Tin Tức Cập Nhật :
Home » » Hà Văn Thịnh - Quan tham thời nay

Hà Văn Thịnh - Quan tham thời nay

Đăng bởi: Elvis Ất on Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017 | 23:11

Hà Văn Thịnh giới thiệu: QUAN THAM THỜI NAY là tên bài báo mà tôi viết, theo đơn đặt hàng của Phan Văn Thắng, Tổng biên tập Văn hóa Nghệ An, đăng số tháng Sáu, 2017..

Tất nhiên, khi đăng lên, để khỏi bị về đuổi gà, vô hộp - tên của bài viết đã được mềm hóa theo yêu cầu của...Tự Kiểm Duyệt!

Điều đáng buồn là theo sự khẳng định của Facebook, tình bạn giữa tôi và Thắng rất tuyệt vời - tuy tôi chưa chộ nó hay ở "lộ mô" (chỗ nào)?

Mời các bạn đọc để thư giãn bài vừa đăng ở Vanhoanghean.com.vn, với nhan đề

NGHĨ VỀ VĂN HÓA QUAN QUYỀN

Tử hình quan tham không diệt được tham nhũng! - ảnh 1

Trong lịch sử nước nhà, có lẽ, chưa bao giờ chuyện quan, nghề quan, văn hóa quan, tệ nạn quan (tham), nguy họa từ quan, miệng quan (trôn trẻ)…; lại trở thành chủ đề chính của mọi quan ngại, lực cản lớn nhất của nhu cầu phát triển; và, gần như chắc chắn, là tai họa đắng cay nhất trong mọi nghĩ suy chính thức cũng như phi chính thức, xuôi hay ngược chiều…

Lịch sử nhiều ngàn năm của nhân loại chỉ ra rằng, thời thịnh trị luôn song hành với vô cùng nhiều tấm gương sáng của các quan thanh liêm. 

Chưa thấy dẫn chứng ngược lại, bao giờ.

Các vị quan đó, dù sống ở Biển Tây hay Trời Đông, đều ôm ấp, chiêm nghiệm triết lý làm quan khá giống nhau: Đem hết sức mình ra để PHỤNG SỰ, đặng giúp ích cho giống nòi, mong muốn vô cùng, tìm mọi cách để trăm họ đỡ khổ, đất nước thái bình.

Họ ít quan tâm đến tiền bạc, tư lợi bởi họ biết rõ lòng tham đi liền với tha hóa, sự giàu có quá mức của giới quan quyền là “bạn đường nhơ bẩn” của nỗi cực của muôn Dân.

Họ có chất SĨ đích thực.

Thầy Cao Xuân Huy giảng rằng, chữ Sĩ chỉ có 3 nét nhưng khó viết vô cùng. Viết sao cho thẳng, cho cân không phải do cách cầm bút mà là do nội lực từ thẳm sâu của TÂM, từ sự triết minh của Trí – để hiểu đúng, đủ về lẽ công bằng, chính trực, thẳng ngay. Nét ngang thứ nhất, ở trên, của Sĩ nói lên rằng phải luôn coi đạo đức, thanh danh, hiểu biết..., cao hơn, đáng quý hơn nét ngang ngắn, ở dưới – ám chỉ nhu cầu kiếm cơm áo gạo tiền…

Sĩ phải biết đứng thẳng giữa đất trời, không luồn cúi, bẻ cong lưng để tích trữ sang giàu, không ngập ngừng, chông chênh về lý tưởng, bổn phận. Nếu chưa tính nét dưới thì 2 nét, ngang + sổ làm thành chữ Thập – ý ngầm định Sĩ luôn phải tu thân,tích đức hướng tới 10 phân vẹn mười (cho dù khó vô cùng và, chưa có ai làm được). Một nửa chữ Sĩ là chữ Nhân – không có Nhân thì Sĩ chỉ là tên lưu manh vô cùng nguy hiểm bởi nó có đủ trí óc để lừa đảo, gian ngoan khiến Dân đen muôn phần khổ lụy…

Rõ ràng, phải có Sĩ rồi mới trở thành quan là nguyên tắc của muôn đời. 

Mặc định đó của chân lý từ cổ chí kim, khắp cả gầm trời này hết thảy giống nhau trừ… nước ta!

Đã bao giờ các vị lãnh đạo cao cấp nhất giật mình rằng một trong những nguyên nhân đầu tiên để xảy ra nạn tham quan kém cỏi thời nay là do chưa thành Sĩ đã làm Quan?

Cái sai trầm trọng trên đây tạo ra vô số hệ lụy khôn lường bởi các quan ấy (nhiều vô kể) chưa thấm đủ chữ Nhân, chưa học đủ chữ Nghề, chưa nuôi đủ chữ Chí, chưa hấp thụ được nguyên lý bí ẩn, diệu tuyệt của chữ Liêm và, chưa bao giờ các vị ấy hiểu cái chữ Danh (thơm) muôn thuở sẽ sống mãi với đất trời cho dù của cải có tích trữ nhiều bao nhiêu đi nữa cũng chẳng có mảy may giá trị nào trong thế giới bên kia (có giắt lưng được đồng nào để chui vào quan tài đâu...)…

Vì không bao giờ có đủ (nếu có thì sứt mẻ, mập mờ, bẻ cong, uốn méo) 5 chữ ấy nên không ít các quan ngày nay, cứ như thể được lập trình, chỉ có vơ và lấy!

