những thành quả cách mạng vĩ đại, mỗi thanh niên Việt Nam phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh, xứng đáng với sự tin yêu và kỳ vọng của Đảng, Bác Hồ và của cả dân tộc Việt Nam” (trích phát biểu của Nguyễn Đào Phương Thúy, sinh viên năm IV, ĐH Luật TP.HCM, dịp 30-4-2015).

Nhận thức gì và như thế nào luôn là kết quả của những “thực phẩm” được cung cấp để nuôi nó. Giới trẻ Việt Nam đang là nạn nhân. Không thể đổ hết lỗi lên đầu họ. Nhận thức của họ sẽ khác đi một khi họ được “nuôi” bằng những “thực phẩm” khác, mang hàm lượng và giá trị của một xã hội có tự do và dân chủ đích thực. Hành động của họ sẽ khác một khi họ được sống trong môi trường có nhiều không gian tư duy và hành động hơn. “Bây giờ tôi đang nói cho cả thế giới nghe!” – Hoàng Chi Phong nói, trong một trả lời phỏng vấn báo chí. Chừng nào giới trẻ trong nước có một đại diện được ra nước ngoài nói cho “cả thế giới nghe” về ước vọng dân chủ cho quê hương mà không bị nhà cầm quyền ngăn cản?

Thế hệ trẻ Việt Nam không phải không có người tài. Đã có những doanh nhân trẻ, nhà nghiên cứu trẻ, vận động viên trẻ và cả “nhà chính trị” trẻ. Tuy nhiên, với chính trị, “chính trị gia” trẻ chỉ có thể thành công nếu thuộc thành phần con ông cháu cha, còn không, có một chỗ khác dành cho họ: nhà tù. Trong một mô hình cai trị (hệt như Trung Quốc) được thiết kế bằng sự đe dọa và trấn áp tinh thần, cả xã hội đều bị tác động, không chỉ riêng giới trẻ.

Thế hệ trẻ Việt Nam thật ra không hoàn toàn thờ ơ đề tài chính trị. Mạng xã hội đang dần tạo ra nhận thức khác với “đường lối và chủ trương” mà đảng cầm quyền muốn. Thay vì “nguyền rủa” giới trẻ và chỉ trích sự “vô ý thức và vô trách nhiệm” của họ, “người lớn” có lẽ nên nhận lãnh một phần trách nhiệm. Giới trẻ là nạn nhân của chế độ nhưng để chế độ nhấn chìm và làm đen kịt nhận thức giới trẻ thì đó là lỗi của “người lớn”. Có bao giờ “người lớn” chúng ta, ngồi trên bàn ăn gia đình, nói chuyện với con cái rằng chúng đang bị chế độ tước đi mất những quyền gì, hay là chỉ hỏi chúng những câu quen thuộc “hôm nay đi học được bao nhiêu điểm”? Có bao giờ “người lớn” mang đề tài Hoàng Chi Phong ra nói với con mình, hoặc kể cho nó biết có một cô bé Greta Thunberg 16 tuổi đang làm chấn động thế giới?

Trong chiếc hộp với diện tích được cái “tấn bộ, vô tư tập đoàn” cho phép, giới trẻ chỉ có thể tư duy trong khuôn khổ cái hộp và hành động quanh quẩn trong cái hộp. Nhà trường, mô hình thu nhỏ của một phần chế độ cai trị, đang tước đi sự sáng tạo và cảm hứng tuổi trẻ, đang làm “phi chính trị” hóa trong nhận thức từ thế hệ trẻ này đến thế hệ tiếp theo. Điều đó, cho đến thời điểm này, là chưa thể thay đổi. Tuy nhiên, tạo ra những chiếc hộp khác để giúp giới trẻ có được không gian tư duy độc lập rộng hơn là điều có thể làm được. Điều đó cần bắt đầu từ chính “người lớn”, trong từng gia đình, và cần ngay bây giờ.


FB Mạnh Kim

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Thời Chó Má & Thằng Chó Đẻ


Có đảng viên nào chưa thề “không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác”?

Trân Văn


Truyện ngắn mới nhất của Vũ Thư Hiên (“Gặp Gỡ Ở Lưng Đèo”) viết về cuộc tao ngộ khá lạ kỳ của ông, với nhạc sỹ Đoàn Chuẩn, có đoạn hơi là lạ:

“Trong gian ngoài cái quán có cái chõng tre đã ngả màu cánh gián, trên đó có ấm nước vối sứt vòi, mấy cái bát sành, vài nải chuối, mấy tấm bánh lá, mấy gói kẹo vừng, kẹo lạc, vài phong thuốc lào - hàng hoá muôn thuở của bất cứ quán ven đường nào… Khi vắng chủ quán, khách vãng lai tự ăn tự uống, rồi tự bỏ tiền vào một cái hộp bánh quy đã rỉ sét, không có nắp. Hàng bày trên chõng đều có ghi giá, khi bằng bút chì, khi bằng mực tím, viết nguệch ngoạc trên một mẩu giấy. Nhiều quán trên mấy tỉnh lộ vùng núi cũng thế - người ta chẳng cần trông, khách không bao giờ ăn uống mà không trả tiền.”

Tôi hỏi tác giả:

  • Chuyện xẩy ra năm nào, vậy anh
  • Hồi 1950.
  • Còn cái quán thì ở đâu?
  • Giữa đèo Re, trên tuyến đường Tuyên Quang - Thái Nguyên. Lúc ấy mình đi kháng chiến mà.

Kháng chiến chống Pháp thành công. Kháng chiến chống Mỹ cũng thế. Việt Nam thống nhất, giang sơn thu về một mối, Hà Nội trở thành thủ đô của cả nước. Mười bốn năm sau, năm 1989, một nhà văn từ miền Nam mới có dịp ghé thăm mảnh đất từng được mệnh danh là Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại. Ông nhận xét:

“Lời ăn tiếng nói lễ độ cũng khó gặp, chứ đừng nói gì đến văn vẻ… Một cô gái có thể nói oang oang giữa chợ:

– Nó rủ tao đi nhưng tao đ… đi.

– Sáng nay mẹ mày qua xin lửa bố tao, bố tao đ… cho…”

Một cái gì đó đã phá vỡ lòng tin của con người rằng xã hội luôn luôn cố gắng đem lại sự tốt đẹp cho mình, và chính mình phải có bổn phận phải gìn giữ các công trình xã hội để mình và mọi người cùng hưởng. Người ta thẳng tay cắt dây điện để bán lấy chút tiền, có thể đốt hết một kho hàng hoá để phi tang cho một vật ăn cắp không đáng là bao… con người đối xử với xã hội thô bạo như vậy chỉ vì xã hội đã đối xử với họ tệ quá.” (Phạm Xuân Đài. Hà Nội Trong Mắt Tôi. California: Thế Kỷ, 1994).

