Tin Tức Cập Nhật 24/7

VN cảnh cáo: 'Chớ quảng cáo trên các kênh YouTube có nội dung độc hại'


Logo của Google, Twitter, YouTube TV và Facebook. YouTube, Google vàTwitter hàng ngày tải hàng hà sa số clip video, bình luận, chia sẻ nhiều tới mức không thể nào kiểm duyệt hết. (AP Photo)

Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam (Bộ TT&TT) chủ trì một buổi họp hôm thứ Ba 25/6, quy tụ các nhà quảng cáo hàng đầu và yêu cầu họ ngưng trả tiền đăng quảng cáo trên các kênh YouTube có chứa những “nội dung độc hại.”

Bản tin của Pháp Tấn xã được tải lại trên kênh truyền hình France24 của Pháp, cho biết có mặt tại cuộc họp có các nhà quảng cáo của 10 nhãn hàng lớn, trong đó có Yamaha, Grab, tập đoàn FLC và nhà bán lẻ Vincom.

Truyền thông nhà nước trước đó tường thuật rằng Việt Nam đã gửi lời cảnh cáo tới các tập đoàn khác như hãng sản xuất hàng điện tử Samsung, tập đoàn công nghệ Huawei, về những mục quảng cáo trên những trang web mà họ cho là “bất hợp pháp.”

Trang mạng congthuong.vn tường thuật rằng hôm 10/6, Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử (Cục PTTH&TTDT) thuộc Bộ Thông tin và Truyền thông đã chính thức công bố 21 nhãn hàng, thương hiệu lớn “đăng quảng cáo gắn với các clip xấu độc, phản động”, trong đó có: Huawei, Samsung Việt Nam, FPT Shop, Công ty Yamaha Motor Vietnam, Grab, Sun Group, Shopee...

Một số công ty đã bắt đầu đáp ứng yêu cầu dừng quảng cáo của Cục Phát Thanh, TH và TTĐT vì lo ngại sẽ gặp rắc rối với pháp luật Việt Nam, theo AFP.

Bản tin dẫn lời ông Trần Tuấn Anh của nhà bán lẻ trên mạng Shopee, nói rằng công ty của ông đã ngưng đăng quảng cáo trên YouTube trong lúc này. Ông Trần Tuấn Anh được AFP trích lời, nói:

“Chúng tôi đang tái xét cẩn thận tất cả các kênh mà chúng tôi đang hoạt động để giảm nguy cơ trong tương lai”.

Trước đó, các giới chức Việt Nam nói có khoảng 55,000 video clip trên YouTube có nội dung “xấu, độc hại” vi phạm pháp luật, trong đó 8000 clips đã bị YouTube xóa bỏ.

Trang web congthuong.com dẫn lời ông Lê Quang Tự Do, Phó Cục Trưởng Cục PTTH&TTĐT, nói rằng trong 2 năm qua, Google đã tích cực hợp tác với Bộ TT&TT để ngăn chận, gỡ bỏ những video clip xấu độc trên YouTube theo yêu cầu của phía Việt Nam.

Trong 2 năm qua, Google đã tích cực hợp tác với Bộ TT&TT để ngăn chận, gỡ bỏ những video clip xấu độc trên YouTube, hơn hẳn Facebook.

Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử thuộc Bộ TT & TT Việt Nam
Cục PTTH khen ngợi sự hợp tác của Google là “tích cực hơn hẳn Facebook”, tuy nhiên nói thêm rằng việc gỡ bỏ các video “vẫn chưa phát huy tác dụng do cơ chế quản lý nội dung trên YouTube còn nhiều bất cập.”

Google và Facebook chưa trả lời yêu cầu phản hồi của Đài VOA.

Các tổ chức bảo vệ tự do báo chí và bênh vực nhân quyền bày tỏ lo ngại về động thái này. Họ nói chính quyền Việt Nam thường dùng chữ “xấu, độc hại” để miêu tả những nội dung phản biện, “chỉ trích hoặc chống đối nhà nước Việt Nam”, và thường nhắm tới các nhà báo độc lập, các blogger và giới bất đồng chính kiến.

Ông Daniel Bastard, Giám Đốc đặc trách khu vực Á Châu-Thái Bình Dương của Phóng viên Không Biên giới (RSF) ở Paris nói xu hướng đàn áp truyền thông độc lập đang mở rộng ở Việt Nam là điều rất đáng lo ngại trong bối cảnh tất cả các phương tiện truyền thông chính thức đều do nhà nước kiểm soát.

“Ở Việt Nam vì không thực sự có tranh luận trong giới truyền thông chính thức, cho nên tự do thông tin lẽ dĩ nhiên được thể hiện trên mạng, trên Facebook, qua các bloggers và các nhà báo công dân vv…cho nên chiến dịch đàn áp truyền thông lề trái đang được thực hiện trên quy mô lớn như vậy là điều rất đáng quan tâm.”

Ông nói ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin mà Việt Nam cho là “xấu, độc hại”, vi phạm quyền tự do ngôn luận, quyền trao đổi và nhận thông tin có ghi trong những công ước quốc tế về quyền công dân và nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết.


VOA

Công lý trong nhà xí


Ông Nguyễn Hữu Linh đến tòa hôm 25/6/2019 (trái) và người mẫu Ngọc Trinh ở Liên hoan phim Cannes, Pháp hôm 19/5/2019, hình minh họa 

Khi bị áp bức, bị đối xử bất công, rơi vào tình trạng nguy hiểm, người ta tìm đến sự che chở của công lý. Ngày 25-6 vừa qua, trước khi phiên tòa khai mạc, bị cáo Nguyễn Hữu Linh tức Linh “Nựng”, nguyên Phó Viện trường VKSND TP.Đà Nẵng đã tìm đến công lý trong nhà xí TAND quận 4. TP HCM để lẩn tránh những ống kính chụp ảnh quay phim của báo chí. Ngay lập tức mạng xã hội tràn ngập clip ghi lại hình ảnh Linh Nựng chạy như nhà vô địch đua nước rút vượt qua hàng trăm bậc thang để chui vào nhà xí. Dư luận có phần hả hê trước hành vi chạy trốn nhục nhã của Linh nhưng cũng có ý kiến cho rằng việc truy cùng đuổi tận để quay phim chụp ảnh là thiếu nhân văn. Vấn đề là tại sao trên xứ sở thiên đàng XHCN, ngay tại pháp đình tôn nghiêm, công lý lại nằm trong nhà xí.

Ngày 25-6, Tòa án quận 4 dã tuyên trả hồ sơ vụ Nguyễn Hữu Linh, nguyên Phó viện trưởng VKSND Đà Nẵng dâm ô trẻ em cho VKS để bồ sung về kết quả giám định clip quay cảnh Linh có hành vi hôn và sờ soạng bé gái trong thang máy ở chung cư quận 4.

Dư luận chừng như không quan tâm đến kết quả đã được báo trước từ kiến nghị của Luật sư Trần Bá Học bào chữa cho Linh. Ngược lại, báo chí chính thống lề phải và các trang mạng xã hội cùng hào hứng khai thác đăng tải hình ảnh và clip quay cảnh Linh chạy trốn sự săn đuổi của báo chí phải chạy vào toilet của Tòa án quận 4 nằm tít trên tầng 4.

Không nên truy cùng đuổi tận?

Nhiều người và thậm chí một vài tờ báo như Phụ Nữ, Người Lao động đã lên tiếng phê phán cách tác nghiệp quá hung hăng này, xem đây là hành vi truy cùng đuổi tận của báo chí. Báo Người Lao động đăng bài viết của bạn đọc Kim Phượng có đoạn viết “Với cái cách "săn ảnh" như sáng nay, cá nhân người viết không đồng tình, bởi nó rất phản cảm theo kiểu "truy cùng, đuổi tận". Bởi lẽ, ngay cả trường hợp ông Linh bị tòa án kết án về hành vi "dâm ô với người dưới 16 tuổi" thì cũng không thể "truy cùng, đuổi tận" như thế. Nói một cách nào đó, chụp ảnh theo kiểu trên cũng là hành vi thiếu chuẩn mực.

Ông Nguyễn Hữu Linh đến tòa án ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm 25/6/2019 Courtesy of nld.com.vn and infonetvn
Theo pháp luật dân sự hiện nay, cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình; không ai được phép đăng tải, phát tán hình ảnh của cá nhân khi không được sự đồng ý của họ. Đối với các cơ quan báo chí cũng chỉ được đăng ảnh của bị can, bị cáo tại các phiên tòa xét xử. Mặt khác, theo quy định của pháp luật, một người chưa bị coi là có tội khi chưa có bản án có hiệu lực pháp luật của tòa án. Về nguyên tắc, đến giờ này, ông Linh vẫn chưa bị xác định là có tội. Cộng đồng mạng không thể vì bất cứ lý do để nhân danh công lý, nhân danh đám đông đăng tải hình ảnh, kết tội ông ta khi chưa bị tòa kết án bằng một bản án có hiệu lực pháp luật. Việc kết án là quyền của tòa án chứ không phải của đám đông và mạng xã hội.