Trớ trêu và nhục nhã vô cùng khi các quan thời quá độ luôn hành xử quá mức độ của dốt, kém, tham, si. 

Chẳng thể nào biện minh được cái sai không thể thứ tha khi đặt bút ký cấp phép cho Dân được hát… Quốc ca! 

Vô trách nhiệm đến mức tận cùng và dốt kém đén thế, sao có thể làm quan?

Bạn đã bao giờ chứng kiến chuyện bi hài này chưa? Có một nhà sử học nổi tiếng, luôn tuyên bố trước báo chí, diễn đàn cao nhất rằng ông không sợ tham nhũng, chỉ sợ các quan nói không đi đôi với làm. 

Ai cũng tin ổng và khen ổng nức trời. Có lần, trước một sự việc động trời, ông đặt bút ký “bảo lãnh” một lời hứa của một vị quan to rằng "sẽ không truy tố DÂN dẫu Dân sai"(?) với những nụ cười thật tươi!

Hai tháng sau, “tin đâu như sét đánh ngang”, đùng một cái, ông nhấm nhẳng rằng, 

“Kể cả lời hứa cũng là lời hứa về mặt tinh thần”?!

Sử quan mà chẳng cần sự thật, thích thì nói cho vui, uốn cong bẻ thẳng thành nghệ thuật thì còn gì là Tín và Nghĩa trên trái đất này?...

Những nỗi buồn và đau xung quanh quan trường thời nay nhiều không kể xiết. Tất nhiên, ngay cả rượu nhạt uống lắm cũng vẫn say, huống hồ chi nói mãi những chuyện buồn.

Làm thế nào để đổi thay?

Khó vô cùng.

Triết lý quan trường tốt đẹp sẽ biến thành sự ngô nghê khi quan làm sai chỉ bị cái “tội” duy nhất là kiểm điểm sâu sắc rồi, hoán đổi vị trí. 

Chỉ khi nào đuổi thẳng tất cả các vị quan không xứng đáng với trọng trách, thưởng hậu cho người tài, phạt nặng kẻ kém mới có thể đổi thay.

Nếu các ngạch quan được bổ nhiệm công tâm theo đúng nguyên tắc “nồi nào, vung nấy” thì không thể có chuyện sai trái ngập tràn từ Bắc chí Nam. Ví dụ: Hàng chục vụ “cả nhà làm quan” đồng nghĩa rằng đó không còn là chuyện nhỏ nữa mà cả nước đang bị làng xã hóa, bị gia đình – dòng họ hóa. 

Nhân loại đang tiến lên, sao ta lại cứ tìm về mô hình cổ xưa của thời phong kiến? 

Chẳng lẽ ta thích đi… giật lùi?

Đôi khi, phải tự giễu mình khi tự hỏi rằng, lúc Lê Nin viết cuốn sách nổi tiếng “Một bước tiến, hai bước lùi” có ngầm ám chỉ thêm điều gì không? Giật mình vội nghĩ, phải chăng các quan ta, thời nay đang suy diễn sai ý của Lê Nin: Họ cứ giả vờ đổi thay, tiến thêm một bước; nhưng rồi lại kéo xã hội lùi thêm hai bước để rộng đường… ăn chia?

Đổi mới ư, cần lắm? 

Phải đổi thay khi thời đại thay đổi, trừ cái ghế, phải y nguyên.

Nhiều cửa, phiền Dân, phải bỏ. Thay bằng một cửa. Tốt quá. Nhưng, để mở cánh cửa ấy, nên nhớ rằng, nó vừa được ngoắc thêm 3-4 ổ khóa to đùng…

Nếu tôi có tài, nhất định tôi sẽ sáng tác bài hát “Một bước tiến, hai bước lùi” để diễn tả về bộ mặt quan trường thực tại, ngày nay…

Đông Hà, 15.6.2017

Hà Văn Thịnh

Nhân đây, xin đăng luôn bài của Ông Nội Ken Phim, Nguyễn Đức Vinh, - như là sự xướng - họa của tâm tưởng đớn đau về Gian Tham......

Câu 7, "Đã Nhũng lại còn mang chức TRỌNG", theo tôi, là tuyệt tác...

QUAN THAM

Quan tham thủ đoạn đủ khôn lường

Đểu cáng lắm nghề phá kỷ cương

Vơ vét tận cùng người khốn khổ

Chất đầy miệng túi kẻ vô lương

Gian tham dối Nước nhiều mưu kế

Xảo quyệt lừa Dân đủ mọi đường

Đã Nhũng lại còn ham chức Trọng

Cách nào để dẹp lũ ma vương?

22.6.2017

Nguyễn Đức Vinh

(FB Hà Văn Thịnh)
Tiến Bộ - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tiến Bộ mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