Một cái gì đó … là “cái gì” mà có thể “phá vỡ lòng tin” của cả một dân tộc đến độ “người ta có thể đốt hết một kho hàng hoá để phi tang cho một vật ăn cắp không đáng là bao” như thế? Trong một thời gian không ngắn, kéo dài đến vài thập niên, người ta vẫn thường được nghe báo đài nhà nước giải thích rằng “đó” là “do ảnh hưởng tàn dư của chế độ cũ” mà ra cả.

Tôi cũng tin như thế cho mãi đến hôm 6 tháng 9 vừa qua. Hôm ấy, trong cuộc hội luận về vụ án Mobiphone/AVG (do BBC thực hiện) luật sư Trần Quốc Thuận mới có đôi lời nói khác:

“Tàn dư gì bây giờ là gần 45 năm rồi? Những người này là do chế độ này đào tạo, mà bây giờ hư cỡ đó thì điều đó chứng tỏ là có vấn đề… Vụ đó cũng cho thấy rằng phẩm chất của những người lãnh đạo trong bộ máy nhà nước là có vấn đề, có những lỗ hổng nghiêm trọng, suy thoái nghiêm trọng, liên quan đến tướng lãnh, liên quan đến lãnh đạo, hàm thứ trưởng, bộ trưởng...”

Lời khẳng định của vị cựu Phó Chủ Nhiệm Thường Trực Văn Phòng Quốc Hội, không dưng, khiến tôi chợt nhớ đến cái quán lưng đèo:

Khi vắng chủ quán, khách vãng lai tự ăn tự uống, rồi tự bỏ tiền vào một cái hộp bánh quy đã rỉ sét, không có nắp. Hàng bày trên chõng đều có ghi giá, khi bằng bút chì, khi bằng mực tím, viết nguệch ngoạc trên một mẩu giấy. Nhiều quán trên mấy tỉnh lộ vùng núi cũng thế…

Hoá ra những con người sinh ra và trưởng thành trong chế độ phong kiến và thực dân cũng không đến nỗi tệ hại gì cho lắm. Họ vẫn đủ tự trọng để bước vào một cái quán vô chủ, giữa núi rừng heo hút, ăn uống xong rồi tự động để lại tiền theo giá đã ghi.

Cách hành sử của những Con Người Mới Xã Hội Chủ Nghĩa, sinh ra và trưởng thành trong lòng cách mạng – xem chừng – hơi khác. Ông Trần Thành Nam, một hành khách của con tầu Thống Nhất, tường thuật như sau:

Ở một ga miền Bắc Trung bộ, tôi không nhớ ở đâu, hình như ở xứ Thanh, có một cô bé khoảng 14-15 đội lên tàu bán một rổtépkhô. Do đông người đi lại bán hàng va chạm, rổ tép khô của cô bé bị rơi đổ hết xuống sàn tàu, ngay trước mắt tôi và cách chỗ tôi ngồi chừng 1-2 mét…

Cùng lúc đó, nhiều người xung quanh cũng đều xông vào, đa số cũng là những người bán hàng trên tàu như cô bé, xúm lại làm như tôi: vơ tép khô của cô bé gọn lại. Tôi cười nhìn mọi người và nghĩ:“Ồ, mọi người tốt quá! Thế mà mình đã nghĩ dân ta bây giờ không yêu quí nhau như trước nữa…”

Chưa kịp nghĩ hết ý trên thì tôi đã đớ người ra khi nhìn thấy mọi người không bốc tép khô vào rổ cho cô bé như tôi mà cho vào những cái túi riêng của họ! Một loáng, sàn tàu đã sạch trơn không còn tí tép khô nào! Và mọi người thản nhiên bỏ đi với những túm tép khô vơ vét được của họ, như không có gì xảy ra…

Công sản ở VN hiện nay (qũi bảo hiểm xã hội, ngân hàng nhà nước, ngân qũi quốc gia) xem ra đều đã trở thành những rổ tép khô – đã đổ – ráo trọi. Đất đai, thuộc quyền sở hữu của toàn dân, cũng thế. Cũng bị vơ vét hay cướp bóc một cách thản nhiên giữa ban ngày, ban mặt.

Trong vụ Mobiphone/AVG, thượng dẫn, Bộ Trưởng Nguyễn Bắc Son được dư luận “quan tâm” nhiều nhất không chỉ vì số tiền biển lận quá lớn (hơn 3 triệu Mỹ Kim) mà còn là vì ông đã từng được trao tặng Huân Chương Huân Chương Độc Lập Hạng II với thành tích đã “luôn sống và làm việc theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh.”


Bộ TT&TT dâng hương báo công nhiệm kỳ với Bác. Ảnh & chú thích: VNN

Trong vụ Mobiphone/AVG, thượng dẫn, Bộ Trưởng Nguyễn Bắc Son được dư luận “quan tâm” nhiều nhất không chỉ vì số tiền biển lận quá lớn (hơn 3 triệu Mỹ Kim) mà còn là vì ông đã từng được trao tặng Huân Chương Huân Chương Độc Lập Hạng II với thành tích đã “luôn sống và làm việc theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh.”

Nếu tôi nhớ không lầm thì ông Nguyễn Thế Thảo và ông Võ Kim Cự còn được trao giải Huân Chương Độc Lập Hạng I nữa cơ. Trong báo cáo tóm tắt thành tích của hai nhân vật “kiệt xuất” này, chắc chắn, thế nào mà chả có câu sau: “Đồng chí luôn sống và làm việc theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh.”

Tấm gương đạo đức của Bác ra sao mà ông Chủ Tịch UBNDTP đã lạnh lùng “cắt bỏ 6700 cây xanh trên 190 tuyến đường Hà Nội” ? Còn ông Chủ Tịch UBND Hà Tĩnh thì thản nhiên “ký nhiều văn bản cho công ty Formosa tự giải phóng mặt bằng để xây dựng đường ống xả nước thải không đúng theo quy định.” Tuy thế, cả hai đều không bị xét sử gì ráo trọi, và đều hạ cánh an toàn vì “nếu xử đúng luật (theo lời . T.S Nguyễn Quang A ) ăn 500 triệu tử hình, thì cán bộ từ cấp huyện, vụ, cục trở lên, chắc không còn mống nào.”