Một câu hỏi đặt ra, trong số những người "săn ảnh" sáng nay ở TAND quận 4, có bao nhiêu người là phóng viên báo chí, bao nhiêu người hiếu kỳ, chụp ảnh để đưa lên mạng xã hội để câu like, câu view? Họ có thật sự vì một xã hội văn minh, vì đòi công lý cho những nạn nhân bị xâm hại tình dục hay chỉ mong muốn đăng hình ảnh của tội phạm nhằm phục vụ cho lợi ích của mình?”{1}

Tương tự, báo Phụ nữ TP. HCM viện dẫn nguyên tắc suy đoán vô tội, quyền hình ảnh của công dân và cho rằng báo chí cần có thái độ văn minh khi hành xử với bị cáo. Bài báo viết Theo nguyên tắc “suy đoán vô tội” thì “không ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của tòa án đã có hiệu lực pháp luật”. Và cho đến thời điểm hiện tại, ông Nguyễn Hữu Linh vẫn chưa bị buộc tội bởi một bản án có hiệu lực nào và trong phiên xử sáng hôm qua tòa án đã trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung để làm rõ.

Vậy chúng ta, khi hành động nhân danh việc tuyên truyền, bảo vệ pháp luật, đòi hỏi sự công bằng thiết nghĩ cũng nên dành cho ông Nguyễn Hữu Linh cái nhìn công bằng theo nguyên tắc “suy đoán vô tội” này. Hãy để các cơ quan tiến hành tố tụng thực thi quyền và nghĩa vụ của mình trong vụ án, để ông Linh được đảm bảo quyền của mình theo khuôn khổ pháp luật”{2}

Luật nước không nghiêm, luật đời thay thế?

Quan điểm của các báo Người Lao động và Phụ Nữ TP. HCM hoàn toàn đúng về pháp luật đạo lý, khó có thể biện bác, đó là một nguyên tắc khá phổ biến mà ai cũng biết và nhiều tờ báo tiến bộ, giới luật sư đã phải đấu tranh một thời gian dài mới được luật pháp ghi nhận. Tuy nhiên, trong trường hợp cụ thể này, số đông công chúng trong đó có nhiều người làm báo lại có thái độ khác.

Trên Fb, diễn đàn Góc Nhìn Báo Chí và Công Dân (có 73.302 thành viên, đa số là nhà báo và những người có liên quan đến báo chí) nhà báo Mai Phan Lợi đã mở cuộc thăm dò về việc Linh Nựng bị các nhà báo rượt đuổi quay phim phải chui vào nhà xí. Vào lúc 23 giờ đêm 25-6, sau 10 giờ đăng tải có 184 ý kiến cho là đáng đời, 22 ý kiến đáng tiếc, 19 ý kiến đáng thương, 3 người không có ý kiến. (Hiện giờ cuộc thăm dò không tìm thấy trên diễn đàn) Điều này cho thấy thái độ của dư luận xã hội nói chung trong trường hợp cụ thể của Linh Nựng đã không còn tuân thủ theo quy định pháp luật và quy tắc văn minh.

Báo Phụ Nữ Việt Nam đã có bài Cuộc 'bám đuổi' Nguyễn Hữu Linh và 'vũ khí' từ sự phẫn nộ của cộng đồng”: chính thức lên tiếng lý giải, cho hành vi sai luật nhưng hợp lòng dư luận này.

Hình ảnh trích xuất từ camera ở thang máy quận 4 cho thấy ông Nguyễn Hữu Linh đang có hành vi sàm sỡ với em nhỏ hôm 1/4/2019 Hình CCTV
Bài báo đã viện dẫn từ khi sự việc Linh “nựng” em bé trong thang máy, dư luận đã phẫn nộ lên án bằng ý kiến lẫn hành động nhưng mãi đến 20 ngày sau, cơ quan pháp luật mới khởi tố vụ án, sự chậm trễ này càng làm dư luận bất bình. Bài báo cũng viện dẫn trường hợp bị cáo Nguyễn Khắc Thủy nguyên Giám Đốc Ngân Hàng nhà nước Bà Rịa Vũng Tàu ấu dâm với nhiều trẻ em, bị tố cáo một thời gian dài mới bị khởi tố, trường hợp Đỗ Mạnh Hùng cưỡng hôn trong thang máy chỉ bị phạt 200.000 đồng, … cho thấy pháp luật quy định bảo vệ phụ nữ, trẻ em đã lòng lẻo, người thực thi pháp luật càng lỏng lẻo hơn. Bức xúc trước sự bất lực của luật pháp, dư luận đã phải có hành xử khác để trừng phạt Hùng trên mạng xã hội.

Bài báo đã kết luận: “Với sự thiếu hoàn thiện của luật pháp, những vụ án quá khó khăn để khởi tố và những mức phạt quá nhẹ, đương nhiên cộng đồng có lý do để bức xúc. Và không phải tất cả mọi cá nhân đều có cách biểu lộ quan điểm một cách ôn hòa, đúng pháp luật. Và "bản án" mà cộng đồng đưa ra thường nặng nề hơn cả chính bản án của những phiên tòa chính thức.

Luật pháp là những quy tắc xử sự chung của cộng đồng được Nhà nước công nhận, ủng hộ và nâng lên thành quy tắc xử sự chung trong lãnh thổ mà Nhà nước quản lý. Nhưng khi quy tắc xử sự chung đó vì lý do nào đó, chưa hoàn thiện hoặc cơ chế thực hiện nó chưa đầy đủ dẫn tới những hành vi vi phạm không được xử lý nghiêm minh triệt để, một bộ phận dân chúng sẽ tìm đến những cách xử sự của riêng họ. Dân gian gọi đó là “luật đời”. Về cơ bản "luật đời" thường vượt ra ngoài quy định của pháp luật và nó cũng không được ủng hộ trong xu thế chung của xã hội văn minh. Nhưng để triệt tiêu "luật đời", Nhà nước chỉ cần làm một việc không thể đơn giản hơn: Hoàn thiện các quy định pháp luật và cơ chế để thực hiện nó một cách nghiêm minh” {3}

Còn lãnh đạo, công lý còn trong nhà xí!

Ở một góc nhìn khác, nhà báo Chu Vĩnh Hải đồng tình với cách dùng luật đời thay cho luật pháp của các nhà báo “Cách Mạng” nhưng tiếc rằng những bức xúc, phẫn nộ ấy chỉ cá biệt trong vài vụ việc cụ thể. Báo chí hoặc chưa đủ sức hoặc né tránh những vấn đề, những sự kiện xã hội lớn hơn, quan trọng hơn. Chu Vĩnh Hải đã viết “Sáng nay, các nhà báo của nền báo chí cách mạng rất năng nổ trong việc săn đuổi kẻ ấu dâm Nguyễn Hữu Linh khiến ông Linh phải chui vào toilet để tránh các thể loại ống kính của các nhà báo cách mạng. Không hề nản chí, các nhà báo cách mạng kiên nhẫn chờ đợi, và hình ảnh, video clip kẻ ấu dâm ngập tràn báo chí cách mạng. Rất tốt thôi. Báo chí đã thực hiện đúng chức năng của mình.

Nhưng, trong những vấn đề gây bức xúc khác, báo chí cách mạng đã lẩn tránh. Những mảnh đời đầy trắc ẩn của các dân oan khắp mọi miền của đất nước đang vạ vật ở Hà Nội không hề được báo chí tìm hiểu và thông tin. Hay núi rác thải khổng lồ ở đại dự án tai tiếng Formosa Hà Tĩnh cũng không hề được báo chí cách mạng đề cập đến.

Việt Nam không những tràn ngập bất công trong cuộc sống mà còn tràn ngập bất công trong cách mà báo chí thông tin”. {4}

Trong góc nhìn của mình chúng tôi hoàn toàn đồng tình với ba loại ý kiến trái chiều này vì cả ba đều có lý của mình. Với quan điểm suy đoán vô tội và tôn trong quyền nhân thân về hình ảnh của cá nhân, là quan điểm thượng tôn pháp luật của xã hội loài người tiến bộ, công lý đang ngự trị và thể hiện qua bản án của tòa, hành xử công minh của cơ quan công quyền. Rất tiếc trong xã hội hiện nay, tiền bạc, quyền lực đang lấn áp. Sau thời gian đầu kêu cứu, tố giác, gia đình nạn nhân, cha mẹ em bé “bỗng dưng” đồng lõa với bị cáo cho rằng Linh chỉ hôn em bé vì tình cảm. Cách điều tra khởi tố rất nhát gừng, cáo buộc lỏng lẻo với một bị cáo từng là Phó Viện trưởng VKS cấp tỉnh cho thấy trước kết quả xét xử sẽ nhẹ như lông hồng. Ở đây, không chỉ em bé bi ấu dâm mà chính công lý cũng bị cưỡng dâm.

Với nền báo chí cách mạng được Trưởng ban tuyên giáo định hướng “Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam” hay Thủ tướng Phúc “niễng” ra giá Chính phủ sẽ tạo cơ chế mới cho báo chí phát triển… thì việc nhà báo thoát ra khỏi cái váy của Ngọc Trinh đã là một sự tiến bộ.
Khi luật nước không nghiêm thì “luật đời” lên tiếng như báo Phụ Nữ Việt Nam lý giải cũng hoàn toàn hợp lý. Nói luật đời là chữ nghĩa nhẹ nhàng thực ra đó là luật giang hồ hay là luật của sức mạnh, là phản ứng đáp trả tự phát. Đó là dấu hiệu, là cội nguồn của sự bất ổn xã hội.

Tâm trạng bức xúc của nhà báo Chu Vĩnh Hải đáng trân trọng khi bức xúc của các nhà báo cách mạng chỉ dừng lại ở những điều cá biệt. Nhưng dù sao đi nữa đó vẫn là sự tiến bộ đáng mừng khi pháp luật nhà nước chuyên chính vô sản chỉ dồn hết sức mạnh kinh khiếp của mình để trừng trị những người dân mất đất như Đoàn Văn Vương ở Hải Phòng hay Đặng Văn Hiến ở ĐắcNông. Pháp luật cũng kiên định đến mức bác sĩ Hoàng Công Lương phải từ chối sáu luật sư hết lòng bào chữa vô tội cho mình để nhận tội giết người. Pháp luật cũng kiên định tuyên án tử cho Hồ Duy Hải với vật chứng giết người được mua ngoài chợ. Pháp luật cũng thẳng tay nghiệt ngã đấm dưới thắt lưng những trí thức phản biện hết sức ôn hòa như Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ…

Với nền báo chí cách mạng được Trưởng ban tuyên giáo định hướng “Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam” hay Thủ tướng Phúc “niễng” ra giá Chính phủ sẽ tạo cơ chế mới cho báo chí phát triển… thì việc nhà báo thoát ra khỏi cái váy của Ngọc Trinh đã là một sự tiến bộ.

Ngày nào còn sự lãnh đạo của đảng thì việc tìm công lý trong nhà xí sẽ còn là điều bình thường, tất yếu.


Gió Bấc
RFA

Tổng thống Trump nói Việt Nam đang lạm dụng thương mại với Mỹ còn tệ hơn Trung Quốc


Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump phát biểu tại một hội nghị ở Washington DC hôm 26/6/2019, hình minh họa (AP)

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump vừa lên tiếng chỉ trích Việt Nam đã lạm dụng thương mại với Mỹ và ông nói Việt Nam là “nước lạm dụng kinh khủng nhất” liên quan đến thương mại không công bằng với Mỹ.

Trong buổi phóng vấn với Fox Business News hôm 26/6, chỉ vài giờ trước khi lên đường dự Thượng đỉnh G20 ở Nhật Bản và gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Tổng thống Trump đã nói: “Gần như tất cả các nước trên thế giới đều lợi dụng Mỹ”. Ông cũng nêu ra một loạt những tên nước mà ông cho là đang lợi dụng Mỹ bao gồm Việt Nam, Đức và Nhật Bản.

“Việt Nam thậm chí đối xử với Mỹ còn tệ hơn Trung Quốc”, Tổng thống Trump phát biểu.

Khi được hỏi liệu Mỹ sẽ đánh thuế hàng hóa Việt Nam không (tương tự như với Trung Quốc), Tổng thống Trump nói rằng Việt Nam là nước lợi dụng nhất dù Việt Nam đã mua nhiều than từ West Virginia, Mỹ.

Tổng thống Hoa Kỳ chỉ trích đồng minh Đức là đã chậm trễ trong việc đóng góp vào ngân sách của NATO trong khi trả hàng tỷ đô la tiền khí đốt cho Nga.

Nói về Nhật Bản, Tổng thống Trump phát biểu: “Nếu Nhật Bản bị tấn công, chúng ta sẽ chiến đấu cuộc Chiến Thế giới thứ III. Chúng ta sẽ bảo vệ họ bằng chính sinh mạng và tiền của của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta bị tấn công, Nhật Bản sẽ không giúp chúng ta”.

Nói về Trung Quốc, Tổng thống Trump cảnh báo nền kinh tế của Trung Quốc sẽ bị tổn thất nếu Trung Quốc không đạt được thỏa thuận với Mỹ.

Quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc hiện đang căng thẳng do chiến tranh thương mại. Hoa Kỳ mới đây đã áp 25% thuế lên 200 tỷ đô la hàng hóa nhập từ Trung Quốc. Tổng thống Trump mới đây dọa rằng Hoa Kỳ sẽ có thể sẽ áp thêm thuế lên những hàng hóa còn lại của Trung Quốc, ước tính là khoảng hơn 300 tỷ đô la.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc cùng một số lãnh đạo những nước trong khối ASEAN cũng sẽ tham dự Thượng đỉnh G20 lần này diễn ra từ ngày 28 đến 29/6 ở Osaka, Nhật Bản.

Hoa Kỳ hiện là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Theo số liệu của Tổng cục Hải quan, năm 2018, hàng hóa Việt Nam xuất sang Hoa Kỳ đạt trên 47 tỷ đô la, tăng hơn 14% so với năm trước đó. Xuất siêu của Việt Nam sang Hoa Kỳ vào năm 2018 là gần 35 tỷ đô la.

Trump đả kích Việt Nam là 'kẻ lạm dụng' thương mại

“Rất nhiều công ty đang dời sang Việt Nam, nhưng Việt Nam lợi dụng chúng ta còn tệ hơn cả Trung Quốc,” Tổng thống Trump nói hôm thứ Tư.
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Tư chỉ trích Việt Nam gay gắt về vấn đề thương mại, cáo buộc nước này đang lợi dụng cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc để thúc đẩy xuất khẩu sang Mỹ.

Ông đưa ra những phát biểu này trong một cuộc phỏng vấn trực tiếp trên đài Fox Business mà trong đó ông bình luận về một loạt vấn đề kinh tế, vài tiếng trước khi ông lên đường sang Nhật Bản dự hội nghị của Nhóm 20 cường quốc kinh tế.

"Rất nhiều công ty đang dời sang Việt Nam, nhưng Việt Nam lợi dụng chúng ta còn tệ hơn cả Trung Quốc," tổng thống nói, nhắc tới việc thuế quan của ông áp lên hàng hóa Trung Quốc đang khiến các công xưởng sản xuất dời đi các nơi khác để tránh chi phí gia tăng.

Khi người dẫn chương trình Maria Bartiromo hỏi ông có muốn đánh thuế lên Việt Nam hay không, ông cho biết Mỹ "đang thảo luận" với Việt Nam nhưng không nói rõ là về vấn đề gì.

"Việt Nam gần như là kẻ lạm dụng tồi tệ nhất trong số tất cả mọi người," ông tuyên bố, nói thêm rằng Việt Nam đang mua than đá từ bang West Virginia và điều này làm ông "hài lòng."



Phát biểu mới nhất của ông Trump cho thấy giọng điệu chỉ trích sắc bén nhất từ trước tới giờ nhắm vào Việt Nam về thương mại, một trong những vấn đề hàng đầu trong chủ trương chính sách của ông suốt hơn hai năm rưỡi nắm quyền. Ông thường xuyên than phiền về thâm hụt mậu dịch của Mỹ và đang áp đặt những biện pháp quyết liệt hơn để điều chỉnh điều mà ông xem là sự mất cân bằng thương mại.

Việt Nam chưa đưa ra phản hồi ngay lập tức về bình luận này.

Dữ liệu về ngoại thương do Cục Khảo sát Dân số Hoa Kỳ công bố vào đầu tháng 6 cho thấy thuế quan của Mỹ đang khiến một số công xưởng sản xuất rời khỏi Trung Quốc và Việt Nam là một trong những nước đang được hưởng lợi lớn từ chiến tranh thương mại của ông Trump.

Hàng nhập khẩu Mỹ từ Việt Nam tăng 38 phần trăm trong bốn tháng đầu năm 2019 so với cùng kì năm ngoái, cho thấy các nhà nhập khẩu Mỹ đang tìm cách mua từ các nhà cung cấp ở đó, CNN đưa tin.

Trước đó trong tháng này, ông Trump gọi Việt Nam là đối tác thương mại “thứ dữ” trong những bình luận dường như là khen ngợi. “Họ đàm phán rất tốt. Họ làm ăn kinh doanh rất tốt,” ông nói trong chương trình “Good Morning Britain” của đài ITV ở Anh.