Cán bộ (“từ cấp huyện, vụ, cục trở lên) đều được gửi đến Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh để học tập về lý luận Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, và những tấm gương đạo đức “bình dị mà cao quý ” của Bác. Xong, tất cả đều “ăn của dân không từ một thứ gì.”

Thảo nào mà nhà văn Nguyễn Huy Thiệp buông lời ta thán: “Thời của tôi đang sống là thời chó má. Tin tôi đi, một trăm phần trăm là như thế đấy.” Vâng tôi tin “như thế” chứ. Chả những thế, tôi còn trộm nghĩ thêm rằng chính vì học theo gương của một Thằng Chó Đẻ nên đất nước mới phải trải qua cái Thời Chó Má thế này.


© Tưởng Năng Tiến

Dự án Cát Linh-Hà Đông: Tổng thầu Trung Quốc sẽ “phá vỡ” cam kết mới?


Một góc đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Tại cuộc họp Thường trực Chính phủ về các dự án giao thông vận tải hôm 12/9, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) cần phân công trách nhiệm rõ ràng hơn, giao công việc có thời hạn rõ hơn, tìm ra nguyên nhân chậm trễ dự án đường sắt Cát Linh Hà Đông để khắc phục. Đồng thời, Bộ trưởng GTVT phải chịu trách nhiệm báo cáo Thủ tướng trước ngày 30/9/2019 về tiến độ chạy thử và đưa vào sử dụng dự án đường sắt Cát Linh Hà Đông, tuyệt đối không để tình trạng chậm trễ kéo dài, gây mất lòng tin trong dân.

Tăng áp lực lên nhà thầu TQ

Đến ngày 17/9, trong văn bản Bộ GTVT gửi Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu về thời gian tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông đi vào hoạt động, Bộ cho biết đã yêu cầu tổng thầu cam kết mốc thời gian cụ thể đưa dự án vào vận hành khai thác thương mại, làm cơ sở để Bộ báo cáo Thủ tướng Chính phủ và phối hợp với các bên liên quan như Ủy ban Nhân dân TP Hà Nội, Hội đồng Nghiệm thu nhà nước... để nghiệm thu, bàn giao dự án.

Dự án đường sắt trên cao Cát Linh Hà Đông là một dự án được kỳ vọng thế nhưng sau 11 năm được phê duyệt, 8 năm thi công và sau 10 lần lùi tiến độ, đến giờ dự án vẫn ì ạch. Với nhiều lần “thất hứa” về thời gian vận hành như vậy, liệu biện pháp “cứng rắn” lần này của Bộ GTVT đối với tổng thầu Trung Quốc có buộc được họ thực hiện hay không?

Trao đổi với RFA hôm 18/9/2019 từ Sài Gòn liên quan vấn đề này, Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Chủ tịch Trung tâm Trọng tài Luật gia Việt Nam, đưa ra nhận định:

“Về cam kết đường sắt Cát Linh – Hà Đông, tôi thấy đó là một cách để Trung Quốc làm ăn thôi, còn phía Việt Nam thì vốn không có, không căn cứ vào thực lực của mình nên mới phụ thuộc tổng thầu Trung Quốc. Cam kết này tôi thấy chỉ giúp trấn an dư luận thôi, chứ biện pháp ép buộc Trung Quốc đúng tiến độ đưa vào vận hành, thì phải có cơ sở, phải căn cứ vào hợp đồng, mà hợp đồng điều khoản không rõ ràng thì lấy gì mà ép họ được.”

Theo Luật sư Nguyễn Văn Hậu, khi ký hợp đồng phải minh bạch, chặt chẽ, và quan trọng người duyệt hợp đồng phải bàn đến nơi đến chốn. Chẳng hạn theo ông, nếu không quy định xử phạt thì tổng thầu Trung Quốc có quyền từ chối, cứ đổ qua đổ lại thì cuối cùng công việc sẽ bị trì trệ. Ông nói tiếp:

“Trừ khi có bên thứ ba đổ vốn vào giúp việc này, và dĩ nhiên họ sẽ kèm điều kiện. Cho nên tôi thấy, mấu chốt là các đơn vị làm ăn kinh tế, nếu thấy tổn hại thì phải cố gắng sửa. Có điều, tổng thầu Cát Linh – Hà Đông không nỗ lực và làm chậm tiến độ, nhưng không tổn hại đến họ mà thậm chí còn có lợi cho họ. Vấn đề mốc thời gian là do phía Việt Nam không có giám sát, nên bây giờ kêu tổng thầu cam kết mốc thời gian thì theo tôi chỉ là cách nói thôi, chứ thực hiện rất là khó.”

Liệu Chính phủ Việt Nam có nên thực hiện bài toán đánh đổi – nghĩa là bỏ thêm vốn của bên thứ ba nếu cần, nhằm giúp dự án đường sắt trên cao Cát Linh Hà Đông sớm hoàn thành – lấy lại lòng tin của người dân? Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện Trưởng Viện Quản Lý Kinh Tế Trung Ương, khi trả lời RFA từ Hà Nội hôm 18/9 không ủng hộ phương án này:

“Cá nhân tôi không ủng hộ phương án như vậy (bên thứ ba đổ thêm vốn có điều kiện - pv), bởi vì đây là hợp đồng giữa phía chủ đầu tư là phía Việt Nam và phía Trung Quốc, hai bên cần có giải pháp để giải quyết với nhau, chứ không nên đề xuất thêm bên thứ ba trong khi việc thực hiện và hợp đồng đang có nhiều vấy đề, giờ thêm bên thứ ba vào nữa thì tôi e rằng lại càng rắc rối hơn.”

Khi trả lời RFA từ Hà Nội hôm 18/9/2019, Phó giáo sư, Tiến sĩ Đinh Trọng Thịnh thuộc Học viện tài chính Việt Nam, cũng không đồng tình có bên thứ ba đầu tư thêm vốn vào. Vì theo ông, dự án Cát Linh – Hà Đông về cơ bản đã hoàn thành, không cần thêm nhiều vốn, vấn đề còn lại thuộc phạm trù khác:

AFP
“Không… không nên có bên thứ ba đầu tư thêm vào. Dự án Cát Linh – Hà Đông về cơ bản đã hoàn thành rồi, chỉ còn 1% thôi, nhưng rất quan trọng là quy trình về an toàn chạy tàu. Vì thế nếu cho bên thứ ba đổ vốn vào thì có cần đâu? Thứ hai, về quy trình an toàn chạy tàu thì rất nghiêm trọng, vì không có cái đó thì ai dám chạy. Cho nên phía Việt Nam phải cùng Đại sứ quán Trung Quốc có thống nhất với nhau để từ đó có an toàn chạy tàu, để thông tuyến. Vì từ trước đến nay đã chạy thử có tải và không tải rồi, vấn đề cần là quy trình, để đảm bảo nếu thực hiện đúng quy trình đó thì an toàn.”