Thâm hụt mậu dịch hàng hóa của Mỹ với Việt Nam tiếp tục gia tăng kể từ khi ông Trump lên nắm quyền vào năm 2017, lên tới mức 39,5 tỉ đôla trong năm 2018 theo thống kê về ngoại thương của Cục Khảo sát Dân số Hoa Kỳ.

Chính quyền Trump đã tăng áp lực để Việt Nam điều chỉnh cán cân thương mại bằng cách áp thuế lên một số mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam trong khi cân nhắc đưa Việt Nam vào danh sách các nước thao túng tiền tệ.

Các chuyến thăm của ông Trump tới Việt Nam trong năm 2017 và 2019 cũng mang tới cho các doanh nghiệp Mỹ những thỏa thuận mua hàng hóa trị giá hàng chục tỉ đôla kí với các đối tác Việt Nam.

Trong khi đó Việt Nam nói đang tiếp tục chủ trương cải thiện môi trường đầu tư cho các doanh nghiệp Mỹ ở Việt Nam và đang “tạo điều kiện thúc đẩy xử lí” các vấn đề mà Mỹ quan tâm, được nói là bao gồm ôtô nhập khẩu, an ninh mạng, thanh toán điện tử và tài chính-tiền tệ.

Tổng hợp RFA-VOA

CSVN lại ‘đe’ Google, YouTube, Facebook


Một người dân Hà Nội chỉ vào màn hình máy điện toán có tấm ảnh “Cắt Lưỡi Bò” Trung Quốc trên Biển Đông. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam – Nhà cầm quyền CSVN lại đe nẹt “doanh nghiệp dù trong hay ngoài nước đều phải tuân thủ luật pháp của nước sở tại” nhắm vào các dịch vụ mạng Google, YouTube, Facebook có trụ sở ở Mỹ.

Báo VietNamNet hôm Thứ Ba, 25 Tháng Sáu, 2019, tường thuật “buổi làm việc nhằm chấn chỉnh hoạt động quảng cáo trên các nền tảng xuyên biên giới” do Bộ Thông Tin Truyền Thông CSVN tổ chức.

Nội dung cuộc họp được mô tả là “nhằm kêu gọi các doanh nghiệp, các đại lý quảng cáo, các nền tảng công nghệ Việt Nam, các cơ quan báo chí và người sử dụng mạng xã hội chung tay cùng Bộ Thông Tin Truyền Thông “quét rác” trên môi trường mạng, “bảo vệ sự an toàn cho các thương hiệu, xây dựng môi trường Internet lành mạnh, an toàn tại Việt Nam.”

Mới hai tuần trước, ngày 10 Tháng Sáu, người ta thấy Cục Phát Thanh, Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử của bộ này “gửi công văn đến cho các nhãn hàng, thương hiệu yêu cầu dừng ngay quảng cáo trong các clip phản động chống phá nhà nước.”

Có 20 doanh nghiệp bị cáo buộc “có quảng cáo trên YouTube vi phạm các quy định” trong đó có những doanh nghiệp, nhãn hiệu lớn như Samsung Việt Nam, Huawei, Grab, Fpt shop, Yamaha, Shopee, Watsons (Việt Nam), công ty VNG, công ty Trung Tâm Thể Dục Thể Hình và Yoga California, công ty cổ phẩn giáo dục Topica English, công ty Dược Phẩm Việt Đức, bệnh viện Mắt Quốc Tế Nhật Bản, công ty Thái Tuấn…

“Đầu năm 2017, Bộ Thông Tin Truyền Thông đã phát hiện tình trạng quảng cáo sản phẩm, dịch vụ của nhiều doanh nghiệp trong và ngoài nước, kể cả một số thương hiệu toàn cầu được gắn trong các video có nội dung xấu độc, phản động vi phạm pháp luật Việt Nam phát trên mạng xã hội YouTube thông qua dịch vụ quảng cáo của Google, trong đó có sản phẩm dịch vụ của nhiều doanh nghiệp,” bản tin ngày 10 Tháng Sáu của VietNamNet viết.

Bản tin hôm Thứ Ba của VietNamNet cho hay: “Đến ngày 25 Tháng Sáu, Cục Phát Thanh, Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử phát hiện có khoảng 100 nhãn hàng trong nước vi phạm quảng cáo trong các clip thông tin xấu độc. Mặc dù trong thời gian qua, Google đã ngăn chặn, gỡ bỏ gần 8,000 video clip xấu độc trên YouTube theo yêu cầu của cục nhưng do cơ chế quản lý nội dung trên YouTube còn rất nhiều bất cập nên việc ngăn chặn gỡ bỏ này như cóc bỏ đĩa.”

VietNamNet kêu nguyên nhân của tình trạng trên do “bộ lọc của YouTube hoạt động chưa hiệu quả, vẫn còn kẽ hở để người sử dụng đăng tải nội dung vi phạm núp dưới những tiêu đề, chuyên mục không vi phạm. Cơ chế kiểm duyệt của YouTube phụ thuộc vào hậu kiểm, dẫn đến người dùng dễ dàng đăng tải các clip vi phạm, trong khi quy trình thẩm định và gỡ bỏ clip vi phạm mất nhiều thời gian.”

Có hơn 60 triệu người trên tổng số 97 triệu dân Việt Nam có danh mục cá nhân trên Facebook. Việt Nam đứng hàng thứ 16 về số nước có người dùng Internet trên thế giới. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)

Nhà cầm quyền CSVN có nhiều bộ phận từ công an đến tuyên giáo và cả những thành phần tay chân phụ thuộc ngày đêm ra sức đối phó với các loại thông tin “xấu độc” trên mạng. Từ cho người chen vào các trang mạng cá nhân bình luận phá bĩnh đến lập các trang mạng giả mạo, không kể chuyện báo cáo láo với các công ty YouTube, Facebook để khóa hoặc loại bỏ những trang cá nhân hoặc video clip bị vu cho tội “hoạt động chống phá nhà nước Việt Nam.”

Tuy đã ép được YouTube gỡ hơn 8,000 clip, nhưng “hiện nay trên YouTube có khoảng 55,000 video clip có nội dung xấu độc” nhà cầm quyền ép gỡ bỏ nhưng vẫn chưa làm gì được. Một trong những cái làm CSVN tức tối là Google “chia tiền quảng cáo” cho những người phát tán “nội dung xấu độc” mà “vô hình trung đã gián tiếp tiếp tay cho các hoạt động chống phá nhà nước Việt Nam.”

Để đối phó với đám “phản động,” báo VietNamNet thuật lời Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng “kiên quyết yêu cầu các nền tảng xuyên biên giới khi hoạt động tại Việt Nam phải tuân thủ quy định pháp luật Việt Nam. Bất cứ nền tảng xuyên biên giới nào vào Việt Nam hoạt động mà không tuân thủ pháp luật Việt Nam sẽ không sẽ không được đất nước này chào đón.”

Hồi Tháng Tư vừa qua, báo chí trong nước khoe, sau nhiều “đàm phán, đấu tranh tổng lực và quyết liệt, Facebook, Google đã chuyển từ bất hợp tác sang hợp tác, dần tuân thủ pháp luật Việt Nam” dẫn đến “6,811 video clip xấu độc, 3,000 đường link có vi phạm, 193 tài khoản giả mạo, 159 tài khoản nói xấu, bôi nhọ lãnh đạo, tuyên truyền chống phá đảng, nhà nước và 18 kênh bị gỡ bỏ.”

Tháng Sáu, 2018, Quốc Hội “con dấu cao su” của chế độ đã thông qua “Luật An Ninh Mạng” bất chấp hàng chục ngàn người biểu tình chống đối tại nhiều tỉnh thị trên cả nước. Luật có hiệu lực từ đầu năm nay, không những siết cổ người sử dụng Internet trong nước, mà còn đòi các công ty dịch vụ mạng quốc tế phải đặt máy chủ tại Việt Nam, và phải cung cấp thông tin về các danh mục (account) của người dùng cho nhà cầm quyền CSVN khi bị đòi hỏi.

Báo chí trong nước cho hay từ hồi năm ngoái, có hơn 60 triệu người trên tổng số 97 triệu dân có danh mục cá nhân trên Facebook. Việt Nam đứng hàng thứ 16 về số nước có người dùng Internet trên thế giới.

Ép trực tiếp các công ty ngoại quốc như Google, Facebook không đạt được chủ đích, Hà Nội đi ép các công ty kinh doanh tại Việt Nam không được quảng cáo.

Theo một nghiên cứu của chính Google và công ty Temasek Holdings ở Singapore, hoạt động kinh tế trên mạng tại Việt Nam được ví như “con rồng đang được cởi trói” với giá trị lên khoảng $9 tỷ vào năm 2018 và dự trù lên đến $33 tỷ vào năm 2025.

Giới vận động nhân quyền tại Việt Nam lâu nay sợ rằng các công ty mạng ngoại quốc như Facebook, Google vì mối lợi tài chính khổng lồ, có thể chiều theo các đòi hỏi của CSVN mà lờ các nguyên tắc tự do thông tin, tôn trọng nhân quyền như tôn chỉ họ vẫn cả quyết.