Tuy nhiên Tiến sĩ Lê Đăng Doanh lại cho rằng, chưa cần sự can thiệp giữa hai chính phủ, mà trước mắt phải có sự nỗ lực trên cơ sở hợp đồng giữa hai bên. Đặc biệt, phải có sự cam kết phải thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ và nhiệm vụ mà hai bên đã ký. Ông nhắc lại, dự án này đã đội vốn lên rất nhiều và kéo dài quá lâu, trở thành điều tai tiếng trong công luận của Việt Nam, do đó, vì lợi ích của hai bên, phía Việt Nam và phía Trung Quốc phải sớm kết thúc dự án này một cách có hiệu quả.
Kiện nếu tổng thầu tiếp tục thất hứa

Ban đầu, dự án tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông, dài khoảng 13km, dự kiến thực hiện từ năm 2008 và hoàn thành vào tháng 11/2013. Nhưng sau đó, dự án được lùi lại đến năm 2010 mới khởi công và dự kiến hoàn thành vào tháng 6/2014. Tuy vậy đến nay, sau khoảng 10 lần chậm tiến độ thực hiện, dự án này vẫn chưa thể đi vào vận hành.

Theo báo cáo của Bộ GTVT, tổng vốn đầu tư ban đầu của dự án là 419 triệu USD, sau khi điều chỉnh phải tăng thêm 250 triệu USD. Nhưng vào năm 2011, đã đội vốn thành 552 triệu USD. Và đến năm 2019 đã thành 886 triệu USD.

Theo Tiến sĩ Đinh Trọng Thịnh, nếu cuối cùng không giải quyết được thì phía Việt Nam phải tổ chức giám định, có ban giám định, có thể mời chuyên gia quốc tế tham gia để xác định tính an toàn, độ an toàn chạy tàu trên tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông. Ông nói tiếp:

“Rõ ràng lập ban giám định sẽ phát sinh chi phí, và thậm chí có thể liên quan việc phía Việt Nam phải kiện Tổng thầu Trung Quốc ra Tòa án Quốc tế. Để từ đó, đòi quy trình an toàn và đòi chi phí thẩm định an toàn. Nếu phía Việt Nam có thể thống nhất được với phía Trung Quốc thì vẫn tốt nhất. Nhưng nếu không thì phải kiện, chứ chẳng lẽ làm xong để không?”

Luật sư Nguyễn Văn Hậu cho rằng, nếu bây giờ mà khởi kiện tổng thầu Trung Quốc thì phải căn cứ theo hợp đồng, mà hợp đồng của phía Việt Nam và Trung Quốc bản chất là một hợp đồng thương mại, trách nhiệm chính là do nhà thầu. Mặc dù hợp đồng không rõ ràng, tuy nhiên theo Luật sư Hậu, Việt Nam cứ nên khởi kiện:

“Tôi thấy mình cứ khởi kiện thôi, có thể là trọng tài hoặc tòa án, xử lý chuyện này từ một dự án được kỳ vọng mà sau 11 năm phê duyệt, 8 năm thi công, mà 10 lần lùi tiến độ, đội vốn 40%, đến giờ vẫn chưa xong. Ngoài ra cần đặt vấn đề kỷ cương ở đâu, tại sao các cơ quan có thẩm quyền lại bất lực việc chây lì của nhà thầu Trung Quốc.”

Luật sư Nguyễn Văn Hậu cho biết, pháp luật hiện hành có hai cách để giải quyết tranh chấp trong kinh doanh thương mại, nếu hòa giải và thương lượng không thành thì có tố tụng tòa án hoặc tố tụng trọng tài. Nếu Bộ GTVT tự tin vấn đề chậm trễ này là do nhà thầu thì tại sao không khởi kiện để bảo vệ quyền của mình.

Ông nói tiếp, trong hội nhập toàn cầu, chủ quyền chính của mỗi quốc gia thể hiện qua pháp luật của mỗi nước, mà luật không nghiêm thì sẽ tổn hại chủ quyền quốc gia của Việt Nam.


RFA

Liệu có phải do 'dẫn độ' mà tội phạm Trung Quốc tăng ở Việt Nam?


Có thể có một thỏa thuận chưa chính thức nào đó để các "củi tươi hay củi khô" của Việt Nam đào thoát qua đường Trung Quốc cũng sẽ được trao trả về Việt Nam như cách Việt Nam đã dành cho phía Trung Quốc như nguyên tắc quốc tế "có qua, có lại" cũng không chừng.

Công an đội nhập nhà trọ ở quận Sơn Trà, tạm giữ nhóm người Trung Quốc thuê trẻ vị thành niên Việt Nam để quay clip sex.

Một luật sư nhận định với RFA rằng với việc liên tiếp trao trả tội phạm người Trung Quốc phạm pháp tại Việt Nam thì Hà Nội “không chỉ tự đánh mất chủ quyền quốc gia về quyền tài phán mà còn vô tình biến Việt Nam trở thành mảnh đất màu mỡ cho tội phạm Trung Quốc”.

Tội phạm Trung Quốc tăng ‘đột biến’

Phát ngôn vừa nêu được đưa ra trong bối cảnh thời gian qua tại Việt Nam diễn ra liên tiếp các vụ nghi phạm Trung Quốc tổ chức đường dây đánh bạc, sản xuất ma túy tại các tỉnh thành…

Gần đây nhất, ngày 17/9, Công an quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng bàn giao 34 người Trung Quốc có hành vi hoạt động tội phạm công nghệ cao, thao túng chứng khoán cho cơ quan chức năng để xử lý. Nhóm này gồm 34 người, xin visa vào Việt Nam với mục đích du lịch, sau đó cả nhóm thuê cả khách sạn Chula trên đường Võ Nguyên Giáp, phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn để lưu trú.

Trước đó, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng tối 14/9 tiến hành bắt khẩn cấp và tạm giam 5 người Trung Quốc và một người Việt Nam (phiên dịch) vì có hành vi lôi kéo các cô gái trẻ, trong đó có cô gái mới 15 tuổi, để quan hệ tình dục và quay clip sex bán trên mạng xã hội.

Ngày 27/7, công an Việt Nam đã bắt giữ hơn 380 công dân Trung Quốc điều hành một đường dây đánh bạc bất hợp pháp tại thành phố cảng Hải Phòng, với số tiền vi phạm lên đến 10.000 tỷ đồng.