Người Việt

Đừng lo cao tốc Bắc Nam, sẽ có ‘Quốc Hội giám sát’


Một phần đồ họa dự án cao tốc Bắc-Nam. (Ảnh chụp màn hình Người Lao Động)

Công chúng vẫn tiếp tục bình luận sôi nổi về tuyên bố của ông Nguyễn Thiện Nhân: Cử tri không cần lo lắng về cao tốc Bắc Nam không bảo đảm điều này, điều kia vì Quốc hội sẽ giám sát chặt chẽ công trình này (1).

Muốn cảm nhận tường tận tuyên bố của ông Nhân… phản động tới mức nào, phải xem cả bối cảnh lẫn tư thế của ông Nhân khi ấy.

Ông Nhân đưa ra tuyên bố vừa kể không phải với tư cách Ủy viên Bộ Chính trị hay Bí thư Thành ủy TP.HCM. Ông thản nhiên xối nước lạnh vào nhiều giới đang băn khoăn về những hệ lụy đối với việc thực hiện phần còn lại của cao tốc Bắc Nam nếu hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam tiếp tục xem nhà thầu Trung Quốc như ứng viên số một, với tư cách là 1/484 cá nhân đại diện cho “ý chí, nguyện vọng” của nhân dân.

Với một cá nhân là… Trưởng Đoàn Đại biểu của dân chúng TP.HCM tại Quốc hội, thản nhiên gạt phắt cả “ý chí” lẫn “nguyện vọng” của nhân dân một cách trịch thượng như thế, bảo ông Nhân là thành viên của một Quốc hội… bù nhìn, hoàn toàn… thiếu chính xác! Làm gì có thứ bù nhìn nào… quyền uy như thế! Đó rõ ràng là giọng điệu, lối hành xử của bề trên, không thèm bận tâm “kẻ ăn, người ở” nghĩ gì, muốn gì.

Trên danh nghĩa, cuộc gặp gỡ được tổ chức hôm 19 tháng 6 là để những cá nhân được dân chúng các quận Bình Thạnh, Phú Nhuận ở TP.HCM lựa chọn để thay họ tham gia Quốc hội, bàn bạc, quyết định những vấn đề quan trọng liên quan tới vận mệnh quốc gia, tương lai dân tộc, báo cáo với những người đã cử mình về kết quả Kỳ họp thứ 7 của Quốc hội Khóa 14.

Song diễn biến cho thấy, buổi “báo cáo” đó là một vở kịch tồi, lẫn lộn bi hài. Đối tượng nhận ủy quyền (Đại biểu Quốc hội) xem phía ủy quyển (cử tri) là rơm rác.

Xét cho sòng phẳng, ông Nhân không phải là đại biểu của cử tri Đơn vị Bầu cử số 6 (hai quận Bình Thạnh và Phú Nhuận), rộng hơn, dân chúng TP.HCM cũng chẳng chọn ông đại diện cho họ tại Quốc hội khóa này (2016 - 2021). Trong đợt bầu chọn Đại biểu Quốc hội khóa 14, ông Nhân được dân chúng Đơn vị Bầu cử số 2 của tỉnh Trà Vinh (bao gồm thị xã Duyên Hải và các huyện Châu Thành, Cầu Ngang, Trà Cú, Duyên Hải) cử thay mặt họ tại Quốc hội.

Sau khi ông Đinh La Thăng (Bí thư Thành ủy kiêm Trưởng Đoàn Đại biểu của TP.HCM tại Quốc hội) bị đảng đuổi đi chỗ khác, ông Nhân được đảng phân công làm Bí thư Thành ủy TP.HCM và đương nhiên trở thành Trưởng Đoàn Đại biểu của TP.HCM tại Quốc hội. Chỉ chi tiết đó cũng đủ để thấy, chuyện dân chúng Việt Nam bầu chọn đại diện của mình tại Quốc hội chỉ có giá trị… tương đối. Không hiểu tường tận về sự… tương đối ấy, làm sao ông Nhân dám xử sự… hồn nhiên như vậy với cử tri.

Chẳng riêng ông Nhân, đa số Đại biểu Quốc hội cũng thế. Cũng thế nên thay vì chất vấn, Đại biểu Vương Đình Huệ đứng dậy biện bạch cho Tập đoàn Điện lực Việt Nam về việc tăng giá điện từng khiến cử tri sôi lên vì giận, theo kiểu: Chẳng chính phủ nào dự đoán được chuyện… hoa sữa sẽ nở vào tháng 5. Cũng thế nên khi góp ý cho Dự luật sửa Luật Xuất – nhập cảnh, Đại biểu Nguyễn Quốc Hưng mới đề nghị thu… “phí chia tay”.

Cũng thế nên ở cương vị Chủ tịch Quốc hội, Đại biểu Nguyễn Thị Kim Ngân đâu cần rút kinh nghiệm sau khi bị cử tri chỉ trích kịch liệt vì sử dụng tư cách Chủ tịch Quốc hội răn đe các đồng viện, rằng thành lập các đặc khu là chủ trương của Bộ Chính trị, cho nên đừng bàn lui về Dự luật Đơn vị Hành chính Kinh tế đặc biệt và ở Kỳ họp thứ bảy vừa qua, bà Ngân tiếp tục bảo Bộ trưởng Công an đừng thèm nói gì thêm khi những đại biểu khác thay mặt cử tri chất vấn ông Tô Lâm.

Càng ngày càng nhiều cử tri Việt Nam tỏ ra ngao ngán với Quốc hội, không ít người đề nghị dẹp bỏ Quốc hội để khỏi phải đóng thêm thuế, phí, bao các đại biểu ăn, ở, đi lại, họp hành, cuối cùng phải nghe, phải thấy toàn những chuyện chướng tai, gai mắt, sốt ruột khi một ngày họp ngốn cả tỉ đồng của công qũy nhưng Quốc hội chỉ bàn rặt những chuyện kiểu như Ngọc Trinh ăn mặc hở hang tại… Pháp. Nghĩ như thế, muốn như thế là thiếu thiện chí. Không có Quốc hội, Việt Nam làm sao khắc họa được sự ưu việt của thể chế cộng hòa xã hội chủ nghĩa và nỗ lực không ngừng trong việc xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh?

Quốc hội không phải là bù nhìn, Quốc hội là một thiết chế trang trí cho hệ thống chính trị treo bảng “của dân, do dân, vì dân”. Nước có tàn, dân có mạt vì những nghị quyết, những đạo luật cử tri không muốn, song vẫn được các đại biểu nhất trí thì trách nhiệm vẫn thuộc về… toàn dân. Chẳng phải năm 2014, ông Nguyễn Sinh Hùng, tiền nhiệm của bà Ngân, từng đả thông về phạm trù trách nhiệm đó sao: Quốc hội là cơ quan lập pháp, nếu quyết sai thì phải nhận khuyết điểm chứ không thể kỷ luật. Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai (2)?

Quốc hội là một thiết chế có chủ đích và Quốc hội chính là minh họa rõ ràng nhất cho bản chất của câu thiệu “tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”, thứ quyền mà cổ nhân đã khái quát là “quyền rơm, vạ đá”. Khi quyền chỉ như rơm, còn vạ nặng hơn đá, ai mới thực sự là… bù nhìn? Đừng có tưởng bở mà bảo đó là Quốc hội!


Trân Văn
Blog VOA

Vụ Thủ Thiêm, lại hứa cuội tàn nhẫn


Qui hoạch Khu đô thị mới Thủ Thiêm (Zing.vn)

Tại cuộc tiếp xúc cử tri Quận 2 ngày 19/6/2019, Phan Nguyễn Như Khuê - quan chức Phó Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh cho biết cuối tháng 6 này, Thanh tra Chính phủ sẽ công bố kết luận về sai phạm tại Thủ Thiêm.

Nhưng nước mắt của dân oan Thủ Thiêm đã đổ ra quá nhiều, đã trở nên khô cạn và giờ đây nhường chỗ cho cặp mắt cảnh giác cao độ trước những hành vi của chính quyền. Người dân luôn sợ họ bị biến thành nạn nhân của một trò lừa gạt mới.

Lịch sử ‘cuội’

Người dân Thủ Thiêm vẫn còn nhớ như in rằng từ năm 2018 đến nay, lời hứa của chính quyền TP.HCM đã biến thành ‘cuội’ ít nhất ba lần nhưng hầu như chẳng làm gì để thực hiện những hứa hẹn đó.