Hồi tháng 4/2019, một nhóm 40 người Trung Quốc nghi dùng công nghệ cao để lừa đảo cũng bị bắt giữ tại Nha Trang. Sau đó, công an Đà Nẵng cũng phát hiện 35 người Trung Quốc có hành vi vi phạm sử dụng visa du lịch đến Đà Nẵng nhưng thực tế là thuê nhà và tổ chức đánh bạc qua mạng Internet…

Báo Pháp Luật hôm 12/8 dẫn nguồn Bộ Công An cho biết, tính đến tháng 5/2019, hơn 1.400 phạm nhân là người nước ngoài thuộc 30 quốc tịch khác nhau đang chấp hành án hình sự tại Việt Nam. Đa số các phạm nhân bị kết án liên quan đến các tội phạm về ma túy và kinh tế. Số phạm nhân quốc tịch Trung Quốc (bao gồm Đài Loan, Hong Kong, Macao) chiếm khá nhiều…(?!)

‘Mảnh đất màu mỡ cho tội phạm Trung Quốc’

Hôm 17/9, Luật sư Phùng Thanh Sơn, giám đốc điều hành Công ty Luật Thế giới Luật pháp nói với RFA rằng đến thời điểm hiện nay bản thân ông và nhiều đồng nghiệp vẫn chưa tìm được cái mà ông gọi là “hiệp định dẫn độ tội phạm giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Luật sư Sơn nói đã tìm nhiều nguồn, kể cả xem lại chương trình nghị sự trước đây của Quốc Hội cũng không thấy có nội dung thông qua hiệp định dẫn độ tội phạm giữa Việt Nam và Trung Quốc. Luật sư Phùng Thanh Sơn nói tiếp:

“Do đó, tôi không thể có câu trả lời rằng vụ án này [nhóm người Trung Quốc thuê các bé gái đóng phim sex] có phải dẫn độ về Trung Quốc hay không. Tuy nhiên, vụ án thuê phụ nữ, trẻ em Việt Nam đóng phim người lớn này nó khác với vụ án đánh bạc online trước đây. Vụ án đánh bạc trước đây, theo Công an Việt Nam, thì nó chỉ liên quan đến người Trung Quốc. Còn vụ án này, các bị hại là người Việt Nam nên không thể nào trao trả về cho Trung Quốc như vụ án đánh bạc online trước đây.”

“Trong hình sự và hành chính thì không có xung đột pháp luật. Do đó, tổ chức cá nhân người nước ngoài vi phạm pháp luật hình sự, hành chính của Việt Nam thì dứt khoát Việt Nam phải xử lý theo quy định pháp luật Việt Nam, đặc biệt là đối với những người phạm tội mang quốc tịch của những nước có chung đường biên giới với Việt Nam.”

“Ngay cả vụ án chỉ liên quan đến người Trung Quốc nhưng hành vi tội phạm được thực hiện tại Việt Nam thì Việt Nam phải xử lý. Việc Việt Nam trao trả người Trung Quốc phạm tội tại Việt Nam cho Trung Quốc không chỉ Việt Nam tự đánh mất chủ quyền quốc gia về quyền tài phán mà còn vô tình biến Việt Nam trở thành mảnh đất màu mỡ cho tội phạm Trung Quốc. Minh chứng là thời gian một vài tháng gần đây, nhiều vụ án do người Trung Quốc cầm đầu tại Việt Nam tăng đột biến.”

Theo tìm hiểu của RFA, Việt Nam và Trung Quốc hiện chưa công khai việc hai nước có ký kết Luật dẫn độ với nhau hay chưa. Hiện tại, công luận chỉ biết giữa hai nước có ký Hiệp định về tương trợ pháp lý về dân sự và hình sự.

Còn theo VOA Việt ngữ, Quốc hội Trung Quốc hôm 26/8 phê chuẩn hiệp ước gồm 22 điều khoản và theo Xinhua (Tân Hoa Xã), hiệp định này đã được hai nước bắt đầu bàn thảo từ năm 2013 và ký kết năm 2015.

Hôm 12/8, Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM, nói với RFA: “Vấn đề tương trợ tư pháp về các vấn đề dân sự hình sự thì Việt Nam đã ký với nhiều nước như Hàn Quốc, Hungary, Bulgaria… trong đó có Trung Quốc, thì đã có rất lâu rồi, công dân nước này có thể hưởng bảo hộ pháp lý trên nước kia… Còn vấn đề dẫn độ là hợp tác tương trợ tư pháp giữa hai nước với nhau, có quyền yêu cầu bắt giữ hoặc chuyển giao người tội phạm. Việc dẫn độ được tiến hành giữa quốc gia yêu cầu và quốc gia được yêu cầu, toàn bộ quá trình thực hiện hoạt động pháp lý này được thực thi theo pháp luật nước sở tại và các điều ước quốc tế song phương về tương trợ tư pháp.”

‘Điều khó hiểu’

Tối 18/9, Luật sư Phạm Công Út, cựu thẩm phán Tòa án nhân dân quận 8 ở TP.HCM, trả lời RFA: “Trước đây từng có những tội phạm là công dân Trung Quốc liên quan đến việc thuê nhà tại TP.HCM rồi đặt máy trộm cước viễn thông, biến cuộc gọi quốc tế từ Trung Quốc vào Việt Nam thành cước nội mạng do nhiều nhóm tội phạm người Trung Quốc thực hiện. Vụ này gây thiệt hại đặc biệt cho ngành bưu điện của Việt Nam. Họ bị xử tù khá nghiêm khắc dù có sự can thiệp của Tổng lãnh sự Trung Quốc tại TP.HCM.”

“Nhưng vài năm gần đây rộ lên việc người Duy Ngô Nhĩ vượt biên giới sang Việt Nam. Sau đó phía Việt Nam giao trả những người này. Rồi thì các vụ thuê phụ nữ Việt Nam đóng phim sex, vụ lừa đảo qua mạng ATM, vụ sản xuất ma túy với lượng tiền chất ma túy rất lớn, đường dây buôn bán trẻ em, tổ chức đánh bạc, bắt cóc do công dân Trung Quốc thực hiện... cũng lại có chuyện Việt Nam chuyển giao những công dân Trung Quốc có hành vi vi phạm pháp luật hình sự cho phía Trung Quốc mà chưa hề có Hiệp định dẫn độ được hai nước ký kết. Việc này khiến dư luận dậy sóng.”