Cùng với hiện tượng kết luận thanh tra Thủ Thiêm bị lần lữa hoãn công bố đến vài lần, hiện tượng vào tháng Năm năm 2018 báo chí nhà nước nước được bật đèn xanh và do đó được ‘mở miệng’ gần như không hạn chế. Nhưng cũng những tờ báo vừa lên tiếng mạnh mẽ nhất về vụ Thủ Thiêm đã im bặt như thể bị ai đó khóa miệng đã khiến người dân nghi ngờ là sau khi đã có kết quả kiểm tra hoặc thanh tra, một thế lực chính trị - lợi ích sẽ lấy kết quả đó để tống tiền và ngã giá với những quan chức sắp bị tống vào ‘lò’.

Vào ngày 7 tháng 9 năm 2018, sau vô số tiếng khóc xé ruột của người dân Thủ Thiêm và cả những cái chết tự treo cổ vì phẫn uất tột cùng của người dân nơi đây, hy vọng tưởng như đã bị dập tắt của hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm một lần nữa, sau rất nhiều lần, lại bùng lên. Khi đó, cơ quan Thanh tra Chính phủ chính thức công bố kết luận kiểm tra (chứ không phải kết luận thanh tra) vụ khiếu nại của công dân về Khu đô thị mới Thủ Thiêm ở Sài Gòn. Khi đó, những nạn nhân của nạn cướp đất đã le lói hy vọng được bồi thường tạm gọi là ‘thỏa đáng’, lấy lại một phần công lý đã bị cướp đoạt bởi ‘Hai - Ba - Sáu’… (Hai Nhật - tức Lê Thanh Hải, Ba Đua - tức Nguyễn Văn Đua, Sáu Cang - tức Tất Thành Cang).

Nhưng từ tháng 9 năm 2018 đến sát tết nguyên đán năm 2019, vẫn không có bất kỳ động tác đủ thành tâm và có tính thực chất nào từ phía các cơ quan ‘có trách nhiệm’ để khiến người dân Thủ Thiêm đủ tin về một chính quyền không đến nỗi quá vô trách nhiệm trong việc giải quyết khiếu nại tố cáo.

Trong suốt thời gian chây ì mất sạch liêm sỉ đó, Nguyễn Thiện Nhân - Bí thư thành ủy TP.HCM - không những không làm được bất cứ điều gì giúp cho dân oan Thủ Thiêm ngoài những hứa hẹn có cánh và ý đồ chỉ muốn đẩy dân oan vào khu tái định cư để khỏi đi khiếu kiện tố cáo, sát tết nguyên đán 2019 Nhân còn trực tiếp chỉ đạo vụ chính quyền quận Tân Bình giải tỏa như một hình thức cướp đất tại Vườn Rau Lộc Hưng, thậm chí còn cả gan chỉ đạo di dời lư hương trước tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo ở trung tâm Sài Gòn.

Trong nhiều tháng qua, nhiệm vụ có vẻ như duy nhất của Nguyễn Thiện Nhân - quan chức mà từ lâu đã bị thiên hạ gắn mác ‘hèn sĩ’ - là “thăm” dân oan Thủ Thiêm và cố gắng thuyết phục những người dân này dọn vào ở trong khu tái định cư Thủ Thiêm – chính là những khu nhà heo hút được xây tạm bợ mà không có gì bảo đảm về chất lượng công trình, thậm chí từ năm 2017 đến nay đưa ra đấu giá mà chẳng có “ma” nào thèm mua.

Còn Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì sao?

Mạng xã hội đã đặt nghi ngờ rất lớn về “Phúc - Nhân đang câu giờ kết luận thanh tra Thủ Thiêm?”, đồng thời khẳng định rằng quy luật và thủ đoạn chính trị của chính quyền Nguyễn Xuân Phúc - Nguyễn Thiện Nhân đang tất yếu dẫn đến một quy luật nghịch đảo: nếu dân không phản ứng mạnh, chắc chắn sẽ chẳng có bản kết luận thanh tra khu đô thị mới Thủ Thiêm nào được công bố, chưa kể việc có được công bố chăng nữa thì cũng chỉ “đánh bùn sang ao” mà không xử lý bất kỳ bất công ghê gớm nào tại Thủ Thiêm.

Cùng lúc, một hiện tượng hết sức lạ lùng là dư luận và người dân vẫn tuyệt đối không nghe Nguyễn Phú Trọng đả động đến vụ Thủ Thiêm dù chỉ một từ, tuy trong các cuộc tiếp xúc cử tri của ông ta tại Hà Nội luôn có những câu hỏi của giới tướng lĩnh về hưu và cựu thần trung thành về câu chuyện kinh thiên động địa này.

Cho đến nay, rất tương đồng thời gian khiếu nại tố cáo vụ ‘ăn đất’ của giới quan chức TP.HCM ở Thủ Thiêm đã kéo dài vượt quá mọi giới hạn, vụ xử lý Tất Thành Cang và phía sau đó là ‘phe cánh chính trị’ Lê Thanh Hải đã nhùng nhằng, ‘nâng lên hạ xuống’ quá lâu, hoặc nói trắng ra là đã liên tiếp xảy đến những hành vi chạy chọt và thỏa hiệp giữa những đối tượng tham nhũng với các ‘cơ quan chức năng’ và ngay trước mắt người vừa ngồi vào ghế chủ tịch nước của kẻ đã ‘chẳng may qua đời dù được tận tình cứu chữa’.

Với thái độ im lặng đầy kiên định và như thể cố ý như thế, không thể trách rất nhiều người dân đã và đang cho rằng ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng, nếu không dính dáng đến vụ ‘ăn đất’ Thủ Thiêm, thì cũng cố gắng ‘bảo kê’ cho những quan chức tham nhũng trong vụ này.

Câu giờ, ma mị và bao che

Không thể chịu đựng hơn được nữa, hàng trăm người dân Thủ Thiêm lại tiếp tục ra Hà Nội và tới các cơ quan Trung ương liên tục trong nhiều ngày để phản ánh việc này, yêu cầu Chính phủ cần thanh tra toàn diện khu đô thị và đưa ra kết luận cuối cùng, xử lý sai phạm của các cá nhân liên quan, đồng thời bồi thường thỏa đáng cho người dân…

Sau cuộc đấu tranh gian khổ của hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm và giới đấu tranh dân chủ nhân quyền, được hỗ trợ rất lớn bởi mạng xã hội, rốt cuộc vào tháng 4 năm 2019 Thủ tướng Phúc đã không còn có thể câu giờ vụ người dân khiếu kiện 4,3 ha đất của dân nằm ngoài quy hoạch nhưng vẫn bị chính quyền TP.HCM cưỡng chế giải tỏa.

Trong một động thái cập rập để một lần nữa trấn an phản ứng của dân oan và dư luận xã hội, Nguyễn Xuân Phúc đã “đồng ý cho UBND TP HCM phối hợp với Bộ Xây dựng phê duyệt lại ranh giới khu 4,3ha mà Thanh tra Chính phủ kết luận nằm ngoài ranh giới Thủ Thiêm” – theo một văn bản thông báo của Văn phòng chính phủ.

Không thể câu giờ hơn được nữa, Nguyễn Xuân Phúc đã đá quả bóng trách nhiệm lại cho chính quyền TP.HCM.

Nhưng người dân lại quá nghi ngờ rằng liệu chính quyền TP.HCM – được đại diện bởi những quan chức bị xem là ‘xôi thịt’ như Bí thư Nguyễn Thiện Nhân, Chủ tịch Nguyễn Thành Phong…, có chịu phê duyệt lại ranh giới khu 4,3ha Thủ Thiêm, hay vẫn cố tình treo vụ việc này để vừa không bồi thường thỏa đáng cho dân oan, vừa tìm cách bao che cho những kẻ ‘ăn đất’ như Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Lê Hoàng Quân, Tất Thành Cang?

Rốt cuộc, từ tháng 4 năm 2019 đến nay, mọi chuyện vẫn hũ nút. Chính quyền TP.HCM vẫn câm lặng. Không có bất kỳ động tác nào phê duyệt lại ranh giới khu 4,3ha Thủ Thiêm.

Hãy nhớ lại, từ tháng Năm năm 2018 khi tấm bản đồ gốc quy hoạch Thủ Thiêm ‘vô tình’ bị báo chí nhà nước phát hiện đã bị biến mất, cho đến nay cái điều nghịch lý kinh khủng ấy vẫn còn là một bí mật khổng lồ mà không có bất kỳ cơ quan hay cá nhân quan chức nào phải chịu trách nhiệm.

Hứa hẹn của quan chức Phan Nguyễn Như Khuê về “cuối tháng 6 này Thanh tra Chính phủ sẽ công bố kết luận về sai phạm tại Thủ Thiêm” cũng bởi thế rất có thể vẫn chỉ là một lối hứa cuội mà chẳng ma mị được người dân nào.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Tuổi trẻ là tương lai?


Một cảnh trong cuộc biểu tình ở Hong Kong. Hình minh họa.

Câu này được nghe quá nhiều. Nhiều đến nỗi nó nhàm. Người ta nói như một khẩu hiệu, thay vì như một niềm tin son sắt, để đầu tư tim óc vào nó, để có chính sách và hành động cụ thể. Như mọi thứ, lời nói suông mà không đi với hành động thì rỗng toét, vô nghĩa. Chỉ làm thêm nhàm, và chán.