Luật sư Út bình luận thêm : “Điều khó hiểu là phía Bộ Công an Việt Nam chưa có thông cáo báo chí lý do chính thức việc chuyển giao hay dẫn độ tội phạm Trung Quốc là theo đạo luật nào.”

“Có thể có một thỏa thuận chưa chính thức nào đó để các "củi tươi hay củi khô" của Việt Nam đào thoát qua đường Trung Quốc cũng sẽ được trao trả về Việt Nam như cách Việt Nam đã dành cho phía Trung Quốc như nguyên tắc quốc tế "có qua, có lại" cũng không chừng.”

Nhìn lại các vụ việc liên quan đến nghi phạm Trung Quốc phạm pháp trên lãnh thổ Việt Nam thời gian qua, Luật sư Phùng Thanh Sơn đề xuất :

“Theo tôi, để ngăn chặn tội phạm từ các nước có chung đường biên giới nói chung và Trung Quốc nói riêng, Việt Nam chỉ nên chấp nhận dẫn độ đối với những người đã thực hiện hành vi tội phạm ở nước ngoài nhưng đang có mặt trên lãnh thổ Việt Nam. Đối với hành vi tội phạm được thực hiện tại Việt Nam thì Việt Nam phải xử lý.”

Luật sư Sơn cho rằng Việt Nam không nên tự ràng buộc bằng các điều ước quốc tế song phương với Trung Quốc để phải trao trả người Trung Quốc phạm tội tại Việt Nam về Trung Quốc. Nếu Trung Quốc muốn gây rối an ninh, an toàn xã hội của Việt Nam thì họ thả tội phạm của họ qua Việt Nam hoặc khuyến khích công dân của họ sang Việt Nam gây án. Nếu bị cơ quan chức trách của Việt Nam bắt thì họ sẽ yêu cầu dẫn độ về Trung Quốc rồi sau đó sẽ trả tự do. Việt Nam thì không thể nào biết được là Trung Quốc có xử lý hình sự và thi hành án những người được dẫn độ đó trên thực tế hay không.


Ben Ngô
RFA

Chất lượng bữa ăn và đình công: Câu chuyện “tức nước, vỡ bờ”


Hàng nghìn công nhân công ty Panko đình công vì cho rằng bữa ăn mất vệ sinh


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Theo tin của Infonet.vn loan đi ngày 17/9, vào trưa cùng ngày, các công nhân của công ty dệt may Panko Tam Thăng (thuộc khu công nghiệp Tam Thăng, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) phát hiện suất cơm trưa cho công nhân có sinh vật “lạ” nghi là dòi, do đó hàng nghìn công nhân đã đình công để phản đối.

Nhiều công nhân tại công ty Panko cho biết đây không phải là lần đầu tiên họ phát hiện suất ăn trưa cho công nhân kém chất lượng như vậy. Tuy nhiên, những lần trước, sau khi công nhân thông báo sự việc, lãnh đạo công ty đã xin lỗi và hứa sẽ không để tình trạng trên tiếp diễn. Do đó sự việc xảy ra vào trưa 17/9 đã khiến công nhân không thể bỏ qua, nên hàng nghìn người đã đồng loạt đình công để phản đối.

Doanh nghiệp không quan tâm

Xác nhận thực tế về tình trạng an toàn vệ sinh thực phẩm không đảm bảo trong các suất ăn của nhà máy, một công nhân không muốn nêu tên ở miền Nam lên tiếng:

Vệ sinh an toàn thực phẩm thì nói chung cũng sạch sẽ nhưng về lượng dinh dưỡng thì không đầy đủ đâu tại vì công ty nào cũng có tính toán trong đó hết nên khẩu phần ăn bị chia nhỏ. Chủ yếu mình ăn cơm cho nhiều vô để no, chứ đồ ăn không có bao nhiêu.

- Công nhân
“Vấn đề vệ sinh thì thỉnh thoảng trong canh có vài con sâu rau.”

Vẫn theo người công nhân này, do những món khác đã được chế biến nên nhìn vào không thể biết có còn tươi mới hay không, chẳng hạn như cá đã đem chiên lên rồi thì khó có thể biết được cá đó còn tươi hay đã hư rồi.

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do, một công nhân khác cũng cho biết thực trạng bữa ăn ở công ty:

“Vệ sinh an toàn thực phẩm thì nói chung cũng sạch sẽ nhưng về lượng dinh dưỡng thì không đầy đủ đâu tại vì công ty nào cũng có tính toán trong đó hết nên khẩu phần ăn bị chia nhỏ. Chủ yếu mình ăn cơm cho nhiều vô để no, chứ đồ ăn không có bao nhiêu, vì mỗi cái có định lượng. So với khẩu phần ăn trung bình ở nhà thì rất thấp. Ví dụ như thịt kho hột vịt thì chỉ được 1 cái hột vịt và một miếng thịt nhỏ, rau thì cho khoảng một gắp đũa, 1 chén canh nhưng nước nhiều hơn cái.”

Xác nhận thực trạng mà 2 công nhân vừa nêu, anh K., một quản lý công nhân ở một xí nghiệp nói rõ:

“Những nhà doanh nghiệp không biết họ có cắt xén hay không, thường những công ty họ hợp đồng những nhà nấu ăn ở ngoài hoặc công ty họ tự có các tổ chức cá nhân của họ làm đầu bếp. Chính xác thì bây giờ anh nghĩ bữa cơm của công nhân chắc chừng mười mấy ngàn nếu nhà thầu họ thầu. Cũng tùy công ty, công ty Nhật đỡ hơn, công ty Hàn Quốc đỡ hơn tí xíu, riêng công ty Đài Loan tùy theo chủ, họ qua đây đầu tư hoặc công ty Trung Quốc thì vấn đề này rất nan giải và khổ cho người công nhân. Anh đã từng chứng kiến và thấy rõ rồi.”

Giải thích rõ hơn vì sao chất lượng bữa ăn của công nhân không đạt tiêu chuẩn, anh Đoàn Huy Chương, một nhà hoạt động và tranh đấu cho quyền lợi cũng như công đoàn độc lập cho người lao động Việt Nam, lập luận:

“Nói đến vấn đề suất ăn của công nhân hiện nay thì như chúng ta biết giá cả thị trường hiện lên cao mà suất ăn của công nhân hiện dao dộng từ 12.000-15.000 thì không thể nào mua được thức ăn tốt cho công nhân được, bắt buộc những người nấu những căn tin đó do ham lời thì họ phải mua thực phẩm rẻ. Mà thực phẩm rẻ chúng ta biết đa phần là những thực phẩm kém chất lượng. Theo tôi biết thì những công nhân lại đi mua những thực phẩm cuối ngày, như vậy thì thức ăn không bảo đảm được sức khỏe. Đó là tình cảnh chung hiện nay công nhân đang gặp phải.”