Tuổi trẻ Việt Nam đã được giáo dục như thế nào, từ trong gia đình, đến nhà trường, đến những sinh hoạt trong cộng đồng và xã hội? Họ có được các quyền gì, có được nói, và dám nói, những suy nghĩ và cảm xúc của mình, cho cả những người thân thương nhất của mình, kể cả cha mẹ, anh chị, gia đình, hay thầy cô?

Ngay cả những người trẻ Việt Nam tại hải ngoại, tại những quốc gia có nền văn minh tiến bộ hàng đầu thế giới, dường như tiếng nói của họ cũng chẳng được tôn trọng bao nhiêu. Tuổi tác vẫn còn là một rào cản lớn. Quá lớn, để rồi những tài năng này hoặc bị vùi dập, hoặc chính họ phải tìm môi trường khác để “dụng võ”. Rốt cuộc, trong nhiều thập niên qua, những tấm lòng đối với Việt Nam ngày càng vơi đi. Các thế hệ lớn ngày càng già, nhưng tre già mà măng chưa mọc. Thiếu sự tiếp nối, ở mọi nơi. Phần lớn nhiều bạn trẻ tâm huyết mà tôi quý mến nay không còn hoạt động nữa. Không phải họ không còn thiết tha đến chuyện chung, như các vấn đề Việt Nam. Trong thâm tâm, tôi tin rằng họ vẫn còn quan tâm. Nhưng có bạn nói với tôi rằng có nói ra cũng chẳng thay đổi được gì cả, bởi chẳng mấy ai thật sự lắng nghe.

Lắng nghe, và lắng nghe thật kỹ (active listening), là một kỹ năng phải luyện tập mới có được. Và luôn mang tính cách hai chiều. Người nói và người nghe. Nhưng từ nhỏ trẻ con Việt Nam hầu như không có quyền được nói. Còn nghe? Cũng chủ yếu là lệnh, từ trên xuống. Từ cha mẹ cho đến thầy cô, và những người lớn tuổi hơn, coi mình có quyền trên người khác, vì họ trẻ hơn. Trẻ em phải nghe người lớn, không phải ngược lại. Đối thoại, một cách bình đẳng, với trẻ em là chuyện hiếm có tại Việt Nam. Ngay cả những người đã trưởng thành và thành công, có địa vị trong xã hội, vẫn bị nhiều người Việt không coi trọng chỉ vì họ mới khoảng 20 đến 35 tuổi, nên còn trẻ và thiếu kinh nghiệm! Quan niệm như thế thì làm sao mới có tiến bộ và có dân chủ?

Muốn Việt Nam thay đổi, muốn cộng đồng hải ngoại có nhiều bạn trẻ tham gia gánh vác chuyện chung, thì theo tôi, điều đầu tiên và căn bản nhất, phải bắt đầu từ ý thức thay đổi tư duy này.

“Tôn ti trật tự”, “con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, v.v…, những quan niệm cổ hủ và cách áp dụng cứng ngắt và cực đoan, không những cản trở mọi tiến trình dân chủ (trong đó bảo vệ cho những kẻ bất tài và bất đức đang nắm quyền lực trong tay), mà còn kiềm hãm, nếu không phải là triệt tiêu, những nhân tài và những tấm lòng khát khao góp phần vào xây dựng một xã hội công bằng, nhân phẩm và văn minh hơn.

Tôi hiểu những giá trị văn hóa ngàn năm này không dễ gì thay đổi một sớm một chiều. Nó cần thời gian. Nó cần ý thức. Nó cần đúng phương pháp. Và quan trọng nhất, nó cần quyết tâm và kiên trì.

Thật ra, mọi người, không phân biệt nguồn gốc, đều có những định kiến, thiên vị từ trong tiềm thức của mình (subconscious bias). Phần lớn nó đến từ giáo dục gia đình và xã hội, một cách tiềm thức. Nó được định hình từ nhỏ. Được xã hội uốn nắn, xây dựng (social construction). Xã hội văn minh nhất cũng không tránh được. Nó là một cách học hỏi của con người, và từ từ cải tiến. Không ai sinh ra hoàn hảo cả. Không ai trong chúng ta tránh được một số định kiến, thiên vị nào đó. Nhưng nếu không nhìn lại mình, không ý thức được những gì mình có, mà chỉ hành xử theo quán tính hay cảm tính, thì người ta sẽ không biết được “cóc ngồi đấy giếng”.

Làm việc với người Úc trong mấy thập niên qua, tôi hiểu được vì sao đất nước Úc này nói riêng, xã hội Tây phương nói chung, phát triển không ngừng. Họ luôn tiến tới. Không phải tuyệt đối, nhưng phần lớn những người có học, và giới tinh hoa cấp tiến của Úc, họ hành xử khá văn minh và công bằng với người khác. Các thái độ hàm hồ, hiếp đáp người khác, ngay cả giữa người lãnh đạo với nhân viên, là cách hành xử không được hoan nghênh, nếu không phải là bị lên án và loại trừ. Từ trong nhà trường ngay từ lúc còn bé, thầy cô không có quyền dọa nạt học trò, mà phải giúp cho các em học hỏi, biết điều sai lẽ phải, để hành xử cho đúng mực. Nó phải bắt đầu từ nhỏ. Tuổi quyết định không phải là 15 hay 18 trở lên, mà là từ 0 đến 10 tuổi. Nhưng khoảng thời gian 0 đến 5 tuổi vẫn mang tính quyết định cuộc đời các em về sau này.

Để thay đổi xã hội thì nguyên lý căn bản hàng đầu là trọng dụng nhân tài. Nhân tài đó phải được nâng niu, hướng dẫn, dạy dỗ, thương yêu và tôn trọng, ngay từ khi còn bé. Từ khi mới ra đời. Đúng hơn, từ khi còn trong bụng mẹ. Thai nhi có thể cảm nhận được nỗi lo lắng hay sung sướng của mẹ, và những người và môi trường chung quanh, qua mẹ mình. Khi chào đời, cả một nền giáo dục mầm non (early childhood education) tiến bộ, dựa trên các thử nghiệm khoa học, tâm lý và khoa học thần kinh, chứng minh rằng nó sẽ thay đổi cuộc đời của các em, từ vấn đề học vấn, nghề nghiệp, bạo lực/hành, và hạnh phúc gia đình sau này. Đây là nền tảng của các xã hội văn minh. Nguyên lý căn bản kế tiếp là trọng dụng nhân tài dựa trên khả năng của họ (merits based), chứ không phải quen biết, con ông cháu cha, hay tuổi tác v.v…

Sự phát triển của xã hội đến từ mỗi cá nhân, mỗi thành viên trong cộng đồng, xã hội, đất nước. Nhưng ngay cả thiên tài mà không có sự hỗ trợ của gia đình, cộng đồng, xã hội, quốc gia, thì sẽ không tiến xa và sẽ không khai dụng hết tiềm năng của mình. Cho nên vai trò quan trọng nhất của lãnh đạo quốc gia là phải có những chính sách thích hợp để động viên, để họ tiến thật xa, đặt ra các chuẩn mực, các thí dụ thành công, để người khác và thế hệ tiếp theo nối tiếp. Người lãnh đạo phải có khả năng truyền cảm hứng, mang ra những điều tích cực và tốt đẹp nhất của mọi công dân, chứ không phải để bắt buộc họ hay làm cho họ sợ hãi. Những người trong vai trò đứng đầu quốc gia nào mà chỉ làm cho người dân sợ hãi, chỉ sử dụng bạo lực và các chính sách ngu dân để phục tùng họ, thì tính cách cai trị này, không phải tài năng lãnh đạo, sẽ để lại bao nhiêu tác hại lâu dài về sau.

Những thay đổi này sẽ mất vài thập niên, hay vài thế kỷ, tùy theo những công dân trong xã hội đó có hiểu biết, có ý thức được, các vấn đề về xây dựng con người, xã hội, và đất nước hay không.

Tất cả mọi thành tựu lớn đều phải bắt đầu bằng các bước nhỏ. Ý thức và tư duy là các bước đầu đó. Đối xử với giới trẻ bằng sự trân quý, tôn trọng, ngay cả với các em trẻ thơ, 0 đến 10 tuổi, là nền tảng căn bản. Khi các em đã đến tuổi trưởng thành, tiếng nói của các em cũng cần được trân quý và tôn trọng, dù có sai hay có khác biệt đến mấy. Hãy nỗ lực hướng dẫn các em suy nghĩ chín chắn, cân nhắc, dựa vào thông tin xác thực, dựa vào kiến thức, lý luận và khoa học chứ không phải là lời đồn đãi vô căn cứ, thì các em sẽ biết lấy các quyết định đúng đắn, dù khó khăn. Sự tôn trọng trẻ em, ngay từ nhỏ, cũng là cách để xây dựng một truyền thống tích cực mà chính các em về sau này sẽ tiếp tục như thế với các thế hệ trẻ khác. Nó sẽ trở thành văn hóa qua thời gian.

Nhìn các cuộc biểu tình tại Hồng Kông trong những ngày qua, nhất là sự dấn thân của giới trẻ, người Việt khắp nơi nhắc đến giới trẻ Việt Nam, tiêu cực lẫn tích cực. Phê bình chỉ trích cũng đầy. Nghe thì nghe, nhưng vẫn thấy nhàm, và chán. Tôi tự hỏi chúng ta có biết mình nói gì không vậy?

Tuổi trẻ có là tương lai sáng lạn cho đất nước mai sau, hay tiếp tục bước theo các con đường mòn, trở thành những kẻ độc tài chuyên quyền, sẽ tùy thuộc vào hành động của những người ý thức và có tầm nhìn về các vấn đề, cơ hội và thử thách của đất nước hôm nay.


Phạm Phú Khải
Blog VOA

Cử tri và nhân dân


Bí thư Tp.HCM Nguyễn Thiện Nhân thăm một tu viện ở Thủ Thiêm, 2/2/2019.

Ngày 19 tháng 6 năm 2019, trong buổi tiếp xúc cử tri quận Bình Thạnh của Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, người dân tham dự đã bày tỏ lo lắng trong việc chọn nhà thầu Trung Quốc làm dự án cao tốc Bắc Nam. Bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Ông Nguyễn Thiện Nhân đã trấn an người dân và cho rằng ‘không cần lo lắng’.

Ông Nhân khẳng định: “Trách nhiệm của Quốc hội là giám sát chặt chẽ công trình này. Đây là lợi ích quốc gia, cử tri không cần lo lắng không đảm bảo cái này hay cái kia.”

Nghe những lời hứa chắc như đinh đóng cột của ông cử tri trong phòng họp khó lòng cưỡng lại được vì một người chức cao vọng trọng như ông khi hứa tức là phải làm được, cho dù không thực hiện lời hứa đủ 10 phần thì ít ra cũng được đến 8 phần, mà đối với cử tri 8 phần của một lời hứa đã đủ cho họ đặt niềm tin vào ông, một lãnh đạo cao cấp của chế độ.

Có hai vế ở đây, vế thứ nhất là cử tri và vế thứ hai là dân chúng. Cử tri được vào phòng họp để chất vấn các đại biểu còn nhân dân thì không. Vì vậy lời ông Nhân hứa có thể được cử tri trong phòng họp hưởng ứng nhưng bên ngoài căn phòng máy lạnh ấy người dân có tin ông hay không lại là chuyện khác.

Người dân bây giờ lại không cả tin như thời kỳ đồng bào các vùng xôi đậu của miền Nam tin vào cán bộ cộng sản len lỏi vào từng nhà nói về cuộc chiến tranh chống Mỹ. Người dân bây giờ thực tế hơn và họ cũng thường xuyên đọc báo để tìm hiểu những gì mà nhà nước công bố, trong đó không hiếm những câu chuyện tiêu cực được diễn giải qua nhiều lăng kính của người viết nhưng dù dưới lăng kính nào thì người dân vẫn mơ hồ nhận ra không ít lần mình bị lừa qua các phát biểu của những vị bộ trưởng có vấn đề dính líu tới những công trình được xem là thất bại.

Từ câu chuyện đường sắt Cát Linh-Hà Đông, một công trình do tổng thầu Trung Quốc thực hiện được xem là công trình xấu nhất thế kỷ, lùi tiến độ hơn 10 lần, đội vốn hơn 40 ngàn tỷ và sau nhiều năm thi công cho tới nay vẫn chưa lăn bánh theo lời hứa của nhiều cán bộ cao cấp của ngành GTVT.

Không riêng gì công trình Cát Linh-Hà Đông những dự án lớn như Bauxite Tây Nguyên, Đường ống nước Sông Đà, Nhà máy Formosa hay nhiệt điện Vĩnh Tân Bình Thuận…tất cả đều nằm dưới bàn tay không chế của Trung Quốc và những công trình đầy tai hại này làm người dân thực sự lo âu khi dự án Đường cao tốc Bắc Nam chính thức được công khai trong lúc gần đây.

Mới đây Bộ trưởng Nguyễn Văn Thể đã báo trước Quốc hội rằng: “Khi ký hiệp định với Trung quốc, chúng ta không có quyền chỉ định nhà thầu, nhà thầu là do Trung quốc chỉ định.” Đây là sự thật được phanh phui sau khi vụ tai tiếng Cát Linh-Hà Đông vở lở. Từ kinh nghiệm thực tiễn này người dân có quyền lo sợ cho một dự án có tầm cỡ quốc gia bị bộ GTVT thao túng để giao vào tay Trung Quốc như họ đã từng làm trong nhiều dự án trước đây. Phản ứng của người dân là có thật và có lẽ vì vậy ông Nguyễn Thiện Nhân trong vai trò Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội Đơn vị Thành phố HCM đã lên tiếng “bảo kê” cho dư luận về vai trò của quốc hội trước các công trình trọng điểm.

Người dân đọc báo và họ cười với nhau khi có một vấn đề hài hước xảy ra trong các cơ quan công quyền, đặc biệt là Quốc hội, nơi có những phát biểu đáng nhớ của nhiều vị đại diện cho nhân dân. Ngay cả bà Nguyễn Thị Kim Ngân với tư cách Chủ tịch Quốc hội cũng đã không ngần ngại cho rằng: “Không lẽ giờ “ông” Thanh tra Chính phủ lại đi kiện "ông" Bộ trưởng này, lãnh đạo kia về tài sản thì nghe không đúng truyền thống văn hoá Việt Nam lắm”.

Người dân liệu còn bao nhiêu niềm tin vào Quốc hội sau khi nghe bà Ngân phát biểu như vậy trước gần 500 đại biểu và liệu công trình Cao tốc Bắc Nam có được Quốc hội giám sát hay cũng phớt lờ khi nhân danh truyền thống văn hóa Việt Nam?

Không riêng gì bà Chủ tịch Quốc hội, bản thân ông Nguyễn Thiện Nhân cũng không ít lần “hứa” mà không làm, nhất là trong lúc ông đang ở đỉnh cao quyền lực hơn cả bây giờ, vừa là Phó Thủ tướng, vừa là Bộ trưởng Bộ giáo dục Đào tạo.

Vào ngày 17-11-2006, trong buổi gặp gỡ 13 nhà giáo nhân dân được phong tặng danh hiệu, và một số giáo sư ở khu vực phía Bắc đại diện 44 giáo sư mới được công nhận chức danh năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân đã nói bộ sẽ trình Chính phủ đề án cải cách tiền lương nhà giáo để đến năm 2010, nhà giáo có thể sống được bằng đồng lương của mình.

Lời hứa ấy không bao giờ được thực hiện.

Chưa hết, hồi gần đây trong lúc lò lửa Thủ Thiêm lên tới đỉnh cao nhất, trong vai trò Bí thư Thành Ủy ông Nguyễn Thiện Nhân đã tới gặp gỡ những nạn nhân mất đất và cũng mạnh miệng hứa “Trong khi chờ đợi thì bố trí bà con chỗ tạm cư tốt hơn. Chúng tôi không gạt bà con đâu. Vào khu tạm cư mới thay khu tạm cư cũ không phải là chúng tôi bỏ mặc bà con".

Sau bao nhiêu tháng, hôm nay bà con Thủ Thiêm vẫn tiếp tục ngồi nghe chính quyền hứa và lần này không biết bà con có còn tin vào lời ông Nhân nữa hay không?

Vẫn biết lời hứa của một chính trị gia là cần thiết đối với dân chúng nhưng hứa như ông Nguyễn Thiện Nhân chỉ làm cho dân mất thêm lòng tin của họ vào Quốc hội vốn dĩ không còn được bao nhiêu nữa. Quốc hội tỏ ra bất lực và hạn chế đến mức bà Kim Ngân phải nhìn nhận “khi Bộ chính trị đã quyết thì Quốc hội phải thông qua”, như một điều kiện, một “quy trình” hay đúng hơn một sự thật của cái cơ quan cao nhất nước này.

Cao tốc Bắc Nam chưa hình thành đã lộ ra quá nhiều dấu hiệu do bàn tay Bắc Kinh thao túng. Dù ông Nguyễn Thiện Nhân hay bà Kim Ngân có đứng ra bảo đảm chăng nữa nhưng khi Bộ chính trị đã ra nghị quyết thì những lời lẽ đanh thép của họ sẽ đổi chiều như một tay tài xế rành nghề trên đường cao tốc.


Mặc Lâm
Blog VOA
 

Top ↑ Copyright © 2016. Tiến Bộ - All Rights Reserved
Back To Top ↑