Công nhân đòi quyền lợi

Công nhân mua đồ ăn trước cổng công ty. RFA
Trong thực tế, theo kết quả nghiên cứu của Viện Khoa học An toàn và Vệ sinh lao động, 90% khẩu phần bữa ăn ca của người lao động bị thiếu so với nhu cầu tái tạo sức lao động. Chất lượng lương thực, thực phẩm và điều kiện chế biến chưa đảm bảo dẫn đến nhiều vụ ngộ độc tập thể trong công nhân; nhiều vụ đình công xảy ra do bữa ăn ca không đảm bảo.

Theo anh Đoàn Huy Chương, vấn đề về chất lượng bữa ăn công nhân đã có từ rất nhiều năm nay chứ không phải mới đây, nhưng nếu như người lao động Việt có công đoàn bảo vệ thì tình trạng này đã thuyên giảm:

“Cái bất cập ở đây là các công đoàn nhà nước chỉ độc quyền, không cho những tổ chức tư nhân hoặc công đoàn độc lập đứng ra bảo vệ quyền lợi mà họ độc quyền công đoàn. Thường thường như chúng ta biết là công đoàn Việt Nam bảo vệ cho công ty, không đứng về phía công nhân. Như chúng ta thấy mấy ngày qua công nhân đình công nhưng mà có công đoàn nào giải quyết đâu, họ trốn hết, còn chủ doanh nghiệp thì hứa hẹn sẽ cải thiện nhưng theo tôi thấy thì họ nói một lẽ cho qua chuyện với công nhân thôi.”

Thực tế này được một công nhân (dấu tên), xác nhận:

“Công đoàn không hỗ trợ gì nhiều đâu. Lên tiếng thì lên tiếng, góp ý nhưng cho qua chuyện chứ không hỗ trợ gì thêm. Đa phần người ta cũng nản nhưng vì công việc, đồng tiền mà người ta làm thôi. Chứ nghỉ rồi nhảy qua công ty này, công ty khác thì cũng vậy.”

Vẫn theo kết quả nghiên cứu của Viện Khoa học An toàn và Vệ sinh lao động, nguyên nhân chất lượng bữa ăn công nhân không đủ tiêu chuẩn được cho là do nhiều doanh nghiệp, cơ sở chế biến chưa quan tâm, thiếu kiểm tra giám sát, và cắt xén quyền lợi của người lao động. Đặc biệt, chưa có quy định pháp luật và chế tài xử lý về vấn đề này khiến người lao động gặp khó khăn trong việc bảo vệ quyền lợi, các cơ quan chức năng không kiểm soát được chất lượng bữa ăn ca.

Chúng tôi đã trao đổi với Luật sư Hà Huy Sơn để tìm hiểu rõ hơn về các điều luật hỗ trợ người lao động Việt. Trong trường hợp này, Luật sư Sơn nhận định:

“Đương nhiên pháp luật sẽ bảo vệ nếu trong hợp đồng lao động mà người chủ phải cung cấp bữa ăn trưa, bữa ăn ca cho người lao động. Tất nhiên bữa ăn ấy phải đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm và đảm bảo đủ năng lượng dinh dưỡng để tái tạo sức lao động cho người lao động, nếu không đảm bảo thì họ (công nhân) có thể khởi kiện ra tòa.”

Tuy nhiên, vẫn theo Luật sư Hà Huy Sơn, về nguyên tắc thì luật có quy định như vậy, nhưng vẫn có khó khăn trong các vụ kiện này. Ông tiếp lời:

Khi đưa ra tòa chứng cứ như thế nào để đảm bảo bữa ăn đó có đủ năng lượng thì vẫn là một vấn đề mà thua thiệt hay yếu thế vẫn ở phía người lao động, xác suất thắng thường rất thấp.

- LS. Hà Huy Sơn
“Khi đưa ra tòa chứng cứ như thế nào để đảm bảo bữa ăn đó có đủ năng lượng thì vẫn là một vấn đề mà thua thiệt hay yếu thế vẫn ở phía người lao động, xác suất thắng thường rất thấp.”

Bên cạnh đó, nếu khởi kiện không thành công, người công nhân còn phải đối mặt với nguy cơ mất việc như lời anh quản lý tên K.:

“Người công nhân, người lao động vô tình chụp rồi đăng lên mạng xã hội chỉ do 1, 2 cá nhân bức xúc thôi chứ nếu cả tập thể anh nghĩ không ai dám lên tiếng đâu em. Lên tiếng thì cá nhân những người đó bị công ty điểm mặt, tính toán, sắp xếp rồi cho nghỉ.”

Do đó, nhà hoạt động Đoàn Huy Chương cho rằng để cải thiện bữa ăn cho công nhân hiện nay, cần phải có sự giám sát từ bên ngoài hoặc sự giám sát từ những người công nhân. Anh đưa ra một giải pháp:

“Chẳng hạn như phải cho những người công nhân thành lập những tổ giám sát những suất ăn hoặc công việc thì mới có hiệu quả. Chứ còn cứ giao cho công đoàn nhà nước quản lý hay Cục vệ sinh an toàn thực phẩm của nhà nước thì theo em biết họ chỉ vô nhận phong bì rồi về, họ chẳng giải quyết được gì. Tất cả thiệt hại công nhân lãnh đủ hết.”

Dân gian ta vẫn luôn có câu “có thực mới vực được đạo”, vậy mà với những người công nhân Việt hiện nay, dưới sức ép của công việc ngày càng cao, có lúc phải tăng ca đến 10-12 tiếng một ngày mà những bữa ăn lại bị cắt xén khẩu phần, không đủ dinh dưỡng, mất vệ sinh như trường hợp ở công ty Panko Tam Thăng, chưa kể một vài ngành nghề phải tiếp xúc với hóa chất độc hại, về lâu dài, người lao động phải phản ứng lại. Và, đình công là cách họ - những người công nhân đã từng làm được dự báo sẽ ngày càng tăng nếu doanh nghiệp ngó “lơ” chất lượng bữa ăn cho công nhân!


RFA

Trước ông Nguyễn Tấn Dũng, bà Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ?


Trước khi đưa cựu Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng ra tòa trọng tài quốc tế, đòi bồi thường 2,5 tỷ đôla, bà Đặng Thị Hoàng Yến đã tiến hành ít nhất 3 vụ kiện ở Mỹ, trong đó tên của cựu Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng được luật sư nêu lên, theo hồ sơ tòa án.


Cựu đại biểu quốc hội Việt Nam từng bị bãi nhiệm, nay có tên Maya Dangelas sau khi trở thành công dân Mỹ năm 2015, năm ngoái đã tiến hành một số vụ kiện ở Texas, tiểu bang nơi bà tái định cư.

Theo hiểu của VOA tiếng Việt, trong vụ kiện về tội phỉ báng tại tòa án Quận hạt Harris, bà Dangelas cho rằng ông Thang Bui và bà Monique Nguyen (tức Bach Hac Nguyen) đã đăng các thông tin “sai”, “làm mất danh dự” của bà trên Facebook cá nhân.

Hồ sơ tòa án nói đến “sự cần thiết tức thời nhằm bảo vệ nguyên đơn Maya Dangelas và gia đình bà khỏi những tuyên bố sai trái và làm mất danh dự của bà của bị cáo Bui và Nguyen”.

Hai bị cáo này được cho là đã bắt đầu đăng tải các thông tin trên Facebook cá nhân từ ngày 25/7/2018, “cáo buộc nguyên đơn là Việt Cộng nằm vùng, thực thi một kế hoạch bí mật của Việt Cộng để hối lộ những người chống Cộng ở Houston, và thực hiện các hành động khác nhân danh Việt Cộng”.

“Các bị cáo đã cáo buộc sai rằng bà Dangelas là Việt Cộng nằm vùng, kích động bạo lực đối với bà, và họ đã đăng tải các thông tin cá nhân về bà Dangelas và gia đình bà, trong đó có địa chỉ nhà riêng”, văn bản tòa án có đoạn.

Nguyên đơn Dangelas chưa từng trở lại Việt Nam kể từ năm 2012. Khi nguyên đơn Dangelas trở thành công dân Mỹ năm 2015, bà đã chính thức đổi tên một cách hợp pháp thành Maya Dangelas để bảo vệ bà và gia đình bà.

Văn bản tòa án có đoạn.
“Các hành động của các bị cáo đã gây ra nguy cơ tức thời về thiệt hại không thể khắc phục mà cần phải ban hành một án lệnh bảo vệ, cấm quấy nhiễu tạm thời”.

Trong văn bản đề ngày 17/8/2018, tòa án nói rằng bà Maya Dangelas chính là bà Đặng Thị Hoàng Yến, đồng thời cho rằng “hàng triệu người Việt Nam đã buộc phải rời Việt Nam để trốn chạy khỏi sự tàn bạo của các lực lượng bán vũ trang Việt Cộng”.

Hồ sơ tòa án nói rằng “bà Dangelas sống ở Việt Nam cho tới năm 2012” và năm 1992, bà “rút khỏi Đảng Cộng sản”.

“Vì không phải là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam và từ chối tái gia nhập [Đảng Cộng sản Việt Nam], bà nhận được các đe dọa từ chính phủ Việt Nam và bị buộc phải bỏ chạy khỏi Việt Nam vào tháng Năm 2012”, văn bản tòa án nói, nhưng không cho biết chi tiết về các mối đe dọa đó.

“Nguyên đơn Dangelas chưa từng trở lại Việt Nam kể từ năm 2012. Khi nguyên đơn Dangelas trở thành công dân Mỹ năm 2015, bà đã chính thức đổi tên một cách hợp pháp thành Maya Dangelas để bảo vệ bà và gia đình bà”.

Theo hồ sơ tòa án, “nguyên đơn Dangelas đã nhận được các lời dọa giết và các đe dọa gây hại tới thân thể bà cũng như gia đình bà”, và rằng “các bị cáo rõ ràng đã kích động những mối đe dọa này”.

Tòa án cho biết rằng bà Dangelas đã yêu cầu các bị cáo “xóa hết” các thông tin sai về bà trên Facebook và các mạng xã hội khác.

Các bị cáo đã cáo buộc sai rằng bà Dangelas là Việt Cộng nằm vùng, kích động bạo lực đối với bà, và họ đã đăng tải các thông tin cá nhân về bà Dangelas và gia đình bà, trong đó có địa chỉ nhà riêng.

Văn bản tòa án có đoạn
Các bằng chứng chụp màn hình trang Facebook cuả ông Bui và bà Nguyen đưa ra tại tòa có các hình ảnh bà Dangelas từng tham dự các sự kiện ở Việt Nam với sự có mặt của cựu Chủ tịch Trương Tấn Sang. VOA tiếng Việt không thể kiểm chứng tính xác thực của các bức ảnh này.

Trong tuyên bố bằng văn bản, ông Thang Bui nói rằng “tôi chưa từng đăng tải bất ký điều gì về bà Dangelas mà tôi không tin là đúng” và rằng “bà Dangelas chưa từng yêu cầu đính chính, làm rõ hoặc rút lại”. Bà Monique Nguyen cũng đưa ra các tuyên bố tương tự. Hai bị cáo đồng thời kể về tình cảnh trước đây của bản thân và gia đình “dưới bàn tay của chính phủ Việt Nam Cộng sản”.

VOA tiếng Việt đã liên lạc với các luật sư đại diện cho bà Dangelas trong vụ kiện này để hỏi về kết quả của vụ xử, nhưng chưa nhận được hồi đáp.

Ngoài vụ liên quan tới ông Thang Bui và bà Monique Nguyen, theo tài liệu của tòa án, bà Dangelas năm ngoái cũng thay mặt một người con gái tuổi vị thành niên kiện một người tên Nguyen Kiem cũng về tội phỉ báng và làm mất danh dự.

Trong một vụ kiện khác của bà Dangelas đối với bị can tên Helen Huong Lan Nguyen, theo biên bản tòa án, tên của cựu Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang đã nhiều lần được nêu lên khi luật sư của nguyên đơn hỏi về tin đồn trong cộng đồng người Việt liên quan tới người cha của con gái 10 tuổi của bà Dangelas.

Vụ kiện của bà Đặng Thị Hoàng Yến, người từng có thời là một trong 50 phụ nữ giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam, đối với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại tòa trọng tài quốc tế, được tiến hành khoảng vài tháng sau các vụ kiện của bà ở Texas.

Cho tới ngày 18/9, VOA tiếng Việt chưa thấy phản ứng công khai của ông Dũng về vụ kiện của bà Dangelas, cũng như không thấy báo chí trong nước đăng tải thông tin về diễn biến liên quan tới người phụ nữ mà có báo Việt Nam từng gọi là "bông hồng vàng".


Viễn Đông
Blog VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